View Full Version : Từ học sinh đội sổ thành giảng viên đại học
nvthai
22-07-2008, 11:35 AM
(Tự dưng đọc được bài này thấy hay hay nên copy về đây mọi người cùng đọc cho vui)
Mình sinh vào tháng 10/1979, cái tháng mà Đà Nẵng bắt đầu mưa gió. Đà Nẵng bây giờ khác xưa nhiều lắm, mất đi vẻ cô tịch, mất đi cái lãng mạn, mất đi hàng cây bồ đề và những con đường nho nhỏ, những dốc cầu vồng. Mỗi độ thu về, lá rơi xào xạc và những trận mưa ngút trời, cái se lạnh của mùa đông, cái nóng của mùa hè
Những kỷ niệm đó mình thoáng gặp lại ở Trà Vinh, nhưng không sao so được con đường Quang Trung, Đống Đa kỷ niệm.
Chỉ có một chữ mãi đến năm lớp 3 mình mới cảm nhận được. Nghèo. Cái nghèo không thể cướp đoạt của mình tuổi thơ, mình vẫn trốn học đi chơi, bắn bi, năm mười, đánh lộn và tắm biển. Cái nghèo không thể chạm vào mình cho tới khi mình biết nhà mình nghèo.
Năm mẫu giáo ở trường Hồng Nhung, mình trốn học đi chơi. Nói đi chơi chứ thực ra là mình đi vòng vòng quang chợ Tam Giác, rồi lạc vào trường Nguyễn Trãi, gặp cô giáo dạy lớp một hỏi có muốn vào học không, mình ù té chạy. Sau đó, cả trường đi tìm, gia đình đi tìm, hậu quả là mình chịu một trận đòn và bị xích chân cả tuần.
Lên lớp 1, mình bắt đầu đi học, cái thời viết bằng bút lá tre. Mình rất thèm có được một cây bút kim tinh. Điều đó dẫn tới nhiều kỷ niệm buồn trong tuổi thơ. Mình ăn cắp, ăn cắp một lần, mang tiếng cả một đời. Cuối năm, mình mất đi danh hiệu học sinh tiên tiến. Cái danh hiệu tiên tiến đầu tiên cũng như là cuối cùng trong đời học sinh của mình.
Thế là mình học dốt dần, dốt đến nỗi không ai thèm để ý, không ai thèm la. Ba mẹ thì bận lo toan với cuộc sống mưu sinh, đâu có thời gian chăm sóc. Mà ba mẹ có biết gì đâu mà dạy, ba mẹ cũng thất học như ai.
Lên lớp 3, mình chuyển trường, không bạn bè, ngồi thu lu. Quen được với một người bạn là chí cốt cho tới bây giờ, có lẽ chỉ đối với mình thôi. Thế là mình có người để chơi, có người để nói chuyện. Mình học khá lên. Có bạn bè là một sự may mắn, may mắn hơn nếu đó là người bạn tâm giao, có thể giúp mình trong lúc nguy nan mà không hề thắc mắc là tại sao tao phải làm vậy. Kết quả là mình thi tốt nghiệp lớp 5 với kết quả khá. A lê hấp, vào lớp 6, mình được xếp vào nhóm 12 học trò được bồi dưỡng thêm Toán.
Nhưng đó cũng chính là cái năm bi thảm của mình. Hình Học, cái môn làm mình đi từ học sinh học giỏi Toán xuống vũng bùn học dốt. Mình hoàn toàn không hiểu giao điểm, tam giác, đoạn thẳng, góc đối đỉnh là gì. Chán học, không ai giải thích, vậy là mình bỏ luôn. Hậu quả không chỉ dốt Toán, mình dốt lần qua Lý, Kỹ thuật... Cuối lớp 6, mình đội sổ.
Hậu quả thê thảm xảy ra, năm lớp 8 mình dốt toàn diện, từ Anh Văn, Toán, Lý, Hóa... tất tần tật. Trung bình mỗi môn chỉ 3 đến 5 phẩy. Nói gì nữa, học vậy không lưu ban mới là chuyện lạ.
Về nhà, nói với ba mẹ là con nghỉ học. Ba thì lặng thinh, mày muốn làm gì thi làm, hai bà chị của mày cũng đã nghỉ học rồi, mày nghĩ nữa thì càng tốt, mình nghĩ vậy. Chỉ riêng mẹ khăng khăng bắt mình đi học lại. Mẹ nhất định không chịu cho mình nghỉ học, các bà chị cũng muốn mình đi học lại. Một người phụ nữ ít học thích con mình đi học cho có chữ với người ta. Đó là một buổi chiều định mệnh, hoàn toàn thay đổi cuộc đời mình. Mình lại tiếp tục đi học.
Trong lớp học, với những người xa lạ xem ra lại tốt hơn những người trong lớp cũ. Mình vẫn học dốt, bất cần, trốn học đi chơi. Mọi sự càng tệ hơn khi mình phát hiện ra mình bị cận, nhìn chữ không ra chữ, hầu như các bài kiểm tra đều zero hoặc 1, 2. Thế là được chuyển lên đầu bàn, ngồi chung với đám học khá. Điều đầu tiên mình học được, đó là sự xem thường. Mọi người, nhất là mấy cô bé nhất định không chịu ngồi chung, không chịu cho chép bài. Dốt vẫn là dốt.
Dầu sao như mình đã nói, đi chơi là chủ yếu. Chế pháo, bắn bi đánh lộn và tắm biển mình đều rất thạo. Giữa năm lớp 9, mọi người lục đục thi vào trung học, mình thấy có sự khác lạ. Bạn bè cũ bắt đầu mặc áo dài đi học qua trước cửa nhà khiến mình cảm thấy xấu hổ. Trong lớp mới, mọi người bạn tán xôn xao về thi tốt nghiệp, thi chuyển cấp. Mình tự dưng suy nghĩ, đâu là mục đích của mình?
Trong lớp có một cô bé ít nói, học rất giỏi, hầu như cả Đà Nẵng chưa có ai bằng tuổi đó mà có bằng A tin học. Sau này mình mới biết bố bạn đó làm bên viễn thông tin học. Vậy là mình bắt đầu về nhà đem hết sách vở học ra, ngồi đọc lại, đọc không hiểu thì đi hỏi bạn bè, hỏi xong đọc tiếp. Ròng rã mấy tháng trời, mình cũng nắm lại được Đại số, Hình học, Vật lý, Hóa học, riêng ngoại ngữ thì ngu vẫn cứ ngu. Chính cái sự khởi đầu tự lực đó kéo dài gần 15 năm, cho tới bây giờ.
Đọc chán chê các sách đó, mình mới phát hiện ra anh ở cạnh nhà có nhiều sách Toán, Hóa, Lý. Mình mượn về đọc tuốt, đoạn nào không hiểu thì hỏi, hỏi mà không ai biết thì lại đọc tiếp. Kết quả thật là không ngờ, đề thi tốt nghiệp phổ thông mình làm cái rẹt, không tới một tiếng đồng hồ. Tổng bốn môn mình được gần 36 điểm, nghĩa là trung bình mỗi môn 9 điểm.
Bạn bè trong lớp cứ ngẩn tò te, rồi mất một thời gian ngắn họ mới chịu thừa nhận năng lực của mình và rủ học chung. Cái thói đời kỳ lạ là mình lại quay sang giảng giải những bài toán khó cho mấy đứa giỏi hơn mình hồi trước. Mình giải xong cả tiếng đồng hồ, ra ngoài vườn ngồi chơi, quay lại thấy nó vẫn giải chưa ra.
Bí quyết của mình chính là ở chỗ, đọc nhiều sách Toán của giáo viên miền Nam, miền Bắc, mà sau này mình mới biết đó là sách dành cho giáo viên luyện học sinh giỏi Toán. Nhờ đó, mình hiểu được và giải được bài tập tương tự.
Kết quả càng rực rỡ hơn khi minh thi đậu vào trường chuyên Lê Quý Đôn, được chọn vào lớp chuyên Hóa, đi thi học sinh giỏi, được nhận phần thưởng. Không những thế, mình còn được đi thi học sinh giỏi quốc gia Hóa, thi học sinh giỏi Olympic miền Nam và được tham dự kỳ thi Hóa Hoàng Gia Australia. Có nằm mơ cách đây 3 năm về trước mình cũng không hình dung được.
Trong thời gian được tôi luyện tại trường tốt bậc nhất ở Miền Trung hồi đó, có lẽ cũng tốt nhất bây giờ, mình càng phát huy cái tính tự học, mình lên thư viện tổng hợp đọc cả sách đại học. Ngày nào cũng vậy, cuộc sống trôi đi thoải mái. Mình hấp thu từ từ những kiến thức mà sau này ngay cả năm thứ 4 đại học, mình nhìn lại và thấy rằng mấy cái này mình đã biết và mình đã hiểu cách đây gần 5 năm.
Bởi vậy, vào đại học đối với mình là quá ư dễ dàng. Liên tiếp lãnh học bổng, đủ loại, hầu như không chép bài, không phải ngồi học ngày đêm, thay vào đó mình đi dạy thêm, đi chơi với bạn bè, đi uống cafe. Nhờ đó mà mình biết nhiều hơn về cuộc sống. Bốn năm học cũng là bốn năm tự lực, học bổng dùng để đóng học phí, dư thì ăn chơi. Tiền dạy thêm thì trả tiền nhà, ăn uống
Đầu vào cũng thủ khoa, đầu ra mình cũng thủ khoa. Có một điều đáng tiếc là mình không tận dụng thời gian đó để học Anh văn. Vậy nên, khi làm giảng viên, nó lại ăn cắp của mình thêm 5 năm nữa để hoàn thiện khả năng Anh ngữ.
Mình đã đi du học bằng học bổng do mình tự kiếm được, lấy được bằng sức lực và vốn ngoại ngữ của mình. Châu Âu, và bây giờ là châu Mỹ, mình đều đã đặt chân lên. Đi ra ngoài mới biết mình mới thấy quê hương mình còn nghèo, đời sống người dân ở bưng biền vẫn còn rất lam lũ.
Mình muốn tâm sự với mọi người rằng, chúng ta phải có lý tưởng sống, phải biết mở rộng vòng tay nhân ái, bao dung với mọi người. Trong khi đó, chúng ta phải cố gắng xây dựng một xã hội có trật tự bằng cách đào tạo ra những con người sống có lý tưởng xã hội. Giáo dục cho mọi người nhìn thấy được các sự thật đang và sẽ xảy ra xung quanh mình. Không che giấu, không bóp méo hình ảnh của xã hội và đất nước. Bằng cách đó, mình tin rằng thanh niên Việt Nam sẽ nỗ lực phấn đấu cho cái họ gọi là lý tưởng.
Vài dòng trước khi tham dự cuộc thi "Tôi có thể". Mình không muốn nói tên thật cho mọi người biết, đơn giản là mình chỉ muốn làm một người bình thường. Lý do viết bài này là để kể về mình và để cho các bạn khác đang có chung những tâm sự được chia sẻ và để cho gió cuốn đi. Hơn nữa, mình không muốn giành bất cứ giải thưởng nào của chương trình và mình đã quá tuổi tham dự.
Nguyên
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/Nhip-dieu-tre/2008/07/3BA04B20/
nvthai
22-07-2008, 11:50 AM
Ôi, cái cuộc thi "Tôi có thể" này hay quá, nhiều bài hay quá:
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/Nhip-dieu-tre/2008/07/3BA045FB/
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/Nhip-dieu-tre/2008/07/3BA04129/
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/Nhip-dieu-tre/2008/07/3BA04868/
Hbson
22-07-2008, 01:31 PM
Mình cũng đồng quan điểm với nvthai, những bài viết này hay quá! Motivation.
ncmkhoa
22-07-2008, 06:51 PM
Bạn này viết essay thế này mà nộp MBA thế nào cũng rớt. Bài viết theo mình là chả có giá trị gì ngoại trừ khoe khoang thành tích. Chả hiểu các bạn khen cái gì. Motivation ở đâu ngoại trừ vài câu hời hợt ở paragraph cuối cùng.
TuongNM
22-07-2008, 07:34 PM
"Dầu sao như mình đã nói, đi chơi là chủ yếu. Chế pháo, bắn bi đánh lộn và tắm biển mình đều rất thạo. Giữa năm lớp 9, mọi người lục đục thi vào trung học, mình thấy có sự khác lạ. Bạn bè cũ bắt đầu mặc áo dài đi học qua trước cửa nhà khiến mình cảm thấy xấu hổ. Trong lớp mới, mọi người bạn tán xôn xao về thi tốt nghiệp, thi chuyển cấp. Mình tự dưng suy nghĩ, đâu là mục đích của mình?
Trong lớp có một cô bé ít nói, học rất giỏi, hầu như cả Đà Nẵng chưa có ai bằng tuổi đó mà có bằng A tin học. Sau này mình mới biết bố bạn đó làm bên viễn thông tin học. Vậy là mình bắt đầu về nhà đem hết sách vở học ra, ngồi đọc lại, đọc không hiểu thì đi hỏi bạn bè, hỏi xong đọc tiếp. Ròng rã mấy tháng trời, mình cũng nắm lại được Đại số, Hình học, Vật lý, Hóa học, riêng ngoại ngữ thì ngu vẫn cứ ngu. Chính cái sự khởi đầu tự lực đó kéo dài gần 15 năm, cho tới bây giờ."
Đồng ý vơi anh Khoa, cái đoạn defining moment này mình chẳng hiểu tại sao có cái turning point of his/her life
"Mình muốn tâm sự với mọi người rằng, chúng ta phải có lý tưởng sống, phải biết mở rộng vòng tay nhân ái, bao dung với mọi người. Trong khi đó, chúng ta phải cố gắng xây dựng một xã hội có trật tự bằng cách đào tạo ra những con người sống có lý tưởng xã hội. Giáo dục cho mọi người nhìn thấy được các sự thật đang và sẽ xảy ra xung quanh mình. Không che giấu, không bóp méo hình ảnh của xã hội và đất nước. Bằng cách đó, mình tin rằng thanh niên Việt Nam sẽ nỗ lực phấn đấu cho cái họ gọi là lý tưởng."
Đoạn kết này nói về lý tưởng nhưng cả bài trên chẳng thấy nhắc gì về lý tưởng cả.
Úi giời các bác chưa đọc bài "1 thời du học cơm chan với nước mắt" hay đại loại gì thế. Hóa ra là đi du học nhưng chẳng biết mình học cái gì, học ở đâu, nhưng bố mẹ cứ nhất định là con phải đi học cho tương lai tươi sáng. Hôm nọ em với Quang với Ngọc vớ được bài đấy mà cứ gọi là.... chả biết nên cười hay khóc.
nvthai
22-07-2008, 10:07 PM
Công nhận các bác MBA này sắc sảo ghê quá, hề hề, kiểu này mình phải viết lách cẩn thận không các bác í quạt cho chết, hề hề.
Lúc tớ đọc cái đoạn này:
Trong lớp có một cô bé ít nói, học rất giỏi, hầu như cả Đà Nẵng chưa có ai bằng tuổi đó mà có bằng A tin học. Sau này mình mới biết bố bạn đó làm bên viễn thông tin học. Vậy là mình bắt đầu về nhà đem hết sách vở học ra, ngồi đọc lại, đọc không hiểu thì đi hỏi bạn bè, hỏi xong đọc tiếp. Ròng rã mấy tháng trời, mình cũng nắm lại được Đại số, Hình học, Vật lý, Hóa học, riêng ngoại ngữ thì ngu vẫn cứ ngu. Chính cái sự khởi đầu tự lực đó kéo dài gần 15 năm, cho tới bây giờ.
cũng thấy nó trúc trắc rồi, tự dưng đang nói chuyện cô bé lại tống ngay chuyện tự học vào, chả dẫn giải gì cả. Có điều tớ lại lẩm bẩm: Kiểu này chắc mết cô bé kia rồi, nên mới chịu học đây. Hi hi, sao tự dưng thấy giống mình thế (phải viết là giống mình thía thì mới lột tả được). Hồi trước chịu khó học gioi giỏi chỉ vì muốn được các bạn gái hỏi bài :-P.
(Nghĩ lại thấy hồi đấy dại thế, bao nhiêu bạn gái trong lớp mà chả cầm chân cầm tay được ai cả. Giờ mà đi học lại thì chết với mình, đúng là ông trời có mắt :D. Có điều ông trời lại không có mắt với tụi nhỏ bây giờ. Hồi trước đọc bài trên vnexpress có bài gì mà bạn gái viết thư cho bạn trai, cô giáo nhặt được, có đoạn "Chồng ơi chồng, vợ ra tolet trước, 5 phút nữa chồng ra nhé". Đọc xong, mắt trợn ngược luôn, khiếp quá!)
Tuy nhiên là tớ thích bài này ở một số điểm thế này:
1 là đoạn nói về cái sự nghèo khá đặc biệt/thú vị, nhất là 2 câu in đậm:
Chỉ có một chữ mãi đến năm lớp 3 mình mới cảm nhận được. Nghèo. Cái nghèo không thể cướp đoạt của mình tuổi thơ, mình vẫn trốn học đi chơi, bắn bi, năm mười, đánh lộn và tắm biển. Cái nghèo không thể chạm vào mình cho tới khi mình biết nhà mình nghèo.
(Questioning 1 tí là năm lớp 3 đã cảm nhận được cái sự nghèo, cái này hơi vô lý tí ví như mình đến tận lớp 11, 12 vẫn còn ngờ nghệch lắm, nhưng biết đâu hoàn cảnh đó tác giả cảm nhận được thế thật? => Chấp nhận sự khác biệt, :D)
2 là đoạn này:
Lên lớp 1, mình bắt đầu đi học, cái thời viết bằng bút lá tre. Mình rất thèm có được một cây bút kim tinh. Điều đó dẫn tới nhiều kỷ niệm buồn trong tuổi thơ. Mình ăn cắp, ăn cắp một lần, mang tiếng cả một đời. Cuối năm, mình mất đi danh hiệu học sinh tiên tiến. Cái danh hiệu tiên tiến đầu tiên cũng như là cuối cùng trong đời học sinh của mình.
Phải nói là rất ít người dám nói thẳng, nói thật hay dám chia sẻ về chuyện này, tớ thấy khâm phục. (Hồi xưa tớ cũng thế mà chả dám nói lên public thế này)
Thứ 3 là hình ảnh người mẹ, mà tớ nghĩ là defining moment / turning point chủ yếu:
Về nhà, nói với ba mẹ là con nghỉ học. Ba thì lặng thinh, mày muốn làm gì thi làm, hai bà chị của mày cũng đã nghỉ học rồi, mày nghĩ nữa thì càng tốt, mình nghĩ vậy. Chỉ riêng mẹ khăng khăng bắt mình đi học lại. Mẹ nhất định không chịu cho mình nghỉ học, các bà chị cũng muốn mình đi học lại. Một người phụ nữ ít học thích con mình đi học cho có chữ với người ta. Đó là một buổi chiều định mệnh, hoàn toàn thay đổi cuộc đời mình. Mình lại tiếp tục đi học.
Tớ thấy đằng sau sự thành công của một con người có sự đóng góp rất lớn, nhiều khi mang tính chất quyết định, của một (vài) người thân quen xung quanh đã truyền nhiệt huyết cho mình, định hướng cho mình. Đó là những người mà mỗi người nên định rõ và lắng nghe họ.
Phần còn lại nói về sự phấn đấu vươn lên để vượt qua số phận của mình để từ một học sinh đội sổ trở thành một người thành công, tớ thấy đây cũng là 1 sự inspiration đấy chứ?
Ngoài ra, qua bài viết của mình tác giả cũng phản ánh phần nào thực trạng giáo dục Việt Nam. Việc học sinh không hiểu bài, có nhiều lỗ hổng kiến thức, phải tự mình vật lộn với chuyện học hành là một thực tế mà các nhà giáo dục phải xem xét để sửa đổi/khắc phục.
Riêng về phần kết, mình hoàn toàn đồng ý với Tường. Đoạn kết rất hô hào sáo rỗng và không phù hợp với tổng thể bài viết. Tuy nhiên, tác giả cũng khéo lồng vào mấy ý khá thú vị, hì hì.
nvthai
22-07-2008, 10:31 PM
(Còn bài này các bác nghĩ sao?)
Tình cờ đọc trên VnExpress về cuộc thi viết "Tôi có thể". Nghiền ngẫm điều lệ sao thấy giống mình mấy năm vừa qua quá. Thế là tôi đặt bút xuống, trải lòng những tháng ngày mà tôi đã cố gắng bằng chính đôi chân đầy nghị lực của mình. Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật của đời tôi...
Nhiều lúc ngồi suy nghĩ lại, tôi cứ ngỡ chặng đường đã qua của cuộc đời mình là một giấc mơ. Giấc mơ rải đầy những viên sỏi chông chênh rát bỏng. Giấc mơ đã được tôi thắp lên bằng chính sự nỗ lực của mình.
Học xong lớp 9, tôi phải bỏ dở giữa chừng vì gia đình vốn nghèo nay lại lâm vào tình cảnh bi đát hơn. Cha tôi trở bệnh rất nặng cần phải chạy chữa gấp mới mong cứu sống được. Cái nghèo, cái đói đeo dai dẳng suốt mấy mươi năm qua giờ tiếp tục đổ ập xuống cái gia đình vốn đã lam lũ này. Mẹ thì vất vả bên gánh cá ngoài chợ. Các anh chị thì không được học hành đến nơi đến chốn cũng tất tả lao vào dòng đời mưu sinh.
Vậy mà cuộc sống gia đình cũng chẳng khá hơn chút nào khi mãi quanh quẩn bên cái xóm nghèo của một tỉnh miền Trung cằn cỗi. Chính điều đó khiến tôi thấy sự học của mình trở thành một gánh nặng ngàn cân đè lên đôi vai người mẹ tóc đã ngả màu mây chiều. Thế là tôi quyết định nghỉ học, đi làm thêm phụ giúp gia đình.
Từ khi rời ghế nhà trường, tôi làm đủ thứ nghề nào là cầu đường, phụ hồ, cơ khí, công nhân... việc gì miễn có tiền và không vi phạm pháp luật là tôi lao vào bươn chải. Thế nên, thân hình bé bỏng nay lại gầy theo năm tháng. Nhưng không vì thế mà sự ngã gục đổ quỵ xuống bàn chân tôi. Tôi vẫn bước đi, bước đi để tìm cho mình một ánh sáng của tương lai.
Có ai hiểu hiểu được nỗi lòng của tôi khi hằng ngày đi làm phải nhìn các bạn nam thanh nữ tú cắp sách đến trường, những tà áo trắng thân thương cứ gợi lên trước mặt làm lòng tôi tựa hồ như có vết dao cắt tới tận xương.
Ánh mắt thèm thuồng, tôi ước, ước gì mình có thể đến lớp để tận hưởng những bờ tri thức của nhân loại. Nhưng đó chỉ là ước mơ mà ước mơ thì mong manh quá. Ước mơ này đã tan biến ngay tức khắc mỗi khi hình bóng người mẹ già ẩn hiện trước mặt tôi, dáng người lam lũ dưới cơn mưa của miền Trung khắc nghiệt.
Nuốt nước bọt, tôi đạp xe vút nhanh để tránh cái cơn khát thèm thuồng đang cháy lên sùng sục trong lòng mình.
Rồi một hôm, tình cờ tôi lại gặp người bạn học chung năm xưa, giờ đã trở thành cậu sinh viên tuấn tú. Ánh mắt của nó hăm hở khoe thành tích học tập. Lòng tôi lại nghẹn ngào dâng lên khó tả. Nó nói: "Tại sao mày không đi học tiếp? Con người chỉ có một lần để thực hiện ước mơ của mình. Đó chính là cổng trường đại học, để biến ước mơ thành hiện thực nếu mày muốn thay đổi cuộc đời hiện tại...".
Trầm ngâm suy nghĩ, tôi không biết mình phải làm sao khi đã 5 năm trôi qua tôi không đến trường? Giờ này còn có thể đến lớp được hay sao?... Ước mơ - ai lại không muốn? Cổng trường đại học - ai lại không thích đặt chân vào? Nhưng khó quá, khó có thể đưa cái ước mơ đó vào thực hiện.
Tuy nhiên, nhiều đêm suy nghĩ lại lời khuyên đó, tôi thấy thật có lý. Muốn đến đích thì phải biết vượt qua số phận của mình mà thôi. Từ đó, tôi nuôi dưỡng ước mơ và thay đổi quan niệm. Tôi tự nhủ tôi có thể làm được, phải hi vọng dù ước mơ đó có mong manh đi chăng nữa. Và tôi đã đăng ký lớp bổ túc buổi tối.
Ban ngày, tôi làm việc tại một quán Trà Tàu mang kiểu cách Cung Đình xưa. Đêm đến lại lọc cọc đạp xe tới lớp. Ba năm trôi qua, quãng đường từ lớp 10 đến lớp 12 chầm chậm quay theo bánh xe thời gian. Những đêm đông mưa như trút tát vào khuôn mặt tôi rát bỏng. Mưa miền Trung là thế, cứ dai dẳng suốt tháng này qua tháng nọ không ngớt. Đạp xe trong làn mưa buốt giá, đạp qua những cơn mưa lạnh cóng để hối hả nhanh chóng về nhà...
Năm cuối cấp. Tôi xin làm thêm một việc nữa để dành dụm tiền thi đại học. Được người quen giới thiệu, tôi gác bảo vệ đêm cho một người thân của chủ quán nơi tôi làm. Như vậy, thời gian của tôi đã kín chỗ, không một khoảng hở nào cho làn gió ban mai của buổi sớm lọt qua. Ở cái tuổi 22, tôi đã hun đúc cho mình ước mơ vào đại học cháy bỏng. Nhiều đêm tôi cứ nhủ thầm: "Tôi có thể làm được. Tôi có thể vào đại học...". Đó chính là những câu nói bùng cháy, tiềm ẩn trong tôi như dòng nham thạch âm ỉ, chỉ đợi đến "điểm nút" quan trọng là nó có thể phun trào.
Buổi sáng, tôi làm tiếp viên bàn tại quán Trà Tàu, chiều về ôn bài, tối đến lớp, rồi khi tan trường tôi lại hối hả tới chỗ làm bảo vệ. Ở chỗ gác bảo vệ, tôi phải dọn dẹp nhà cửa cho đến hơn 12h khuya mới được chợp mắt. Và khi chuông nhà thờ chưa điểm, đồng hồ chỉ 4h sáng, tôi lò mò thức dậy để học bài. Vừa trực vừa ôn luyện vì không còn bao nhiêu nữa là đến tháng 7 - tháng để thực hiện ước mơ.
Cứ thế thời gian xoay vòng đi, nó qua nhanh như một làn gió thoảng khiến tôi chẳng hay biết gì. Mặc dù bận rộn như thế nhưng trong đầu tôi là một bảng khóa biểu to đùng đã sắp xếp lịch trình phải thực hiện. Môn nào cần tập trung, môn nào cần đi sâu, rất trật tự.
Mặt khác, vào những buổi cuối tuần, ban đêm không đến lớp, lợi dụng thời gian ít ỏi đó, tôi tới nhà sách lựa chọn, tìm tòi cho mình những cuốn sách hay về học cho kỳ thi cam go. Hầu như sự chuẩn bị cho đợt thi đại học, tôi đều dựa hoàn toàn vào sức của mình, vì trên lớp bổ túc, giáo viên không truyền sâu kiến thức cho học viên. Họ chỉ giảng sơ qua chủ yếu để các em trót lọt kỳ thi tốt nghiệp. Tôi đăng ký vào ĐH Sư phạm TP HCM và CĐ Văn hóa Nghệ Thuật - Du lịch Nha Trang.
Ba năm học bổ túc, tôi luôn là một học viên khá nhất lớp, dù thời gian học bài chẳng có bao nhiêu. Nhưng bằng sự tiếp thu nhanh chóng tại lớp, tôi đã hơn hẳn các bạn. Cùng với sự mày mò trong đêm tại nơi làm việc, tôi đã hoàn thành tất cả bài học của mình. Kỳ thi tốt nghiệp năm đó tôi đậu Á khoa tỉnh Khánh Hoà với số điểm 54.
Tôi vẫn còn nhớ lời khuyên người chủ quán nơi tôi làm. Bà nói: "Nhị à! Con đừng thi vào ĐH Sư phạm vì trường đó lấy điểm cao lắm, luôn nằm tốp trên ở TP HCM. Nếu có thi thì đăng ký vào trung cấp nghề đi".
Thấy tôi học bổ túc nên bà mới nói vậy nhưng tôi chỉ im không đáp lại bởi đó cũng là lời khuyên chân thành của bà mà thôi. Tôi không trách bà nhưng tôi đã nuôi ý chí, hoài bão cho mình. "Tôi có thể làm được, tôi phải thực hiên ước mơ mà mình hun đúc bao năm nay. Tôi phải thi đại học để rọi sáng tương lai cho mình".
Thế là tôi cố gắng hơn. Dù có nhiều lời khuyên đi ngược với ước mơ nhưng tôi vẫn phải tiếp tục, tiếp tục để bước lên nấc thang đời tôi. Nên tôi càng lao vào học nhiều.
Kỳ thi đại học năm đó, tôi đã đậu 2 trường mà mình đăng ký. Khi cầm hai tờ giấy báo nhập học trên tay, lòng tôi rộn ràng một niềm vui khôn tả. Tôi đã làm được. Tôi biết mình có thể thực hiện được mà. Giọt nước mắt của tôi rơi xuống hòa lẫn vào niềm hạnh phúc.
Ước mơ đã được thắp sáng ngời lên bởi sự nỗ lực của tôi. Đâu có sự thất bại, đâu có hy vọng nào vụt tắt bởi những hoài bão dù hoài bão đó có mong manh nhưng sẽ chiến thắng nếu ta tự tin vào bản thân.
Tôi... có... thể thắp ước mơ của mình lên được rồi.
Nguyễn Văn Nhị (ĐH Sư phạm TP HCM)
ncmkhoa
23-07-2008, 12:06 AM
Bài sau khá hơn bài trước nhiều, so sánh là so sánh thế nào. Nói chung là bài sau viết khá ổn, phân tích đâu ra đấy. Nếu chịu khó sửa chữa phần "action" một tí thì có thể lấy được nước mắt người đọc.
Có một cái bạn thái cần lưu ý là không phải người đọc nào cũng có background như người viết để có thể hiểu được những cái chi tiết. Ví dụ bạn nào không sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khó thì có thể chia xẻ cái vụ "nghèo" như bạn phân tích không? Cái lỗi này là lỗi mà hầu như ai cũng mắc phải, dù muốn hay không.
Quang
23-07-2008, 12:15 AM
Chưa đọc bài trên. Bài dưới này nói chung là chán. Key point chỉ là nghị lực vượt qua khó khăn. Khó khăn thì cũng không được làm nổi bật lắm, chủ yếu là qua interpretation của chú này. Những thứ như: vết dao cắt tận xương, mưa lạnh thấm vào lòng. It's not fact, it's his opinion. Viết kiểu fiction quá nên sức truyền cảm lại đâm kém đi.
Ai được đọc bài essay của cá bé còn thấy nghị lực gấp mấy lần, ngoài nghị lực ra thì còn show cả talents vượt qua khó khăn bằng những cách hết sức hoành tráng. Không thì đọc essay của admin Khoa, đọc xong admission committee "khóc rưng rức", chứ thế này ăn thua gì.
Mà VN hay có kiểu tấm gương nghị lực vượt qua khó khăn thì cứ phải là nghèo nhỉ. Anh thấy nhà giàu bạn bè rủ đi chơi tối ngày, đủ thứ cám dỗ, hưởng thụ mà vẫn vượt qua được để học giỏi và thành công còn khó hơn ấy chứ.
Ý kiến cá nhân của anh là post mấy bài này vào đây phí cả đất của diễn đàn và phí thời gian của người đọc.
(Còn bài này các bác nghĩ sao?)
Nguyễn Văn Nhị (ĐH Sư phạm TP HCM)
ncmkhoa
23-07-2008, 12:26 AM
Nghèo thì viết mới dễ chứ giàu viết hơn bị khó đó nhe anh Quang. Em chưa bao giờ đọc bài nào nhà giàu vượt khó cả. Bài dưới thì ít nhất cũng làm nổi bật lên được nghị lực và khó khăn và có cả ví dụ cụ thể.
Nói chung là tự viết thì sẽ dễ rút kinh nghiệm, không nên đọc bài ai cả. Tự viết thì ban đầu rất khó, nhưng thế thì sau này viết mới hay, đọc bài người khác thế nào cũng bị ảnh hưởng.
Ủng hộ ý kiến anh Quang. "Giàu vượt khó" mới khó và khâm phục chứ tấm gương "nghèo vượt khó, học giỏi" thì ở Việt Nam thiếu gì :D
darren1010
23-07-2008, 04:22 AM
Đại loại viết như là: nhà mình giàu, giàu lắm. Ba mẹ mình lâu lâu lại tạt về nhà, dúi vào tay mình cả nắm tiền. Mình phải tất bật lo nghĩ làm sao để tiêu hết tất cả các khoảng đó...không còn thời gian để học nữa
(Xong đoạn dưới mô tả các khoản ăn chơi....càng sát thực càng khơi gợi...Cá này mình hông rành nên hông viết được)
Cặp 1 cô gái nhà nghèo mà học giỏi, không yêu mình mà yêu thằng lớp trưởng kiếng cận dở hơi như con dơi kia
Mình tức chí lao vào học..nhưng được vài ngày lại buông xuôi...vì mất căng bản trầm trọng quá...
Ba mẹ mới bỏ tiền đưa mình qua Mỹ học...
Các bạn thấy đó, mình có thể trở thành du học sinh ở MỸ.
:-P
Còn cuộc thi này, đồng ý với anh Q là "nhảm". Viết về nghị lực/tài năng của chính mình, nó....xạo xạo như thế nào đó...Mà lại chỉ có một vài type giống giống nhau nữa...
thanhhai
23-07-2008, 09:35 AM
Em thấy mọi người khó tính quá. Nếu chỉ để phán xét người khác thì dễ, nhưng nếu rơi vào hoàn cảnh như vậy liệu trong số chúng ta có bao nhiêu người vượt qua và trưởng thành được?
Người ta có thể tự hào về những gì mình làm được và chia sẻ với mọi người về niềm tự hào đó, dù nó có thể rất nhỏ bé và không có gì đáng kể trong mắt người khác.
Mọi người có thể thích hoặc không thích những gì họ viết, hoặc có thể nói là không phù hợp với diễn đàn nhưng xin đừng đem những chuyện đó ra để cười cợt và đừng so sánh. Đó không phải là một bài essays cho MBA để chúng ta phân tích như vậy.
Cá nhân em rất trân trọng, và luôn luôn cảm phục những người đã có thể vượt qua được đói khổ, và vươn lên phía trước. Dù em có thích hay không thích, có đọc hay không đọc những gì họ viết.
Em thích một câu nói của Tago, đại ý là sự nghèo khổ dạy con người ta nhiều nhất. Chỉ có những người đã từng trải qua sự nghèo khổ mới có thể thực sự cảm thông, thấu hiểu và chia sẻ với người khác. Và nó rất đúng, ít nhất là qua những gì em đã thấy.
linhnam
23-07-2008, 09:56 AM
Anh Quang có vẻ hơi quan liêu rồi đấy. :D
- Không phải tất cả các bài viết dạng này đều dở, có một số bài cũng xem được đấy chứ. Ví dụ ở đây em thấy bài phía dưới hay hơn bài phía trên, và xem được.
- Bài dở hơi cũng có thể đăng, vì ngoài nội dung bài còn có phần trao đổi, tranh luận của mọi người, mà cái này có thể rất đáng giá. Dĩ nhiên, nếu bài nào mà quá nhảm nhí, rẻ tiền, chẳng nên đọc, lỡ đọc mà cũng chẳng thấy giá trị cho mình và cho người khác, đọc xong cũng chẳng có ai buồn mà tranh luận... thì nên bỏ đi cho đỡ phí đất của diễn đàn và thời gian của mọi người.
- Đôi lúc cũng nên khích lệ các bạn mới. Chứ mình khắt khe quá không khéo lại gây cảm giác cho các bạn khác, nhất là các bạn mới vào diễn đàn, cảm giác bị áp đặt suy nghĩ. Ngôn từ đôi khi cũng nhiều sắc thái lắm. Anh Quang ý kiến thế này e rằng sẽ gây nhụt chí anh em không?
Ý kiến cá nhân của anh là post mấy bài này vào đây phí cả đất của diễn đàn và phí thời gian của người đọc.
Quang
23-07-2008, 10:00 AM
1. Không cần phải nếu. Rất nhiều người trên forum này có hoàn cảnh còn khó khăn hơn như vậy và đã vượt qua mà chẳng cần phải "vết cắt vào tim" với lại "mưa lạnh thấu lòng..."
2. Tự hào là chuyện của họ. Còn kể chuyện bốc phét quá gây phản cảm thì đánh giá là quyền của người đọc.
3. Mọi người không cười cợt. So sánh thì có và là điều chấp nhận được.
4. Trong khi bảo mọi người không nên đánh giá người khác thì chính em đang làm việc đấy với các thành viên khác.
"Chỉ có những người đã từng trải qua sự nghèo khổ mới có thể thực sự cảm thông, thấu hiểu và chia sẻ với người khác."
Implies:
1. Những người comment vừa rồi chưa từng trải qua sự nghèo khổ -> Wrong assumption
2. Những người comment vừa rồi không thể thực sự cảm thông, thấu hiểu và chia sẻ với người khác -> another wrong assumption.
Cheers!
Em thấy mọi người khó tính quá. Nếu chỉ để phán xét người khác thì dễ, nhưng nếu rơi vào hoàn cảnh như vậy liệu trong số chúng ta có bao nhiêu người vượt qua và trưởng thành được?
Người ta có thể tự hào về những gì mình làm được và chia sẻ với mọi người về niềm tự hào đó, dù nó có thể rất nhỏ bé và không có gì đáng kể trong mắt người khác.
Mọi người có thể thích hoặc không thích những gì họ viết, hoặc có thể nói là không phù hợp với diễn đàn nhưng xin đừng đem những chuyện đó ra để cười cợt và đừng so sánh. Đó không phải là một bài essays cho MBA để chúng ta phân tích như vậy.
Cá nhân em rất trân trọng, và luôn luôn cảm phục những người đã có thể vượt qua được đói khổ, và vươn lên phía trước. Dù em có thích hay không thích, có đọc hay không đọc những gì họ viết.
Em thích một câu nói của Tago, đại ý là sự nghèo khổ dạy con người ta nhiều nhất. Chỉ có những người đã từng trải qua sự nghèo khổ mới có thể thực sự cảm thông, thấu hiểu và chia sẻ với người khác. Và nó rất đúng, ít nhất là qua những gì em đã thấy.
Quang
23-07-2008, 10:05 AM
Bạn mới nào? Bạn post bài á? Hay là bạn viết bài? Bạn post bài thì không phải mới, bạn viết bài thì không liên quan gì.
Chả có gì là áp đặt suy nghĩ cả. Key point ở đây là low quality stuff is not appreciated here.
=> Nhụt chí cái gì? Nhụt chí cảm thụ những thứ vớ vẩn á?
- Đôi lúc cũng nên khích lệ các bạn mới. Chứ mình khắt khe quá không khéo lại gây cảm giác cho các bạn khác, nhất là các bạn mới vào diễn đàn, cảm giác bị áp đặt suy nghĩ. Ngôn từ đôi khi cũng nhiều sắc thái lắm. Anh Quang ý kiến thế này e rằng sẽ gây nhụt chí anh em không?
Longatum
23-07-2008, 10:54 AM
Haha, em thấy bác Quang có cái sai là vào VnExpress đọc mà lại muốn tìm bài chất lượng cao... VnExpress Quality là một từ thuộc dạng oxymoron... hay thậm chí là có thể nói chung như thế về báo chí VN..
Còn nhìn từ những cái này em càng thấy rõ truyền thống thủ dâm tinh thần của dân tộc ta... trước giờ cá nhân làm thì nhiều rồi nhưng mà bây giờ lại còn thành ra thủ dâm tinh thần tập thể :-| Cái này dễ dàng tạo ra cái illusion là nước Việt chúng ta có vô vàn những cái nhân kiệt xuất, đội bùn đứng lên... cái này cũng giống như cái chuyện là lúc nào đài báo cũng xa xả nói là: dân ta cần cù, chịu khó học hỏi, trình độ ngoại ngữ cao, Tây rất thích... trong khi thực tế thế nào thì chắc các bác cũng biết. Một dạng propaganda không hơn không kém, lợi ít mà hại nhiều.
Hbson
23-07-2008, 12:25 PM
Bạn này viết essay thế này mà nộp MBA thế nào cũng rớt. Bài viết theo mình là chả có giá trị gì ngoại trừ khoe khoang thành tích. Chả hiểu các bạn khen cái gì. Motivation ở đâu ngoại trừ vài câu hời hợt ở paragraph cuối cùng.
Bác Khoa nhà mình quả kỹ tính thật, tuy nhiên thì bác cũng nhìn ra "motivation" hời hợt ở paragraph cuối cùng.:-P
Hbson
23-07-2008, 12:32 PM
Bài sau khá hơn bài trước nhiều, so sánh là so sánh thế nào. Nói chung là bài sau viết khá ổn, phân tích đâu ra đấy. Nếu chịu khó sửa chữa phần "action" một tí thì có thể lấy được nước mắt người đọc.
Có một cái bạn thái cần lưu ý là không phải người đọc nào cũng có background như người viết để có thể hiểu được những cái chi tiết. Ví dụ bạn nào không sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khó thì có thể chia xẻ cái vụ "nghèo" như bạn phân tích không? Cái lỗi này là lỗi mà hầu như ai cũng mắc phải, dù muốn hay không.
Bác Khoa viết sai chính tả nhé!
thanhhai
23-07-2008, 01:27 PM
Em chỉ đánh giá mỗi một câu là mọi người khó tính, còn lại em có đánh giá gì nữa đâu?.
Còn cái câu cuối cùng của em không phải hàm ý như anh nói, mà đấy là em nói chung về xã hội là như thế thôi. Còn anh bảo là những người comment ở đây là thực sự cảm thông và thấu hiểu thì em cũng không dám chắc. Cái đó tự mỗi người còn có thể chưa biết nữa là.
1. Không cần phải nếu. Rất nhiều người trên forum này có hoàn cảnh còn khó khăn hơn như vậy và đã vượt qua mà chẳng cần phải "vết cắt vào tim" với lại "mưa lạnh thấu lòng..."
2. Tự hào là chuyện của họ. Còn kể chuyện bốc phét quá gây phản cảm thì đánh giá là quyền của người đọc.
3. Mọi người không cười cợt. So sánh thì có và là điều chấp nhận được.
4. Trong khi bảo mọi người không nên đánh giá người khác thì chính em đang làm việc đấy với các thành viên khác.
"Chỉ có những người đã từng trải qua sự nghèo khổ mới có thể thực sự cảm thông, thấu hiểu và chia sẻ với người khác."
Implies:
1. Những người comment vừa rồi chưa từng trải qua sự nghèo khổ -> Wrong assumption
2. Những người comment vừa rồi không thể thực sự cảm thông, thấu hiểu và chia sẻ với người khác -> another wrong assumption.
Cheers!
thanhhai
23-07-2008, 02:14 PM
Bạn Long này dùng từ hoành tráng nhỉ. Mình thấy bạn có nói hơi quá không đấy, mình không đọc nhiều nhưng thấy chưa ai trong số người viết tự nhận là kiệt xuất gì cả.
Haha, em thấy bác Quang có cái sai là vào VnExpress đọc mà lại muốn tìm bài chất lượng cao... VnExpress Quality là một từ thuộc dạng oxymoron... hay thậm chí là có thể nói chung như thế về báo chí VN..
Còn nhìn từ những cái này em càng thấy rõ truyền thống thủ dâm tinh thần của dân tộc ta... trước giờ cá nhân làm thì nhiều rồi nhưng mà bây giờ lại còn thành ra thủ dâm tinh thần tập thể :-| Cái này dễ dàng tạo ra cái illusion là nước Việt chúng ta có vô vàn những cái nhân kiệt xuất, đội bùn đứng lên... cái này cũng giống như cái chuyện là lúc nào đài báo cũng xa xả nói là: dân ta cần cù, chịu khó học hỏi, trình độ ngoại ngữ cao, Tây rất thích... trong khi thực tế thế nào thì chắc các bác cũng biết. Một dạng propaganda không hơn không kém, lợi ít mà hại nhiều.
Quang
23-07-2008, 07:53 PM
Ơ hay. Dạo này có phong trào bóp méo sự thật để bôi xấu cán bộ hả (xttran là tên đầu tiên :D). Anh có đọc mấy bài này ở vnexpress đâu. Post ở đây nên anh mới đọc đấy chứ. Phải đọc xem nó có sai lỗi chính tả không để còn ban nick chứ =))
Ý thứ 2 của Long thì về cơ bản là anh cũng đồng ý. Anh thấy khúc mắc một tí là cái bạn ở bài anh đọc quyết chí đến cùng vì mục tiêu đi học đại học. Nhưng mà bạn ấy mới học thôi, đã có gì chứng tỏ đấy là con đường đúng đâu. Biết đâu đừng đi học đại học, đi học nghề lại giúp ích cho xã hội và giúp ích cho bản thân bạn ấy nhiều hơn. => nói rộng ra anh thấy nhiều người Việt đặt mục tiêu và quyết chí thực hiện mục tiêu ấy nhưng phần đánh giá thực sự mục tiêu ấy có phải là the right thing to do không thì lại bỏ sót hoặc đánh giá sơ sài.
Haha, em thấy bác Quang có cái sai là vào VnExpress đọc mà lại muốn tìm bài chất lượng cao... VnExpress Quality là một từ thuộc dạng oxymoron... hay thậm chí là có thể nói chung như thế về báo chí VN..
Còn nhìn từ những cái này em càng thấy rõ truyền thống thủ dâm tinh thần của dân tộc ta... trước giờ cá nhân làm thì nhiều rồi nhưng mà bây giờ lại còn thành ra thủ dâm tinh thần tập thể :-| Cái này dễ dàng tạo ra cái illusion là nước Việt chúng ta có vô vàn những cái nhân kiệt xuất, đội bùn đứng lên... cái này cũng giống như cái chuyện là lúc nào đài báo cũng xa xả nói là: dân ta cần cù, chịu khó học hỏi, trình độ ngoại ngữ cao, Tây rất thích... trong khi thực tế thế nào thì chắc các bác cũng biết. Một dạng propaganda không hơn không kém, lợi ít mà hại nhiều.
Longatum
23-07-2008, 08:31 PM
Bạn Long này dùng từ hoành tráng nhỉ. Mình thấy bạn có nói hơi quá không đấy, mình không đọc nhiều nhưng thấy chưa ai trong số người viết tự nhận là kiệt xuất gì cả.
Em không có nhu cầu bình luận về các cá nhân có viết bài vào vụ này. Những gì em nói là nhắm vào cái "cuộc thi" này thôi... Bản thân những người viết có thể họ không trực tiếp viết họ là "kiệt xuất" nhưng cái implication của cuộc thi này là vậy, đúng không ạ? có thể "kiệt xuất" là từ quá đáng: hơn người chăng?
Còn ai muốn tham gia thì đấy là tùy. Tuy nhiên đã tham gia viết vào thì tự bản thân phải chịu người này người kia nói năng bình phẩm là chuyện thường tình, đúng không ạ?
Tóm lại là nếu nói về chuyện vượt khó đi lên thì có lẽ ai cũng có thể có một chuyện nào đấy để kể. Vì thế cho nên công khai kể lể ra như thế này để làm cái gì? (nếu không phải vì để thủ dâm tinh thần tập thể cho cả nước VN???)... những chuyện như thế này nên để dành mà đem khoe trong application đi MBA thì hơn.
nvthai
23-07-2008, 10:18 PM
Đầu tiên là xin cám ơn các bác đã bỏ thời gian đọc và cho feed back 2 bài này. Nhà em cho là mỗi người có những kinh nghiệm sống riêng của mình sẽ có những nhìn nhận khác nhau, có những suy nghĩ khác nhau về một vấn đề. Vì thế những chia sẻ của mọi người có những nét khác nhau, thậm chí trái ngược nhau, đó cũng là điều dễ hiểu. Cái được nhất là nhà em học hỏi được rất nhiều từ mọi người vì mỗi một góc nhìn của mỗi người đều có những nét hay của nó và giúp nhà em nhìn vấn đề được rộng rãi hơn chứ không quá chủ quan bởi những suy nghĩ của mình.
Thú thật với các bác là nhà em nhìn nhận các vấn đề, các sự kiện và các bài văn, bài báo kiểu như thế này còn rất là hời hợt và chủ quan. Thành ra bằng sự giúp đỡ chia sẻ ý kiến như của mọi người ở trên đây đã giúp ích cho nhà em rất là nhiều, nên nhà em rất cảm ơn các bác.
Ngoài ra, nhà em cũng muốn các bác chỉ điểm thêm cho một số ý kiến này mà nhà em đang phân vân (nếu không mất nhiều thời gian của các bác):
1 là: nhà em cho là chia sẻ những bài viết về thành công như thế này sẽ gần với tầm với của đại đa số người dân ở Việt Nam hơn (nhà em nghĩ cũng phải 60%-70%), vì thế có tầm ảnh hưởng lớn hơn bởi những mục tiêu mà người viết đưa ra không quá là cực khó hoặc khó với tới.
Nhà em ví dụ như các bác ở đây apply vào MBA, đương nhiên các bác đã ở một tầm cao mới rồi vì các bác đã có trình độ đại học, đa phần đã từng đi làm ở nhiều vị trí khác nhau, công ty khác nhau, cũng như kinh nghiệm làm cho nước ngoài cũng có. Ngoài ra sự vượt trội nữa về tiếng Anh thực sự là một quality đã differentiate significantly với "đám đông" khác. Như vậy, nếu đưa một ví dụ về sự thành công của các bác apply thành công cho MBA nhiều khi sẽ không áp dụng được với số đông với trình độ còn thấp vì thực sự nhiều khi cũng cao siêu hơn mong ước của họ nhiều lắm.
Một ví dụ khác: đương nhiên nếu so với sự thành công của các bậc thiên tài, lãnh tụ, hiển nhiên những khó khăn họ vượt qua, những thành công họ gặt hái được còn xuất sắc hơn nhiều, như bác Hồ chẳng hạn. Nếu đòi hỏi những chia sẻ ở trên báo VNExpress phải đạt được những tầm cao như thế, đương nhiên là khó và không đạt mục đích gì vì những tấm gương này khó mà encourage people được.
2 là: cuộc thi viết này theo nhà em nghĩ còn tốt hơn những chương trình mang đậm chất tuyên truyền như kiểu học tập gương các anh chị Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc, bởi lẽ đây là những bài viết về người thật việc thật và rất đời thường. Đương nhiên cũng sẽ có phần nói láo nói phét, tâng bốc các thứ, chuyện này không tránh được, nhưng mà về tổng thể và kết quả lâu dài thì vẫn là tốt.
Hiện tại mà nói lối sống của thanh thiếu niên mình bây giờ còn phải định hướng nhiều, theo ý chủ quan của nhà em là thế. Nếu cuộc thi này có thể tạo nên một luồng gió mới nhà em nghĩ là sẽ rất tốt.
Mong được các bác chia sẻ về mấy điểm này nhé. Thanks.
Lamnt
23-07-2008, 11:22 PM
. Không thì đọc essay của admin Khoa, đọc xong admission committee "khóc rưng rức", chứ thế này ăn thua gì.
Khóc rưng rức cơ ạ :D, giá mà có để đọc, nghe anh tả hấp dẫn quá :D
ncmkhoa
24-07-2008, 12:09 AM
Không có đâu em ạ, đừng nghe anh Quang. Với lại anh cũng chẳng biết là mấy bài văn đó bây giờ ở đâu nữa, hơn 5 năm rồi mà.
moonie
24-07-2008, 12:28 PM
Haha, em thấy bác Quang có cái sai là vào VnExpress đọc mà lại muốn tìm bài chất lượng cao... VnExpress Quality là một từ thuộc dạng oxymoron... hay thậm chí là có thể nói chung như thế về báo chí VN..
Còn nhìn từ những cái này em càng thấy rõ truyền thống thủ dâm tinh thần của dân tộc ta... trước giờ cá nhân làm thì nhiều rồi nhưng mà bây giờ lại còn thành ra thủ dâm tinh thần tập thể :-| Cái này dễ dàng tạo ra cái illusion là nước Việt chúng ta có vô vàn những cái nhân kiệt xuất, đội bùn đứng lên... cái này cũng giống như cái chuyện là lúc nào đài báo cũng xa xả nói là: dân ta cần cù, chịu khó học hỏi, trình độ ngoại ngữ cao, Tây rất thích... trong khi thực tế thế nào thì chắc các bác cũng biết. Một dạng propaganda không hơn không kém, lợi ít mà hại nhiều.
Đồng ý với bạn Long, tuy lời bạn hơi khó nghe nhưng mà rất thật, mình đã cười phì tâm đắc. :D
Thời buổi này rồi không tìm ra được những chương trình thực tế hơn, khiến người đọc cảm động hơn những lời sáo rỗng này hay sao?
Không biết mục tiêu chất lượng cuộc thi viết "Tôi có thể" này thấp hay biên tập không biết chọn đăng nữa.^-3
Tôi thấy cái tên đã thấy hơi bắt chước kiểu tiếng Anh "I can", tư duy từ ngữ câu cú tiếng Việt đâu có câu gì lạ vậy, bằng tiếng Việt mọi người thường nghĩ là "Tôi/Mình làm được" chứ nhỉ, ít ai nói "Tôi có thể" khơi khơi. (Hơi bới móc tí nhưng vì thấy hơi chướng :D)
vinhnh
24-07-2008, 03:47 PM
Em không có nhu cầu bình luận về các cá nhân có viết bài vào vụ này. Những gì em nói là nhắm vào cái "cuộc thi" này thôi... Bản thân những người viết có thể họ không trực tiếp viết họ là "kiệt xuất" nhưng cái implication của cuộc thi này là vậy, đúng không ạ? có thể "kiệt xuất" là từ quá đáng: hơn người chăng?
Còn ai muốn tham gia thì đấy là tùy. Tuy nhiên đã tham gia viết vào thì tự bản thân phải chịu người này người kia nói năng bình phẩm là chuyện thường tình, đúng không ạ?
Tóm lại là nếu nói về chuyện vượt khó đi lên thì có lẽ ai cũng có thể có một chuyện nào đấy để kể. Vì thế cho nên công khai kể lể ra như thế này để làm cái gì? (nếu không phải vì để thủ dâm tinh thần tập thể cho cả nước VN???)... những chuyện như thế này nên để dành mà đem khoe trong application đi MBA thì hơn.
Dĩ nhiên cái này viết ra không phải để cho bác đọc rồi. Em là dân Việt cần đọc những cái này để có thêm quyết tâm, nếu ai cũng có nhưng không chia sẻ thì quá phí phạm. Có cuộc thi như thế này là rất bổ ích thiết thực chẳng có gì là thủ dâm này nọ gì cả. 1 tấm gương vượt khó, dù là nhỏ thôi nhưng cũng rất đáng quý. Mỗi người tự hào về chính những gì mình làm được thì chẳng có gì xấu xa khi đem kể lại chuyện làm thế nào mình thành công cả.
Quang
24-07-2008, 07:50 PM
Xin nhắc các bạn là đây là diễn đàn MBA nhé, mục tiêu của diễn đàn không phải là phương tiện của truyền thông của vnexpress. Các bạn cần những thứ kiểu này đề nghị sang diễn đàn cái gì chatdocdacam.org hay là webtretho.com hay cái gì gì đấy hay tốt nhất là tham gia hẳn vào cái chương trình "Tôi có thể" đấy cho thỏa lòng. Vào đây rồi trông đợi những bài viết, "tấm gương" kiểu thế này thì không có đâu, rồi sẽ thất vọng đấy.
Dĩ nhiên cái này viết ra không phải để cho bác đọc rồi. Em là dân Việt cần đọc những cái này để có thêm quyết tâm, nếu ai cũng có nhưng không chia sẻ thì quá phí phạm. Có cuộc thi như thế này là rất bổ ích thiết thực chẳng có gì là thủ dâm này nọ gì cả. 1 tấm gương vượt khó, dù là nhỏ thôi nhưng cũng rất đáng quý. Mỗi người tự hào về chính những gì mình làm được thì chẳng có gì xấu xa khi đem kể lại chuyện làm thế nào mình thành công cả.
nvthai
24-07-2008, 10:45 PM
Xin nhắc các bạn là đây là diễn đàn MBA nhé, mục tiêu của diễn đàn không phải là phương tiện của truyền thông của vnexpress. Các bạn cần những thứ kiểu này đề nghị sang diễn đàn cái gì chatdocdacam.org hay là webtretho.com hay cái gì gì đấy hay tốt nhất là tham gia hẳn vào cái chương trình "Tôi có thể" đấy cho thỏa lòng. Vào đây rồi trông đợi những bài viết, "tấm gương" kiểu thế này thì không có đâu, rồi sẽ thất vọng đấy.
Bác Quang ưa chọc ghẹo người khác nhỉ? :D.
Giờ tôi chọc lại bác này:
Theo lối đánh giá của bác, tôi xin đánh giá topic "Hello VietNam - Pham Quynh Anh" của bác là tuyên truyền cho chương trình Paris By Night.
Theo văn phong của bác thì một admin khác cũng có thể viết được thế này:
"đây là diễn đàn MBA nhé, mục tiêu của diễn đàn không phải là phương tiện của truyền thông của" Paris By Night! Bác "cần những thứ kiểu này đề nghị sang diễn đàn cái gì chatdocdacam.org hay là webtretho.com hay cái gì gì đấy hay tốt nhất là tham gia hẳn vào cái chương trình" *Fan club của Paris By Night hay Pham Quynh Anh* đấy cho thỏa lòng. "Vào đây rồi trông đợi những bài hát, "tấm gương" kiểu thế này thì không có đâu, rồi sẽ thất vọng đấy"
Há há há, vui quá, vui quá =))
(Kiểu này mình toi chắc rồi :D)
Quang
24-07-2008, 11:16 PM
As you wish. Bạn nvthai nghỉ một tuần nghiền ngẫm lại sự đời nhé.
Mách nhỏ bạn thế này. Khi muốn challenge idea thì phải nhìn tổng thể. Thế bạn đã nhìn xem topic Hello VN post ở box nào chưa?
Bác Quang ưa chọc ghẹo người khác nhỉ? :D.
Giờ tôi chọc lại bác này:
Theo lối đánh giá của bác, tôi xin đánh giá topic "Hello VietNam - Pham Quynh Anh" của bác là tuyên truyền cho chương trình Paris By Night.
Theo văn phong của bác thì một admin khác cũng có thể viết được thế này:
"đây là diễn đàn MBA nhé, mục tiêu của diễn đàn không phải là phương tiện của truyền thông của" Paris By Night! Bác "cần những thứ kiểu này đề nghị sang diễn đàn cái gì chatdocdacam.org hay là webtretho.com hay cái gì gì đấy hay tốt nhất là tham gia hẳn vào cái chương trình" *Fan club của Paris By Night hay Pham Quynh Anh* đấy cho thỏa lòng. "Vào đây rồi trông đợi những bài hát, "tấm gương" kiểu thế này thì không có đâu, rồi sẽ thất vọng đấy"
Há há há, vui quá, vui quá =))
(Kiểu này mình toi chắc rồi :D)
Lamnt
24-07-2008, 11:40 PM
Em nghĩ nhiều bài viết chắc cũng là bịa thôi. Nhưng nếu có những bài là thật thì nỗ lực của họ đều rất đáng trân trọng, dù nhỏ hay lớn nhưng chỉ cần vượt qua những thử thách, vượt qua được chính mình thì đều có ý nghĩa cả.Nhiều khi chỉ là từ thiếu ăn thành đủ ăn cũng đã là 1 nỗ lực lớn, nhiều người cũng chỉ mong đến thế chứ có quan tâm MBA là gì đâu, nhưng sự chia sẻ của họ cũng rất có ý nghĩa với những người hoàn cảnh tương tự.
Còn anh nvthai em nghĩ có lẽ anh ý cũng cảm thấy "hơi tức" vì những cái anh ý cho là motivated bị mọi người phủ nhận ( sorry anh nvthai nếu em nhầm :D) , tuy nhiên em thấy anh ý cũng rất kiềm chế và đúng mực đấy chứ ạ. Anyway, just my opinion :)
Quang
25-07-2008, 12:45 AM
Thôi nhé. Suốt mấy trang không có gì mới, chỉ toàn nên với không nên. Bày tỏ quan điểm nên hay không nên thế cũng đủ rồi. Nên hay không nên thì cũng nghỉ. Đi làm việc khác useful hơn đi. Topic closed.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.