PDA

View Full Version : HBR_The Best Advice I Ever Got


thai
26-11-2007, 01:19 AM
The Best Advice I Ever Got
Section: forethought

Hans-Paul Bürkner
President and Chief Executive Officer
The Boston Consulting Group

Good advice often comes in the form of deeds, not words. The best advice I ever got came not by listening, but by observing one of my colleagues - by watching his behavior, coming to understand his philosophy, and then adapting it to my own style.

When I joined BCG as a consultant in 1981, Tom Lewis was a principal, and quickly became one of my role models, though he was only about five years my senior. On one of our earliest projects together, we worked for a high-technology client evaluating potential entry into new businesses. Tom was responsible for a remarkably mixed team: We had one person who was strong on organizational issues but incredibly weak with numbers, another who was a computer on legs - superb with analytics, much less so with anything else - and so on. At that time, I assumed it was better (or certainly easier) to build a team from people with similar strengths that were ideally suited to the task, so I didn't envy Tom the job of leading such a disparate group, nor did I anticipate a positive outcome with the client.

But Tom, who's a very modest man, didn't have the same philosophy. He simply went about the task of turning that diverse set of individuals into a high-performing team - methodically, gradually, and quietly. Every week or so, he would engage us one-on-one to discuss how we perceived our performance, what we liked to do, what we thought would help the project go well, all in a nonthreatening way. Rather than saying to the person weak at numbers, "You want to do economic modeling? Are you kidding?" Tom helped steer him toward tasks he excelled at, letting him use and - more important - show off his abilities to the best advantage. As a result, team members developed a deep appreciation of each individual's skills, and that increased our investment in the group effort. The client implemented our recommendations, and that project became the basis of a very long relationship with BCG.

Tom never articulated this team-building philosophy directly, but I watched him act on it many times, and it is central to how I now think about leading individuals, teams, and this firm. When we're faced with what looks at first like an unsolvable problem, a team with what I call "spikes" of different talents will come up with a better solution than a team whose members have similar strengths. One person makes an oddball suggestion, the next person misunderstands it but in a fruitful way, and together they end up devising a novel solution. The process can be slow and uncomfortable; spikiness often hurts. But it can yield spectacular results - as long as the firm or the project leader ensures that team members appreciate one another's talents.

Building teams is not about being nice. Tom is unusual; he's a natural diplomat, and people like to work with him. Yet however graceful and nonthreatening, his talks went to the heart of a subject most people would rather avoid: what they're good at and what they're not. While I've adopted Tom's philosophy, I apply it differently. Tom was subtle; I'm more direct. When putting together a team, I make sure it's spiky. And when people complain that their differences will cause problems, I'll bluntly disagree. I'll tell an unhappy manager, "It doesn't matter that he's weak in finance. Find out what he's best at, and show his strength to the team." Tom's subtlety was effective for him, but directness comes naturally to me. Acting on advice works best when you do it your way.

Longatum
26-11-2007, 08:14 AM
Excellent read!!! Dung cai em dang muon tim doc.

ngotrung
26-11-2007, 11:09 AM
Có phát hiện ra được cách áp dụng của bài học này không Long? :D

Longatum
26-11-2007, 11:28 AM
??/ chịu không hiểu bác Trung nói cái gì? Practices?

ngotrung
26-11-2007, 02:40 PM
Áp dụng với bản thân như thế nào ý mà. Thường thì học nên đi với hành, bài này có 1 ý khá hay về cách học theo người khác.

thanhnc1316
26-11-2007, 09:18 PM
Em hơi confused một tí, bác Trung nói là cách học theo người khác?? Em thì không nghĩ thế mà cách influence người khác thì có lẽ đúng hơn chăng?

thai
27-11-2007, 01:49 AM
Trả lời Thành, xin kể ngày xưa có câu chyện thế này:

Có một lão nổi tiếng là đạo đức, nghiêm khắc với bản thân, tu rèn đạo đức, túm lại đức cao vọng trọng tên là A.
Có một lão khác chả nối tiếng gì cả, cũng chả tội gì phải giữ mình, và (tất nhiên) chả ai nghĩ là lão có đạo đức tuyệt vời, tên là B.

Một hôm trời mưa to gió lớn, có một cô gái trẻ, xinh đẹp, đơn độc xin trú nhờ nhà lão A (độc thân). Lão A mở cửa mời vào,cho ở nhờ và... không làm gì (tất nhiên, đức cao vọng trọng mà):nothing_to_say: . Cả thiên hạ lại tiếp tục nghiến răng khen lão A cao đạo.

Lão B gặp tình huống tương tự thì... nhất quyết không mở cửa mời cô ẻm vào. Cô ẻm bực lắm bảo "nhìn gương lão A đấy mà cư xử".

Lão B trả lời: "vì ta không được cao đạo như lão A, nhưng ta lại muốn được thiên hạ ca ngợi như lão ấy (là đức cao, vọng trọng), nên...ta đóng cửa không để cô vào nhà được".

Thế nên tùy! Mục đích giống nhau, con đường có thể khác tùy theo...

thai
27-11-2007, 01:57 AM
À, bài viết trên có thể có ích khi các bạn (đang apply MBA) nghĩ về teamwork, về team spirit, và vẽ ra một scenario về team để trả lời khi được trường interview.

Goodluck.

ncmkhoa
27-11-2007, 09:30 AM
Trả lời Thành, xin kể ngày xưa có câu chyện thế này:

Có một lão nổi tiếng là đạo đức, nghiêm khắc với bản thân, tu rèn đạo đức, túm lại đức cao vọng trọng tên là A.
Có một lão khác chả nối tiếng gì cả, cũng chả tội gì phải giữ mình, và (tất nhiên) chả ai nghĩ là lão có đạo đức tuyệt vời, tên là B.

Một hôm trời mưa to gió lớn, có một cô gái trẻ, xinh đẹp, đơn độc xin trú nhờ nhà lão A (độc thân). Lão A mở cửa mời vào,cho ở nhờ và... không làm gì (tất nhiên, đức cao vọng trọng mà):nothing_to_say: . Cả thiên hạ lại tiếp tục nghiến răng khen lão A cao đạo.

Lão B gặp tình huống tương tự thì... nhất quyết không mở cửa mời cô ẻm vào. Cô ẻm bực lắm bảo "nhìn gương lão A đấy mà cư xử".

Lão B trả lời: "vì ta không được cao đạo như lão A, nhưng ta lại muốn được thiên hạ ca ngợi như lão ấy (là đức cao, vọng trọng), nên...ta đóng cửa không để cô vào nhà được".

Thế nên tùy! Mục đích giống nhau, con đường có thể khác tùy theo...

Cái ví dụ này buồn cười nhở. Ông B không có gì đề giữ và cũng chả ai để ý thì sao lại không đi giúp đỡ người khác. Còn việc bắt chước người khác thì rõ ràng là sai rồi. :o

ngotrung
27-11-2007, 02:04 PM
@anh Khoa: có thể B cho vào nhà và không làm gì thật, nhưng dân tình nó không nghĩ thế!

thanhnc1316
27-11-2007, 10:02 PM
Bạn Thái đưa ví dụ hay nhưng chưa hợp lý rồi. Mọi con đường đều dẫn đến Roma nhưng có con đường chính, con đường phụ. Bạn chọn đi trên con đường nào, đấy là vấn đề chứ không phải đi con đường nào cũng được, miễn là đến...hehe.

ncmkhoa
27-11-2007, 11:21 PM
Làm người đôi khi cũng khó nhỉ. Làm cũng bị nói mà không làm gì cũng bị nói. Thế mới biết là làm theo chính kiến của bản thân khó thế nào.

thai
28-11-2007, 07:03 AM
Bạn Thái đưa ví dụ hay nhưng chưa hợp lý rồi. Mọi con đường đều dẫn đến Roma nhưng có con đường chính, con đường phụ. Bạn chọn đi trên con đường nào, đấy là vấn đề chứ không phải đi con đường nào cũng được, miễn là đến...hehe.

Chính phụ là tùy từng người chứ, không có one-size-fits-all solution đâu ông bạn ạ (tất nhiên là ta đang bàn những việc có thể làm và không trái luật)!

Thành cũng có lý khi đề cập "con đường chính" theo hướng ai mà chẳng có điểm chung (ví dụ: đầu, tay, chân, ...). Tuy nhiên, trong mấy cái chung đó chả ai giống ai.