PDA

View Full Version : MBA -- Think carefully before taking the plunge


Cuongdk
08-01-2008, 02:38 PM
Bài dưới đây là một tâm sự của một bạn đã ra finish MBA tại Wharton, đọc nhiều về mặt tốt của MBA rồi, thỉnh thoảng cũng nhìn vào mặt xấu một chút như bài học về cách nhìn nhiều phía về một vấn đều mà anh Lân đã nói mấy hôm trước:
-------------------
http://mbacaveatemptor.blogspot.com/

A Wharton grad's caveat emptor for prospective MBAs


Everyone goes through a bit of an identity crisis in their twenties. In college, we all enjoyed the luxury of ignorance and optimism. The contestants on The Apprentice seem to be making it big, so why can't we? Unfortunately, once we finally make it into the real-life workforce, those dreams are quickly dashed by the corporate machine. As anyone at the bottom of the corporate ladder can tell you, the first few years of a business career will most likely resemble the movies "Office Space" or "Harold and Kumar Go To White Castle". Career promotion and salary increases often occurs at a snail's pace, and the level of intellectual stimulation is far lower than experienced in school.

After a few years of such ennui, when our defenses are down because of drinking and depression, many young professionals fall victim to the siren's song of an MBA-- and such a temptation is understandable. The graduate business programs of Harvard, Wharton, and Stanford reported in their 2003 career placement statistics that the starting median compensations were $106,000, $115,000, $120,000 respectively. In addition, they offer the opportunity to join a fraternity of future business leaders, to learn the skills necessary to succeed, to earn a valuable resume pedigree, to enter into an elite recruiting pool, and to take a two-year break from the rat race. They prop up examples like Donald Trump and George W Bush as examples of how an MBA program is the first step in becoming a master of the universe. What mortal can resist such a temptation?

I know this because I was in the same boat five years ago. Needless to say, I took the plunge and enrolled in Wharton's MBA program, class of 2002. Based on my experiences, I would like to take the chance in this article to provide an insiders perspective on the common misconceptions of the big name MBA experience. I feel the responsiblity to share this knowledge with you because I feel that biz-school marketing materials make a lot of claims: some of them are true, and some of them are, shall we say, half-truths.

First, let's start with the true statements.

True Statement #1: The People
One benefit of attending a top MBA program is that you will meet many brilliant, interesting, fantastic people just like you. You will quickly make friends, and you will discover many people of unfamiliar cliques, castes or countries whom you normally would never speak to but actually turn out to be fascinating individuals. As a graduate myself, I can tell you that I met several of my dearest friends at Wharton. I can also assure you that I'm not the only one who feels this way. Every top-MBA program grad I ever speak with will invariably wax poetic about the wonderful people they met in their business school years.

True Statement #2: Two More Years Of College
Who wouldn't want another two years of college now that you know how to appreciate it? This point should be obvious, so I won't delve into details. Instead, here's a list of some collegiate perks that most people would love to revisit: Fridays off, high concentration of single men/women, parties, time to pursue hobbies, a chance to pursue an activity you never did in college (journalism, theater, singing, etc), elective courses, spring break... and the list goes on.

****

Now let's move on to the half-truths

Half Truth #1: Money
The myth of the six-figure-plus salary for an MBA graduate seems to be emblazoned into the collective unconscious. Every MBA website mentions it, the Business Week and US News and World Report articles report on it, and every watercooler kibbitzing session on the topic of the MBA invariably broaches it. This six-figure salary is often much higher than that of your typical MBA applicant. The Graduate Management Admissions Council estimates that an MBA degree provides an increase of 35% in salary pre and post MBA.

These rumors, conjectures, and statistics provide a quite alluring draw, so let's explore them a bit. In all fairness, there are many individuals who receive high salaries upon graduation. My colleagues who have pursued the finance and consulting paths have amassed quite a respectable quantity of what the Notorious BIG refers to as "paper". One of my friends working in finance even managed to pull down a $500,000 bonus in 2003. Enough said.

Unfortunately, however, there is a flip side. Median compensation numbers are inflated a bit since the schools only release statistics on self-reported information, and not all graduates reply to the survey. For example, the $115,000 median income from the most recent Wharton career report is the average of the 600 respondents, not of the 778 graduates. This disconnect introduces what statisticians refer to as a "non-response bias", meaning that when it comes to reporting something as ego-sensitive as compensation, people receiving low salaries are unlikely to respond. Such a bias implies that the true average compensation is probably somewhat lower. To give a real world example, I personally chose not to reveal my salary information to the Career Management office because I felt slightly emasculated in admitting to my relatively meager remuneration.

Secondly, one must beware of what I refer to as the "Keanu Reeves Factor" (in homage to his riveting performance in A Devil's Advocate). The Keanu Reeves factor dictates that in order to earn these six-figure salaries, one typically needs to land a job in investment banking or management consulting where one must sell one's soul to the devil. This underworld reference is not intended to refer to the "insert-your-favorite-corporate-crook-here" MBA graduates of yesteryear, but rather to the infernal quality of life that entry level consulants and investment bankers lead. The hours are really, really, long and you completely surrender control over your life. A good friend of mine at a major investment bank said it best in a recent informal interview, "It sucks even worse than people say it sucks."

Thirdly (if that's actually a word), the return on investment might not be as high as you might think. If you will excuse the irony of using a concept learned in business school to refute the value of business school, please consider the following example:

Assume that the Graduate Management Admissions council is correct and that an MBA engenders a 35% salary increase. Also assume that the $115K salary is correct. If one were to take into account the changes in marginal tax rates, the years of lost income, et cetera, the change in Net Present Value for your ten years after business school would be -$53,000. This figure is primarily driven by the fact that the student loan repayments for such a hefty sum would have to be a staggering, non-tax deductible $1,500/ month (assuming a 10 year repayment period). Put into more simplistic terms, if one were to leave an $85K/year job today for the hope of getting a $115K/year job two years from now, your net yearly take-home pay (after loan repayments) will be actually be lower than if you simply stay put for the first several years. You won't even break even until about twelve years from now.

Please refer to my link for further explanation.

In summary, the possiblity of a significant salary increase do exist for MBA graduates, however that gamble comes with a hefty price. Could that money perhaps be spent better somewhere else? How about saving or investing the money? Or perhaps even investing it in a business of your own?


Half Truth #2: A Chance To Re-Invent Oneself
Perhaps with a teenager's ignorance, you began on a path that has led you to a less-than-ideal career. Maybe a major in sociology seemed like a good idea at the time, but now you've awaken to discover that your job as a social worker just isn't as rewarding as you thought it may be. Well, it just so happens that business schools love to woo people like you. They will herald you in the literature as coming from a "non-traditional background". I'm sure if you log onto any MBA website there will be a testimonial from the proverbial Cinderella who was radically transformed from an art curator into an investment banking tycoon.

Such an opportunity does exist, however there is a flip side-- namely that, as Napoleon Dynamite might say, "Sweet companies only want guys with skills", meaning that an employer will typically only hire the candidate with the most complete portfolio of job-related experience available. As a result, non-traditional candidates often lose out on a finance position (for example) to those with more finance or industry-specific related accomplishments on their resume.

MBA programs do offer the opportunity to gain some of these skills through internships, classes, clubs, etc, however let the buyer beware that if you are looking to re-invent yourself, you may be in for an uphill climb.


Half Truth #3: Pedigree
I won't lie, having the words Wharton MBA graduate on my resume looks nice. I have played the card sucessfully in promotion discussions, to the tune of "I have a Wharton MBA so surely I'm qualified to take on more strategic responsibility", and my company has enjoyed playing the same card in client discussions, singing paeans like "we're putting a Wharton MBA on your account so you needn't worry".

The only caveat here is that the pedigree is often not enough. Any corporate decision related to hiring, promotion, compensation et cetera will usually be based on either merit, personal charm, politics, physical appearance, and nepotism first. Pedigree comes second. It break a tie, but that's about it. In order to make it in the business world you have to know the right people, walk the walk, talk the talk, and fight like hell. These rules don't change with a fancy degree. Trust me.


****


In conclusion, my been-there-done-that experience has taught me that a top MBA program provide some benefits, but at a steep price. If you are currently considering attending a full-time program, please stop to ask yourself whether or not you are willing to take the risk. Business school is a big risk. Should you choose to enroll, the only certainty is that you will shell out about $125,000. Such a figure correllates to a $1,500/month non-deductible loan repayment and a ten-year period of time in which you will not be able to save a red cent. If you think that this payment is worth it to earn the pedigree, the fraternity, the two years off, and a shot at the big bucks, then the MBA is right for you.

If not, please do something else.

lost_knight
08-01-2008, 03:47 PM
Đọc xong bài này, mình nghĩ đến không biết các anh/chị/bạn Việt Nam đã học MBA ở Mỹ về thì có ý kiến gì không? Đây chắc là của một bác người Mẽo viết.

Cuongdk
08-01-2008, 04:00 PM
Mỹ nó còn thế thì dân Việt còn khó khăn hơn gấp mấy lần...

Longatum
08-01-2008, 08:11 PM
Hĩ hĩ, cái NPV ở trên tính là dựa trên 115k fix trong suốt 10 năm, không có tăng lương, không có bonus.

Với lại VN chúng ta có bao giờ có vấn đề gì về việc bán linh hồn cho the devil đâu nhẩy? Nếu mà secure đc ibanking, management consulting job thì chắc các bác sẽ làm thôi.... mà lúc đấy thì base + bonus 1 năm chắc cũng phải được gần 200k là ít nhất cho first year.

jondontran
09-01-2008, 10:52 AM
Mỹ nó còn thế thì dân Việt còn khó khăn hơn gấp mấy lần...

Chờ nhé. Để bữa nào làm 1 bài về chuyện recruiting cho management consulting ở McKinsey cho nghe. Đang trong mùa "dzựt tóc, móc mắt."

newhaven07
09-01-2008, 12:19 PM
Cái này thì tùy từng người chứ. Bạn nào còn trẻ, vào được investment bank hay công ty về management consulting thì càng tốt chứ sao. Nếu còn trẻ, có sức khỏe và thời gian thì không nên sợ khó khăn, vất vả. Dĩ nhiên, MBA chẳng phải là cứu cánh thần kỳ, nhưng tụi Mỹ chẳng ngu gì mà ào ào đi học MBA.

Chẳng biết mọi người đặt target lương cho việc làm của mình sau tốt nghiệp ra sao. Mình chỉ đặt mục tiên kiếm được việc khoảng $65-70,000/ năm. Trước khi kiếm được intern thì còn đặt mục tiêu thấp hơn nữa, nhưng bây giờ thì có tự tin để nâng mức này lên một chút. Còn 6-figure salary thì chắc là ngoài tầm với.

tibeo
09-01-2008, 12:34 PM
Thời thế anh hùng tạo!

Quang
10-01-2008, 01:00 AM
1. Hồng dùng chữ "cứu cánh" sai nghĩa rồi nhé. Đề nghị tra lại từ điển rồi post lên cho các bạn tham khảo. Mình chỉ xin giải thích sơ sơ "cứu cánh" có nghĩa là hậu quả, kết quả chứ không liên quan gì đến chữ "cứu" cả. Để dễ nhớ thì liên hệ với câu này "Cứu cánh biện minh cho phương tiện"

2. "Shoot for the stars and you may reach the moon." Mình không thích lắm việc đặt target thấp. Whether you can or cannot, you're right mà. Cá nhân mình, với những gì mình biết về nhau, mình nghĩ bạn Hồng nên aim higher. At least, it's more likely that'll help you to reach your target. Otherwise, you're very likely to end up with less.

3. Để boost your confidence thì bạn Hồng nên tìm cơ hội gặp gỡ, nói chuyện với các bạn mà đã đang và sắp sửa kiếm được $150K như ở trên có đề cập đấy để thấy được là một là các bạn ấy bị quá overrated hoặc chính mình đang quá underrated bản thân.


Cái này thì tùy từng người chứ. Bạn nào còn trẻ, vào được investment bank hay công ty về management consulting thì càng tốt chứ sao. Nếu còn trẻ, có sức khỏe và thời gian thì không nên sợ khó khăn, vất vả. Dĩ nhiên, MBA chẳng phải là cứu cánh thần kỳ, nhưng tụi Mỹ chẳng ngu gì mà ào ào đi học MBA.

Chẳng biết mọi người đặt target lương cho việc làm của mình sau tốt nghiệp ra sao. Mình chỉ đặt mục tiên kiếm được việc khoảng $65-70,000/ năm. Trước khi kiếm được intern thì còn đặt mục tiêu thấp hơn nữa, nhưng bây giờ thì có tự tin để nâng mức này lên một chút. Còn 6-figure salary thì chắc là ngoài tầm với.

ncmkhoa
10-01-2008, 02:45 AM
3. Để boost your confidence thì bạn Hồng nên tìm cơ hội gặp gỡ, nói chuyện với các bạn mà đã đang và sắp sửa kiếm được $150K như ở trên có đề cập đấy để thấy được là một là các bạn ấy bị quá overrated hoặc chính mình đang quá underrated bản thân.


Chị Hồng phải gọi điện thoại ngay cho anh Q đi, anh Q gợi ý đấy rồi kìa.

newhaven07
10-01-2008, 11:27 AM
Từ "cứu cánh" mà anh giải thích trong câu "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" là chính xác. Ngoài ra, theo em hiểu, mình cũng có hiểu theo nghĩa "cứu cánh" đồng nghĩa với "giải pháp" trong tình huống khó khăn hay mong đợi. Nghĩa này được dùng khá rộng rãi trên báo chí ngày nay. Em chưa tra từ điển vì không có từ điển ở đây, sẽ tra lại sau khi có thời gian.

Về việc lương, em sẽ suy nghĩ và tìm hiểu kỹ hơn. Chắc chắn em sẽ theo lời Khoa, nói chuyện với anh về chuyện này. Âu đây cũng là một phần trong quá trình tìm việc.

Quang
10-01-2008, 10:24 PM
Nghĩa "giải pháp" được dùng khá rộng rãi trên báo chí là sai, do các phóng viên dốt tiếng Việt dùng. Nổi tiếng nhất là có một số báo Tuổi Trẻ, một trang thì có bài về dùng "cứu cánh" thế nào cho đúng, còn trang khác thì có bài viết dùng chữ "cứu cánh" theo nghĩa sai :D

Bạn Khoa khoèo anh đấy, không phải lời khuyên chân thành gì đâu.

Từ "cứu cánh" mà anh giải thích trong câu "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" là chính xác. Ngoài ra, theo em hiểu, mình cũng có hiểu theo nghĩa "cứu cánh" đồng nghĩa với "giải pháp" trong tình huống khó khăn hay mong đợi. Nghĩa này được dùng khá rộng rãi trên báo chí ngày nay. Em chưa tra từ điển vì không có từ điển ở đây, sẽ tra lại sau khi có thời gian.

Về việc lương, em sẽ suy nghĩ và tìm hiểu kỹ hơn. Chắc chắn em sẽ theo lời Khoa, nói chuyện với anh về chuyện này. Âu đây cũng là một phần trong quá trình tìm việc.

lehang267
10-01-2008, 10:46 PM
Cho em hỏi, nghĩa đúng của giải pháp là gì? Giải pháp = Biện pháp = Solution???

ngotrung
10-01-2008, 11:45 PM
Biện pháp hình như là method # solution là giải pháp

newhaven07
11-01-2008, 06:27 AM
Kể mọi người nghe, không phải với ý "Thấy người sang bắt quàng làm họ" đâu nhé. Hôm qua mình gặp một người bạn cũ là chị của em Thắng nhà mình. Học Harvard, hiện làm Marketing Director cho Unilever ở Mỹ, phụ trách thị trường châu Âu. Bạn ấy tốt nghiệp MBA đã được 4 năm. Bạn này thuộc loại rất đặc biệt về mặt thông minh, lanh lẹ và quảng giao, mình thấy khâm phục dễ sợ luôn. Chắc bác Quang nhà mình biết nhân vật này.

Thế thành ra nghĩ lại mới thấy chuyện "aim high" là có lý.

Mà thôi nhân tiện hỏi luôn bà con. Chẳng hạn lương cho chức danh Financial Analyst ở mức entry level ở công ty lớn hiện nay dao động trong khoảng nào thế?

ncmkhoa
11-01-2008, 10:10 AM
CT được promote làm MD rồi à? nhanh thế. Đúng là Harvard alumni

tibeo
12-01-2008, 03:07 AM
Các admin tài giỏi làm sao mời CT vào tham gia diễn đàn đi. Chắc có nhiều điều hay! Anh Khoa, anh Quang đâu rùi ;)

little.nemo
12-01-2008, 12:55 PM
3 cái "half-truth" của người viết trên đây đều là do unrealistic expectation mà ra cả. Tấm bằng MBA cho dù của bất cứ trường nào cũng không phải là một lá bùa để hễ có nó là tự nhiên được trả lương cao, được trọng vọng; học 2 năm không thể thay đổi con người mình được. Mình nghĩ chỉ có những người immature mới có những expectation như thế thôi. Muốn thành công thì ai cũng phải nỗ lực và nỗ lực không ngừng, đâu phải cứ vào trường top rồi thì tự cho phép mình nghỉ ngơi được đâu.

Mình thì thấy một chương trình MBA tốt sẽ là một nơi cung cấp các resources phong phú và chất lượng cao để sinh viên có thể sử dụng để hoàn thiện bản thân, nâng cao kỹ năng của mình. Resources có sẵn mà mình chưa đủ nội công để vận dụng nó thì trước hết nên tự trách mình. Như bản thân mình chẳng hạn, trường có nhiều chương trình rất hay nhưng mình chả utilize được vì chưa đủ tầm, đấy là tại mình dở chứ không phải tại trường dở.

endof2008
18-01-2008, 10:31 PM
Em thấy cái vấn đề đi học mba & loans giữa những người sống lâu ở Mỹ và sống ở châu á khác nhau, ko gom lại chung được. Em có quen 2 alumni MIT, 1 người sống và học ở Mỹ từ nhỏ,pre-MBA job khá tốt, nên lúc đi học MBA thì đã có 1 số vốn giành dụm khá lắm rồi, clear 1 phát sạch hết loan, nên ra trường là earn ngay lại mà còn earn nhiều hơn nên chả có gì phải băn khoăn lăn tăn. Người kia thì học scholarship nên khuyên em ráng tìm scholarship đi, chứ ko có .."cũng gây quá nhỉ" .. Đó là về vấn đề tiền bạc, background khác nhau thì decision cũng khác nhau.

Còn cái value của MBA cho người vn cũng khác với các nước khác, nó giúp mình trở thành "international employee" đi đâu cũng được, đặc biệt là ở lại Mỹ làm như vậy mba cũng có giá trị hơn. Chứ còn những người ở anh, pháp thì họ quá dễ dàng xin việc khắp nơi. ngay như ở sing, ko qua mỹ được chứ chạy lòng vòng châu á hay đi châu âu thì cũng đi suốt ngày. Như vậy đối với người vn thi mba more values mà cũng more cost ..nên vấn đề là phải weight cái ratio hihi.. Mà học mba còn vì nhiều thứ khác chứ ko phải chỉ tiền. (Em nghĩ nếu muốn làm giàu, ko cần phải học mba , có khi ở vn mà giàu hơn ấy chứ.) Như vậy vì cái gì thì mình phải đong đo đổi ra tiền để tính cái ratio coi có hợp lí hông =)).

tibeo
08-02-2009, 01:21 PM
1. Hồng dùng chữ "cứu cánh" sai nghĩa rồi nhé. Đề nghị tra lại từ điển rồi post lên cho các bạn tham khảo. Mình chỉ xin giải thích sơ sơ "cứu cánh" có nghĩa là hậu quả, kết quả chứ không liên quan gì đến chữ "cứu" cả. Để dễ nhớ thì liên hệ với câu này "Cứu cánh biện minh cho phương tiện"

Nhân dịp hôm nay rảnh tẹo, vào bênh vực bạn Hồng cái. Mời bà con vào tranh cãi cho nó xôm tụ luôn.
--------------------------------------
Cái câu "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" thì xưa gần bằng Trái đất rồi, và một version khác của nó là "Mục đích biện minh cho phương tiện", hay nói chữ chút là "The end justifies the means" (câu dài, đọc muốn hết hơi à :D)

Từ "cứu cánh" được hiểu là "mục đích" xem ra chỉ tồn tại trong cái câu ở trên. Không ai cắc cớ lại đi viết là: "Cứu cánh" của cuộc đời tôi là có em đó em yêu (Viết quách là "Mục đích của cuộc đời tôi là có em đó em yêu" phải dễ lấy lòng em ấy hơn không :D. Nói chữ nghĩa nhiều khi còn bị em ấy chửi cho là "Cha nội này ỉ học MBA nói chuyện nghe nhức răng ghê :-@). Và cũng dễ dàng nêu ra một ví dụ khác để minh chứng rằng sử dụng từ "mục đích" nghe phê (và rõ ràng, dễ hiểu) hơn nhiều.

Vậy cắc cớ gì mà cha nội nào đó lại dịch cái câu tiếng Anh kia như vậy (cứ cho là câu tiếng Anh có trước đi, còn không chịu thì...đọc tiếp), hay không xài chữ "mục đích" mà đi xài cái chữ "cứu cánh" chi ác rứa? Bây giờ đến phần mình "nhàn đàm" đây (yeah, "nhàn đàm", nhức răng chưa :D):

Câu "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" hàm ý, (but not limited to), phê phán việc lấy cái mục đích làm lý lẽ bao che cho cái hành vi xấu xa của mình. Tuy rằng chữ Hán-Việt "biện minh" có nghĩa là "xem xét cho kĩ càng để làm sáng tỏ vấn đề" (biện: xét rõ; minh: sáng) nhưng chúng ta thường sử dụng từ "biện minh" mang nghĩa không tích cực. Ví dụ: Nhà văn Phạm Thị Ngọc Liên (nhà văn này ở thời chúng ta, mình cũng mới biết :D) viết trong truyện "Người đàn bà bí ẩn" (Chết, sao ví dụ nào của mình cũng dính dáng phụ nữ thế này) câu này: "Thật tệ hại. Y lại còn đem cả người cha đã chết của tôi ra để biện minh nữa ư? Tôi đứng phắt dậy: Anh hãy để cho vong linh bố tôi được yên. Và cả tôi nữa. Giữa chúng ta chẳng còn gì để nói”.

Chính cái việc sử dụng chữ "biện minh" theo nghĩa không tích cực như vậy cho chúng ta một gợi ý là chữ "cứu cánh" được dùng thay cho chữ "mục đích" trong câu thành ngữ trên là có cái lý của nó. Từ "cứu cánh" (khoan hãy bê từ điển tiếng Việt to ra, chúng ta sẽ "đàm" sau) được dùng tràng giang theo nghĩa là "cái gì đó giúp chúng ta sống sót, nâng đỡ chúng ta", tức là "cứu+cánh" [Cái làm chỗ dựa (về tinh thần hoặc vật chất) có thể cứu giúp cho thoát khỏi tình cảnh không hay nào đó] (Bà con google giúp cái ví dụ, source tốt đầy ra đấy). Chính vì một ai đó muốn biện minh cho hành vi của mình, nên anh ta (chữ "anh ta" dùng bình đẳng cho cả hai phái :-B) phải cần tới một cái "cứu+cánh", mà cụ thể chính là cái mục đích mà anh ta nhắm đến (hay giả vờ nhắm đến, hay sẽ phải nhắm đến cho "hợp pháp" cái vụ "biện minh" :D)

Như vậy, từ "mục đích" trong trường hợp đặc biệt này được thay bằng "cứu cánh", vì những lý do đã nêu trên đây. Đem logic ra xét: Từ "mục đích" có nghĩa là "cứu cánh" trong vài trường hợp, nhưng "mục đích" theo nghĩa rộng nhất của nó không phải là "cứu cánh", nó bao hàm "cứu cánh" (same logic, nước mưa là nước, nhưng nước không phải là nước mưa, có thể là nước gì đó bà con cứ mặc sức mà tưởng tượng). Nghĩa của từ "mục đích" rộng hơn vào bao hàm từ "cứu cánh", và chỉ được hiểu là "cứu cánh" trong vài trường hợp mà thôi.

Quay lại vụ từ điển. Nhà mình có mấy cuốn từ điển tiếng Việt to đùng, Hoàng Phê các loại, rồi là đại từ điển tiếng Việt >:/ :-j. Muốn nêu ra một nguyên tắc của việc chọn từ và giải nghĩa từ trong từ điển: Những nhà soạn giả giải nghĩa từ dựa theo cách dân chúng sử dụng từ đó, và put more weight cho các nhà văn. Cụ thể là khi anh em tra từ điển, sẽ thấy trích dẫn ví dụ sử dụng từ từ các tờ báo uy tín hoặc là các nhà văn nổi tiếng (Làm mình nhớ tới câu: Trong vườn sắc đỏ RŨA màu xanh - Xuân Diệu, ôi sao mà ta yêu thơ đến thế ~:>). Điều đó cho thấy là từ điển phản ánh cách dùng từ trong thực tế trước, rồi sau đó những người tra từ điển lại theo định nghĩa của từ điển mà xài theo. Cái câu "cứu cánh biện minh cho phương tiện" đã tồn tại quá lâu, và câu "mục đích biện minh cho phương tiện" cũng tồn tại lâu không kém đã làm nhiều người tưởng rằng hai từ đó là một. Ác ở chỗ, các nhà văn thơ trí thức mới xài (sai) chữ "cứu cánh" theo nghĩa "mục đích", chứ dân thường xài theo nghĩa "cứu+cánh". Các bác soạn từ điển put more weight lên nhà văn nhà thơ, và/hoặc thiếu tư duy logic, thế là cũng đánh đồng "mục đích" và "cứu cánh".

Tóm lại, nói rằng "cứu cánh" có nghĩa là "mục đích", in general, là sai. Nó chỉ đúng trong vài trường hợp đặc biệt mà thôi.

Convinced? No? Bring it on!
------------------------------------------

little.nemo
09-02-2009, 02:33 AM
Bạn Tí béo hôm nay sao tự nhiên lắm chữ thế? Đọc bài của bạn nghe lùng bùng lỗ tai, chả hiểu gì hêt.

tram.ttle
09-02-2009, 09:00 PM
Anh Phương chơi chiêu tung hỏa mù. Như em thì đọc phân nửa thôi là anh nói gì em gật đó luôn. Còn phải hỏi có convinced hay không gì nữa :hypno:

Quang
09-02-2009, 09:22 PM
Thằng Tí cứ thích cãi với đài là thế nào nhỉ?

================================================== ===
Cứu cánh:

究竟

A: The final aim.

P: Le but final.


Cứu: Cuối cùng, tra xét. Cánh: chỗ cuối cùng.

Cứu cánh là mục đích cuối cùng, chỗ cuối cùng sẽ đạt đến.

Thuyết cứu cánh cho rằng mọi vật sở dĩ tồn tại là vì nó có một cứu cánh nhứt định. Trái lại là Thuyết ngẫu nhiên.

http://www.personal.usyd.edu.au/~cdao/tudien/c/c3-042.htm

====================================
Danh từ
cứu cánh

Mục đích cuối cùng.
Nghệ thuật là phương tiện không phải là cứu cánh.

Tham khảo
Hồ Ngọc Đức, Free Vietnamese Dictionary Project (chi tiết)
Lấy từ “http://vi.wiktionary.org/wiki/c%E1%BB%A9u_c%C3%A1nh”
======================================

Oài. Mà công nhận. Check thử 3 trang google search result thì chỉ có 1 entry dùng chữ cứu cánh đúng, còn đâu sai toét.
http://www.google.com/search?hl=en&q=c%E1%BB%A9u+c%C3%A1nh&start=0&sa=N

Thế cũng thông cảm cho Tí.

thquangvn
10-02-2009, 07:56 AM
Ngôn ngữ luôn có sự phát triển, vậy nên theo em bây giờ số đông dung thế nào thì đó là nghĩa đúng của nó.

Nghĩa bác nêu đúng ( trong quá khứ), nhưng bây giờ không ai (hoặc số ít) hiểu được thì cũng không áp dụng được.

linhnam
10-02-2009, 08:24 AM
Xóa vì post nhầm thread.

tinphan
10-02-2009, 02:58 PM
Câu "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" hàm ý, (but not limited to), phê phán việc lấy cái mục đích làm lý lẽ bao che cho cái hành vi xấu xa của mình.

Ngưỡng mộ anh Tibeo quá. Trong trường hợp này, anh giải thích câu "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" quá chuẩn.