View Full Version : Jack Welch: The trouble with MBAs
sleepingfool
28-08-2007, 09:54 PM
The trouble with MBAs
Employers are finding that freshly minted graduates lack key interpersonal skills, so B-schools are changing to ensure that quantitative geniuses also learn how to hug it out.
FORTUNE Magazine
By Anne Fisher, Fortune senior writer
April 23 2007: 6:31 AM EDT
(Fortune Magazine) -- When Jack Welch gave a guest lecture at MIT's Sloan School of Management in 2005, someone in the crowd asked, "What should we be learning in business school?" Welch's reply: "Just concentrate on networking. Everything else you need to know, you can learn on the job." Sloan's dean, Richard Schmalensee, was stunned because "Jack was essentially saying a graduate business degree was a waste of time."
Not long after that visit, MIT began a curriculum rethink - dialing back on pure quantitative skills and adding more interpersonal coursework. Wharton, Tuck, Chicago, the University of Virginia's Darden, and Berkeley's Haas School, among many others, have also started stressing teamwork and are paying more attention to "soft" skills like listening to colleagues.
What's driving the curriculum shift? B-schools are acting a lot more like businesses these days (gasp) and responding to their various customers - corporate recruiters and students. "MBA students we employ don't need to come in being finance gurus. What's much more important is that they know how to analyze issues and communicate recommendations," says Ken Barnet, a vice president at State Street Corp. (Charts, Fortune 500) who works with both B-school interns and freshly minted MBAs.
The numbers back up Barnet. Every year since 2002, the Graduate Management Admissions Council, which administers the GMAT exam for B-school applicants, has surveyed recruiters. And every year so far, the survey has revealed that several skills employers value most - like the ability to write and speak clearly and persuasively - are also skills that new MBAs lack.
Another spur for the ivory towers to change is competition from online degree programs, which have been eligible for federal student-loan funding since February 2006. Not only is an Internet degree more convenient to get, but a recent survey by employment site Vault.com says 81% of hiring managers look more favorably on job candidates with virtual sheepskins than they did five years ago, and 41% now think an online degree is just as good as a "real" one.
The syllabus changes are most noticeable at the hard-core quant schools. At the University of Chicago, the only course that every single MBA candidate must take in order to graduate is a communications and team-building course, in which specially trained second-year students coach and mentor newbies. Last year Chicago added Spring Launch, a series of seminars for graduating MBAs to help them polish their people skills before they rejoin the working world.
Likewise, in 2005, Wharton - home of econometrics and other arcane quantitative tools - began offering a leadership program that emphasizes one-on-one counseling from professional coaches. It's a hit: Enrollment has nearly doubled, from 50 students two years ago to 90 now. Balaji Krish, who came to Wharton from India by way of Silicon Valley, will graduate this spring. He says the altered curriculum has prepared him for a "team-oriented world. You work on ten to 15 different teams before you leave here."
Students, meanwhile, have pushed for some changes too - notably a greater focus on business ethics. Starting this fall, the Tuck School at Dartmouth will offer a course on using microfinance as a tool for alleviating global poverty. "They want to learn how to give shareholders a great return while also being balanced and principled. It's the double bottom line," says Tuck's dean Paul Danos.
That's not to say that plain old self-interest has fallen by the wayside. The Yale School of Management, for one, just added a required course for first-year students that teaches them how to plan a career, including how to cope with "stressors like job loss [and] aging," the course description says. Notes Jonathan Feinstein, the prof who designed and teaches the course: "We want to stretch their minds to realize that a career is a long-range project."
Ultimately that kind of thinking will help B-schools prosper too. "If our students leave here and get great first jobs but don't succeed in the long run, we've failed," says Stacey Kole, deputy dean of the full-time MBA program at Chicago. "We want them to be successful as their careers evolve." Employers, not to mention MBAs themselves, couldn't agree more.
Link: http://money.cnn.com/magazines/fortune/fortune_archive/2007/04/30/8405397/
Mr. Welch was too aggressive in his saying at MIT's session. It is his personal style. Nững con người như Welch thì học on the job sẽ rất tốt vì khi ra trường và bắt đầu đi làm thì Welch là Ph.D in chemical engineering. Sau đó business mở rộng ra nhiều hướng và cũng là lúc Welch leo lên bậc thang lãnh đạo. Ở vị trí đó, Welch dự rất nhiều training (GE nổi tiếng về internal training) và học hỏi từ nhiều nhân viên cấp dưới (có bằng MBA từ các trường bậc nhất của US và rất nhiều kinh nghiệm thực tiễn). Welch có tiền để tuyển những smart heads như thế và bọn kia thì more than happy to teach Welch.
Vậy bọn chúng ta là những người biết mình là ai và biết cân đối giữa studying and practicing business softskills dựa trên judgment của mình phải không bà con?
sleepingfool
30-08-2007, 10:32 PM
Bạn Thái nắm rõ bio của Jack Welch quá nhỉ. Mà nếu Welch không đi học MBA vẫn lead được các MBAers từ "các trường bậc nhất của US" và trở thành một trong những nhà quản trị lỗi lạc nhất mọi thời đại thì cũng không cần MBA làm gì thật.
Theo tôi thì không cần phải xuất chúng ghê gớm như Welch mới có thể phát biểu như thế. Nếu như một người bình thường như tôi lớn lên từ nhỏ ở Mỹ thì tôi cũng
chẳng cần đi học MBA, chúng ta coi trọng nó có lẽ chỉ vì môi trường và chất lượng hệ thống giáo dục của Mỹ và VN cách nhau quá xa.
Cuongdk
30-08-2007, 10:51 PM
Nhiều khi không cần phải lớn lên từ nhỏ ở Mỹ mà nhiều người lớn lên ở VN nhưng đi học Undergrad ở Mỹ rồi khi em tiếp xúc cũng có quan điểm như anh Minh nói ở trên.
Theo tôi thì không cần phải xuất chúng ghê gớm như Welch mới có thể phát biểu như thế. Nếu như một người bình thường như tôi lớn lên từ nhỏ ở Mỹ thì tôi cũng
chẳng cần đi học MBA, chúng ta coi trọng nó có lẽ chỉ vì môi trường và chất lượng hệ thống giáo dục của Mỹ và VN cách nhau quá xa.
Có nghĩa là những người bình thường sinh ra và lớn lên ở Mỹ mà đi học MBA là 1 lũ vứt tiền qua cửa sổ? Thế nghĩa là chương trình MBA chỉ phù hợp với những người không được hưởng thụ nền giáo dục tiên tiến của Mỹ. Thế khéo phải bảo họ đặt tên lại thôi, vì đấy đâu phải là mục đích của MBA.
Có bao nhiêu người bỏ dở college mà trở thành Bill Gates hay Steve Jobs?
Có bao nhiêu nhà quản trị lỗi lạc không cần đến trường lớp? Có bao nhiêu người thành công nhờ những tố chất đặc biệt không trường lớp nào có thể dạy nổi (hay cụ thể hơn ta hay dùng từ là "tài năng"?)
Đằng sau mỗi 1 công ty nổi lên hàng năm là hàng nghìn công ty khác thất bại.
Mà bác này không nói là bác ấy đi học MBA chứ mà bác ấy học những cái gì gì thì bạn Thái vào cho thêm chi tiết.
Đồng ý là môi trường và chất lượng hệ thống giáo dục của Mỹ có những ưu việt hơn hẳn của nó. Nhưng không phải cái gì hay ho cũng là cái phù hợp với mình. Nó có thể tốt với người này và không tốt với người khác, phụ thuộc vào hoàn cảnh, tính cách, sở thích. Nếu chỉ nói là tôi đi học MBA ở Mỹ vì hệ thống giáo dục của Mỹ tốt hơn mà không biết tốt hơn thế nào, mình học được gì, sự phù hợp với mình thế nào thì e là môi trường và hệ thống giáo dục tốt trong 2 năm cũng không thay đổi được 1 con người nhiều lắm đâu.
Hình như tớ hơi dị ứng với kiểu lôi ra 1 bài phát biểu nào đó rồi ngay lập tức quy chụp cho nó cái mặt negative của vấn đề. Tốt hay xấu, dở hay không là ở mỗi người và cách họ vận dụng. Sử dụng 1 bài báo và đưa ra kết luận về average person nghe không logic tí nào cả.
sleepingfool
01-09-2007, 10:45 PM
Thử "cãi nhau" với ms PA một chút:
1. Thứ nhất
Có nghĩa là những người bình thường sinh ra và lớn lên ở Mỹ mà đi học MBA là 1 lũ vứt tiền qua cửa sổ? Thế nghĩa là chương trình MBA chỉ phù hợp với những người không được hưởng thụ nền giáo dục tiên tiến của Mỹ. Thế khéo phải bảo họ đặt tên lại thôi, vì đấy đâu phải là mục đích của MBA.
Đó là cách diễn đạt của PA chứ không phải là ý của tôi. Ý tôi là MBA chỉ là một nấc thang cao hơn trong hệ thống giáo dục. Nếu đem hệ thống giáo dục Mỹ ra làm chuẩn với max=100. Giả sừ MBA ngang điểm 100 thì ý tôi là sống ở Mỹ + học xong ĐH là được 70-80 điểm. Theo luật 80/20 với tôi 70-80 điểm là đủ, 20-30 điểm còn lại đạt được thế nào thì tùy theo ý mỗi người: có người đi học MBA, có người học on job. Context tôi cũng nói rât rõ là: "theo tôi" chứ tôi không hề nói là "đúng cho tất cả mọi người".
Có bao nhiêu người bỏ dở college mà trở thành Bill Gates hay Steve Jobs?
Có bao nhiêu nhà quản trị lỗi lạc không cần đến trường lớp? Có bao nhiêu người thành công nhờ những tố chất đặc biệt không trường lớp nào có thể dạy nổi (hay cụ thể hơn ta hay dùng từ là "tài năng"?
Cái này thì PA nói hơi "quá tải" hoặc "lạc đề" vì tôi chỉ nói là không cần MBA chứ không nói là "bỏ dở college". Thực tế thì không cần xét tới Welch, Gates hay Jobs mà ai cũng biết là số nhà quản lý trung-cao cấp có MBA rất nhiều nhưng những người thành đạt mà không có MBA thì cũng không ít.
2. Thứ hai
Hình như tớ hơi dị ứng với kiểu lôi ra 1 bài phát biểu nào đó rồi ngay lập tức quy chụp cho nó cái mặt negative của vấn đề. Tốt hay xấu, dở hay không là ở mỗi người và cách họ vận dụng. Sử dụng 1 bài báo và đưa ra kết luận về average person nghe không logic tí nào cả.
Về ý này thì Ms PA is even more aggressive than Jack Welch.
Như trên, ngữ cảnh tôi nói là "theo tôi", và ở dưới tôi nói là "có lẽ". Tóm lại tôi chỉ đưa ra một ý kiến chủ quan của cá nhân. Một vấn đề có thể được nhìn theo góc độ khác nhau. Và tôi cũng không phải là người có ý kiến "quái đản" vì như Cường nói thì nhiều người thậm chí không cần "sống ở Mỹ từ nhỏ" như tôi mà chỉ cần "đi học Undergrad ở Mỹ rồi" cũng có quan điểm như tôi.
Mỗi người có lập luận và quan điểm khác nhau. Ngay cả nếu quan điểm của Welch khác tôi thì cũng cũng có thể phản đối như thường.
Nói chung là tôi cũng hơi lo lắng dùm cho bạn PA vì PA đang ở Mỹ nhưng mới nghe một ý kiến khác mình đã có vẻ "nổi nóng". Như thế sẽ rất dễ bị stress vì "nghe đồn" dân Mỹ rất thoải mái trong việc đưa ra quan điểm cá nhân của mình và cũng biết tôn trọng ý kiến của người khác.
3. Thứ 3
Cuối cùng, tôi không hề có ý định tạo thread này để tranh cãi về việc "to mba or not to mba". Ngay cả dân Mỹ cũng bàn tán quá nhiều rồi, nên nếu bàn cãi về việc này thì sẽ không có điểm dừng.
Thật ra tôi thấy ý của Welch cũng không phải là chủ đích chê MBA, nếu đọc lại câu hỏi và câu trả lời thì có lẽ là do cách nói của những người như Welch luôn luôn quá focus nên muốn nhấn mạnh vào điều quan trọng nhất mà họ muốn nói và đẩy nó lên đỉnh điểm để gây sốc và mọi người chú ý mà thôi. Ý Welch chẳng qua là: networking là điều quan trọng nhất và cần phải học nhất trong MBA.
Một người "on top of the world" như ông ta, có biết bao nhân lực, tiềm lực, khả năng của bản thân đã quá siêu rồi mà còn coi trọng networking như thế thì chắc hẳn nó cực kỳ quan trọng.
Mặt khác tôi có dịp nói chuyện với 2 Việt kiều. Một người là alum của Harvard và Kellog lớn lên ở Mỹ, người kia sống ở Đức từ nhỏ, cả hai đều rất thành công ở Mỹ hoặc thậm chí ở tầm vóc thế giới. Tôi có hỏi 2 người cùng một câu hỏi: "Theo anh những gì là quan trọng nhất để thành công?" Rất ngạc nhiên vì họ có cùng một câu trả lời: "1. Nỗ lực của bản thân, 2. Học vấn, 3. Networking".
Trong diễn đàn này hình như tôi có đọc bài của little_nemo trong hall of fame cũng cho rằng networking là một trong vài điều hay ho nhất từ MBA.
Vì thế nếu cần tranh cãi thì mong mọi người cho ý kiến về "How important is networking, specially in MBA ???".
Thử "cãi nhau" với ms PA một chút:
1. Thứ nhất
Đó là cách diễn đạt của PA chứ không phải là ý của tôi. Ý tôi là MBA chỉ là một nấc thang cao hơn trong hệ thống giáo dục. Nếu đem hệ thống giáo dục Mỹ ra làm chuẩn với max=100. Giả sừ MBA ngang điểm 100 thì ý tôi là sống ở Mỹ + học xong ĐH là được 70-80 điểm. Theo luật 80/20 với tôi 70-80 điểm là đủ, 20-30 điểm còn lại đạt được thế nào thì tùy theo ý mỗi người: có người đi học MBA, có người học on job. Context tôi cũng nói rât rõ là: "theo tôi" chứ tôi không hề nói là "đúng cho tất cả mọi người".
Cái này thì PA nói hơi "quá tải" hoặc "lạc đề" vì tôi chỉ nói là không cần MBA chứ không nói là "bỏ dở college". Thực tế thì không cần xét tới Welch, Gates hay Jobs mà ai cũng biết là số nhà quản lý trung-cao cấp có MBA rất nhiều nhưng những người thành đạt mà không có MBA thì cũng không ít.
2. Thứ hai
Về ý này thì Ms PA is even more aggressive than Jack Welch.
Như trên, ngữ cảnh tôi nói là "theo tôi", và ở dưới tôi nói là "có lẽ". Tóm lại tôi chỉ đưa ra một ý kiến chủ quan của cá nhân. Một vấn đề có thể được nhìn theo góc độ khác nhau. Và tôi cũng không phải là người có ý kiến "quái đản" vì như Cường nói thì nhiều người thậm chí không cần "sống ở Mỹ từ nhỏ" như tôi mà chỉ cần "đi học Undergrad ở Mỹ rồi" cũng có quan điểm như tôi.
Mỗi người có lập luận và quan điểm khác nhau. Ngay cả nếu quan điểm của Welch khác tôi thì cũng cũng có thể phản đối như thường.
Nói chung là tôi cũng hơi lo lắng dùm cho bạn PA vì PA đang ở Mỹ nhưng mới nghe một ý kiến khác mình đã có vẻ "nổi nóng". Như thế sẽ rất dễ bị stress vì "nghe đồn" dân Mỹ rất thoải mái trong việc đưa ra quan điểm cá nhân của mình và cũng biết tôn trọng ý kiến của người khác.
3. Thứ 3
Cuối cùng, tôi không hề có ý định tạo thread này để tranh cãi về việc "to mba or not to mba". Ngay cả dân Mỹ cũng bàn tán quá nhiều rồi, nên nếu bàn cãi về việc này thì sẽ không có điểm dừng.
Thật ra tôi thấy ý của Welch cũng không phải là chủ đích chê MBA, nếu đọc lại câu hỏi và câu trả lời thì có lẽ là do cách nói của những người như Welch luôn luôn quá focus nên muốn nhấn mạnh vào điều quan trọng nhất mà họ muốn nói và đẩy nó lên đỉnh điểm để gây sốc và mọi người chú ý mà thôi. Ý Welch chẳng qua là: networking là điều quan trọng nhất và cần phải học nhất trong MBA.
Một người "on top of the world" như ông ta, có biết bao nhân lực, tiềm lực, khả năng của bản thân đã quá siêu rồi mà còn coi trọng networking như thế thì chắc hẳn nó cực kỳ quan trọng.
Mặt khác tôi có dịp nói chuyện với 2 Việt kiều. Một người là alum của Harvard và Kellog lớn lên ở Mỹ, người kia sống ở Đức từ nhỏ, cả hai đều rất thành công ở Mỹ hoặc thậm chí ở tầm vóc thế giới. Tôi có hỏi 2 người cùng một câu hỏi: "Theo anh những gì là quan trọng nhất để thành công?" Rất ngạc nhiên vì họ có cùng một câu trả lời: "1. Nỗ lực của bản thân, 2. Học vấn, 3. Networking".
Trong diễn đàn này hình như tôi có đọc bài của little_nemo trong hall of fame cũng cho rằng networking là một trong vài điều hay ho nhất từ MBA.
Vì thế nếu cần tranh cãi thì mong mọi người cho ý kiến về "How important is networking, specially in MBA ???".
Hi Minh
Bài này hay bất cứ bài nào mà PA viết trên diễn đàn đều thuộc vào tranh luận trên quan điểm. PA ko có ý định tranh luận về cá nhân bạn vì PA chỉ biết đến bạn qua 1,2 bài viết, không đủ cơ sở dữ liệu để có thể nói lên điều gì. Vì thế mong bạn không hiểu nhầm bài viết trên là nhằm vào cá nhân bạn.
Thứ 2 hi vọng bạn thấy cái lý do PA vì sao phản ứng lại. Không vì nó khác với quan điểm cá nhân của PA, hay quan điểm của số đông, mà PA phản ứng lại cách bạn đặt vấn đề. Bạn nói là theo bạn và có lẽ nhưng ngoài cái lý lẽ là 1 người bình thường sinh ra và lớn lên ở Mỹ, bạn không hề đưa ra 1 cái tiêu chí gì cụ thể về việc vì sao theo bạn nó lại không cần thiết. Khi bạn đưa giả định về 1 người bình thường thì PA hoàn toàn có quyền challenge bạn về đoạn thế nào là người bình thường, và thế nào là cách ứng xử của người bình thường. Bạn không đồng ý thì welcome bạn đưa lại ý kiến. Diễn đàn là nơi thảo luận (thảo luận khác với tranh cãi). Nếu ai cũng vào 1,2 câu ôi đúng quá, hay quá nhỉ thì topic nào rồi cũng teo tóp hết. Tuy nhiên mong bạn không nên sensitive nghĩ là PA đang nói về bạn, mà PA đang nói về cách nhìn nhận vấn đề, cách nêu quan điểm sau khi đọc 1 bài báo.
Jack Welch nói không sai. Networking là 1 trong những kỹ năng cơ bản nhất của MBA. Cái này nếu bạn xem lại các thread cũ thì có thể thấy mọi người đề cập đến rất nhiều, và PA là 1 trong những người cực kỳ ủng hộ điều đó. Cái mà PA muốn nói là dùng 1 bài báo của 1 người để phủ nhận những mặt tích cực khác của 1 degree, nếu có, thì bạn nên đưa ra những luận điểm rõ ràng hơn là chỉ "1 người bình thường sinh ra và lớn lên ở Mỹ". Cái gì cũng có mặt tích cực và mặt tiêu cực. MBA không phải dành cho tất cả mọi người cũng như không phải ai thành công cũng buộc phải có MBA. Nhưng dùng ví dụ 1 người thành công không cần MBA cũng giống như lấy ví dụ 1 người thành tỷ phú không cần college degree mà không xem xem bản thân họ có những tố chất gì khác người bình thường (đấy là lý do PA dùng ví dụ trên). Đến ngay ví dụ 2 Việt Kiều bạn nói cũng đặt học vấn lên trên networking, và nếu cụ thể hơn nữa thì học vấn và networking liên quan rất chặt chẽ. Networking chỉ phát huy hiệu quả trong môi trường hợp lý. Cái này chẳng có gì mâu thuẫn với điều PA nói rằng học được gì từ 2 năm đi học MBA là do mỗi cá nhân con người (bao gồm cả networking skill). Nhưng chỉ vì thế mà dùng ví dụ 1 người bình thường để phủ nhận các lợi ích khác của MBA thì.. ta cần tranh cãi.
1 lần nữa nếu như bài viết trên bạn cảm thấy có gì bị đụng chạm cá nhân thì xin lỗi bạn. Mọi vấn đề đưa ra trên quan điểm thảo luận về quan điểm. (Từ xưa đến nay trên forum có 1 người duy nhất làm PA "nổi nóng" thôi nên bạn cứ yên tâm là PA không nổi nóng). Hơn nữa học 2 năm ở trường và đi làm cho đến giờ chưa có 1 ai nói PA "nóng tính" và không tiếp thu ý kiến cả. Thật sự nếu bạn học MBA bên này nhiều khi giáo sư và bạn học hay colleague họ challenge ý kiến của mình kinh khủng và thẳng thắn hơn nhiều. Nếu bạn làm trong investment bạn phải chuẩn bị tinh thần đối đầu với những nasty comment, thậm chí trong trường hợp bình thường có thể khiến ta phát khóc lên được. Ở đây PA không khuyến khích các cách cư xử như vậy, chỉ hi vọng bạn đừng cho là PA "nổi nóng" với bạn cũng như PA không nghĩ ai có ý kiến khác biệt là "quái đản". Hi vọng bạn nhìn nhận vấn đề đúng với cách mà PA đặt nó ra.
Chúc mọi người vui vẻ
ngotrung
02-09-2007, 01:07 AM
Học mà làm gì - Đọc hạ hỏa nhé ^.^
Đây là bài diễn văn của Larry Ellison (Chủ tịch Oracle) tại ĐH Yale vào lễ tốt nghiệp năm 2000 và cũng vì nó, ông bị lôi ra khỏi sân khấu khi đang diễn thuyết.
"Là SV tốt nghiệp từ Đại Học Yale, tôi xin lỗi nếu các bạn có thể chịu đựng được phần mở đầu trước, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều gì đó cho tôi. Xin hãy nhìn chung quanh bạn. Hãy nhìn người bạn cùng lớp bên trái bạn. Bây giờ, hãy xem xét điều này: 5 năm nữa, 10 năm nữa, thậm chí 30 năm nữa, kì quặc là những người bên trái bạn sẽ trở thành người thua cuộc.
Người ngồi bên phải bạn lúc đó cũng là người thua cuộc. Và bạn, người ở giữa sẽ như thế nào? Bạn có thể mong mỏi điều gì hơn? Rốt cục bạn cũng sẽ là một gã tồi mà thôi. Tất cả đều thua. Tất cả. Thực tế, khi tôi tìm kiếm trước trong số những người trước mặt tôi hôm nay tôi không thấy được hàng ngàn tia hi vọng cho một ngày mai tươi sáng. Tôi không thấy hàng ngàn người lãnh đạo tương lai trong hàng ngàn ngành công nghiệp. Tôi chỉ thấy hàng ngàn kẻ thua cuộc. Bạn lo lắng ư? Dễ hiểu thôi. Sau cùng, tôi Lawrence "Larry" Ellison, người bỏ học đại học nửa chừng, cả gan hùng hồn thốt ra những điều trái lẽ phải như thế trước khóa tốt nghiệp của một trong những viện có uy tín nhất đất nước này?
Tôi sẽ nói cho các bạn biết tại sao?
Bởi vì tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người giàu thứ hai trên hành tinh, là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Bill Gates, người giàu nhất thế giới dù sao đi nữa cũng là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bời vì Paul Allen, người giàu thứ ba trên thế giới, cũng bỏ học đại học giữa chừng, và bạn thì không làm điều đó. Và cứ tính như thế tiếp tục đi. Cho đến Michael Dell, người giàu thứ 9 trên thế giới và ngày càng đi lên rất nhanh, cũng là thằng bỏ học giữa chừng và bạn, vâng chính lại là bạn, không như thế. Bạn thấy đảo lộn rồi ư? Có thể hiểu được mà.
Vì vậy hãy để tôi chọc giận cái tôi trong bạn bằng cách chỉ ra, một cách thẳng thắn, là bằng cấp của bạn chẳng có giá trị gì hết. Phần lớn các bạn, tôi tưởng tượng là, đã trải qua 4,5 năm ở đây, bằng nhiều cách bạn cố gắng học và chịu đựng những gì sẽ có lợi cho bạn trong những năm sắp tới. Bạn đã lập ra một thói quen làm việc tốt. Bạn đã thiết lập nên một mạng lưới các quan hệ để có thể giúp đỡ bạn khi bạn vấp ngã trên con đường của mình. Và bạn đã tạo ra những gì có quan hệ suốt đời với từ "cách chữa bệnh".
Tất cả điều đó đều tốt. Sự thật bạn sẽ cần đến mạng lưới đó. Bạn sẽ cần những thói quen làm việc chăm chỉ. Bạn sẽ cần "cách chữa bệnh". Bạn sẽ cần nó vì bạn không bao giờ bỏ học nửa chừng, và chính vì thế, vâng, bạn sẽ không bao giờ ở trong số những người giàu nhất thế giới. Oh, chắc chắn là làm theo cách của bạn sẽ không bao giờ vươn tới số 10, 11 như Steve Ballmer. Nhưng mà, tôi chưa nói cho bạn biết là thực sự ông ta đang làm cho ai phải không?
Và để có được thành tích đó, ông ta đã bỏ học. Hơi trễ, đó là sai lầm lớn. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, nhiều bạn ở đây, hi vọng là đa số các bạn, tự hỏi rằng: "Tôi có thể làm cái gì đây? Không còn hi vọng cho tôi nữa sao?"
Thật sự là không. Quá trễ rồi. Bạn đã miệt mài quá nhiều, tôi nghĩ là bạn biết quá nhiều. Bạn sẽ không là người thứ 9. Bạn có một cái mũ dính liền, tôi không ám chỉ đến cái mũ vuông (trong đồng phục lễ tốt nghiệp) mà bạn đang đội trên đầu. Hmm... Bạn thực sự thấy lo lắng ư? Dễ hiểu mà. Vì thế đây có lẽ là dịp tốt để nuôi dưỡng niềm hi vọng. Không phải cho các bạn mà là cho khoá mới sắp tới kia. Các bạn là đồ phế thải rồi, vì thế tôi sẽ để các bạn lãnh mức lương thảm hại 200,000 đô la một năm, nơi mà đơn xin vào làm của các bạn sẽ được những thằng bỏ học hai năm trước đây kí. Thay vào đó, tôi muốn mang lại hi vọng cho những bạn mới vào trường. Tôi muốn nói với các bạn, là tôi nhấn mạnh điều này: nên bỏ học. Hãy xếp đồ đạc và cả những ý tưởng lại và đừng quay trở lại nữa. Bỏ học đi. Đứng dậy đi.
Điều tôi muốn nói với bạn là cái mũ và áo choàng tốt nghiệp sẽ kéo bạn xuống chắc chắn như là những người bảo vệ kia sẽ lôi cổ tôi xuống khỏi sân khấu này..."
(Đến lúc này thì chủ tịch của Oracle bị mời xuống khỏi sân khấu)
Sưu tầm
Học mà làm gì - Đọc hạ hỏa nhé ^.^
Đây là bài diễn văn của Larry Ellison (Chủ tịch Oracle) tại ĐH Yale vào lễ tốt nghiệp năm 2000 và cũng vì nó, ông bị lôi ra khỏi sân khấu khi đang diễn thuyết.
"Là SV tốt nghiệp từ Đại Học Yale, tôi xin lỗi nếu các bạn có thể chịu đựng được phần mở đầu trước, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều gì đó cho tôi. Xin hãy nhìn chung quanh bạn. Hãy nhìn người bạn cùng lớp bên trái bạn. Bây giờ, hãy xem xét điều này: 5 năm nữa, 10 năm nữa, thậm chí 30 năm nữa, kì quặc là những người bên trái bạn sẽ trở thành người thua cuộc.
Người ngồi bên phải bạn lúc đó cũng là người thua cuộc. Và bạn, người ở giữa sẽ như thế nào? Bạn có thể mong mỏi điều gì hơn? Rốt cục bạn cũng sẽ là một gã tồi mà thôi. Tất cả đều thua. Tất cả. Thực tế, khi tôi tìm kiếm trước trong số những người trước mặt tôi hôm nay tôi không thấy được hàng ngàn tia hi vọng cho một ngày mai tươi sáng. Tôi không thấy hàng ngàn người lãnh đạo tương lai trong hàng ngàn ngành công nghiệp. Tôi chỉ thấy hàng ngàn kẻ thua cuộc. Bạn lo lắng ư? Dễ hiểu thôi. Sau cùng, tôi Lawrence "Larry" Ellison, người bỏ học đại học nửa chừng, cả gan hùng hồn thốt ra những điều trái lẽ phải như thế trước khóa tốt nghiệp của một trong những viện có uy tín nhất đất nước này?
Tôi sẽ nói cho các bạn biết tại sao?
Bởi vì tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người giàu thứ hai trên hành tinh, là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Bill Gates, người giàu nhất thế giới dù sao đi nữa cũng là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bời vì Paul Allen, người giàu thứ ba trên thế giới, cũng bỏ học đại học giữa chừng, và bạn thì không làm điều đó. Và cứ tính như thế tiếp tục đi. Cho đến Michael Dell, người giàu thứ 9 trên thế giới và ngày càng đi lên rất nhanh, cũng là thằng bỏ học giữa chừng và bạn, vâng chính lại là bạn, không như thế. Bạn thấy đảo lộn rồi ư? Có thể hiểu được mà.
Vì vậy hãy để tôi chọc giận cái tôi trong bạn bằng cách chỉ ra, một cách thẳng thắn, là bằng cấp của bạn chẳng có giá trị gì hết. Phần lớn các bạn, tôi tưởng tượng là, đã trải qua 4,5 năm ở đây, bằng nhiều cách bạn cố gắng học và chịu đựng những gì sẽ có lợi cho bạn trong những năm sắp tới. Bạn đã lập ra một thói quen làm việc tốt. Bạn đã thiết lập nên một mạng lưới các quan hệ để có thể giúp đỡ bạn khi bạn vấp ngã trên con đường của mình. Và bạn đã tạo ra những gì có quan hệ suốt đời với từ "cách chữa bệnh".
Tất cả điều đó đều tốt. Sự thật bạn sẽ cần đến mạng lưới đó. Bạn sẽ cần những thói quen làm việc chăm chỉ. Bạn sẽ cần "cách chữa bệnh". Bạn sẽ cần nó vì bạn không bao giờ bỏ học nửa chừng, và chính vì thế, vâng, bạn sẽ không bao giờ ở trong số những người giàu nhất thế giới. Oh, chắc chắn là làm theo cách của bạn sẽ không bao giờ vươn tới số 10, 11 như Steve Ballmer. Nhưng mà, tôi chưa nói cho bạn biết là thực sự ông ta đang làm cho ai phải không?
Và để có được thành tích đó, ông ta đã bỏ học. Hơi trễ, đó là sai lầm lớn. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, nhiều bạn ở đây, hi vọng là đa số các bạn, tự hỏi rằng: "Tôi có thể làm cái gì đây? Không còn hi vọng cho tôi nữa sao?"
Thật sự là không. Quá trễ rồi. Bạn đã miệt mài quá nhiều, tôi nghĩ là bạn biết quá nhiều. Bạn sẽ không là người thứ 9. Bạn có một cái mũ dính liền, tôi không ám chỉ đến cái mũ vuông (trong đồng phục lễ tốt nghiệp) mà bạn đang đội trên đầu. Hmm... Bạn thực sự thấy lo lắng ư? Dễ hiểu mà. Vì thế đây có lẽ là dịp tốt để nuôi dưỡng niềm hi vọng. Không phải cho các bạn mà là cho khoá mới sắp tới kia. Các bạn là đồ phế thải rồi, vì thế tôi sẽ để các bạn lãnh mức lương thảm hại 200,000 đô la một năm, nơi mà đơn xin vào làm của các bạn sẽ được những thằng bỏ học hai năm trước đây kí. Thay vào đó, tôi muốn mang lại hi vọng cho những bạn mới vào trường. Tôi muốn nói với các bạn, là tôi nhấn mạnh điều này: nên bỏ học. Hãy xếp đồ đạc và cả những ý tưởng lại và đừng quay trở lại nữa. Bỏ học đi. Đứng dậy đi.
Điều tôi muốn nói với bạn là cái mũ và áo choàng tốt nghiệp sẽ kéo bạn xuống chắc chắn như là những người bảo vệ kia sẽ lôi cổ tôi xuống khỏi sân khấu này..."
(Đến lúc này thì chủ tịch của Oracle bị mời xuống khỏi sân khấu)
Sưu tầm
Cám ơn Trung nhé. Hôm trước chị cũng đang nghĩ không biết có phải là Larry nói bài này không vì đọc lâu quá rồi. Chị bảo là hình như, thế nhưng mình mới lướt mấy ý 1 phát là cả bọn Mỹ đã ồ lên là giọng này là giọng của Larry rồi:o :o .
Nói chung là bác này cũng bị bọn Mỹ ghét lắm. Thế mà vẫn giàu đấy. Hay khéo chả cần networking nốt nhỉ?:p :p Có bác nào vào tranh luận nữa không?
Cuộc sống có ví dụ thì phải có phản ví dụ, bác Larry này cũng là một phản ví dụ tốt. Thế mới là diversity của xã hội Mĩ (và cả các nơi khác nữa). Duy có điểm đáng lưu ý là hãy làm được như Larry rồi mới nên sống/quan niệm và phát biểu như Larry.
Hôm trước đọc cuốn Suy nghĩ như một tỉ phú của lão gì ấy (quên tên rồi, làm bất động sản), thấy lão bảo là không nên biết sử dụng email hay máy tính làm gì. Bạn mình cùng đọc thì phản đối dữ lắm. Hê, thế mới là suy nghĩ của tỉ phú phải không? Việc mail hay không đâu có dành cho họ nếu họ không thích làm. Họ không thích làm thì có đứa khác làm. Với chúng ta, giả sử có ý chí không dùng internet thì liệu có làm nổi không.
Cuộc sống có nhiều sân chơi ở nhiều tầng khác nhau và mỗi nơi có nguyên tắc, cách hành xử và luật chơi chung. Là cầu thủ bóng đá ở Italia thì có nguyên tắc và luật chơi bóng đá nói chung và đặc thù địa phương của Italia để tuân theo. Cũng là bóng đá đấy, nhưng ở VN lại khác và lệch tầm một tí dù nguyên tắc và luật chơi vẫn thế. MBA và những gì liên quan cũng là một nơi như vậy. MBA cũng là một nơi theo kiểu interdisciplinary.
Tóm lại mình phải biết mình là ai, và MBA sinh ra dành cho nhóm đối tượng nào. Nếu bạn có đầy đủ tố chất như Larry thì bạn đâu có nằm trong sân chơi dành cho MBA. Nếu bạn đang là học đại học nhưng đầy đủ tố chất như Bill Gate và thời cơ như những năm ấy của Gates, thế thì đại học và MBA đâu có thể là sân chơi cho bạn.
Một điểm mở rộng suy ngẫm đó là những con người như Gate và Larry đang đặt ra yêu cầu nhìn lại chi phí cơ hội của việc đi học từ một khía cạnh khác. Thường thì ta nghĩ đi học thì mất chi phí cơ hội kiếm tiền này kia và đổi lại được network, ... Nhiều khi chi phí cơ hội của tuổi trẻ nằm ở sự phí hoà khả năng sáng tạo đột biến trong một số năm của con người. Tính đột biến và tính thời điểm có khả năng tạo giá trị lớn mà một average MBAter suốt đời "lấy công làm lãi" phải mất nhiều năm công lao mới làm được.
Thế còn về tầm quan trọng của networking trong MBA: tầm của MBA của chúng ta nó đến thế thì networking để tăng sức mạnh thì đúng quá rồi còn gì. Với một tỉ phú, "if I want something (skills, information, expertise, service, relations...", I pay". Là một MBA bạn có thể làm điều này dễ dàng thoải mái không? Nếu không thì làm thế nào để làm cho "dễ dàng và thoải mái" đây? Một trong các giải pháp khả thể là active networking. Thế còn cái thời của Gates cách đây mấy chục niên, chắc lúc ấy Gates cũng phải "cong đít" lên mà "lét guốc king" ấy chứ lại không à?!!:cool:
Học mà làm gì - Đọc hạ hỏa nhé ^.^
Đây là bài diễn văn của Larry Ellison (Chủ tịch Oracle) tại ĐH Yale vào lễ tốt nghiệp năm 2000 và cũng vì nó, ông bị lôi ra khỏi sân khấu khi đang diễn thuyết.
"Là SV tốt nghiệp từ Đại Học Yale, tôi xin lỗi nếu các bạn có thể chịu đựng được phần mở đầu trước, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều gì đó cho tôi. Xin hãy nhìn chung quanh bạn. Hãy nhìn người bạn cùng lớp bên trái bạn. Bây giờ, hãy xem xét điều này: 5 năm nữa, 10 năm nữa, thậm chí 30 năm nữa, kì quặc là những người bên trái bạn sẽ trở thành người thua cuộc.
Người ngồi bên phải bạn lúc đó cũng là người thua cuộc. Và bạn, người ở giữa sẽ như thế nào? Bạn có thể mong mỏi điều gì hơn? Rốt cục bạn cũng sẽ là một gã tồi mà thôi. Tất cả đều thua. Tất cả. Thực tế, khi tôi tìm kiếm trước trong số những người trước mặt tôi hôm nay tôi không thấy được hàng ngàn tia hi vọng cho một ngày mai tươi sáng. Tôi không thấy hàng ngàn người lãnh đạo tương lai trong hàng ngàn ngành công nghiệp. Tôi chỉ thấy hàng ngàn kẻ thua cuộc. Bạn lo lắng ư? Dễ hiểu thôi. Sau cùng, tôi Lawrence "Larry" Ellison, người bỏ học đại học nửa chừng, cả gan hùng hồn thốt ra những điều trái lẽ phải như thế trước khóa tốt nghiệp của một trong những viện có uy tín nhất đất nước này?
Tôi sẽ nói cho các bạn biết tại sao?
Bởi vì tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người giàu thứ hai trên hành tinh, là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Bill Gates, người giàu nhất thế giới dù sao đi nữa cũng là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bời vì Paul Allen, người giàu thứ ba trên thế giới, cũng bỏ học đại học giữa chừng, và bạn thì không làm điều đó. Và cứ tính như thế tiếp tục đi. Cho đến Michael Dell, người giàu thứ 9 trên thế giới và ngày càng đi lên rất nhanh, cũng là thằng bỏ học giữa chừng và bạn, vâng chính lại là bạn, không như thế. Bạn thấy đảo lộn rồi ư? Có thể hiểu được mà.
Vì vậy hãy để tôi chọc giận cái tôi trong bạn bằng cách chỉ ra, một cách thẳng thắn, là bằng cấp của bạn chẳng có giá trị gì hết. Phần lớn các bạn, tôi tưởng tượng là, đã trải qua 4,5 năm ở đây, bằng nhiều cách bạn cố gắng học và chịu đựng những gì sẽ có lợi cho bạn trong những năm sắp tới. Bạn đã lập ra một thói quen làm việc tốt. Bạn đã thiết lập nên một mạng lưới các quan hệ để có thể giúp đỡ bạn khi bạn vấp ngã trên con đường của mình. Và bạn đã tạo ra những gì có quan hệ suốt đời với từ "cách chữa bệnh".
Tất cả điều đó đều tốt. Sự thật bạn sẽ cần đến mạng lưới đó. Bạn sẽ cần những thói quen làm việc chăm chỉ. Bạn sẽ cần "cách chữa bệnh". Bạn sẽ cần nó vì bạn không bao giờ bỏ học nửa chừng, và chính vì thế, vâng, bạn sẽ không bao giờ ở trong số những người giàu nhất thế giới. Oh, chắc chắn là làm theo cách của bạn sẽ không bao giờ vươn tới số 10, 11 như Steve Ballmer. Nhưng mà, tôi chưa nói cho bạn biết là thực sự ông ta đang làm cho ai phải không?
Và để có được thành tích đó, ông ta đã bỏ học. Hơi trễ, đó là sai lầm lớn. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, nhiều bạn ở đây, hi vọng là đa số các bạn, tự hỏi rằng: "Tôi có thể làm cái gì đây? Không còn hi vọng cho tôi nữa sao?"
Thật sự là không. Quá trễ rồi. Bạn đã miệt mài quá nhiều, tôi nghĩ là bạn biết quá nhiều. Bạn sẽ không là người thứ 9. Bạn có một cái mũ dính liền, tôi không ám chỉ đến cái mũ vuông (trong đồng phục lễ tốt nghiệp) mà bạn đang đội trên đầu. Hmm... Bạn thực sự thấy lo lắng ư? Dễ hiểu mà. Vì thế đây có lẽ là dịp tốt để nuôi dưỡng niềm hi vọng. Không phải cho các bạn mà là cho khoá mới sắp tới kia. Các bạn là đồ phế thải rồi, vì thế tôi sẽ để các bạn lãnh mức lương thảm hại 200,000 đô la một năm, nơi mà đơn xin vào làm của các bạn sẽ được những thằng bỏ học hai năm trước đây kí. Thay vào đó, tôi muốn mang lại hi vọng cho những bạn mới vào trường. Tôi muốn nói với các bạn, là tôi nhấn mạnh điều này: nên bỏ học. Hãy xếp đồ đạc và cả những ý tưởng lại và đừng quay trở lại nữa. Bỏ học đi. Đứng dậy đi.
Điều tôi muốn nói với bạn là cái mũ và áo choàng tốt nghiệp sẽ kéo bạn xuống chắc chắn như là những người bảo vệ kia sẽ lôi cổ tôi xuống khỏi sân khấu này..."
(Đến lúc này thì chủ tịch của Oracle bị mời xuống khỏi sân khấu)
Sưu tầm
Các Bác có đăng gì ( dù là sưu tầm hay nhặt ở đâu ) thì chịu khó kiểm chứng nguồn gốc nhé.
Bản thân nội dung đã có sự mâu thuẫn. Nếu SV ở Yale mời Larry đến thì dù bài phát biểu ấy có như thế nào cũng không ai lôi Ông ây xuống đâu. chuyện đó rất khó xảy ra ở một nơi như Yale.
Tôi đố các bạn tìm kiếm ở Yale.edu để ra được cái Commencement Speech vừa rồi mà Bác nào đó đã post lên.
Lục lại thư mục báo Yaleherald cũng chẳng có dòng nào trong năm 2000 đề cập chuyện này cả.
Còn trên Wiki thì có thông tin này:
(http://en.wikipedia.org/wiki/Larry_Ellison )
There is a widely circulated article that gives the text of a speech that Ellison supposedly gave to the Yale University graduating class of 2000, but that article is actually fiction, published by the SatireWire website[9][10]; Ellison did not speak at Yale, and the speech was made up by the author of the article. The speech refers to graduates as losers, because "I, Lawrence "Larry" Ellison, second richest man on the planet, am a college dropout, and you are not. Because Bill Gates, richest man on the planet - for now anyway - is a college dropout, and you are not. Because Paul Allen, the third richest man on the planet, dropped out of college, and you did not".
Nhiều khi không cần phải lớn lên từ nhỏ ở Mỹ mà nhiều người lớn lên ở VN nhưng đi học Undergrad ở Mỹ rồi khi em tiếp xúc cũng có quan điểm như anh Minh nói ở trên.
Quy nạp không hoàn toàn :p
thuonghuyen
03-09-2007, 05:14 PM
Nhiều khi không cần phải lớn lên từ nhỏ ở Mỹ mà nhiều người lớn lên ở VN nhưng đi học Undergrad ở Mỹ rồi khi em tiếp xúc cũng có quan điểm như anh Minh nói ở trên.
----> Bản thân em thì có experience khác: nhiều người học undergrad, đi làm rồi học tiếp MBA or Master.
Em nghĩ là ai có thể thấy tầm quan trọng của networking đặc biệt với dân MBA nhưng "tỷ trọng" giữa học vấn và networking như thế nào là tùy thuộc từng người, nhưng tránh tình trạng vỏ đẹp còn trong rỗng.
Gần đây em bắt gặp vài lời comment là "dân MBA thực dụng và nói thì hay nhưng làm thì dở" mà không biết nguyên cớ thế nào :D?
thangussh
03-09-2007, 08:05 PM
Các Bác có đăng gì ( dù là sưu tầm hay nhặt ở đâu ) thì chịu khó kiểm chứng nguồn gốc nhé.
Bản thân nội dung đã có sự mâu thuẫn. Nếu SV ở Yale mời Larry đến thì dù bài phát biểu ấy có như thế nào cũng không ai lôi Ông ây xuống đâu. chuyện đó rất khó xảy ra ở một nơi như Yale.
Tôi đố các bạn tìm kiếm ở Yale.edu để ra được cái Commencement Speech vừa rồi mà Bác nào đó đã post lên.
Lục lại thư mục báo Yaleherald cũng chẳng có dòng nào trong năm 2000 đề cập chuyện này cả.
Còn trên Wiki thì có thông tin này:
(http://en.wikipedia.org/wiki/Larry_Ellison )
There is a widely circulated article that gives the text of a speech that Ellison supposedly gave to the Yale University graduating class of 2000, but that article is actually fiction, published by the SatireWire website[9][10]; Ellison did not speak at Yale, and the speech was made up by the author of the article. The speech refers to graduates as losers, because "I, Lawrence "Larry" Ellison, second richest man on the planet, am a college dropout, and you are not. Because Bill Gates, richest man on the planet - for now anyway - is a college dropout, and you are not. Because Paul Allen, the third richest man on the planet, dropped out of college, and you did not".
Hihi, thanks anh Hà. Em nghĩ cứ suy nghĩ nếu Larry nói thế thì làm sao sau này còn mặt mũi nhìn các deans của Yale nữa. Đúng là thói quen xác minh nguồn gốc này của anh Hà là 1 điều bọn em cần học hỏi. Nhờ anh mà hôm nay mới biết 1 truyền thuyết ko phải sự thật :p
This job requires good networking skills.
Investment Executive
Company: SRI Search
Location: New York City, NY
Compensation: Commesurate with experience
Years Experience: 7-10 yrs
Position Type: Employee
Employment type: Full time
Updated: 29 Aug 2007
eFC Ref no: 317741
International Bank located in Midtown Manhattan with over 52 billion in assets is seeking a Senior Account Executive/Relationship Manager. This individual will provide investment services to the Banks existing customers as well as market and acquire new business.
Responsibilities include but are not limited to:
# Manage own portfolio of high net worth private customers.
# Analyze customers investment needs and provide suitable securities portfolio solutions.
# Plan, outline and execute marketing and solicitation efforts.
# Identify prospective customers and initiate contacts to establish relationship for the investment group.
# Maintain contact with existing customers. Provide market information and understand customer needs.
# Receive trade orders from customers and execute via the trading desks of our broker/dealer subsidiary.
# Maintain contact with trading desks and keep up to date on product availability, rates, etc.
This position requires:
# 8-10 years of relevant banking experience in portfolio management and building and maintaining customer relationships.
# Knowledge of investment products with an emphasis on fixed income is required.
# Strong community networks and proven ability in business development is essential.
# Proficient in MS Office.
# BA with concentration in Business, Accounting or Finance; MBA a plus.
# Series 7, 63 required; Series 65 preferred.
# Bilingual-English/Hebrew preferred.
sleepingfool
03-09-2007, 09:08 PM
Hi Minh
Bài này hay bất cứ bài nào mà PA viết trên diễn đàn đều thuộc vào tranh luận trên quan điểm. PA ko có ý định tranh luận về cá nhân bạn vì PA chỉ biết đến bạn qua 1,2 bài viết, không đủ cơ sở dữ liệu để có thể nói lên điều gì. Vì thế mong bạn không hiểu nhầm bài viết trên là nhằm vào cá nhân bạn.
Thứ 2 hi vọng bạn thấy cái lý do PA vì sao phản ứng lại. Không vì nó khác với quan điểm cá nhân của PA, hay quan điểm của số đông, mà PA phản ứng lại cách bạn đặt vấn đề. Bạn nói là theo bạn và có lẽ nhưng ngoài cái lý lẽ là 1 người bình thường sinh ra và lớn lên ở Mỹ, bạn không hề đưa ra 1 cái tiêu chí gì cụ thể về việc vì sao theo bạn nó lại không cần thiết. Khi bạn đưa giả định về 1 người bình thường thì PA hoàn toàn có quyền challenge bạn về đoạn thế nào là người bình thường, và thế nào là cách ứng xử của người bình thường. Bạn không đồng ý thì welcome bạn đưa lại ý kiến. Diễn đàn là nơi thảo luận (thảo luận khác với tranh cãi). Nếu ai cũng vào 1,2 câu ôi đúng quá, hay quá nhỉ thì topic nào rồi cũng teo tóp hết. Tuy nhiên mong bạn không nên sensitive nghĩ là PA đang nói về bạn, mà PA đang nói về cách nhìn nhận vấn đề, cách nêu quan điểm sau khi đọc 1 bài báo.
Jack Welch nói không sai. Networking là 1 trong những kỹ năng cơ bản nhất của MBA. Cái này nếu bạn xem lại các thread cũ thì có thể thấy mọi người đề cập đến rất nhiều, và PA là 1 trong những người cực kỳ ủng hộ điều đó. Cái mà PA muốn nói là dùng 1 bài báo của 1 người để phủ nhận những mặt tích cực khác của 1 degree, nếu có, thì bạn nên đưa ra những luận điểm rõ ràng hơn là chỉ "1 người bình thường sinh ra và lớn lên ở Mỹ". Cái gì cũng có mặt tích cực và mặt tiêu cực. MBA không phải dành cho tất cả mọi người cũng như không phải ai thành công cũng buộc phải có MBA. Nhưng dùng ví dụ 1 người thành công không cần MBA cũng giống như lấy ví dụ 1 người thành tỷ phú không cần college degree mà không xem xem bản thân họ có những tố chất gì khác người bình thường (đấy là lý do PA dùng ví dụ trên). Đến ngay ví dụ 2 Việt Kiều bạn nói cũng đặt học vấn lên trên networking, và nếu cụ thể hơn nữa thì học vấn và networking liên quan rất chặt chẽ. Networking chỉ phát huy hiệu quả trong môi trường hợp lý. Cái này chẳng có gì mâu thuẫn với điều PA nói rằng học được gì từ 2 năm đi học MBA là do mỗi cá nhân con người (bao gồm cả networking skill). Nhưng chỉ vì thế mà dùng ví dụ 1 người bình thường để phủ nhận các lợi ích khác của MBA thì.. ta cần tranh cãi.
1 lần nữa nếu như bài viết trên bạn cảm thấy có gì bị đụng chạm cá nhân thì xin lỗi bạn. Mọi vấn đề đưa ra trên quan điểm thảo luận về quan điểm. (Từ xưa đến nay trên forum có 1 người duy nhất làm PA "nổi nóng" thôi nên bạn cứ yên tâm là PA không nổi nóng). Hơn nữa học 2 năm ở trường và đi làm cho đến giờ chưa có 1 ai nói PA "nóng tính" và không tiếp thu ý kiến cả. Thật sự nếu bạn học MBA bên này nhiều khi giáo sư và bạn học hay colleague họ challenge ý kiến của mình kinh khủng và thẳng thắn hơn nhiều. Nếu bạn làm trong investment bạn phải chuẩn bị tinh thần đối đầu với những nasty comment, thậm chí trong trường hợp bình thường có thể khiến ta phát khóc lên được. Ở đây PA không khuyến khích các cách cư xử như vậy, chỉ hi vọng bạn đừng cho là PA "nổi nóng" với bạn cũng như PA không nghĩ ai có ý kiến khác biệt là "quái đản". Hi vọng bạn nhìn nhận vấn đề đúng với cách mà PA đặt nó ra.
Chúc mọi người vui vẻ
Hi PA,
Nếu PA nói thế thì đúng là tranh luận dựa trên quan điểm, tin bạn. Minh phản biện lại cũng vì ban đầu có cảm giác PA nhắm vào cá nhân người nói hơn là quan điểm. Có lẽ Minh cũng hơi sensitive thật. Mừng vì PA đã không "nổi nóng" vì "nổi nóng" thì rất dễ dẫn đến "nổi...mụn".
Cám ơn PA vì PA đã challenge M và đã share một số insights mà PA đã gặp phải. Lỡ mai mốt M có "bị" sang Mỹ học MBA thì cảm thấy familiar rồi. Mong là tiếp tục có dịp "bị" PA challenge tiếp :cool: Nhưng có lẽ PA cũng phải cảm ơn M vì sau khi share một số feeling thì có vẻ PA cũng được xả bớt một số stress :o
sleepingfool
03-09-2007, 09:27 PM
Nói chung là bác này cũng bị bọn Mỹ ghét lắm. Thế mà vẫn giàu đấy. Hay khéo chả cần networking nốt nhỉ?:p :p
Larry vốn ăn nói ngang tàng nên chắc toàn networking với những người có cùng fashion đó :o
Một network tốt và bền vững có lẽ gồm một số người có điểm tương đồng với một cá nhân và một số người khác có những thế mạnh bù đắp điểm yếu của cá nhân đó. Có phải thế không nhỉ???
ngotrung
04-09-2007, 11:42 AM
Thực ra câu chuyện này chỉ đọc cho vui thôi. Những người như Larry hay Gate đều khác chúng ta nhiều:
1. Họ là những người giỏi một cách đặc biệt, tư duy, nhạy cảm, sự nắm bắt đều rất nhanh. Đi học đối với những người này là tốn thời gian nhiều hơn và được ít hơn so với việc tự học và lăn lộn trong cuộc sống.
2. Bản thân họ sinh ra và lớn lên ở 1 xã hội khác, tầng lớp khác mà sự tiếp xúc, trải nghiệm của họ chính là những điều được cô đọng, khái quát hóa và viết ra trong cái gọi là sách. Chúng ta thì khác. Chúng ta cần được exposed trong môi trường đó, trải nghiệm, ngộ và rút kinh nghiệm về con đường đó.
3. Bill, Dell, hay Larry đều là những người may mắn, được sinh ra vào đúng thời điểm, đặt vào đúng chỗ và gặp nhiều kỳ duyên.Trong cuộc sống còn vô số những Bill', Larry' không may mắn thế. Người may mắn thì ít lắm mà người không may thì nhiều.
Túm lại, họ, từng chi tiết nhỏ của họ, đều không giống chúng ta nên không thể đem ra làm bài học thành công được. Đọc chỉ để giải trí thì tốt ^.^
Longatum
04-09-2007, 11:56 AM
haha, nói như bác Trung thì nói chung không ai học được ai cái gì cả vì nói chung ở đời chẳng thằng nào giống thằng nào. Em tự hỏi, nhìn vào ngay cái thằng ngồi cạnh mình trong lớp hay chỗ làm đã có ít nhiều học được nó... chả lẽ lại không học được gì từ những chú như thế này? Vả lại, người khác mình nhiều thì mới có cái để mà học chứ giống mình như đúc thì học cái gì nhỉ?
ngotrung
04-09-2007, 02:18 PM
Ý của Trung là mỗi một người đều có trường hợp của họ, và mình không học theo họ để có sự thành công giống họ.
Bạn Long tư tưởng rất sắc bén nhé, đọc trên mặt chữ và hiểu y nguyên, không sai lệch chút nào ^^
Longatum
04-09-2007, 06:22 PM
hahah, bác Trung nói chuyện lắt léo thế... thảo nào đi bán hàng được cho FPT...
qmc42
04-09-2007, 10:06 PM
Mr. Welch was too aggressive in his saying at MIT's session. It is his personal style. Nững con người như Welch thì học on the job sẽ rất tốt vì khi ra trường và bắt đầu đi làm thì Welch là Ph.D in chemical engineering. Sau đó business mở rộng ra nhiều hướng và cũng là lúc Welch leo lên bậc thang lãnh đạo. Ở vị trí đó, Welch dự rất nhiều training (GE nổi tiếng về internal training) và học hỏi từ nhiều nhân viên cấp dưới (có bằng MBA từ các trường bậc nhất của US và rất nhiều kinh nghiệm thực tiễn). Welch có tiền để tuyển những smart heads như thế và bọn kia thì more than happy to teach Welch.
Vậy bọn chúng ta là những người biết mình là ai và biết cân đối giữa studying and practicing business softskills dựa trên judgment của mình phải không bà con?
Trong cuốn: Jack Welch - A through cut from the gut, Jack Welch thú nhận đã gặp rấtt nhiều vấn đề trong việc hiểu các kiến thức tài chính.
Quyển này, viết văn phong đơn giản, có nhiều ví dụ và phân tích khá hay. Nếu có thời gian mọi người có thể tìm đọc.
honganhftu
05-09-2007, 04:39 PM
;) Các anh chị đọc nhiều thật đấy, lần đầu tiên em được đọc những bài speech của các cụ tỷ phú nổi tiếng...ngông thế này nhưng rất hay!!! Tks mọi người.
Em cũng hơi share quan điểm của anh Trung, những người này rất khác, với cả chuyện họ bỏ học cũng không hẳn là cause của cái effect là họ giàu. Casual effect - Gmat logic chưa chắc cái này đã dẫn đến cái kia. :D
Và bởi vì cũng chưa ai chứng minh được là nếu họ...đi học tiếp thì họ sẽ không giàu cho nên là xem xét thế này vô ích. Cho nên em cứ đường em em đi :D Bởi vì lại Gmat logic - Analogy effect, chắc gì em đã giống họ mà áp dụng hehe
Chỉ có một điều em nghĩ là vấn đề bỏ học ở các bác này ở chỗ họ thật sự bản lĩnh, dám chấp nhận những hậu quả có thể dẫn đến và quyết tâm đi theo con đường của họ. Riêng việc này, bản lĩnh và dám chấp nhận sự không ổn định đã đủ để thành công.
Again, chưa ai chứng minh được cả, kiểu như Logic tôi không nhìn thấy quạ trắng không có nghĩa là không có quạ trắng vậy.
Hị hị thôi triết lý thế đủ rồi, mẹ em gọi rồi, em phải tạt qua chợ mua đồ ăn cái.
ngotrung
06-09-2007, 01:29 AM
Ở Trung Quốc, có rất nhiều gương mặt nhà đầu tư nước ngoài thành công, trở nên giàu sang...
Nhưng không ai để ý là số người lụn bại ở nơi này còn nhiều gấp nhiều lần những người thành công đó, và họ chẳng bao giờ được lên mặt báo
Quang
06-09-2007, 07:22 AM
Đồng ý.
Tuy nhiên, cũng có những điểm làm cho quyết định của họ có thể dễ hơn chúng ta tưởng:
1. Xã hội Mỹ đề cao "Just do it". Thế nên entrepreuneurship đã ăn vào máu của họ rồi. Khi mà các entrepreuneurs dù thành công hay thất bại, đều được xã hội kính trọng thì quyết định của họ cũng dễ dàng hơn nhiều.
2. Các bác này có background gia đình khá là vững vàng. Không biết có phải tất cả các bác được mention trong fake Larry speech có thế không nhưng ít ra là Bill Gates, Larry Ellison là con nhà giàu. Nghỉ học ra làm riêng mà lỡ có không thành công thì cũng không đến nỗi chết đói. Và họ có thể quay lại học bất cứ lúc nào.
3. Bây giờ khi thành công rồi nói lại thì rất dễ, chứ ngay lúc đó chưa chắc họ dám khẳng định việc drop out of school là đúng. Tôi có nói chuyện với bác tỷ phú sáng lập công ty Intuit. Bác ấy bảo là có giai đoạn công ty cực kỳ khó khăn. Lúc ấy mà có công ty nào mua lại công ty của bác ấy là bác ấy bán phứt cho rồi. Khổ cái chả ai mua. Thế là bác ấy lại phải chèo chống đến bây giờ thành tỷ phú :d Nếu bác ấy muốn đánh bóng tên tuổi thì bác ấy có thể nói "I never gave up blah blah blah" thì người ta lại tán dương bác ấy lên tận mây xanh rồi.
Chỉ có một điều em nghĩ là vấn đề bỏ học ở các bác này ở chỗ họ thật sự bản lĩnh, dám chấp nhận những hậu quả có thể dẫn đến và quyết tâm đi theo con đường của họ. Riêng việc này, bản lĩnh và dám chấp nhận sự không ổn định đã đủ để thành công.
sleepingfool
06-09-2007, 06:33 PM
Mọi người rất quan tâm đến việc các tỉ phú trốn học khởi nghiệp nhỉ.
Nhìn qua nhìn lại đúng là quá nhiều vị drop out: Gates, Steve Jobs, Steve Ballmer (drop out Stanford MBA), Dell, Larry Ellisson... Rồi hai người đang đình đám nhất hiện nay là Sergey Brin và Larry Page của Google cũng bỏ dở PhD ở Stanford.
Chắc phải mở hẳn một thread mới: "Bước đầu tiên để thành tỉ phú là: nghỉ học".
Bây giờ mời mọi người quay về thảo luận "thực tại đau thương": bí quyết của networking, chứ đi theo các bác tỉ phú "lười học" ấy thì mệt lắm.
----------------------------
Being Helpful Is Secret
To Business Networking
By PERRI CAPELL
From Careerjournal.com
http://www.collegejournal.com/careersqa/searchstrategies/20070411-search-qa.html?refresh=on
Question: I just had a review with my boss and he wants me to get more involved with networking. To be honest, I am lost when it comes to this. Any advice?
Answer: For some people, networking is almost as important as breathing. The more events they attend and the more people they meet, the happier they are. For others, it's as painful as pulling toenails.
Networking needn't be painful, and it's something that builds on itself. People want to be helpful, and once you start making contacts, relationships can grow exponentially.
The first thing to realize is that networking is simply seeking and sharing information with others. By making this one of your goals, your boss is saying you'll be a more effective employee if you connect with more people.
That's because business functions through personal connections. Whether it's filling a job opening or finding a vendor, people tend to call people they know to ask if they're interested in the opportunity or for a referral.
"Meeting people and building relationships is the key to being successful in any business, no matter what the industry is," says M. Todd Dean, an angel investor in Seattle and president of the Northwest Chapter of Keiretsu Forum, an angel investor network. "Business is all based on relationships."
Begin by asking your manager for suggestions on where to start, says Eric Herzog, vice president of marketing for Asempra Technologies, a storage software company in Sunnyvale, Calif. Does he want you to meet more people inside or outside your company or both? "He may give you some hints on where to go to get the ball started," says Mr. Herzog.
If it's within your company, find ways to talk with other employees about your role and offer assistance on their projects, says Steve McAllister, director of sales development for the Industry Solutions Group of software maker Autodesk Inc. in San Rafael, Calif. "You need to be viewed as someone who adds value and you do that by networking and letting people know what you do," says Mr. McAllister.
Ask people you already know for introductions to their contacts. Take part in company sports events or volunteer activities. These are no-pressure ways to meet other professionals. Later, you can follow up with them and ask for introductions to the people they know.
Chatting with vendors, suppliers, alliance partners, consultants and professionals in your industry or function allows you to tap into the external business grapevine, offer assistance and learn about new business opportunities.
As a networker, focus on being helpful to others. Start asking people to call you if they need something and be ready to assist. Try to make deposits in a "favor bank" that you may be able to withdraw from at some point, but not necessarily from the people you helped. "The more you give people, the better it works," says Mr. Herzog. "When I give something to somebody, I know I can call them for something in return, but it isn't always quid pro quo."
Networking experts suggest joining professional groups and attending their meetings. But it's hard for some people, myself included, to form connections with strangers at professional gatherings. Here are some ways to reduce networking awkwardness:
* Volunteer for a committee or other job. Meeting and talking with others is easier when you have a role to play.
* Prepare four or five questions or comments that you can use to break the ice with people. Follow up with questions based on the answers you get. Eventually, you'll find something in common with the other person that you can use to form a relationship.
* Use the Internet as much as possible to make connections. Business-networking groups such as LinkedIn.com, exist solely to connect people. Anyone I've contacted through such a group has been pleased to assist me. And, by emailing people, you can form a connection without face-to-face rejection or embarrassment.
* Always follow up. If you take a business card, be sure to call, email or send a written note saying you enjoyed meeting the person and would like to talk more. Mr. Dean says most people he meets don't become part of his network because they never follow up afterward.
I use all the above techniques to make connections. But here's my best tip:
* Make friends with people who are networking geniuses. They will connect you with the people in their networks. Such referrals will immediately break the ice for you and save time and trouble.
-- Ms. Capell is a senior correspondent for CollegeJournal.com. Have a question about job hunting or career management? Write to careersqa@wsj.com with your first name and the city where you're located, which we'll show if we answer and post your question.
thangussh
06-09-2007, 11:40 PM
Hihi, bàn tiếp 1 chút về chuyện entrep. Em nghĩ sâu hơn văn hóa xã hội, hoàn cảnh gia đình, hay điều kiện giáo dục là môi trường gia đình và cá tính mỗi người. Như em có đứa bạn, nhà bố mẹ đều buôn bán, bị người ta lừa quịt nợ ngồi tù cũng vì buôn bán nhưng cái máu đó đã thấm sâu vào nó, lớn lên đi làm công ty đa quốc gia cũng ko được. Hoặc có đứa em, từ hồi đi học đã không bao giờ nghĩ đi làm thuê cho ainên nghỉ học từ khi đang học lớp 12 chứ không chờ đại học hay cao học. Nó cũng giống như máu nghệ sĩ vậy, hoặc đến rất sớm hoặc rất trễ. Ở VN em biết nhiều người start biz riêng trễ, khoảng 40-50 tuổi nhưng thành công. Không biết ở Mỹ có không? Người không có truyền thống gia đình hay không có cá tính, đam mê đặc biệt thì thường trẻ đi làm thuê. Nhưng sau này có làm riêng hay không là tùy bản lĩnh, kinh nghiệm và ý thích mỗi người, nhỉ?
Lại nói chuyện networking, các bác cho em hỏi cái. Ai cũng biết nó quan trọng thế nào trong business (ở nhà mình thì nó là personal relationship chứ cái gì), thế nhưng mà có bao nhiêu bác trong này vận dụng networking thành công cho job đầu tiên sau khi tốt nghiệp MBA? Em hiếm gặp người nào có job đầu tiên nhờ networking, toàn là ở job thứ 2, sau khi mình đã prove được là mình thành công và xuất sắc thế nào on job. Vậy các bác vào thảo luận tầm quan trọng và cho it kinh nghiệm của networking trong việc xin job đầu tiên. Nếu được làm lại thì các bác có làm gì khác không?
thangussh
07-09-2007, 12:54 AM
Em thì chưa có kinh nghiệm làm việc nhiều như các anh chị nhưng 2 job đều do networking. Cái đầu rất tình cờ có người giới thiệu, cái sau thì do có bạn làm ở đó, thấy thích nên khi tìm việc thì hỏi thử và apply thôi. cám ơn chị PA đã gợi ý về chuyện networking và xin việc. Em thì dù đã làm chuyện đó mà chưa ý thức, chỉ nghĩ network là để cho vui và khi cần thông tin gì thì biết hỏi ai.
Quang
07-09-2007, 01:23 AM
Em Thắng hình như hơi hiểu nhầm khái niệm entrepreuneurship thì phải. Nó không chỉ là tự làm với làm thuê đâu.
Anh nhớ là em làm Unilever đúng không? 1 trong 12 Unilever's manager core competencies là Entrepreuneurial Drive. Nếu định nghĩa như em thì Unilever cố gắng develop người không muốn làm cho corporate à.
Hihi, bàn tiếp 1 chút về chuyện entrep. Em nghĩ sâu hơn văn hóa xã hội, hoàn cảnh gia đình, hay điều kiện giáo dục là môi trường gia đình và cá tính mỗi người. Như em có đứa bạn, nhà bố mẹ đều buôn bán, bị người ta lừa quịt nợ ngồi tù cũng vì buôn bán nhưng cái máu đó đã thấm sâu vào nó, lớn lên đi làm công ty đa quốc gia cũng ko được. Hoặc có đứa em, từ hồi đi học đã không bao giờ nghĩ đi làm thuê cho ainên nghỉ học từ khi đang học lớp 12 chứ không chờ đại học hay cao học. Nó cũng giống như máu nghệ sĩ vậy, hoặc đến rất sớm hoặc rất trễ. Ở VN em biết nhiều người start biz riêng trễ, khoảng 40-50 tuổi nhưng thành công. Không biết ở Mỹ có không? Người không có truyền thống gia đình hay không có cá tính, đam mê đặc biệt thì thường trẻ đi làm thuê. Nhưng sau này có làm riêng hay không là tùy bản lĩnh, kinh nghiệm và ý thích mỗi người, nhỉ?
Lại nói chuyện networking, các bác cho em hỏi cái. Ai cũng biết nó quan trọng thế nào trong business (ở nhà mình thì nó là personal relationship chứ cái gì), thế nhưng mà có bao nhiêu bác trong này vận dụng networking thành công cho job đầu tiên sau khi tốt nghiệp MBA? Em hiếm gặp người nào có job đầu tiên nhờ networking, toàn là ở job thứ 2, sau khi mình đã prove được là mình thành công và xuất sắc thế nào on job. Vậy các bác vào thảo luận tầm quan trọng và cho it kinh nghiệm của networking trong việc xin job đầu tiên. Nếu được làm lại thì các bác có làm gì khác không?
Em thì không biết networking sau MBA thế nào nhưng em có câu chuyện này có thể chia sẻ với mọi người cho vui:
10 ngày trước ngày tốt nghiệp tại Mỹ (BA), em bay từ Vermont đến phỏng vấn tại Virginia. Đi từ sáng sớm chả kịp ăn uống, gặp tất cả 7-8 người, đến chiều mệt phờ, ngồi mở chai nước uống trong lúc chờ máy bay. Nút rất chặt, tay thì yếu, mở mãi không được, một ông ngồi đối diện, khoảng hơn 50 tuổi, mặc đồ business buồn cười quá, bảo tao mở cho. Em còn lịch sự, bảo em tự mở được. Vẫn chả mở được nên bác ấy phải sang giúp. Em than phiền bảo vừa đi phỏng vấn về, nói hết cả hơi. Bác hỏi, mày học gì, cần tìm việc gì. Em bảo học Tiếng Trung và Kinh Tế, muốn làm cho non-profit. Bác bảo bọn tao đang cần tìm người như thế, rồi chia business card ra, bảo em viết thư.
Em nhìn card đề là... President. Nhưng mà về tặc lưỡi bảo chắc chẳng ăn thua. Rồi em còn mất cả cái card lúc đóng gói đồ đạc. Mấy tuần sau em nghĩ là nên thử google lại tên công ty, viết thư đến địa chỉ contact trình bày lại câu chuyện. Rồi ông ấy viết lại cho em thật, bảo em gọi điện. Nói chuyện được 5 phút, bác bảo đợi tao, để tao gọi bác Vice President sang nghe. Nói thêm được khoảng 10 phút nữa, họ bảo tuần sau gọi lại. Tuần sau gọi lại, nói chuyện được 5 phút, 2 bác hỏi luôn, expected salary của mày là bao nhiêu.
Tối hôm đó, em về viết thư cảm ơn. Em bảo rất chân thật: một đứa mới tốt nghiệp như em mà được nói chuyện với 2 senior managers, lúc đầu cũng run. Nhưng mà em happy là đã get to know họ và hi vọng được làm việc với họ. Bác President viết thư lại đúng một dòng, bảo là mày là young lady with tremendous potential, tháng 7 đợi thư của bọn tao. Đầu tháng 7 em mở thư ra thấy offer letter. 10 ngày sau em xách vali đến làm việc ở Charlotte, NC.
Không job interview tại văn phòng! Dĩ nhiên, các công ty nhỏ mới quyết định thế này được.
Cả một năm học cuối em đến career services bao nhiêu lần, đi phỏng vấn cả chục nơi, chả ăn thua. Vì em không muốn làm finance hay banking, lại là học sinh Quốc tế nên chả ai giúp được em. Em cũng bới loạn cả cái alumni network trường em, gọi điện vài chục cú, viết đủ loại email, làm việc với gần như tất cả các CSO staff.
Thú thật em nản lắm, bảo networking chả hữu ích gì cả. Tuy nhiên, sau khi gọi điện nhiều 4-6 tháng, đọc và tham dự các loại workshop, em cuối cùng có thể nói chuyện tự nhiên qua điện thoại và biết cách chit chat, break the ice ---> thắng lợi cuối cùng.
Công việc thứ 2 của em có cũng nhờ network. Công việc thứ 3 cũng thế. Giờ em là strong believer of networking. Không phải chỉ để tìm việc mà còn để học hỏi, kiếm được những bạn tính cách thú vị, để share.
Bây giờ em đi đâu làm gì cũng cố gắng ăn mặc cẩn thận đẹp đẽ một tý, phong thái đoàng hoàng, vì chả biết bao giờ mình gặp boss tương lai của mình:D
Chuyện của em Hoa thú vị thật đấy. Kỉ niệm này của em rất đáng để chia sẻ với mọi người. Thế cho nên lúc nào cũng phải mặc đẹp, tươm tất vì chẳng biết có khi ông ngồi cạnh mình trên máy bay, hay bà gặp trong thang máy lại là boss của mình trong tương lai đâu nhỉ:) . Thế này lại chết tiền shopping thôi :p nhưng mà đúng là đi học MBA vấn đề networking quan trọng thật.
Quang
07-09-2007, 08:42 PM
Anh cũng thế. Chả biết bao giờ mình gặp vợ tương lai của mình. :D
Bây giờ em đi đâu làm gì cũng cố gắng ăn mặc cẩn thận đẹp đẽ một tý, phong thái đoàng hoàng, vì chả biết bao giờ mình gặp boss tương lai của mình:D
sleepingfool
07-09-2007, 09:55 PM
Em thì không biết networking sau MBA thế nào nhưng em có câu chuyện này có thể chia sẻ với mọi người cho vui:
10 ngày trước ngày tốt nghiệp tại Mỹ (BA), em bay từ Vermont đến phỏng vấn tại Virginia. Đi từ sáng sớm chả kịp ăn uống, gặp tất cả 7-8 người, đến chiều mệt phờ, ngồi mở chai nước uống trong lúc chờ máy bay. Nút rất chặt, tay thì yếu, mở mãi không được, một ông ngồi đối diện, khoảng hơn 50 tuổi, mặc đồ business buồn cười quá, bảo tao mở cho. Em còn lịch sự, bảo em tự mở được. Vẫn chả mở được nên bác ấy phải sang giúp. Em than phiền bảo vừa đi phỏng vấn về, nói hết cả hơi. Bác hỏi, mày học gì, cần tìm việc gì. Em bảo học Tiếng Trung và Kinh Tế, muốn làm cho non-profit. Bác bảo bọn tao đang cần tìm người như thế, rồi chia business card ra, bảo em viết thư.
Em nhìn card đề là... President...
Chuyện của Hoa thú vị quá nhỉ. Nhưng mà job đó của em không phải do networking đâu, mà là nhờ ...cái nút chai => lần sau đi đâu nhớ cầm theo một chai nước uống ... có cái nút thật chặt.
Vâng, cần cảm ơn cái nút chai! Em xin phát triển thêm về bài học "nút chai" này như sau:
Ví dụ 1:
- Một chiều ngồi học GMAT ở Highland (hoặc ỏ thư viện quốc gia), bạn gái A liếc thấy một bạn áo xanh cao 1m80 vô cùng đẹp trai. Tim bạn A xao xuyến nhưng chẳng nhẽ lại ra xin số DT hay email trước thì mất giá quá. Bạn gái A chợt nhớ đến bài học của bạn Nem liền lặng lẽ yêu cầu cô chủ quán bán cho một chai nước lavie lạnh nút chặt nhất.
Câu chuyện diễn biến như thế nào chắc các bạn đều đã rõ!:p
Cám ơn em Hoa đã chia sẻ. Công nhận kinh nghiệm của em áp dụng được trên mọi lĩnh vực.;) ;)
Đến giờ mới gặp 1 em cũng phỏng vấn tùm lum, đi tùm lum mà không ăn thua gì lại nhớ cái hồi xưa mình đi xin việc. Finance với banking lại càng né international students em ạ, cứ nghe đến H1b là lắc đầu hết. Các bác trên này lại giỏi quá, cứ phỏng vấn 3 cái lại được 1 cái làm mình càng hết hồn. "Tuổi xuân" thì cứ lặng lẽ trôi đi, deadline visa ngày 1 đến gần mà các anh "công ty" thì cứ ngúng nguẩy, toàn khen mình có potential rồi thôi. Chị còn lận đận hơn Hoa nhiều, khéo lận đận nhất diễn đàn luôn, kiểu như được verbally offer rồi mà bị rút lại, bọn nó mua vé máy bay cho mình đi second round rồi mà bị rút lại (100% toàn dính đến vụ international student), đồng ý sponsor visa rồi mà rút lại. Đến mức độ hồi đấy nhận được phone báo interview là trong đầu đã nghĩ ra là nó sẽ từ chối thế nào rồi kia.:mad:
Có cái này không biết liên quan thế nào đến networking, nhưng từ kinh nghiệm bản thân cứ nghiệm ra rằng với ai, với việc gì cứ làm hết mình, không nhất thiết câu nệ mình phải được gì thì rồi cái quay trở lại với mình còn tốt hơn nhiều. Bởi mình luôn "ở hiền" nên so far chuyện đi học, chuyện có job, cho đến giờ đều bởi mình giúp người khác không ngại gì, làm việc cũng không ngại việc gì. Chả ai biết được angel của mình đang núp được ở đâu cả. Tuy nhiên devils cũng đầy rẫy.
Các bác MBA vào chia sẻ cái nhỉ. Chẳng gì MBA cũng hơi khác tí là đòi hỏi kinh nghiệm, nên mong các bác kể chuyện của mình.
chude
08-09-2007, 02:30 AM
Hi All,
Hôm nay vào diễn đàn đọc bài thấy những lời chân thật của PA thật là quý !!! Những câu chuyện thật mới đáng giá!!!
Đến giờ mới gặp 1 em cũng phỏng vấn tùm lum, đi tùm lum mà không ăn thua gì lại nhớ cái hồi xưa mình đi xin việc. Finance với banking lại càng né international students em ạ, cứ nghe đến H1b là lắc đầu hết. Các bác trên này lại giỏi quá, cứ phỏng vấn 3 cái lại được 1 cái làm mình càng hết hồn. "Tuổi xuân" thì cứ lặng lẽ trôi đi, deadline visa ngày 1 đến gần mà các anh "công ty" thì cứ ngúng nguẩy, toàn khen mình có potential rồi thôi.
Có cái này không biết liên quan thế nào đến networking, nhưng từ kinh nghiệm bản thân cứ nghiệm ra rằng với ai, với việc gì cứ làm hết mình, không nhất thiết câu nệ mình phải được gì thì rồi cái quay trở lại với mình còn tốt hơn nhiều. Bởi mình luôn "ở hiền" nên so far chuyện đi học, chuyện có job, cho đến giờ đều bởi mình giúp người khác không ngại gì, làm việc cũng không ngại việc gì. Chả ai biết được angel của mình đang núp được ở đâu cả. Tuy nhiên devils cũng đầy rẫy.
---------> Hoàn toàn đồng ý về điểm này!!! mang tính "nhân văn" cao!!!:D
Cũng không rõ network thế nào. Nhưng cũng cho một ví dụ nhỏ thôi: Mình học chung lớp với vài người bạn và có giúp đỡ nhau trong học tập. Mình có một người bạn trước đó cũng chưa gọi là thân lắm nhưng khi mình thấy anh bạn này gặp khó khăn với mấy cái môn Financial Accounting và Business Statistics nên mình chỉ cố trợ giúp trong tất cả khả năng của mình sau đó anh bạn này get được B+ --------> tụi mình chơi thân với nhau hơn.
Bên cạnh đó, cũng muốn chia sẽ với các bạn một điều: Ở trường mình có một môn học rất được mọi người ưa thích "Team Building & leadership Development" môn này có những buổi retreat và có những project mà bắt buộc tương tác với nhau cao nên mọi người cũng thân nhau hơn so với các lớp thông thường. Do đó mình nghĩ nếu các bạn học MBA có những lớp nào có những buổi Retreat thế này thì nên lấy!!! Vừa học, Vừa chơi Vừa thân với nhau!!!
Chúc mọi người vui vẻ!!!
chude
Một vài suy nghĩ nữa của em về networking
- Có một số người chỉ chuyên tâm vào học tập, rèn luyện, cho rằng nếu giỏi tự khắc sẽ có người cần mình.
- Có một số bạn lại chỉ chăm chăm đi network mà quên rằng mình cần phải có thực chất thì mới có thành công thực sự được.
Em nghĩ rằng network rất cần thiết, nhưng chỉ mang tính hỗ trợ. Nên xin việc, xin học gì thì profile phải đẹp đã (kết quả của của một quá trình cố gắng lâu dài).
Em cũng đồng ý với chị Phương Anh là có nhiều thứ mình không plan được, không kiểm soát được, nhưng nếu mỗi ngày, mỗi việc mình đều làm hết sức thì sớm muộn cũng có kết quả.
Chúc tất cả các bạn, đặc biệt là các bạn apply năm nay thành công. Trong thời gian tới, em sẽ có gắng devote một số buổi chiều (weekend) để giúp các bạn trong việc chuẩn bị hồ sơ. Nếu bạn nào có nhu cầu thì có thể email cho em trước hoaphuong264@gmail.com
thangussh
08-09-2007, 12:35 PM
Em Thắng hình như hơi hiểu nhầm khái niệm entrepreuneurship thì phải. Nó không chỉ là tự làm với làm thuê đâu.
Anh nhớ là em làm Unilever đúng không? 1 trong 12 Unilever's manager core competencies là Entrepreuneurial Drive. Nếu định nghĩa như em thì Unilever cố gắng develop người không muốn làm cho corporate à.
Ah, đúng là như anh Quang nói thì em hiểu nghĩa entrep hơi hẹp. Ở Unilever cái đó hình như không gọi là entrep drive mà là passion for growth, seizing opportunities. Nếu hiểu theo nghĩa đó thì đúng là ở đâu cũng có thể làm entrep nhưng em đang nói đến entrep thực sự là làm riêng. Dạo này ở VN mọi người làm entrep nhiều quá nên em cũng bị ảnh hưởng. Nhưng cảm ơn anh Quang đã nhắc em 1 góc nhìn mới về entrep để em tiếp tục mơ mộng trong khi đi làm thuê :p
thangussh
08-09-2007, 12:44 PM
Chuyện của em nem nghe như Chuyện tình New York, cũng tình cờ gặp, mất card, tìm trên internet rồi gặp được, rất hay. Chị thì sometime cũng có những nhân duyên như vậy nhưng chưa trong công việc :p.
Btw, em cũng rất thích network (hồi xưa cứ nghĩ cái đó là lăng quăng, chỉ đáp ứng sở thích gặp gỡ mọi người của mình) nhưng từ khi biết những application của nó và mọi người đều làm thế nên càng ý thức làm nhiều hơn và 1 cách nghiêm túc. Tuy nhiên, không vì mục đích network để tạo quan hệ hay giúp nhau gì trong tương lai mà em quan niệm network trước hết để có những người bạn thật sự, nên em không ngại làm phật lòng người ta có khi từ những lần đầu để 2 bên hiểu nhau hơn, chứ không phải lúc nào cũng vui vẻ, dễ thương. Nhiều khi em nghĩ do tính em khó chịu thật, nhưng nếu tính mình đã vậy, càng cần mất lòng trước được lòng sau để xây dựng mối quan hệ lâu dài. Không biết có ai bị như em không nhỉ?
ChickenSoup
08-12-2008, 01:18 AM
Hôm nay đọc lại topic này em thấy tâm đắc quá, nhất là vụ networking.
Em vốn nhút nhát, kiệm lời, nhất là với người lạ, hồi xưa nghe từ networking là hoảng. Nhưng dần dần skill này tăng lên rõ. Em thấy mình get được bao nhiêu thứ từ nó. Job này, relationship này, benefit này...
Bí quyết networking lẫn interpersonal của em vô cùng đơn giản: Be sincere and be yourself.
Em thì không biết networking sau MBA thế nào nhưng em có câu chuyện này có thể chia sẻ với mọi người cho vui:
10 ngày trước ngày tốt nghiệp tại Mỹ (BA), em bay từ Vermont đến phỏng vấn tại Virginia. Đi từ sáng sớm chả kịp ăn uống, gặp tất cả 7-8 người, đến chiều mệt phờ, ngồi mở chai nước uống trong lúc chờ máy bay. Nút rất chặt, tay thì yếu, mở mãi không được, một ông ngồi đối diện, khoảng hơn 50 tuổi, mặc đồ business buồn cười quá, bảo tao mở cho. Em còn lịch sự, bảo em tự mở được. Vẫn chả mở được nên bác ấy phải sang giúp. Em than phiền bảo vừa đi phỏng vấn về, nói hết cả hơi. Bác hỏi, mày học gì, cần tìm việc gì. Em bảo học Tiếng Trung và Kinh Tế, muốn làm cho non-profit. Bác bảo bọn tao đang cần tìm người như thế, rồi chia business card ra, bảo em viết thư.
Em nhìn card đề là... President. Nhưng mà về tặc lưỡi bảo chắc chẳng ăn thua. Rồi em còn mất cả cái card lúc đóng gói đồ đạc. Mấy tuần sau em nghĩ là nên thử google lại tên công ty, viết thư đến địa chỉ contact trình bày lại câu chuyện. Rồi ông ấy viết lại cho em thật, bảo em gọi điện. Nói chuyện được 5 phút, bác bảo đợi tao, để tao gọi bác Vice President sang nghe. Nói thêm được khoảng 10 phút nữa, họ bảo tuần sau gọi lại. Tuần sau gọi lại, nói chuyện được 5 phút, 2 bác hỏi luôn, expected salary của mày là bao nhiêu.
Tối hôm đó, em về viết thư cảm ơn. Em bảo rất chân thật: một đứa mới tốt nghiệp như em mà được nói chuyện với 2 senior managers, lúc đầu cũng run. Nhưng mà em happy là đã get to know họ và hi vọng được làm việc với họ. Bác President viết thư lại đúng một dòng, bảo là mày là young lady with tremendous potential, tháng 7 đợi thư của bọn tao. Đầu tháng 7 em mở thư ra thấy offer letter. 10 ngày sau em xách vali đến làm việc ở Charlotte, NC.
Không job interview tại văn phòng! Dĩ nhiên, các công ty nhỏ mới quyết định thế này được.
Cả một năm học cuối em đến career services bao nhiêu lần, đi phỏng vấn cả chục nơi, chả ăn thua. Vì em không muốn làm finance hay banking, lại là học sinh Quốc tế nên chả ai giúp được em. Em cũng bới loạn cả cái alumni network trường em, gọi điện vài chục cú, viết đủ loại email, làm việc với gần như tất cả các CSO staff.
Thú thật em nản lắm, bảo networking chả hữu ích gì cả. Tuy nhiên, sau khi gọi điện nhiều 4-6 tháng, đọc và tham dự các loại workshop, em cuối cùng có thể nói chuyện tự nhiên qua điện thoại và biết cách chit chat, break the ice ---> thắng lợi cuối cùng.
Công việc thứ 2 của em có cũng nhờ network. Công việc thứ 3 cũng thế. Giờ em là strong believer of networking. Không phải chỉ để tìm việc mà còn để học hỏi, kiếm được những bạn tính cách thú vị, để share.
Bây giờ em đi đâu làm gì cũng cố gắng ăn mặc cẩn thận đẹp đẽ một tý, phong thái đoàng hoàng, vì chả biết bao giờ mình gặp boss tương lai của mình:D
Việc gặp gỡ là tình cờ, nhưng kết quả thì không tình cờ chút nào, nó là thành quả của quá trình lao động nghiêm túc, và kết quả đó rất lô gíc chứ không phải chuyện may rủi?
Hạnh Usguide
23-03-2009, 12:30 PM
Đọc thread này công nhận rất thú vị.
Bản thân mình chưa xin việc bên này, chỉ xin ở VN nhưng thấy networking đúng là mang lại nhiều lợi ích cho bản thân. Trong số 4 công việc đã từng làm thì hai công việc biết được để nộp là do networking, tuy vậy số người có networking như mình cũng ko phải là ít. Mình có được job cuối cùng vẫn nhờ prove được mình nghiêm túc, tự tin, coi trọng nhưng ko dựa dẫm vào mối quan hệ riêng, và tất nhiên là khả năng của mình.
Mình có một câu hỏi hơi trái khoáy một chút là các bác trên này nhiều người có network rất rộng, ko biết có bao giờ mọi người cảm thấy hơi mệt mỏi trong việc duy trì các mối quan hệ, hoặc không có ý muốn mở rộng tiếp tục (tràn lan) quan hệ của mình ko? :)
Mình có một câu hỏi hơi trái khoáy một chút là các bác trên này nhiều người có network rất rộng, ko biết có bao giờ mọi người cảm thấy hơi mệt mỏi trong việc duy trì các mối quan hệ, hoặc không có ý muốn mở rộng tiếp tục (tràn lan) quan hệ của mình ko? :)
Em quan điểm network rộng không bằng network hiệu quả, bạn bè tốt chứ không cần bạn bè nhiều:):). Có ai mời mình vào Linked In với lại network nào mà mình thấy có độ 200 friends trở lên là thôi mình xin cám ơn, mời như kiểu có thành tích ấy.
Chắc tại em cũng thuộc diện kén chọn? Hồi ở Việt Nam cũng được cho là quảng giao, lắm bạn, ở bên này thì bạn bè đúng nghĩa không có thời gian chạy qua chạy lại nhiều nhưng có việc cần thì luôn count on them được. Quan hệ cũng thế, giữ 1 vài quan hệ thực sự cần thiết, thật sự giúp đỡ được nhau. Em không phản đối mở rộng quan hệ (khuyến khích là khác), nhưng tràn lan thì không, mình không theo được thì cũng bằng không.
Hạnh Usguide
23-03-2009, 12:41 PM
^ cảm ơn PA đã viết lại.
Thực ra bản thân chị từ 18 tuổi đã lọc "network" để lấy bạn quý chứ ko kết bạn nhiều rồi nhưng sau vẫn nghĩ phải đặt câu hỏi này. Ví dụ ai đó kết bạn thì mối quan hệ (dù ko liên lạc thường xuyên) vẫn tốt và thân tình, cho đến lúc nào đó network sẽ rất rộng và chỉ có nhu cầu kết bạn theo kênh mới + duy trì các kênh cũ cũng đủ mệt rồi. :) Chị thấy bọn Mỹ chú ý đến network và chúng nó còn có đủ thứ hội đoàn để network theo hobby, ko biết chúng nó có mệt mỏi ko nhỉ.
Anh em trên này đều có network khá mạnh và lớn (như bác nvha em thấy ai bác cũng biết và ai cũng nể bác cả) thì ko rõ case của mọi người thế nào.
Chắc nhiều bạn trên điễn đàn mình có nghe phần trình bày của Bác Jack huyền thoại rồi, còn bạn nào chưa nghe qua thì cũng đáng đồng tiền bát gạo để nghe và cảm nhận một chút về con người này.
http://mitworld.mit.edu/video/260
http://mitworld.mit.edu/video/466
Năm trước bác ấy nhận dạy có 8 buổi trong một khóa học hình như có tên cũng là "Trò chuyện cùng Jack Welch" , mà nghe nói vừa mở cho đăng ký đã hêt chỗ ngay lập tức.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.