View Full Version : Lợi ích của việc học MBA
ncmkhoa
05-10-2006, 10:37 AM
From Quang:
Đọc cái này nhé
http://www.gmac.com/NR/rdonlyres/E6A527A7-EBA9-41BA-BEEB-474BEF01707E/0/MBAAlumniApril2005OverallReport.pdf
ncmkhoa
05-10-2006, 10:38 AM
From little_nemo:
What a comprehensive report!
Nhưng mà a.Quang và các anh chị có thể chia sẽ một số kinh nghiệm cụ thể về những cái "được và mất" khi bõ công bỏ tiền bỏ xứ đi học MBA không? Tất nhiên là em cũng biết các mặt "lợi hại" của MBA rồi, nhưng em muốn nghe ý kiến cụ thể của những người trong cuộc.
Ví dụ, cách đây 5 năm, có lần em hỏi một anh bạn vừa học xong MBA ở VN, hình như là của chương trình hợp tác giữa VN và Mỹ hay Bỉ gì đó... rằng học MBA thì có gì hay? không học MBA có làm quản lý được không? (anh này hồi đó đang làm General Manager cho một Rep Office của 1 cty điện lạnh lớn của Mỹ ở VN). Câu trả lời: hay dở thì tuỳ thôi. Nhưng bản thân anh thì trước khi đi học anh không biết forecast là cái quái gì (anh này background về engineering), cứ mỗi năm đến hạn làm budget thì anh cứ làm đại là sale năm tới phải tăng 10%, sau đó còng lưng ra cày cho nó đạt target, còn học xong thì anh biết làm forecast, mà cái forecast đó có realistic không lại là chuyện khác ... biggrin.gif
Nhân tiện em "tám" 1 tí cho vui, mong anh chị góp ý cho thêm phần rôm rả: wink.gif
Em thấy có 1 số người cũng học MBA ở Mỹ về mà đến lúc vào làm lại không được các manager đánh giá cao. Ví dụ hồi ở cty cũ của em, có 1 chị học MBA ở Hawaii University gì đó (không nhớ rõ lắm), nghe nói là tốt nghiệp với GPA rất cao (lúc tuyển được chị ấy vào ai cũng ngưỡng mộ), mà lúc vào làm thì lại không làm được. Mới đầu cty cho chị ấy làm tax consultant, chị ấy làm không tốt lắm, nên nằng nặc xin làm auditor. Sau đó ông manager cũng muốn tạo cơ hội cho chị ấy nên cho sang làm auditor, chị ấy không thể làm được. Tụi em cố gắng giành nhiều ngày giải thích cho chị ấy hiểu về audit methodology của cty nhưng đành bất lực vì chị ấy không thể nào hiểu nổi. Mà chị ấy rất chịu khó nhé, chứ không hề kiêu căng gì đâu. Bọn em đành bảo nhau chắc tại những người học giỏi quá thì không thể hiểu nổi những việc tầm thường. Cuối cùng sau hơn 1 năm vất vả với mớ bòng bong methodology, company guidelines, internal controls, tax regulations, tax planning... chị ấy đành resign.
Nay qua công ty mới, nơi hội tụ của nhiều MBA và Fulbrighters lẫn nhiều industry experts, thỉnh thoảng em vẫn hay gặp những trường hợp 2 người nói với nhau cả buổi, cố gắng giải thích cho phía kia hiểu, mà cả 2 vẫn không thể hiểu nổi ý của nhau, lắm lúc cãi nhau đến đỏ mặt tía tai (thường thì 1 bên là người chỉ học xong undergrad và có nhiều kinh nghiệm làm việc, còn 1 bên thì có học post grad hoặc MBA nhưng kinh nghiệm ít hơn người kia). Vì vậy thường thì có 2 nhóm (không phải là chia rẽ gì, mọi người rất thân nhau, nhưng cứ tự nhiên đến lúc họp hành để bàn bạc hay brainstorming là thành ngay 2 phe): nhóm professional vốn nhiều kinh nghiệm, có chứng chỉ chuyên môn được certified và nhóm academy nhiều ý tưởng, học hành tử tế đến nơi đến chốn. 2 nhóm này thường dễ xung đột với nhau nếu tranh luận không khéo. Nhóm học cao thì cho nhóm làm nhiều là short-sighted, còn nhóm làm nhiều thì cho rằng nhóm học cao chỉ giỏi sách vở và nói chuyện trên trời.
Vậy nên đôi lúc em lại băn khoăn: is it worth an MBA? Nói thiệt nha, lúc này em nghĩ tới chuyện MBA là vì thích đi ra nước ngoài 1 thời gian cho biết người biết ta thôi chứ em lười học lắm... smile.gif
ncmkhoa
05-10-2006, 10:39 AM
Trước nhất phải xem lại MBA dạy cho chúng ta được cái gì. Có nhiều người quan niệm là học MBA xong là có thể thành manager ngay lập tức. Làm gì có chuyện vô lý vậy. Nếu có khoá học như vậy thì ai cũng đi học và làm manager rồi chứ làm gì có chuyện có người làm manager, có người làm lính.
Bản thân việc học MBA có lợi hay không phụ thuộc rất nhiều vào bản thân của người đi học. Thông thường các khoá học MBA ngoài việc cung cấp kiến thức chung về business như Finance, MKT, Opt... thì còn giúp cho người học có điều kiện gặp gỡ, trao đổi về kinh nghiệm làm việc cũng như cách thức giao tiếp xã hội. Do đó mới có chuyện là đi học MBA la học ở bạn bè nhiều hơn là học từ thầy cô. Đây cũng chính là lý do tại sao các chương trình MBA thường đòi hỏi phải có kinh nghiệm làm việc (ít nhất là 2 năm).
Thông thường thì các nhà tuyển dụng đòi hỏi MBA phải có là leadership skill. Đó là khả năng về communication, team work, influence others... Cái này được các chương trình MBA chú trọng nhiều hơn (và do đó học MBA là làm groupwork liên tục)Tuy nhiên, đâu phải ai học MBA cũng chú tâm vào học hỏi và rèn luyện bản thân. Quay lại ví dụ của little memo, rõ ràng là những người em nói mặc dù có bằng MBA nhưng họ lại chưa có được cái leadership skill đấy. Do đó không thể vơ đũa cả nắm được.
ncmkhoa
05-10-2006, 10:39 AM
From Titran
Vậy thì Little Nemo nên đi du lịch thôi! chi phí để học MBA có thể đi du lịch được nhiều nước lắm đó! và còn biết được phong tục tập quán của nhiều nơi nữa! heheheheh học MBA sẽ bị stress nhiều lắm đấy!
Hôm rồi về VN làm internship trong IDG, Sales Manager trong đấy bảo những đứa học MBA chả làm được gì nên phải học biggrin.gif. Bó tay với bác đấy! biggrin.gif
Chị gì mà Little Nemo nói về VN ko làm được có khi do chưa quen với hệ thống kế tóan kiểm tóan ở nhà nên mới thế!
Kỳ rồi về làm internship có mấy tháng thôi mà cũng hơi bị shock! Mang tiếng international Corp. nhưng cách làm việc ....Mình nhận thức được the importance of customer database nhưng các sis. ở nhà chẳng coi nó nghĩa lý gì cả! cũng chả thèm wan tâm hay update gì cả! Đã zậy hôm rồi còn mail bảo là làm mất the whole database rồi hỏi xin lại nữa! hichichic
Muốn về VN làm mà tình trạng như kiểu này thì chán wá!
ncmkhoa
05-10-2006, 10:40 AM
From QuocNguyen
Lợi ích của việc học MBA thì không những tuỳ vào người học mà còn tuỳ trường nữa. Nước Mỹ có tới nghìn trường cung cấp MBA, trong đó chỉ có khoảng 100 trường đầu tiên được xếp hạng là còn có thể tin tưởng được. Khoảng cách giữa các trường top đầu và top sau đã là rất xa rồi. VD: lương Harvard (no 1) hơn 110,000 so với lương University of Central Florida (No 75) là 40,000. Trong khi đó UH không được xếp hạng, GMAT trung bình chỉ hơn 500 thì làm sao có chất lượng tốt được chứ? Còn lợi ích của việc học MBA thì nhiều lắm, đơn cử chỉ cần vào mấy bảng xếp hạng xem ROI của các trường là biết ngay.
ncmkhoa
05-10-2006, 10:41 AM
From QuocNguyen
Lợi ích của việc học MBA thì không những tuỳ vào người học mà còn tuỳ trường nữa. Nước Mỹ có tới nghìn trường cung cấp MBA, trong đó chỉ có khoảng 100 trường đầu tiên được xếp hạng là còn có thể tin tưởng được. Khoảng cách giữa các trường top đầu và top sau đã là rất xa rồi. VD: lương Harvard (no 1) hơn 110,000 so với lương University of Central Florida (No 75) là 40,000. Trong khi đó UH không được xếp hạng, GMAT trung bình chỉ hơn 500 thì làm sao có chất lượng tốt được chứ? Còn lợi ích của việc học MBA thì nhiều lắm, đơn cử chỉ cần vào mấy bảng xếp hạng xem ROI của các trường là biết ngay.
Có bác nào hiểu vụ này giải thích cho tôi hộ cái. Các công ty mà tôi biết đều có standard entry level salary cho MBA cả, có phân biệt Harvard hay là thằng nào khác đâu. Đối với bọn nó thì thằng nào giỏi thì vào, mà giỏi bằng nhau thì trả tiền bằng nhau. Havard nếu giỏi hơn bọn khác thì sẽ có nhiều cơ hội để được nhận hơn.
Thế thì tại sao thằng Harvard này có mức lương trung bình cao hơn những thằng khác nhỉ? Mà mức 110K là manager level rồi. Tôi biết bao nhiêu đứa Harvard, Wharton, Kellogg ra trường cũng phải làm cật lực từ entry level. Chả hiểu bọn nó thống kê thế nào nữa.
Tôi phỏng đóan có một số lý do sau, các bác xem thế nào:
1. Tỷ lệ employment after graduation của Harvard cao hơn bọn khác thế nên tự nhiên lương trung bình sẽ cao hơn.
2. Trong đám Havard có nhiều thằng con ông cháu cha, ra trường về làm luôn CEO cho công ty gia đình nó, lãnh lương khỏang vài triệu USD đến vài chục triệu USD một năm nên cũng làm tăng mức lương trung bình.
3. Công ty tuyển dụng trả lương cho Havard graduate cao hơn so với các trường khác: Lý do này tôi rất nghi ngờ. Cụ thể là tôi chưa gặp trường hợp nào thế này cả mà chỉ tòan gặp ngược lại, tức là Havard graduate cũng được trả lương như các trường khác. Có bác nào có thông tin gì về vụ này không?
4. Lý do khác ???
Quang
ncmkhoa
05-10-2006, 10:41 AM
Có bác nào hiểu vụ này giải thích cho tôi hộ cái. Các công ty mà tôi biết đều có standard entry level salary cho MBA cả, có phân biệt Harvard hay là thằng nào khác đâu. Đối với bọn nó thì thằng nào giỏi thì vào, mà giỏi bằng nhau thì trả tiền bằng nhau. Havard nếu giỏi hơn bọn khác thì sẽ có nhiều cơ hội để được nhận hơn.
Bác Quang là lão thành cách mạng mà hỏi hậu bối. Theo thiển ý của em thì lương trung bình khác nhau là do:
1. Tỷ lệ Harvard MBA's vào những công ty tốt, trả lương cao nhiều hơn. Ví dụ các trường top 20, 30 vào làm cho các hãng như McKinsey, BoA Securities (lương 120-150K) chỉ 2-3% trong khi Harvard thì có tới 30% chẳng hạn.
2. Có một số hãng trả lương cho các MBA's (tuyển vào cùng vị trí) các mức lương khác nhau. Một trong những căn cứ để trả lương là ranking của trường. Ngoài ra, trong phần lớn các trường hợp, mức lương là do mình "mặc cả". Trường lớn có nhiều công ty đến tuyển, sinh viên có nhiều offers thì bargaining power càng lớn.
3. Có một số ngành, ví dụ: private equity, venture capital (theo Wetfeet thì associates kiếm trung bình 100k+60K bonus năm 2004, tổng thu nhập dao động từ 100K đến 250K), các hãng chỉ phỏng vấn MBA's ở hai trường duy nhất: Harvard và Standford.
4. Vài năm trước, thời technology boom, nhu cầu top executives cho các start-ups là rất lớn, thu nhập rất cao và Harvard là nguồn cung cấp số một.
5. V.v
ncmkhoa
05-10-2006, 10:42 AM
From Ducterry
Hôm trước đi phỏng vấn có nói chuyện với một số chiến sĩ post-MBA cùng một số nhân vật tai to mặt lớn ở Mỹ (executive VPs of Fortune 100, đại loại VN thì gọi là Phó tổng giám đốc) nên giờ có thể tham gia ý kiến thế này (đối với trường hợp của tôi):
-Lợi ích trước mắt của MBA: Independent thinking, confrontable
- Có cơ hội tìm việc rất dễ . Như tôi mới liên lạc thử (junk mail) đối với một số công ty hàng đầu ở VN trong lĩnh vực của tôi thì tỷ lệ feedback ~80-90%. ko có MBA thì có mà kinh nghiệm trời thì cùng ..vào sọt rác (trash box).
-Suy nghĩ strategic hơn (cái này là secret của mình, ko chia sẻ được. Có những vấn đề rất đơn giản của cuộc sống mà trước mình nghĩ quẩn mãi ko ra.
-Có đủ tự tin để nói không (Cực kỳ quan trọng)> trước được thằng nào tuyển là sướng mê rồi, giờ thì có thể nói không nếu thấy ko fit.
-Thu nhập từ gấp đôi , gấp ba (nếu ở VN) hoặc gấp 4-5 lần, nếu làm ở Mỹ.
Lâu dài:
-Bác nào thích ở Mỹ và tìm được việc thì có greencard. Như anh em bây giờ đều gần đủ tiêu chuẩn greencard của Can rồi.
-trở thành lãnh đạo của một chi nhánh của công ty Mỹ ở VN. Đối với tôi đây mới là đích đến. Về VN làm , nhận lương Mỹ. Ông VP mình nói chuyện với bảo trong hơn chục năm ông ấy làm, chưa thấy ai ông ấy đưa về lãnh đạo chi nhánh ở các nước đang phát triển (bất kể quốc tịch) xin trở lại Mỹ làm ở HQ cả. Theo thống kê 2/3 những bác trở lại HQ..chuyển việc trong 2-3 năm.
From Ngan
Mức thu nhập này cũng là kinh nghiệm bản thân á? Cái "4-5 lần nếu làm ở Mỹ" là so thế nào thế?
From Ducterry
Thì lấy trung bình trước khi đi học các bác kiếm được 6000 USD một năm đi, trừ đi 2000 USD tiêu pha thì còn 4000. Nếu làm ở Mỹ thì net gấp 4-5 lần là bình thường chứ có gì. Tất nhiên cái này ko áp dụng cho kiểu siêu sao như bác Khoa, bác Quang rồi. Mà em nghĩ như hai bác về VN mà ko được quản lý vùng thì ..hơi vớ vẩn. Quản lý vùng thì chẳng là senior là gì hả chị Ngân.
Còn như ngành tài chính thì chỉ đến được manager hoặc associate thôi vì ít hierchy hơn. Còn MBA thì có điểm đặc biệt là chẳng ai giống ai cả, cùng học một chương trình nhưng do khác biệt về kinh nghiệm, trình độ, cơ hội...lúc ra trường có thằng lương gấp 2-3 thằng khác là chuyện thường mà.
thuonghuyen
09-01-2007, 12:24 PM
Liệu các anh chị đã và đang học MBA có thể chia sẻ một chút với em về thắc mắc "MBA đã giúp chị hoặc anh "khắc phục, nâng cấp và cải thiện" những kỹ năng hay điểm gì??? Thời gian chuẩn bị đi học các anh chi mong muốn được những gì ở khóa học??? Và kết quả như thế nào ah???
Em nghĩ là lợi ích chung chung thì có lẽ ai cũng dễ dàng nhận biết nên em rất mong nhận được sự chia sẻ về cảm nhận riêng của các chị các anh ah!!!
Em cảm ơn nhiều ah!!!
Em Huyền ơi, cái topic này có rồi nhé.
http://mba.us-guide.org/showthread.php?t=113.
Em có thể vào hỏi thêm ở topic kia.
tuanviet86
03-12-2008, 09:07 PM
các tiền bối thông thạo quá,hic, e lắng nghe đây
Huancao
21-03-2009, 01:07 AM
Hôm nay đọc thread này phát hiện anh Khoa từng làm cho 1 Audit firm đúng không ạ? Chắc cũng B4, không khéo anh em mình đồng nghiệp:chinese: (in case you were/are in Tax or Advisory, you must know about audit@) Em cũng là auditor, anh có thể chia sẻ kinh nghiệm khai thác audit experience cho essay không ạ? Em lắng nghe nhé@
From little_nemo:
What a comprehensive report!
Nhưng mà a.Quang và các anh chị có thể chia sẽ một số kinh nghiệm cụ thể về những cái "được và mất" khi bõ công bỏ tiền bỏ xứ đi học MBA không? Tất nhiên là em cũng biết các mặt "lợi hại" của MBA rồi, nhưng em muốn nghe ý kiến cụ thể của những người trong cuộc.
Nay qua công ty mới, nơi hội tụ của nhiều MBA và Fulbrighters lẫn nhiều industry experts, thỉnh thoảng em vẫn hay gặp những trường hợp 2 người nói với nhau cả buổi, cố gắng giải thích cho phía kia hiểu, mà cả 2 vẫn không thể hiểu nổi ý của nhau, lắm lúc cãi nhau đến đỏ mặt tía tai (thường thì 1 bên là người chỉ học xong undergrad và có nhiều kinh nghiệm làm việc, còn 1 bên thì có học post grad hoặc MBA nhưng kinh nghiệm ít hơn người kia). Vì vậy thường thì có 2 nhóm (không phải là chia rẽ gì, mọi người rất thân nhau, nhưng cứ tự nhiên đến lúc họp hành để bàn bạc hay brainstorming là thành ngay 2 phe): nhóm professional vốn nhiều kinh nghiệm, có chứng chỉ chuyên môn được certified và nhóm academy nhiều ý tưởng, học hành tử tế đến nơi đến chốn. 2 nhóm này thường dễ xung đột với nhau nếu tranh luận không khéo. Nhóm học cao thì cho nhóm làm nhiều là short-sighted, còn nhóm làm nhiều thì cho rằng nhóm học cao chỉ giỏi sách vở và nói chuyện trên trời.
Đoạn quan sát trên của Cá Bé rất thú vị, ngày xưa lúc đọc bài này mình đã định phản hồi nhưng rồi lại thôi. Giờ đọc lại vẫn thấy hay và đúng. Hồi tổng kết 10 năm chương trình Fulbright Việt nam ( 2003) , có mời một panel gồm 3 bác ( 1 HBS, 1 KSG, 1 Stanford ) rất thành công tại Việt nam, có môt điểm
mội người đều rất chia sẻ với nhau là nhờ có những trải nghiệm của sau đại học tại Mỹ mọi người làm gì cũng " in perspective ".
ncmkhoa
22-03-2009, 04:21 AM
Hôm nay đọc thread này phát hiện anh Khoa từng làm cho 1 Audit firm đúng không ạ? Chắc cũng B4, không khéo anh em mình đồng nghiệp:chinese: (in case you were/are in Tax or Advisory, you must know about audit@) Em cũng là auditor, anh có thể chia sẻ kinh nghiệm khai thác audit experience cho essay không ạ? Em lắng nghe nhé@
Không, mình chưa bao giờ làm cho B4 cả và chưa bao giờ làm về Finance hay Accounting.
Mình nhắc bạn Huancao lần cuối về cái chữ @ nhé. Bạn mà cứ tiếp tục dùng cái chữ @ thay cho dấu "." câu là mình treo lên đấy. Nhắc nhở mấy lần rồi.
steed
14-09-2009, 09:51 PM
Mình cũng từng băn khoăn về việc được và mất khi học MBA. Trường hợp của mình thì có thể khác nhiều các bạn khác. Mình thuộc hàng giữa 7x, và đang làm việc tại một công ty mà báo chí nhà mình hay gán cho cái mác "siêu tổng công ty" với một chức vụ tương đối và đồng thời là thành viên HDQT của một vài doanh nghiệp thành viên. Trước đây mình là 1 director tại 1 công ty nước ngoài kha khá ở VN. Mình thấy ổn với những gì đang có: promising career, influential power, solid business network...Tuy nhiên chưa bao giờ mình thực sự cảm thấy satisfied, rõ ràng thấy thiếu một tấm bằng MBA từ top schools. Điều này luôn thôi thúc mình phải gác lại tất cả để theo đuổi mục đích này. Do tính chất công việc nên mình giao du và quan hệ công việc nhiều với các alumni của top schools và các anh này đều nói rằng "MBA gets people to where you are, you're already there, why consider MBA?". Đôi lúc mình thấy nên phải move on và forget about MBA, đôi lúc lại tự trách: cuộc sống ngắn ngủi, sao không dám đi theo ước mơ - học chẳng bao giờ là muộn - và đó là for lifetime.
Và hiện nay mình đã hạ quyết tâm vừa làm vừa chuẩn bị các bước apply MBA. Dù sẽ có nhiều cái mất - nhưng quyet không ân hận.
Quang
14-09-2009, 10:39 PM
Bác Tùng có thể cho biết bác chưa satisfy điều gì trong cuộc sống và MBA sẽ giúp bác như thế nào trong việc satisfy những cái unmet needs ấy?
Mình cũng từng băn khoăn về việc được và mất khi học MBA. Trường hợp của mình thì có thể khác nhiều các bạn khác. Mình thuộc hàng giữa 7x, và đang làm việc tại một công ty mà báo chí nhà mình hay gán cho cái mác "siêu tổng công ty" với một chức vụ tương đối và đồng thời là thành viên HDQT của một vài doanh nghiệp thành viên. Trước đây mình là 1 director tại 1 công ty nước ngoài kha khá ở VN. Mình thấy ổn với những gì đang có: promising career, influential power, solid business network...Tuy nhiên chưa bao giờ mình thực sự cảm thấy satisfied, rõ ràng thấy thiếu một tấm bằng MBA từ top schools. Điều này luôn thôi thúc mình phải gác lại tất cả để theo đuổi mục đích này. Do tính chất công việc nên mình giao du và quan hệ công việc nhiều với các alumni của top schools và các anh này đều nói rằng "MBA gets people to where you are, you're already there, why consider MBA?". Đôi lúc mình thấy nên phải move on và forget about MBA, đôi lúc lại tự trách: cuộc sống ngắn ngủi, sao không dám đi theo ước mơ - học chẳng bao giờ là muộn - và đó là for lifetime.
Và hiện nay mình đã hạ quyết tâm vừa làm vừa chuẩn bị các bước apply MBA. Dù sẽ có nhiều cái mất - nhưng quyet không ân hận.
minhdx
14-09-2009, 11:56 PM
Trường hợp của bác Tùng đúng là quá khác mọi người rồi. Mọi người đi học MBA là để mong được như position của anh bây giờ. Đúng là quy luật low position aim to find high position and high position aim to find higher (kẻ ăn không hết, người lần không ra).
Cái này em spam tý thôi nhưng em nghĩ học MBA là bỏ con săn sắt, bắt con cá rô bác Tùng ah (Quên mât, anh Tùng phải là bỏ con cá rô bắt con cá voi, haha). Anh có aim vào top school đi. Em không cần chúc anh đâu mà tin là profile của anh khá mạnh đó đủ để anh hướng tới top school đó.
Có 1 điểm em nhận thấy là bác toàn giao du và làm việc với các alumni của top schools thì sớm muộn bác cũng sẽ có trong đầu ước mơ đi học (Như thành ngữ có câu: bạn cho tôi biết bạn của bạn là ai, tôi sẽ cho bạn biết là là người thế nào đó, cũng giống như em hay vào chat chit với các bác VietMBA mình ý, cái này cũng còn gọi là bị đầu độc hay lôi kéo ý mà)
Bác Tùng có thể chia sẻ về satisfied của bác không ah? có chắc MBA sẽ làm bác satisfied không ah?
Mình cũng từng băn khoăn về việc được và mất khi học MBA. Trường hợp của mình thì có thể khác nhiều các bạn khác. Mình thuộc hàng giữa 7x, và đang làm việc tại một công ty mà báo chí nhà mình hay gán cho cái mác "siêu tổng công ty" với một chức vụ tương đối và đồng thời là thành viên HDQT của một vài doanh nghiệp thành viên. Trước đây mình là 1 director tại 1 công ty nước ngoài kha khá ở VN. Mình thấy ổn với những gì đang có: promising career, influential power, solid business network...Tuy nhiên chưa bao giờ mình thực sự cảm thấy satisfied, rõ ràng thấy thiếu một tấm bằng MBA từ top schools. Điều này luôn thôi thúc mình phải gác lại tất cả để theo đuổi mục đích này. Do tính chất công việc nên mình giao du và quan hệ công việc nhiều với các alumni của top schools và các anh này đều nói rằng "MBA gets people to where you are, you're already there, why consider MBA?". Đôi lúc mình thấy nên phải move on và forget about MBA, đôi lúc lại tự trách: cuộc sống ngắn ngủi, sao không dám đi theo ước mơ - học chẳng bao giờ là muộn - và đó là for lifetime.
Và hiện nay mình đã hạ quyết tâm vừa làm vừa chuẩn bị các bước apply MBA. Dù sẽ có nhiều cái mất - nhưng quyet không ân hận.
tieuphong
15-09-2009, 12:59 AM
Bác steed hình như chưa define problems của bác mà lại tập trung tìm solutions. Nếu bác luyện GMAT hay học MBA để satisfy something uncertain như thế, khi bác vào học rồi thì cái động lực đấy không đủ sức để giúp bác survive well.
On another note, có chương trình Executive MBA cho những người high position như bác. MBA nào (part-time, long distance, full-time hay executive) khi tốt nghiệp cũng một cái bằng như nhau. Cái này có thể thích hợp vì bác đang cần satisfaction và network ( em đoán thế).
Good luck!
nvthai
15-09-2009, 03:38 AM
Bác Steed,
Nếu một tấm bằng MBA từ top schools làm bác satisfied thì bác cứ tiến hành thôi. Còn nếu bác chưa rõ mình muốn gì thì lại là vấn đề khác. Trường hợp này tôi thấy các alumini bạn bác khuyên thế là hợp lý.
Bác nên explore thêm một vài options khác ví dụ như Yale World Fellows Program này chẳng hạn:
http://www.yale.edu/worldfellows/application.html
Chương trình này tạo điều kiện để bác học những gì mình thích & tôi nghĩ nó phù hợp với trường hợp của bác hơn. 2 năm trước năm nào cũng có 1 người Việt được vào chương trình, năm nay không có ai người Việt cả, hơi buồn. Biết đâu sang năm bác vào được ? Good luck!
Mình cũng từng băn khoăn về việc được và mất khi học MBA. Trường hợp của mình thì có thể khác nhiều các bạn khác. Mình thuộc hàng giữa 7x, và đang làm việc tại một công ty mà báo chí nhà mình hay gán cho cái mác "siêu tổng công ty" với một chức vụ tương đối và đồng thời là thành viên HDQT của một vài doanh nghiệp thành viên. Trước đây mình là 1 director tại 1 công ty nước ngoài kha khá ở VN. Mình thấy ổn với những gì đang có: promising career, influential power, solid business network...Tuy nhiên chưa bao giờ mình thực sự cảm thấy satisfied, rõ ràng thấy thiếu một tấm bằng MBA từ top schools. Điều này luôn thôi thúc mình phải gác lại tất cả để theo đuổi mục đích này. Do tính chất công việc nên mình giao du và quan hệ công việc nhiều với các alumni của top schools và các anh này đều nói rằng "MBA gets people to where you are, you're already there, why consider MBA?". Đôi lúc mình thấy nên phải move on và forget about MBA, đôi lúc lại tự trách: cuộc sống ngắn ngủi, sao không dám đi theo ước mơ - học chẳng bao giờ là muộn - và đó là for lifetime.
Và hiện nay mình đã hạ quyết tâm vừa làm vừa chuẩn bị các bước apply MBA. Dù sẽ có nhiều cái mất - nhưng quyet không ân hận.
steed
15-09-2009, 03:34 PM
Bác Steed,
Nếu một tấm bằng MBA từ top schools làm bác satisfied thì bác cứ tiến hành thôi. Còn nếu bác chưa rõ mình muốn gì thì lại là vấn đề khác. Trường hợp này tôi thấy các alumini bạn bác khuyên thế là hợp lý.
Bác nên explore thêm một vài options khác ví dụ như Yale World Fellows Program này chẳng hạn:
http://www.yale.edu/worldfellows/application.html
Chương trình này tạo điều kiện để bác học những gì mình thích & tôi nghĩ nó phù hợp với trường hợp của bác hơn. 2 năm trước năm nào cũng có 1 người Việt được vào chương trình, năm nay không có ai người Việt cả, hơi buồn. Biết đâu sang năm bác vào được ? Good luck!
Thanks Thai.
Tôi quyết tâm MBA rồi, đang luyện GMAT đây, hy vọng kịp R2. Công ty tôi làm có 1 điểm tốt đó là bảo lưu chức vụ của người đi học và vẫn nâng bậc lương trong thời gian học hành, cho nên khi quay về mà vẫn có nguyện vọng làm việc thì được thu xếp ngay. Vị trí có thể not the same nhưng sẽ không lower. Cái mất trong việc học MBA chỉ có thể là opportunities, income, time trong thời gian đi học, chứ network không bị ảnh hưởng nhiều vì khá dễ có lại khi quay trở về.
Chương trình Thái suggested cũng rất interesting, tuy nhiên nó không khuyến khích người đã có extensive educational or work experience in the States (which I do have).
Thanks again.
steed
15-09-2009, 05:02 PM
Bác Tùng có thể cho biết bác chưa satisfy điều gì trong cuộc sống và MBA sẽ giúp bác như thế nào trong việc satisfy những cái unmet needs ấy?
To be honest, mình chưa nhận thức được một cách rõ ràng MBA sẽ giúp gì cho trường hợp của mình right after graduation, có thể chẳng gì cả (vì mình định quay về làm việc ở công ty hien giờ. Dĩ nhiên, trong long-term, MBA hẳn là sẽ có lợi trong việc running 1 business nào đó, ví dụ thành lập 1 cái fund (trong trường hợp này thì degree từ top schools hẳn là rất quan trọng vì nó giúp củng có niềm tin của investors). Hoặc sẽ đến lúc công ty đề bạt mình lên vị trí CEO của doanh nghiệp thành viên thì tấm bằng MBA ngoài việc giúp mình vuợt trội so với candidates khác, thì còn giúp mình run cái company đó một cách bài bản.
Còn ngay tại thời điểm này, bằng MBA chỉ giúp mình feel good và satisfied vì đó là ước mơ của mình - cái ước mơ mà vì những điều rất cuộc sống làm mình delay đến bây giờ.
steed
15-09-2009, 05:16 PM
Có 1 điểm em nhận thấy là bác toàn giao du và làm việc với các alumni của top schools thì sớm muộn bác cũng sẽ có trong đầu ước mơ đi học (Như thành ngữ có câu: bạn cho tôi biết bạn của bạn là ai, tôi sẽ cho bạn biết là là người thế nào đó, cũng giống như em hay vào chat chit với các bác VietMBA mình ý, cái này cũng còn gọi là bị đầu độc hay lôi kéo ý mà)
Bác Tùng có thể chia sẻ về satisfied của bác không ah? có chắc MBA sẽ làm bác satisfied không ah?
Thanks Minh,
MBA chỉ là ước mơ và ước mơ khi chưa đạt được thì cảm thấy không satisfied thôi Minh ạ.
Việc giao du với alumni top schools exactly làm mình determined hơn trong chuyện học MBA, mà phải là top, chứ nếu chỉ là MBA thì mình chẳng gác lại cái sự nghiệp này đâu.
Không biết các bạn khác thế nào, nhưng trong lĩnh vực tôi đang làm (finance) thì MBA ở đâu, trường nào cũng là một câu hỏi thường gặp.
Hôm trước nói chuyện phiếm với anh Sơn, founder of Vietnam Partners Capital, cũng là HBS alumni về lý do why MBA, why HBS, anh Sơn nói "trong cái essays thì viết tràn lan lời hay ý đẹp nhưng ngắn gọn thì chỉ tại vì Harvard là dream school từ khi anh còn nhỏ, và MBA seems to make lots of money" :-)
steed
15-09-2009, 05:28 PM
Bác steed hình như chưa define problems của bác mà lại tập trung tìm solutions. Nếu bác luyện GMAT hay học MBA để satisfy something uncertain như thế, khi bác vào học rồi thì cái động lực đấy không đủ sức để giúp bác survive well.
On another note, có chương trình Executive MBA cho những người high position như bác. MBA nào (part-time, long distance, full-time hay executive) khi tốt nghiệp cũng một cái bằng như nhau. Cái này có thể thích hợp vì bác đang cần satisfaction và network ( em đoán thế).
Good luck!
Mình cần self-satisfaction nhưng network có lẽ không cần vì MBA cho ta cái network chiều rộng nhưng quan hệ công việc thực sự cho ta cái network vừa rộng vừa sâu.
vinhnh
15-09-2009, 07:43 PM
To be honest, mình chưa nhận thức được một cách rõ ràng MBA sẽ giúp gì cho trường hợp của mình right after graduation, có thể chẳng gì cả (vì mình định quay về làm việc ở công ty hien giờ. Dĩ nhiên, trong long-term, MBA hẳn là sẽ có lợi trong việc running 1 business nào đó, ví dụ thành lập 1 cái fund (trong trường hợp này thì degree từ top schools hẳn là rất quan trọng vì nó giúp củng có niềm tin của investors). Hoặc sẽ đến lúc công ty đề bạt mình lên vị trí CEO của doanh nghiệp thành viên thì tấm bằng MBA ngoài việc giúp mình vuợt trội so với candidates khác, thì còn giúp mình run cái company đó một cách bài bản.
Còn ngay tại thời điểm này, bằng MBA chỉ giúp mình feel good và satisfied vì đó là ước mơ của mình - cái ước mơ mà vì những điều rất cuộc sống làm mình delay đến bây giờ.
Nhìn tên bác steed rồi nghe bác tả qua qua cái job của bác thì em ngờ ngợ ra bác rồi hehe. Bác apply trường nào top thì bảo em để em tránh :-SS
little.nemo
15-09-2009, 08:28 PM
Cá nhân em thì chưa bao giờ nghi ngờ về quyết định đi học của mình cả. If you have had money and everything, why not spoil yourself with two years in school to hang out with interesting people. Life is short, treat yourself nicely. If you are looking for something, you may get there after having a good education and good network.
Thanks Minh,
MBA chỉ là ước mơ và ước mơ khi chưa đạt được thì cảm thấy không satisfied thôi Minh ạ.
Việc giao du với alumni top schools exactly làm mình determined hơn trong chuyện học MBA, mà phải là top, chứ nếu chỉ là MBA thì mình chẳng gác lại cái sự nghiệp này đâu.
Không biết các bạn khác thế nào, nhưng trong lĩnh vực tôi đang làm (finance) thì MBA ở đâu, trường nào cũng là một câu hỏi thường gặp.
Hôm trước nói chuyện phiếm với anh Sơn, founder of Vietnam Partners Capital, cũng là HBS alumni về lý do why MBA, why HBS, anh Sơn nói "trong cái essays thì viết tràn lan lời hay ý đẹp nhưng ngắn gọn thì chỉ tại vì Harvard là dream school từ khi anh còn nhỏ, và MBA seems to make lots of money" :-)
saubebe
15-09-2009, 09:40 PM
Cá nhân tớ thì nghĩ nhièu người come in với cái perspective rất khác. Bài toán được mất nhiều khi là cân đối tôi được và my significant other được ít hơn - hoặc mất...
Ngày xưa trường mình, mối khi đến sell party để quyến rũ prospective students, thường mời cả prospects và significant other. Từ location, đến agenda và những cái details khác cũng có tính đến làm thế nào để appeal tới cái influencer kia vì cái weight cua họ trong cái final decision không hề nhỏ.
Nhiều ban MBA wanna be cũng đã có commitments vì thế mình nghĩ nếu mọi người chia sẻ từ góc độ đó có lẽ sẽ helpful.
My two cents for what is worth
Của đáng tội lúc mình "cất bước ra đi" thì cũng không có quá nhiều commitment nên mình cứ thế ra đi mà cũng không nghĩ quá sâu sa. Nhưng với mình thật sự thời gian trải nghiệm ở Mỹ, tự thân vận động, tự thân chiến đấu, học hỏi những điều khác lạ, gặp nhiều người thú vị (như em Lê nói) là những thứ đáng giá nhất. Mình không quá ham hố chuyện tiền bạc hay quyền lực cho nên đấy không phải là những thứ mình aim đến.
Hồi đấy ở Việt Nam thì sướng, cơm bưng nước rót ô tô đến tận cửa. Sang bên này bé như con kiến, nghèo hơn cả cái đứa high school, nhưng mình chẳng bao giờ hối hận vì quyết định cuả mình cả. Có những thứ phải đi phải trải nghiệm mới quý.
nvthai
16-09-2009, 03:39 AM
Thanks Thai.
Tôi quyết tâm MBA rồi, đang luyện GMAT đây, hy vọng kịp R2. Công ty tôi làm có 1 điểm tốt đó là bảo lưu chức vụ của người đi học và vẫn nâng bậc lương trong thời gian học hành, cho nên khi quay về mà vẫn có nguyện vọng làm việc thì được thu xếp ngay. Vị trí có thể not the same nhưng sẽ không lower. Cái mất trong việc học MBA chỉ có thể là opportunities, income, time trong thời gian đi học, chứ network không bị ảnh hưởng nhiều vì khá dễ có lại khi quay trở về.
Chương trình Thái suggested cũng rất interesting, tuy nhiên nó không khuyến khích người đã có extensive educational or work experience in the States (which I do have).
Thanks again. Bác đừng để tụi nó lừa bác :D. Có người học ở Mỹ rồi apply vẫn được như thường. Miễn là bác chưa từng học ở Yale là được.
Anyway là tôi không có ý bàn ra, chúc bác thành công.
nvthai
16-09-2009, 03:49 AM
Cá nhân em thì chưa bao giờ nghi ngờ về quyết định đi học của mình cả. If you have had money and everything, why not spoil yourself with two years in school to hang out with interesting people. Life is short, treat yourself nicely. If you are looking for something, you may get there after having a good education and good network.
Life is so short thật, cái này làm mình liên tưởng đến Annie Le, mới có 24 tuổi.
Nếu có ước mơ, hoài bão thì cố gắng biến nó thành hiện thực, không thì thời gian trôi qua lãng phí lại thấy tiếc.
steed
16-09-2009, 10:30 AM
Cảm ơn anh nhiều, nếu được như vậy thì thật sự tốt quá. Quả thật là em cũng đang rất phân vân về vấn đề này. Em vote 1 phiếu cho ý kiến rất hay của anh. Em cũng ở SG luôn ạ!!!
Còn ai tham gia nữa nào ? Mình nghĩ nên khoảng ít nhất 5 bạn và nhiều nhất 10 bạn thì buổi "hội thảo" sẽ có hiệu quả .
Ý kiến của các post-MBA sẽ có thể khác nhau nên mình nghĩ có thể sẽ tổ chức off-line several times, mỗi lần chỉ mời 1 alumni đến để họ có thể freely giãi bày hết quan điểm của họ. Mình đảm bảo ý kiến của những người này rất valuable cho bạn, đặc biệt nếu bạn yêu thích career in finance, vì họ không chỉ có top degree mà còn là những người rất thành công trong sự nghiệp.
Cho mình đính chính là Kiệt (Harvard) và Peter (Columbia) không học MBA mà là học Asian studies and International Finance. Nhưng anyway, 2 anh này là IB đúng nghĩa với khoảng 10 năm kinh nghiệm tại Goldman Sachs, Credit Suisse, IFC từ Newyork đến HK với vị trí Managing Director. Và 02 anh này từng nói với mình "if someone wants to be an IB, top schools degree is a must, but not necessarily the MBA".
Tại mỗi buổi "hội thảo", nên có 1 bạn xung phong ghi chú lại để tổng hợp và post lên forum này cho các bạn đi sau tham khảo thêm.
steed
16-09-2009, 10:53 AM
Mình không biết gửi cái request này vào đâu nên post vào thread này, nếu có bạn admin đọc được thì đưa vào vị trí phù hợp khác giúp nhé.
Mình thấy phần "life after MBA" là private nên mình không thể xem được, nhưng chắc chắn mình giúp chia sẻ được phần nào đó. Ví dụ giúp bạn networking for job, or for business after MBA - nếu bạn chọn quay trở lại VN hoặc Singapore (vì network của mình tập trung vào 02 nơi này), mình cũng có vài network ở UK, UAE, Oman... Mình thấy nhiều bạn cổ sống cố chết ở lại Mỹ nhưng sao lại không consider Singapore nhỉ (trừ khi bạn muốn nhập quốc tịch Mỹ). Singapore vừa gần, job tốt, lương cao...
Mình cũng thấy nhiều bạn nói học MBA là để tìm network nhưng does it really work? Không biết mọi người nghĩ sao nhưng mình thấy quen biết 1 ai đó, say hi, bắt tay bắt chân thì làm rất dễ nhưng để maintain một mối quan hệ thì cần dựa trên quan hê công việc có lợi cho đôi bên - chứ nếu không thì rất chóng forget nhau.
steed
16-09-2009, 11:01 AM
Của đáng tội lúc mình "cất bước ra đi" thì cũng không có quá nhiều commitment nên mình cứ thế ra đi mà cũng không nghĩ quá sâu sa. Nhưng với mình thật sự thời gian trải nghiệm ở Mỹ, tự thân vận động, tự thân chiến đấu, học hỏi những điều khác lạ, gặp nhiều người thú vị (như em Lê nói) là những thứ đáng giá nhất. Mình không quá ham hố chuyện tiền bạc hay quyền lực cho nên đấy không phải là những thứ mình aim đến.
Hồi đấy ở Việt Nam thì sướng, cơm bưng nước rót ô tô đến tận cửa. Sang bên này bé như con kiến, nghèo hơn cả cái đứa high school, nhưng mình chẳng bao giờ hối hận vì quyết định cuả mình cả. Có những thứ phải đi phải trải nghiệm mới quý.
Đúng đấy, thời gian trải nghiệm ở Mỹ thật sự thú vị đôi lúc rất cực (lúc chưa mua xe và bì bõm lội trong tuyết :-) ), và giúp chúng ta học được nhiều, sống trách nhiệm hơn... ví dụ biết tự đi chợ, nấu cơm, sửa xe, hoạch định ngân sách...mà ở VN sẽ chẳng bao giờ phải đụng đến.
steed
16-09-2009, 11:04 AM
Nhìn tên bác steed rồi nghe bác tả qua qua cái job của bác thì em ngờ ngợ ra bác rồi hehe. Bác apply trường nào top thì bảo em để em tránh :-SS
Really :-)
linhnam
16-09-2009, 11:31 AM
Chị Lê tuy là nữ mà mạnh mẽ quá, em là nam giới mà thấy mình không bằng một góc. Từ lúc bé tí em cũng mơ đi Mỹ, mơ học MBA, mơ được sống ở nhiều nước trên thế giới... Bây giờ có cái đã làm được, có cái đang làm, nhưng nhiều lúc tự hỏi điều mình làm có đáng không, vì cuộc sống có nhiều trade-off. Với lại significant others của mình cũng khiến mình phải suy nghĩ khi ra quyết định.
Các bạn chuẩn bị đi học thì cũng nên suy nghĩ kỹ về cái được, cái mất. Nhắc lại có thể hơi thừa, nhưng cần nhớ rằng người khác làm được không có nghĩa là mình làm được (hoặc nên làm). Mơ ước là tốt, dám theo đuổi giấc mơ cũng tốt. Nhưng bây giờ mình lớn rồi, không nhất thiết cứ mơ thế nào thì phải làm theo thế đấy. Cần tự mình suy nghĩ và cân nhắc thật kỹ.
maxmeomeo
16-09-2009, 11:50 AM
Chị Lê tuy là nữ mà mạnh mẽ quá, em là nam giới mà thấy mình không bằng một góc. Từ lúc bé tí em cũng mơ đi Mỹ, mơ học MBA, mơ được sống ở nhiều nước trên thế giới... Bây giờ có cái đã làm được, có cái đang làm, nhưng nhiều lúc tự hỏi điều mình làm có đáng không, vì cuộc sống có nhiều trade-off. Với lại significant others của mình cũng khiến mình phải suy nghĩ khi ra quyết định.
Các bạn chuẩn bị đi học thì cũng nên suy nghĩ kỹ về cái được, cái mất. Nhắc lại có thể hơi thừa, nhưng cần nhớ rằng người khác làm được không có nghĩa là mình làm được (hoặc nên làm). Mơ ước là tốt, dám theo đuổi giấc mơ cũng tốt. Nhưng bây giờ mình lớn rồi, không nhất thiết cứ mơ thế nào thì phải làm theo thế đấy. Cần tự mình suy nghĩ và cân nhắc thật kỹ.
Em thấy anh Nam nói chí lý. Mình cần thực tế khi trade off để theo đuổi những giấc mơ, cân nhắc được mất để về sau khỏi hối tiếc, khi mà giấc mơ thì có rồi còn significant others thì mất.
Mình cũng từng băn khoăn về việc được và mất khi học MBA. Trường hợp của mình thì có thể khác nhiều các bạn khác. Mình thuộc hàng giữa 7x, và đang làm việc tại một công ty mà báo chí nhà mình hay gán cho cái mác "siêu tổng công ty" với một chức vụ tương đối và đồng thời là thành viên HDQT của một vài doanh nghiệp thành viên. Trước đây mình là 1 director tại 1 công ty nước ngoài kha khá ở VN. Mình thấy ổn với những gì đang có: promising career, influential power, solid business network...Tuy nhiên chưa bao giờ mình thực sự cảm thấy satisfied, rõ ràng thấy thiếu một tấm bằng MBA từ top schools. Điều này luôn thôi thúc mình phải gác lại tất cả để theo đuổi mục đích này. Do tính chất công việc nên mình giao du và quan hệ công việc nhiều với các alumni của top schools và các anh này đều nói rằng "MBA gets people to where you are, you're already there, why consider MBA?". Đôi lúc mình thấy nên phải move on và forget about MBA, đôi lúc lại tự trách: cuộc sống ngắn ngủi, sao không dám đi theo ước mơ - học chẳng bao giờ là muộn - và đó là for lifetime.
Và hiện nay mình đã hạ quyết tâm vừa làm vừa chuẩn bị các bước apply MBA. Dù sẽ có nhiều cái mất - nhưng quyet không ân hận.
Chuyện đi học MBA những có nhiều vẻ lắm.
Em quen một anh cũng làm finance, học MBA ở Mỹ về được 3 năm rồi. Anh ấy kể hồi bên Mỹ trong lớp của anh ấy có một anh bạn học 39 tuổi. Trước khi đi học anh ấy có là director một công ty khá nổi tiếng. Đến khi 38 tuổi anh ấy đã kiếm được 20 triệu USD. Rồi năm sau anh ấy nghỉ làm luôn, chỉ đi du lịch và sau một thời gian thì đi học MBA. Hỏi tại sao đi học. Anh ta kể rằng tao đi học vì tao vẫn thấy thiếu một cái gì đó, tao đi học để lý giải được hồi xưa tao đã kinh doanh như thế nào. Hỏi rằng sao lại học cả điện ảnh, kịch nghệ thì anh ấy bảo niềm say mê của tao là nghệ thuật chứ không phải kinh doanh. Vì hoàn cảnh cuộc sống nên tao phải đi theo con đường này. Anh còn kể sau khi học xong cũng không đi làm nữa mà chỉ tận hưởng cuộc sống, đi thăm thú chỗ này vì lúc này kiếm tiền không phải là mục đích của anh ta nữa. Số tiền 20 triệu USD hoàn toàn làm anh ấy và gia đình đủ khả năng sống tương đối thoải mái.
Câu chuyện của anh bạn triệu phú Mỹ đó làm anh bạn em rất ngạc nhiên và thú vị. Em xin kể câu chuyện này chỉ để góp thêm một cái nhìn vào why MBA.
Còn ai tham gia nữa nào ? Mình nghĩ nên khoảng ít nhất 5 bạn và nhiều nhất 10 bạn thì buổi "hội thảo" sẽ có hiệu quả .
Ý kiến của các post-MBA sẽ có thể khác nhau nên mình nghĩ có thể sẽ tổ chức off-line several times, mỗi lần chỉ mời 1 alumni đến để họ có thể freely giãi bày hết quan điểm của họ. Mình đảm bảo ý kiến của những người này rất valuable cho bạn, đặc biệt nếu bạn yêu thích career in finance, vì họ không chỉ có top degree mà còn là những người rất thành công trong sự nghiệp.
Cho mình đính chính là Kiệt (Harvard) và Peter (Columbia) không học MBA mà là học Asian studies and International Finance. Nhưng anyway, 2 anh này là IB đúng nghĩa với khoảng 10 năm kinh nghiệm tại Goldman Sachs, Credit Suisse, IFC từ Newyork đến HK với vị trí Managing Director. Và 02 anh này từng nói với mình "if someone wants to be an IB, top schools degree is a must, but not necessarily the MBA".
Tại mỗi buổi "hội thảo", nên có 1 bạn xung phong ghi chú lại để tổng hợp và post lên forum này cho các bạn đi sau tham khảo thêm.
Hi Anh,
Anh du dinh khi nao hoi thao vay? Cho em 1 ve nhe.
Thank anh truoc nhe.
Xixinh
quocktv
17-09-2009, 09:41 AM
Originally Posted by steed
Mình thấy nhiều bạn cổ sống cố chết ở lại Mỹ nhưng sao lại không consider Singapore nhỉ (trừ khi bạn muốn nhập quốc tịch Mỹ). Singapore vừa gần, job tốt, lương cao...
Em cũng suy nghĩ nhiều về việc tại sao mình không tìm cơ hội làm việc ở Singapore hay các nước trong khu vực Asean, như thế sau MBA thì cơ hội tìm được việc làm sẽ nhiều hơn. Tuy nhiên, em chưa tìm thấy thông tin về khả năng tìm việc tại các nước như Singapore, Malaysia,Thailand.
Em hy vọng mọi người sẽ chia sẻ nhiều hơn về vấn đề này.:D
steed
17-09-2009, 10:05 AM
Originally Posted by steed
Mình thấy nhiều bạn cổ sống cố chết ở lại Mỹ nhưng sao lại không consider Singapore nhỉ (trừ khi bạn muốn nhập quốc tịch Mỹ). Singapore vừa gần, job tốt, lương cao...
Em cũng suy nghĩ nhiều về việc tại sao mình không tìm cơ hội làm việc ở Singapore hay các nước trong khu vực Asean, như thế sau MBA thì cơ hội tìm được việc làm sẽ nhiều hơn. Tuy nhiên, em chưa tìm thấy thông tin về khả năng tìm việc tại các nước như Singapore, Malaysia,Thailand.
Em hy vọng mọi người sẽ chia sẻ nhiều hơn về vấn đề này.:D
Theo mình nghĩ thì the quickest way to get employed at these countries is through networking. But before one considers to apply abroad, he/she should come up with an answer to "why do we hire you instead of our local people?".
darren1010
17-09-2009, 08:16 PM
Theo mình nghĩ thì the quickest way to get employed at these countries is through networking. But before one considers to apply abroad, he/she should come up with an answer to "why do we hire you instead of our local people?".
Totally agree. In fact, đó cũng là cái dilemma của international students ở Mỹ: Tại sao người ta lại phải bỏ tiền sponsor mình, mà lại không mướn 1 anh Mỹ, vừa nói tiếng Anh trôi chảy, lại vừa thông thuộc văn hoá, kinh doanh?
Chiqui02
18-09-2009, 12:51 AM
Totally agree. In fact, đó cũng là cái dilemma của international students ở Mỹ: Tại sao người ta lại phải bỏ tiền sponsor mình, mà lại không mướn 1 anh Mỹ, vừa nói tiếng Anh trôi chảy, lại vừa thông thuộc văn hoá, kinh doanh?
Theo mình thì nguyên nhân chủ yếu là quan hệ demand-supply trên labour market về một số skill nhất định. Khi local market không đủ supply thì phải tuyển thêm người nước ngoài. Với những skills mà local market đã đủ hoặc thừa thì ít có cơ hội cho người nước ngoài. Như thị trường Mỹ mấy năm trước phát triển mạnh nên nhiều ngành cung không đủ cầu, bây giờ cầu ít nên lại quay về ta tăm ao ta.
Cho nên theo mình career management liên quan đến việc làm sao cho skill của mình không obsolete trên thị trường. Product phải good một chút. Tiếp đó đến distribution chanel (networking, recruitment agency, career website, etc) + packaging + .... => land a dream job :).
Cho nên học cái mình thích là một phần, còn nếu muốn tìm job thì cũng cân nhắc skill của mình có on demand at target market hay không. Timing is also crucial.
Cho nên học cái mình thích là một phần, còn nếu muốn tìm job thì cũng cân nhắc skill của mình có on demand at target market hay không. Timing is also crucial.
Cái này nói lý thuyết thì đúng, nhưng làm thì không đơn giản. Chị cũng trăn trở về nó mãi. Làm cái mình không thích thì không hào hứng được. Tuy nhiên không phải lúc nào cái mình thích với cái thị trường cần cũng gặp nhau. Tough choice.
Chiqui02
18-09-2009, 01:19 AM
Hà hà, chị lại nói đúng rồi. Đúng là lý thuyết như vậy. Còn thực tế thì em cũng hay bị plan một đằng, đời xô đẩy sang chỗ khác. Đâm ra nhiều khi cũng bị in the middle of nowhere.
quocktv
18-09-2009, 09:35 AM
Totally agree. In fact, đó cũng là cái dilemma của international students ở Mỹ: Tại sao người ta lại phải bỏ tiền sponsor mình, mà lại không mướn 1 anh Mỹ, vừa nói tiếng Anh trôi chảy, lại vừa thông thuộc văn hoá, kinh doanh?
Điểm này thì đúng như câu "Biết người, biết ta". Phần trên của anh Khoa mới là vế đầu. Vậy với kinh nghiệm của các anh chị đã và đang học MBA thì đâu là các điểm mà các Vietnamese MBA candidates cần improve để tăng cơ hội tìm được việc tại U.S và các nước khác?.
little.nemo
18-09-2009, 10:54 AM
Networking, building relationship, promoting your creditability and make other people trust you.
Điểm này thì đúng như câu "Biết người, biết ta". Phần trên của anh Khoa mới là vế đầu. Vậy với kinh nghiệm của các anh chị đã và đang học MBA thì đâu là các điểm mà các Vietnamese MBA candidates cần improve để tăng cơ hội tìm được việc tại U.S và các nước khác?.
newhaven07
19-09-2009, 04:25 AM
Mình đồng tình với ý kiến của Nam và Chi. Đối với nguời đã có gia đình, việc lựa chọn học lúc nào, trường nào, career path sau MBA thế nào là điều cần cân nhắc kỹ. Còn các bạn nào còn trẻ, còn độc thân thì lựa chọn dễ dàng hơn. Chúc mọi người thành công và happy với lựa chọn của mình!
Cuộc sống phức tạp và muôn mặt. Công việc, sự nghiệp quan trọng, nhưng gia đình, người thân cũng quan trọng vô cùng. Mình thấy người Mỹ hay cái là họ làm việc rất chăm chỉ, nhưng khi đã có gia đình thì cũng rất family-oriented. Thời gian họ có thể ít, nhưng cách họ sắp xếp cuộc sống, chăm lo cho người bạn đời và chăm lo cho con cái là cái mình vẫn cảm thấy rất thán phục.
Nói thực là đến giờ mình vẫn thán phục bạn nào có gia đình rồi mới đi học. Cá nhân mình thấy mình thay đổi khá nhiều từ khi đi học, rồi đi làm ở bên này. Nhiều khi nghĩ nếu người kia cũng đi học đi làm như mình bên này thì cũng đỡ, hoặc mình là đàn ông lôi vợ theo có thể cũng đỡ. Chứ làm phận gái mà bươn chải thì cũng mệt lắm.
Đối với người lập gia đình bên này như mình đôi khi cái tough choice nó lại nằm ở chỗ khác: ví dụ như đường về Việt Nam của mình khá là khó khăn vì ngành của chồng mình không có/không làm ở Việt Nam, cho nên mình buộc phải chọn con đường xa gia đình, bố mẹ, bạn bè gắn bó từ nhỏ.
Nhưng mình không hối hận, suy cho cùng lựa chọn nào cũng có mặt tốt mặt xấu, quan trọng là at the end of the day you are happy with your choice.
saubebe
19-09-2009, 07:06 AM
Hôm nay rảnh rỗi, muốn cùng chia sẻ một ít về việc được - mất của MBA từ góc độ người đã có gia đình....
MBA chỉ là 2 năm trong đời người, nhưng nó set cái motion cho nhiều năm sau đấy. Các bác đã đi học/ học xong chắc đều đồng ý với em một điểm là cái 2 năm đó nó dạy cho mình cực kỳ nhiều, làm mình thay đổi perspectives, và quan điểm của nhiều vấn đề một cách sâu sắc. Vì thế với người có gia đình, vấn đề quan trọng là làm thế nào bring your significant other along. Tránh cái tình trạng mình say sưa lao vào vòng xoáy của việc học hành, bạn bè, cuộc sống, công việc để người kia lại bên lề vì nói cho cùng, nhiều lúc bạn bơi một mình còn đuối nữa là gồng gánh kéo thêm chồng/ vợ/ con cái. Make sure you grow, your others grow too.
Cái được thì khỏi nói. Cái mất thì mỗi người mỗi vẻ. Mất 2 năm opportunity cost thì khỏi bàn. Nhưng cái mất nhiều nhất với người đã có gia đình là phải trade off thời gian dành cho gia đình. Các chị ở đây có con nhỏ cũng đã từng chia sẻ những khó khăn trong thời gian đi hoc, ít thời gian chăm sóc con hơn vv.... Có bạn sẽ argue là đi làm hay ở VN không đi học cũng bận bù đầu vậy ... nhưng bạn phải nhở, ỏ VN bạn luôn có một lực lượng support system hùng hậu, còn ở đây bạn phải chiến đấu để tự mình hoà nhập, được included.... hãy hình dung bạn phải làm gấp đôi, cho cả con bạn và gia đình bạn.
Tương tự như vậy, ngoài trade-off thời gian, cái share of mind, share of effort/ energy vvv... của bạn dành cho gia đình, cho your significant sẽ bị shift 180%. Cái này nếu bị compounded thêm bởi sự xa cách nữa thì càng phức tạp hơn.
Nhìn lại mình sau 2 năm đi học, anh chị nào cũng nói rằng mình của hôm nay khác xa mình của hôm qua. Cái risk là bạn đời của mình cũng thấy như thế - i.e. thấy mình sau hai năm thay đổi quá nhiều, quá nhanh chẳng nhận ra .... Again bringing others along is critical.
Lơp học các bạn có gia đình (cả American và international students) là khoảng 30-40%. Cách các bạn Mỹ go about chuyện này rất đáng học. Mình có một anh cùng trong team, mất 2 năm để cân nhắc học ở đâu, học gì, để đảm bảo vợ và con không bị ảnh hưởng quá nhiều. Khi đi học, anh í cũng biết cách say no với những chuyện less priority để dành thời gian cho gia đình. Focused networking, targeted goals (chuyện học ở trường cũng như job search). Manage delivery của mình và team expectation để không bào giờ về sau 6g để đón con và cho con chơi, giúp vợ những việc gia đình vv... Cái mình phục ở anh đó là biét tránh nhiều cái "hấp dẫn", luôn cực kỳ điscipline với những chuyện cần làm, đặc biệt là cho gia đình. Ấn tượng của mình là một người biết take thíng slowly.... Sometimes, để biết take thíng slowly để mà nhận và treasure cái quan trọng với mình takes very strong will and lots of wisdom.
Mọi người đi học MBA vì expect một cái leap vì thế cũng nên expect một cái significant shift trong personal life của mình. Share/ get your significant others involved, understand and enjoy some of the great things you pick-up during the process will be beneficial both ways. Keep you grounded too.
maxmeomeo
19-09-2009, 10:50 AM
Cảm ơn chị Chi vì những chia sẻ của chị, đọc bài của chị lúc nào cũng rất thích. Từ tốn điềm đạm phân tích rõ đầu cuối.
Mở rộng ra một chút với các ngành học khác ( MS, phD) tại những nước khác ( UK, Australia, Singapore......), chị có nghĩ những được mất như trên vẫn hold true không? Có gì khác biệt so với học MBA ở Mỹ không?
Chiqui02
19-09-2009, 02:03 PM
Bên cạnh việc take care về tình cảm the significant other của mình và change in personal life thì còn việc phải cân nhắc trade-off/opportunity cost về career của vợ/chồng mình nữa. Khi chồng của Chi và chồng của Lê sang Mỹ cùng vợ con thì người chồng xử lý career gap/career turn như thế nào? Nếu đi học theo visa J thì phải đổi job, nếu visa F thì không đi làm hoặc phải tạm thời đi học một course nào đó.
Như bên nhà mình, situation đỡ hơn rất nhiều là đi làm, nhưng cũng phải discuss khá nhiều để cân nhắc xem sẽ put priority lên career của ai. Như mình ở vị trí là người khăn gói xách túi chạy theo, mặc dù rất happy với quyết định cuối cùng nhưng mình thấy là không dễ dàng. Thực sự phục các bác giai đã thương yêu vợ và tạo cơ hội cho vợ được có cái "leap" mà Chi nói đến.
saubebe
19-09-2009, 03:49 PM
@ Minh, đối với ngành học nào cũng có đặc thù riêng, mình không phải là người trong cuộc không hiểu hết được. Nhưng MBA 2 năm, đặc biệt ở Mỹ chắc mọi người thấy bootcamp thế nào rồi ... không phải bàn nhiều. Lại thêm cái horizon về choices rộng mở. Như em Huyền hay Nam một lần đã nói. Cái khó không phải là sợ không làm được việc mình muốn làm, mà chọn việc nào không nên làm.
@Chiqui02: Your turn to give in and support will come. Just have to owe up to it and go along.... Ideal scenerio sẽ là nếu hai người cùng muốn cái American dream và hỗ trợ nhau. Tuy nhiên không phải ai cũng có cái may mắn như thế. Đối với em quan niệm của em đơn giản lắm. Có những cái chẳng một cái benefit nào (chứ đừng nói là potential) đáng để mang ra cân đo, trade off được. Và như thế thì nhiều quyết định come khá dễ dàng. Chưa nói đến chuyện là there is no best way to do things. Everything is the matter of making choices.
steed
19-09-2009, 04:05 PM
Chị Lê tuy là nữ mà mạnh mẽ quá, em là nam giới mà thấy mình không bằng một góc. Từ lúc bé tí em cũng mơ đi Mỹ, mơ học MBA, mơ được sống ở nhiều nước trên thế giới... Bây giờ có cái đã làm được, có cái đang làm, nhưng nhiều lúc tự hỏi điều mình làm có đáng không, vì cuộc sống có nhiều trade-off. Với lại significant others của mình cũng khiến mình phải suy nghĩ khi ra quyết định.
Các bạn chuẩn bị đi học thì cũng nên suy nghĩ kỹ về cái được, cái mất. Nhắc lại có thể hơi thừa, nhưng cần nhớ rằng người khác làm được không có nghĩa là mình làm được (hoặc nên làm). Mơ ước là tốt, dám theo đuổi giấc mơ cũng tốt. Nhưng bây giờ mình lớn rồi, không nhất thiết cứ mơ thế nào thì phải làm theo thế đấy. Cần tự mình suy nghĩ và cân nhắc thật kỹ.
Bây giờ đọc các ý kiến khác của các chị em thì mình mới hiểu cái significant others mà Nam nhắc đến ở post này.
Phải nói là rất phục các anh/chị phải hy sinh cho người kia, cùng đi theo hỗ trợ suốt 2 năm. Trường hợp của mình thì cũng đỡ vì mình có lực luợng support "hùng hậu". Mình lớn tuổi nhưng mới lập gia đình thôi, và vợ mình bây giờ đang là sinh viên năm cuối cho nên gánh nặng gia đình hầu như không có, baby plan cũng sẽ được cân nhắc kỹ càng. Bố Mẹ mình thì đã về hưu và sẵn sàng ra nước ngòai mua nhà, hỗ trợ, trông nom em bé (nếu có con)...
newhaven07
19-09-2009, 06:55 PM
Cám ơn Chi rất nhiều vì bài viết thật tâm huyết từ góc độ người trong cuộc. Mình đọc mà nhìn thấy bản thân mình trong đó...
Thật ra, có significant other hỗ trợ mình về mặt tinh thần là động lực rất mạnh mẽ để mình xác định mục tiêu rõ ràng và nỗ lực vì một tương lai tươi sáng hơn, vững vàng hơn cho gia đình nhỏ bé của mình. Thế nên, phải nói là nhìn lại 2 năm qua, mình thấy không tiếc nuối vì những lần không được đi chơi, không party với bạn bè vì mình muốn dành thời gian ngoài bài vở với người thân. 2 năm học MBA giúp mở ra nhiều cánh cửa cơ hội nghề nghiệp cho mình, và đồng thời giúp 2 vợ chồng gắn bó và vững tin hơn : "Ngày mai sẽ tốt hơn ngày hôm nay".
Mình cứ chia sẻ thành thật thế này, là đã đi học là phải chấp nhận đánh đổi, chấp nhận khó khăn rồi, chả cứ người có gia đình hay độc thân. Nói chung ai ở hoàn cảnh nào thì đều chỉ nhìn thấy cái khó của người ấy thôi, chứ các bạn độc thân cũng không thiếu bạn đau khổ với mình vì chuyện mất cân bằng, cô đơn, buồn bã. Chưa kể các bạn nữ học xong tuổi cũng cứng cứng rồi, nhiều khi về cũng dở mà ở cũng dở. Về Việt Nam thì bị doạ là ai nó lấy, đàn bà con gái học cho lắm vào. Ở bên này thì đâu phải lúc nào cũng tìm thấy người mình thấy phù hợp (mới chỉ là bạn bè hẹn hò thôi nhé). Bạn bè thì ít, gia đình thì không có, cái lỗ hổng ấy nó kinh khủng hơn mọi người có thể hình dung nhiều. Như mình bây giờ có chồng (sắp có con), thấy cái sợi dây ràng buộc mình nó mạnh mẽ hẳn. Chứ ngày xưa đi học rồi đến lúc ra trường không phải không nhiều lúc cảm thấy mất phương hướng, như kiểu: đi đâu cho đời mỏi mệt. Lúc đấy chỉ mong 1 chỗ dừng chân, 1 bờ vai để mình tựa những lúc mệt mỏi, 1 người lau nước mắt cho mình khi mình khóc. Lúc đấy chỉ 1 câu hỏi thăm động viên của người quen sơ sơ cũng thấy trào nước mắt.
Nên đa phần mọi người chỉ nhìn thấy cái đoạn kết hạnh phúc. Kiểu như ngày mình làm cô dâu mọi người bảo sao may mắn nó rơi hết vào con này. Chứ cái đoạn trường mấy năm trước đó thì có ai thấm cho đâu.
Còn về lựa chọn bất kỳ lúc nào mình cũng phải lựa chọn, kể cả dân Mỹ. Ví dụ ra trường rồi đâu phải ai cũng có việc ở cùng 1 chỗ. Đâu hiếm cảnh 1 người phải hi sinh công việc của mình để đi theo người kia. Trong cái đoạn đường ấy thì ai cũng như ai, phải biết cảm thông và chia sẻ cả đôi bên nếu muốn cùng nhau đi 1 đoạn đường xa.
lkamn
20-09-2009, 02:06 AM
Thấy các anh chị bàn tán sôi nổi quá nên em cũng nhảy vào.
Em mới vào học được 1 tháng, sau đây là những suy nghĩ của em về học MBA:
- Lợi ích từ coursework: Có lẽ coursework của MBA sẽ phù hợp với người không có business education background, chưa có kinh nghiệm làm business (ví dụ người làm engineering..), ít kinh nghiệm làm việc. Coursework dù cố gắng nhét case vào thế nào em vẫn cảm thấy rất theoretical. Đối với người đã có kinh nghiệm làm việc sâu thì MBA coursework chưa hẳn mang lại nhiều benefit.
- Về nước Mỹ (vì đang nói đến học MBA ở Mỹ): Mang expectation cao nên sang đây em khá thất vọng về mức độ phát triển của Mỹ. Vẫn có những điều học được nhưng không phải quá lớn. Khi em ở Hà Lan, hầu như lúc nào em cũng phải nghĩ: "Vì sao họ xây dựng được đất nước như thế này? Hoàn hảo và cực kỳ khó imitate. Chạnh lòng nghĩ về nước mình có cố gắng thế nào cũng chỉ là chắp vá vì trình độ phát triển ở 1 nước như Hà Lan đòi hỏi nội công thâm hậu trong hàng trăm năm." Còn nước Mỹ trong mắt em hiện nay là xô bồ, là average thôi.
Có lẽ lợi ích lớn nhất của MBA Program đối với em là cơ hội gặp và tiếp xúc một số người thú vị. Trong lớp em hiện nay có khoảng 5 người làm em cảm thấy cực kỳ thích thú và học được rất nhiều. Hy vọng sắp tới sẽ nói chuyện với nhiều classmates hơn, nói chuyện sâu hơn để khám phá ra nhiều interesting hơn nữa. Ngoài ra trong American community thì em một số người mà em rất thích cách họ nhìn cuộc sống và well hell làm sao người biết quá nhiều thứ như vậy.
dirosemimi
20-09-2009, 03:43 AM
Nhung có thể nói sâu hơn về ý này được không? Mình chưa sang Châu Âu, và tất nhiên cả Hà Lan nên không biết họ phát triển đến như thế nào. Nghe Nhung nói Hà Lan xây dựng đất nước hoàn hảo làm mình thấy rất thú vị và thắc mắc môt chút.
Mình chỉ muốn note 1 tí xíu là nước Mỹ rộng lớn, dân đông và thật sự để hoàn hào thì chắc khó hơn các nước nhỏ như Singapore hay Nhật Bản.
-------
- Về nước Mỹ (vì đang nói đến học MBA ở Mỹ): Mang expectation cao nên sang đây em khá thất vọng về mức độ phát triển của Mỹ. Vẫn có những điều học được nhưng không phải quá lớn. Khi em ở Hà Lan, hầu như lúc nào em cũng phải nghĩ: "Vì sao họ xây dựng được đất nước như thế này? Hoàn hảo và cực kỳ khó imitate. Chạnh lòng nghĩ về nước mình có cố gắng thế nào cũng chỉ là chắp vá vì trình độ phát triển ở 1 nước như Hà Lan đòi hỏi nội công thâm hậu trong hàng trăm năm." Còn nước Mỹ trong mắt em hiện nay là xô bồ, là average thôi.
Chiqui02
20-09-2009, 04:10 AM
Mặc dù không phải là fan của US, nhưng mình rất nể mức độ phát triển của Mỹ. US's global competitiveness index (GCI) thường xuyên đứng top. Holland is somewhere around 10th.
The GCI, developed for the World Economic Forum and introduced in 2004, is based on 12 pillars of competitiveness, providing a comprehensive picture of the competitiveness landscape in countries around the world at all stages of development. The pillars include Institutions, Infrastructure, Macroeconomic Stability, Health and Primary Education, Higher Education and Training, Goods Market Efficiency, Labour Market Efficiency, Financial Market Sophistication, Technological Readiness, Market Size, Business Sophistication, and Innovation.
http://www.weforum.org/en/initiatives/gcp/Global%20Competitiveness%20Report/index.htm
Trong tổng số GDP khoảng $b14k của Mỹ năm 2008 thì chỉ riêng 3 bang Cali, Texas and New York đã chiếm gần 1/3. Cho nên một số vùng mà Nhung đi qua có thể chưa thực sự đại diện cho American power?
http://en.wikipedia.org/wiki/Comparison_between_U.S._states_and_countries_nomin al_GDP
Thấy các anh chị bàn tán sôi nổi quá nên em cũng nhảy vào.
Em mới vào học được 1 tháng, sau đây là những suy nghĩ của em về học MBA:
- Lợi ích từ coursework: Có lẽ coursework của MBA sẽ phù hợp với người không có business education background, chưa có kinh nghiệm làm business (ví dụ người làm engineering..), ít kinh nghiệm làm việc. Coursework dù cố gắng nhét case vào thế nào em vẫn cảm thấy rất theoretical. Đối với người đã có kinh nghiệm làm việc sâu thì MBA coursework chưa hẳn mang lại nhiều benefit.
Thật lòng đoạn này chị không hiểu. Có thể vì kỳ đầu em Nhung đang lấy toàn môn cơ bản nên không cảm thấy. Chứ chị thấy đa phần các môn học Marketing, Management, Leadership, cực kỳ cần kinh nghiệm để thảo luận. Đến giờ chị vẫn tiếc hồi đi học chưa đủ kinh nghiệm để thấm những gì mà bạn cùng lớp chia sẻ.
Đọc bài của Nhung loáng thoáng có nhớ đến 1 số người lúc đầu sang Mỹ cứ bảo: sao chỗ nào cũng thấy nhà thấp lè tè, chả có cái gì hoành tráng cả. Xem phim thấy toàn nhà cao tầng với xe đẹp:))
Chị cũng chưa đi và chưa sống ở Châu Âu, nhưng chị nghiệm thấy là ở Mỹ lúc mới đến thấy nó rất vừa phải, rất casual (vùng chị ở là thế), nghe mọi người nói trung tâm này kia đến nơi thấy nó cũng màu xám xám, chả có gì hoành tráng cả. Đi lại thì khó khăn, có nhiều vùng bò đông hơn người. Nhưng càng ở lâu mới càng thấy cái sự giàu có của nó, hoàn toàn khác với cái mình nghĩ ban đầu. Đến giờ chị không thấy thành phố vắng nữa, thấy hàng hoá ê hề, thấy nó xây đường cả những nơi chả mấy người đi. Chứ lúc đầu chị cũng không impressed với nó lắm. Chưa chắc đã impressed bằng cái sân bay Hồng Kong ấy chứ.
Nhưng cái về sau này chị nghe nhiều người nói đến nhất là môi trường làm việc ở Mỹ. Đành rằng ở đâu cũng có người nọ người kia, cái được cái mất, nhưng so far môi trường làm việc ở Mỹ là 1 môi trường cạnh tranh khá lành mạnh, những người có khả năng được bồi đắp và chăm chút. Đấy là cái chị nghĩ khả năng sốc ngược sẽ là mạnh nhất với những ai về Việt Nam sau 1 thời gian làm ở đây.
newhaven07
20-09-2009, 06:31 AM
Mình đoán bạn Nhung có một dạng kiểu như hình mẫu trong trí óc dựa trên những gì quan sát được ở Châu Âu, sau đó sang Mỹ mang expectation đó sang nên thất vọng là điều dễ hiểu :-).
Theo mình nghĩ, cái phát triển của một quốc gia, hay một TP, ngoài việc dựa trên hình thức bên ngoài (vd đường sá sạch sẽ, ngăn nắp) thì còn phải tính đến ý tưởng theo nghĩa bóng. Mình lấy ví dụ TP New York. Càng ngày mình càng cảm thấy thích TP New York. Nó có thể lộn xộn, dơ bẩn so với các TP châu Âu, nhưng là nơi tập trung nhiều luồng ý tưởng, là điểm hội tụ của sáng tạo. Không phải ngẫu nhiên mà nhiều nhà văn, artist cổ điển lẫn hiện đại của Mỹ lại sống gần nơi đây. Cùng không phải ngẫu nhiên nơi đây là nơi tập trung nhiều nhà tài phiệt lẫy lừng nhất. Sự đa dạng về chủng tộc, văn hoá cũng là sức thu hút cực kỳ mạnh mẽ. Cũng không phải ngẫu nhiên người ta gọi châu Âu là lục địa già, vì châu Âu thiếu sự đa dạng này, và vì vậy cũng thiếu sức phát triển mang tính chất mới lạ và đột phá.
Cũng như PA, mình cũng rất thích người Mỹ và môi trường làm việc, đa dạng, thách thức nhưng cũng khá transparent ở đây. Nếu nói đến việc phân biệt chủng tộc thì không nơi nào hiện tượng đó lại ít như Mỹ nếu so với châu Âu. Nếu bạn là người có khả năng, chịu học hỏi thì chắc chắn sẽ có cơ hội cho bạn thể hiện mình và có một chỗ đứng nào đó. Đó là điều mình cảm thấy rõ nhất sau vài năm sống ở đây.
Longatum
20-09-2009, 06:43 AM
Thấy Nhung có vẻ chê Mỹ quá nên xin phép vào bênh nó vài câu vậy.
1. Chương trình của MBA. Không biết ở các trường khác thế nào, nhưng ở Columbia, mình thấy mình học được nhiều.
Nói riêng về Finance, ngành mình đã từng làm trước đây, mình nghĩ là ngay cả trong những lớp cơ bản nhất như Corporate Finance/ Capital Markets, mình cũng có nhiều cái để học. Trong những lớp ngoài finance thì khỏi nói - mình chẳng biết gì nên thấy cái gì cũng đáng để học cả. Vấn đề là thời gian có được đến đâu để có thể chú tâm vào vừa làm các việc ngoài classroom mà vừa học được thôi.
Casework là điểm cực kỳ hay và quan trọng. Không phải chỉ vì 1 case hay hay dở, không phải vì nó cho mình nhiều thông tin về các business mà trước giờ mình không biết, mà bởi vì thông qua case discussion, mình nghe được những người học cùng mình lên tiếng. Và bởi vì background của những người học cùng mình rất rộng và đa dạng - class of 2011 tại CBS có sinh viên tới từ 61 nước, từ đủ các thể loại ngành nghề, có rất nhiều người trước khi tới New York đã từng sống và làm việc tại 5 6 thậm chí là 7 nước; learning team của mình có 5 người: 1 black guy who was a vice president in derivative trading @ JP Morgan, 1 French girl who did real estate management for LaSalle, 1 girl who was an ex-Goldman banker and then a business development exec for Warner and a marketing guy for Goldman from Miami - những gì mình nghe được, học được từ classmates thông qua casework đúng là mở mắt cho mình rất nhiều.
2. Về văn hoá + trình độ phát triển tại Mỹ. Mình không phải là người đi nhiều, nhưng nói gì thì cũng đã từng ở Mỹ lâu ngày, cũng đã ở và đi lại ở châu Âu được vài tháng + quen biết bạn bè bên đó tương đối nhiều nên quả tình mình cũng có vài ý kiến về vụ này.
Theo mình, khi đánh giá về nước Mỹ, điểm quan trọng đầu tiên là phải nhận thấy Mỹ là một đất nước có hoàn cảnh thế nào: đây là một đất nước thực sự đa dạng: từ địa lý cho tới văn hoá, mầu da, tư tưởng v.v... mình nghĩ là khó có nơi nào trên thế giới có thể sánh với Mỹ về diversity.
Chính vì nước Myx được thiết lập trên nền tảng sự đa dạng về tất cả mọi thứ, khó khăn lớn nhất của nước Mỹ từ trước tới giờ là dung hoà các yếu tố đa dạng đó --> promote cho chúng phát triển nhưng đồng thời giữ cho chúng không phải bị mâu thuẫn với nhau. Vì thế cho nên ở dưới bề mặt tương đối êm ả của nước Mỹ bao giờ cũng là những nguồn lực mà mình tạm gọi là forces of tension... ở Mỹ, có những người da trắng sợ người da đen, người da đen có thể ghét người da vàng, người da vàng có thể khinh người gốc La tinh... nhưng đồng thời lại có những người, những yếu tố văn hoá, pháp lý giúp gắn kết tất cả những cá nhân rất khác biệt ở trên lại với nhau, tạo ra một xã hội rất đặc biệt, rất mạnh mẽ về tri thức, văn hoá etc.
Lấy New York làm một ví dụ... mình bước chân tới New York hồi tháng 8 sau khi dừng một thời gian dài ở London. London, arguably the most diverse place in Europe, has always been a letdown in terms of cultural diversity for me. Mình vẫn nhớ như in có một lần mình với bạn mình đi xem một vở nhạc kịch trong khu Victoria - một trong những khu upscale ở London. Sau khi xem xong, đứng lên đi ra, mình nhìn quanh và nhận ra là mình với bạn mình có lẽ là một trong một vài mống người da mầu trong cả cái theater đấy. Nói chuyện với dân Anh, họ vẫn bảo: ơ, ở London dân da mầu nhiều lắm mà... đúng, nhưng họ không lẫn cùng vào với người da trắng... đi trên đường phố ở London, cảm giác của mình là: hoặc là mình biến đổi mình để trở thành 1 phần của nó, còn nếu mình là mình, then I will never belong.
Khi mình bước chân vào New York, điểm đầu tiên mình nhận thấy là... nơi này khác với London kinh khủng. Đứng dưới tầu điện ngầm, đi trên đường phố... bạn sẽ thấy là dân da đen, da trắng, da vàng, Hispanic etc. đi lẫn với nhau, bạn sẽ nghe thấy họ nói đủ các thứ ngôn ngữ trên đời... Cái mà mình thấy đáng kinh ngạc, đáng suy nghĩ nhất là trong những người này, có những người rõ ràng sẽ không thích thú gì người khác với lý do đơn giản là sự khác biệt về mầu da và văn hoá, nhưng họ sống cùng với nhau và phát triển cùng với nhau. Nước Mỹ là nơi cho mọi người cơ hội đó - ít ra là nhiều hơn so với bất kỳ nơi nào khác trên thế giới mà mình biết. New York không đẹp bằng London hay Rome, hay Florence... nhưng nếu mình chọn một nơi để làm nhà, mình sẽ chọn ở đây.
New York có thể được coi là ví dụ tốt nhất về diversity tại Mỹ... nhưng sẽ có người nói là: đấy là NY, đi thử xuống southern states ở Mỹ xem xem có diversity không. Cái đó đúng, on the micro level. Nhưng nếu nhìn trên tổng thể cả nước Mỹ, bạn sẽ thấy là the US as a whole is in some way like a replica of New York: mỗi bang, mỗi thành phố, mỗi thị trấn đều có những điểm nét riêng biệt... conflict xuất hiện đầy rẫy... giữa các cá nhân hay thậm chí là giữa các bang với chính quyền liên bang. Nhưng cái quan trọng là tất cả đều đứng cùng trong một tổng thể, cùng tiến cùng lùi.
Mình nghĩ Mỹ là một nơi tuyệt vời... có lẽ là tuyệt vời nhất trên thế giới cho những người trẻ tuổi muốn tìm cơ hội cho sự nghiệp hay muốn tự khám phá bản thân mình. Hy vọng là bạn Nhung sau 1 thời gian ở Mỹ cũng sẽ cảm thấy như thế.
lkamn
20-09-2009, 08:38 AM
Em so sánh không dựa trên các chỉ số kinh tế. Nếu nghe GDP của cả nước Hà Lan chỉ bằng thành phố Paris thì đúng là thảm cảnh. Các chỉ số của Mỹ có thể cao nhưng có thể do sự mất cân đối trầm trọng trong phân bố giữa các tầng lớp xã hội và sự thiếu đầu tư vào public welfare. Các so sánh của em dựa trên cảm nhận thôi.
- Xe bus: Busstop relatively là bẩn. Và rất chắp vá. Nhiều busstop không có biển dán thông báo xe bus nào chạy qua chỗ này. Em đã kể trong một post về ngồi xe bus không comfortable rồi. Khi nào muốn request stop thì kéo 1 sợi dây vàng, thủ công kinh khủng khiếp. Người lái xe bus không gian làm việc không tốt. Bus driver phải tự nói các điểm sắp đến. Lúc thì phải nhấc cái ống điện thoại để nói. Lúc thì kéo cái micro ở bên cạnh ra sát miệng để nói. Cực kỳ thủ công. Ở Hà Lan, xe bus chất lượng cao nên không gian ngồi của bus driver rất thoải mái và hiện đại. Có biển điện tử thông báo các điểm dừng. Ở Mỹ, subway platform bẩn, nhỏ đông, ngột ngạt. Bảng chỉ dẫn đi qua các bến nào thì bé tí, nhỏ như chữ cái thông thường. Ở Hà Lan đi phương tiện công cộng thì phê. Ngồi lên xe bus hay subway rồi thì chỉ việc relax và thả hồn vào cảnh vật xung quanh. Thế nên đợt bố mẹ chồng em sang Hà Lan, cứ chiều đến là ra tram (Light Rail) hoặc subway ngắm phố phường, cây cối, thấy đầu óc rất thanh thản. Mở ngoặc là ở Hà Lan cũng tùy thành phố, Amsterdam là thành phố du lịch nên đông người, cũng không thanh thản lắm đâu.
- Người da đen: Tất nhiên có rất nhiều cấp độ người da đen ở Mỹ. Nhưng một số lượng lớn là những người nghèo và misbehaved. Em đã gặp những người da đen xin em tiền, hỏi em có còn valid bus ticket không để cho họ. Những người da đên ăn mặc xộc xệch lúc chuẩn bị lên xe bus thì bị cảnh sát hỏi “Cậu có 2,25 đô chưa mà lên xe bus?”. Em đã ngồi cạnh khoảng 4 người da đen có vấn đề về thần kinh chỉ trong 2 tuần đầu tiên ở Mỹ. Một người cứ ngồi há miệng cười ngớ ngẩn suốt cả chuyến đi 1 tiếng. Một người ngồi nói chuyện điện thoại (giả vờ) miêu tả tất cả những gì nhỏ nhất đang diễn ra trên xe bus…Ở Hà Lan, người da đen nhập cư được đối xử hoàn toàn bình đẳng. Nhìn họ đi chơi phố phường, shopping rất phởn phơ. Con cái được welfare tử tế, trông no ấm hệt như người da trắng. Trẻ con đen và trắng đi học cùng trường mẫu giáo, chơi với nhau không chút phân biệt, được cô trông trẻ nâng niu như nhau. HL giải quyết tốt chuyện này nên đời sống rất an toàn.
- Siêu thị Target, Wal-mart vẫn tràn lan plastic/paper bags. Ở châu Âu, chỉ có bags siêu mỏng và nhỏ là được phát miễn phí. Còn các túi plastic thì bán 20 cents/cái. Vì vậy người dân hay mua các túi dứa vừa phải để tái sử dụng. Về khoản green và environmental friendly thì châu Âu hơn Mỹ rồi.
- Ở Mỹ mọi người ăn mặc casual hơn nhiều. HL không xúng xính nhưng standard của outdoor clothes cao hơn Mỹ.
- Nhà cửa. Ở Hà Lan, nhà nào cũng trồng hoa xung quanh nhà. Damn, thời gian đâu ra mà hoa lá được cắt tỉa hoàn hảo như vậy. Chạy ngang qua nhà là những con sông nhỏ, bọn vịt bơi dập dềnh. Bọn trẻ con ăn bánh mỳ đều để lại phần viền cứng để ra sông ném cho vịt ăn. Bồ câu ở khắp nơi và vừa phải. Trông no đủ. Cái này cũng có sự khác nhau giữa các nước châu Âu. Bồ câu ở Pháp thì “còi” hơn, lam lũ hơn. Bồ câu ở Ý thì như lũ giặc, ráo riết kiếm ăn. Bồ câu ở Hà Lan thì có nhiều người đến cho ăn cho nên lúc nào cũng điềm tĩnh, béo quay hihi
Cách đây mấy tuần, em ngồi xe của 1 người bạn chở qua một khu rất đẹp, em ngồi thẳng dậy, thầm nghĩ, “Cái thứ giống Hà Lan đây rồi”. Người bạn giới thiệu “Đây là một trong các khu giàu nhất Minneapolis.”
- Ở Mỹ, đường xá không phẳng, đầy nắp ga thụt xuống, vạch sơn kẻ đường đã cũ, chỉ một đoạn đường mà đến mấy thứ màu. Ở Hà Lan, infrastructure, đường xá cầu, cột đèn đường… được bảo dưỡng trông lúc nào cũng mới và sạch. Đường phẳng lì mới toanh nhìn ngút mắt. Vạch sơn trắng sạch mới toanh, nhìn đường xá từ trên cao rất thích mắt. Bậc thềm từ pavement xuống đường độ cao giống hệt nhau trong khi ở Mỹ thì lên lên xuống xuống.
- Người Mỹ không mấy khi dùng Tom Tom. Em chưa gặp ai có Tom Tom cả. Không hiểu vì tốn kém hay thế nào? Đi đâu cũng phải tra cứu kỹ trên google hoặc mang map đi.
Chê Mỹ nhiều rồi. Giờ nói tới những thứ đẹp ở Mỹ. Downtown của Minneapolis thì rất đẹp và cực sạch. Light rail cũng sáng, sạch, đẹp. Trường Carlson là fancy building và facillities cực tốt.
Qua giai đoạn chán nản đầu tiên thì em nhận ra em phải thay đổi parameters. Bây giờ em phải quay sang để ý và appreciate các thứ khác ở Mỹ. Em sẽ chuyển qua enjoy các sự casual ở Mỹ và landscape diversity, và cả những điều mà chị Hồng và anh Long nói.
Coursework em mới học: Strategic Management Theory, Financial Accounting, Management Communication, Statistics nên có lẽ chưa đủ để nói.
dirosemimi
20-09-2009, 11:15 AM
- Xe bus: Busstop relatively là bẩn. Và rất chắp vá. Nhiều busstop không có biển dán thông báo xe bus nào chạy qua chỗ này. Em đã kể trong một post về ngồi xe bus không comfortable rồi. Khi nào muốn request stop thì kéo 1 sợi dây vàng, thủ công kinh khủng khiếp. Người lái xe bus không gian làm việc không tốt. Bus driver phải tự nói các điểm sắp đến. Lúc thì phải nhấc cái ống điện thoại để nói. Lúc thì kéo cái micro ở bên cạnh ra sát miệng để nói. Cực kỳ thủ công. Ở Hà Lan, xe bus chất lượng cao nên không gian ngồi của bus driver rất thoải mái và hiện đại. Có biển điện tử thông báo các điểm dừng. Ở Mỹ, subway platform bẩn, nhỏ đông, ngột ngạt. Bảng chỉ dẫn đi qua các bến nào thì bé tí, nhỏ như chữ cái thông thường. Ở Hà Lan đi phương tiện công cộng thì phê. Ngồi lên xe bus hay subway rồi thì chỉ việc relax và thả hồn vào cảnh vật xung quanh. Thế nên đợt bố mẹ chồng em sang Hà Lan, cứ chiều đến là ra tram (Light Rail) hoặc subway ngắm phố phường, cây cối, thấy đầu óc rất thanh thản. Mở ngoặc là ở Hà Lan cũng tùy thành phố, Amsterdam là thành phố du lịch nên đông người, cũng không thanh thản lắm đâu.
=> Đồng ý với Nhung là public transportation ở Mỹ chưa được đầu tư như 1 số nuớc Châu Âu, nhưng phương tiện giao thong chính của ngươi Mỹ là phương tiện cá nhân, họ xây hệ thống highway xuyên khắp nước Mỹ, tiện lợi biết bao nhiêu cho đi lại và kinh tế. Hệ thống đường highway của Mỹ có thể nói càng ở lâu mình càng nể (có 1 số thong tin cho rằng nếu có chiến tranh, Mỹ có thể dung highway thẳng tắp làm đường băng cho máy bay hạ cánh). Di không nghĩ họ không có tiền, và khả năng xây dựng 1 hệ thống công cộng nhưng thật sự chưa cần thiết và sự quá rộng lớn của địa lý.
- Người da đen: Tất nhiên có rất nhiều cấp độ người da đen ở Mỹ. Nhưng một số lượng lớn là những người nghèo và misbehaved. Em đã gặp những người da đen xin em tiền, hỏi em có còn valid bus ticket không để cho họ. Những người da đên ăn mặc xộc xệch lúc chuẩn bị lên xe bus thì bị cảnh sát hỏi “Cậu có 2,25 đô chưa mà lên xe bus?”. Em đã ngồi cạnh khoảng 4 người da đen có vấn đề về thần kinh chỉ trong 2 tuần đầu tiên ở Mỹ. Một người cứ ngồi há miệng cười ngớ ngẩn suốt cả chuyến đi 1 tiếng. Một người ngồi nói chuyện điện thoại (giả vờ) miêu tả tất cả những gì nhỏ nhất đang diễn ra trên xe bus…Ở Hà Lan, người da đen nhập cư được đối xử hoàn toàn bình đẳng. Nhìn họ đi chơi phố phường, shopping rất phởn phơ. Con cái được welfare tử tế, trông no ấm hệt như người da trắng. Trẻ con đen và trắng đi học cùng trường mẫu giáo, chơi với nhau không chút phân biệt, được cô trông trẻ nâng niu như nhau. HL giải quyết tốt chuyện này nên đời sống rất an toàn.
=> Vấn đề người da đen xưa nay vẫn là 1 vấn đề nan giải của cả xã hội Mỹ. Nhưng thật ra người da đen ở Mỹ rất được xã hội ưu tiên. Apply trường top thì tiêu chuẩn chọn người da đen bao giờ cũng thấp hơn, họ được coi là minority trong khi người Châu Á thì không. Phúc lợi xã hội thì họ chính là nhóm người được hưởng nhiều phúc lợi xã hội nhất từ Medicaid, Fơod Stamp, cho đến việc sinh con đẻ cái và hưởng tiền chính phủ. Chính ra người da đen nhập cư từ Châu Phi lại siêng năng chịu khó hơn Mỹ đen, sinh ra lớn lên ở Mỹ. Di không nghĩ xã hội không care cho họ mà vì chính họ phần lười biếng, phần ỷ lại, lún dần từ thế hệ này sang thế hệ khác, thậm chí đôi khi chính mình còn cảm thấy không phải người da đen bị đối xử phân biệt mà chính họ tự tách biệt họ khỏi cộng đồng người da trắng, họ cũng discriminate các dân tộc khác (Qua quan sát cách đối xử của họ với nhau và của họ với dân tộc khác mà mình thấy vâỵ)
Tóm lai Di đồng ý với Long ở điểm vấn đề đa sắc tộc, Mỹ dung hòa các dân tộc cùng phát triển như ngày hôm nay có thể nói là một việc không phải quốc gia nào cũng làm được.
- Nhà cửa. Ở Hà Lan, nhà nào cũng trồng hoa xung quanh nhà. Damn, thời gian đâu ra mà hoa lá được cắt tỉa hoàn hảo như vậy. Chạy ngang qua nhà là những con sông nhỏ, bọn vịt bơi dập dềnh. Bọn trẻ con ăn bánh mỳ đều để lại phần viền cứng để ra sông ném cho vịt ăn. Bồ câu ở khắp nơi và vừa phải. Trông no đủ. Cái này cũng có sự khác nhau giữa các nước châu Âu. Bồ câu ở Pháp thì “còi” hơn, lam lũ hơn. Bồ câu ở Ý thì như lũ giặc, ráo riết kiếm ăn. Bồ câu ở Hà Lan thì có nhiều người đến cho ăn cho nên lúc nào cũng điềm tĩnh, béo quay hihi
Cách đây mấy tuần, em ngồi xe của 1 người bạn chở qua một khu rất đẹp, em ngồi thẳng dậy, thầm nghĩ, “Cái thứ giống Hà Lan đây rồi”. Người bạn giới thiệu “Đây là một trong các khu giàu nhất Minneapolis.”
- Ở Mỹ, đường xá không phẳng, đầy nắp ga thụt xuống, vạch sơn kẻ đường đã cũ, chỉ một đoạn đường mà đến mấy thứ màu. Ở Hà Lan, infrastructure, đường xá cầu, cột đèn đường… được bảo dưỡng trông lúc nào cũng mới và sạch. Đường phẳng lì mới toanh nhìn ngút mắt. Vạch sơn trắng sạch mới toanh, nhìn đường xá từ trên cao rất thích mắt. Bậc thềm từ pavement xuống đường độ cao giống hệt nhau trong khi ở Mỹ thì lên lên xuống xuống.
=> 2 ý này của Nhung mình nghĩ nếu Nhung sống them 1 thời gian, đi thăm một số tiểu bang, thành phố khác để thấy cái nhìn toàn diện hơn rồi rút ra kết luận cũng không muộn.
Cuối cùng mình nghĩ để kết luận nước này phát triển hơn nước kia thì phải xét đa chiều, nhều phương diện, và phân tích sâu, cụ thể, và mất thời gian một chút. Hôm nay tự nhiên nói nhiều, thường mình thích nghe hơn là phát biểu. Chắc tại bị Nhung inspire về đề tài này rồi.
Chiqui02
20-09-2009, 02:03 PM
Em so sánh không dựa trên các chỉ số kinh tế. Nếu nghe GDP của cả nước Hà Lan chỉ bằng thành phố Paris thì đúng là thảm cảnh. Các chỉ số của Mỹ có thể cao nhưng có thể do sự mất cân đối trầm trọng trong phân bố giữa các tầng lớp xã hội và sự thiếu đầu tư vào public welfare. Các so sánh của em dựa trên cảm nhận thôi.
Mình cũng bắt đầu bị Nhung inspire rồi b-(. Không phải mình so sánh Hà Lan bằng GDP. Hai chỉ số mình đưa ra chỉ để nói lên là:
- Với chỉ số cạnh tranh: để đánh giá 1 một nội dung cần dựa trên rất-rất nhiều criteria, trong đó có những thứ không nhìn thấy right away bằng mắt thường được. Ví dụ như business sophistication. Và với các criteria trên chỉ số cạnh tranh thì nước Mỹ đáng nể. Cho nên trước khi đáng giá thấp Mỹ về sự phát triển thì cân nhắc thêm một số yếu tố.
- GDP: để thấy rằng Minnesota có thể chưa tiêu biểu cho mức độ phát triển của nước Mỹ. Đó là một phần vì sao Nhung thấy mọi người đề cập đến NY ở trên.
Về phân hoá xã hội và public welfare thì đây cũng là chủ đề debate ở châu Âu. Cái gì cũng có 2 mặt của nó.
Châu Âu cũng phân hoá xã hội, ở mức độ khác. Như bạn Long đề cập ở trên: người nước ngoài forever là người nước ngoài. Với native thì giàu thì giàu mãi, nghèo thì nghèo mãi. Khả năng thay đổi social class từ thấp lên cao rất khó (cao xuống thấp thì dễ, of course). Trong khi ở Mỹ hoàn toàn có thể.
Còn nếu nói đến việc phân hoá xã hội ở mức sống, thể hiện qua số lượng người ăn xin và publich welfare thì system ở châu Âu có phần discourage động lực phấn đấu của population. Mình biết ở Hà Lan (and Germany) có lớp người suốt đời chỉ ăn, chơi, đẻ con, nhận trợ cấp xã hội mà không đi làm. Và sẽ không có ý định đi làm. Đơn giản vì không đi làm cũng đủ ăn đủ sống. Tội gì đi làm. Cho nên system của Mỹ có thể hơi nghiệt ngã, nhưng có phần fair. Tương tự như vậy, giả dụ về labour code, in the shoes of an employee, mình thích labour code của Pháp - bảo vệ nhân viên, công đoàn mạnh. Nhưng nhìn tổng thể xã hội là gì? Nhân viên được bảo vệ nhiều quá đâm lười, hay blah blah, động một tí là strike. Đâm ra cả nước Pháp bị lose client, lose investor. Mình thề mình hứa mình đảm bảo không bao giờ đi Air France. Với các nhà đầu tư nước ngoài, khi cân nhắc các yếu tố quyết định đầu tư vào Pháp thì employment rules là điểm minus. Ít nhà đầu tư thì ít job, đâm ra cuối cùng cái sự lợi lại thành hại. Vài ví dụ lan man như vậy để thấy rằng điều tốt với một nhóm người nhất định chưa chắc đã tạo value cho xã hội. Well, như vậy sẽ lại bị đâm sang individualism hay là collectivisism. Every coin has two sides. Như Long đã đề cập ở trên forces of tension là động lực cho sự phát triển ở Mỹ. Cho nên không hẳn là ở Mỹ người ta không nhìn thấy những điều mà Nhung thấy, nhưng (so far) người ta thấy hợp lý, phù hợp với xã hội diversified của người ta nên không đổi.
Nếu so sánh về những ví dụ cụ thể mà Nhung đề cập thì mình có thể nói là ở Thuỵ sỹ còn ở level cao hơn Hà Lan (public transportation, housing, road quality), nhưng khi qua Mỹ mình không lăn tăn gì cả. Có 1 anh bên TS sang Hà Lan cách đây 1 năm. Lúc đầu cũng complaint Hà Lan, suốt ngày so sánh với TS. Nhưng personally mình thấy mỗi nơi đều có điểm mạnh mà it takes time to understand. Như khi mình sang Rome hay Paris chơi thì không thể không nhăn mặt trước sự lộn xộn, bẩn thỉu, trộm cắp như ranh (Amsterdam too) mà mình không thấy ở TS. Nhưng những điều đó không hề làm mình nghĩ rằng Italia and France are not developed countries. Giống như mỗi cá thể, each country has their own characteristics, their own philosophy, their own core competencies etc...
Một điều mình rút ra được cho bản thân mình sau khi lang thang qua một số nơi, là leave my mind blank - out of any prejudice, (như chị Hồng nói là không có hình mẫu hay expectation), just like a child exploring a new world.
Mấy nàng bàn tán sôi nổi lệch hết cả chủ đề rồi. Để mai chị tách chủ đề riêng.
Thật ra chuyện thích hay không thích 1 nơi nào đó nó rất cá nhân. Chị biết 1 đôi vợ chồng học ở Pháp, xong sang Mỹ làm 1 thời gian không thích lại quay lại Pháp. Trong khi đó có nhiều người từ châu Âu sang Mỹ thì thích và không muốn quay lại châu Âu nữa. Nên nếu thích hay không thì miễn bàn vì cái đó là cảm nhận cá nhân. Chỉ chia sẻ về facts thế này.
Ở khá nhiều vùng của nước Mỹ public transportation khá là tệ. Lý do chính: không có đủ người đi. Vì địa lý của Mỹ quá rộng nên có nhiều bang đa phần phải có xe. Ví dụ ở Cali mọi người hầu như ai cũng có xe (trừ 1 vài thành phố chính như SF, ngoài ra chị cũng chưa nghĩ ra chú nào nữa), vì vậy những người đi xe bus là thường là học sinh, sinh viên, người có thu nhập thấp, người già. Có những người ở đây hoàn toàn không biết đến xe bus bao giờ cả. Vì vậy những người mình gặp trên xe bus sẽ thuộc 1 tầng lớp khác.
Quyên cũng đề cập đến 1 mảng mà chị cũng nghe tụi co-worker nói đến ở châu Âu: phúc lợi xã hội tốt đôi khi có mặt tệ cuả nó. Chị cũng nghe 1 co-worker ở Đức nói tương tự, có người không đi làm vì trợ cấp là đủ sống. Nhưng thế thì hẳn thuế đánh vào những mặt khác sẽ khá cao. Như người ta vẫn so sánh các nước bắc Âu lợi tức tốt, nhưng thuế cao ngất trời luôn.
Chuyện hoa cỏ có thể là không bằng Hà Lan nhưng chị nghĩ cũng tuỳ thuộc khí hậu. Nhiều thành phố bên bờ Tây đến mùa cũng hoa lá khắp nơi. Hệ thống đường cao tốc của Mỹ còn nhiều chỗ gập ghềnh nhưng nếu nhìn vào độ lớn của nước Mỹ phải nể phục việc xây đường khắp nơi, cứ đi 1 chặng có 1 rest area. Những ai lái xe xuyên bang hay xuyên country hẳn sẽ có cảm nhận là hệ thống high way của Mỹ không hề tệ.
Không rõ em Nhung nói Tom Tom là cái gì. Ở Mỹ thì có GPS nếu em không muốn dùng map.
1 điều chị nhận thấy ở Mỹ là đi từ bang này sang bang khác nhiều khi thấy cứ như đi sang nước khác. Không chỉ cảnh vật, con người và văn hoá cũng khác nhau rất nhiều. Đến giờ mỗi lần muốn tìm hiểu chung chung chị hỏi chồng chị: người Mỹ có thế này không, và câu trả lời luôn là: không có quy tắc nào chung cả, ở đây là freedom of choice, trong 1 nền văn hoá Mỹ có trăm ngàn sub-culture, nên không có 1 rule nào cả. Chính vì thế khi nói chuyện chị cũng hay cẩn trọng nhắc đến nơi chị ở, hay vùng chị ở vì chị biết nó không đại diện cho nước Mỹ. Nên nói chung nếu so nước Mỹ với 1 nước khác nhỏ hơn nhiều cả về địa lý và hẹp hơn về văn hoá thì không thoả đáng. Đôi khi so sánh Cali với Việt Nam còn thấy khập khiễng vì riêng Cali mức độ diversity của nó đã khiến cho việc so sánh với 1 nước khá là thuần chất là không phù hợp rồi. Nếu mà so nước nào đó với Sing thì càng khập khiễng vì Sing xét ra chỉ là 1 thành phố.
Ngoài ra có những thứ chị enjoy ở Mỹ mà lúc mới sang không appreciate lắm: rất nhiều park, chỗ vui chơi và các activities. Mùa hè ở Bay Area tuần nào cũng có event nào đó thú vị. Muốn đi leo núi, ra biển, đi festival gì đủ cả. Ngoài ra đồ ăn của mọi nước cũng là 1 điểm khiến mình appreciate
Nói như vậy không có nghĩa là dismiss cái cảm nhận hay suy nghĩ của em Nhung. Chỉ để nói rằng gọi là nước Mỹ nhưng để tìm hiểu về nó chắc mất nhiều thời gian hơn để tìm hiểu về 1 nước nào khác.
quynhgiao
22-09-2009, 07:09 AM
Bác Steed ơi , em có đọc và chỉ đọc vài dòng của bác về những gì bác đã có và đang có tại Việt Nam . Dó là tất cả những gì em đọc trong cái topic dài loằng ngoằng này .
Chỉ bác đừng để người ta nói là 1 thăng chưa bao h được mài đít trên ghế nhà trường. Vậy thôi
Nếu bác định ở US cho phần còn lại , MBA chẳng để làm gì . Thậm chí 100 cái PHD tại USA cũng chẳng để làm gì , vì cuối cùng vẫn cần phải có cai Greeen Card hay H1B . 99/100 sinh viên việt nam bế tắc không biết đi về đâu bên US , và cứ học nữa học mãi , xin học bổng nữa xin học bổng mãi để học , too good for present and too bad for future .
Còn nếu ở VN thì thôi bác ah, thằng con trai cuối cùng cũng là đi kiếm tiền về nhà thôi .
Với những gì bác có được bây h , đùng có bỏ mà ra đi vì cái tờ giấy lộn : MBA Diploma .
Em khuyên thật bác từ 1 thằng bị đẩy ra đời 1 cách tàn nhẫn , bị nghiền nát rồi đứng dậy. Không phải từ 1 cái thằng hơn nửa cuộc đời ngồi mài đít trên ghế nhà trường rồi nửa cuộc đời còn lại chui váy vợ đâu .
suy nghĩ kĩ bác nhé
darren1010
22-09-2009, 09:46 AM
Bác Steed ơi , em có đọc và chỉ đọc vài dòng của bác về những gì bác đã có và đang có tại Việt Nam . Dó là tất cả những gì em đọc trong cái topic dài loằng ngoằng này .
Uhm, vẫn không rõ ý bạn muốn nói gì nữa. Nó có vẻ như quăng bừa ra một lời khuyên vừa kể cả vừa bất cần.
Chỉ đính chính 1 chút, MBA không phải là cái bằng, vì thật ra đi xin việc không ai đòi bản sao bằng MBA để lưu hồ sơ. Cái được của MBA là những thứ học được trong quá trình, mà nếu bạn chịu khó đọc 1 chút thì thấy mọi người đang thảo luận quanh chuyện đó.
maxmeomeo
22-09-2009, 10:28 AM
Bác Steed ơi , em có đọc và chỉ đọc vài dòng của bác về những gì bác đã có và đang có tại Việt Nam . Dó là tất cả những gì em đọc trong cái topic dài loằng ngoằng này .
Chỉ bác đừng để người ta nói là 1 thăng chưa bao gio được mài đít trên ghế nhà trường. Vậy thôi
Nếu bác định ở US cho phần còn lại , MBA chẳng để làm gì . Thậm chí 100 cái PHD tại USA cũng chẳng để làm gì , vì cuối cùng vẫn cần phải có cai Greeen Card hay H1B . 99/100 sinh viên việt nam bế tắc không biết đi về đâu bên US , và cứ học nữa học mãi , xin học bổng nữa xin học bổng mãi để học , too good for present and too bad for future .
Còn nếu ở VN thì thôi bác ah, thằng con trai cuối cùng cũng là đi kiếm tiền về nhà thôi .
Với những gì bác có được bây gio , đùng có bỏ mà ra đi vì cái tờ giấy lộn : MBA Diploma .
Em khuyên thật bác từ 1 thằng bị đẩy ra đời 1 cách tàn nhẫn , bị nghiền nát rồi đứng dậy. Không phải từ 1 cái thằng hơn nửa cuộc đời ngồi mài đít trên ghế nhà trường rồi nửa cuộc đời còn lại chui váy vợ đâu .
suy nghĩ kĩ bác nhé
Có vẻ bạn chưa đọc kỹ cái mọi người thảo luận và đưa ra lời khuyên/ comment cho anh Tùng, dựa trên mục đích học của anh ấy. Bạn đang make assumption là anh Tùng đi học MBA hoặc chỉ vì cái bằng -> để ở lại Mỹ, hoặc về Việt Nam làm việc -> cần gì cái bằng. Mình nghĩ trước khi đưa ra lời khuyên mình cũng nên hiểu trước đối tượng nhận lời khuyên cần và mong muốn cái gì.
Có điều này mình không hiểu sao có cảm giác lời khuyên của bạn có phần chua chát.
quynhgiao
22-09-2009, 12:01 PM
Người miền bắc rất giỏi dùng tính từ .haha .Nếu như steed nói đúng ngay tại mấy dòng đầu về quá khứ professional của anh ta , mình có thể biết là mình cần phải viết gì luôn cho anh ta thay vì đọc những bài viết dài dòng đầy màu sắc của lí thuyết ở đây .Oh anyway , mình còn thiếu 1 điều để nói với steed : Nếu steed tìm mọi cách để qua US dựa trên con đường xin Visa MBA rồi du lich , lang bạt khắp nơi bên US thì lại rất tốt đó steed . mài đít để có cái bằng MBA rồi theo darren nói là không quan trong cái tấm giấy lộn đó mà quan trong là những gì hoc được trong qua trình học , suy nghĩ vẫn còn giản dị quá . Bỏ 1 tháng đi bụi đời bên US đi Steed , bạn có được gấp nghìn lần những cái gì gọi là " tất cả " mà MBA mang đến cho bạn .Nhìn nước US sống , nhìn thấy những gì gọi là cuộc sống phù hoa nhất của nước US , thấy dân US nó ăn hưởng ra sao , thấy bọn bụi đời bên NY thế nào ............. chứ không phải la lãi xe vòng vòng đến NY làm mấy kiểu anh Liberty hay đại loại như vậy trên 51 tiểu bang mà gọi là đi 1 ngày đàng học 1 sàng khôn đâu . Đấy gọi là không thể và không biết làm gì khôn ngoan hơn thì mới làm vậy . Nếu 2 năm bụi đời bên US này , vứt quách cái việc học đi cho rảnh nợ , cho nó out status đi cũng không sao ( những phải đạt được 1 số paper work trước khi để bị out status nhé) rồi đi lang bạt 2 năm. Suy nghĩ nhé . hayx nhìn về đất nước . bao nhiêu những thằng chủ lớn bước qua cánh cổng đại học . Xin lỗi ,, tất cả những thế hệ US MBA trước và sau này về VN thành công đưọc bao nhiêu . 1/10.000 ah haha .Và người duy nhất trong sô đó cũng đi học MBA những không lấy đuọc bằng vì bỏ học quá nhiều đấy . Cuối cùng cũng chỉ là khi bị đẩy đến bùn đen ( tự mình đẩy mình hưạc đời đẩy mình ) thì luc đó ngoi lên được hay không ngoi lên được thì lúc đó câu chuyện mới bắt đầu .Songs ở US mấy năm rồi , lâu chưa Darren . Nhìn vào tên cậu tớ chắc cậu là male. vậy mà vẫn cứ suy nghĩ là để sau này đi xin việc a? Ôh , tớ sống ở nhiều tiểu bang lắm rồi , gặp cũng khá nhiều male việt nam qua bên US này học , làm đủ trò , nhưng phần lớn là đi học , ở US cũng khá lâu , mặt mũi còn non lắm , non choẹt, nhiều điều tớ không dám chắc nhựng để tớ chắc luôn 1 điều bây giờ nhé .Level của cậu không đủ tư cách để dùng mấy cái từ Quăng bừa , chịu khó ..... với tớ đâu .Chắc chắn đó . Thôi quay về bàn bật đèn mở sách ra mà hoc tiêp để cho ba mẹ vui lòng đi .
To maxmeomeo: Tờ viết chua chát vậy mà bạn vẫn chỉ có cảm giác thôi sao . Chưa chắc ah? sống vẫn còn dựa nhiều vào cảm giác quá . Tớ có buồn đọc chút nào cái mọi người viết đâu mà kĩ với không kĩ chứ bạn .
Cuộc sống của tất cả MBA ( PHD còn tồi tệ hơn nữa , phần lớn là những người sắp đứt rồi - vật vở, chán nản , vô vọng , ........... chẳng biết đi về đâu, ... chua chát lắm) tớ nhìn tất cả bọn họ mà tớ nhếch mép cười đấy .
Đến viết tiếng Việt cho nó chuẩn cái dấu, cái câu mà bạn Quynhgiao cũng chưa làm được thì nghỉ vài ngày để rèn luyện đã rồi hẵng bàn chuyện MBA với lại PhD.
pqhai
22-09-2009, 01:11 PM
Bài viết của bạn quynhgiao rất thiếu tính xây dựng và có thể gây hiểu lầm giữa các thành viên, cũng như mục đích học MBA của mọi người. Diễn đàn này dành cho tất cả những người có chung một mục tiêu, một ước mơ MBA, còn nếu bạn quynhgiao cảm thấy không phù hợp với văn hóa của diễn đàn hoặc cảm thấy MBA không cần thiết đối với bạn, bạn có quyền out khỏi diễn đàn. One forum, one dream.
PS: Nếu đi rất nhiều tiểu bang mà cuối cùng cũng chỉ có được những "kinh nghiệm" như của bạn quynhgiao thì tớ xin nhận lấy cái "non choẹt" như mọi người hoặc không có thêm "kinh nghiệm" giống như của bạn có lẽ còn hơn.
Người miền bắc rất giỏi dùng tính từ .haha .Nếu như steed nói đúng ngay tại mấy dòng đầu về quá khứ professional của anh ta , mình có thể biết là mình cần phải viết gì luôn cho anh ta thay vì đọc những bài viết dài dòng đầy màu sắc của lí thuyết ở đây .Oh anyway , mình còn thiếu 1 điều để nói với steed : Nếu steed tìm mọi cách để qua US dựa trên con đường xin Visa MBA rồi du lich , lang bạt khắp nơi bên US thì lại rất tốt đó steed . mài đít để có cái bằng MBA rồi theo darren nói là không quan trong cái tấm giấy lộn đó mà quan trong là những gì hoc được trong qua trình học , suy nghĩ vẫn còn giản dị quá . Bỏ 1 tháng đi bụi đời bên US đi Steed , bạn có được gấp nghìn lần những cái gì gọi là " tất cả " mà MBA mang đến cho bạn .Nhìn nước US sống , nhìn thấy những gì gọi là cuộc sống phù hoa nhất của nước US , thấy dân US nó ăn hưởng ra sao , thấy bọn bụi đời bên NY thế nào ............. chứ không phải la lãi xe vòng vòng đến NY làm mấy kiểu anh Liberty hay đại loại như vậy trên 51 tiểu bang mà gọi là đi 1 ngày đàng học 1 sàng khôn đâu . Đấy gọi là không thể và không biết làm gì khôn ngoan hơn thì mới làm vậy . Nếu 2 năm bụi đời bên US này , vứt quách cái việc học đi cho rảnh nợ , cho nó out status đi cũng không sao ( những phải đạt được 1 số paper work trước khi để bị out status nhé) rồi đi lang bạt 2 năm. Suy nghĩ nhé . hayx nhìn về đất nước . bao nhiêu những thằng chủ lớn bước qua cánh cổng đại học . Xin lỗi ,, tất cả những thế hệ US MBA trước và sau này về VN thành công đưọc bao nhiêu . 1/10.000 ah haha .Và người duy nhất trong sô đó cũng đi học MBA những không lấy đuọc bằng vì bỏ học quá nhiều đấy . Cuối cùng cũng chỉ là khi bị đẩy đến bùn đen ( tự mình đẩy mình hưạc đời đẩy mình ) thì luc đó ngoi lên được hay không ngoi lên được thì lúc đó câu chuyện mới bắt đầu .Songs ở US mấy năm rồi , lâu chưa Darren . Nhìn vào tên cậu tớ chắc cậu là male. vậy mà vẫn cứ suy nghĩ là để sau này đi xin việc a? Ôh , tớ sống ở nhiều tiểu bang lắm rồi , gặp cũng khá nhiều male việt nam qua bên US này học , làm đủ trò , nhưng phần lớn là đi học , ở US cũng khá lâu , mặt mũi còn non lắm , non choẹt, nhiều điều tớ không dám chắc nhựng để tớ chắc luôn 1 điều bây giờ nhé .Level của cậu không đủ tư cách để dùng mấy cái từ Quăng bừa , chịu khó ..... với tớ đâu .Chắc chắn đó . Thôi quay về bàn bật đèn mở sách ra mà hoc tiêp để cho ba mẹ vui lòng đi .
To maxmeomeo: Tờ viết chua chát vậy mà bạn vẫn chỉ có cảm giác thôi sao . Chưa chắc ah? sống vẫn còn dựa nhiều vào cảm giác quá . Tớ có buồn đọc chút nào cái mọi người viết đâu mà kĩ với không kĩ chứ bạn .
Cuộc sống của tất cả MBA ( PHD còn tồi tệ hơn nữa , phần lớn là những người sắp đứt rồi - vật vở, chán nản , vô vọng , ........... chẳng biết đi về đâu, ... chua chát lắm) tớ nhìn tất cả bọn họ mà tớ nhếch mép cười đấy .
h2omuathu
22-09-2009, 01:47 PM
Ngoại trừ giọng hơi bị bất mãn và đánh dấu câu (chấm, phẩy) rất bậy bạ thì cũng cảm ơn bạn Quỳnh Giao có 1 quan điểm khác và cho mọi người cái nhìn đa chiều hơn về cuộc sống ở US cũng như sẽ suy nghĩ kỹ hơn vì tại sao lại MBA.
Mình nghĩ, one forum and one dream nhưng không có nghĩa là one point of views.
Rất cảm ơn mọi người đã chia sẻ!
Người miền bắc rất giỏi dùng tính từ .haha .Nếu như steed nói đúng ngay tại mấy dòng đầu về quá khứ professional của anh ta , mình có thể biết là mình cần phải viết gì luôn cho anh ta thay vì đọc những bài viết dài dòng đầy màu sắc của lí thuyết ở đây .Oh anyway , mình còn thiếu 1 điều để nói với steed : Nếu steed tìm mọi cách để qua US dựa trên con đường xin Visa MBA rồi du lich , lang bạt khắp nơi bên US thì lại rất tốt đó steed . mài đít để có cái bằng MBA rồi theo darren nói là không quan trong cái tấm giấy lộn đó mà quan trong là những gì hoc được trong qua trình học , suy nghĩ vẫn còn giản dị quá . Bỏ 1 tháng đi bụi đời bên US đi Steed , bạn có được gấp nghìn lần những cái gì gọi là " tất cả " mà MBA mang đến cho bạn .Nhìn nước US sống , nhìn thấy những gì gọi là cuộc sống phù hoa nhất của nước US , thấy dân US nó ăn hưởng ra sao , thấy bọn bụi đời bên NY thế nào ............. chứ không phải la lãi xe vòng vòng đến NY làm mấy kiểu anh Liberty hay đại loại như vậy trên 51 tiểu bang mà gọi là đi 1 ngày đàng học 1 sàng khôn đâu . Đấy gọi là không thể và không biết làm gì khôn ngoan hơn thì mới làm vậy . Nếu 2 năm bụi đời bên US này , vứt quách cái việc học đi cho rảnh nợ , cho nó out status đi cũng không sao ( những phải đạt được 1 số paper work trước khi để bị out status nhé) rồi đi lang bạt 2 năm. Suy nghĩ nhé . hayx nhìn về đất nước . bao nhiêu những thằng chủ lớn bước qua cánh cổng đại học . Xin lỗi ,, tất cả những thế hệ US MBA trước và sau này về VN thành công đưọc bao nhiêu . 1/10.000 ah haha .Và người duy nhất trong sô đó cũng đi học MBA những không lấy đuọc bằng vì bỏ học quá nhiều đấy . Cuối cùng cũng chỉ là khi bị đẩy đến bùn đen ( tự mình đẩy mình hưạc đời đẩy mình ) thì luc đó ngoi lên được hay không ngoi lên được thì lúc đó câu chuyện mới bắt đầu .Songs ở US mấy năm rồi , lâu chưa Darren . Nhìn vào tên cậu tớ chắc cậu là male. vậy mà vẫn cứ suy nghĩ là để sau này đi xin việc a? Ôh , tớ sống ở nhiều tiểu bang lắm rồi , gặp cũng khá nhiều male việt nam qua bên US này học , làm đủ trò , nhưng phần lớn là đi học , ở US cũng khá lâu , mặt mũi còn non lắm , non choẹt, nhiều điều tớ không dám chắc nhựng để tớ chắc luôn 1 điều bây giờ nhé .Level của cậu không đủ tư cách để dùng mấy cái từ Quăng bừa , chịu khó ..... với tớ đâu .Chắc chắn đó . Thôi quay về bàn bật đèn mở sách ra mà hoc tiêp để cho ba mẹ vui lòng đi .
To maxmeomeo: Tờ viết chua chát vậy mà bạn vẫn chỉ có cảm giác thôi sao . Chưa chắc ah? sống vẫn còn dựa nhiều vào cảm giác quá . Tớ có buồn đọc chút nào cái mọi người viết đâu mà kĩ với không kĩ chứ bạn .
Cuộc sống của tất cả MBA ( PHD còn tồi tệ hơn nữa , phần lớn là những người sắp đứt rồi - vật vở, chán nản , vô vọng , ........... chẳng biết đi về đâu, ... chua chát lắm) tớ nhìn tất cả bọn họ mà tớ nhếch mép cười đấy .
pqhai
22-09-2009, 02:18 PM
Cuộc sống của tất cả MBA ( PHD còn tồi tệ hơn nữa , phần lớn là những người sắp đứt rồi - vật vở, chán nản , vô vọng , ........... chẳng biết đi về đâu, ... chua chát lắm) tớ nhìn tất cả bọn họ mà tớ nhếch mép cười đấy .
Nếu H2omuathu đã loại trừ cách diễn đạt của bạn quynhgiao thì có lẽ nên loại trừ thêm câu này nữa của quynhgiao. How many people share this opinion with quynhgiao?
xuandinhbank
22-09-2009, 02:55 PM
Giọng văn của quynhgiao nghe chua chát quá trời! Chắc là phải có những cảm nhận sâu sắc về cuộc đời lắm rồi. Nếu quynhgiao apply MBA chắc là sẽ gây được cảm xúc nơi adcom bằng special story của mình!
Nhìn cách diễn đạt, không phân biệt được đây là một người học nhiều hay ít. Nhưng ít ra có thể xác định là kỹ năng trình bày thì quá kém, nhất là cách bố cục bài luận....Do đó nếu muốn apply MBA thì phải cố gắng điều chỉnh lại chút ít... Còn không thích học thì cũng nên điều chỉnh để tham gia các forum không gây buồn lòng cho người khác....
One forum, one dream.
Câu trên của anh Hai thì mình không biết có đúng không. Đó có thể là một câu slogan nghe hay hay, nhưng theo mình thì không nhất thiết là "trên một diễn dàn chỉ có một ước mơ"
Chiqui02
22-09-2009, 03:10 PM
Cũng hơi sớm để nhìn nhận trình độ học thức hay kỹ năng trình bày. Mình đọc 20 posts trước của quynhgiao thì thấy cũng ok mà. Mấy post này có thể là kết quả của tâm trạng khi tâm lý không ổn định (drunken, hoặc đang bị shock mạnh vì một sự kiện nào đó).
Quang
22-09-2009, 08:15 PM
Theo bạn thì giọng văn chua chát có nghĩa là có những cảm nhận sâu sắc về cuộc dời à? Riêng việc bạn này chưa đọc kỹ thông tin lẫn câu hỏi của bác steed đưa ra và các discussion sau đó mà đã nhảy vào dạy bảo như đúng rồi đã thể hiện một cái nhìn khá nông cạn trong việc tiếp cận vấn đề chứ đừng nói là cuộc sống.
Giọng văn của quynhgiao nghe chua chát quá trời! Chắc là phải có những cảm nhận sâu sắc về cuộc đời lắm rồi. Nếu quynhgiao apply MBA chắc là sẽ gây được cảm xúc nơi adcom bằng special story của mình!
Nhìn cách diễn đạt, không phân biệt được đây là một người học nhiều hay ít. Nhưng ít ra có thể xác định là kỹ năng trình bày thì quá kém, nhất là cách bố cục bài luận....Do đó nếu muốn apply MBA thì phải cố gắng điều chỉnh lại chút ít... Còn không thích học thì cũng nên điều chỉnh để tham gia các forum không gây buồn lòng cho người khác....
Câu trên của anh Hai thì mình không biết có đúng không. Đó có thể là một câu slogan nghe hay hay, nhưng theo mình thì không nhất thiết là "trên một diễn dàn chỉ có một ước mơ"
Quang
22-09-2009, 08:18 PM
Cũng hơi sớm để nhìn nhận trình độ học thức hay kỹ năng trình bày. Mình đọc 20 posts trước của quynhgiao thì thấy cũng ok mà. Mấy post này có thể là kết quả của tâm trạng khi tâm lý không ổn định (drunken, hoặc đang bị shock mạnh vì một sự kiện nào đó).
Bạn này viết 20 post thì có 18 post vi phạm quy định của diễn đàn. Tên là Quynh Dao nhưng hình như lại là male=> có lẽ là khai gian tên=> vi phạm quy định (cái này chỉ là suspect, chưa chắc chắn). Riêng về khoản để bạn này ở đây cho đến bây giờ là BQT đã nhân nhượng lắm rồi.
Ngoại trừ giọng hơi bị bất mãn và đánh dấu câu (chấm, phẩy) rất bậy bạ thì cũng cảm ơn bạn Quỳnh Giao có 1 quan điểm khác và cho mọi người cái nhìn đa chiều hơn về cuộc sống ở US cũng như sẽ suy nghĩ kỹ hơn vì tại sao lại MBA.
Mình nghĩ, one forum and one dream nhưng không có nghĩa là one point of views.
Rất cảm ơn mọi người đã chia sẻ!
Quan điểm khác thì rất được appreciate nhưng vì không hiểu câu hỏi lẫn context của câu hỏi mà có quan điểm khác (ở lớp cô giáo gọi là lạc đề ấy) thì không được appreciate đâu bạn ạ.
thquangvn
22-09-2009, 08:54 PM
Nếu chỉ có Quỳnh Giao nói nhảm thì mình cũng không waste time vào đây bàn tán.
Nếu Quỳnh Giao thật sự có bản lĩnh, và dám bảo vệ quan điểm của mình thì ra mặt cho anh em mở mang chút; đừng anh hùng núp và làm tốn thời gian của mọi người với kiểu trash talking đó.
maxmeomeo
23-09-2009, 12:00 AM
Các bác Admin lift the ban để bạn Giao có thể trình bày ý kiến ( nếu muốn ) đi ạ
ntrung
23-09-2009, 01:35 AM
Thấy Nhung có vẻ chê Mỹ quá nên xin phép vào bênh nó vài câu vậy.
1. Chương trình của MBA. Không biết ở các trường khác thế nào, nhưng ở Columbia, mình thấy mình học được nhiều.
Nói riêng về Finance, ngành mình đã từng làm trước đây, mình nghĩ là ngay cả trong những lớp cơ bản nhất như Corporate Finance/ Capital Markets, mình cũng có nhiều cái để học. Trong những lớp ngoài finance thì khỏi nói - mình chẳng biết gì nên thấy cái gì cũng đáng để học cả. Vấn đề là thời gian có được đến đâu để có thể chú tâm vào vừa làm các việc ngoài classroom mà vừa học được thôi.
Casework là điểm cực kỳ hay và quan trọng. Không phải chỉ vì 1 case hay hay dở, không phải vì nó cho mình nhiều thông tin về các business mà trước giờ mình không biết, mà bởi vì thông qua case discussion, mình nghe được những người học cùng mình lên tiếng. Và bởi vì background của những người học cùng mình rất rộng và đa dạng - class of 2011 tại CBS có sinh viên tới từ 61 nước, từ đủ các thể loại ngành nghề, có rất nhiều người trước khi tới New York đã từng sống và làm việc tại 5 6 thậm chí là 7 nước; learning team của mình có 5 người: 1 black guy who was a vice president in derivative trading @ JP Morgan, 1 French girl who did real estate management for LaSalle, 1 girl who was an ex-Goldman banker and then a business development exec for Warner and a marketing guy for Goldman from Miami - những gì mình nghe được, học được từ classmates thông qua casework đúng là mở mắt cho mình rất nhiều.
2. Về văn hoá + trình độ phát triển tại Mỹ. Mình không phải là người đi nhiều, nhưng nói gì thì cũng đã từng ở Mỹ lâu ngày, cũng đã ở và đi lại ở châu Âu được vài tháng + quen biết bạn bè bên đó tương đối nhiều nên quả tình mình cũng có vài ý kiến về vụ này.
Theo mình, khi đánh giá về nước Mỹ, điểm quan trọng đầu tiên là phải nhận thấy Mỹ là một đất nước có hoàn cảnh thế nào: đây là một đất nước thực sự đa dạng: từ địa lý cho tới văn hoá, mầu da, tư tưởng v.v... mình nghĩ là khó có nơi nào trên thế giới có thể sánh với Mỹ về diversity.
Chính vì nước Myx được thiết lập trên nền tảng sự đa dạng về tất cả mọi thứ, khó khăn lớn nhất của nước Mỹ từ trước tới giờ là dung hoà các yếu tố đa dạng đó --> promote cho chúng phát triển nhưng đồng thời giữ cho chúng không phải bị mâu thuẫn với nhau. Vì thế cho nên ở dưới bề mặt tương đối êm ả của nước Mỹ bao giờ cũng là những nguồn lực mà mình tạm gọi là forces of tension... ở Mỹ, có những người da trắng sợ người da đen, người da đen có thể ghét người da vàng, người da vàng có thể khinh người gốc La tinh... nhưng đồng thời lại có những người, những yếu tố văn hoá, pháp lý giúp gắn kết tất cả những cá nhân rất khác biệt ở trên lại với nhau, tạo ra một xã hội rất đặc biệt, rất mạnh mẽ về tri thức, văn hoá etc.
Lấy New York làm một ví dụ... mình bước chân tới New York hồi tháng 8 sau khi dừng một thời gian dài ở London. London, arguably the most diverse place in Europe, has always been a letdown in terms of cultural diversity for me. Mình vẫn nhớ như in có một lần mình với bạn mình đi xem một vở nhạc kịch trong khu Victoria - một trong những khu upscale ở London. Sau khi xem xong, đứng lên đi ra, mình nhìn quanh và nhận ra là mình với bạn mình có lẽ là một trong một vài mống người da mầu trong cả cái theater đấy. Nói chuyện với dân Anh, họ vẫn bảo: ơ, ở London dân da mầu nhiều lắm mà... đúng, nhưng họ không lẫn cùng vào với người da trắng... đi trên đường phố ở London, cảm giác của mình là: hoặc là mình biến đổi mình để trở thành 1 phần của nó, còn nếu mình là mình, then I will never belong.
Khi mình bước chân vào New York, điểm đầu tiên mình nhận thấy là... nơi này khác với London kinh khủng. Đứng dưới tầu điện ngầm, đi trên đường phố... bạn sẽ thấy là dân da đen, da trắng, da vàng, Hispanic etc. đi lẫn với nhau, bạn sẽ nghe thấy họ nói đủ các thứ ngôn ngữ trên đời... Cái mà mình thấy đáng kinh ngạc, đáng suy nghĩ nhất là trong những người này, có những người rõ ràng sẽ không thích thú gì người khác với lý do đơn giản là sự khác biệt về mầu da và văn hoá, nhưng họ sống cùng với nhau và phát triển cùng với nhau. Nước Mỹ là nơi cho mọi người cơ hội đó - ít ra là nhiều hơn so với bất kỳ nơi nào khác trên thế giới mà mình biết. New York không đẹp bằng London hay Rome, hay Florence... nhưng nếu mình chọn một nơi để làm nhà, mình sẽ chọn ở đây.
New York có thể được coi là ví dụ tốt nhất về diversity tại Mỹ... nhưng sẽ có người nói là: đấy là NY, đi thử xuống southern states ở Mỹ xem xem có diversity không. Cái đó đúng, on the micro level. Nhưng nếu nhìn trên tổng thể cả nước Mỹ, bạn sẽ thấy là the US as a whole is in some way like a replica of New York: mỗi bang, mỗi thành phố, mỗi thị trấn đều có những điểm nét riêng biệt... conflict xuất hiện đầy rẫy... giữa các cá nhân hay thậm chí là giữa các bang với chính quyền liên bang. Nhưng cái quan trọng là tất cả đều đứng cùng trong một tổng thể, cùng tiến cùng lùi.
Mình nghĩ Mỹ là một nơi tuyệt vời... có lẽ là tuyệt vời nhất trên thế giới cho những người trẻ tuổi muốn tìm cơ hội cho sự nghiệp hay muốn tự khám phá bản thân mình. Hy vọng là bạn Nhung sau 1 thời gian ở Mỹ cũng sẽ cảm thấy như thế.
Hôm nay đọc bài của Long viết mà cứ thấy cảm động, thằng này sang Mỹ cái viết lách khác hẳn khiêm nhường nhu mì quá xá. Được Long ạ, vợ dạy được \m/
h2omuathu
23-09-2009, 05:11 AM
Tên là Quynh Dao nhưng hình như lại là male=> có lẽ là khai gian tên=> vi phạm quy định (cái này chỉ là suspect, chưa chắc chắn).
Về câu này thì em e là hoàn toàn không đồng ý với anh Quang ;;);;). Nothing is impossible. Kể cả nghi vấn cũng không nên chứ :) Em có một bạn nam giới thân và bạn ấy tên là Quỳnh Giao thật ạ. Mà chắc chắn không phải bạn này vì bạn ấy rất humorous, positive, get married and has never been in US. Còn một bạn gái tên là Nguyễn Minh Đức. Tên không nói được hoàn toàn về giới tính ạ :p!
Quan điểm khác thì rất được appreciate nhưng vì không hiểu câu hỏi lẫn context của câu hỏi mà có quan điểm khác (ở lớp cô giáo gọi là lạc đề ấy) thì không được appreciate đâu bạn ạ.
Có thể anh Quang không appreciate. Nhưng bản thân em thì thấy một câu nói, một vấn đề, một câu chuyện mỗi người sẽ cảm nhận rất khác nhau. Có câu chuyện cười khiến người này cười, nhưng người khác thì không thể nhếch mép!
Khi vào topic này, em kỳ vọng là sẽ giúp em làm sang tỏ hơn, hay giúp em trình bày rõ ràng hơn khi trả lời câu hỏi tại sao phải MBA. Bỏ qua những cái tiêu cực như bạn Pahai đã trích dẫn ra, chẳng hạn bạn Quỳnh Giao nói "tất cả", "phần lớn"…. bạn Quỳnh giao giúp em hiểu thêm một chút và hy vọng các bạn trẻ mới ra trường nữa là cũng có một số trường hợp như vậy để đừng quá kỳ vọng vào sống lại ở lại Mỹ tránh lối mòn của một số trường hợp như Quỳnh Giao đã nói phóng đại lên.
Đối với em, không có câu trả lời nào là ngớ ngẩn. Qua mỗi câu trả lời, mình hiểu được thêm về người khác, về nhận thức của người khác, về mình… Đó là cuộc sống mà, có phải ai cũng giống ai đâu!!!
h2omuathu
23-09-2009, 05:16 AM
Nếu H2omuathu đã loại trừ cách diễn đạt của bạn quynhgiao thì có lẽ nên loại trừ thêm câu này nữa của quynhgiao. How many people share this opinion with quynhgiao?
Hì, mình đã nói là "bất mãn" mà. Khi người ta bất mãn thì người thà thường phóng đại sự thật, kéo nó về tột cùng của sự tiêu cực :) nhưng không phải hoàn toàn là không có tí sự thật nào!
pqhai
23-09-2009, 07:15 AM
Về câu này thì em e là hoàn toàn không đồng ý với anh Quang ;;);;). Nothing is impossible. Kể cả nghi vấn cũng không nên chứ :) Em có một bạn nam giới thân và bạn ấy tên là Quỳnh Giao thật ạ. Mà chắc chắn không phải bạn này vì bạn ấy rất humorous, positive, get married and has never been in US. Còn một bạn gái tên là Nguyễn Minh Đức. Tên không nói được hoàn toàn về giới tính ạ :p!
Sorry bạn, anh Quang không sure việc bạn quynhgiao là male hay female, anh Quang chỉ suspect.
To: Xuandinhbank
Tớ cũng chỉ xin phép mượn slogan của olympic Bắc Kinh 2008 để tự động viên bản thân, vì tớ cũng chưa có điều kiện để được học MBA, nhưng ước mơ MBA thì chưa bao giờ từ bỏ, nhất là mỗi khi đọc hall of fame. Bản thân tớ thì coi vietmba là gia đình thứ 2 giúp tớ tiếp tục với ước mơ của mình, nên mạo muội post như vậy, không ngoài mục đích giúp mọi người đoàn kết hơn. Anyway, tớ cũng không dám post là one forum, only one dream, xuandinhbank check lại nhé.
To: h2omuathu
Bạn hãy đọc kỹ lại đoạn quynhgiao nói về darren, và check lại nội quy của diễn đàn mục 2, sẽ thấy bạn quynhgiao có được có được appreciate hay không. Hơn nữa, h2omuathu cứ "bỏ qua" nhiều cho quynhgiao như vậy, để chấp nhận cái tôi khác biệt của người khác, tớ rất hoan nghênh, nhưng nếu mình cứ bỏ qua và chấp nhận người khác, không phản đối lại cái sai của họ, liệu có giúp họ tốt hơn, và bản thân mình sẽ học thêm được "kinh nghiệm" gì từ họ. Tớ không nói quan điểm của h2omuathu sai, đó là quan điểm riêng của bạn và tớ tôn trọng quan điểm đó.
Mình góp ý 1 chút về việc thảo luận.
Việc có ý kiến trái chiều hay khác mọi người là 1 điều hoàn toàn bình thường trong tranh luận. Tuy nhiên ý kiến khác biệt không phải là xách mé hay nói bừa không cần đọc, không cần nghe, không cần dẫn chứng
Do thảo luận là chia sẻ, giúp người khác có ý kiến tham khảo, nên khi thảo luận mọi người nên trình bày ý kiến dựa vào facts: có thể là kinh nghiệm của bản thân, hay kinh nghiệm mình học hỏi được từ người khác. Nhưng kiểu gì cũng cần phải có dẫn chứng cụ thể. Chỉ nói khơi khơi hay chửi đổng mà không đưa lại thông tin gì thì dễ khiến người đọc ức chế.
Thứ nữa khi thảo luận nên tôn trọng người đối diện. Cái này bạn Quynh Giao qua vài bài vừa rồi hoàn toàn không có ý tôn trọng hay đóng góp thảo luận. Chính vì thái độ của bạn Quỳnh Giao mang hơi hướng vào chửi cho bõ bực (bực cái gì cũng chưa ai hiểu) nên mới gây những phản ứng trái chiều.
Nếu bạn Quỳnh Giao thực sự muốn đóng góp thì mong bạn khi đưa ra những thông tin kiểu như: tất cả MBA đều thất bại abc thì hãy đưa ra những dẫn chứng cụ thể, những lý do khiến bạn cho rằng họ thất bại cũng như những nguyên nhân bạn nghĩ dẫn đến điều đó. Nói năng có lý lẽ thì dù có khác biệt cũng nhận được sự phản hồi tích cực của mọi người.
Chúc các bạn thảo luận vui vẻ và tôn trọng nhau.
steed
23-09-2009, 11:47 AM
Bác Steed ơi , em có đọc và chỉ đọc vài dòng của bác về những gì bác đã có và đang có tại Việt Nam . Dó là tất cả những gì em đọc trong cái topic dài loằng ngoằng này .
Chỉ bác đừng để người ta nói là 1 thăng chưa bao h được mài đít trên ghế nhà trường. Vậy thôi
Nếu bác định ở US cho phần còn lại , MBA chẳng để làm gì . Thậm chí 100 cái PHD tại USA cũng chẳng để làm gì , vì cuối cùng vẫn cần phải có cai Greeen Card hay H1B . 99/100 sinh viên việt nam bế tắc không biết đi về đâu bên US , và cứ học nữa học mãi , xin học bổng nữa xin học bổng mãi để học , too good for present and too bad for future .
Còn nếu ở VN thì thôi bác ah, thằng con trai cuối cùng cũng là đi kiếm tiền về nhà thôi .
Với những gì bác có được bây h , đùng có bỏ mà ra đi vì cái tờ giấy lộn : MBA Diploma .
Em khuyên thật bác từ 1 thằng bị đẩy ra đời 1 cách tàn nhẫn , bị nghiền nát rồi đứng dậy. Không phải từ 1 cái thằng hơn nửa cuộc đời ngồi mài đít trên ghế nhà trường rồi nửa cuộc đời còn lại chui váy vợ đâu .
suy nghĩ kĩ bác nhé
Cám ơn QuynhGiao về những lời khuyên. Tuy nhiên, QuynhGiao chưa có đầy đủ thông tin về mình.
Mình rất thích du lịch bụi nhưng có lẽ không cần thiết phải bỏ công sức ra apply MBA để rồi đi bụi tìm hiểu cuộc sống ở Mỹ, và mình nghĩ hầu hết các bạn khác đều không làm như vậy.
Mình cũng không thích ở luôn tại Mỹ và đó là lý do mình đang ở VN đấy.
Mình sang US cuối năm 1997 và stayed there straight until 2005, trải nghiệm và vật lộn với cuộc sống cũng nhiều nên chẳng xa lạ với đất Mỹ. Mình cũng đã có lúc rất down vì hết tiền (chính xác là thua cổ phiếu, thua sạch sẽ), out of status, gần như nắm chắc "cơ hội" deported vì theo advisors là rất khó reinstate, lái xe 3 vòng qua tiệm phở mà không dám vào ăn vì chỉ còn trong túi 10usd, maxed out credit cards, driver license revoked....nhưng cuối cùng mọi việc rồi cũng đâu vào đó cả. Sau lần đó mình bản lĩnh hơn rất nhiều, nghĩ rằng thời gian khủng khiếp nhất đã qua, và từ giờ đến cuối đời chắc chẳng điều gì có thể làm mình down được nữa.
Trước đó, khi còn ở VN, mình đã tự vứt mình ra đường (lúc đấy tưởng thế là hay), lăn lộn, làm ăn chụp dựt... Cái bước ngoặt thay đổi của mình là lúc cùng một đàn anh sang tận hang ổ của một đại ca khác để nói chuyện... Sau lần đó, dù không xảy ra chuyện gì nhưng mình nhận thức rằng: đây không phải là cuộc sống của mình, và sẽ như thế nào nếu mình xảy ra chuyện, chắc hẳn Bố Mẹ sẽ không chịu nổi (BM không biết việc mình làm vì mình che dấu rất giỏi và gia đình mình cực kỳ hạnh phúc), và mình đã quyết định: rời xa Sài Gòn. Lúc mình nói quyết định đi Mỹ, Bố mình đã nói: "Bố rất thương con, nhưng con hãy xem lại quyết định của mình, ở VN, thầy giáo nói tiếng VN, con còn chẳng chịu học, sang US làm sao mà học được...". Nhưng mình đã quyết ra đi, và chỉ 1 mình mình hiểu tại sao phải ra đi.
Sang US, trường ĐH của mình là một trường tư, nằm lọt thỏm giữa 1 khu rừng đẹp như tranh vẽ...dòng suối cong cong, chiếc lá mùa thu cong cong, những đôi mắt nai cong cong...khung cảnh thanh bình và tĩnh lặng này càng làm mình suy nghĩ về những ngày tháng đã qua, không ân hận vì dù sao đó cũng là 1 trải nghiệm, nhưng mình quyết tâm làm lại, từ đầu. Điểm GPA 3.6 có lẽ không khó với các bạn khác nhưng với mình là một quá trình phấn đấu rất rất vất vả, có cả nước mắt (mỗi khi nghĩ đến gia đình) và máu (chẳng hiểu sao khi nào căng thẳng lại bị chảy máu cam).
Thế đấy QuynhGiao ạ, cuộc đời mình có up and down và mình đã học được rất nhiều và trở nên dày dạn rất nhiều. Cái quyết định từ Mỹ trở về VN là một quyết định đúng khi chỉ gần 5 năm ở VN, mình gặt hái được nhiều thành công vượt bậc...để bây giờ mình lại quyết định tạm gác tất cả để thực hiện nốt giấc mơ của mình (mình sẽ quay trở về công ty hiện tại sau khi học xong).
Tấm bằng MBA của top schools, ngoài lý do self-satisfaction còn là việc mình sẽ tự hào nói với con mình rằng: "Look son, I have experienced life to its fullest extend, been thru ups and downs, and still I can get it, so can you..."
Chúc QuynhGiao vượt qua được cái down hiện tại (nếu có) nhé. Nothing is too big the deal.
hongviet85
23-09-2009, 12:44 PM
Cám ơn QuynhGiao về những lời khuyên. Tuy nhiên, QuynhGiao chưa có đầy đủ thông tin về mình.
Mình rất thích du lịch bụi nhưng có lẽ không cần thiết phải bỏ công sức ra apply MBA để rồi đi bụi tìm hiểu cuộc sống ở Mỹ, và mình nghĩ hầu hết các bạn khác đều không làm như vậy.
Mình cũng không thích ở luôn tại Mỹ và đó là lý do mình đang ở VN đấy.
Mình sang US cuối năm 1997 và stayed there straight until 2005, trải nghiệm và vật lộn với cuộc sống cũng nhiều nên chẳng xa lạ với đất Mỹ. Mình cũng đã có lúc rất down vì hết tiền (chính xác là thua cổ phiếu, thua sạch sẽ), out of status, gần như nắm chắc "cơ hội" deported vì theo advisors là rất khó reinstate, lái xe 3 vòng qua tiệm phở mà không dám vào ăn vì chỉ còn trong túi 10usd, maxed out credit cards, driver license revoked....nhưng cuối cùng mọi việc rồi cũng đâu vào đó cả. Sau lần đó mình bản lĩnh hơn rất nhiều, nghĩ rằng thời gian khủng khiếp nhất đã qua, và từ giờ đến cuối đời chắc chẳng điều gì có thể làm mình down được nữa.
Trước đó, khi còn ở VN, mình đã tự vứt mình ra đường (lúc đấy tưởng thế là hay), lăn lộn, làm ăn chụp dựt... Cái bước ngoặt thay đổi của mình là lúc cùng một đàn anh sang tận hang ổ của một đại ca khác để nói chuyện... Sau lần đó, dù không xảy ra chuyện gì nhưng mình nhận thức rằng: đây không phải là cuộc sống của mình, và sẽ như thế nào nếu mình xảy ra chuyện, chắc hẳn Bố Mẹ sẽ không chịu nổi (BM không biết việc mình làm vì mình che dấu rất giỏi và gia đình mình cực kỳ hạnh phúc), và mình đã quyết định: rời xa Sài Gòn. Lúc mình nói quyết định đi Mỹ, Bố mình đã nói: "Bố rất thương con, nhưng con hãy xem lại quyết định của mình, ở VN, thầy giáo nói tiếng VN, con còn chẳng chịu học, sang US làm sao mà học được...". Nhưng mình đã quyết ra đi, và chỉ 1 mình mình hiểu tại sao phải ra đi.
Sang US, trường ĐH của mình là một trường tư, nằm lọt thỏm giữa 1 khu rừng đẹp như tranh vẽ...dòng suối cong cong, chiếc lá mùa thu cong cong, những đôi mắt nai cong cong...khung cảnh thanh bình và tĩnh lặng này càng làm mình suy nghĩ về những ngày tháng đã qua, không ân hận vì dù sao đó cũng là 1 trải nghiệm, nhưng mình quyết tâm làm lại, từ đầu. Điểm GPA 3.6 có lẽ không khó với các bạn khác nhưng với mình là một quá trình phấn đấu rất rất vất vả, có cả nước mắt (mỗi khi nghĩ đến gia đình) và máu (chẳng hiểu sao khi nào căng thẳng lại bị chảy máu cam).
Thế đấy QuynhGiao ạ, cuộc đời mình có up and down và mình đã học được rất nhiều và trở nên dày dạn rất nhiều. Cái quyết định từ Mỹ trở về VN là một quyết định đúng khi chỉ gần 5 năm ở VN, mình gặt hái được nhiều thành công vượt bậc...để bây giờ mình lại quyết định tạm gác tất cả để thực hiện nốt giấc mơ của mình (mình sẽ quay trở về công ty hiện tại sau khi học xong).
Tấm bằng MBA của top schools, ngoài lý do self-satisfaction còn là việc mình sẽ tự hào nói với con mình rằng: "Look son, I have experienced life to its fullest extend, been thru ups and downs, and still I can get it, so can you..."
Anh Tùng có một thời tuổi trẻ "oanh liệt" quá! Anh làm em nhớ lại thời phổ thông của mình. Cũng may cho em vì lúc đó chưa xảy ra việc gì quá đáng tiếc, và cũng nhờ gia đình nên em cũng đã dừng lại đúng lúc. Nghĩ lại thực sự thấy thời gian đó mình quá nông nổi. Cảm ơn anh vì đã chia sẻ những kinh nghiệm sống "độc nhất vô nhị" như vậy. I wish you the best of luck, and may you always succeed in what you set out to do.
h2omuathu
23-09-2009, 01:25 PM
Tấm bằng MBA của top schools, ngoài lý do self-satisfaction còn là việc mình sẽ tự hào nói với con mình rằng: "Look son, I have expeirenced life to its fullest extend, been thru ups and downs, and still I can get it, so can you..."
Chúc QuynhGiao vượt qua được cái down hiện tại (nếu có) nhé. Nothing is too big the deal.
Cảm ơn anh Tùng rất nhiều về những bài viết và chia sẻ của anh vì nó làm cho em rõ ràng hơn để trả lời câu hỏi "Why MBA?" của mình!! Em thích câu in đậm!!
Em tin là anh vào được các trường top nếu anh muốn!
Bài post vừa rồi của anh Tùng chắc là câu trả lời rõ ràng nhất "Why MBA?" cho bạn Quỳnh Giao rồi nhỉ.
AnnieLinh
24-09-2009, 03:32 AM
Bài post vừa rồi của anh Tùng chắc là câu trả lời rõ ràng nhất "Why MBA?" cho bạn Quỳnh Giao rồi nhỉ.
Em ngu dốt hỏi thật thế "Why MBA?" hả bác? Em không nghĩ bài của bác steed chưa đủ thuyết phục. Về chuyện bác kể bên Mỹ thì em nghĩ 10 bạn du học thì 9 bạn phải trải qua đủ mọi cay đắng, tủi nhục. Em qua Mỹ lúc 19 tuổi, và không được may mắn nhận được full scholarship, gia đình em phải contribute $10,000/năm, nhà em chả có tiền nên em cũng làm đủ mọi việc từ rửa bát đến chùi cầu tiêu để survive. Em là gái mà chưa bao giờ để mình phải rơi vào hoàn cảnh thiếu tiền và thất bại như bác. Em đọc bài của bác chỉ có cảm nhận là bác sống irresponsible và không biết manage cuộc sống của mình thôi :-??
Em định viết tiếp nhưng phải vào lớp, mai em ba hoa tiếp :D
Em ngu dốt hỏi thật thế "Why MBA?" hả bác? Em không nghĩ bài của bác steed chưa đủ thuyết phục. Về chuyện bác kể bên Mỹ thì em nghĩ 10 bạn du học thì 9 bạn phải trải qua đủ mọi cay đắng, tủi nhục. Em qua Mỹ lúc 19 tuổi, và không được may mắn nhận được full scholarship, gia đình em phải contribute $10,000/năm, nhà em chả có tiền nên em cũng làm đủ mọi việc từ rửa bát đến chùi cầu tiêu để survive. Em là gái mà chưa bao giờ để mình phải rơi vào hoàn cảnh thiếu tiền và thất bại như bác. Em đọc bài của bác chỉ có cảm nhận là bác sống irresponsible và không biết manage cuộc sống của mình thôi :-??
Em định viết tiếp nhưng phải vào lớp, mai em ba hoa tiếp :D
Mình nghĩ cái quan trọng nhất rút ra ở đây là sau những tháng ngày như thế bạn học được gì, và thay đổi con người mình thế nào thôi.
newhaven07
24-09-2009, 08:07 AM
Mình xoá bài này vì bị post đúp. Admin khi nào rảnh thì xem lại thế nào, dạo này toàn viết xong là mất.
newhaven07
24-09-2009, 08:20 AM
Dạo này post toàn bị mất bài, chán ghê.
Rất cảm ơn tâm sự của bac Steed. Nhưng thật lòng đọc câu chuyện của bác làm em có cảm giác bác thuộc vào outlier, gia đình bác cực giàu, bác muốn gì được đó, muốn đi Mỹ học là được đi Mỹ. Tuy nhiên, em cũng không phủ nhận bác chiến thắng chính mình và thành công như hôm nay là rất khâm phục. Bác làm em nhớ đến truyện "Tuổi 20 yêu dấu" của Nguyễn Huy Thiệp.
Mỗi người khi học MBA đều có expectation riêng. Như cái thân quèn của em thì em mong tìm được job có lương đủ sống, một công việc challenging, một công ty em có thể committed về mặt dài hạn và phát triển bản thân cả về nghề nghiệp and as a person. Còn việc các bạn international students muốn tìm việc sau khi tốt nghiệp MBA thì em nghĩ phụ thuộc vào kinh nghiệm làm việc, độ chín tính cách và timing.
Việc quyết định về VN hay ở lại là quyết định rất cá nhân. Cuối cùng thì người trong cuộc mới hiểu được mình muốn gì mà thôi. Mình chẳng bao giờ sống hộ được người khác cả.
Just my two cents.
steed
24-09-2009, 10:35 AM
Em ngu dốt hỏi thật thế "Why MBA?" hả bác? Em không nghĩ bài của bác steed chưa đủ thuyết phục. Về chuyện bác kể bên Mỹ thì em nghĩ 10 bạn du học thì 9 bạn phải trải qua đủ mọi cay đắng, tủi nhục. Em qua Mỹ lúc 19 tuổi, và không được may mắn nhận được full scholarship, gia đình em phải contribute $10,000/năm, nhà em chả có tiền nên em cũng làm đủ mọi việc từ rửa bát đến chùi cầu tiêu để survive. Em là gái mà chưa bao giờ để mình phải rơi vào hoàn cảnh thiếu tiền và thất bại như bác. Em đọc bài của bác chỉ có cảm nhận là bác sống irresponsible và không biết manage cuộc sống của mình thôi :-??
Em định viết tiếp nhưng phải vào lớp, mai em ba hoa tiếp :D
Mình không nghĩ bài post của mình là lý do "Why MBA", nếu Linh theo dõi post trước của QuynhGiao thì sẽ hiểu tại sao mình viết như vậy. Mình chỉ muốn trả lời QuynhGiao rằng: mình đã nếm cuộc sống ở Mỹ (vì QuynhGiao nghĩ mình muốn học MBA là muốn đến Mỹ và ở lại Mỹ), đã thất bại, và đã đứng lên...thế thôi. Chứ WhyMBA mà lý do đơn giản thế thì có lẽ chẳng adcom nào thông cảm được.
Còn việc bạn cảm nhận mình irresponsible và không biết manage cuộc sống là hoàn toàn đúng, chính xác là mình, nhưng, đó là thời điểm của năm 2000, và đó là quá khứ. Mình đứng lên từ quá khứ đó để appreciate những gì mình có và làm được hiện nay.
Lúc hết sạch tiền mình cũng đi làm waiter chứ, mặc dù chỉ có 3 tháng nhưng cũng học được nhiều. Mình nhớ tuần đầu đi làm, thấy có mấy anh VK đến quán tỏ ra yêu sách này nọ, mình đã nghĩ: "bọn mày ở VN thì không đáng xách dép cho tao". Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua, mình trở về với thực tế rất nhanh, là giờ mình đang cần tiền, mình đang ở Mỹ, và vị trí của mình đang ở tầng lớp thấp nhất...", và thể là happily move on.
Điều mình muốn nhắn gửi QuynhGiao là nothing is to big the deal, lúc xưa có thể nghĩ rằng là tận thế rồi, hết cả rồi...nhưng sau này khi đã vượt qua, nghĩ lại thời gian trước thì chỉ mỉm cười: "có thế mà cũng lo cuống lên".
steed
24-09-2009, 11:08 AM
Dạo này post toàn bị mất bài, chán ghê.
Rất cảm ơn tâm sự của bac Steed. Nhưng thật lòng đọc câu chuyện của bác làm em có cảm giác bác thuộc vào outlier, gia đình bác cực giàu, bác muốn gì được đó, muốn đi Mỹ học là được đi Mỹ. Tuy nhiên, em cũng không phủ nhận bác chiến thắng chính mình và thành công như hôm nay là rất khâm phục. Bác làm em nhớ đến truyện "Tuổi 20 yêu dấu" của Nguyễn Huy Thiệp.
Mỗi người khi học MBA đều có expectation riêng. Như cái thân quèn của em thì em mong tìm được job có lương đủ sống, một công việc challenging, một công ty em có thể committed về mặt dài hạn và phát triển bản thân cả về nghề nghiệp and as a person. Còn việc các bạn international students muốn tìm việc sau khi tốt nghiệp MBA thì em nghĩ phụ thuộc vào kinh nghiệm làm việc, độ chín tính cách và timing.
Việc quyết định về VN hay ở lại là quyết định rất cá nhân. Cuối cùng thì người trong cuộc mới hiểu được mình muốn gì mà thôi. Mình chẳng bao giờ sống hộ được người khác cả.
Just my two cents.
Cám ơn Newhaven07. Đúng là mỗi người mỗi cảnh và chẳng ai sống hộ được ai, cho nên quyết định của người này không nhất thiết là phù hợp với người kia.
Mình chẳng tìm thấy chỗ nào có vẻ nói lên nhà mình cực giàu cả. Niềm hãnh diện nhất của Bố Mẹ mình có lẽ là dùng đồng lương chân chính của mình cho cả 02 con sang Mỹ một thời gian dài.
thuonghuyen
24-09-2009, 11:14 AM
Hì cá nhân em thấy cuộc sống dài rộng nên chuyện như hết tiền hay đổ máu (máu cam:d) tưởng chừng như "đỉnh cao" của thách thức thì em không chắc... vì biết đâu thách thức ngày mai là điều gì đó mà ta chưa từng trải nghiệm bao giờ kiểu như tự nhiên lăn đùng ra ngã bệnh, tai nạn, hay đến lúc gần về hưu an nghỉ tuổi già thì có chuyện ... Hehe chắc đến lúc nhắm mắt thì mới biết hết được thách thức trong cuộc sống của mình? Nên em nghĩ chuyến đi nào dù ngắn, dù dài, dù xa, dù gần cần chuẩn bị kỹ ...
Btw, qua những giải thích của bác Tùng về comment của mọi người, em chuẩn bị biết hết "đời tư" của bác rồi kìa :)
Hì em trẻ con trẻ mỏ không dám múa rừu lung tung :D
newhaven07
24-09-2009, 05:05 PM
Em Huyền dạo này viết giọng văn tửng tửng ghê, nhưng mà lại chọc ngoáy ghê :-).
Một lần nữa, em trân trọng chia sẻ chân tình của bác Steed, nhưng mà...nhà mà có tiền cho con đi học Mỹ trường tư một thời gian dài là cực giàu rồi bác ợ. Bác viết với những người đi ăn là "Mày mà ở VN thì đáng xách dép cho tau" thì em cũng đoán ở Vn bác ở tầng lớp nào rồi :-). Em cũng có lúc làm waiter ở Mỹ hồi hè rồi nhưng hình như không bao giờ nghĩ vậy vì ở VN em cũng là dân đen. Nhưng 1 lần nữa, em trân trọng sự sẻ chia và đứng lên từ quá khứ của bác.
Bác nói chuyện đi học MBA mà nói là để sang trải nghiệm cuộc sống ở Mỹ là không đủ với adcom thì em thấy không đồng ý với bác lắm. Đa số các bạn ở đây đều học đại học ở VN, nên việc đi học MBA sẽ là một bước tiến lớn để đến với thế giới rộng lớn bên ngoài. Thành ra, em nghĩ đi học để mở mang tầm mắt là một lý do cực kỳ chính đáng.
Vài dòng chia sẻ cùng bác.
saubebe
25-09-2009, 04:03 AM
Em ngu dốt hỏi thật thế "Why MBA?" hả bác? Em không nghĩ bài của bác steed chưa đủ thuyết phục. Về chuyện bác kể bên Mỹ thì em nghĩ 10 bạn du học thì 9 bạn phải trải qua đủ mọi cay đắng, tủi nhục. Em qua Mỹ lúc 19 tuổi, và không được may mắn nhận được full scholarship, gia đình em phải contribute $10,000/năm, nhà em chả có tiền nên em cũng làm đủ mọi việc từ rửa bát đến chùi cầu tiêu để survive. Em là gái mà chưa bao giờ để mình phải rơi vào hoàn cảnh thiếu tiền và thất bại như bác. Em đọc bài của bác chỉ có cảm nhận là bác sống irresponsible và không biết manage cuộc sống của mình thôi :-??
Em định viết tiếp nhưng phải vào lớp, mai em ba hoa tiếp :D
Tớ thấy anh steed là người lớn tuổi, chia sẻ rất thân tình nhưng mà có mấy bạn cái cách đối đáp thế này chẳng biết nên nói sao.
Chuyện bạn cũng vất vả và lăn lộn như người ta không có nghĩa là cái trải nghiệm như vậy là không quý báu. Sometimes, tự hạ thấp mình không có nghĩa là khiêm tốn.
Chuyện bạn đối lại chia sẻ cá nhân của một người khi chưa biết người ta bằng một nhận xét cá nhân là họ "irresponsible" thì có quá không? Anh steed was too nice to respond
Cuối cùng mỗi người có một lý do muốn sang Mỹ, muôn đi học hay không đi học MBA. Nothing right or wrong và cũng không có lý do phải justify chuyện đó. Kể cả người ta sang bằng mọi cách để ở lại đó thì tớ cũng chẳng thấy tại sao người khác lại có quyền be judgmental vê quyết định đó. Ai cũng có personal opinions, chia sẻ thì ok nhưng đừng áp đặt
Longatum
25-09-2009, 04:22 AM
Chuyện bạn đối lại chia sẻ cá nhân của một người khi chưa biết người ta bằng một nhận xét cá nhân là họ "irresponsible" thì có quá không? Anh steed was too nice to respond
Cuối cùng mỗi người có một lý do muốn sang Mỹ, muôn đi học hay không đi học MBA. Nothing right or wrong và cũng không có lý do phải justify chuyện đó. Kể cả người ta sang bằng mọi cách để ở lại đó thì tớ cũng chẳng thấy tại sao người khác lại có quyền be judgmental vê quyết định đó. Ai cũng có personal opinions, chia sẻ thì ok nhưng đừng áp đặt
So just to be clear, ý của chị Chi là: chị Chi has judged/imposed that one should not impose and be judgmental?
Em thì thấy cái mà AnnieLinh viết cũng đâu có phải sai? Bác Tùng cũng công nhận là bác ấy sống irresponsible còn gì? The point he wanted to make was that he saw the light and changed, but that's another story, right?
Em cũng xin nói là em hiểu bác Tùng ở VN cũng có vai vế và có thế... và cái suy nghĩ về Việt kiều như bác nói em cũng không xa lạ gì cả và em nghĩ là nghĩ vậy cũng chẳng sao. Có điều, bác viết ra đây để chia sẻ, maybe even là để chỉ dậy các đàn em ở trên này mà lại đưa ra cái solution như bác nói thì em xin phép là không đồng ý. Theo như cái cách bác suy nghĩ thì tức là bác vẫn cho rằng mình đứng ở cái thế cao để nhìn bọn này, nhưng thôi bây giờ anh hùng thất thế nên nhịn chúng nó tí... Em không rõ nhà bác ở VN nó to thế nào... nhưng nếu có gì em học được khi đi ra ngoài và nhìn lại thì đó là: có là to nhất VN... thực ra cũng chưa là cái gì cả ... Mà thực ra to ở VN là thế nào? To về cái gì? Tiền? Quyền? Hay là những gì mình làm được, đạt được, cho bản thân mình, cho đất nước?
hongviet85
25-09-2009, 08:30 AM
Hì cá nhân em thấy cuộc sống dài rộng nên chuyện như hết tiền hay đổ máu (máu cam:d) tưởng chừng như "đỉnh cao" của thách thức thì em không chắc... vì biết đâu thách thức ngày mai là điều gì đó mà ta chưa từng trải nghiệm bao giờ kiểu như tự nhiên lăn đùng ra ngã bệnh, tai nạn, hay đến lúc gần về hưu an nghỉ tuổi già thì có chuyện ... Hehe chắc đến lúc nhắm mắt thì mới biết hết được thách thức trong cuộc sống của mình? Nên em nghĩ chuyến đi nào dù ngắn, dù dài, dù xa, dù gần cần chuẩn bị kỹ ...
Btw, qua những giải thích của bác Tùng về comment của mọi người, em chuẩn bị biết hết "đời tư" của bác rồi kìa :)
Hì em trẻ con trẻ mỏ không dám múa rừu lung tung :D
Em Huyền dạo này viết giọng văn tửng tửng ghê, nhưng mà lại chọc ngoáy ghê :-).
Một lần nữa, em trân trọng chia sẻ chân tình của bác Steed, nhưng mà...nhà mà có tiền cho con đi học Mỹ trường tư một thời gian dài là cực giàu rồi bác ợ. Bác viết với những người đi ăn là "Mày mà ở VN thì đáng xách dép cho tau" thì em cũng đoán ở Vn bác ở tầng lớp nào rồi :-). Em cũng có lúc làm waiter ở Mỹ hồi hè rồi nhưng hình như không bao giờ nghĩ vậy vì ở VN em cũng là dân đen. Nhưng 1 lần nữa, em trân trọng sự sẻ chia và đứng lên từ quá khứ của bác.
Bác nói chuyện đi học MBA mà nói là để sang trải nghiệm cuộc sống ở Mỹ là không đủ với adcom thì em thấy không đồng ý với bác lắm. Đa số các bạn ở đây đều học đại học ở VN, nên việc đi học MBA sẽ là một bước tiến lớn để đến với thế giới rộng lớn bên ngoài. Thành ra, em nghĩ đi học để mở mang tầm mắt là một lý do cực kỳ chính đáng.
Vài dòng chia sẻ cùng bác.
So just to be clear, ý của chị Chi là: chị Chi has judged/imposed that one should not impose and be judgmental?
Em thì thấy cái mà AnnieLinh viết cũng đâu có phải sai? Bác Tùng cũng công nhận là bác ấy sống irresponsible còn gì? The point he wanted to make was that he saw the light and changed, but that's another story, right?
Em cũng xin nói là em hiểu bác Tùng ở VN cũng có vai vế và có thế... và cái suy nghĩ về Việt kiều như bác nói em cũng không xa lạ gì cả và em nghĩ là nghĩ vậy cũng chẳng sao. Có điều, bác viết ra đây để chia sẻ, maybe even là để chỉ dậy các đàn em ở trên này mà lại đưa ra cái solution như bác nói thì em xin phép là không đồng ý. Theo như cái cách bác suy nghĩ thì tức là bác vẫn cho rằng mình đứng ở cái thế cao để nhìn bọn này, nhưng thôi bây giờ anh hùng thất thế nên nhịn chúng nó tí... Em không rõ nhà bác ở VN nó to thế nào... nhưng nếu có gì em học được khi đi ra ngoài và nhìn lại thì đó là: có là to nhất VN... thực ra cũng chưa là cái gì cả ... Mà thực ra to ở VN là thế nào? To về cái gì? Tiền? Quyền? Hay là những gì mình làm được, đạt được, cho bản thân mình, cho đất nước?
Có lẽ mọi người đi hơi lạc khỏi đề chính của topic là "những lợi ích của việc học MBA" rồi nhỉ. Cá nhân mình cảm thấy dường như mọi người "xoáy" vào các khía cạnh của anh Tùng. Mình nghĩ anh Tùng đã cởi mở chia sẻ đời tư của anh ấy để cho bạn QuynhDao thấy là anh cũng đã có lúc up and down, đã từng ở Mĩ một thời gian và không phải muốn sang Mĩ vì những lý do mà bạn QuynhDao đã nêu. Còn những việc như "irresponsible", "cực giàu" hay gì gì đó theo mình là private, thiết nghĩ mọi người không nên bàn tán gì nhiều.
Vài ý kiến chia sẻ cùng mọi người.
steed
25-09-2009, 09:12 AM
So just to be clear, ý của chị Chi là: chị Chi has judged/imposed that one should not impose and be judgmental?
Em thì thấy cái mà AnnieLinh viết cũng đâu có phải sai? Bác Tùng cũng công nhận là bác ấy sống irresponsible còn gì? The point he wanted to make was that he saw the light and changed, but that's another story, right?
Em cũng xin nói là em hiểu bác Tùng ở VN cũng có vai vế và có thế... và cái suy nghĩ về Việt kiều như bác nói em cũng không xa lạ gì cả và em nghĩ là nghĩ vậy cũng chẳng sao. Có điều, bác viết ra đây để chia sẻ, maybe even là để chỉ dậy các đàn em ở trên này mà lại đưa ra cái solution như bác nói thì em xin phép là không đồng ý. Theo như cái cách bác suy nghĩ thì tức là bác vẫn cho rằng mình đứng ở cái thế cao để nhìn bọn này, nhưng thôi bây giờ anh hùng thất thế nên nhịn chúng nó tí... Em không rõ nhà bác ở VN nó to thế nào... nhưng nếu có gì em học được khi đi ra ngoài và nhìn lại thì đó là: có là to nhất VN... thực ra cũng chưa là cái gì cả ... Mà thực ra to ở VN là thế nào? To về cái gì? Tiền? Quyền? Hay là những gì mình làm được, đạt được, cho bản thân mình, cho đất nước?
Mình thấy mọi người hình như bắt đầu đi hơi xa với mục đích chia sẻ của mình. Mình chẳng có ý nghĩ "chỉ dậy" đàn em gì như Long nói, mà chỉ là chia sẻ rất cá nhân với individual QuynhGiao (vì mình cho rằng có lẽ khi QuynhGiao chua chát về cuộc sống là vì QuynhGiao đang ở cái dốc của một quãng down). Những chia sẻ từ chính những trải nghiệm của mình từ quãng down năm 2000, và có lẽ trong lúc down nhất, suy nghĩ của mình đã không đúng. Bây giờ đã là gần 10 năm, mọi việc, kể cả quan điểm và suy nghĩ giờ cũng đã khác.
Anyway, forum thì 9 người 10 ý, khó mà tìm sự đồng cảm của tất cả. Thôi thì, có nói gì không đúng thì cho mình rút lại nhé. Thanks all.
TomCruise_VN
25-09-2009, 09:23 AM
Mục tiêu đi học MBA của mình là kiếm việc làm ở Mỹ và nhập quốc tịch Mỹ. Dù sao học MBA ra trường cũng dễ xin việc. Xin được việc rồi thì bắt đầu lo quốc tịch !!!
newhaven07
25-09-2009, 06:03 PM
Thật ra, chia sẻ của bác Steed đã mở ra một góc cạnh khác của việc why MBA mà chưa thấy bạn nào nhắc đến hoặc nói một cách chính diện. Don't get me wrong. Em trân trọng chia sẻ của bác, nhưng cũng muốn xin phép được trình bày chính kiến của em.
Cái mà em thấy là mọi người hay bị attach mà đôi lúc ít nhìn vào facts để đánh giá vấn đề. Đành là mỗi người đi học MBA vì một mục đích riêng, tuy nhiên, đôi lúc nhìn vào profile của một người và sự nghiệp post-MBA của người đó, nên có cái nhìn sâu, đa chiều và đánh giá theo facts.
Một vấn đề mà mình thấy ít ai nói tới là khả năng kinh tế của mỗi gia đình/ mỗi người có ảnh hưởng lớn đến quyết định chọn trường để học. Nếu bạn từ một gia đình có khả năng kinh tế mạnh thì việc chọn trường sẽ thoải mái hơn, còn không thì phải tính kỹ. Xu huớng chung ai cũng thích top schools, nhưng thực tế là không phải ai cũng có sự tự tin và cả back-up về tiền bạc để take a big loan, nhất là tình hình việc làm còn rất khó khăn như hiện nay.
Ngoài ra, cũng cần phải đánh giá, network của bạn/ gia đình bạn hiện nay ở mức nào? Nếu bạn quay về VN, cái này sẽ ảnh hưởng rất lớn nếu bạn muốn làm vị trí dính đến công ty VN. Xin lỗi lại nhắc đến anh Tùng, nhưng việc anh thành công, ngoài nỗ lực rất lớn của anh ấy, chắc chắn cũng nhờ đến một phần gia đình anh ấy nữa (thông qua các facts anh đưa ra). Ở VN, nói thật là thân thế vẫn là một advantage rất lớn, nhất là công ty VN để cho bạn một mức khởi điểm trên entry level.
Như vậy, why MBA, which school to go to, là một quyết định rất cá nhân. Theo ý kiến của mình, nếu bạn có role model, OK, nhưng phải nhìn sâu ở tất cả các khía cạnh và nhìn vào facts để đánh giá. Nếu không thì sẽ có thể phải thất vọng và phải trả những cái giá không cần thiết. Vì suy cho cùng, ngoài anh Tùng (mà em đánh giá là thuộc vào outlier, không đại diện số đông cho mọi người trên forum này), thì MBA vẫn là a way to get where you want to be.
ncmkhoa
25-09-2009, 10:54 PM
Ở đâu cũng vậy thôi chị Hồng ạ. Có thân có thế là một vị trí cực kỳ thuận lợi. Thế mới cần mình đi network khi không có thân thế chứ.
TomCruise_VN
25-09-2009, 11:04 PM
Ba mình cũng lo cho mình được 1 vị trí khá nếu mình đi học quay trở về Vietnam, nhưng ba mình vẫn khuyên mình nên cố ở lại Mỹ và thành người Mỹ gốc Việt.
Nếu về Việt Nam có thể khá giả, nhưng con cháu sinh ra khó vươn cùng thế giới được
julin
26-09-2009, 01:13 AM
Ở đâu cũng vậy thôi chị Hồng ạ. Có thân có thế là một vị trí cực kỳ thuận lợi. Thế mới cần mình đi network khi không có thân thế chứ.
Không thể phủ nhận tác dụng của việc network, nhưng cái network ở VN khác xa rất nhiều so với ở nước ngoài. Đây là em không tính đến những doanh nghiệp nước ngoài. Ở Sài Gòn còn ít, chứ ở Hà Nội, nếu không có mối quan hệ quen biết, không có khả năng luồn lách, hay gói gọn trong 4 chữ COCC (con ông cháu cha) thì rất khó có thể có vị trí tốt trong những doanh nghiệp làm ăn được của nhà nước, em chỉ đơn cử như 4 cái bank lớn của Việt Nam, ai ở ngoài cũng có thể biết roughly là bao nhiêu % nhân sự trong đó là COCC, hay muốn vào được vị trí này thì giá của nó là bao nhiêu.
Cũng vì cái điều kiện ở VN như vậy nên cá nhân em nghĩ, học MBA mà chỉ chăm chăm cho có cái bằng cho bằng người thì hơi phí. Để lấy 1 cái bằng MBA của Mỹ ở VN bây giờ không khó, chương trình liên kết đầy ra đấy, lại có thể vừa học vừa làm, tránh được những cái opportunity cost như công việc bị delay, xa gia đình, học phí lại rẻ hơn ở Mỹ nữa...
Còn những ai đã quyết định theo đuổi con đường MBA in US đến cùng là họ đã cân nhắc được option đó hơn gì so với cái option ở trên: được gặp gỡ interesting people, giúp phát huy năng lực bản thân, tự mình chiến thắng bản thân mình (vì có thể overcome tất cả các khó khăn để đi học), học thực sự chứ không như nhiều chương trình MBA của Mỹ ở VN (treo đầu dê bán thịt chó)... vả lại, 2 năm ở Mỹ sẽ bring great life experience, for sure.
Tuy nhiên, cái trade off của việc đi du học em nghĩ là lớn, đặc biệt là cho các bạn gái và các bạn đã có gia đình. Đôi khi mình phải cân nhắc xem có đáng không (đáng ở nhiều khía cạnh, ngoài các opportunity costs như trên thì còn tình cảm vợ chồng, người yêu v.v...) và make decision, tại sao người ta đi đường dễ mà mình cứ chọn tough way, gập ghềnh khó đi. Cái decision này mới là khó, vì tough way không phải luôn đem lại the most rewarding result.
saubebe
26-09-2009, 10:51 AM
So just to be clear, ý của chị Chi là: chị Chi has judged/imposed that one should not impose and be judgmental?
Em thì thấy cái mà AnnieLinh viết cũng đâu có phải sai? Bác Tùng cũng công nhận là bác ấy sống irresponsible còn gì? The point he wanted to make was that he saw the light and changed, but that's another story, right?
Ayzzz.... tớ chẳng judge hay impose, tớ chỉ nhắc lại cái etiquette là chia sẻ la chia sẻ còn không có ai có quyền judge người khác. You included ofcourse.
Nhà nào có rule của nhà đấy. Theo tớ hiểu, tôn chỉ ở đây là welcome chia sẻ chứ không chỉ trích và personal attack
AnnieLinh
27-09-2009, 01:43 AM
Tớ thấy anh steed là người lớn tuổi, chia sẻ rất thân tình nhưng mà có mấy bạn cái cách đối đáp thế này chẳng biết nên nói sao.
Chuyện bạn cũng vất vả và lăn lộn như người ta không có nghĩa là cái trải nghiệm như vậy là không quý báu. Sometimes, tự hạ thấp mình không có nghĩa là khiêm tốn.
Chuyện bạn đối lại chia sẻ cá nhân của một người khi chưa biết người ta bằng một nhận xét cá nhân là họ "irresponsible" thì có quá không? Anh steed was too nice to respond
Cuối cùng mỗi người có một lý do muốn sang Mỹ, muôn đi học hay không đi học MBA. Nothing right or wrong và cũng không có lý do phải justify chuyện đó. Kể cả người ta sang bằng mọi cách để ở lại đó thì tớ cũng chẳng thấy tại sao người khác lại có quyền be judgmental vê quyết định đó. Ai cũng có personal opinions, chia sẻ thì ok nhưng đừng áp đặt
Em định trả lại topic với đúng tiêu đề của nó rồi, nhưng thấy chị Sâu vẫn misunderstand nên em lại chạy vào giải thích. Cái post trên của em không phải để attack chuyện bác steed kể, em đã cố tình quote lại cái post của bạn Quỳnh để cho mọi người hiểu là em trả lời bạn ý, em đang nói chuyện với bạn Quỳnh chứ không nói với bác Steed. Bạn Quỳnh nói chuyện bác Steed kể là câu trả lời cho "Why MBA?" nên em mới nói là việc đó không có gì đáng kể cả, gần như tuổi trẻ ai cũng trải qua khó khăn rồi. Thậm chí bọn Mỹ còn phải làm đủ việc để put themselves through colleges nói gì đến sv quốc tế. Thế nên nó không relevant để trả lời cho câu hỏi Why MBA? Theo ý em việc bác Steed quay trở về VN và thành công vượt bậc mới relevant cho câu hỏi này. MBA theo em là cho người đã có kinh nghiệm làm việc, học MBA để lên làm mangager hay làm sếp chứ không phải học MBA để đi xin việc. Muốn nâng cao kiến thức để đi xin việc thì nên học specialized masters mới đúng. Cái này là ý kiến cá nhân em nghĩ vậy còn đúng hay sai em không rõ.
Thứ hai nữa là em biết bác Steed lớn tuổi hơn mình, em cũng không nói gì hỗn láo với bác ý cả nên cũng chả có lý do gì mà bác ý phải "too nice to respond" cả. Em không so sánh em với bác ý hiện tại, em so sánh em với bác ý thời học undergrad, có nghĩa lúc đó bác ý bằng tuôi em bây giờ. Em nghĩ 18, 19 tuổi là tự biết lo cho mình rồi, hành động bác ý là irresponsible cái này bác ý cũng đồng ý. Em không biết theo ý chị Sâu thì nên hiểu nó là gì? Em rất tôn trọng mọi người ở forum vì em biết mọi người đều lớn tuổi hơn em cả, nhưng không có nghĩa là em không được quyền đưa ra ý kiến của mình.
Em chạy vào edit thêm là bác Steed cũng hiều em đang nói với bạn Quỳnh chứ không phải nói đến mục đích học MBA của bác, nên Peace với bác Steed nhé :D
newhaven07
27-09-2009, 04:40 AM
Ở đâu cũng vậy thôi chị Hồng ạ. Có thân có thế là một vị trí cực kỳ thuận lợi. Thế mới cần mình đi network khi không có thân thế chứ.
Mình không nghĩ vậy Khoa à. Mức độ transparency của Mỹ vẫn còn cao hơn ở VN rất rất nhiều. Ở VN mình, ngay cả thời điểm hiện tại thì cũng phải nhờ cậy vào việc quen biết và cả thân thế để xin vào công ty có yếu tố VN, và nhất là nếu đó là một vị trí cao hơn entry level.
Có một thực tế là học MBA ở Mỹ về, nhưng khi bạn ra đi khi chưa đạt đến mid-management position thì việc đạt được vị trí này khi quay trở về là cũng cần phải có thời gian, cho dù đó là công ty nước ngoài, nơi được xem là có transparency cao hơn. Thực tế là các bác đang ở vị trí cao ở công ty nước ngoài và cả VN nhiều người có MBA theo dạng liên kết, nên họ chưa chắc đã đánh giá cao về dân học MBA Mỹ về, nhất là khi kinh nghiệm làm việc ở VN của bạn còn mỏng và bạn cũng chưa có kinh nghiệm thực tế ở Mỹ.
TomCruise_VN
27-09-2009, 12:29 PM
Chị Hồng không nghe câu tục ngữ " Một người làm quan, cả họ được nhờ" ah?
steed
28-09-2009, 09:22 AM
Em định trả lại topic với đúng tiêu đề của nó rồi, nhưng thấy chị Sâu vẫn misunderstand nên em lại chạy vào giải thích. Cái post trên của em không phải để attack chuyện bác steed kể, em đã cố tình quote lại cái post của bạn Quỳnh để cho mọi người hiểu là em trả lời bạn ý, em đang nói chuyện với bạn Quỳnh chứ không nói với bác Steed. Bạn Quỳnh nói chuyện bác Steed kể là câu trả lời cho "Why MBA?" nên em mới nói là việc đó không có gì đáng kể cả, gần như tuổi trẻ ai cũng trải qua khó khăn rồi. Thậm chí bọn Mỹ còn phải làm đủ việc để put themselves through colleges nói gì đến sv quốc tế. Thế nên nó không relevant để trả lời cho câu hỏi Why MBA? Theo ý em việc bác Steed quay trở về VN và thành công vượt bậc mới relevant cho câu hỏi này. MBA theo em là cho người đã có kinh nghiệm làm việc, học MBA để lên làm mangager hay làm sếp chứ không phải học MBA để đi xin việc. Muốn nâng cao kiến thức để đi xin việc thì nên học specialized masters mới đúng. Cái này là ý kiến cá nhân em nghĩ vậy còn đúng hay sai em không rõ.
Thứ hai nữa là em biết bác Steed lớn tuổi hơn mình, em cũng không nói gì hỗn láo với bác ý cả nên cũng chả có lý do gì mà bác ý phải "too nice to respond" cả. Em không so sánh em với bác ý hiện tại, em so sánh em với bác ý thời học undergrad, có nghĩa lúc đó bác ý bằng tuôi em bây giờ. Em nghĩ 18, 19 tuổi là tự biết lo cho mình rồi, hành động bác ý là irresponsible cái này bác ý cũng đồng ý. Em không biết theo ý chị Sâu thì nên hiểu nó là gì? Em rất tôn trọng mọi người ở forum vì em biết mọi người đều lớn tuổi hơn em cả, nhưng không có nghĩa là em không được quyền đưa ra ý kiến của mình.
Em chạy vào edit thêm là bác Steed cũng hiều em đang nói với bạn Quỳnh chứ không phải nói đến mục đích học MBA của bác, nên Peace với bác Steed nhé :D
Anh đồng ý với Linh, mình cứ việc có ý kiến và chia sẻ, chuyện lớn tuổi hay nhỏ tuổi không quan trọng đâu. Miến là những ý kiến chia sẻ của mình sẽ giúp ích hay mang lại một cái take-away nào đó cho các bạn trên forum và các bạn gia nhập sau này.
Còn việc tranh cãi để chứng minh cái quan điểm của mình, có thể giúp mình hả hê đấy, nhưng suy cho cùng thì chẳng mang lại lợi ích gì cho các bạn khác cả, thì không nên.
...riêng anh thì cái tuổi "hăng tiết vịt" đã trôi qua lâu lắm rồi. Bây giờ chỉ muốn làm gì đấy có ích một chút với tinh thần Vietmba thôi.
TuongNM
28-09-2009, 12:55 PM
Chuyện này thực tế đã được nhắc đén nhiều rồi nhưng viết lại vì dạo này gặp nhiều bạn trẻ (kinh nghiệm dưới 3 năm cho đến ngày đi học, khoảng 2 năm với thời điểm apply) định xin học các trường top 10 khá nhiều. Cá nhân Tường luôn ung ho các bạn aim high tuy nhiên để thật sự hoà nhập tốt và học có hiệu quả thì cần chuẩn bị một background vững vàng từ trước nếu không kể cả có vào học được cũng hiệu quả không cao. MBA không phải là magical tool để biến vịt thành thiên nga. Nếu trước khi đi học lương bạn chưa được 1k thì đừng hi vọng quá nhiều sau top MBA (nếu về VN ngay) lương bạn là 3k hay kiếm được very good job ở Mỹ. Biết dừng lại để tích luỷ thêm khi cần (cái này cũng cần sự dũng cảm) thì mới nhẩy xa được. Chuyện right time, trả lời why MBA, why top MBA và why now một cách chân thành với bản thân thì mình nghĩ việc học mới thật sự có ích vì MBA không phải là cái đích mà là công cụ.
Sang US, trường ĐH của mình là một trường tư, nằm lọt thỏm giữa 1 khu rừng đẹp như tranh vẽ...dòng suối cong cong, chiếc lá mùa thu cong cong, những đôi mắt nai cong cong...khung cảnh thanh bình và tĩnh lặng này càng làm mình suy nghĩ về những ngày tháng đã qua, không ân hận vì dù sao đó cũng là 1 trải nghiệm, nhưng mình quyết tâm làm lại, từ đầu.
Bác Tùng viết đoạn này thơ mộng quá!
Để không lạc đề, cũng xin viết vài dòng từ kinh nghiệm bản thân về lợi ích của MBA:
Thứ nhất, MBA giúp bạn hệ thống lại kiến thức theo ý bạn muốn. MBA có core courses là bắt buộc, giúp bạn xây dựng và củng cố tư duy cơ bản về quản lý. Nhưng phần electives, bạn phải là người quyết định sẽ học gì và học đến đâu. Nếu bạn không hình dung ra tương lai bạn muốn làm gì, làm thế nào để bạn tối ưu các lựa chọn có ích nhất cho bản thân?
Thứ hai, MBA giúp bạn cọ sát với rất nhiều người giỏi như bạn và hơn bạn. Kinh nghiệm cá nhân mình thấy rằng SV MBA thường rất thông minh, active, result-oriented, industrious, and no-nonsense. Đối với người Mỹ, MBAers cũng là những người ưu tú rồi. Tiếp cận, làm việc, học hỏi, và thi đua với họ rất có lợi cho các SV đến từ VN, trong đó có mình.
Thứ ba, network của trường và màu cờ sắc áo bạn mang trên mình. Điều quan trọng này, mọi người đã nói đi nói lại rồi.
Thứ tư, sang US bạn sẽ hiểu thế nào là cuộc chiến từ vị thế underdog. Ngôn ngữ thì thua người ta toàn tập, văn hoá và lối sống khác biệt nhiều khi đến xa lạ, kiến thức nhiều chỗ còn chới với, network thì yếu kém, bài tập thì nhiều, parties lắm, events cũng đông,... Mà đối thủ của mình có tầm thường đâu. Chắc rất nhiều bạn trong chúng ta sẽ thấm dần câu nói "mình biết mình là ai", điều khó nhận ra khi ở VN. Điều này vô cùng quan trọng trong sự phát triển lâu dài của mỗi người (mình nghĩ thế).
Thứ năm, lợi ích từ việc học tập và tương tác với giáo sư giỏi, từ guest speakers với nhiều chia sẻ tận tâm có lẽ cũng không phải bàn nhiều.
Cuối cùng, phải nhắc đến sự tiến bộ về ngôn ngữ English vượt bậc. Việc học,đọc, nghe, nói, tranh luận, viết liên tục và căng thẳng sẽ giúp bạn nâng bật khả năng ngôn ngữ của mình lên - điều mà mình không thể làm được nếu bạn vẫn ở VN or ở Mỹ mà cứ sống đều đều bên bạn bè Việt nam.
Còn nhiều nhiều lợi ích nữa có thể kể ra, tạm thời chia sẻ với các bạn sắp apply như vậy để vững tâm tiến bước thành công.
king_james
23-10-2009, 05:00 AM
Trade-off của MBA thì mọi người tự quyết định dựa trên hoàn cảnh cá nhân của mình thôi. High risks -> high rewards. Đấy gần như là một quy luật vật lý mất rồi.
diepvic
26-10-2009, 01:57 AM
Em là Điệp - a newbie. Em cũng đang băn khoăn về những cái được và cái mất khi học MBA. Em rất mong được mọi người chia sẻ kinh nghiệm về những gì mọi người phải đánh đổi khi học MBA, đặc biệt là về health. Em đọc những bài viết của các anh chị đi trước thì thấy công sức bỏ ra rất nhiều, áp lực, căng thẳng, và cường độ làm việc cao. Không biết em có nhìn nhận vấn đề thái quá không. Em rất khâm phục các anh chị, vì bản thân em, em tự đánh giá mình không chịu được cường độ như vậy, chỉ cần 1-2 lần trong tuần làm việc quá 2h sáng là cơ thể em đã biểu tình rồi.
Hôm nay thức đến 1h53' cũng là vì mê mẩn đọc bài trên VietMBA quá. Cảm ơn các anh chị đã xây dựng một forum rất bổ ích.
pqhai
26-10-2009, 02:57 AM
Hi bạn Điệp
Điều mà bạn băn khoăn cũng hoàn toàn hợp lý và cũng giống hầu hết mọi người trên diễn đàn, mình chỉ xin chia sẻ với bạn một số ý kiến dưới góc độ của một người đang trong quá trình ôn luyện để apply MBA và chưa hề có được cảm giác sung sướng khi apply thành công cũng như cảm nhận được Profit & Loss sau khi học MBA.
Cá nhân mình trước đây là một người học rất chăm (bạn bè trong lớp và girl friend nhiều lúc ái ngại vì điều này), có lẽ lúc đó mình nghĩ mình hợp với một người làm công tác nghiên cứu hơn. Tình cờ một lần trong lớp học Tiếng anh, mình thấy rất nhiều bạn trẻ hơn tuổi mình đang nuôi ước mơ học MBA, lúc đó cũng vì bản tính tò mò nên mình tìm hiểu sang lĩnh vực này. Lúc đó mình cũng đọc vietmba, và đọc liền đến tận 2h sáng giống như bạn vậy. Quả thực đến thời điểm này bản thân mình cũng nhận thấy những cái được và mất từ việc ôn luyện MBA (chưa phải là học MBA) như sau:
PROFIT
- Mình đã thay đổi từ một người ít nói, ngại va chạm (hay nói đúng hơn là sơ va chạm với người khác) chuyển sang một người dám nghĩ, dám bảo vệ ý kiến của mình. Change your mind, change your life mà
- Mình cảm thấy tự tin hơn rất nhiều trong công việc, cái này mình cảm thấy tư duy Gmat đã giúp mình rất nhiều. Cụ thể phần CR, phần này giúp mình suy nghĩ mọi việc đa chiều hơn, từ đó giúp cho tư duy trở nên sắc bén hơn.
- Khả năng tiếng anh nâng lên rất nhanh (nếu luyện intensive) đặc biệt khả năng đọc, đây là yếu điểm của sinh viên Việt Nam khi đi du học nước ngoài vì khả năng tự tìm tài liệu, tự nghiên cứu tương đối kém.
- Một điểm vô cùng quan trọng đó là trong quá trình ôn luyện, mình cảm nhận sâu sắc hơn về chính bản thân mình, ước mơ của mình là gì? mình muốn trở thành con người như thế nào trong tương lai? Và mình phải làm gì để biến ước mơ đó trở thành hiện thực.
- Rèn được tính kỷ luật với bản thân, mình nghĩ đây là yếu tố khá quan trọng với đa phần thanh niên trẻ như tớ và bạn.
- Trong quá trình ôn luyện, mình có thêm nhiều bạn hơn, mình nghĩ đây hoàn toàn có thể sẽ là những connections rất tốt đối với mình trong tương lai, vì họ đều là những người có ước mơ giống mình. Cùng chia sẻ cách ôn thi, tranh luận những vấn đề từ xã hội đến khoa học, điều này giúp mình mở rộng tầm hiểu biết hơn rất nhiều.
- Mình thì đặc biệt hứng thú với Gmat, chính tư duy Gmat đã làm thay đổi con người mình rất nhiều, đơn giản chỉ là time limit trong Gmat, đã khiến mình hiểu rằng cơ hội nhiều khi không xuất hiện hai lần, chỉ những người quyết đoán, nhanh nhẹn mới chớp được cơ hội đó và trở nên diffirent.
- Cuối cùng đó là khả năng giao tiếp của mình đã tăng lên rất nhiều, khác với một người làm khoa học, người làm business luôn biết cách hài hòa các mối quan hệ, đơn giản vì con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội mà.
Đó chỉ là những lợi ích từ việc ôn luyện để apply MBA của mình, hopefully, sau khi được học MBA, mình sẽ rút ra được nhiều điều bổ ích hơn nữa.
Nhưng MBA cũng như mọi ngành học khác, để đạt được mục tiêu cần nỗ lực rất lớn từ phía applicant. Quả thực sau gần một năm ôn luyện, mình cũng nhận thấy cái được thì cũng rất nhiều, nhưng cái giá phải trả cũng không nhỏ. Cụ thể:
LOSS
- Quỹ thời gian trở nên vô cùng hạn hẹp, luôn phải ở trong tư thế chạy đua để kịp với plan mình đã định ra. Mà bây giờ mất thời gian là mất tiền, mất quan hệ. Do vậy chi phí cơ hội này cũng không phải là nhỏ.
- Một cái mất nữa là mất tiền, hì, rõ ràng mình phải đầu tư sách vở, học hành, thi cử, tóm lại tất cả đều là tiền (dù sao mất tiền thì mới có thêm quyết tâm được)
- Nhiều lúc phải đấu tranh với bản thân rất dữ dội, bạn bè rủ đi party không dám đi, anh em trên công ty rủ đi nhậu cũng phải từ chối. Nếu chỉ nói câu từ chối không thôi thì quá đơn giản, cái khó là phải từ chối để không mất lòng mọi người, chứ không về sau chưa biết sẽ được cái gì, nhưng thấy mọi người đã xa lánh mình rồi thì chết, hì.
- Nhiều lúc có cảm giác chán nản, không muốn đi tiếp nữa vì cảm thấy mọi thứ dường như khó hơn nhiều so với mình đã tưởng tượng. Nhưng lúc đó mình nghĩ đến câu nói: "chỉ cần bạn bước được bước chân đầu tiên, bạn đã thành công được 50% rồi" nên lại quyết tâm đi tiếp.
- Nhan sắc cũng bì tàn phá không thương tiếc (may là mình là male nên không ái ngại lắm) vì cứ học khuya, rồi sức ép công việc thì lấy đâu ra mà đẹp. (mỗi ngày mình vẫn cố gắng tập gym khoảng 1 tiếng, ăn uống điều độ để có sức chiến đấu lâu dài, hì)
- Cái này thì mình rút ra từ bản thân mình, nhiều lúc chăm học quá dễ bị sếp ghét (mặc dù mình vẫn cố để hoàn thành công việc, nhưng điều chắc chắn không thể ở mức 100%)
Những chia sẻ trên của mình vẫn còn rất hạn chế, đó chỉ là những suy nghĩ riêng mình cảm nhận được. Rõ ràng để thực hiện được mong muốn không bao giờ dễ dàng cả, nhưng mình nghĩ cái mình sẽ nhận được hoàn toàn xứng đáng với "số vốn" mình bỏ ra.
Mình nghĩ nếu bạn Điệp có quyết tâm, bạn sẽ tự có cách tìm ra một thời gian biểu phù hợp nhất với khả năng về sức khỏe cũng như kế hoạch của bạn. Goodluck.
bonmeikei
26-10-2009, 10:06 AM
Cá nhân mình thì chưa biết tự control bản thân lắm nên nhiều lúc buông xuôi, để phí thời gian một cách đáng tiếc. Plan học tập GMAT đã lên rồi nhưng lại không nghiêm túc thực hiện và để kéo dài, delay. Thêm nữa là tư tưởng phải đi học, phải đi học cứ chi phối làm mình cảm giác khó tập trung vào công việc. Thực sự nó làm mình không chuyên tâm lắm cho công việc và trong cuộc sống. Đây là cái loss lớn nhất mà mình đang tìm cách kiểm soát. Nhiều lúc phải tự động viên rằng: quá trình ôn thi và apply tự nó đã là 1 quá trình đào thải những ai không đủ strict với bản thân, với kế hoạch đề ra, với việc cân bằng cuộc sống của mình rồi. Vì vậy những ai apply thành công là những người đủ "phẩm chất" để học MBA. Nên mình cố gắng nhìn lại mình để thay đổi dần những thói quen xấu của bản thân.
Mình cũng như bạn Điệp và các bạn khác xin được nói lời cảm ơn đến các anh chị trong diễn đàn đã chia sẻ kho kinh nghiệm quý báu đúc rút từ chính bản thân mọi người! Đó là lợi ích đầu tiên mà mình thu nhận được để nhận thức rõ hơn về bản thân: mình đã thực sự trưởng thành chưa? :D
diepvic
27-10-2009, 12:05 AM
Thanks bạn pqhai và bạn bonmeikei. Mình quan tâm đến sức khỏe vì với mình, nếu không duy trì ngủ 7 tiếng 1 ngày, tập thể dục mỗi ngày, ăn uống đầy đủ chất thì mình chỉ duy trì cường độ làm việc căng thẳng trong 2 ngày là lăn ra ngủ tít mít hết 1 ngày. Với mình, căng thẳng là 2h đi ngủ, gặm ổ bánh mỳ cho qua bữa, còn lại là làm và học.
"Nói rồi khổ lắm nói mãi", phải có time management. Nhưng mình thật sự muốn được lắng nghe các anh / các chị / các bạn đã, đang và sẽ học MBA chia sẻ trải nghiệm của chính mình. Tất nhiên cường độ làm việc, sức chịu đựng của mỗi người là khác nhau. Nếu mọi người không ở trong tình trạng mệt mỏi, thiếu ngủ kéo dài, thì mình nghĩ mọi người đã rất thành công và mình rất muốn được học hỏi kinh nghiệm từ mọi người.
Mình đồng ý với câu nói ở trên của anh Tường là MBA chỉ là công cụ, không phải là cái đích. Mình không muốn sau này vừa hoàn thành khóa MBA xong thì không còn đủ sức để run my own business & have a happy family like a normal woman.
Rất mong được lắng nghe ý kiến đóng góp của mọi người.
xuandinhbank
27-10-2009, 08:11 AM
"Nói rồi khổ lắm nói mãi", phải có time management.
Rất mong được lắng nghe ý kiến đóng góp của mọi người.
Thường thì "biết rồi khổ lắm nói mãi" chứ nhỉ 8->
Quang
27-10-2009, 09:18 AM
Mình thấy rất nhiều bạn hỏi câu này, hết thế hệ này đến thế hệ khác. "Sao các anh chị làm được nhiều thứ thế, chắc các anh chị có bí quyết time management gì hay lắm, mong các anh chị chia sẻ"
Thôi ở đây mình nói luôn cho nhanh: There's no such thing as "time management" - the "time management" that would help you to reduce in half the amount of time you're supposed to put in to get the job done. Forget about it, it does not exist. To get any significant job done, you'll need to put in a lot of effort, a lot of hard work, a lot of time. Don't have enough time? Then sleep less. That's the most practical "time management" skill you can practice. Don't feel like you're ready to sacrifice your sleep? Then accept your limit, give up! It's ok to make the choice that's best for you. Just don't have an illusion that there's a magic "time management" out there somewhere to manage your way out of difficult challenges in a short time.
When you've fully gasped this concept and stopped wasting time looking for a "gold mine - time management" that never exists, then you can check out some time management concepts, such as prioritization, focus, delegation...which you might very well already know but never trust since they had not cut the time in half as you'd expected.
In short, to reach any significant achievements, you need to invest in a lof of hard work, dedication and time. There's no way around that.
To me, MBA admission is significant, MBA financial aid is more significant, finding a job after MBA is even more... and the list goes on, so as the time you need to invest in to achieve them.
Cheers.
ChickenSoup
27-10-2009, 09:36 AM
Anh Quang, cho em hỏi thêm 1 ý nữa về vấn đề tâm lý. Motivation mình luôn có nhưng đôi khi tâm lý trở nên rất nặng nề. Y như đầu óc tay chân tê liệt hết ấy. Stress? Losing focus? Other personal problems?...
Làm thế nào để handle nó và tiếp tục vào việc? Em biết câu hỏi này khá personal nhưng các anh chị có thể chia sẻ kinh nghiệm cá nhân của mình được không ạ?
AnnieLinh
27-10-2009, 11:36 PM
Anh Quang, cho em hỏi thêm 1 ý nữa về vấn đề tâm lý. Motivation mình luôn có nhưng đôi khi tâm lý trở nên rất nặng nề. Y như đầu óc tay chân tê liệt hết ấy. Stress? Losing focus? Other personal problems?...
Làm thế nào để handle nó và tiếp tục vào việc? Em biết câu hỏi này khá personal nhưng các anh chị có thể chia sẻ kinh nghiệm cá nhân của mình được không ạ?
Bạn ChickenSoup còn trẻ mà "bi kịch" quá nhỉ? Em không biêt mọi người thế nào chứ như em thì em ít hóng hớt lắm, cứ việc mình mình làm thôi. Bạn ChickenSoup đừng vào các thể loại diễn đàn rồi thấy mọi người học 10 tiếng GMAT một ngày, mình thì được có một tiếng để rồi lại so sánh, lại nhụt trí. Bạn đọc những thông tin neutral thôi (như trong website của trường ý, trường nào chả có profile cho MBA) rồi tự định hướng riêng cho profile của mình sẽ tốt hơn đấy. Chỉ có cách đấy bạn mới tự biết mình muốn gì, và phải làm gì thôi.
ncmkhoa
27-10-2009, 11:42 PM
Anh Quang, cho em hỏi thêm 1 ý nữa về vấn đề tâm lý. Motivation mình luôn có nhưng đôi khi tâm lý trở nên rất nặng nề. Y như đầu óc tay chân tê liệt hết ấy. Stress? Losing focus? Other personal problems?...
Làm thế nào để handle nó và tiếp tục vào việc? Em biết câu hỏi này khá personal nhưng các anh chị có thể chia sẻ kinh nghiệm cá nhân của mình được không ạ?
Em có tâm lý này vì em muốn hoàn thành nhiều việc một lúc và muốn kết quả tốt cho mọi việc. Như anh Quang nói, đâu có đơn giản vậy. Thế thì em chỉ nên làm từng việc một và tạm thời bỏ qua những việc khác trong giai đoạn này để focus vào 1 cái thôi. Như vậy sẽ ổn hơn.
Nói thêm ý anh Quang: thật ra với tư thế là người đi sau, các bạn đã tiết kiệm được rất nhiều thời gian rồi mà các bạn không biết. Ví dụ: trước đây làm gì có diễn đàn, làm gì có nhiều tài liệu GMAT, làm gì có nguồn tổng hợp. Tự thân các bạn phải tìm kiếm riêng biệt rồi lại chắt lọc tài liệu... Nếu tính ra lúc đấy và bây giờ thì có khi các bạn đã save được ít nhất là 6 tháng về mặt thời gian. Cho nên không thể bảo là các bạn thiếu thời gian. Bây giờ bạn thử kiếm 10 người mà bạn cho là thành công ở forum này, rồi bạn hỏi từng người xem thời gian họ phải chuẩn bị cho quá trình apply (từ lúc bắt đầu đến lúc đi) xem họ mất bao nhiêu thời gian.
Bên cạnh đó, hiện giờ nhiều bạn mong muốn có tâm lý đi càng sớm càng tốt. Thấy bạn bè mình kiếm học bổng dễ quá, mình cũng muốn thử. Rồi từ đó đặt áp lực cho bản thân. Đây là cái sai lầm cơ bản nhất.
ChickenSoup
28-10-2009, 08:31 AM
Cảm ơn Linh và anh Khoa. Thật ra em đang nói tâm lý nói chung chứ không phải riêng gì tâm lý khi apply MBA đâu ạ. Đúng như anh Khoa nói, em gặp chút vấn đề khi phải xử lý song song nhiều việc cùng 1 lúc (mình đâu muốn vậy nhưng áp lực nó cứ đến đấy chứ @-) ). Em không có tâm lý vội vàng trong MBA đâu :)
little.nemo
28-10-2009, 10:06 AM
Ngày xưa lúc chị đang làm application cũng nhiều lúc stressful và muốn buông xuôi cho xong. Dạo đó có 1 người bạn tặng chị một bức hình phóng to của chính chị do người đó chụp. Chị để tấm hình trên cái kệ sách nơi mà tầm mắt chị hay quét vào. Vô tình thôi, nhưng tấm hình đó lại động viên chị rất nhiều. Chả là trong tấm hình đó chị cười rất tươi và rất happy. Mỗi lần stressful mà nhìn thấy tấm hình đó thì chị lại tự nhủ: ô hay, mình xinh thế cơ mà, cười tươi thế cơ mà, tại sao mình lại phải stressful nhỉ? Một người xinh xắn vui vẻ như mình thì chẳng có lý do gì lại không gặp may! Thế là chị lại vui vẻ yêu đời lại ngay :D
Hay là em Mai cũng kiếm tấm hình như thế đi.
bonmeikei
28-10-2009, 11:28 AM
Chia sẻ với bạn ChickenSoup kinh nghiệm cá nhân của mình:
Bản thân mình khi phải đối mặt với khó khăn hay stress thì thường hồi tưởng lại những lúc đã vượt qua các tình huống còn khó khăn gấp mấy lần như thế trong quá khứ để tự nhủ: "Ngày xưa mình còn phải chịu tình cảnh éo le hơn bây giờ nhiều mà mình vẫn vượt qua và thành công, sao giờ lại dễ dàng chùn bước chỉ vì có tí teo khó khăn thế này???"
Ví dụ, hiện tại chỉ mỗi chuyện apply thôi mà đôi lúc mình cũng thấy bí bức và mệt mỏi kinh khủng. Nhưng tỉnh táo nhìn lại thì mình nhận thấy thế này đã nhằm nhò gì? Nhiều bạn, anh chị trong này còn giỏi và bản lĩnh hơn mình rất rất nhiều trong những tình huống khó khăn của riêng họ (công việc ngập đầu ngập cổ, phải tổ chức hết event nọ event kia, rồi có chị vừa apply vừa phải chăm chồng trong bệnh viện thế mà họ vẫn apply thành công, lại còn được vào trường Top...)
Mọi tấm gương chỉ để tham khảo, còn áp dụng vào mỗi người lại có muôn nẻo khác nhau. Bạn có thể xem lại thời điểm nào trong quá khứ bạn đã vượt qua những trở ngại trong cuộc sống để động viên chính mình. Hoặc giả nếu chưa có khó khăn nào thì đây chính là 1 khó khăn cho bạn thể hiện nội lực rồi đấy. Mình thấy mỗi người đều có 1 sức mạnh tiềm ẩn nhưng vì cuộc sống đôi khi phẳng lặng quá nên không có cơ hội cho khả năng trỗi dậy thôi :).
Dù mình chưa apply thành công, nhưng mình bây giờ so với mình trước khi tham gia diễn đàn đã rất khác. Đấy là 1 thành công tuy chưa được ai công nhận, nhưng mình tự nhận thức được là mình đã trưởng thành và lớn lên rất nhiều sau khi đọc chia sẻ của các anh chị và các bạn trên này. Đọc những bài Hall of fame trong diễn đàn, mình nghiệm thấy thành công của mỗi người chỉ là bề nổi của 1 tảng băng mà ai cũng có thể nhìn thấy nhưng đằng sau đó là bao nhiêu nghị lực, sự tôi rèn bản thân thì không phải ai cũng biết. Nhiệm vụ của mỗi người bây giờ là đi khám phá cái "Không phải ai cũng biết" ấy cho bản thân mình. Đó chính là lợi ích to đùng của việc CHUẨN BỊ đi học MBA, chứ chưa phải là đã được đi học rồi. :D
Jolie
28-10-2009, 03:43 PM
Em thích attitude của chị Lê và sẽ kiếm một tấm hình như thế:) Biết yêu quí, chăm sóc và tự hào về bản thân thì có thể làm được nhiều điều và vượt qua được nhiều khó khăn:)
maxmeomeo
28-10-2009, 04:19 PM
Hôm nay uống trà mất ngủ, giờ vẫn thao thức. Mở máy ra đọc được những băn khoăn của các bạn đang apply. Mình đã been there done that nên cũng muốn chia sẻ một chút cảm giác của bản than thời gian đó.
Đợt đó mình apply chỉ là để apply và học hỏi kinh nghiệm , chưa có ý định đi học luôn, apply với tâm lý là 80% sẽ defer nên có thể không quá stress như một số bạn. Hơn nữa mình cũng không aim high mà chỉ nhắm 4 trường rải đều từ 40 trở xuống. Tuy nhiên đợt đó mình vừa chuyển chỗ làm. Môi trường mới. Công việc ngổn ngang bơi ra mà học, may có sếp mình cũng hiền và tận tình chỉ bảo ( mặc dù anh ấy vào trước mình có nửa tháng). Đợt đó mình cũng liều vừa làm việc vừa ngồi viết essays cho các trường. Với mình riêng việc manage cái checklist yêu cầu của các trường, tiến độ đi được bao nhiêu cũng đã thấy ngại và tốn thời gian rồi vì nó rất nhỏ nhặt. Nhưng cách đó khá là work, do nó giúp mình keep track được tiến độ. Mình làm 1 cái spreadsheet list ra tên trường, các yêu cầu essays ( đã hoàn thành được câu nào), LOR xin của ai. TOEFL, GMAT đã gửi điểm chưa? Application fee bao nhiêu ( hồi đó mình được waive của cả 4 trường) nhưng vẫn list ra. Deadline bao giờ…?
Trong thời gian apply các bạn chắc cũng có lúc cảm thấy lagging, chán nản, muốn vứt toẹt đấy. Kinh nghiệm của mình là tìm người chia sẻ. Mình có một số người bạn than từ hồi học gmat với nhau , chơi với nhau rất vui, cùng lên thư viện học, than thở với nhau, rồi lại bắt tay vào làm tiếp. Có người đồng hành sẽ tiếp them cho bạn rất nhiều sức mạnh vì bạn không cảm thấy cô đơn trên con đường đó. Bên cạnh đó, chị Huệ Chi , mentor của mình, đã thực sự giúp mình rất nhiều không chỉ về những comments về essays hay application mà còn chia sẻ với mình rât nhiều suy nghĩ lạc quan của chị. Mình cảm thấy thực sự may mắn vì làm việc với một người dường như luôn tràn đầy năng lượng và lạc quan như chị Chi, cảm thấy mọi thứ đều có thể work out hết!
Đến giờ quay nhìn lại , mình có cảm giác việc apply với mình khá giống việc trèo lên cầu trượt bằng chân trần ( hình tượng một chút). Cầu trượt thì dốc nên bạn cần nhiều sức lực hơn đi trên đất bằng. Trọng lực ( hay nôm na là sức ì) luôn luôn kéo bạn lại phía sau. Hãy cố gắng bước từng bước một. Chậm và chắc. Đừng buông tay. Rồi đến khi lên đến nơi bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc và tự hào vì mình đã vươt qua được chính sức ỳ của mình.
Chúc các bạn apply năm nay luôn giữ vững tinh thần và mã đáo thành công<:-P
HaNoi
28-10-2009, 07:01 PM
Các bạn cho mình hỏi là khi apply Executive MBA thì thường các trường đòi hỏi kinh nghiệm làm việc, nghe nói có trường đòi tới 10 năm. Vậy giả sử trước khi mình học master hay làm phd, post-doc thì thời gian học/làm những thứ này có được coi là kinh nghiệm làm việc hay không?
Cảm ơn các bạn.
baoanh
28-10-2009, 08:47 PM
Các bạn cho mình hỏi là khi apply Executive MBA thì thường các trường đòi hỏi kinh nghiệm làm việc, nghe nói có trường đòi tới 10 năm. Vậy giả sử trước khi mình học master hay làm phd, post-doc thì thời gian học/làm những thứ này có được coi là kinh nghiệm làm việc hay không?
Cảm ơn các bạn.
Dear Anh HaNoi,
Em nghĩ những câu hỏi liên quan đến Admissions như trên thì anh nên mail trực tiếp đến trường mà anh dự định/muốn apply để có thông tin chính xác nhất.
ncmkhoa
28-10-2009, 11:39 PM
Các bạn cho mình hỏi là khi apply Executive MBA thì thường các trường đòi hỏi kinh nghiệm làm việc, nghe nói có trường đòi tới 10 năm. Vậy giả sử trước khi mình học master hay làm phd, post-doc thì thời gian học/làm những thứ này có được coi là kinh nghiệm làm việc hay không?
Cảm ơn các bạn.
Người ta đã nói rõ là kinh nghiệm là việc rồi mà, mà đây phải là full time, ít nhất là 40h/tuần, có công việc rõ ràng, kết quả thế nào... Những cái anh kể không được xem là kinh nghiệm.
little.nemo
29-10-2009, 01:12 AM
Đâu, làm PhD là nghề hẳn hoi đấy anh Khoa ạ, chỉ có điều nó là high-skill but cheap labor thôi.
Người ta đã nói rõ là kinh nghiệm là việc rồi mà, mà đây phải là full time, ít nhất là 40h/tuần, có công việc rõ ràng, kết quả thế nào... Những cái anh kể không được xem là kinh nghiệm.
maxmeomeo
29-10-2009, 03:27 AM
• Em thấy tranh luận về kinh nghiệm làm việc thế này cũng giống như CR trong GMAT. Kinh nghiệm làm việc phD vẫn có thể được coi là kinh nghiệm về bản chất nhưng trong nhiều trường hợp adcom của trường không tính đó là full-time experiences. Khác nhau ở criteria thôi
Batigol
29-10-2009, 05:21 AM
Các bạn cho mình hỏi là khi apply Executive MBA thì thường các trường đòi hỏi kinh nghiệm làm việc, nghe nói có trường đòi tới 10 năm. Vậy giả sử trước khi mình học master hay làm phd, post-doc thì thời gian học/làm những thứ này có được coi là kinh nghiệm làm việc hay không?
Cảm ơn các bạn.
Để trả lời câu hỏi của bác Hanoi thì bác cứ thử nghĩ xem tại sao nó yêu cầu đến 10 năm kinh nghiệm. Bác toàn đi học với high ranked excutive, xa cái bảng với sách vở đã cả thập kỉ rồi. Họ chỉ quen sử dụng kinh nghiệm, intuition để giải quyết vấn đề chứ bắt họ nghe discussion toàn theoritical của classmate liệu họ có chịu nổi không? Thế nên mấy cái academic experience chắc không phù hợp.
oliverkahn
30-10-2009, 04:13 PM
Các bạn cho mình hỏi là khi apply Executive MBA thì thường các trường đòi hỏi kinh nghiệm làm việc, nghe nói có trường đòi tới 10 năm. Vậy giả sử trước khi mình học master hay làm phd, post-doc thì thời gian học/làm những thứ này có được coi là kinh nghiệm làm việc hay không?
Cảm ơn các bạn.
Quan trọng nhất vẫn là bạn thuyết phục cho họ về những gì mình đã làm trong những năm PhD Post-doc đó. PhD và Postdoc cũng là job tuy hơi thiên về academic, labwork mà thôi.
Tuy nhiên nếu mình cho họ thấy những giá trị kinh nghiêm riêng mà mình có thì tất nhiên là họ thích.
Nếu các projects có liên quan đến industry, solve real problem thì quá tốt.
HaNoi
30-10-2009, 06:41 PM
Cảm ơn các bạn. Có lẽ đúng là cách tốt nhất là hỏi trực tiếp trường :)
newhaven07
04-11-2009, 06:57 PM
Mình thấy rất nhiều bạn hỏi câu này, hết thế hệ này đến thế hệ khác. "Sao các anh chị làm được nhiều thứ thế, chắc các anh chị có bí quyết time management gì hay lắm, mong các anh chị chia sẻ"
Thôi ở đây mình nói luôn cho nhanh: There's no such thing as "time management" - the "time management" that would help you to reduce in half the amount of time you're supposed to put in to get the job done. Forget about it, it does not exist. To get any significant job done, you'll need to put in a lot of effort, a lot of hard work, a lot of time. Don't have enough time? Then sleep less. That's the most practical "time management" skill you can practice. Don't feel like you're ready to sacrifice your sleep? Then accept your limit, give up! It's ok to make the choice that's best for you. Just don't have an illusion that there's a magic "time management" out there somewhere to manage your way out of difficult challenges in a short time.
When you've fully gasped this concept and stopped wasting time looking for a "gold mine - time management" that never exists, then you can check out some time management concepts, such as prioritization, focus, delegation...which you might very well already know but never trust since they had not cut the time in half as you'd expected.
In short, to reach any significant achievements, you need to invest in a lof of hard work, dedication and time. There's no way around that.
To me, MBA admission is significant, MBA financial aid is more significant, finding a job after MBA is even more... and the list goes on, so as the time you need to invest in to achieve them.
Cheers.
Quote lại bài này của anh Quang và chia sẻ thêm ít kinh nghiệm của mình.
Đợt rồi mình bị đợt stress cũng khá nặng. Đầu tiên là bị cảm, sau đó cộng với căng thẳng khi mới đi làm cộng với 1 số vấn đề cá nhân nên biến thành mất ngủ và dẫn đến cái vòng luẩn quẩn: Mất ngủ => căng thẳng => mất ngủ, rất mệt mỏi vả ảnh hưởng đến tinh thần và chất lượng cuộc sống.
Cuối cùng thì mình phải ép mình thay đổi bằng cách đi khám bác sĩ, uống antibiotics để trị dứt điểm bệnh cảm, uống thuốc ngủ vài hôm để regulate lại giấc ngủ, và dậy sớm để tập yoga. Mình nhận được 1 bài báo trên HBR do em Bảo Anh gửi tặng rất hay, đánh trúng bóc các vấn đề mình gặp phải, và mặc dù nhiều điểm trong đó mình khó áp dụng được do hoàn cảnh thực tế, mình cố gắng làm ở mức độ có thể, ví dụ, sáng dậy sớm để có thời gian tập thể dục dù chỉ 30 phút. Trong công việc thì cố gắng không procrastinate. Thực hiện 1 số tricks khác như tập uống thêm nhiều nước, sau giờ làm việc có một khoảng thời gian thư giãn không nghĩ đến công việc (cho dù phải làm việc đêm sau đó), tối đọc báo nhẹ nhàng thay vì đọc sách quá nặng ảnh hưởng đến giấc ngủ. Kết quả khá tốt, mình ngủ lại được và có thể nói đã qua được cơn stress vừa rồi.
baoanh
04-11-2009, 07:58 PM
Bài báo mà chị Hồng nói ở trên là "Manage your energy, not your time" từ HBR, link download: http://www.google.com.vn/search?hl=vi&client=firefox-a&rls=org.mozilla%3Aen-US%3Aofficial&hs=tyL&q=%22Manage+your+energy%2C+not+your+time%22&btnG=T%C3%ACm+ki%E1%BA%BFm&meta=&aq=f&oq=
Bài báo dài 11 trang, key point của bài báo là: Longer days at the office don’t work because time is a limited resource. But personal energy is renewable. Bài báo đưa ra những gợi ý để chúng ta có thể sạc pin và nạp đầy năng lượng để làm việc hiệu quả hơn, vì cuộc sống là một cuộc đua marathon chứ không phải cuộc thi chạy cự li ngắn.
Tác giả bài báo này cũng là tác giả của cuốn sách "The powerful of full engagement", link download sách http://avaxhome.ws/ebooks/engeneering_technology/full_engagement_managing_energy.html
Quang
04-11-2009, 08:33 PM
Kan. Do you know what you're talking about? Does your statement below base on facts? Is it from your personal experience or your friend's experience or your pure imagination?
Quan trọng nhất vẫn là bạn thuyết phục cho họ về những gì mình đã làm trong những năm PhD Post-doc đó. PhD và Postdoc cũng là job tuy hơi thiên về academic, labwork mà thôi.
Tuy nhiên nếu mình cho họ thấy những giá trị kinh nghiêm riêng mà mình có thì tất nhiên là họ thích.
Nếu các projects có liên quan đến industry, solve real problem thì quá tốt.
binhyen
08-11-2009, 09:45 AM
Mình không nghĩ bài post của mình là lý do "Why MBA", nếu Linh theo dõi post trước của QuynhGiao thì sẽ hiểu tại sao mình viết như vậy. Mình chỉ muốn trả lời QuynhGiao rằng: mình đã nếm cuộc sống ở Mỹ (vì QuynhGiao nghĩ mình muốn học MBA là muốn đến Mỹ và ở lại Mỹ), đã thất bại, và đã đứng lên...thế thôi. Chứ WhyMBA mà lý do đơn giản thế thì có lẽ chẳng adcom nào thông cảm được.
Còn việc bạn cảm nhận mình irresponsible và không biết manage cuộc sống là hoàn toàn đúng, chính xác là mình, nhưng, đó là thời điểm của năm 2000, và đó là quá khứ. Mình đứng lên từ quá khứ đó để appreciate những gì mình có và làm được hiện nay.
Lúc hết sạch tiền mình cũng đi làm waiter chứ, mặc dù chỉ có 3 tháng nhưng cũng học được nhiều. Mình nhớ tuần đầu đi làm, thấy có mấy anh VK đến quán tỏ ra yêu sách này nọ, mình đã nghĩ: "bọn mày ở VN thì không đáng xách dép cho tao". Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua, mình trở về với thực tế rất nhanh, là giờ mình đang cần tiền, mình đang ở Mỹ, và vị trí của mình đang ở tầng lớp thấp nhất...", và thể là happily move on.
Điều mình muốn nhắn gửi QuynhGiao là nothing is to big the deal, lúc xưa có thể nghĩ rằng là tận thế rồi, hết cả rồi...nhưng sau này khi đã vượt qua, nghĩ lại thời gian trước thì chỉ mỉm cười: "có thế mà cũng lo cuống lên".
A, hình như em biết...bố anh :-), mặc dù bố anh chắc không nhớ em vì em chỉ là một nhân viên bình thưòng. Anh Tùng, anh có một nguời cha thật đáng kính, em nghĩ anh cũng sẽ giống bố anh. Chúc anh hạnh phúc và thành công.
Thỉnh thoảng em vẫn đọc bài viết này về bố anh, không biết anh đọc chưa:
http://phattuvietnam.net/6/33/416.html
Nhân dịp mọi người đi ra ngoài chủ để một chút, Thái trích bài viết của Dean of Darden school of business để kéo mọi người lại. Đây là bài viết của người trong cuộc về giá trị branding của các trường để các bạn tham khảo thêm khi cân nhắc chiến lược apply cho mình.
MBA Applicants and the Value of the School Brand Posted: 20 Jul 2009 07:54 AM PDT by Mr. Bruner.
The newspaper today carried an article that questions the benefits of attending an “elite” school—the research is based on an Internet survey. I have some well-publicized reservations[1] about research like this. Compensation is an imperfect measure of impact. And the study is based on undergraduate, rather than graduate, education and may be less relevant to MBA applicants. But the article cited some other work by serious academic researchers in support:
“According to research from Alan B. Krueger, a Princeton professor and Treasury official who used to contribute to Economix, and Stacey B. Dale at Mathematica Policy Research, attending one relatively elite college (like Harvey Mudd) rather than another (like Harvard) doesn’t much affect a student’s future income. Rather, it’s the student who matters. Hard-working, ambitious students will do well wherever they go. The opposite applies to mediocre or lazy students.” -- Do Elite Colleges Produce the Best-Paid Graduates? By Catherine Rampell New York Times, July 20, 2009
Suppose all this is true for MBA schools. Whether or not you like the research methodology of the Internet survey or the Krueger-Dale study, I have to say that the findings are roughly consistent with my experience as an educator. What, then, are the implications for prospective applicants to B-schools? Here are three possibilities:
1. For the really good applicants, the world-beaters, the anguish over the relative brand strength of a school is unnecessary. I talk to hundreds of applicants each year, all of them apparently bright and highly-motivated. A top consideration for them in deciding where to apply is the strength of one school’s brand over another’s. We shouldn’t discount the psychic rewards of a prominent brand, but for “hard working, ambitious students” you can’t monetize the brand. As I tell prospective applicants, very soon after you get the MBA the world stops asking you where you went to school and starts asking you what you can actually do. The best students accomplish a lot and get paid for it.
2. The radical idea that brand shouldn’t be very important to the best students does not suggest that you should apply through some process of random selection or simply go where the cost is lowest. The reality is that B-schools are not perfect substitutes for one-another. The choices you make do have consequences; the basis for your choice should be learning style. If you are “hard-working and ambitious,” you should seek to attend the school that will most transform you as a leader, to go on and do the great work of which you are capable—specifically, this means matching your preferred style of learning to the school’s style of instruction. “Style” covers attributes such as lecture vs. discussion; large vs. small classes; highly coordinated and engineered program vs. every professor for him or herself; theoretical vs. practical; very current and relevant insights vs. the eternal verities; etc. If brand is less important, then style becomes profoundly important. In short, you must figure out what is your preferred style.
3. Selectivity matters for the quality of the learning experience. The flocking of eagles is associated with better academic performance; if you are surrounded with “mediocre or lazy” students, you won’t be stretched. Another article noted, “… having lots of smart, motivated fellow students in a concentrated place provides something immensely valuable. ''We're coming up with hard evidence,'' said Gordon Winston, an economist at Williams College, ''that being surrounded by other bright, demanding students has a real effect on academic performance.'' [2]
The biggest implication from this kind of research is that applicants should focus on the fit rather than brand strength. So should schools.
Cùng với dòng suy ngẫm trên, Dean Bruner có viết tiếp về cách định hướng khi apply MBA. Các bạn có thể tham khảo các bài viết khác của ông tại http://www.darden.virginia.edu/html/deansblog.aspx?id=20441&blogid=198
Getting an MBA: When and Where
The decision about where to apply would be best informed by the answers to four questions:
1. In what theatre are you ambitious to work? Local? Regional? National? Global? My advice is to pick the broadest scope possible, since the competitive trends of the past and future suggest that the traditional geographic barriers of operation are dwindling. The most consequential problems and opportunities in business will transcend borders.
2. What do you need to learn to operate on the stage to which you aspire? Certainly, there is the canon of business ideas—the core knowledge of tools and concepts. Thanks to the diaspora of Ph.D. graduates from leading schools, the teaching of this core curriculum is by now widespread. Among the best schools, one’s choice doesn’t depend very much on differences in the content of the core curriculum. But schools do differ widely in the sense they make of the core tools and concepts: are these interpreted in a purely local light? Or are they considered for application more broadly? Do the schools focus on deep theory or best practice for application of the tools? Who are the exemplars in their application—are they local firms or global leaders? Significant differences in business practice persist across regions: the world of business is not perfectly “flat” or global; rather, it is at best curved. The chief implication of this is that business students need to understand how to apply business tools and concepts across many different localities. MBA aspirants must get out of their comfort zone. Go where you encounter a diverse student body and faculty; go where you can broaden what you know; go where you will be challenged rigorously.
3. How do you need to learn? Part of our comfort zone consists of familiar styles of classroom teaching, typically lectures combined with problem sets and the occasional test. Unfortunately, the real world of business isn’t so forgiving in the way it serves up challenges. Recognizing this, a number of business schools are adopting the use of case studies, simulations, and team-based projects to better mirror the processes of discovery, analysis, and resolution that occur at the best firms. But learning by these methods isn’t for everyone; you must be ready for it. Generally, my advice is to choose the approach that best fits how you need to grow. When in doubt, get out of your comfort zone. My take on the buoyant interest in the Darden MBA as I travel around the world is that talented young people are looking beyond their borders for promising new ideas around which to make a meaningful contribution with their lives.
4. How do you define “best”? With over 11,000 institutions in the world that grant degrees in business, an applicant has plenty of choice. My strong advice is not to settle for what is easy, cheap, or convenient. Reach for the best school you can attend—not just out of attraction for that glittering notion of a brand. Rather you should reach for the best schools because as the saying goes, eagles flock together: talented teachers and students tend to go to those schools where they are likely to find each other, challenge each other, grow together, and form a lifetime bond as the important basis for a personal network. You must define “best” in your terms and not just settle for the opinion of an impersonal ranking. Factors such as size, location, teaching style, diversity, culture, and special strengths of the school should figure into what’s “best” for you.
My message is that MBA applicants have a lot of choice and must do their homework before making a decision. I advise applicants today as follows: go anywhere in the world to study with the best and then apply your knowledge where your impact is likely to be greatest.
thphong
12-11-2009, 02:50 PM
Cuộc sống hạnh phúc hay ** tùy theo thái độ của chính mình đối với nó.
Cảm ơn các bạn đã chia sẽ lợi ích khi học MBA .
trankhabao
03-12-2009, 12:05 AM
Đọc suốt cả buổi tối cho thread này (và vài thread khác).
Không dấu được sự "run" khi post 1st post của em - sợ MOD đánh giá em đi spam :). Nhưng thật sự em học được rất nhiều điều hay trong thread (tuy có vài bài hơi off chủ đề)
Rất cảm ơn chia sẽ của mọi người.
Kha
quynhgiao
03-12-2009, 01:35 PM
To Kha :tự tin chút đi cưng .trên này vẫn chỉ nhiều là " sách vở " và copy mấy cái người khác viết và sưu tầm trên net về thôi . Đừng có đánh giá cao quá mấy người học MBA hay gọi là cái khỉ gì cũng được bên US này .Cưng làm anh buồn cười quá khi nói : Em học được rất nhiều điều hay trong Thread này " . Cố lên để đến khi nào cưng sẽ thấy rằng " Trong cái thread này chả có điều hay gì cả ".Và khi đó cưng sẽ ngồi gác chân và nhếch mép cười .
trankhabao
04-12-2009, 11:24 AM
To Kha :tự tin chút đi cưng .trên này vẫn chỉ nhiều là " sách vở " và copy mấy cái người khác viết và sưu tầm trên net về thôi . Đừng có đánh giá cao quá mấy người học MBA hay gọi là cái khỉ gì cũng được bên US này .Cưng làm anh buồn cười quá khi nói : Em học được rất nhiều điều hay trong Thread này " . Cố lên để đến khi nào cưng sẽ thấy rằng " Trong cái thread này chả có điều hay gì cả ".Và khi đó cưng sẽ ngồi gác chân và nhếch mép cười .
To quynhgiao: Anh nói đúng, chỉ "sách vở" thì chẳng bao giờ tốt.
Nhưng bản thân em, em cảm thấy những người ở đây cũng rất là tử tế (ít nhất là cách giao tiếp) và đối với "não trạng" hiện tại của em, thì kiến thức/hiểu biết của họ (dù có là lý thuyết hay không, em không quan tâm) giúp em hiểu biết nhiều/nhanh hơn về thông tin em cần/muốn tìm hiểu.
Còn chuyện anh buồn cười em, thì nói thật em cũng không quan tâm lắm. Nhưng cảm ơn anh về sự động viên "Cố lên".
Chúc sức khỏe.
nguyenhongha
08-02-2010, 11:43 AM
Ôi, có bác sự nghiệp ổn định thế mà vẫn muốn đi học. Mình hâm mộ quá.
oliverkahn
08-02-2010, 03:56 PM
Kan. Do you know what you're talking about? Does your statement below base on facts? Is it from your personal experience or your friend's experience or your pure imagination?
With this English how the hell you can get into MBA man, I am stunned.
Hieple
08-02-2010, 04:09 PM
Kan. Do you know what you're talking about? Does your statement below base on facts? Is it from your personal experience or your friend's experience or your pure imagination?
With this English how the hell you can get into MBA man, I am stunned.
I do not possess a high proficiency in English, but if I can have my say, I say nothing wrong with anh Quang's question.
nnqv832002
12-02-2010, 02:41 PM
Cái thread này cho mình thêm một góc nhìn khác về diễn đàn, về MBA. Nó khá là bổ ích (mặc dù đôi lúc các bạn có hơi bị sôi nổi tranh luận về một chủ đề hơi bên ngoài nội dung của thread và đi vào personal của người khác). Các bạn MBA đúng là aggresive và rất là critical reasoning. :-bd
Dù sao đi nữa, anh Tùng cũng là một người rất đáng học hỏi, và cũng góp phần làm phong phú profiles của các members trong diễn đàn. Anh có lẽ may mắn hơn một số người khác là có 1 gia đình khá chuẩn mực, nhưng điều này đâu phải là điều không tốt, và đó không phải là lý do để phân biệt anh với những thành viên khác trong diễn đàn.
viet.huynh
13-02-2010, 02:51 AM
I wrote this note on VietAbroader when some friends asked why I decided to apply to b-school. Hope my perspectives are useful for those who consider applying. Happy Tet!
VietAbroader MBA Discussion Thread (http://vietabroader.org/f/showthread.php?t=9341)
If people know, with much certainty, what they want to do in life, MBA education may not be necessary (well, unless they want to look for potential husbands / wives in business schools). The truth is: most people don't! When I was in high school, I thought engineering was my future; early in college, I thought non-profit / consulting might be the way; at Morgan Stanley, I thought finance would be my destiny. Every time I interact with new people from different backgrounds, I learn something new and thus continue refining my vision. If you ask your MDs or your role models, most of them may say that they end up where they are by chance.
Perhaps more importantly, educational environment is where I find most of my best friends. If I am to pick 10 people to hang out with or start a business together, most of the selected ones happen to share my experience in high school or college. I enjoyed my time in finance and found some trusted colleagues who may work with me in the future. However, my colleagues and I have a little bit too much in common, and we may have been trained to think too similarly.
Plus, I thrive in environments where there are smart and dynamic people who excel in things that I have no clue. I observe, ask questions, and learn from those people. Business schools tend to attract people who accomplish interesting things in life, and I'm excited to copy little bits and pieces from such people.
Finally, when I read about or talked to people who have done admirable things in life (and found many traits in them that I hope to emulate), most of them happen to have MBA or JD education. It would be fun to be in an environment with people who possess great potential - they have a lot to teach us, especially when they are not successful yet!
Finally, when I read about or talked to people who have done admirable things in life (and found many traits in them that I hope to emulate), most of them happen to have MBA or JD education. It would be fun to be in an environment with people who possess great potential - they have a lot to teach us, especially when they are not successful yet!
Xin được hỏi bạn Việt 1 chút về cái kết luận (hay assumption) bôi đen này.
Is it really true that they just happen to have MBA or JD education? Khi bạn dùng từ happen mình hiểu là việc những người này have done admirable things in life has nothing to do with their MBA or JD education.
Mình không định claim là education của họ có ảnh hưởng thế nào đến việc họ làm. Mình chỉ hi vọng bạn làm rõ ý của bạn khi bạn viết như vậy. Do you really mean it?
jubnov
13-02-2010, 05:26 AM
If people know, with much certainty, what they want to do in life, MBA education may not be necessary (well, unless they want to look for potential husbands / wives in business schools). The truth is: most people don't! When I was in high school, I thought engineering was my future; early in college, I thought non-profit / consulting might be the way; at Morgan Stanley, I thought finance would be my destiny. Every time I interact with new people from different backgrounds, I learn something new and thus continue refining my vision. If you ask your MDs or your role models, most of them may say that they end up where they are by chance.
I'm not sure about your case, but I suspect this has a lot to do with the "herd mentality" - people in similar settings (e.g. same geographic location) tend to make the same career (and even life) choices.
Anyway, your thoughts remind me of one of Jack Welch's article that I came across the other day.
What Should I do with My Life?
I am a student with what may seem like a very big question. How can you figure out what to do with your life? I have read many books and taken part in countless activities to help me decide, but still, I cannot take even the first step of my career journey. Can you help?
We can mainly help by telling you that you are not alone.
Many young people feel overwhelmed at the beginning of their careers. They see all their friends and classmates getting great, fast-track jobs with big salaries – or at least it seems that way. They hear their parents telling them to work here or there, or get some graduate degree or another. And like you, they read books and take part in programs designed to help them with the “What should I do with my life?” question – but the answers only confuse matters more.
It’s enough to make you panic, which sort of sounds like your state of affairs. And that’s OK; it’s natural. But it won’t really help you move forward.
For that, you have to come to terms with the fact that most careers are not launched by a grand decision about where you want to end up and a clever game plan on how to get you there. No, most careers are iterative. They start with one somewhat appealing job – that is, a job that feels like it might be a pretty good match for your skills, interests, and goals. That job typically ends up being not exactly right, so it leads to a job that has a somewhat better fit, which leads to yet another job with an even better fit. And so on and on, until one day – often years from the starting line – you find yourself in the job you have actually been waiting for all your life, the one that gives you meaning and purpose. The one you wished you had known about back when you started, but couldn’t –simply because you hadn’t started working yet.
But you know what? Even that “perfect” job will not be without its trials and tribulations. You may be at it for six months and then get a lousy new boss. Or your company may get acquired and your job may change, or go away entirely. And your journey will need to start again.
Our point is, careers are long and unpredictable. They are rarely linear. They zig and zag, stop and start, and take many unexpected twists and turns. Hard work and talent matter, and luck will play a role too.
The key for you at this point is just to start. Learn about growing companies, emerging market trends, influential people, and new cultural phenomena. Talk with people in different professions and with varied life stories. Go on interviews. Ask questions. Mull it all over, with both your head and your heart. And incidentally, the latter will probably tell you at least as much as the former.
Then act -- take a job. Remember, it doesn’t have to be THE job. It just needs to be a job that feels good enough to get you going.
The job that calls you -- the career you were meant for -- will come. And it will be part of a life journey that you will follow, like most people, one step at a time.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.