PDA

View Full Version : Người đi ngược gió


Quang
04-02-2008, 09:02 PM
Thế này thì có đáng khen không nhỉ?
=======================================
Người đi... ngược gió


http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantm/Thang01.08/Nguyenphananhtu.jpg

Nguyễn Phan Anh Tú - lại là tên của một cô gái xinh xắn, sinh năm 1985, vừa tốt nghiệp Đại học Oxford của nước Anh. Cùng một lúc, cô theo học cả hai ngành: Quản trị kinh doanh và Tiếp thị.


Sau bốn năm ở một đất nước nổi tiếng, câu chuyện của cô không có những danh lam thắng cảnh, ẩm thực phong phú, hay những tiện nghi hiện đại… song vẫn đầy sức hấp dẫn và cảm động bởi nghị lực của một cô gái trẻ.

“Khi tôi đang học lớp 9, ba mẹ tôi bị thất bại, phá sản. Với tôi, những ngày tiếp theo là một sự thay đổi khủng khiếp. Từ giã ngôi biệt thự, gia đình 5 người, ba mẹ và 3 đứa con sống chật chội lay lắt trong một căn phòng nhỏ xíu, mà tiền thuê nhà cũng đủ làm chóng mặt.

Trong những khối tài sản phải bán đi trả nợ, tôi tiếc nhất cây đàn Piano, bởi nó cùng tôi lớn lên, nuôi dưỡng tuổi thơ. Biết tôi yêu âm nhạc, mẹ cố giữ cây đàn violon, và tôi cắm đầu vào kéo đàn, chống chọi với khủng hoảng. Nhưng trước khó khăn của gia đình, tôi cũng phải giã từ cây đàn nhỏ bé, dù nó chỉ đổi được vài bữa cơm đạm bạc.

Dù yêu đàn, nhưng tôi không chọn làm nghiệp gắn bó. Cái chết của một người bạn thân, khi đang là sinh viên trường Y, khiến tôi bàng hoàng, thương tiếc và tự nhủ mình theo nghề của anh. Nhưng mơ ước đó bị dập vùi, quên lãng vì ba mẹ không thể đủ sức nuôi tôi học y khoa. Bản thân tôi phải đi dạy kèm, đi chơi đàn ở các quán ăn… để tự lo thân.

Khi học cấp ba, tôi chỉ muốn vào ĐH kinh tế, vì suy nghĩ đơn sơ, đây là ngành học có thể kiếm được tiền lo cho gia đình. Tôi tự học tiếng Anh, để dễ tìm việc làm.

Gieo mầm tương lai

Rồi một cuộc gặp gỡ đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Đó là một chiều, tôi làm quen với một người Ý, chỉ vì muốn thực hành nói tiếng Anh. Người bạn mới, một tình nguyện viên của một tổ chức phi chính phủ hỏi tôi: “Sao bạn không đi du học? Tại sao không?”. Gợi ý của ông bạn gieo vào tôi một niềm tin. Không nói suông, anh bắt đầu lên mạng, “search” vào danh sách các trường ĐH trên thế giới, và chọn ra cho tôi 5 đề thi. Đáp lại sự giúp đỡ của anh, tôi cố gắng làm bài, coi như một cơ hội rèn luyện kỹ năng viết tiếng Anh.

Nhưng thật bất ngờ, ĐH Oxford của Anh quốc, gọi tôi nhập học, ngành quản trị kinh doanh. Niềm vui không vượt được nổi lo. Anh bạn người Ý tiếp tục giúp tôi bằng cách kêu gọi tổ chức của anh tài trợ cho tôi tiền máy bay, và động viên tôi cứ sang Anh, học có kết quả tốt sẽ xin được học bổng. Nhưng tôi cũng phải có một số tiền để sống trong một thời gian chưa có học bổng, mà tôi không biết là bao lâu.

Tôi nói với mẹ. Bà chỉ im lặng! Tôi gõ cửa những công ty lớn, trình bày nguyện vọng đi học, cam kết sẽ về làm việc cho công ty. Nhưng chẳng ai tin tưởng, chịu đầu tư cho một cô gái nhỏ bé trong chiếc áo dài trắng. Con đường du học của tôi cứ mờ dần…

Khi gần đến ngày nhập học, bỗng nhiên mẹ dúi cho tôi gần 1.000 USD. Mẹ đã bán hết mọi thứ kỷ vật của ngày lên xe hoa, vay mượn thêm… để nuôi ước mơ của tôi. Mẹ nhắc tôi giữ gìn sức khỏe. Bà đọc được trong mắt tôi niềm vui tột cùng, cùng ý chí quyết tâm đi học và tôi hiểu thế nào là lòng mẹ bao la! Một người bạn thân của mẹ tặng tôi cây đàn violong, để tôi có một người tri kỷ cùng đi đến vùng đất lạ vào cuối năm 2003.

Nước Anh đón tôi bằng một lớp sương mù, rét buốt, khiến tôi cứng người, đứng chôn chân giữa phố, may có người phát hiện đưa tôi vào nhà. Vốn từ tiếng Anh hơn 500 điểm TOFLE của tôi, sang đây, cũng trở nên điếc đặc khi nghe người bản xứ nói. Dò dẫm, rồi tôi cũng đến được trường Oxford, ngôi trường danh giá, nổi tiếng. Tôi phấn chấn dạo một vòng quanh sân trường, không khí đậm đặc sự nghiên cứu, uyên bác.

Tôi ra mắt các thầy phụ trách. Họ kiểm tra xem tôi có đúng là người đã làm bài thi gửi đến cho trường qua mạng không. Dù chuẩn bị khá kỹ nhưng tôi vẫn trình bày lại những gì mình viết một cách lập cập. Các thầy bảo tôi phải học thêm tiếng Anh tại Học viện ngôn ngữ quốc tế tại TP này, phải làm lại một tiểu luận khác theo yêu cầu của trường, nếu trình bày và được hội đồng giáo viên chấp nhận, thì mới trở thành sinh viên chính thức của trường.

Oằn mình nơi đất khách

Tôi chọn một khách sạn bèo nhất TP Oxford, giá cũng đã đến 20 USD một đêm, nhưng vì phải chi một khoảng lớn trong số tiền còm cỏi cho việc học tiếng Anh, nên trong một tuần, tôi đã cạn túi. Tôi quay về trường, gặp người quản lý du học sinh nhờ giúp đỡ. Anh ta lắc đầu: “Trường này đâu phải nhà trọ, nhà mở… Bạn phải tự lo, cố gắng có học bổng, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn”.

Tôi kéo vali ra khỏi khách sạn, không biết đi đâu, ở chốn không bạn bè, không người thân. Lần đầu tiên qua đêm tại sân tàu điện ngầm, dùng hai vali làm giường, co ro trong chiếc áo choàng có dòng chữ ĐH Oxford làm chăn, tôi không sao ngủ được. Tôi đúng là một kẻ “homeless” rồi!

Sân ga này quá rộng và bẩn, nên cảnh sát không quá khắt khe, xua đuổi. Tuy nhiên, nơi đây, lúc nào cũng sáng đèn, trật tự, kẻ tham cũng biết thừa sinh viên phải ngủ bụi, thì trong túi cũng chẳng có gì. Tôi đành chọn sân ga làm “nhà”. Có một ban nhạc chơi ngay trong sân ga. Tôi mon men đến làm quen, xin tham gia. Họ từ chối, vì tôi không có giấy phép, nếu cảnh sát phát hiện tôi làm chui, sẽ trục xuất tôi về nước.

Đói ở xứ lạnh là một chuyện khủng khiếp, đến nỗi tôi phải bán cây đàn violong với giá chỉ có 30 USD để sống sót, rồi những gì trong vali có thể bán được, tôi đều bán hết, vừa có tiền, vừa nhẹ, vì đi đâu, tôi cũng phải kéo chúng theo. Mỗi ngày, ngoài việc học tiếng Anh, tôi phải bắt đầu viết bài tiểu luận về cách quản lý của nhà hàng KFC (gà rán). Tôi nhịn đói, để dành tiền đi xe buýt, tàu điện… Nhịn đói đến ngày thứ ba, trong cơn run rẩy, tôi gặp một người đàn bà đi cùng một con chó. Bà là người vô gia cư, ăn xin có giấp phép.

Biết tôi là sinh viên, bà đồng ý cho tôi theo, hôm nào có tiền, tôi được bà dẫn về trại ngủ tập thể, giá rất rẻ, và được nằm hẳn hoi một mình trên một cái giường. Nhưng những ngày thiếu ăn, ngủ bụi vẫn nhiều hơn. Con chó tên Đôla, biết điều, tự tìm thức ăn trong thùng rác. Tuy nhiên, có bà làm bạn, tôi vui lắm. Ai có thể biết, một cô gái chững chạc đến phỏng vấn các nhà quản lý lấy tư liệu, lại là một kẻ lang thang, sống nhờ vào lòng từ thiện của người đi đường.

Một hôm, người đàn bà ấy bỏ đi, khi tôi ngủ say. Tự nhiên, tôi quá nản lòng, muốn quay về nhà ngay tức khắc. Trước khi đi, tôi đã trấn an mẹ: “Có vé khứ hồi, nếu mọi sự trục trặc, con sẽ quay về”.

Cây đàn violon và niềm tin tỏa sáng

Trong lúc ngồi chờ máy bay, tôi suy nghĩ mông lung. Tôi đã xa nhà hơn hai tháng, chắc mẹ cũng chưa trả hết nợ nần, kỳ tuyển sinh ĐH trong nước đã xong, tôi đâu còn cơ hội thi. Chẳng lẽ, tôi về nhà tay không? Ít ra cũng phải lấy được bằng TOFLE 600 điểm… Tôi quay lại sân ga. Người đàn bà hành khất đã trở lại chỗ cũ. Con chó rối rít mừng tôi. Bà ta nhìn ban nhạc kiếm được nhiều tiền, chép miệng với tôi: “Phải chi mày cũng biết đàn!” Tôi tròn mắt gật đầu lia lịa. Bà kéo tôi ra một tiệm bán đàn, thuê cây đàn violon cũ, không đủ tiền trả, bà bèn thế chấp con chó.

Ông chủ tiệm gật gù: “Nếu 10 ngày sau không mang tiền lại thì con chó sẽ bị giết”. Nhưng, tôi chưa đủ điều kiện để được phép chơi đàn. Mùa đông ập đến, cơn đói đe dọa, con chó sẽ bị giết… tôi chạy ra ngoài phòng cấp giấy phép, và bật khóc nức nở. Người đi đường dừng chân hỏi chuyện. Họ cảm thông, họ biểu tình, họ đòi hỏi… Cuối cùng, tôi được một giấy phép chỉ được đàn trong những giờ vắng khách. Họ lại đến nghe, ủng hộ… Mọi việc đang suôn sẻ, thì một lần nữa, người đàn bà ôm hết tiền, bỏ đi cùng với cây đàn. Khi tôi đi học về, chỉ có con chó ngồi chờ.

Tôi lại trắng tay, hụt hẫng, và lại muốn quay về nhà. Nhưng rồi tôi nghĩ lại chặng đường đã qua, con đường đầy gai mà tôi đã rẽ ra mà đi, tôi phải đến đích. Tôi đến chỗ tiệm đàn, ông chủ tiệm thông cảm với tôi, nhận hộ chiếu làm vật thế chấp. Trong một góc sân ga, tiếng đàn của tôi với những giai điệu của nhạc Trịnh đã níu chân nhiều khách qua đường, trong đó có rất nhiều người Việt. Tôi ấm lòng, đỡ nhớ nhà, nhớ quê.

Có tiền, tôi an tâm dồn sức học hành. Bài tiểu luận của tôi được trường chấp nhận, vốn từ tiếng Anh của tôi đã đủ để tôi được trở thành sinh viên chính thức của trường. Tôi được vào ký túc xá, chấm dứt 6 trời tháng lang thang, sống cảnh “bụi đời”. Tôi tiết kiệm, tính toán trong số tiền học bổng, ưu tiên mua một chiếc laptop, sách, còn ăn uống vẫn chủ yếu là bánh mì không thịt. Tôi dẫn con Đôla vào ký túc xá, nhưng chẳng bao lâu thì con chó già tình cảm ấy qua đời.

Sau hai năm học hành, làm thêm nghề giữ trẻ, dành dụm được ít tiền, tôi mới tính chuyện về nhà thăm gia đình, và tìm nguồn tư liệu chuẩn bị cho luận án tốt nghiệp. Không thể tả hết nổi xúc động khi tôi trở lại sân bay Tân Sơn Nhất. Mọi người đều kinh ngạc thấy tôi khóc như mưa. Mấy ai biết, đó là nước mắt của hạnh phúc, của nhớ thương…”

Tết năm nay, My - tên gọi ở nhà của Anh Tú - không còn lang thang ở xứ người, hay co ro đọc sách, rồi ngủ quên trong cơn nhớ nhà. Con đường phía trước của một cô gái trẻ vẫn còn nhiều thách đố của công việc, của sự nghiệp… Nhưng cô vẫn thương lắm nẻo đường đã qua, con đường mà đi theo chiều ngược gió, có quá nhiều kỷ niệm. Cô cảm ơn những gian nan, nghèo khó, cảm ơn cả người đàn bà bí ẩn, bội bạc… vì nhờ sự bỏ đi của bà, mà cô trưởng thành.

namth
04-02-2008, 10:52 PM
Chuyện này hơi khó tin, mình nghĩ chỉ được 50% là sự thật.

linhnam
04-02-2008, 11:10 PM
Tôi cũng nghĩ vậy. Chuyện này nghe "sến sến" thế nào ấy.

Nếu tay nhà báo chịu viết cho rõ ràng, tập trung vào dữ liệu và sự kiện cụ thể thì câu chuyện sẽ được tiếp nhận một cách chân thật hơn.

Nói chung thật khó có thể rút ra được những bài học quan trọng từ câu chuyện trên. Ý của anh Quang thế nào vậy?

Longatum
04-02-2008, 11:12 PM
Cái này hoặc là không có thật hoặc là bọn nhà báo nó viết phét lác lên thôi. Nhà báo VN nổi tiếng là một lũ vô học, viết vừa ngu vừa phét lác thiếu cơ sở... Em đọc qua đã thấy nhiều chỗ khó tin được rồi. Cái này hỏi bọn đang học Oxford chắc chúng nó biết rõ nhất nhỉ...

minhthuy
04-02-2008, 11:29 PM
Mình thấy câu chuyện này thiếu thực tế, còn nếu đúng thực thì cô bé này vẫn là rất may mắn vì hầu như không có khái niệm cho việc đi học sẽ như thế nào và cũng không chuẩn bị gì (kiến thức chung cuộc đời du học, tiếng anh, tiền bạc...). Mình nghĩ ngoài đời có ai rơi vào hoàn cảnh em gái này thì rất hiếm được may mắn có happy ending như phim Hàn quốc vậy.

ncmkhoa
04-02-2008, 11:35 PM
Đã có ending đâu mà biết happy hay không hả em?

minhthuy
04-02-2008, 11:38 PM
Chưa nhưng mà theo như bài trên thì đang vào quỹ đạo happy ending đó anh :D

Đã có ending đâu mà biết happy hay không hả em?

jondontran
04-02-2008, 11:55 PM
Nhớ kì 3,4 năm trước có biết 1 bạn học Đại Học Sư Phạm khoa tiếng Anh. Tiếng Anh của bạn này siêu cực vào hàng cao thủ lúc ấy. Bạn này lúc ấy thi tiếng Anh được TOEFL 650 hay trên gì đó, cộng thêm cái bằng Proficency của Michigan 96 hay 98 điểm mà thì vào Oxford và Emprire gì gì đó toàn là trường nổi tiếng mà chẳng đậu...

Cô bé này tiếng TOEFL được 500 điểm. Mà đã dám sờ đến học bổng. Nghe là biết "chuyện cổ tích dành cho người lớn."

Thi Oxford ở hệ đại học là "cực chua" không có dụ " thiếu người VN nhập học" thì cho 1 em vào học. Khoa Darren có biết bạn Kiều Trang hay gì đó học Lê Hồng Phong khoa Toán Tin, ban này thuộc loại siêu... và học đại học Oxford xong học tiếp master về finance.
Ở VN lắm kẻ giỏi, rãi rác đâu đó.

Thôi lâu lâu có mấy câu chuyện này đọc cho mấy em ở nhà có động lực học tiếng Anh, thế cũng vui. Mình hồi đại học khoái mấy câu chuyện ly kì như thế này lắm. Có khi còn sưu tập cắt dán ấy nị.

Giờ nghĩ lại thấy qua một thời...kỉ niệm.

Đạng học Macro với giáo sư có giải Nobel và chắc về nhà làm 1 câu chuyện tương tự. Ở nhà ai biết giá đăng báo khổ A4 bao nhiêu ấy nhỉ?

1u29
05-02-2008, 12:17 AM
Đạng học Macro với giáo sư có giải Nobel và chắc về nhà làm 1 câu chuyện tương tự. Ở nhà ai biết giá đăng báo khổ A4 bao nhiêu ấy nhỉ?

Có định chụp ảnh gọi chị đến chụp nhé. Nhớ làm vẻ mặt tiều tụy mà bụi đời tí.
Chị có ảnh 2 giáo sư Nobel đấy, với 1 giáo sư của Việt Nam, có cần chị cho làm ảnh nền.

jondontran
05-02-2008, 12:23 AM
Có định chụp ảnh gọi chị đến chụp nhé. Nhớ làm vẻ mặt tiều tụy mà bụi đời tí.
Chị có ảnh 2 giáo sư Nobel đấy, với 1 giáo sư của Việt Nam, có cần chị cho làm ảnh nền.

1. Chị mua điện thoại chưa mà em gọi?
2. Chưa biết làm Photoshop đề làm hình nền nhưng có ý tưởng làm câu chuyện như thế này. Học giỏi, nhưng yêu quê hương, về VN lập nghiệp, làm trong 1 công ty nhà nước lương 1 triệu. Nhờ nhà báo, nổi tiếng, làm ca sĩ sau đó. Giàu.

namth
05-02-2008, 01:32 AM
http://svuk.org.uk/forums/index.php?showtopic=25838
Toàn bộ chi tiết liên quan đến ĐH Oxford và Oxford trong bài viết này là không đúng sự thật. Hội sinh viên VN tại Oxford sẽ post bài chính thức về việc này trong tương lai gần.

Thanks.
Đúng là lá cải.

Quang
05-02-2008, 03:09 AM
Cám ơn các bạn đã cho ý kiến. Tuy nhiên ý mình hỏi ở đây không phải về tính xác thực của bài báo. Cứ giả dụ những gì báo viết là đúng đi thì cách suy nghĩ, hành động của cô bé này có đáng khen hay không.

Mình cũng nghĩ giống em Thuy. Mặt được của cô bé này là nghị lực không bỏ cuộc khi gặp khó khăn (và có suy tính thiệt hơn xem bỏ cuộc sẽ ảnh hưởng thế nào đến mình và gia đình, thế là tốt). Tuy nhiên, khó khăn của cô bé này lại đến từ việc thiếu chuẩn bị. Như Thuy nói: "hầu như không có khái niệm cho việc đi học sẽ như thế nào và cũng không chuẩn bị gì (kiến thức chung cuộc đời du học, tiếng anh, tiền bạc...)" Cái nghị lực kiên cường ấy sao không dùng luôn ở nhà để học tiếng Anh cho tốt hơn, tìm hiểu cuộc sống du học cho kỹ hơn thì có phải là giảm được bao nhiêu rủi ro hay không.

Thêm một điểm nữa là lúc gặp khó khăn sao không liên lạc với hội SV VN ở bên đấy (ở đây một lần nữa giả định những thông tin trong câu chuyện của em ấy là đúng). Có nhiều con đường để vượt qua hoàn cảnh khó khăn, nếu có con đường dễ hơn thì nên chọn con đường ấy chứ.

Ngoài ra, mình cũng buồn cười khi câu cuối có nhắc đến "người đàn bà bội bạc". Không hiểu đây là lời của cô bé hay là lời của PV. Không hiểu người nói chữ này expect cái gì? Chuyện cổ tích một người đàn bà nghèo khổ ăn xin nhưng tấm lòng đầy nhân ái ra tay che chở nuôi nấng cô bé và sẵn sàng hy sinh bản thân mình vì cô bé này ư? Dù gì đi nữa thì người đàn bà này cũng là ân nhân của cô bé này rồi.

Mình thấy câu chuyện này thiếu thực tế, còn nếu đúng thực thì cô bé này vẫn là rất may mắn vì hầu như không có khái niệm cho việc đi học sẽ như thế nào và cũng không chuẩn bị gì (kiến thức chung cuộc đời du học, tiếng anh, tiền bạc...). Mình nghĩ ngoài đời có ai rơi vào hoàn cảnh em gái này thì rất hiếm được may mắn có happy ending như phim Hàn quốc vậy.

catennacio
05-02-2008, 04:13 AM
như mọi người đã nói ở trên, cô bé này ko lường trước được những gì sẽ xảy ra ở nước ngoài. ngoài ra có những chi tiết rất vô lý mà người viết dường như ko có 1 chút kiến thức gì về quá trình apply đi du học cả:

- từ 1 người ko biết gì về các trường dh và thủ tục apply, mà sau khi làm 5 bài test (tiếng anh?) thì đã đựoc oxford gọi. từ đây người đọc có thể hiểu là oxford có cho làm bài test trên mạng.
- oxford ko thiếu sv (nổi tiếng thế nào chắc ai cũng biết), hơn nữa là 1 trường dh của anh, khả năng lấy ielts làm đề chuẩn là rất cao, chứ ko phải toefl của ngừoi mỹ
- toefl 500 thì apply undergrade vào trường lớn ở mỹ còn hơi khó, huống chi là oxford của anh, đất nước nổi tiếng là conservative.
- người viết ko nói rõ có cần nộp bảng điểm,... etc.. mà chỉ nói toefl 500.. quá trình apply là cả 1 lengthy process, kiên nhẫn, chờ đợi.. chứ ko phải ngày 1 ngày 2, lên mạng làm vài bài test là được gọi nhập học.
- với điểm tiếng anh như vậy, thật khó (nếu nói là ko thể) để được học bổng của 1 trường ko bao giờ thiếu sv (vn). education cũng là business.
- visa: xin visa đi anh ko dễ gì, nhất là phương diện tài chính. đằng này nhà cô bé đã phá sản, khó có thể bảo đảm được điều đó. tôi có người bạn xin đi pre-mba, chứng minh được có 60k bảng, nhưng = cổ phiếu (thời điểm hơn 1 năm về trước, lúc cp đang hot). như vậy mà 2 lần cũng ko thể đựoc visa. như vậy dữ kiện "phá sản" kia cũng ko đáng tin tưởng lắm.
- nếu mẹ phải bán hết tất cả để được 1000usd (ko phải bảng anh) để cho con đi sang anh, và hy vọng được học bổng, thì xem ra việc gia đình cô này bị phá sản cũng ko có gì là lạ. risk là 1000 + cô con gái (chưa bao giờ ra nước ngoài, toefl thuộc laọi ko cao), chance là ráng sống sót đựoc (ko biết bao nhiêu tháng ở anh, theo bài này là 6 tháng) để được học bổng undergrade ở 1 trường nổi tiếng nhất nhì trên thể giới. cái hiện có là cô con gái năng động và đầy hoài bão. như vậy cả 2 mẹ con risk cả tiền bạc và cuộc đời vào canh bạc 1000 này.
- tiền vé máy bay: ko biết ở đâu ra được cái vé khứ hồi hơn 6 tháng. có ai đi du học mà mua vé máy bay xong là hết sạch ko còn gì trong túi đến nỗi phải bán những thứ quý giá nhất.
- giá cả ở anh sao tính = usd? phòng sv quốc tế đâu? hội sv vn đâu?
- toefl 600 điểm cũng chưa chắc được học bổng. toefl chỉ là điều kiện cần, ko là điều kiện đủ.
- ko chắc oxford offer học bổng chỉ sau 1 bài tiểu luận được dùi mài trong 6 tháng
- ko biết ở anh sao, chứ ở mỹ, con gái ở ngoài đường ban đêm, ga tàu hay ở đâu đi nữa cũng rất nguy hiểm, chưa nói cảnh sát nó hỏi id ko có thì nó deport về ngay ngày hôm sau.
...

tóm lại là quá nhiều chi tiết quá bất hợp lý và ko thể tin được..
vài dòng trong giờ nghỉ trưa cho đỡ buồn ngủ để cày tiếp...

1u29
05-02-2008, 05:57 AM
http://svuk.org.uk/forums/index.php?showtopic=25838

Đúng là lá cải.

Ơ hết rồi à?
Thế mà mình suýt nữa cũng định promote Lân làm 1 quả. Hay là mình làm bài về quãng đời cực nhọc của mình bên này?
Bác Quang: giả định cái gì cũng phải mang tính thực tiễn 1 chút chứ. Không nói đến tính xác thực, đến độ thực tế ở trong bài này cũng chả có, nên là chả rút ra được cái gì ở đây cả.
Thôi hạ màn nhỉ. Dạo này nhiều người tập viết tiểu thuyết quá. Choáng nhất lại còn có ảnh nữa chứ.

thnguyen
05-02-2008, 02:46 PM
Nếu bài báo đúng thì năm 2004 mà có người không biết chút thông tin gì tệ hơn cả mình năm 1997 khi chưa có Internet ở Việt Nam vậy này. Mà sứ quán Anh có vẻ dễ quá nhỉ?

Có lẽ cô này nhầm Oxford Tutorial college thành Oxford Uni. Chuyện hiểu nhầm trước khi đi cũng có vẻ bình thường. Bọn Tutorial college cho tiền học bổng khi điểm cũng còn kém, cũng lại gần bến xe điện ngầm (http://www.otc.ac.uk/alevel/location/map2.htm). Có cái là sau 4 năm cô này chắc hiểu rõ, chỉ có nhà báo cũng chẳng biết mà phân biệt.

Tôi có cảm giác báo chí (nhất là online) nhà mình cho hội không biết viết ra cho người chưa biết. Ban biên tập hoặc cũng mù tịt hoặc chẳng thèm duyệt nữa. Thà đọc... chuyện cười còn biết đó là tác giả cũng biết đó là chuyện cười thật :D

Tiến.

ncmkhoa
05-02-2008, 08:20 PM
Thế vụ này thế nào nhỉ? Nếu mà bọn Oxford làm ầm lên thì xin lỗi rồi huề cả làng à?

Quang
05-02-2008, 08:30 PM
Xin lỗi cái gì? Cái key point của chuyện này có phải là cô này học ở Oxford đâu. Nếu cô ấy bảo cô ấy học trường X nào đó thì câu chuyện có thay đổi gì không?

Thế vụ này thế nào nhỉ? Nếu mà bọn Oxford làm ầm lên thì xin lỗi rồi huề cả làng à?

ncmkhoa
05-02-2008, 08:33 PM
Bọn báo chí phải xin lỗi vì đăng tin vịt chứ! Làm ăn thế thì sao mà đúng lương tâm nhà báo được. Dù gì dân trí cũng là báo của hội khuyến học mà.

Quang
05-02-2008, 08:38 PM
Mình đoán cả hai. Cô bé này bảo "Em học ở Oxford", bạn phóng viên về tự thêm vào là Oxford Uni.

Duyệt thế nào được hả Tiến. Hồi bác Khải sang bên này (lâu rồi ấy) bác NAT báo vietnamnet có một câu là "tôi đi miên man trong trường xưa [Harvard]" mình mới bảo, quái, bác này học Harvard mà sao mình không biết. Hỏi ra hóa ra bác ấy học khóa ngắn hạn 3 months or something there. Bác T còn misleading thế thì sao trách em nó được :p

Nếu bài báo đúng thì năm 2004 mà có người không biết chút thông tin gì tệ hơn cả mình năm 1997 khi chưa có Internet ở Việt Nam vậy này. Mà sứ quán Anh có vẻ dễ quá nhỉ?

Có lẽ cô này nhầm Oxford Tutorial college thành Oxford Uni. Chuyện hiểu nhầm trước khi đi cũng có vẻ bình thường. Bọn Tutorial college cho tiền học bổng khi điểm cũng còn kém, cũng lại gần bến xe điện ngầm (http://www.otc.ac.uk/alevel/location/map2.htm). Có cái là sau 4 năm cô này chắc hiểu rõ, chỉ có nhà báo cũng chẳng biết mà phân biệt.

Tôi có cảm giác báo chí (nhất là online) nhà mình cho hội không biết viết ra cho người chưa biết. Ban biên tập hoặc cũng mù tịt hoặc chẳng thèm duyệt nữa. Thà đọc... chuyện cười còn biết đó là tác giả cũng biết đó là chuyện cười thật :D

Tiến.

Quang
05-02-2008, 08:41 PM
Tin vịt về cái gì. Key message của câu chuyện này là tấm gương vượt khó của em ấy. Oxford hay trường X chỉ là chi tiết phụ. Nếu cùng lắm chỉ cần đính chính. Còn muốn challenge cái value câu chuyện thì challenge cái key message. Still don't get my point? :rolleyes:

Bọn báo chí phải xin lỗi vì đăng tin vịt chứ! Làm ăn thế thì sao mà đúng lương tâm nhà báo được. Dù gì dân trí cũng là báo của hội khuyến học mà.

Quang
05-02-2008, 08:44 PM
Bác Tiến đúng là quan liêu. Đến thời điểm 5/2/2008 vẫn còn thiếu gì người không biết thông gì tệ hơn cả Tiến năm 97. Chả nói đâu xa, diễn đàn mình đầy.:D

Nếu bài báo đúng thì năm 2004 mà có người không biết chút thông tin gì tệ hơn cả mình năm 1997 khi chưa có Internet ở Việt Nam vậy này.
Tiến.

ncmkhoa
05-02-2008, 08:54 PM
I get it. Nhưng mà nếu như cái thông tin đáng chú ý của bài là sinh viên nghèo vượt khó học giỏi (học giỏi thì mới vào được Oxford còn nếu không thì bao nhiêu tấm gương sinh viên nghèo vượt khó đầy ở VN đấy thôi) mà còn không được chính xác lắm thì người đọc sẽ đặt câu hỏi cho các thông tin khác có đúng hay không.

Oxford Uni chính là cái key point để dẫn dụ người đọc. Nếu không phải là Oxford mà là trường cao đẳng kỹ thuật công nghệ hay trường đại học lá cải nào đấy thì bài này có được đăng không?

1u29
06-02-2008, 02:10 AM
I get it. Nhưng mà nếu như cái thông tin đáng chú ý của bài là sinh viên nghèo vượt khó học giỏi (học giỏi thì mới vào được Oxford còn nếu không thì bao nhiêu tấm gương sinh viên nghèo vượt khó đầy ở VN đấy thôi) mà còn không được chính xác lắm thì người đọc sẽ đặt câu hỏi cho các thông tin khác có đúng hay không.

Oxford Uni chính là cái key point để dẫn dụ người đọc. Nếu không phải là Oxford mà là trường cao đẳng kỹ thuật công nghệ hay trường đại học lá cải nào đấy thì bài này có được đăng không?

Thanks Khoa, đang định trả lời bác Quang đúng thế này. Cơ bản là cái chữ Oxford ấy là tiêu điểm để người ta đưa cái bài báo này lên, chứ còn vượt khó đỗ trường Ngoại thương chẳng hạn thì phải phỏng vấn em chứ nhở;). Đã thế lại còn lâm ly bi đát là viết bài ở ga tàu điện ngầm mà được vào 1 trong những trường nổi tiếng nhất thế giới.
Hơn nữa sự học ở các trường top nổi tiếng vất vả thì cái sự thông minh vượt khó của em nó mới đáng kể. Báo chí chỉ viết về mấy em vượt qua mấy chục ngàn ứng cử viên để vào trường nọ, công ty kia. Chứ còn nếu không em ấy có chăn bò ở nước Anh cũng ai để ý.

jaina13
11-02-2008, 01:15 AM
Bài báo có ảnh nhân vật thật thế kia chắc không đến nỗi siêu bịa. Tuy nhiên, em không biết đề thi Oxford thế nào. Biết đâu nó thiên về test logic, tư duy (bạn này học quản trị mà) chứ không về khả năng ngôn ngữ nên bạn ấy có thể vượt qua với 500 điểm TOEFL. Cứ tin là thật đi, để có thêm động lực.

nvha
24-03-2010, 09:04 PM
Tình cờ lướt qua mấy tựa post cũ, thấy bài Quang có tựa hấp dẫn quá. Bỏ thêm mấy chục giây để google thì thấy :

http://www.vnexpress.net/GL/Phap-luat/2009/07/3BA11C7A/

http://vietphd.org/showthread.php?t=3386


Lừa đầu tư qua mạng hơn 360.000 USD Thứ năm, 30/7/2009, 02:00 GMT

Thông quan các website, giám đốc Phạm Ngọc Vân, (26 tuổi) đã mời gọi được nhiều người bỏ hơn 6,5 tỷ đồng vào các dịch vụ đầu tư tài chính quốc tế.

Ngày 29/7, cảnh sát đã bắt khẩn cấp Phạm Ngọc Vân, giám đốc Công ty cổ phần tư vấn đầu tư Việt Tín, tại số 7 Hoàng Diệu, quận Phú Nhuận, TP HCM để điều tra làm rõ hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Theo thông tin ban đầu từ cơ quan điều tra, Vân đăng ký thành lập công ty VFX Holdings Ltd có trụ sở tại một quốc gia ở Trung Mỹ với nhiệm vụ chính là mang đến những dịch vụ tài chính tốt nhất, giúp người dân Việt Nam tiếp cận sàn giao dịch về vàng, ngoại hối, chứng khoán, dầu mỏ, cà phê… trên toàn thế giới.

Trên thực tế, VFX Holdings Ltd không hề hoạt động, không có nhân viên và chỉ tồn tại dưới dạng 1 số điện thoại nước ngoài được Vân thuê để giải đáp thắc mắc của khách hàng. Tháng 8/2008, Vân thành lập công ty Việt Tín, và tự xưng là đối tác được ủy quyền của VFX Holdings Ltd ở khu vực Châu Á. Sau đó, Vân tổ chức nhiều buổi hội thảo, họp báo giới thiệu về công ty. Đồng thời, cô người yêu 24 tuổi - Nguyễn Phan Anh Tú, phó giám đốc công ty Việt Tín cũng tự giới thiệu là vừa tốt nghiệp Đại học Oxford, Vương quốc Anh về, để tạo sự tin tưởng.

Theo Vân quy định, nhà đầu tư cá nhân, nhóm muốn tham gia giao dịch tại các “sàn” vàng, chứng khoán, dầu mỏ, cà phê, ngoại hối… phải đăng ký mở tài khoản với “lệ phí” 5.000 USD bằng cách gửi qua tài khoản hoặc nộp tiền mặt cho Vân. Số tiền trên sẽ được thể hiện tương ứng với 5.000 điểm ảo trên sàn giao dịch của VFX Holdings Ltd. Sau đó, nhà đầu tư được cung cấp tên sử dụng, mật khẩu và phần mềm để liên kết trực tiếp với máy chủ, thực hiện “buôn bán ảo” trên mạng.

Khi giao dịch có lãi, Vân sẽ điều khiển máy chủ thực hiện giao dịch liên tục trong vòng 10 phút để vét sạch tiền, dù nhà đầu tư lúc đó không giao dịch. Nạn nhân có “ý kiến”, Vân sẽ “đổ” cho virut để rũ bỏ trách nhiệm. Nếu lỗ, điểm ảo sẽ mất, số tiền thật “đặt cọc” ban đầu cũng mất theo. Với cách thức như trên, trong thời gian gần 1 năm, Vân đã chiếm đoạt 360.000 USD.

Theo các cán bộ điều tra, hoạt động của VFX Holdings Ltd và công ty Việt Tín thuộc lĩnh vực kinh doanh có điều kiện nhưng lại chưa được sự cho phép của Ngân hàng Nhà nước. VFX Holdings Ltd và Việt Tín không có quyền kêu gọi đầu tư tài chính qua mạng.

Vụ việc do Cục cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ phía Nam (C15B) - Tổng cục Cảnh sát, Bộ Công an khám phá. Nạn nhân của đường dây lừa đảo này có thể liên lạc số máy 069.36619 để trình báo.

Đức Quang