View Full Version : Đặc điểm người Việt - Giá trị nào được trân trọng
Batigol
17-04-2009, 04:04 AM
Gossip một chút!
Gần đây em đọc thấy nhiều ý kiến liên quan đến vấn đề văn hóa người Việt. Buồn một nỗi là chỉ chủ yếu là thấy negative. Người thì nói người Việt không professional, hay đem vấn đề cá nhân vào công việc. Người thì phàn nàn người Việt chỉ giỏi bắt bẻ nhau hay nặng hơn là tính cộng đồng không được bằng người Trung Quốc. Ý kiến này xuất phát từ người nước ngoài cũng như người Việt Nam. Hồi chuẩn bị ra nước ngoài làm việc, ông sếp cũ người Việt cứ nhắc đi nhắc lại với em: "Mày sang đấy làm gì thì cũng phải đánh một tiếng chuông rồi hẵng về". Lúc đấy, em cũng chỉ biết ậm ừ, nghĩ bụng mình đừng có để bọn nước ngoài nó chê mình dốtlà được. Sang đến nơi một thời gian, ngẫm lại thấy suy nghĩ nông cạn quá. Em mới chỉ nghĩ được đến chuyện giỏi hay dốt mà quên rằng hình ảnh của mình hay của một đất nước còn nhiều yếu tố khác nữa, giá trị hơn nhiều.
Đánh chuông giờ không phải là đánh to hay nhỏ, mà là đánh theo cung bậc nào. Em thấy người Đức rất được nể trọng ở Châu âu, không chỉ vì họ giỏi, mà còn vì tính cách, văn hóa, cách ứng xử của họ. Người Pháp thì danh tiếng không bằng. Mấy thằng cùng phòng em toàn comment người Pháp là self satisfied, mặc dù sếp trực tiếp hiện tại là dân Pháp chính cống. Quay trở lại với người Việt Nam, em đang băn khoăn không biết nên định vị tính cách người Việt trong con mắt mấy "khách hàng" nước ngoài thế nào cho tốt. Còn nhớ bài của ông Trần Văn Thình đăng trên báo Thanh niên nói quality của người Việt là "giỏi xoay sở", nhưng cái đấy chẳng mang giá trị Marketing tẹo nào. Em cũng chẳng thích cái cụm từ "người Việt Nam chịu thương chịu khó". Nghe cám cảnh quá! Theo các anh chị sinh sống và làm việc ở nước ngoài lâu rồi, đặc điểm nào của người Việt Nam thường được người nước ngoài trân trọng nhất. Chắc em sẽ cố gắng focus phát triển cái đặc điểm đấy để "đánh chuông" trước khi về nào.
saubebe
17-04-2009, 05:02 AM
"Giỏi xoay sở" (resourceful) không tồi tí nào. Thấy cái topic này hay hay, để nghĩ thêm rồi tham gia brainstorm với mọi người....
"Giỏi xoay sở" (resourceful) không tồi tí nào. Thấy cái topic này hay hay, để nghĩ thêm rồi tham gia brainstorm với mọi người....
Bác Trần Quốc Vượng khi còn sống thì nói về khả năng thích nghi vói môi trường và hoàn cảnh và ví người Việt như nước " Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài " nhưng nước vẫn là nước - không thay đổi tính chất. Linh hoạt mềm dẻo để thích ứng và tồn tại qua những biến cố và thách thức của lịch sử ?
little.nemo
17-04-2009, 07:33 AM
Gossip một chút!
Theo các anh chị sinh sống và làm việc ở nước ngoài lâu rồi, đặc điểm nào của người Việt Nam thường được người nước ngoài trân trọng nhất. Chắc em sẽ cố gắng focus phát triển cái đặc điểm đấy để "đánh chuông" trước khi về nào.
Mình thì không thích vơ đũa cả nắm, mặc dù thỉnh thoảng ghét người nào thì cũng hay rủa thầm cho bỏ ghét "đúng là cái đồ gốc... X nào đấy".
Theo mình thì nên đặt ra mục tiêu cá nhân thôi. Thay vì nghĩ đến tính cách của người Việt nói chung thì mình nên nghĩ xem bản thân mình có nét nào hay thì tập trung phát triển đặc điểm đó.
Quang
17-04-2009, 08:25 AM
Mình thấy người Mỹ thường cố tránh xa việc quy đồng một dân tộc nào đó với một đặc tính nào đó. Quy đồng đặc tính tốt được thì cũng quy đồng đặc tính xấu được, mà thực tế là nhận diện tính xấu dễ hơn tính tốt nhiều. Và sau khi quy đồng xong thì tự dưng mình có định kiến (tốt hoặc xấu) với cá nhân của một dân tộc nào đó trước khi thực sự biết họ là ai, như thế nào. Và đấy chính là hành vi của việc phân biệt chủng tộc.
Người Mỹ luôn đề cao việc đánh giá cá nhân qua khả năng của bản thân người đó regardless race, age, gender, religion...
Đấy là đặc điểm của người Mỹ mà mình nể phục và cố gắng bắt chước họ.
saubebe
17-04-2009, 09:10 AM
Chắc em hiểu ý bạn Batigol là muốn tạo một cái impression tốt về người Việt trong mắt bạn bè quốc tế. Chứ không phải đánh đồng là người Việt chỉ có abc... Ví dụ nói như anh Quang (mặc dù không đánh đồng, nhưng anh cũng dùng chỉ định "các bạn Mỹ" để generally attibute một đức tính nào đó), thì cái attribute "open mindedness/ non-judgment" hoặc là "American fairness" .. là điểm mà tạo ấn tượng mạnh với anh. Chắc bạn Batigol muốn tìm một cái space kiểu như thế để build cái equity của mình. Cái này chắc mọi người chúng ta đều đang làm, có điều trong trường hợp của Batigol, bạn là sample size of one. Positioning của bạn thế nào, sẽ không ít nhiều được các bạn bè nước ngoài (với vô cùng ít hiểu biết về người/ đất nước Việt Nam) associate là quality của người Việt. Chính thế mới có cái "gánh nặng"/ mơ ước đánh một tiếng chuông.
Các bạn cùng lớp sau khi đến VN đều nhận xét người Việt mình chiụ thương chịu khó; rất nhiều người làm việc đến khuya, làm việc cả thứ 7 và chủ nhật, không kể tuổi tác và giới tính. Đấy một phần do hoàn cảnh kinh tế còn khó khăn nhưng cũng một phần là bản chất chăm chỉ của người Việt ta.
http://www.terragalleria.com/photo/?id=viet8260&keyword=elderly-people
Một đặc điểm nữa là SV ta rất thích nắm bắt hiểu biết chiều sâu và rất tự hào khi làm được điều này. Chúng ta thường đặt câu hỏi "why" và thường muốn vươn lên mãi. Một vice chairman tại một IT firm from Singapore làm các phần mềm cho aviation và space travel nói với mình rằng SV IT của VN, nếu có English skills, thường dễ đào tạo hơn nhiều so với SV IT của nước khác trong khu vực, đặc biệt là các kỹ năng cao và khó.
Rất nhiều tính xấu mà ta quan sát trong xã hội là do luật pháp và năng lực thể chế của Vietnam còn yếu. Xét trong công ty, nếu cứ căn cứ vào đúng năng lực và đóng góp vào sự phát triển của công ty làm cơ sở cho lương, thưởng, và thăng tiến thì tự khắc mọi người sẽ ít chen chuyện riêng tư và yếu tố cá nhân vào công việc hơn. Luật pháp nhiều khe hở, thực hiện không nghiêm khiến cho người dân có thể luồn lách; mãi thành quen không tôn trong quy định và quy tắc. Ở VN, cứ ra đường là đầu óc căng như dây đàn, không tranh cướp thì không đi được, gặp tai nạn thì cãi bay cãi biến or mồm to thì thắng vì luật không nghiêm và manage được; vài chục triệu dân trong các thành phố lớn cứ như đang sống trên thùng thuốc súng. Ngày nào cũng được rèn luyện hai ba tiếng, khoảng vài chục năm như thế tính cách con người không "độc" mới là lạ. Luật pháp và quy định lỏng lẻo, ai game the system thì sống, không gaming thì dặt dẹo; thế này làm sao nói đến chuyện hợp tác cho được; do vậy, chả trách có rất nhiều chuyện buồn vì cạnh tranh không lành mạnh và tự mình hại mình như các vụ kiện chống phá giá tôm/cá basa, giày da, may mặc... Và còn rất nhiều ví dụ như thế trên mọi góc cạnh của cuộc sống...
Tất cả tạo thành vòng luẩn quẩn, con người thế chỉ tạo ra được các institutional capacity như thế, institutional capacity như thế lại cho ra lò những con người như thế... Cứ đà này, cả dân tộc sẽ tự thoái hóa và khó thoát khỏi sự nô dịch (nhiều góc độ) từ các chủng tộc khác.
Câu hỏi mình băn khoăn bây giờ là yếu tố nào sẽ giúp ta thoát khỏi vòng luẩn quẩn này và đưa đất nước tiến lên? Rất mong các bạn "chỉ giáo"!:magnify:
Các bạn cùng lớp sau khi đến VN đều nhận xét người Việt mình chiụ thương chịu khó; rất nhiều người làm việc đến khuya, làm việc cả thứ 7 và chủ nhật, không kể tuổi tác và giới tính. Đấy một phần do hoàn cảnh kinh tế còn khó khăn nhưng cũng một phần là bản chất chăm chỉ của người Việt ta.
http://www.terragalleria.com/photo/?id=viet8260&keyword=elderly-people
Một đặc điểm nữa là SV ta rất thích nắm bắt hiểu biết chiều sâu và rất tự hào khi làm được điều này. Chúng ta thường đặt câu hỏi "why" và thường muốn vươn lên mãi. Một vice chairman tại một IT firm from Singapore làm các phần mềm cho aviation và space travel nói với mình rằng SV IT của VN, nếu có English skills, thường dễ đào tạo hơn nhiều so với SV IT của nước khác trong khu vực, đặc biệt là các kỹ năng cao và khó.
Cái này thì không biết so với nước nào chứ nếu so với Mỹ thì ... sai. Riêng đoạn làm trâu bò thì bọn Mỹ làm cực kinh. Các chú châu Á kiểu Trung Quốc, với Nhật, với Ấn độ cũng trâu bò. Chị thấy chính ra người Việt Nam lại không trâu bò bằng, 1 mặt sức khỏe của mình kém nó, mặt khác lòng nhiệt tình với công việc chưa chắc bằng nó (nói chung chung thôi).
Phần hiểu biết chiều sâu thì chị không rõ Thái định nói ý gì. Nếu nói là hiểu biết đến nơi đến chốn và không phải lý thuyết, thì mình không hơn người (chưa kể mình còn nặng vấn đề bằng cấp và nghề nghiệp).
Nói về người Việt có tính gì xấu thì có mà cả ngày. Tuy nhiên chị cũng hơi giống Lê là chẳng có tham vọng đại diện cho ai hay cái gì. Tóm lại chị bảo bọn Mỹ đừng nhìn tao rồi suy ra người Việt Nam, cũng đừng nhìn người Việt Nam rồi suy ra tao. Ở đây cộng đồng người Việt có làm điều chối tai chị cũng không thấy... liên quan lắm (chẳng thấy nhục nhã hay xấu hổ gì), người nào xuất sắc thì vui lây chứ cũng chả tự hào, chả vinh danh gì cả. Xét cho cùng người ta thành công hay thất bại rất nhiều do cá nhân người ta, do nỗ lực của họ chứ chả liên quan gì đến việc Việt Nam hay không.
Nên các bác bảo tớ không có lòng tự hào dân tộc cũng được, tớ quan niệm mỗi cá nhân sống cuộc sống của mình tử tế đàng hoàng, còn lại thì tớ chả định đại diện cho ai, và cũng không hứng thú nếu ai định quy chụp cái gì cho mình. Hãy nhìn vào cái tôi làm để đánh giá.
Quang
17-04-2009, 10:02 AM
Value vs. Qualification: can you differentiate them?
Chắc em hiểu ý bạn Batigol là muốn tạo một cái impression tốt về người Việt trong mắt bạn bè quốc tế. Chứ không phải đánh đồng là người Việt chỉ có abc... Ví dụ nói như anh Quang (mặc dù không đánh đồng, nhưng anh cũng dùng chỉ định "các bạn Mỹ" để generally attibute một đức tính nào đó), thì cái attribute "open mindedness/ non-judgment" hoặc là "American fairness" .. là điểm mà tạo ấn tượng mạnh với anh. Chắc bạn Batigol muốn tìm một cái space kiểu như thế để build cái equity của mình. Cái này chắc mọi người chúng ta đều đang làm, có điều trong trường hợp của Batigol, bạn là sample size of one. Positioning của bạn thế nào, sẽ không ít nhiều được các bạn bè nước ngoài (với vô cùng ít hiểu biết về người/ đất nước Việt Nam) associate là quality của người Việt. Chính thế mới có cái "gánh nặng"/ mơ ước đánh một tiếng chuông.
saubebe
17-04-2009, 10:07 AM
Yes. What is your point?
Tình trạng vô cảm của công chức:
http://www.thesaigontimes.vn/epaper/TB-KTSG/So15-2009(955)/23734/
Phân tích nguyên nhân vô cảm:
http://www.thesaigontimes.vn/Home/diendan/bandocviet/17643/
Phản ánh của hai bài báo trên là một ví dụ cụ thể về sự yếu kém của institutional capacity.X_X
Rất nhiều tính xấu mà ta quan sát trong xã hội là do luật pháp và năng lực thể chế của Vietnam còn yếu. Xét trong công ty, nếu cứ căn cứ vào đúng năng lực và đóng góp vào sự phát triển của công ty làm cơ sở cho lương, thưởng, và thăng tiến thì tự khắc mọi người sẽ ít chen chuyện riêng tư và yếu tố cá nhân vào công việc hơn. Luật pháp nhiều khe hở, thực hiện không nghiêm khiến cho người dân có thể luồn lách; mãi thành quen không tôn trong quy định và quy tắc. Ở VN, cứ ra đường là đầu óc căng như dây đàn, không tranh cướp thì không đi được, gặp tai nạn thì cãi bay cãi biến or mồm to thì thắng vì luật không nghiêm và manage được; vài chục triệu dân trong các thành phố lớn cứ như đang sống trên thùng thuốc súng. Ngày nào cũng được rèn luyện hai ba tiếng, khoảng vài chục năm như thế tính cách con người không "độc" mới là lạ. Luật pháp và quy định lỏng lẻo, ai game the system thì sống, không gaming thì dặt dẹo; thế này làm sao nói đến chuyện hợp tác cho được; do vậy, chả trách có rất nhiều chuyện buồn vì cạnh tranh không lành mạnh và tự mình hại mình như các vụ kiện chống phá giá tôm/cá basa, giày da, may mặc... Và còn rất nhiều ví dụ như thế trên mọi góc cạnh của cuộc sống...
Tất cả tạo thành vòng luẩn quẩn, con người thế chỉ tạo ra được các institutional capacity như thế, institutional capacity như thế lại cho ra lò những con người như thế... Cứ đà này, cả dân tộc sẽ tự thoái hóa và khó thoát khỏi sự nô dịch (nhiều góc độ) từ các chủng tộc khác.
Câu hỏi mình băn khoăn bây giờ là yếu tố nào sẽ giúp ta thoát khỏi vòng luẩn quẩn này và đưa đất nước tiến lên? Rất mong các bạn "chỉ giáo"!:magnify:
Cái quan điểm này của Thái rất giống kiểu "ở bầu thì tròn, ở ống thì dài". Kiểu như hoàn cảnh tạo ra tôi thế, chứ nếu hoàn cảnh khác đi thì tôi sẽ khác.
Chị thật ra không ủng hộ quan điểm này. Cái làm nên cái khác biệt của con người là khống chế hoàn cảnh chứ không phải để nó khống chế mình.
Hay là Thái đang định nói người Việt Nam hay để hoàn cảnh khống chế mình?
Cái quan điểm này của Thái rất giống kiểu "ở bầu thì tròn, ở ống thì dài". Kiểu như hoàn cảnh tạo ra tôi thế, chứ nếu hoàn cảnh khác đi thì tôi sẽ khác.
Chị thật ra không ủng hộ quan điểm này. Cái làm nên cái khác biệt của con người là khống chế hoàn cảnh chứ không phải để nó khống chế mình.
Hay là Thái đang định nói người Việt Nam hay để hoàn cảnh khống chế mình?
(Note: assumption của bài này là "hoàn cảnh xã hội" (hoàn cảnh) chưa đạt độ optimal; cá nhân biết cần phải làm gì để optimize hoàn cảnh nhưng vướng phải trở lực của thay đổi.).
Em nghĩ in general, việc ở ống thì dài, ở bầu thì tròn là việc cần thiết để tồn tại.
Không biết chị thế nào, chứ em nhìn lại mình thì thấy mình chịu tác động của hoàn cảnh ghê gớm và trong số đó phần em kiểm soát được cũng không nhiều. Có chăng chỉ là một số định hướng trong việc phản ứng lại với môi trường và từng bước rất nhỏ và chậm rãi để dần dần thay đổi.
Con người rất nhỏ bé so với hoàn cảnh. Mà hoàn cảnh ở đây chính là tập hợp suy nghĩ và hành động của người khác, của nhóm người khác, của các nhóm lợi ích trong xã hội và kết quả của các suy nghĩ và hành động này. Cá nhân mỗi người sẽ tác động được hoàn cảnh nếu năng lực thể chế của xã hội họ đang sống tiếp sức cho những hành động/nguyện vọng đúng đắn của họ. Nếu thể chế và luật pháp không tạo cho cá nhân những quyền năng như vậy thì cá nhân phải:
- Chống lại hoàn cảnh. Hai khả năng xảy ra: thua thì bị đảo thải về mặt xã hội (khả năng này cao); thắng: tiếp tục sống theo nguyên tắc của mình cho đến khi...thua và bị đào thải. Tiến trình này tiếp diễn liên tục sẽ tạo ra toàn người "thua".
- Chấp nhận hoàn cảnh có điều chỉnh. Xã hội sẽ tốt dần lên nhưng rất chậm.
- Hoàn toàn chấp nhận hoàn cảnh, xã hội dần bị thoái hóa và implode.
Thế nên em mới băn khoăn về the light at the end of the tunnel. Cạnh tranh khốc liệt và globalization và đe dọa nô dịch có lẽ chính là cú hích cần thiết cho đất nước mình.
Em nghĩ in general, việc ở ống thì dài, ở bầu thì tròn là việc cần thiết để tồn tại.
Không biết chị thế nào, chứ em nhìn lại mình thì thấy mình chịu tác động của hoàn cảnh ghê gớm và trong số đó phần em kiểm soát được cũng không nhiều. Có chăng chỉ là một số định hướng trong việc phản ứng lại với môi trường và từng bước rất nhỏ và chậm rãi để dần dần thay đổi.
Con người rất nhỏ bé so với hoàn cảnh. Mà hoàn cảnh ở đây chính là tập hợp suy nghĩ và hành động của người khác, của nhóm người khác, của các nhóm lợi ích trong xã hội. Cá nhân mỗi người sẽ tác động được hoàn cảnh nếu năng lực thể chế của xã hội họ đang sống tiếp sức cho những hành động/nguyện vọng đúng đắn của họ. Nếu thể chế và luật pháp không tạo cho cá nhân những quyền năng như vậy thì cá nhân phải:
- Chống lại hoàn cảnh. Hai khả năng xảy ra: thua thì bị đảo thải về mặt xã hội (khả năng này cao); thắng: tiếp tục sống theo nguyên tắc của mình cho đến khi...thua và bị đào thải. Tiến trình này tiếp diễn liên tục sẽ tạo ra toàn người "thua".
- Chấp nhận hoàn cảnh có điều chỉnh. Xã hội sẽ tốt dần lên nhưng rất chậm.
- Hoàn toàn chấp nhận hoàn cảnh, xã hội dần bị thoái hóa và implode.
Thế nên em mới băn khoăn về the light at the end of the tunnel. Cạnh tranh khốc liệt và globalization và đe dọa nô dịch có lẽ chính là cú hích cần thiết cho đất nước mình.
Chị đồng ý là hoàn cảnh tác động đến con người.
Chị không tán thành quan điểm hoàn cảnh tạo ra con người hay hay ho hơn là người Việt mình hay có câu "hoàn cảnh xô đẩy". Nếu như đổ cho hoàn cảnh tạo nên con người thì cái trách nhiệm và ý thức của con người sẽ rất yếu, và sự vươn lên để trở thành người tốt hơn sẽ bị ngừng lại.
Việc hoàn cảnh, và mình sống trong hoàn cảnh nào đôi khi phải uốn mình theo nó hoàn toàn khác với việc mình thỏa hiệp với những cái xấu của nó mang lại. Ví dụ việc chen lấn xô đẩy nhau, việc được việc tôi đã không cần biết đến anh, việc gian trá, lừa lọc là sự thỏa hiệp với hoàn cảnh chứ không phải là hòa nhập với môi trường.
Việc chống lại suy nghĩ của 1 xã hội hay 1 nhóm người là rất khó. Điều đó cũng không có nghĩa là 1 xã hội hay 1 đám đông luôn luôn đúng. Chính vì thế rất quan trọng khi tự xây cho mình 1 thói quen: vì sao ta làm điều này, value của ta là thế nào chứ không phải ta làm điều này vì ai cũng làm thế.
Con người rất nhỏ bé so với hoàn cảnh. Có thể 1 cá nhân đơn lẻ không có quyền năng gì trong việc thay đổi hoàn cảnh, hay thay đổi xã hội, hay thay đổi suy nghĩ của người khác. Nhưng cá nhân ấy hoàn toàn có quyền lựa chọn cách sống và những giá trị cơ bản cho chính mình. Học cách tiếp nhận và sàng lọc chứ không đầu hàng số phận.
Nghe lý thuyết quá nhỉ? Ít nhất chị cũng cố gắng trong mọi cuộc tranh luận với các bạn Mỹ không nêu ra: vì tôi là người Việt, hay vì tôi sinh ra trong môi trường thế này để biện luận cho những yếu kém của mình. Cái gì sai là do mình kém, do mình chưa đủ tài chứ không phải do xuất thân hay hoàn cảnh của mình.
tenchubv
17-04-2009, 11:48 AM
Hihi, lại chọc đúng chủ đều ưa thích của mình rồi. Mấy hôm nay crazy quá không có lúc nào vào viết được. Chủ đề nào cũng muốn tham gia nhưng không có thể dành nổi vài chục phút ngồi viết mà viết vớ viết vẩn thì chả viết làm gì.
Nhớ hồi mới sang Mỹ, nhìn đâu cũng thấy Mỹ ngu. Ngu ơi là ngu, sao mà chúng nó cứng nhắc đến không thể chịu nổi. Lúc đấy lại hay so sánh là người Việt mình nhanh nhẹn, linh hoạt, giỏi xoay sở đến thế và lấy đấy làm tự hào.
Nhưng rồi thức khuya mới biết đêm dài. Những nhận định kiểu như vậy sẽ vấp phải 2 lỗi:
- Sample size quá nhỏ. Tức là mình mới chỉ nhìn được 1 góc của cộng đồng người việt, một góc nhỏ hơn của cộng đồng các nước khác, làm sao có thể so sánh được.
- Confirmation bias. Mình luôn có gắng tìm kiếm và nhấn mạnh các ví dụ support cho cái nhận định ban đầu của mình.
Càng có nhiều góc nhìn rộng hơn, càng cố kiềm chế cái tôi bản thân mình hơn thì mình sẽ càng có cách nhìn về vấn đề này chân thực hơn.
Xin gợi ý một chút để tiếp tục tranh luận với các bạn trong các post sau:
- Thứ nhất, giỏi xoay sở hay linh hoạt thì có gì hay, có gì dở. Theo các bạn thì linh hoạt tốt hơn hay cứng nhắc thì tốt hơn?
- Thứ hai, tại sao dân tộc Việt hay nói đơn giản người Việt lại được gắn cái mác "giỏi xoay sở này". Liệu có mối liên hệ gì với lịch sử dân tộc, lịch sử kinh tế và địa lý của Việt Nam.
Tớ sẽ viết cụ thể hơn để trả lời các câu hỏi trên trong các post sau nhưng trước tiên muốn nghe mọi người bàn luận đã.
[QUOTE=1u29;31083]Chị đồng ý là hoàn cảnh tác động đến con người.
Thank you :)
Chị không tán thành quan điểm hoàn cảnh tạo ra con người hay hay ho hơn là người Việt mình hay có câu "hoàn cảnh xô đẩy". Nếu như đổ cho hoàn cảnh tạo nên con người thì cái trách nhiệm và ý thức của con người sẽ rất yếu, và sự vươn lên để trở thành người tốt hơn sẽ bị ngừng lại.
Đồng ý với chị là con người có thể tác động với hoàn cảnh. Điều em đang bàn là ở góc độ quản lý và điều khiển hệ thống. Có sự khác biệt giữa expoused theory of action và theory-in-use (Chris Argyris), giữa cái mình muốn và hành vi tập thể của cộng đồng.
Việc hoàn cảnh, và mình sống trong hoàn cảnh nào đôi khi phải uốn mình theo nó hoàn toàn khác với việc mình thỏa hiệp với những cái xấu của nó mang lại. Ví dụ việc chen lấn xô đẩy nhau, việc được việc tôi đã không cần biết đến anh, việc gian trá, lừa lọc là sự thỏa hiệp với hoàn cảnh chứ không phải là hòa nhập với môi trường.
(Note: tiếp cận trên quan điểm hệ thống)
Suy nghĩ lợi hại khiến chúng ta phải hành động. Mỗi người làm việc gì đều suy nghĩ đến lợi và hại cho mình và người thân. Nhu cầu tồn tại luôn được đặt lên trước nhất cho dù chưa chắc nó đã tối ưu. Ví dụ:một người sắp chết đuối, hãy xem cách người này vùng vẫy và túm người bơi ra cứu thì có thể thấy.
BTW, Chị có thể phân biệt kỹ hơn về thỏa hiệp với hoàn cảnh và hòa nhập với môi trường!
Việc chống lại suy nghĩ của 1 xã hội hay 1 nhóm người là rất khó. Điều đó cũng không có nghĩa là 1 xã hội hay 1 đám đông luôn luôn đúng. Chính vì thế rất quan trọng khi tự xây cho mình 1 thói quen: vì sao ta làm điều này, value của ta là thế nào chứ không phải ta làm điều này vì ai cũng làm thế
Con người rất nhỏ bé so với hoàn cảnh. Có thể 1 cá nhân đơn lẻ không có quyền năng gì trong việc thay đổi hoàn cảnh, hay thay đổi xã hội, hay thay đổi suy nghĩ của người khác. Nhưng cá nhân ấy hoàn toàn có quyền lựa chọn cách sống và những giá trị cơ bản cho chính mình. Học cách tiếp nhận và sàng lọc chứ không đầu hàng số phận.
Đây cũng có thể là một mấu chốt của lời giải cho bài toán phát triển dân tộc. Theo em biết thì cách đây vài chục năm, Việt nam đã có một dự án đồ sộ và có tầm nhìn nhằm xây dựng luận cương văn hóa Việt nam nhưng hình như nó chết yểu thì phải. Đến bây giờ em thấy nhiều người nói về giữ gìn văn hóa và bản sắc dân tộc trong kỷ nguyên hội nhập mà em không thật rõ là giữ cái gì và promote cái gì. Có bác nào trên diễn đàn biết thì giới thiệu giúm em cái.
Nghe lý thuyết quá nhỉ? Ít nhất chị cũng cố gắng trong mọi cuộc tranh luận với các bạn Mỹ không nêu ra: vì tôi là người Việt, hay vì tôi sinh ra trong môi trường thế này để biện luận cho những yếu kém của mình. Cái gì sai là do mình kém, do mình chưa đủ tài chứ không phải do xuất thân hay hoàn cảnh của mình.
Em hoàn toàn tán thành điểm này. Ra quốc tế, thể lệ cuộc chơi công bằng, minh bạch, và rõ ràng. Thắng thì thế này, làm được thế thì thắng; không thì tránh ra!!! Đừng có mà chí phèo hay ăn vạ hay tự ti. Deal or no deal? Your choice! Việc apply MBA hay bất cứ việc học nào cũng vậy.
lkamn
17-04-2009, 04:05 PM
Theo mình, người Việt được biết đến về lòng yêu nước và ý chí. Việt Nam thắng Mỹ. Đó là câu chuyện "quảng cáo" về Việt Nam rộng rãi nhất.
Thứ hai, người Việt được biết đến về khả năng nấu các món ăn ngon, tinh tế, đa dạng. Rất nhiều người nước ngoài biết về "pho", spring roll dù họ có khi không biệt Việt Nam cụ thể nằm ở đâu trên bản đồ.
Còn về các đặc tính tốt về business, trong công việc thì chưa có mà chính là thế hệ chúng ta đang xây dựng.
Batigol
17-04-2009, 04:09 PM
:-SSCái này thì không biết so với nước nào chứ nếu so với Mỹ thì ... sai. Riêng đoạn làm trâu bò thì bọn Mỹ làm cực kinh. Các chú châu Á kiểu Trung Quốc, với Nhật, với Ấn độ cũng trâu bò. Chị thấy chính ra người Việt Nam lại không trâu bò bằng, 1 mặt sức khỏe của mình kém nó, mặt khác lòng nhiệt tình với công việc chưa chắc bằng nó (nói chung chung thôi).
Phần hiểu biết chiều sâu thì chị không rõ Thái định nói ý gì. Nếu nói là hiểu biết đến nơi đến chốn và không phải lý thuyết, thì mình không hơn người (chưa kể mình còn nặng vấn đề bằng cấp và nghề nghiệp).
Nói về người Việt có tính gì xấu thì có mà cả ngày. Tuy nhiên chị cũng hơi giống Lê là chẳng có tham vọng đại diện cho ai hay cái gì. Tóm lại chị bảo bọn Mỹ đừng nhìn tao rồi suy ra người Việt Nam, cũng đừng nhìn người Việt Nam rồi suy ra tao. Ở đây cộng đồng người Việt có làm điều chối tai chị cũng không thấy... liên quan lắm (chẳng thấy nhục nhã hay xấu hổ gì), người nào xuất sắc thì vui lây chứ cũng chả tự hào, chả vinh danh gì cả. Xét cho cùng người ta thành công hay thất bại rất nhiều do cá nhân người ta, do nỗ lực của họ chứ chả liên quan gì đến việc Việt Nam hay không.
Nên các bác bảo tớ không có lòng tự hào dân tộc cũng được, tớ quan niệm mỗi cá nhân sống cuộc sống của mình tử tế đàng hoàng, còn lại thì tớ chả định đại diện cho ai, và cũng không hứng thú nếu ai định quy chụp cái gì cho mình. Hãy nhìn vào cái tôi làm để đánh giá.
Em nghĩ chị nói thế bọn Mỹ nó nghe chứ bọn nước khác chưa chắc đã nghe, vì tính cá nhân không bằng Mỹ. Người nào mới ra nước ngoài, học tập hay làm việc thậm chí chỉ đi du lịch vài tuần cũng gặp khó khăn để hòa nhập. Khó khăn này nhiều khi là hệ quả để lại của người đi trước. Nhiều lúc là một quan niệm rất chung chung, dựa trên một quan sát hết sức phiến diện. Nếu có gặp thuận lợi thì cũng là nhờ người đi trước. Do vậy mình có cố đại diện cái gì đó thì chưa chắc mình hưởng lợi mà là người được hưởng là những người bỡ ngỡ đi sau.
Em cũng nghĩ người Việt mình chẳng kham nổi chữ hardworking đâu. Còn cái "giỏi xoay sở" chỉ là đặc tính nội tại, chứ khó mà show ra được. Cái mà em đang tìm là một giá trị mang tính marketing một chút, một đặc điểm sẵn có, nhưng lẩn khuất đâu đấy, chưa được thể hiện một cách đồng bộ. Đánh chuông thì cố đánh cùng nhịp, chứ anh đánh cao đánh thấp chẳng tác dụng gì.
honganhftu
17-04-2009, 04:29 PM
Theo mình nghĩ thì phải phân biệt hai khía cạnh, national "unwritten" standards và khía cạnh personal của mỗi con người.
Lúc mới học, bọn mình có khóa training về culture, cả lớp phản đối quá trời vì bà trainer cứ đưa ra stereotype. Mà lớp mình thì rất đa dạng văn hóa, chủng tộc nên ai cũng cảm thấy động chạm. Cuối cùng nói thẳng ra là Personal traits lớn hơn nhiều việc national traits.
Thế nhưng những gì bạn Batigol và anh Thái nói làm mình nghĩ đến việc gọi là national "unwritten" standards.
Nói thế này cho dễ hiểu. VD
1. Với người Đức, trung thực là một tiêu chuẩn để xã hội đánh giá. Vì nó là tiêu chuẩn bất thành văn nên nếu anh không trung thực, cả xã hội sẽ nhìn anh không ra gì, và tự anh phải thấy ngượng. Ví dụ nhận được phiếu phạt thì phải tự giác đi nộp, dắt chó đi dạo mà lỡ cún con có ...bậy ra thì mình phải dọn :). Vì thế xã hội tốt lên.
2. Còn với người Việt mình, mình thiết nghĩ, trung thực nhiều khi không phải là yếu tố bất thành văn, mà lại là tiêu chuẩn "khôn". Hồi ở nhà, cứ đi ra đường là các cụ mắng, "Sao mày dại thế hả con" vì thấy mình "tồ", không giỏi ...luồn lọt hihi. Ví dụ ở VN mình mà nhận được phiếu phạt cảnh sát như thế thì các bác giông tuốt đi đâu, và coi thế là "khôn", chứ không phải thiếu trung thực. Hoặc khi ở Đức, cũng rất nhiều người Việt mình vừa khai báo thất nghiệp để nhận tiền trợ cấp lại vừa làm...chui.
Vậy phải rất rõ ràng việc coi thế nào là đúng, thê nào là right, chứ không phải là thế nào là "khôn", là có lợi cho mình. Như các cụ nhà mình hồi trước còn có câu "Ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau". Thế không gọi là giỏi, là khéo thích nghi mà gọi là ích kỷ, là lợi dụng cơ hội, đẩy cái khổ cho người khác, nhận cái sướng về mình.
Hồi mình làm ở cty cũ cũng vậy, mang tiếng cty nước ngoài, mà các bác Việt nhà mình có trò "political game", nghĩa là đá bóng sang sân người khác, protect bản thân chứ không nghĩ đến cái lợi của cty nói chung.
Vậy thì văn hóa của mình phải chăng nhiều khi còn mang tính tiểu nông, nghĩ ngắn hạn, chỉ lo cho cái lợi trước mắt của mình? Phải thay đổi được cái suy nghĩ thế của xã hội thì mình nghĩ mới khác.
Còn về chuyện tiếng chuông của bạn Batigol, mình chỉ nghĩ bạn "Be yourself", thế là ổn.
P.S: Viết thế thôi chứ mình đang ở trường, đang có career consultancy... Trời ơi, tìm việc khó quá đi..., thôi có khi phải "khôn" thôi. Hừm.:cry2:
ChickenSoup
17-04-2009, 05:53 PM
Cảm ơn chị Hồng Anh đã nói về tính trung thực. Em xin post bài này cho mọi người tham khảo.
http://phusaonline.free.fr/GiaoDuc/52_Thanhnhan.htm
Mục tiêu của giáo dục xã hội nên là gì?
Là thành nhân, sau đó mới đến thành tài. Trong hai mục tiêu này, thành nhân phải là mục tiêu chính của phần lớn các công tác giáo dục của xã hội. Phải đặt trọng tâm ở trường phổ thông là giáo dục con người thành nhân với một số kỹ năng rất cơ bản: biết cách học, biết phân tích và phản biện, biết đặt ưu tiên và giá trị của việc học tùy theo khả năng, hoàn cảnh và sở thích của cá nhân.
Giáo dục để thành nhân: Chúng ta lớn lên với những chữ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Chữ Nhân đứng đầu. Hiểu một cách thoáng thì Nghĩa, Lễ, Trí là kiến thức và nguyên tắc sống để thành nhân. Trí để biết sống thế nào là đúng. Lễ để biết cách sống thế nào để làm giàu cái tình, cái Nghĩa. Cái Nghĩa tạo nên cái Tín. Cái Tín là điều kiện cần để các mối quan hệ xã hội đạt hiệu quả tối ưu, từ tình cảm cá nhân đến kinh tế, chính trị.
Như vậy, biết sống đúng vai trò xã hội của mình để được chữ Tín thì mới có được nhân tính tốt. Mẫu số chung trong tất cả các điều kiện để sống đúng là tính trung thực. Sống trung thực là một giá trị đạo đức bất di bất dịch. Sống không trung thực, thì ở bất cứ văn hóa nào cũng đều không đúng lễ, sinh ra bất nghĩa, bất tín, bất nhân.
Vậy chúng ta hãy cùng nhau thẳng thắn nhìn lại xem nền giáo dục nước ta có đào tạo được những sản phẩm biết và đang sống trung thực để thành nhân chưa?
Trước nhất, cần một cách nghiêm túc và sòng phẳng trong cách chúng ta đặt ưu tiên của giáo dục con em chúng ta qua sự đối xử với thầy cô. Chúng ta thờ ơ với sự vô cảm không thể chấp nhận được của xã hội đối với họ. Chúng ta giao cho họ một trách nhiệm cực kỳ lớn mà chỉ với một mức lương không đủ cho họ ăn sáng và đổ xăng đến trường.
Có qua thì có lại, đối xử với người thầy như vậy thì người thầy làm gì có cái nghĩa để làm đúng trách nhiệm của mình? Một khi người thầy không thể làm đúng, không thể sống đúng để làm gương tốt cho con em mình thành nhân thì bàn chi đến vấn đề hiệu quả của việc dạy và học?
Người Mỹ có câu: "Đầu vào là rác thì đầu ra cũng rác" (Garbage in, garbage out). Từ ghế nhà trường đến cuộc sống trong xã hội của chúng ta, chữ Tín đã bị biến dạng tới mức không còn nhận dạng được nữa.
Trò không tin thầy (cháu bé mới tám tuổi đã biết không đi học thêm với thầy thì không làm bài được), làm ăn không tin nhau (một khảo sát quốc tế mới đây cho biết hơn 70% doanh nghiệp trong nước tin tưởng làm ăn với đối tác nước ngoài hơn đối tác trong nước), các tệ nạn xã hội, từ bán độ bóng đá đến tham nhũng, chính sách bất cập đầy rẫy.
Nhà tâm lý học B.F. Skinner đã nói: "Con người là sản phẩm của môi trường". Giáo dục phải đóng vai trò chủ động tạo dựng môi trường xã hội vì giáo dục có cơ hội tiếp cận với sản phẩm "từ thuở lên ba".
Một chính sách giáo dục có trọng tâm Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín sẽ có tác động cạnh tranh tích cực với môi trường xã hội tiêu cực và phải là điểm khởi động để cải thiện môi trường xã hội. Cái đúng bao giờ cũng là điểm gặp nhau ở cấp độ cao nhất của mọi văn hóa, tư tưởng có giá trị.
Tỷ phú Warren Buffett, người đã cống hiến hầu hết gia tài của mình (trên 30 tỉ USD) cho công việc từ thiện, thường nhắc nhở các sinh viên tốt nghiệp đại học ngày họ ra trường rằng: "Các em cần tính trung thực, sự thông minh và ý chí để thành công. Nhưng nếu các em có tất cả các yếu tố sau mà thiếu yếu tố đầu (trung thực) thì các em sẽ trở thành những người rất nguy hiểm cho xã hội và các em sẽ có khả năng tự hủy diệt".
"Tôi yêu thầy tôi, nhưng tôi còn yêu sự thật hơn ông ấy nữa": Xã hội chúng ta mang nặng tư tưởng Khổng - Mạnh: Quân, Sư, Phụ. Vua cho một môi trường xã hội tốt để sống nên phải trung với Vua; Thầy cho cái đầu để biết sống phải đạo nên phải kính Thầy. Cha mẹ sinh con, cho con thể xác và tình thương để phát triển cái "Nhân" nên phải hiếu để với cha mẹ.
Lâu đời vì áp lực của nhu cầu chính trị, từ các thế lực cầm quyền, người dân dưới văn hóa Khổng Mạnh đã "bị" áp đặt hiểu cái trật tự xã hội theo nghĩa hủ nho: Chấp nhận xuôi tay trung với vua, "bán tự cũng vi sư", mà đã là sư thì trò không dám phản biện.
Cho nên thầy đọc còn trò chỉ có biết chép và lặp lại khuôn mẫu để trúng ý thầy. Người ta quên cái vế kia của nền văn hóa là Vua phải tốt, phải thương Dân thì Dân mới trung với Vua. Dân có ý thức được giá trị và có khả năng phản biện thì Vua mới được nghe từ Dân.
Triết gia lớn của nền văn hóa phương Tây là Aristote đã nói: "Tôi rất yêu Plato (cùng là một triết gia lớn khác), là ông thầy của tôi, nhưng tôi còn yêu sự thật hơn tôi yêu ông ấy nữa". Xã hội nào biết quý sự thật, biết đòi sự thật thì xã hội đó mới tiến hóa. Có sự thật ("Chân") thì mới có cái hay cái tốt ("Thiện") và cái đẹp ("Mỹ").
Đòi sự thật là đòi quyền phản biện để cho ra lẽ. Phản biện tức là có sự tranh luận nhằm loại bỏ cái sai và giữ cái đúng, cái hay. Phản biện là làm giàu cho cái "động" tích cực, cần thiết cho mọi tiến hóa của con người, của xã hội. Cái "tĩnh" là cái bảo thủ làm xói mòn, giết chết tính năng động phát triển. Mối nguy hại của cái "tĩnh" là làm cho người ta có một cảm giác an bình giả tạo, phản lại nhu cầu của cái "động" cần thiết.
"Giá trị của giáo dục là người học còn nhớ được cái gì sau khi đã quên hết tất cả": Giáo trình, cách dạy, cách ra đề thi và từ đó cách học nhồi sọ trong xã hội ta hiện nay không những phản khoa học mà còn phản hiệu quả. Khi người học không có cơ hội phản biện, không được khuyến khích tìm hiểu đến nơi đến chốn thì sẽ không hiểu, không hiểu thì sẽ không biết, không biết thì sẽ không nhớ.
Giá trị cụ thể của một xã hội có nhân tố tốt là gì? Là sự ổn định xã hội từ ý thức tự trọng và tương kính (nhờ mọi người có cái nghĩa và biết lễ), là sự kết hợp hài hòa giữa người với người, giữa người với hệ thống, giữa xã hội và môi trường thiên nhiên, đưa đến kết quả tối ưu trong tất cả các giao dịch xã hội, kinh tế, chính trị (nhờ mọi người có cái trí và cái tín).
Xã hội Nhật Bản là hình ảnh cụ thể của một nền giáo dục tốt. Người Nhật hiểu và hành Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín nên dù họ không được đánh giá là dân tộc có tính sáng tạo cao nhưng họ vẫn có thể đạt được những thành tựu kinh tế-xã hội lớn lao và có một xã hội văn minh, có văn hóa hàng đầu thế giới.
Giáo dục để thành tài. Đó là vấn đề của cái tay. Khi một người đã có văn hóa, biết tôn trọng sự thật và muốn tìm sự thật thì người ấy đã có một tinh thần khoa học, biết nhìn nhận phân tích vấn đề, có một sự chuẩn bị tốt để phát triển bản thân. Phương tiện, khả năng chuyên môn để giải quyết vấn đề chỉ là phần giá trị phụ, vì nếu không có thì cũng có thể đi mua, đi thuê.
Thành nhân là đã giải quyết được phần lớn mục đích thành tài. Với những phương tiện hiện đại của thế giới ngày hôm nay, học để có tài không còn là một thử thách khó khăn, phức tạp như trước nữa. Nguồn thông tin cho bất cứ ngành nghề nào cũng cực kỳ đa dạng, phong phú và dễ dàng tiếp cận.
Một sinh viên, kỹ sư có thể ngồi trước máy tính học để học làm được một trái bom nguyên tử mà không hề phải bước chân ra khỏi nhà. Điều kiện thành công của con người đã trở thành định tính nhiều hơn là định lượng. Mức độ thành công chỉ còn tùy thuộc vào hai yếu tố nữa (cũng định tính) là tư duy tổ chức tốt và tính kiên trì.
Vì vậy, tất cả các đại học hàng đầu thế giới hiện nay khi tuyển sinh chỉ dùng số điểm (học bạ, kỳ thi tuyển) với chỉ số 30-50%, phần còn lại là kinh nghiệm hoạt động xã hội (từ thiện, phi lợi nhuận
), thành tích chứng tỏ khả năng lãnh đạo, khả năng rèn luyện thể dục thể thao, nghệ thuật
Đó là họ tìm giá trị của cái Nhân trong tuyển sinh.
Ý thức tư duy đã rõ ràng như thế. Nếu xã hội đã có sự đồng thuận theo mục tiêu của giáo dục thì vấn đề còn lại là tổ chức cho được một hệ thống cấu trúc để đạt được mục tiêu đó. "Đổi mới" luôn là một quá trình đấu tranh nhọc nhằn để từ bỏ những thói quen, cách sống, cách suy nghĩ, cách làm việc chưa hợp lý. Nhưng xã hội cần phải có một sự lựa chọn dứt khoát để nắm bắt cơ hội thăng tiến, hội nhập thành công vào nền kinh tế tri thức của thế kỷ XXI
Trần Sĩ Chương
newhaven07
17-04-2009, 06:53 PM
Mình cũng nghĩ như PA và Lê: cố gắng sống tốt cho bản thân và giúp đỡ người khác. Còn về chuyện dân tộc này kia thì chịu, vì VN mình bây giờ xã hội vàng thau lẫn lộn, các giá trị đạo đức, xã hội đảo lộn hết cả.
Chỉ biết là nói VN cày hơn người ta thì không đúng. Chỉ cần so với Singapore hay Nhật trong châu Á đã thấy không đúng, nói chi dân Mỹ. Trung Quốc giờ làm cũng rất kinh. Mình có mấy đứa bạn trong lớp, tiếng Anh hơi ẹ một chút nhưng khả năng tụi nó về quant thì khó mà bì được.
Còn chuyện ẩm thực như em Nhung thì cũng đúng mà cũng không đúng. Món ăn Tây cũng tinh tế cực kỳ, và ở bên này nhà hàng VN cứ phải giăng mác nhà hàng Trung Quốc, Thái này kia. Quán ăn Thái, Ấn bên này nhiều hơn hẳn nhà hàng VN, ít ra là những nơi mình đã đi qua.
Đến khi nào mỗi người VN mình làm tốt công việc hiện tại, sống trung thực, không muốn hơn người kiểu khôn lỏi thì chắc là cả xã hội mới tiến lên một cách healthy. Còn giờ thì mình thấy là bó tay.
xttran23
17-04-2009, 10:05 PM
Nhà em không biết các anh các chị thế nào? Nhà em trước kia làm cho tụi Nhật. Phải công nhận tụi nó ăn nhiều và "cày cuốc" "trâu bò" hơn nhà em nhiều.
Sang đây làm nhóm với tụi Mỹ với tụi Trung Quốc, nhà em cũng thấy chúng nó học hành và làm việc "trâu" hơn mấy mình. May ra nhà em "bò" hơn mấy thằng Ả rập Rau Má (Arab Saudi). Vì thế cho nên, nếu mà lấy nhà em làm tiêu biểu cho dân tộc Việt, thì người Việt chắc không có cái đức tính tốt là "chịu khó" với "siêng năng".
Cũng xin giới thiệu anh Batigol và các bạn một địa chỉ mà nhà em hay vô đó chơi, ở đó họ cũng đang đào bới cái tính cách của người Việt (đa phần là xấu) trong cái series gọi là (Người Việt Xấu Xí) trên trang website: http://www.chungta.com.vn. Do trước làm consumer research nhiều, nên giờ nhà em bị mắc cái bệnh thích tìm hiểu máy cái này.
Nhà em cũng xin trích một đoạn ngắn trong bài "Tính cách Việt" của Hữu Ngọc.
"...Một số nhà nghiên cứu của ta có nêu một cách dè dặt những nhược điểm và khuyết điểm của dân tộc ta như sau:
- Do chiến tranh liên miên, nên phát triển xã hội của ta mang tính bất thường. Các kết cấu kinh tế - xã hội thường bị gián đoạn, phát triển chậm lại hoặc bị thui chột.
- Mặt trái của tinh thần cộng đồng cao là sĩ diện thái quá, tính cục bộ địa phương.
- Tính cách cá nhân khó phát triển vì bị ức chế, khó đổi mới (kể cả kinh tế, kỹ thuật)
- Chủ nghĩa gia đình làng xã chuyển sang quan hệ xã hội: chủ nghĩa bình quân, tùy tiện, dễ bao che bè phái. Dễ sùng bái, thần thánh hóa.
- Do kinh tế tiểu nông - tiểu công nghiệp: có thái độ ghen ghét đố kỵ, làm ăn tùy tiện, thiếu ý thức kỷ luật, làm ăn nhỏ, manh mún, không biết lo xa, hạch toán kinh tế.
- Yếu tư duy lôgic, óc phân tích thực nghiệm và luận lý. Dễ cầu may.
- Dũng cảm hy sinh vì nước (nhất là trong chiến tranh), nhưng thiếu tính can đảm của người công dân.
Trên đây là một số ý kiến sơ bộ tập hợp để chúng ta cùng tham khảo, nghiên cứu..."
Mà nhà em cũng đang tự chất vấn bản thân coi mình có điểm gì tốt không, mà tìm mãi chẳng có cái nào? Khổ quá..
Còn về việc "Việt Nam thắng Mỹ" mà bạn Nhung nói, cái này liên quan đến chính trị nên mình không có đi sâu ở trên diễn đàn, chỉ nói qua cho bạn một chút. Mỹ bỏ miền Nam Việt Nam chỉ là một bước đi chiến lược, "nhường" cho Bắc Việt thắng trên mặt trận quân sự, rồi sau đó đẩy "họ" thua lớn trên mặt trận chính trị. Mà ta biết hậu quả là việc cấm vận hơn 20 năm.
Thôi nhà em đi ngủ. Chào thân ái và quyết thắng đến các anh các chị
- Mắm thối -
newhaven07
18-04-2009, 02:50 AM
Hà hà, đọc bài của em Thành vừa buồn cười vừa tâm đắc. Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa là tất cả mọi người đều xấu, và bao giờ cũng dễ chỉ trích hơn là làm cái gì đó để thay đổi.
Mình thấy đừng nghĩ gì cao xa, to lớn mà trước tiên hãy nghĩ đến bản thân mỗi cá nhân chúng ta. Khi mỗi cá nhân đều sống tốt thì xã hội dần dần sẽ tốt lên thôi. Thật ra, để một xã hội thay đổi tận gốc thì có thể cần nhiều thế hệ chứ không thể ngày một ngày hai được (trừ đảo chính, cách mạng thì không nói).
tenchubv
18-04-2009, 03:12 AM
Hi Hong,
Đảo chính hay cách mạng cũng không thay đổi được đâu. Đó là do lịch sử cả tự nhiên và xã hội hàng nghìn, hàng chục nghìn năm rồi, và cũng do cả vị trí địa lý nữa.
Mình có một để ý thấy rằng các nước nằm càng gần đường xích đạo thì "hiện nay" nhìn chung là kém phát phát triển hơn các nước nằm xa. Nói ngắn gọn là nhiệt đới kém phát triển hơn ôn đới và hàn đới (hiện nay). Lấy cái này ra để lý giải 1 chút cho những thứ người việt xấu xí mà thành nêu:
- Nhà cửa thì rõ ràng là ơ những nước nhiệt đới thì đâu cần nhà chắc chắn, kiên cố và kín đáo => nhà tranh vách đất => đến cái nhà còn tạm bợ thì cần cái quái gì kiên cố.
- SX kinh tế thì cần gì công cụ dụng cụ đặc biệt, chỉ cần mùa màng, săn bắn, hái lượm là đủ sống quanh năm. Cần gì phải tích trữ cho mùa đông. Thích làm thì làm, không thích làm thì nhậu :)
- Ở nhà nóng quá, bỏ ra ngoài chơi với nhau vui hơn => tính cộng đông cao, sĩ diện cao khác với miền ôn và hàn đới. Người ta đóng cửa ở trong nhà cho ấm.
- Nền kinh tế dựa vào nông nghiệp và nước của các dòng sông nên tính mùa vụ cao, dựa quá nhiều vào điều kiện thiên nhiên nên kém tư duy lôgic, ưa dùng kinh nghiệm.
- Xoay sở nhanh với các điều kiện thay đổi của môi trường như kiểu nước lên thì bè cũng lên (bè ở đây là nhà :D)
Như vậy, phải nói rằng, điều kiện tự nhiên quyết định khá nhiều đến tính cách của một dân tộc sống trên đó. Nếu cùng nhìn vào Châu Á sẽ thấy Nhật và Hàn Quốc ở Vĩ độ cao hơn và tính cách của dân tộc họ cũng kỷ luật hơn Việt Nam rất nhiều.
Nếu so sánh trong cùng 1 đất nước như Mỹ thì các bang miền bắc thời nội chiến có lợi thế nhiều hơn về mặt kỹ thuật hơn các bang miền nam.
Tất nhiên là còn rất rất nhiều các yếu tố ảnh hưởng nữa nhưng yếu tố của hàng nghìn năm lịch sử thì khó mà thay đổi được.
Mình thấy đừng nghĩ gì cao xa, to lớn mà trước tiên hãy nghĩ đến bản thân mỗi cá nhân chúng ta. Khi mỗi cá nhân đều sống tốt thì xã hội dần dần sẽ tốt lên thôi. Thật ra, để một xã hội thay đổi tận gốc thì có thể cần nhiều thế hệ chứ không thể ngày một ngày hai được .
Nghĩ được như trao đổi ở đây là là "cao, xa, to lớn" rồi chị ạ! Mỗi cá nhân hành động có chủ thức được như chị nói thì rất tốt. Em muốn mở rộng ra một chút: Là business person, mình hiểu điểm mạnh điểm yếu của văn hóa của người Việt, hiểu hoàn cảnh mà nhân viên, đồng nghiệp, sếp và những người khác tại các công ty khác sẽ behave; có định hướng nếu định xây dựng văn hóa tại doanh nghiệp của mình.
Nếu sau này, xã hội phát triển lên; mình là thành viên, cần phải có góp ý và tiếng nói có giá trị cho cộng đồng trước mỗi thay đổi.
newhaven07
18-04-2009, 03:20 AM
Đang ngáp ngắn ngáp dài, nên vào đây góp vui tiếp :-).
Đồng ý với ý kiến của Thái về chuyện hiểu văn hóa để làm việc và quản trị hiệu quả hơn.
Không hiểu sao Thái nói thế này làm mình nhớ đến câu chuyện mà mình và mấy người trong nhà hay cãi nhau. Chẳng hạn, một luồng ý kiến bi quan thì cho rằng xã hội VN đã rất mục ruỗng và vô phương cứu chữa. Một luồng ý kiến thì trung dung hơn, nói là thôi mình cứ cố gắng phần mình và cố gắng tạo một circle of influence theo sức của mình. Hai luồng ý kiến này vẫn chưa ai chịu ai.
Dù gì thì gì, mình vẫn đồng tình là việc judging bao giờ cũng dễ.
Đang ngáp ngắn ngáp dài, nên vào đây góp vui tiếp :-).
Đồng ý với ý kiến của Thái về chuyện hiểu văn hóa để làm việc và quản trị hiệu quả hơn.
Không hiểu sao Thái nói thế này làm mình nhớ đến câu chuyện mà mình và mấy người trong nhà hay cãi nhau. Chẳng hạn, một luồng ý kiến bi quan thì cho rằng xã hội VN đã rất mục ruỗng và vô phương cứu chữa. Một luồng ý kiến thì trung dung hơn, nói là thôi mình cứ cố gắng phần mình và cố gắng tạo một circle of influence theo sức của mình. Hai luồng ý kiến này vẫn chưa ai chịu ai.
Em cho rằng bác nào bảo là vô phương cứu chữa thì theo kiểu thấy khó thì bỏ đấy, chờ thế hệ sau.
Nhìn lại lịch sử, chúng ta vẫn tiến lên mạnh mẽ đấy chứ; có điều không theo con đường tối ưu thôi; thường thì cứ phải đợi nước mục ruỗng và bị xâm lăng rồi mới gượng lại với vô số thương đau và tự hào và tràn trề niềm tin vào tương lai; rồi lại tiếp tục cái vòng ấy. Có lẽ phải cố gắng thay đổi cái chu trình luẩn quẩn này không thì ... con cháu nhìn lại thế hệ của chúng mình với kết luận: "các cụ sucked!":boy:
newhaven07
18-04-2009, 07:16 AM
Bác Nam, ý kiến bác nêu ra cũng là một trong những chủ đề hai vợ chồng tôi hay cãi nhau. Tuy nhiên, chưa đọc được nghiên cứu hay sách vở nào nghiêm túc về vấn đề đó nên tôi chưa thấy thuyết phục. Định là học xong sẽ tìm đọc mấy cái sách này, bõ cho 2 năm toàn đọc sách textbooks :-). Tôi cãi với chồng là các nền kinh tế và văn hóa thời trung cổ rực rỡ nhất đều nằm ở vùng nóng (ví dụ Ai Cập, La Mã, Greek) hoặc ít nhất là không quá lạnh. Ngoài ra, tôi vẫn bị thuyết phục bởi chuyện cách mạng có thể làm nên sự thay đổi mang tính rung chuyển cho xã hội và rút ngắn giai đoạn phát triển hoặc diệt vong của một nền văn hóa.
Còn chuyện vô phương cứu chữa mà mình nói ở post trước là một câu chuyện dài, không phải là tự nhiên mà có ý kiến này. Khi nào hứng sẽ lại viết tiếp :-).
newhaven07
21-04-2009, 09:28 PM
Hihi, lại chọc đúng chủ đều ưa thích của mình rồi. Mấy hôm nay crazy quá không có lúc nào vào viết được. Chủ đề nào cũng muốn tham gia nhưng không có thể dành nổi vài chục phút ngồi viết mà viết vớ viết vẩn thì chả viết làm gì.
Nhớ hồi mới sang Mỹ, nhìn đâu cũng thấy Mỹ ngu. Ngu ơi là ngu, sao mà chúng nó cứng nhắc đến không thể chịu nổi. Lúc đấy lại hay so sánh là người Việt mình nhanh nhẹn, linh hoạt, giỏi xoay sở đến thế và lấy đấy làm tự hào.
Nhưng rồi thức khuya mới biết đêm dài. Những nhận định kiểu như vậy sẽ vấp phải 2 lỗi:
- Sample size quá nhỏ. Tức là mình mới chỉ nhìn được 1 góc của cộng đồng người việt, một góc nhỏ hơn của cộng đồng các nước khác, làm sao có thể so sánh được.
- Confirmation bias. Mình luôn có gắng tìm kiếm và nhấn mạnh các ví dụ support cho cái nhận định ban đầu của mình.
Càng có nhiều góc nhìn rộng hơn, càng cố kiềm chế cái tôi bản thân mình hơn thì mình sẽ càng có cách nhìn về vấn đề này chân thực hơn.
Xin gợi ý một chút để tiếp tục tranh luận với các bạn trong các post sau:
- Thứ nhất, giỏi xoay sở hay linh hoạt thì có gì hay, có gì dở. Theo các bạn thì linh hoạt tốt hơn hay cứng nhắc thì tốt hơn?
- Thứ hai, tại sao dân tộc Việt hay nói đơn giản người Việt lại được gắn cái mác "giỏi xoay sở này". Liệu có mối liên hệ gì với lịch sử dân tộc, lịch sử kinh tế và địa lý của Việt Nam.
Tớ sẽ viết cụ thể hơn để trả lời các câu hỏi trên trong các post sau nhưng trước tiên muốn nghe mọi người bàn luận đã.
Mấy hôm nay lái xe hay nghĩ vớ vẩn. Về tính tháo vát, giỏi xoay sở của người Việt, mình có cảm giác nó chỉ mới xuất hiện gần đây, hay nói đúng hơn là đặc tính này gắn với thời kỳ sau cách mạng (hay đúng hơn là trong thập niên 1980-1990 khi đất nước bắt đầu mở cửa, làn sóng xuất khẩu lao động Đông Âu và làn sóng vượt biên sang các nước thứ ba) và trở nên phổ biến đến mức để có thể khái quát thành một đặc tính của dân tộc. Sách sử Việt mà mình đã đọc thì không thấy tính cách này nổi bật (ít nhất là theo feeling của mình), ít nhất cho đến thời kỳ 1945.
Batigol
22-04-2009, 12:23 AM
Em thì nghĩ cái đặc tính đấy có từ lâu rồi, hình thành từ xa xưa. Cứ xem cái ông Ngô Quyền đánh Nam Hán thì thấy rõ. Nhìn chung trong chiến tranh mình thấy khá rõ đặc điểm này. Các cụ vẫn hay nói: "cái khó ló cái khôn" mà.
newhaven07
22-04-2009, 04:08 AM
Thật ra, các đặc tính dân tộc kiểu này rất chủ quan vì mình nói mình giống kiểu mèo khen mèo dài đuôi, chưa kể ở Việt Nam mình, các suy nghĩ, phát biểu chính ngôn thì nặng tính giáo điều nên rất khó nhìn ra đâu là thật, đâu là giả.
Rất muốn tin theo lời Thái (dân tộc VN tiến nhiều và mạnh, đáng tự hào) tuy nhiên càng đọc thì lại càng thấy nó không đúng vậy xét về nhiều khía cạnh.
@Batigol: Về ví dụ của em, chị lại hiểu theo hướng credit cho Ngô Quyền vì sáng kiến đánh giặc táo bạo của ông. Nghĩ lại thì chị vẫn có cảm giác đặc tính tháo vát, giỏi xoay sở hay áp dụng cho các bác đi buôn ở bên Đông Âu hơn. Có thể là do từ này dùng trong các ngữ cảnh đó nhiều hơn.
thuong1
22-04-2009, 09:33 AM
Em đồng ý với chị Hồng không nên kiểu tư duy chủ quan kiểu "mẹ hát con khen hay". Không rõ topic này mở ra với mục đích gì nhưng nếu để khen nhau thì xem ra không make sense để bàn loạn.
Em từng tò mò hỏi mấy partners của BCG và các đồng chí xông vào thị trường Việt Nam là cái gì làm cho họ make decision đấy xét về khía cạnh con người VN. Vì dù gì cuối cùng con người sẽ quyết định mọi thứ dù họ liên quan đến business của bạn với tư cách là nhân viên, đối tác, hay khách hàng/người tiêu dùng, con người (doanh nghiệp/cá nhân) là yếu tố gây ảnh hưởng nhiều nhất cho việc hình thành thị trường và làm thay đổi thị trường. Mọi người nghĩ thử xem nó là gì?
Batigol
22-04-2009, 03:42 PM
Em thì sợ rằng câu trả lời của chị nhận được từ BCG chỉ là câu xã giao. BCG vào Việt Nam vì thấy "múa" cũng dễ, kiếm được tiền. Các bác tổng công ty nhà mình thì hay muốn "nhờ bóng" công ty lớn có credential tốt để dễ xin chính phủ duyệt các dự án mở rộng. Còn về yếu tố con người Việt Nam trực tiếp liên quan đến job tư vấn đấy thì gần như chưa có gì để gọi là giúp đỡ được BCG trong thực hiện dự án.
Em chỉ nhìn thấy yếu tố kinh tế chứ chẳng thấy yếu tố con người đâu.
Kể tội người nhà mình nhiều quá rồi, nghe mãi vừa chán vừa tự ti. Em muốn thử người Việt Nam mình có đặc tính gì làm marketing cho cả nation được không, dựa trên kinh nghiệm va chạm của anh chị sống lâu ở nước ngoài. Như người Đức: tính kỉ luật chính xác, Trung Quốc: tính cộng đồng, giúp đỡ nhau. Chuyện này không sớm thì muộn mình cũng sẽ phải làm, nhất là khi nước mình tiến lên một chút. Mà làm thì chắc mấy anh chị em mình thôi thì không nổi. Mặc dầu vậy, em vẫn thấy fun muốn xem có đặc tính nào mà mình không aware được không? Hik, but chưa thấy cái nào khả thi cả. Hi vọng không rơi bào bẫy "mẹ hát con khen hay".
Đau khổ thế, em đọc tất cả các post của các anh chị và cũng đã từng suy nghĩ về vấn đề này nhưng chưa nghĩ ra được cái gì...! Chẳng lẽ Việt Nam thực sự không có bản sắc lắm hoặc chúng ta chưa có khả năng làm branding? Có thấy thì thấy Việt Nam mình có nhiều cái giống Trung Quốc quá, mà lại có vẻ chưa bằng được họ...
Khi làm việc với các bạn bè quốc tế, em cảm thấy về độ chịu thương chịu khó thì người Việt Nam còn thua nhiều quốc gia khác lắm. Chả hiểu nhà mình có tự hào không, chứ khi nghe người nước ngoài nào cũng bảo đồ ăn Việt Nam ngon lắm, tao thích spring rolls và pho là em thấy chết điếng trong lòng. Điều này phản ánh những gì họ biết về Việt Nam còn ít ỏi quá. Mà 2 món đó người ta cũng chả ăn thường xuyên được , và thường là second choice khi tính đến các món như sushi, đồ Pháp đồ Ý...Giá mà Việt Nam có món nào đắt hàng value cao như sushi thì hay quá!\m/
Để làm marketing cho cả nation em nghĩ ít nhất cần một thời điểm thích hợp và một vài cá nhân kiệt xuất có tầm nhìn đủ rộng đủ xa... Theo em, Việt Nam có nhiều vấn đề khó giải quyết triệt để, thôi thì mỗi người cố gắng một chút, sẽ "dân giàu nước mạnh", rồi có thực sẽ vực được đạo. Ngoài ra, em cũng thấy dân mình nên có tinh thần cầu tiến hơn, không nên tự mãn tự bằng lòng và cứ đem mình ra so với mấy nước Lào, Campuchia, châu Phi!!
Một lần nghe một bác rất thành đạt được học bổng đi học ở Mỹ hẳn hoi nói là nếu đem 10% người tài nhất của Việt Nam so với 10% top của Mỹ thì cũng không kém gì mấy. Người Mỹ ối người mơ vào Chicago, Columbia... Em muốn đào cái lỗ thật sâu chui xuống trốn luôn...
Ngồi bàn kiểu này có hết ngày. Hay là ta giành thời gian bàn cái gì nó cụ thể thiết thực hơn tý.
newhaven07
23-04-2009, 12:03 AM
Thế "thân thiện, dễ gần" có được không em Batigol? :-)
Để một dân tộc, đất nước đi lên thì chị đồng tình với em Hoa, cần có nhà lãnh đạo có tâm, có tầm. Mình đọc sử Mỹ mà thấy sởn da gà vì các bác founding fathers của Mỹ có tầm nhìn thật xa.
@Nhung: Chiến tranh Việt nam là một vấn đề hết sức phức tạp vì nó liên quan mật thiết đến bức tranh chính trị của toàn thế giới, đây cũng là một thời kỳ lịch sử quan trọng đầy máu và nước mắt của Việt Nam. Tiếc là sách sử VN mình về thời kỳ này rất phiến diện. Để tìm hiểu thêm và có một cái nhìn rõ ràng hơn, không có cách nào khác là phải đọc và xem tài liệu của những người thuộc phía bên kia và sách Mỹ. Đến giờ chị cũng có kết luận na ná giống phát biểu của em Thành. Hy vọng khi nào sang đây em sẽ có dịp được bơi lội trong đống sách vở bao la của thư viện bên này và đọc để hiểu hơn về lịch sử nước mình.
askwhy
23-04-2009, 12:05 AM
Tôi rất tâm đắc với một phát biểu của GS Trần Trọng Thêm - tác giả viết cuốn "Cơ sở văn hóa Việt nam". Trong một số báo Xuân ông có nói : "Người phương Tây duy lý (cái gì cũng tư duy logic, khoa học tự nhiên là hàng đầu), người Trung quốc duy chí (ví dụ Mao huy động toàn dân đi bắt chim sẻ, đuổi chim đến khi nào chim bay mỏi cánh thì sẽ rơi xuống, toàn dân làm thép để đuổi kịp thế giới... chí ở đây là ý chí. Làm gì cũng theo ý chí, quyết tâm làm bằng được), người Ấn Độ duy linh (tâm linh, sống nhiều về tâm linh) và cuối cùng là người Việt duy tình (sống nặng về tình cảm, xử lý mọi việc lẫn lộn giữa công việc và tình cảm).
Hình như mình thuộc dạng người không cảm thấy bắt buộc phải tự hào hay xấu hổ về dân tộc mình#:-S
Đất nước mình thì mình yêu vì nó có nhiều sự gắn bó. Vậy thôi chứ hô hào phải tự hào, phải này nọ mình thấy nó hơi... mị dân. Thẳng thắn mà nói nếu tìm ra 1 đặc điểm gì của mình tốt thì đều có thằng khác tốt hơn. Tóm lại để là số 1 thì mình chẳng có cái gì. Mà điều này cũng thể hiện rõ ở những thành tựu của nhà mình. Nên tốt nhất là cứ khiêm tốn với nhau, tìm cách giúp đỡ nhau tốt hơn, chứ hô hào nhau là mình có cái gì để tự hào nhỉ thì chắc suốt ngày mất thôi.
Còn về chuyện chiến tranh Mỹ với Việt Nam, nói nghiêm túc mình sống bên này mà có đứa Mỹ nào nó không associate Việt Nam với chiến tranh là mình mừng lắm rồi. Các đồng chí VK bên này cứ thích lôi ra hát đi hát lại mấy bài hát ấy cũng giống như mình làm phim chiến tranh cứ rầm rộ. Sao cứ phải để người ta nghĩ đến Việt Nam là nghĩ đến chiến tranh, mất mát, đau thương, đói nghèo? Chú thích là không nhiều thằng Mỹ nghĩ đến khía cạnh là Việt Nam thắng Mỹ đâu ạ. Để chúng nó biết Việt Nam nằm ở chỗ nào trên bản đồ là khá lắm rồi.
Về thức ăn chị cũng đồng tình với em Hoa, tóm lại là chúng nó giỏi chỉ biết mỗi Phở với Nem. Mà phở bên này nhiều nơi cũng chả có vị của Việt Nam. Ẩm thực của Việt Nam không kém nhưng cũng chìm nghỉm bên cạnh Nhật Thái Ấn Trung Quốc.
Nên tóm lại mình nghĩ lúc ở Việt Nam cứ tưởng cả thế giới nó nghiêng mình với chiến thăng Việt Nam, cả thế giới ngưỡng mộ tà áo dài Việt Nam, cả thế giới nó kính cẩn trước tư tưởng Hồ Chí Minh. Sang đây vật lộn để nó bỏ cái suy nghĩ người Việt Nam nghèo, suffer, tụ họp băng đảng là mừng lắm rồi.
Dân Việt còn có 1 tính xấu là thích label những người không giống mình. Bên này cứ ghét nhau là gán cho nhau mác cộng sản, chả cần biết là gì, cứ ghét thì label đã. Bác nào sống gần cộng đồng Việt nhiều khi mới thấm thía câu: cứ tránh xa cho nó lành.
Giá trị trân trọng:
-Đạo thờ cúng tổ tiên, ông bà, cha mẹ ( không phải bị ảnh hưởng từ Khổng giáo), chăm sóc cha mẹ khi về già, ốm đau.
-Lòng hiếu khách, thân thiện
-Tinh thần chống nước Tàu cũng rất đáng trân trọng
[QUOTE=nem;31193] Có thấy thì thấy Việt Nam mình có nhiều cái giống Trung Quốc quá, mà lại có vẻ chưa bằng được họ...
Theo thai, diều này chính xác quá!
Để làm marketing cho cả nation em nghĩ ít nhất cần một thời điểm thích hợp và một vài cá nhân kiệt xuất có tầm nhìn đủ rộng đủ xa...
"Đánh rắn, đánh dập đầu" là đây. Ta còn thiếu lãnh đạo có tầm quốc tế, nhất là lãnh đạo về kinh doanh.
Một lần nghe một bác rất thành đạt được học bổng đi học ở Mỹ hẳn hoi nói là nếu đem 10% người tài nhất của Việt Nam so với 10% top của Mỹ thì cũng không kém gì mấy. Người Mỹ ối người mơ vào Chicago, Columbia... Em muốn đào cái lỗ thật sâu chui xuống trốn luôn...
Tại sao lại phải chui xuống lỗ luôn? :-/ Nem giải thích rõ hơn được chăng?
hnguyen
23-04-2009, 05:15 AM
Giá trị trân trọng, mình brainstorm thêm, randomly:
1) Nhỏ bé đáng thương, nhưng tinh thần dân tộc, tự chủ cao (đặc biệt khi bị dồn ép)
Context: hàng nghìn năm lịch sử bị ngoại xâm, nhưng vẫn quật cường để có tự chủ.
O du kích nhỏ dương cao súng
Thằng Mỹ lênh khênh đứng cúi đầu
Đánh thắng Mỹ, tự chủ trước Trung Quốc suốt bao nhiêu năm.
Nói thêm là Việt Nam là một trong những dân tộc suffer nhiều nhất trong lịch sử nhân loại. Nhưng vẫn đứng lên. Nhất là người phụ nữ Việt Nam, khỏe mạnh phi thường
2) Giỏi xoay sở, sáng tạo (cũng đặc biệt khi bị dồn)
3) Tình hàng xóm láng giềng, bao bọc chia sẻ, văn hóa cộng đồng.
Nói thêm là các bạn Mỹ lonely lắm. Đầy nhà giầu tự tử hay trầm cảm :)
Nói chung mình lấy dẫn chứng về lúc Việt Nam đang đánh nhau hay bị dồn thì sẽ có tính thuyết phục cao. Tất nhiên mình bỏ cái assumption khi bị dồn đi với các bạn Mỹ. Nói về thời bình thì mình có cảm giác Việt Nam mình có một cảm giác tươi mới, rất nhiều cơ hội và hội nhập từ toàn cầu tới nước ta, đầy hứa hẹn. Việt Nam có độc lập không đánh nhau cũng chỉ hơn 20 năm trở lại đây trong suốt chiều dài lịch sử.
Nói về nhược điểm thì cũng khá. Nhưng cần làm gì ở thời bình này? Làm sao để có cái mindset #1? Có bài viết này cũng hay, đam mê tuyệt vời (http://dotchuoinon.com/2009/03/18/dam-me-tuy%E1%BB%87t-v%E1%BB%9Di/).
Cheers,
Hiển.
tenchubv
23-04-2009, 05:53 AM
Giá trị trân trọng, mình brainstorm thêm, randomly:
1) Nhỏ bé đáng thương, nhưng tinh thần dân tộc, tự chủ cao (đặc biệt khi bị dồn ép)
Context: hàng nghìn năm lịch sử bị ngoại xâm, nhưng vẫn quật cường để có tự chủ.
O du kích nhỏ dương cao súng
Thằng Mỹ lênh khênh đứng cúi đầu
Đánh thắng Mỹ, tự chủ trước Trung Quốc suốt bao nhiêu năm.
Nói thêm là Việt Nam là một trong những dân tộc suffer nhiều nhất trong lịch sử nhân loại. Nhưng vẫn đứng lên. Nhất là người phụ nữ Việt Nam, khỏe mạnh phi thường
2) Giỏi xoay sở, sáng tạo (cũng đặc biệt khi bị dồn)
3) Tình hàng xóm láng giềng, bao bọc chia sẻ, văn hóa cộng đồng.
Nói thêm là các bạn Mỹ lonely lắm. Đầy nhà giầu tự tử hay trầm cảm :)
Nói chung mình lấy dẫn chứng về lúc Việt Nam đang đánh nhau hay bị dồn thì sẽ có tính thuyết phục cao. Tất nhiên mình bỏ cái assumption khi bị dồn đi với các bạn Mỹ. Nói về thời bình thì mình có cảm giác Việt Nam mình có một cảm giác tươi mới, rất nhiều cơ hội và hội nhập từ toàn cầu tới nước ta, đầy hứa hẹn. Việt Nam có độc lập không đánh nhau cũng chỉ hơn 20 năm trở lại đây trong suốt chiều dài lịch sử.
Nói về nhược điểm thì cũng khá. Nhưng cần làm gì ở thời bình này? Làm sao để có cái mindset #1? Có bài viết này cũng hay, đam mê tuyệt vời (http://dotchuoinon.com/2009/03/18/dam-me-tuy%E1%BB%87t-v%E1%BB%9Di/).
Cheers,
Hiển.
Cái gì cũng có tính 2 mặt Hiển ơi.
1. Dân tộc cao, tự chủ cao chỉ khi bị dồn vào chân tường thì đem ra khoe làm gì. Để bị dồn vào chân tường tức là bị dồn xuống đáy của cái tháp Maslow http://en.wikipedia.org/wiki/Maslow%27s_hierarchy_of_needs tức là khi nhưng những nhu cầu căn bản nhất của con người bị đụng cham và bị tước đoạt thì mới đứng dậy. Như vậy có gọi là dân tộc cao, tự chủ cao không? Không nói đến chiến tranh, chỉ cần nói đến tình trạng kinh tế những năm của thập kỷ 80s, khi cả nước sắp chết đói đến nơi thì mới xoay qua đổi mới.
2. Giỏi xoay sở, sáng tạo khi bị dồn vào chân tường thì thường là những xoay sở sáng tạo rất ngắn hạn. Bản chất của từ xoay sở cũng rất ngắn hạn. Trong nhưng thời khắc khó khăn thì đặc điểm này đặc biệt có lợi (thoát không bị chết đuối) nhưng trong chặng đường phát triển dài hơi thì đặc điểm này có hại nhiều hơn là có lợi. Nếu cả nước mà ai cũng giỏi xoay sở thì liệu có Pháp luật nào được thi hành. Một công ty mà nhân viên nào cũng sáng tạo thì công ty di đến đâu. Khi bùng nhùng thì ai giỏi xoay sở thì người đấy tạm thắng nhưng nếu tất cả cùng học theo và cùng xoay sở thì sẽ cùng kéo tụt nhau xuống mà thôi. Đường tắc mà ai cung chen lên thì sẽ ra sao. Ai cũng đòi ăn "bảo trợ xã hội" thì ai làm ra tiền... Cái cần của Việt Nam bây giờ là có pháp luật nghiêm túc và mọi người nghiêm túc chấp hành chứ không phải xoay đủ kiểu để lach luật và phá luật.
3) Tình hàng xóm láng giềng, bao bọc chia sẻ, văn hóa cộng đồng. Cái này rất hay, mang tinh nhân văn rất cao nhưng cũng có nhiều mặt trái: tư duy duy tình, tình trạng cha chung không ai khóc, thiếu tính trách nhiệm cá nhân...
Phải nói thẳng là dân tộc mình không có đặc điểm gì nổi bật. Việc có tạo được tính nổi bật hay không phải phụ thuộc vào sức mạnh đồng nhất của cả xã hội (như các chiến thắng trong lịch sử).
Hy vọng là lần này có người có tầm nhìn xa có thể tạo hướng đi dài hạn cho cả dân tộc chứ không đến nỗi để dồn vào chân tường rồi mới xoay sở như những lần trước nữa.
hnguyen
23-04-2009, 09:16 AM
Hi bác Tenchuv, mình sorry không nhớ tên bác vì cũng thật ra gặp bác một lần ngắn rồi ở NYC.
Mình viết ra những điều trên để làm bật lên những điểm mạnh của dân tộc mình, theo lịch sử thời gian của mình, đâu cần phải so với nước ngoài làm chi cho mệt. Hơn nữa, mình viết ra theo tinh thần có ích và tích cực mà mình tin là có thể đi khoe với nước ngoài được.
Mình nêu ra một số cái như trên đâu phải để mơi để các anh chị em kéo xuống, mà để challenge chúng ta nghĩ tiếp và tìm ra tiếp cái gì useful để nói và làm cái gì useful sau đó.
Thôi thì để tránh bị nói là ẩn dụ j/k, mình nói luôn thế này. Vấn đề là competition. Mình cấn có competition. Nhưng đây là nói thêm để trả lời câu hỏi của bác thôi, không thực sự vào câu hỏi của topic. :)
Cheers,
Hiển
newhaven07
23-04-2009, 09:27 AM
Chủ đề này đúng là để gossip, nhưng thật lòng mình rất cảm kích tấm lòng của em Batigol vì bây giờ các bạn trẻ suy nghĩ đến chuyện nước nhà là rất đáng quý.
Về các points em Hiển nêu, chị thấy hơi mâu thuẫn: Ở phía trên em nói là đâu cần nước ngoài nghĩ thế nào, dưới thì em lại nói nước mình cần competition? Chủ đề này đặt ra vấn đề promote hình ảnh nước mình (và thật lòng luôn về điểm này thì mình đồng ý với PA là nó không practical lắm theo quan điểm cá nhân nhưng vẫn muốn tham gia brainstorming vì cảm kích tấm lòng của Batigol), vì vậy phải nghĩ xem perception của nước ngoài về nước mình là gì. Thế mới có cái gap to uỳnh về chuyện mình tự hào thắng Mỹ, tiến bộ hơn người, còn ở đây thì chẳng ai care đến cái vụ đó cả, và mình thì đang thua người ta tít mù tắp về nhiều khía cạnh.
hnguyen
23-04-2009, 09:37 AM
Trả lời chị Hồng, thật ra em ít thời gian nên em viết ngắn thế, nhưng cũng khá rõ ràng đấy chứ.
Mình nhận xét về dân tộc mình thì mình nhìn lịch sử của mình mà nhận xét, chứ so sánh với nước ngoài làm chi. So sánh thì kiểu gì cũng có nước hơn ta điểm này điểm nọ, kém ta điểm này điểm kia.
Nói competition issue để trả lời một số issues của bác tenchuv imply và cái key "dồn ép" của một số điểm em nói. Vừa lười muốn ẩn dụ để các bạn nào có nghĩ tiếp thì nghĩ, vừa lười không muốn expose thành topic dài lạc topic bạn đầu..
Em kiếu đây,
Hiển.
newhaven07
23-04-2009, 09:51 AM
Em Hiển, trong context của thread này thì phải so sánh thôi, đó là ý kiến của chị. Chẳng hạn mình claim là mình giỏi, mình chăm, thì là giỏi và chăm so với ai mới được chứ. Em đi promote dân nước mình giỏi, chăm chỉ, nhưng sáng thì đi uống cà phê, trưa thì về nhà ngủ trưa, chiều thì ghé quán bia ngồi thì chẳng hạn dân Nhật làm sao nói thế là chăm chỉ?
Chị thấy ý của Nam đúng về chuyện dồn ép, nói đúng hơn là VN thiếu tầm nhìn và chiến lược phát triển dài hạn, còn ý của em thật lòng chị không hiểu là em muốn nói gì.
Anyway, mình có vẻ thành ra độc thoại trong mục này mất rồi. Cũng xin nói là mình rất thích đọc hồi ký các loại. Đối với lịch sử hiện đại VN thì theo mình đây là cách giúp mình biết được nhiều về nước mình, đặc biệt những thứ mà sách sử chính thống ở VN tránh đề cập. Nhưng mình đọc chỉ để for fun là chính, còn chưa bao giờ có ý nghĩ dạng như em Batigol :-).
Thôi không viết nữa.
Vấn đề về con người VN giỏi/yếu/kém trong thời đại này chúng ta mổ xẻ khá nhiều. Có lẽ thinking out of the box về giải pháp ngắn hạn và dài hạn (có tính đến đặc thù Việt nam) để từng bước cải thiện competitiveness của nước mình.
Có lẽ xin tóm lược một số giải pháp mọi người đã gợi ra từ các blog trước:
Đối với từng thành viên Vietmba:
- Mình cố gắng sống tốt, tuân thủ luật pháp (ít ra là không vi phạm luật).
- Cố gắng tìm kiếm nhiều người giỏi, có tâm, có tầm; hỗ trợ và khuyến khích về tinh thần và tri thức để họ tiếp bước du học; mở mang tư duy.
- Kết nối bè bạn, giúp nhau cùng tiến bộ.
- Cố gắng giới thiệu về Việt nam với bạn bè thế giới với nguồn lực và thời gian có thể.
- Suy nghĩ về khả năng trở lại VN làm việc sau một thời gian "bôn ba" ở nước ngoài.
- Nếu không trở lại Việt nam, duy trì ngọn lửa yêu nước và tiếp tục giúp đỡ thế hệ sau tiếp cận với thế giới hiện đại bên ngoài.
- ....
Khuyến nghị các giải pháp mang tính xã hội:
1. Tăng cường khả năng tiếp cận thế giới và khả năng thích nghi trong kỷ nguyên hội nhập cho người Việt, đặc biệt là giới trẻ:
- Khuyến khích học ngoại ngữ, đặc biệt là English và Chinese.
- Thành lập kênh truyền hình riêng (do nhà nước or tổ chức từ thiện quyên góp) chỉ dạy ngoại ngữ (English và Chinese); theo các level khác nhau vào một số giờ khác nhau.
- Biên soạn một bộ sách English tương đối cơ bản (theo nguyên tắc 20/80), kèm theo đĩa CD vv cung cấp miễn phí cho SV các trường đại học/Trung học/cấp II. or cung cấp cho thư viện tại các làng xã.
- Lập trang web dạy ngoại ngữ miễn phí để sinh viên/học sinh có thể truy cập và học miễn phí ngoại ngữ.
....
Tạm thời mới tổng hợp và suy nghĩ như vậy, rất mong mọi người cho thêm ý kiến/ideas
Thanks
Từ lâu lâu rồi em cũng chỉ làm sao làm giàu cho bản thân gia đình, có cuộc sống thoải mái dễ chịu chứ cũng ít quan tâm hẳn đến các vấn đề mang tính quốc gia quốc tế:-h Càng ngày em càng thấy mức độ lý tưởng của mình giảm sút.
Có lẽ em cũng bị tiêm nhiễm nhiều chủ nghĩa individualism của đế quốc Mỹ :) Ở Việt Nam hàng xóm cũng có vẻ quan tâm đến nhau hơn thật, nhưng em lại không chịu nổi cái kiểu quan tâm đến mức nhảy bổ ra nắn chân nắn tay em bảo sao mà gầy thế, thế cháu đi làm lương tháng có được mấy ngàn đô không. Xóm nhà em có 1 bà này suốt ngày ngồi ở cửa, em đi qua có chào hỏi nhưng mặt bà ấy vẫn hằm hằm chẳng nói lại câu gì. Một lần bà em đi bệnh viện, đi mấy hôm nóng bức quá mẹ em cho về, rồi có bà bác sĩ về hưu sang thăm. Hôm đấy tự nhiên em đang đi bộ ở ngõ thì cái bà suốt ngày mặt hằm hằm kia nhảy xổ ra, bảo sao bà mày còn đang ốm mà không cho bà mày nằm viện?? Cả bao nhiêu năm làm hàng xóm bà này chẳng bao giờ quan hệ gì với nhà em, nhưng mà vẫn quan tâm kinh thật....
Nhưng nghĩ kỹ lại thì em cũng không đổ tại cho Mỹ được!! Em còn nhớ như in ngày đầu tiên em đặt chân đến Mỹ, đến Vermont để nhập học cuối tháng 8 năm 2001. Em thấy rất sung sướng thoải mái nhẹ nhõm dù chuyến đi tổng cộng cả hơn 30 tiếng, đến sân bay trường nó nhầm lẫn thế nào cóc có ai đón, đành một mình bắt cái taxi chở 60-70 cân hàng về vứt oạch trên bãi cỏ trước student welcome center. 5 năm liền ở Mỹ em thấy mình như kiểu cá gặp nước, có điều kiện để be yourself hơn.
Giờ thì em embrace internationalism thì phải. Nói chung em thích nghĩ mình là một công dân quốc tế, đi đâu cũng sống được và enjoy tất cả những thứ hay ho như các arts programs sách vở vô cùng nhiều ở Mỹ, đồ ăn Nhật, du lịch khắp nơi nếu kiếm đủ tiền. Nhìn ngó xung quanh và chơi với nhiều bạn bè ở các nước khác nhau, em thấy càng ngày có nhiều đứa nghĩ như mình. Vì vậy, em nghĩ rằng trong một khoảng thời gian không quá xa, chuyện 'người Mỹ thế này' 'người Việt Nam thế kia' sẽ càng ngày càng trở nên không quan trọng nữa. Khi em chơi với người nước ngoài, em rất muốn chúng nó hiểu là người Việt Nam chúng tao cũng chả khác chúng mày mấy đâu, cũng có thể chia sẻ nhiều sở thích suy nghĩ.
Hihi, chị newhaven đâu có độc thoại gì đâu.
@anh Hiển: em biết là anh thiên về hướng tư duy tích cực, tìm thấy những điều tốt đẹp ở cả những điều cũng chưa hoàn hảo của người Việt Nam. Tuy nhiên, theo em một số giá trị anh mention nó cũng hơi cũ rồi, sẽ dần dần biến mất hoặc không còn được valued nhiều nữa. Mình phải tìm được cái value nào của người Việt mà mình trân trọng nhưng thế giới nó cũng recognized thì mới mang đi marketing được. Chứ mẹ em ngồi khen em xinh mà em ra đường vẫn chẳng thằng nào liếc em lấy một cái thì... hihi.
@anh Thái: thế anh Thái cũng nghĩ rằng top 10% người giỏi nhất ở VN so với 10% giỏi nhất ở Mỹ thì cũng ngang ngửa ạ? Em thì chịu không thể tin như thế. Đào lỗ chui xuống đất để cho nó đỡ ngượng ấy mà anh. Giá chưa ra khỏi Việt Nam mà nói vậy còn hiểu được, chứ đang ngồi ở Mỹ mà cũng nghĩ thế thì...
Theo Hoa thì thế nào gọi là giỏi? Và vì sao người giỏi của mình không giỏi bằng người khác? Nếu có the gap thì làm thế nào để bridge the gap đấy!
Theo Hoa thì thế nào gọi là giỏi? Và vì sao người giỏi của mình không giỏi bằng người khác? Nếu có the gap thì làm thế nào để bridge the gap đấy!
Bác lại hỏi em những câu hỏi vĩ mô, câu hỏi khó rồi, hheehehe. Bác hỏi em kiểu làm sao để người Việt Nam "giỏi" lên và giàu như Mỹ như châu Âu thì em chịu. Em chỉ viết những điều em biết, kể các câu chuyện và nhận xét của cá nhân em thôi ạ :) Những câu hỏi lớn em xin nhờ các anh chị lớn trả lời, hihi.
Bác lại hỏi em những câu hỏi vĩ mô, câu hỏi khó rồi, hheehehe. Bác hỏi em kiểu làm sao để người Việt Nam "giỏi" lên và giàu như Mỹ như châu Âu thì em chịu. Em chỉ viết những điều em biết, kể các câu chuyện và nhận xét của cá nhân em thôi ạ :) Những câu hỏi lớn em xin nhờ các anh chị lớn trả lời, hihi.
Anh tò mò muốn biết sao em lại nghĩ như vậy và nó có soundly based không? Mình bàn về một khái niệm, sẽ rõ hơn nếu đi vào chi tiết (ngoại diên) của nó. Ví dụ: Giỏi có thể xem xét dưới các khía cạnh sau:
- broad thinker
- fast learner
- able to get along with different kinds of people in different cultures
- think analytically/creatively/intuitively
- strong character
- strategic and visionary
- drive for excellence
- desire to help others succeed
...
Cứ từ các tiêu chí đó mà oánh giá chắc sẽ rõ ràng hơn. Giải pháp cũng từ đó mà đưa ra cũng dễ hơn. Từng topic đó chắc chắn đã được cover bởi nhiều người đi trước. Mình muốn đọc và tìm để xây dựng bức tranh tổng thể và workable framework cho riêng mình chắc sẽ bớt khó đi nhiều.
hnguyen
23-04-2009, 12:05 PM
Tuy nhiên, theo em một số giá trị anh mention nó cũng hơi cũ rồi, sẽ dần dần biến mất hoặc không còn được valued nhiều nữa. Mình phải tìm được cái value nào của người Việt mà mình trân trọng nhưng thế giới nó cũng recognized thì mới mang đi marketing được. Chứ mẹ em ngồi khen em xinh mà em ra đường vẫn chẳng thằng nào liếc em lấy một cái thì... hihi.
Hoa à, anh thật ra nói điểm cụ thể nào mà hơi cũ rồi? Thế nào là hơi cũ? Em có evidence gì không cho cái claim của em?
Tại sao thể giới không trân trọng cái gì cụ thể gì mà anh nói?
Thôi các anh chị cứ trao đổi cho vui, mình thỉnh thoảng có gì vào khen một tí. Nếu ai reply thì coi như suy nghĩ 2 chiều, trả lời thay cho mình. :)
Cheers,
Hiển.
thienan
23-04-2009, 01:36 PM
Hôm nay em đọc được cái này từ blog (facebook notes nên không quote link ra đây vì mọi người click vào cũng không access được) của một người bạn. Tác giả cũng là người VN. Quote ra đây cho mọi người xem chơi xem có đúng không nhé. Cái câu in đậm là em thấy đúng nhất đấy :D
If you're Vietnamese:
Money is everything to you, yet you have no sense of finance. You don’t trust anyone, including yourself. So that you lie to everyone, including yourself. You think everyone else is stupid but when it comes to making decision you always want somebody else to do it for you, and if nobody does, you think following the crowd is the safest bet. You don’t believe in God, (state) media is God to you. Modern medicine means side effect and bear bile cures all diseases. You enjoy complaining about everything, but Hochiminh is untouchable.You love your country, but you’d do everything for your children to get out of it.
And when you go to Facebook and take the inner nationality quiz, most of you become German
(Disclaimer: Không phải em viết nhé, nó không thể hiện quan điểm của em nhé).
hnguyen
23-04-2009, 02:34 PM
Mình mới mua cái vé máy bay đi CA, thức hơi khuya vào trả lời nốt cái này:
If you're Vietnamese:
Money is everything to you, yet you have no sense of finance. You dont trust anyone, including yourself. So that you lie to everyone, including yourself. You think everyone else is stupid but when it comes to making decision you always want somebody else to do it for you, and if nobody does, you think following the crowd is the safest bet. You dont believe in God, (state) media is God to you. Modern medicine means side effect and bear bile cures all diseases. You enjoy complaining about everything, but Hochiminh is untouchable.You love your country, but youd do everything for your children to get out of it.
And when you go to Facebook and take the inner nationality quiz, most of you become German
I think any human being, regardless of nationality is basically good and has some weaknesses, Vietnamese, American, South/North Korean, Spanish, you name it. Who does not?
But instead of bringing out the good and great parts out of Vietnamese human beings and fixing all the weaknesses, the Vietnamese author exploited the weaknesses of some more noticeable, not representative at all of Vietnamese human being, including all the farmers, minority people, wonderful brothers and sisters.. to HIT THE NEWS. The by-product of that is that you think worse of your fellow country brothers/sisters and go deeper in the negative spiral. That is basically a SHAME, if not a crime.
The time has come to slap at the faces of the naysayers, shut up all the negative talk. And the words of wisdom for today is dotchuoinon.com :) hi`
Cheers,
Hiển.
newhaven07
23-04-2009, 07:18 PM
Em Hiển,
Chị thấy em lẫn lộn giữa việc đánh giá đúng bản thân và chuyện tư duy tích cực. Nói cách khác, áp dụng tư duy tích cực theo kiểu: Nhìn đâu cũng phải cố sức nhìn ra cái đẹp một cách duy ý chí, không nhìn vào bản chất của vấn đề thì thật sự không đúng với tư tưởng của tư duy tích cực.
Trong phạm vi vấn đề thread này đặt ra, những người tham gia cho đến nay theo chị thấy đều là những người thật sự có tấm lòng. Nhưng sự thật là người VN mình chưa có bản sắc riêng, không có thế mạnh riêng, và rất hay ru ngủ chính mình, điều đó rất nguy hiểm, có hại nhiều hơn có lợi. (Mà sao em đi đâu cũng quảng cáo cái "dotchuoinon" thế. Không phải chỉ có dotchuoinon mới promote tư duy tích cực đâu. Và chị cũng đâu thấy ai trên này gặp vấn đề về chuyện đó đâu nhỉ).
Vấn đề VN thắng Mỹ là đáng tự hào theo mình là tư tưởng ấu trĩ, vì một lần nữa, chuyện thắng thua rất khó nói. VN mình sau 20 năm bị cấm vận đã tụt lại về mặt kinh tế bao nhiêu năm? Còn nếu em muốn evidence thì đây: Các nhà lãnh đạo VN đã xác định: chiến tranh đã qua rồi, bây giờ phải bắt tay để hợp tác cùng phát triển. Nếu em lấy cái thắng Mỹ để tự hào, để promote dân tộc mình ra thế giới thì liệu em nghĩ Mỹ có hợp tác với mình hay không? Nên nhớ chiến tranh VN là bước đi chính trị và có thể không đại diện cho ý nguyện của cả dân tộc Mỹ.
Hồng hoàn toàn chia sẻ với những điều Thái nói về suggested actions cho mỗi người. Còn về vấn đề giỏi, Thái hãy tiếp tục phát triển xem. Vì hiện nay, tất cả các định nghĩa Thái đưa ra, theo H thấy đều là cái người VN mình đang ở giai đoạn cần phải học hỏi. Nói đúng hơn, về phương pháp luận, giải quyết vấn đề, từ cấp độ vi mô đến vĩ mô thì mình vẫn còn phải học hỏi nước ngoài nhiều.
Cái mình muốn nói ở đây là việc thay đổi ở quy mô cả xã hội thì cần có một thượng tầng tốt, và thượng tầng ở đây là nói đến thể chế chính trị. Mình sẽ viết tiếp trong ngày hôm nay một chút về vấn đề này.
thanhnc1316
23-04-2009, 11:35 PM
Anh tò mò muốn biết sao em lại nghĩ như vậy và nó có soundly based không? Mình bàn về một khái niệm, sẽ rõ hơn nếu đi vào chi tiết (ngoại diên) của nó. Ví dụ: Giỏi có thể xem xét dưới các khía cạnh sau:
- broad thinker
- fast learner
- able to get along with different kinds of people in different cultures
- think analytically/creatively/intuitively
- strong character
- strategic and visionary
- drive for excellence
- desire to help others succeed
...
Cứ từ các tiêu chí đó mà oánh giá chắc sẽ rõ ràng hơn. Giải pháp cũng từ đó mà đưa ra cũng dễ hơn. Từng topic đó chắc chắn đã được cover bởi nhiều người đi trước. Mình muốn đọc và tìm để xây dựng bức tranh tổng thể và workable framework cho riêng mình chắc sẽ bớt khó đi nhiều.
Mấy cái tiêu chí bạn Thai (vợ sinh con rồi mà vẫn Thai..hehe) em chả hiểu là chúng ta think and act thế nào nếu ở Việt Nam.
Chờ chị Hồng viết tiếp bài, rồi có ý kiến luôn thể! Em chả ở Mỹ lâu nhưng hình như cũng bị ảnh hưởng bới cái chủ nghĩa individualism của các bạn này.
Nói thật, em chả thấy tự hào dân tộc cái khỉ gì cả. Mấy cái thành tích đánh chú nó chú kia chả bổ ra ăn được nhỉ. Bổ ra mà ăn được có khi em ăn mấy miếng cho nó đỡ đói...trong cái thế giới fast changing này, khi mọi nền văn hóa có xu hướng converge với nhau thì vai trò của quá khứ càng bị mờ đi mà hiện tại và tương lai quan trọng hơn....
Cái topic này rồi khéo lạc đề thôi. Bạn Hiếu đang hỏi là giá trị nào của người Việt để đem ra marketing với "nước ngoài", thì lại có bạn Hiển với vài bạn bàn về giá trị nào mà "chúng ta" coi trọng. Sau khi em Hoa hỏi là việc đấy liên quan gì đến việc người ngoài nhìn chúng ta thế nào thì lại bảo không quan trọng. Chủ đề đang là họ nhìn ta thế nào chứ có phải chúng ta nhìn chúng ta thế nào đâu.
Đọc mấy bài này mình thấy hóa ra mình hiểu tư duy tích cực khác hẳn bạn Hiển. Bạn Hiển cho là tư duy tích cực phải là nhìn vào cái tốt, những người nhìn vào cái xấu là tiêu cực, là không có ý thức đóng góp. Mình thì lại cứ hiểu tư duy tích cực là hiểu đúng điểm xấu điểm tốt của mình, tìm cách phát huy điểm tốt, hạn chế điểm xấu chứ không phải là lờ nó đi hay phủ nhận nó.
Trở lại với 1 vài giá trị mà các bạn bàn về Việt Nam: những yêu nước thương nòi, tắt lửa tối đèn hàng xóm có nhau hay thờ cúng tổ tiên, báo hiếu cha mẹ. Khổ nhất là những giá trị này nghe kêu rất kính cong nhưng chẳng giúp đỡ gì cho sự phát triển của dân tộc. Không những thế sự vận dụng nó khiến cho đôi lúc mình cũng chẳng hiểu nó có phải là "giá trị" hay không? Ngoài những chuyện hàng xóm "tắt lửa tối đèn" em Hoa kể, người mình rất thích thò mũi vào chuyện người khác, và khi thấy họ không giống mình thì đánh giá họ rất tệ. Chuyện thờ cúng tổ tiên hay báo hiếu cha mẹ cũng vậy. Bao gia đình khổ sở vì cái tiết mục báo hiếu cha mẹ là phải sống cùng, là phải đưa tiền, là phải nghe lời. Cứ trái lời là mấy từ "bất hiếu" cứ quăng vèo vèo. Bản thân mình quan điểm 1 đứa trẻ sinh ra đời là sự lựa chọn của bố mẹ, chứ không phải là sự lựa chọn của nó. Đứa trẻ ấy không nợ ai cái sự ra đời ấy cả. Mình sau này sẽ không bao giờ ràng buộc con cái chuyện con phải abc với bố mẹ cả. Sự ra đời và chăm sóc con là lựa chọn của bố mẹ chứ không phải sinh con ra để báo đáp. À mà chưa kể ngay việc mình không sống ở Việt nam cũng được quy kết là "bất hiếu", hay có người còn gọi bố mẹ mình là "mất con". Vâng quyền cho mình được phép đánh giá người khác được dân Việt coi nghiễm nhiên như là 1 quyền vậy.
Việc người khác chỉ ra cái xấu của dân tộc mình không phải vì họ ác, thiển cận, hay vì họ tiêu cực. Vấn đề là cái ý thức và trách nhiệm sau đó là gì. Nếu không phải chỉ để nói cho sướng mồm hay làm tổn thương người khác, mà lấy đó là ý thức để hạn chế những mặt xấu của mình, để không ngủ quên trong ảo tưởng, và chấp nhận học hỏi điều tốt của người khác, ấy mới là tư duy tích cực.
Trở lại với 1 vài giá trị mà các bạn bàn về Việt Nam: những yêu nước thương nòi, tắt lửa tối đèn hàng xóm có nhau hay thờ cúng tổ tiên, báo hiếu cha mẹ. Khổ nhất là những giá trị này nghe kêu rất kính cong nhưng chẳng giúp đỡ gì cho sự phát triển của dân tộc. Không những thế sự vận dụng nó khiến cho đôi lúc mình cũng chẳng hiểu nó có phải là "giá trị" hay không? Ngoài những chuyện hàng xóm "tắt lửa tối đèn" em Hoa kể, người mình rất thích thò mũi vào chuyện người khác, và khi thấy họ không giống mình thì đánh giá họ rất tệ. Chuyện thờ cúng tổ tiên hay báo hiếu cha mẹ cũng vậy. Bao gia đình khổ sở vì cái tiết mục báo hiếu cha mẹ là phải sống cùng, là phải đưa tiền, là phải nghe lời. Cứ trái lời là mấy từ "bất hiếu" cứ quăng vèo vèo. Bản thân mình quan điểm 1 đứa trẻ sinh ra đời là sự lựa chọn của bố mẹ, chứ không phải là sự lựa chọn của nó. Đứa trẻ ấy không nợ ai cái sự ra đời ấy cả. Mình sau này sẽ không bao giờ ràng buộc con cái chuyện con phải abc với bố mẹ cả. Sự ra đời và chăm sóc con là lựa chọn của bố mẹ chứ không phải sinh con ra để báo đáp.
Em cực kỳ đồng ý với chị P. A. Các bậc cha mẹ của Việt nam thưởng khá nhầm lẫn giữa bản thân mình và đứa con. Đọc bài báo dưới đây mà thật là buồn: http://dantri.com.vn/c20/s20-320975/mau-thuan-me-chong-nang-dau-vo-chong-tre-tu-van.htm
Tình trạng này ở Việt nam không phải là hiếm. Đúng là có những giá trị truyền thống cần phải được phân tích kỹ, thấu hiểu và điều chỉnh trong thời đại mới.
Julia
24-04-2009, 12:44 AM
Cho tớ "ném đá" tí :D
Tớ không ý kiến ý cò gì, chỉ nhớ ra có cái website (http://www.asianjoke.com/Vietnamese/you_know_you_are_vietnamese.htm) nó tổng hợp lại về VN và nhiều nước châu Á khác đúng phết nhé, có thể làm hint cho bạn gì muốn tìm hiểu về quality của người VN :p
1. You look older than you really are.
2. You're racist.
3. Your parents are scared of anyone that is black.
4. Your parents dog on Mexicans and Blacks
5. You know you're superior to other Asians.
6. Your parents think you're 12 when you're really 18.
7. When you go out to buy clothes you have to buy them 3 sizes too big for you to grow in and for any younger brother or sister to have for Christmas a few years down the line.
8. At least one of your parents are in a self owned business like Laundromat, Nails, or Apartments. If they own apartments they rent only to Asian families...never blacks.
9. Guys: you sit on your butt all day.
10. Girls: you do everything while your man sits on his butt.
11. Guys: you have a nice variety of white and black shirts, blue and black jeans and slacks.
12. You cuss out anyone in Vietnamese that gets you pissed off.
13. Your parents think you're the worst kid.
14. Your parents compare you to 4.5 nerds and call you stupid.
15. You watch Vietnamese translated movies that are 30 tapes long.
16. You listen to New-wave, Techno, Rap, Slowjams, and/or Euro dance.
17. You show your Viet-pride to the fullest.
18. You go to Little Saigon once in a while or every weekend or everyday!
19. While you are in Little Saigon, you always go to Phuoc Loc Tho where you head straight into that Asian Collection music store.
20. You always take American friends to go to Bo 7 Mon (Seven courses of Beef) to amaze them with Vietnamese foods.
21. There's Chinese in your family line somewhere.
22. You live in the valley (SFV), O.C., or somewhere in the East.
23. You get along with other Vietnamese even though they are total F.O.B.'s.
24. You're down for your crap.
25. You're loyal to ALL your friends.
26. You don't own an American car.
27. Girls: You hate all F.O.B.'s that go "Hey, babee, you cute. Can I hab yo fone numba?"
28. Guys: You enjoy getting slapped by the girls you try to mack on. Hey, at least she touched you.
29. You are the bomb at pool.
30. You like to wear Nike, Adidas, Tommy, or Nautica. If you're an F.O.B., you wear Calvin Klein and Guess.
31. You are always updated with the Asian style.
32. Guys: You either have high spikes or slicked small bangs combed back.
33. You highlight your hair.
34. You buy Levi's 501s and you slit the sides.
35. You played the piano once in your life.
36. You take 2 or more showers a day.
37. Your parents always boast about you to all the other Vietnamese parents, or your parents totally dogg on how stupid you are to other Vietnamese parents.
38. After you come from the beach with a tan, they say that you look Cambodian.
39. No matter what you are, people think your Chinese or Korean.
40. Anybody will ask you to say something in Vietnamese. After you told them hello and how are you doing in Vietnamese, they ask about the cuss words.
41. Your parents can only help you with the math assignments and no other subjects.
42. You like Durian.
43. When you get detention or demerits from school, your parents think that you are a rebel.
44. When your parents see that you get bad grades, they start lecturing about how they went through hell in school in Vietnam. They would say that they would have gotten whooped in the butt.
45. Your parents always compare Vietnam and America.
46. When you are feeling ill, your parents think you're on drugs.
47. Your parents have the whole collection of Paris By Night.
48. Your parents always criticize you, criticize others, and criticize each other.
49. Guys: You love Acura Integras and 4-Runners.
50. Your parents want you to be better than everyone else.
51. Guys: you, one time in your life, had the regulation bowl cut.
52. You ate 4 bowls of rice, then five minutes after, your parents ask you if you want to eat 4 more bowls.
53. Your aunts always have a fro hair cut.
54. Your parents always compare you to those big buff white peeps.
55. In your house, there's always multiple pictures of your family and you when you were small, side by side in every room.
56. You have the last name or are related to someone who has the last name: Nguyen.
57. Guys: You only go for only cute Asian girls.
58. Girls: You went out with or liked someone named Minh.
59. Your dad wears glasses and always has the good ol' hair combed to the side.
60. You only buy products made in Japan.
61. Your parents always remind you to greet every older person in Vietnamese if they're Vietnamese.
62. You always have pounds of rice around the house.
63. Your parents hate pets except for harmless, CHEAP goldfishes.
64. Your parents are attracted to the English words of: "99 cents" or "FREE."
65. You collect all the coupons you can find.
66. Your grandparents always give you money.
67. Your parents know how to make Pho.
68. You're taller than your parents.
69. You have a computer.
70. Your parents only watch TV when the Little Saigon Television is on.
71. You put Soy Sauce or nuoc mam on every food .
72. You enjoy Karaoke and/or you have the machine at home.
73. You can't date until you're 60.
74. Your parents make you get married with only Vietnamese people.
75. You like playing volleyball.
76. You use your dishwasher to store clean dishes.
77. Your parents use the "Eagle" brand oil for every type of sickness.
78. You use the Eagle Oil.
79. You know where all of the Vietnamese restaurants in town are.
80. You, your little brother, your older brother, and your older brother's friend sleep together in the same bed.
81. Your family own a copy of "Paris By Night".
82. Your parents always buy Japanese automobiles.
83. Your parents listen to the news from Vietnamese radio station either at home or in their car.
84. Your parents always want to do business with Vietnamese only.
85. Your parents want you to marry an educated person.
86. Your father or brother goes to the casino every week or month.
saubebe
24-04-2009, 01:00 AM
Định comment nhưng thấy chị PA nói rồi. Tớ thấy mọi người sa đà lạc đề quá. Em Batigol vào exercise cái lead-er-ship dẫn dắt topic lại đi em. Divergent thinking quá làm chủ đề chẳng đi đến đâu.
Mình thấy chủ đề valid, đáng bàn nhưng sa đà. Anh Quang chỉ ra cái point chủ chốt ngay từ đầu rồi đó - nhìn vào giá trị/ belief chứ đừng sa đà bàn đến cái đặc tính không thôi. Value và belief mới là cái drive cái thể hiện ra bên ngoài đó; và mới đủ "lớn" để fit vào cái bill mà em Batigol muốn làm.
newhaven07
24-04-2009, 02:13 AM
Nguyên do lạc đề một phần là do em Batigol đặt tựa đề thread là: Giá trị nào của người VN đáng được trân trọng, nhưng khi nêu vấn đề thì lại nói về các giá trị của người VN để promote ra bạn bè thế giới. Hai phạm trù này có overlap nhưng khác nhau từ cách nhìn của chủ thể. Một cái là từ người mình đánh giá mình, cái kia là người khác nhìn mình như thế nào.
Cho dù thế nào nữa thì tạm kết luận đến thời điểm này sau 6 trang tranh luận là VN mình không có gì rõ ràng và giá trị để promote ra thế giới cả :-).
Vậy bước tiếp theo là thế nào? Đầu tiên, quay lại vấn đề, chuyện promote đó có quan trọng không? Hay là nên mở rộng vấn đề ra theo kiểu: Nước mình nên nhìn nhận lại mình như thế nào trong tương quan thay đổi của thế giới tại thời điểm hiện tại?
Batigol
24-04-2009, 05:42 AM
Nguyên do lạc đề một phần là do em Batigol đặt tựa đề thread là: Giá trị nào của người VN đáng được trân trọng, nhưng khi nêu vấn đề thì lại nói về các giá trị của người VN để promote ra bạn bè thế giới. Hai phạm trù này có overlap nhưng khác nhau từ cách nhìn của chủ thể. Một cái là từ người mình đánh giá mình, cái kia là người khác nhìn mình như thế nào.
Cho dù thế nào nữa thì tạm kết luận đến thời điểm này sau 6 trang tranh luận là VN mình không có gì rõ ràng và giá trị để promote ra thế giới cả :-).
Vậy bước tiếp theo là thế nào? Đầu tiên, quay lại vấn đề, chuyện promote đó có quan trọng không? Hay là nên mở rộng vấn đề ra theo kiểu: Nước mình nên nhìn nhận lại mình như thế nào trong tương quan thay đổi của thế giới tại thời điểm hiện tại?
Haha, thank chị Hồng. Đúng là title gây confused thật và em cũng không ngờ bị drift of như thế.:drop1:
Nhìn quanh đúng là chưa thấy yếu tố nào của nhà mình đem đi quảng cáo được cả. Xét cho cùng, những cái được gọi là đặc điểm nổi bật của những nước mà em lấy ra làm ví dụ để noi gương đều gắn liền với thành công của nước đó (chủ yếu về mặt kinh tế). Tóm lại, khi thành công rồi, các nước khác mới có lý do nhìn lại, tự hỏi sao bọn này nó tài thế! À, bởi vì nó chăm chỉ cần mẫn như Nhật, kỉ luật và làm việc nghiêm túc như Đức hay hết lòng cổ vũ sự phát triển của cá nhân tài năng như Mỹ. Nhà mình chắc chẳng thèm tìm hiểu đặc tính của người Trung Quốc thế nào, có gì đáng học tập nếu giờ Trung Quốc vẫn nghèo như Campuchia nhỉ. Vậy cứ phải cố để thành công như mấy nước đấy đã rồi mới đi quảng cáo được à?
Giờ lại quay lại chuyện đâu là con gà, đâu là quả trứng. Cứ nghĩ như trên thì thành công kinh tế là con gà đẻ ra quả trứng là hình ảnh rồi. Nhưng 2 yếu tố đó đều do chiến lược phát triển mà ra cả. Điểm này thì đúng là nước mình đang làm kém. Đất nước có bờ biển dài như thế mà không có nổi cái cảng nước sâu, định học tập Ấn Độ về phần mềm nhưng giáo dục hạn chế quá... Đúng là mình đang có vấn đề về nhìn nhận bản thân trong tương quan với nước khác, không biết mình mạnh cái gì, nên đầu tư cái gì thì phát triển mạnh được, có identify được thì cũng không biết làm thế nào cho hiệu quả. Tóm lại, promote là quan trọng nhưng chưa làm được vào lúc này. Phải có cái gì trong tay cái đã rồi mới nghĩ đến chuyện nước khác respect mình được. Hello bác Maslow!
Chủ đề tiếp theo: Việt Nam nên phát triển ngành gì thì hiệu quả? :-P
xttran23
24-04-2009, 06:44 AM
Chủ đề tiếp theo: Việt Nam nên phát triển ngành gì thì hiệu quả? :-P
Để nhà em bắt đầu cái chủ đề " Việt Nam nên phát triển ngành gì thì hiểu quả?".
Để em nghĩ coi...
... "Công nghiệp TÌNH DỤC" - Tại sao không?. Ngành này nhà em thấy được lắm. Em có việc phải đi chút, lát nữa về gossip cái ngành công nghiệp này mới được..
honganhftu
24-04-2009, 07:30 AM
Để nhà em bắt đầu cái chủ đề " Việt Nam nên phát triển ngành gì thì hiểu quả?".
Để em nghĩ coi...
... "Công nghiệp TÌNH DỤC" - Tại sao không?. Ngành này nhà em thấy được lắm. Em có việc phải đi chút, lát nữa về gossip cái ngành công nghiệp này mới được..
Kinh...!
Xin kính thưa anh là ngành này nhân lực "chuyên nghiệp" thua Thái Lan, marketing thua Hà Lan, độ đa dạng phong phú chủng loại thua Đông Âu, trình độ giáo dục giới tính và sức khỏe sinh sản mù mờ gà vịt. :P
(Gossip tẹo: Anh Thành, giữ gìn độ trong sáng tiếng Việt đấy nhé :P).
Mình không hoàn toàn đồng ý với bạn Batigol là kinh tế mạnh thì mới làm người ta tìm kiếm nguyên nhân. Vì đặc điểm con người một dân tộc còn thuộc lĩnh vực văn hóa, giáo dục, độ mở về phát triển và những đặc trưng trong quá trình phát triển. Ví dụ như VN mình, nếu muốn tìm kiếm một stereotype riêng biệt thì phải có một nền văn hóa mạnh, có một trend lôi cuốn lịch sử đi theo thì người ta mới ghi nhận.
Ví dụ như văn hóa ngày nay của nước Nhật mà thế giới biết tới vốn dĩ không phải là văn hóa đặc trưng truyền thống. Mà là nền văn hóa được tạo dựng nên sau thế chiến thứ 2 và khi nước Nhật công nghiệp hóa.
Nói đến văn hóa của VN, hay đặc tính dân tộc, nhiều khi đất nước lo phát triển kinh tế mà thiếu độ tương xứng của văn hóa, vì thế một trào lưu chung, hay những tiêu chuẩn xã hội mới nhiều khi mang tính lêch lạc làm người ta không tìm ra được điểm tốt xấu. Nói riêng về báo chí và nghệ thuật đáng lẽ ra phải phát triển xứng tầm kinh tế thì lại mang tính tạp nham, vụn vặt, loáng thoáng đâu đó một vài "cá nhân kiệt xuất" nhưng hoàn toàn thiếu một nhóm người tâm huyết đủ mạnh làm sức bật. VĂn hóa thể hiện con người, trong bối cảnh tạp nham như thế nhìn mãi cũng không khái quát nổi tính cách nào là đặc điểm nổi bật. Nếu là nước ngoài, chỉ cần lên vài trang website của VN là đủ biết người việt thích gì, Thích Buôn Chuyện!
Ngoài ra câu hỏi của bạn là một câu hỏi vô cùng đau đầu vì nhìn vào đất nước mình sẽ thấy lẫn lộn nhiều thứ, nhiều nền văn hóa đan xen,lại đang giai đoạn quá độ chưa đi đến sự ổn định. Ngay cả kinh tế thì khu vực tư nhân có văn hóa doanh nghiệp riêng, khu vực nhà nước có văn hóa kiểu nhà nước, khu vực nước ngoài thì ảnh hưởng bởi văn hóa doanh nghiệp toàn cầu. Vậy định giá trị người Việt thế nào? Rất khó nói.
Người ta khái quát được những đặc tính dân tộc của một số nền văn hóa lớn đi dôi với nền kinh tế lớn theo mình là do sự thống nhất trong phát triển và những trào lưu lớn trong lịch sử các đất nước ấy. Với nước Mỹ, điều này thể hiện quá rõ trong lịch sử hình thành và trong đa dạng văn hóa. Đấy không chỉ là một nền kinh tế mạnh còn là nền văn hóa mạnh. Không thể so sánh mình với Châu Âu vì Châu Âu là lục địa có lịch sử phát triển lâu đời, cả về tư tưởng và nghệ thuật, các dân tộc Châu Âu phát triển ảnh hưởng lẫn nhau, đặt chung trong bối cảnh Châu Âu so nước này với nước kia thì có thể nhận ra khác biệt khá rõ ràng.
Quoay đi quoay lại về VN mình nếu muốn promote ra thế giới một đặc tính dân tộc thì chỉ có thể có một trào lưu đủ mạnh cuốn cả xã hội theo, mà riêng về mặt tư tưởng và độ đồng đều thì chúng ta thiếu cả hai.
Vì thế promote một thứ không của chung ra thế giới là điều khá khó khăn. Và thực tế như mình thấy trong môi trường international, nhiều khi người ta cũng khó mà dựa vào đặc tính dân tộc mà xét đoán style làm việc hay đặc tính của một người. Điều này thể hiện càng rõ trong những tập đoàn đa quốc gia khi văn hóa doanh nghiệp bao trùm cả văn hóa quốc gia. So đây là một "câu chuyện dài bất tận", mặc dù chủ đề rất hay nhưng càng bàn càng thấy rối:)
Hạnh Usguide
24-04-2009, 08:33 AM
Trả bài cho post đầu tiên: theo mình nếu muốn tìm ra đặc điểm tốt, có giá trị marketing thì trước hết đừng so sánh kiểu "thằng khác nó giỏi hơn mình mục này, có gì đáng phải tự hào". Dân tộc khác giỏi hơn mình ko sao cả, ko có nghĩa là mình ko được chọn giá trị mà họ đã có. Ví dụ nếu marketing người VN thân thiện thì đừng nói hội Thái thân thiện hơn mình, hoặc cần cù thì làm sao bằng Tàu, Nhật Đức.
Marketing cho đối tượng nào và với mục đích gì thì tìm chọn cái đó, và nên dễ tính chút. Marketing mà, cũng như commercial bên này, ai dám nói là đúng 100%, việc gì phải khắt khe thế.
Cá nhân mình thấy người Việt nam hiện nay đã mất rất nhiều điểm tốt, giá trị tốt mà một số gia đình trước đây trân trọng. Xã hội hiện nay hỗn độn nên nếu nói a thì hoàn toàn tìm được ví dụ là người VN bây giờ chả thế đâu. Nhưng ta đang tìm "cá nhân điển hình" nên nên nghĩ theo hướng tích cực "cái gì ta hướng đến, có thể educate xã hội để tốt lên và promote hình ảnh của ta với người nước khác".
Theo mình thì thân thiện, trân trọng giá trị gia đình, sẵn sàng giúp đỡ là những yếu tố mà ta có thể nhắm đến.
Còn nếu muốn phát biểu tiêu cực, kinh nghiệm của mình khi bảo là người Việt nam, thì nhiều người chỉ biết VN là communist. chấm hết. Cũng là một đặc tính :)
Thân thiện, trân trọng giá trị gia đình, sẵn sàng giúp đỡ :)
Em thấy mấy giá trị này khá potential để promote đấy ạ. Nhiều bạn bè nước ngoài cũng nhận xét là người Việt Nam khá thân thiện.
Đúng là cũng không cầu toàn được, cũng phải làm quảng cáo kiểu Tide trắng sáng đánh tan mọi vết bẩn thôi ạ \m/
Mọi người đừng cho chủ đề này là gossip và có lẽ nên chuyển nó vào mục học tập hay bàn luận thì đúng hơn. Cũng không nên lo khi ta bị offtrack sang chủ đề khác vì văn hóa là một khái niệm rộng và chúng ta đang brainstorm thì không có lý gì hạn chế mình. Thêm nữa, khi nội dung phát triển vượt ngoài tầm của chủ đề thì hoặc là tách hoặc là thay đổi chủ đề, có khó khăn gì.
Xét về bản chất, khi ta bàn về điều hay, tự nhiên sẽ dẫn tới bàn về điều dở; âu cũng là hai mặt của cùng một vấn đề. Biết hay biết dở về văn hóa thì phải nghĩ đến giải pháp và hành động để việc bàn có ý nghĩa hơn với cuộc sống.
Gần đây, vietnamnet có bài về "nội xâm" văn hóa, phê và tự phê về một góc "văn hóa" của người Việt hiện nay. http://www.tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/6771/index.aspx.
Trong một bài báo có liên quan, Bác Hữu Thọ cũng hơi cực đoan khi chọn ví dụ từ kinh nghiệm của bác tại Mexico. Coca Cola sở dĩ "xâm lăng" được toàn cầu là ẩn chứa trong nó sức mạnh tổng hợp của nhiều yếu tố, trong đó "văn hóa Mỹ" là một cấu phần. Nó là tính sáng tạo của những người tài giỏi tạo ra công thức; khả năng tưởng tượng khơi dậy trí tò mò; yếu tố chiến lược sâu sắc; tính toán cẩn thận; sự bền bỉ kiên trì nhiều thập kỷ; khả năng điều chỉnh trong môi trường toàn cầu; ... Không có một nền văn hóa lớn với nhiều tư tưởng lớn và giàu tính thích nghi cởi mở làm nền, Coca Cola không thể thành công như vậy. Và khi ta không thể đỡ được đòn "xâm lăng" này, tại sao không nghĩ đến việc kiến tạo hệ thống và con người để "xơi tái" nó nhỉ?! V
newhaven07
24-04-2009, 10:21 PM
Để nhà em bắt đầu cái chủ đề " Việt Nam nên phát triển ngành gì thì hiểu quả?".
Để em nghĩ coi...
... "Công nghiệp TÌNH DỤC" - Tại sao không?. Ngành này nhà em thấy được lắm. Em có việc phải đi chút, lát nữa về gossip cái ngành công nghiệp này mới được..
Thành ơi, chị muốn nghe em nói tiếp về câu trả lời của em :-). Nhờ Admin tách giúp cái chủ đề này ra để khỏi lẫn lộn với cái mọi người đang bàn ở đây.
Khi mình nghe chủ đề này thì tự nhiên nhớ đến ngay người nông dân VN. Hồi còn làm ở VN, đi khảo sát thị trường ở những vùng nghèo, thấy người nông dân mình cực quá. Nuôi bò để tăng gia thì Nhà nước nhập bò già, không sữa. Chăn nuôi không theo đúng quy trình nên chất lượng sữa kém, không đồng nhất. Cái vòng cứ luẩn quẩn thế mãi. Con cái lớn lên thì đứa khá thì bỏ lên TP lớn, đứa kém cũng đi luôn nhưng đi làm việc chân tay.
newhaven07
24-04-2009, 10:29 PM
Ừa mà còn "cao thủ võ lâm" Thành BU đâu mất tiêu rồi? Bữa trước kêu sẽ post mà chưa thấy tăm hơi đâu cả :-).
thanhnc1316
24-04-2009, 10:43 PM
"Con" đây má ơi! :D Má thư thư cho "con" vài hôm. Mấy hôm nay "con" bận quá :D. Đọc thì có thời gian, chứ viết thì phải mất công nghĩ một tí với lại phải redirect lại tí không lại lạc đề.
Để nhà em bắt đầu cái chủ đề " Việt Nam nên phát triển ngành gì thì hiểu quả?".
Để em nghĩ coi...
... "Công nghiệp TÌNH DỤC" - Tại sao không?. Ngành này nhà em thấy được lắm. Em có việc phải đi chút, lát nữa về gossip cái ngành công nghiệp này mới được..
Mình thấy nước ta đang xuất khẩu vợ mạnh. New York Times từng có loạt bài về tour tìm vợ Việtnam trong 5 ngày của 2 chàng Hàn Quốc. Lại còn việc hàng trăm cô gái Việt Nam xếp hàng cho trai Hàn Quốc xem mặt, xem hàng để lấy vợ
Với hàng chục đến hàng trăm ngàn cô gái đang làm dâu xứ người hiện nay, nước ta đang thu về nguồn ngoại tệ đáng kể
Hạnh Usguide
25-04-2009, 12:43 AM
Công nghiệp tình dục tại chỗ hay là xuất khẩu vợ (tại các vùng biên giới thì = women trafficking?)
Theo thời buổi kinh tế khó khăn hiện nay thì công nghiệp tình dục tại chỗ cẩn thận có nguy cơ lỗ vốn. Hôm rồi đọc bài báo ở Đức, các "cô gái" ế quá, phố đèn đỏ phải áp dụng chiêu bài, bán vé rẻ, bao gồm cả đồ ăn, uống và sex thoải mái.
Chưa kể biết nhu cầu thật sự là bao nhiêu và nếu mở rộng và thu hút được khách du lịch thì có thể đáp ứng được ? Sẽ có bao nhiêu kẻ lách luật để kiếm lời từ tình dục với trẻ vị thành niên (được khách nước ngoài ưa chuộng) và những vấn đề xã hội hiện nay như STD, HIV/AIDS thì xử lý ra sao.
Xuất khẩu vợ, nghe rất thú vị , vì có muốn hay không thì nó vẫn đang là trào lưu. Mình đang là sân sau để phục vụ cho những nước châu Á lệch lạc về tỷ lệ giới tính trong dân số hay các cô gái bản địa đòi hỏi cao "chê" giai nhà như Hàn, Trung Quốc, Đài Loan. Kể cũng buồn cười, gái ta chê trai làng để đi lấy trai nông dân nhưng mang mác "ngoại".
Trong vấn đề công nghiệp tình dục thì ta cũng là sân sau cung cấp cho các nhà thổ tại Trung Quốc, Cam pu chia. Không biết đến thế hệ con chúng ta, có cần phải gấp rút mở start up đưa ngược các cô gái từ Trung Quốc, Cam pu chia, Lào về cho "giai" Việt nam đang bị thiếu vợ hay sex partner hay không nữa.
Batigol
25-04-2009, 02:01 AM
Trời! Sao lại đến mức cùng quẫn quá mà phải quay sang ngành này!
Xuất khẩu vợ, nghe rất thú vị , vì có muốn hay không thì nó vẫn đang là trào lưu. Mình đang là sân sau để phục vụ cho những nước châu Á lệch lạc về tỷ lệ giới tính trong dân số hay các cô gái bản địa đòi hỏi cao "chê" giai nhà như Hàn, Trung Quốc, Đài Loan. Kể cũng buồn cười, gái ta chê trai làng để đi lấy trai nông dân nhưng mang mác "ngoại".
Các bạn xóa mù hộ cái: Tại sao lại xảy ra hiện tượng quẫn bách đến như vậy? Nếu không có hoàn cảnh cực đoan thì con người ta cũng chẳng cực đoan đến như thế. Nhưng cực đoan thì chỉ mang tính ngẫu nhiên thôi chứ?! Tại sao lại xuất hiện đầy rẫy và nhan nhản như vậy nhỉ? Mỗi lần trên cả trăm cô gái cho một vài người chọn, và đâu có phải ít lần như thế? Người ta chắc đang khốn quẫn với nhu cầu thấp nhất mà Maslow mô tả?!!!
Nếu giả định trên đúng, cũng là nhu cầu ấy, ta giữ vững độc lập! Nay cũng nhu cầu ấy, ta "suy hủy" cuộc đời! Ấy là cớ làm sao?
vietcuonghp
25-04-2009, 10:53 AM
Mình thấy nước ta đang xuất khẩu vợ mạnh. New York Times từng có loạt bài về tour tìm vợ Việtnam trong 5 ngày của 2 chàng Hàn Quốc. Lại còn việc hàng trăm cô gái Việt Nam xếp hàng cho trai Hàn Quốc xem mặt, xem hàng để lấy vợ
Với hàng chục đến hàng trăm ngàn cô gái đang làm dâu xứ người hiện nay, nước ta đang thu về nguồn ngoại tệ đáng kể
Có một bộ phận thiếu nữ mới lớn ở quê bây giờ không muốn lấy chồng Việt vì lấy chồng Tây hay Hàn xẻng, Đài Loan "giầu" hơn. Lại nghe tin mấy nước đấy giờ thừa giai thiếu nữ nên chị em phấn khởi lắm.
newhaven07
25-04-2009, 09:03 PM
Các bạn xóa mù hộ cái: Tại sao lại xảy ra hiện tượng quẫn bách đến như vậy? Nếu không có hoàn cảnh cực đoan thì con người ta cũng chẳng cực đoan đến như thế. Nhưng cực đoan thì chỉ mang tính ngẫu nhiên thôi chứ?! Tại sao lại xuất hiện đầy rẫy và nhan nhản như vậy nhỉ? Mỗi lần trên cả trăm cô gái cho một vài người chọn, và đâu có phải ít lần như thế? Người ta chắc đang khốn quẫn với nhu cầu thấp nhất mà Maslow mô tả?!!!
Nếu giả định trên đúng, cũng là nhu cầu ấy, ta giữ vững độc lập! Nay cũng nhu cầu ấy, ta "suy hủy" cuộc đời! Ấy là cớ làm sao?
Chính xác, Thái. Ở chỗ quê nội mình (Hậu Giang), bây giờ con gái lớn lên không thích lấy chồng VN nữa, vì nói thật nhe, các anh VN ở dưới quê vừa lười vừa hay nhậu và đàn áp vợ con, hoặc ở một extreme khác là vừa lười vừa nhu nhược. Tỷ lệ ly hôn ở nông thôn VN thời hiện đại cao lắm (hay nói cách khác là lấy nhau, có con, xong bỏ nhau, rồi lấy người khác, con anh, con tôi, con chúng ta, etc.)
Trong gia đìnhc cũng như trong thôn xóm, người ta rất tự hào nếu có con lấy chồng Việt kiều, hay Hàn Quốc, Đài Loan. Người ta tự hào và mừng một cách thật sự (ngay cả cô dâu) chứ chẳng ép buộc buồn khổ gì đâu.
Và một điều khác rất buồn nữa là thu nhập từ làm ruộng rất bấp bênh, nên có một hiện trạng xảy ra là nhiều gia đình khi giá đất lên một chút là bán ruộng và dời vào vùng sâu hơn, xa hơn.
xttran23
25-04-2009, 10:10 PM
Một câu hỏi đặt ra là tạo sao lại nên phát triển ngành công nghiệp này?
Hiện nay, ngành công nghiệp này ở Việt Nam đang bị nhà nước cho là bất hợp pháp. Tuy nhiên, trên thực tế thì "hoạt động mại dâm" đang diễn ra một cách lan tràn ở hầu hết các thành phố, thậm chí cả ở nông thôn. Chỉ cần đi một vòng từ Nguyễn Văn Cừ, Hà Nội đến Đồ Sơn, mới chỉ có hơn hai tiếng thôi, anh chị em sẽ thấy một hệ thống cở sở hạ tầng cơ bản gồm rất nhiều các nhà nghỉ, khách sạn phục vụ cho ngành đã và đang hình thành rồi.
Thiết nghĩ, "SEX" -"tình dục" là một trong những như cầu cơ bản của con người, bên cạnh các nhu cầu ăn uống (đó là theo cái ông Maslow), thì cũng có cấm đoán cũng vậy mà thôi. Đã có nhu cầu thì, khách hàng phải "thỏa mãi nhu cầu". Có cung thì ắt cũng phải có cầu đúng như quy luật của thị trường nhé, cho nên em nghĩ Việt Nam nên phát triển ngành công nghiệp TÌNH DỤC này là hợp lý với những lợi ích như sau:
Một là, quyến lợi người tiêu dùng được bảo vệ tốt hơn. Hiện nay quyến lợi của khách hàng đang bị xâm hại nghiêm trọng và không được bảo vệ thông qua "hoạt động mại dâm" bất hợp pháp. Tính đến năm 2005, số người nhiễm bệnh HIV được phát hiện khoảng 100,000 trường hợp, một phần là do các "sản phẩm" được bán ra không được kiểm định chất lượng. Tuy nhiên, khi phát triển ngành công nghiệp này, hoạt động mại dâm sẽ an toàn hơn thông qua cấp phép hành nghề cho các công nhân hay kỹ sư tình dục. Những kỹ sư hay công nhân tình dục này được kiểm tra chất lượng định kỳ, để đảm bảo quyên lợi cho nhóm khách hàng thuộc phân khúc thị trường "nghệ thuật vị nhân sinh" -"đựơc phép sờ và hơn thế nữa". Hoạt động như sex show hay strip show được công khai và nở rộ sẽ phục vụ nhóm khách hàng của phân khúc "nghệ thuật vị nghệ thuật" -"chỉ ngắm cấm sờ"
Hai là, kích thích các ngành công nghiệp khác phát triển theo hiệu ứng Domino. Một số những ngành công nghiệp ăn theo sẽ phát triển, ví dụ như ngành du lịch và khách sạn, ngành sản xuất bao cao su và các dụng cụ tình dục và thậm chí là các trung tâm đào tạo các kỹ sư tình dục sẽ mọc lên giống Elite nơi chuyên đào tạo các người mẫu.
Bà là, tạo nhận thức an toàn về tình dục trong xã hội. Hiện nay, Việt Nam đang đau đầu với làn sóng "SEX" trong thế hệ 9X, các vụ nạo phá thai ở các em gái dưới tuổi vị thành niên đang tăng lên chóng mặt. Ngành công nghiệp này sẽ tạo một cú huých lớn trong việc hình thành nhận thức tình dục an toàn trong xã hội, đặc biệt đối với giới trẻ. Nó cũng là một biện pháp tuyên truyền việc phòng chống HIV thông qua con đường tình dục.
Bốn là, tạo công ăn việc làm cho rất nhiều người. Ước tính hiện nay có khoảng mấy chục ngàn các nữ công nhân và kỹ sư tình dục đang hoạt động ở Đồ Sơn. Tuy nhiên, quyền lợi của những công nhân và kỹ sư này không được bảo đảm. Nếu được Đảng và Nhà Nước khuyến khích phát triển ngành này, các kỹ sư tình dục được công khai hoạt động thông qua các hợp đồng lao động, có một nguồn thu nhập ổn định và được bảo hiểm lao động..
Đấy các anh chị thấy không đến Bauxite ở Tây Nguyên, chúng ta còn làm được thì CÔNG NGHỆ TÌNH DỤC TẠI SAO KHÔNG?
Chào thân ái các anh các chị.
Mắm thối -
xttran23
25-04-2009, 10:17 PM
Trả lời em Hồng Anh –
Em có chắc chắn là mức độ chuyên nghiệp của các công nhân và kỹ sư “tình dục” ở Việt Nam thua kém Thái Lan không? Cái này anh mới làm cái survey nho nhỏ đồi với một số người đã experience ở cả hai thị trường này rồi, đa phần họ bảo là một chín một mười thôi, còn một số còn cho rằng công nhân và kỹ sư tình dục ở Việt Nam có khi còn chuyên nghiệp hơn.
Còn về hoạt động marketing, đúng là ở tầm quốc gia thì Việt Nam mình thua Hà Lan do Việt Nam mình cho họat động đó là phạm pháp, như nếu xét đến khía cạnh cơ sở thì chưa chắc đâu nghen. Em làm một chuyến xuống Đồ Sơn mà coi họ áp dụng 4Ps một cách khá chuyên nghiệp. Hàng hóa được chia làm 2 loại “Premium” và “Mainstream”. Dòng sản phẩn Mainsteam có giá đồng hạng ở tất tần tật các khách sạn và nhà nghỉ, còn dòng sản phẩm “Premium” có giá gấp đôi hoặc gấp ba so với dòng sản phẩn Mainstream tùy thuộc vào value-added của những sản phẩm Premium đó. Ra đến Đồ Sơn, em sẽ thấy các công nhân và kỹ sư tình dục với những chiếc xe mini lượn lờ như những con bướm xinh xinh đang đùa với nắng để tự marketing cho bản thân. Ngoài ra, còn có một số chiêu bài “khuyến mại độc đáo” của các công nhân, kỹ sư tình dục cũng như từ phía đơn vị quản lý các “công ty” cung cấp dịch vụ tình dục.
darren1010
25-04-2009, 10:55 PM
Just a thought, nhưng Khoa bắt đầu thấy không thoải mái khi mình đề cập đến những vấn đề này dưới góc độ giễu cợt và slip away from the original discussion. Being from a poor region myself, I really hate it when those things happen in my town...!!!
lkamn
25-04-2009, 11:17 PM
Yeah, em cũng đồng ý với anh Khoa.
Bác Thành pha chút mắm tôm vào mà thread này đã chuyển sang món khác rồi.
Theo ý em thì chúng ta nên discuss VN phát triển theo hướng như thế nào, thay vì VN nên phát triển ngành gì vì rõ ràng cùng một lúc VN sẽ phải phát triển nhiều ngành chứ có phải chỉ một ngành đâu.
Vấn đề là cái trend của VN sẽ nên là thế nào?
Ví dụ Singapore, of course, among other countries, là office của thế giới. Trung Quốc là công xưởng của thế giới. Vậy, Việt Nam, với các điều kiện advantages và disadvantages của hiện tại và dự đoán trong tương lai, thì sẽ là cái gì của thế giới đây?
Just a thought, nhưng Khoa bắt đầu thấy không thoải mái khi mình đề cập đến những vấn đề này dưới góc độ giễu cợt và slip away from the original discussion. Being from a poor region myself, I really hate it when those things happen in my town...!!!
Batigol
25-04-2009, 11:45 PM
Em nói thật chứ vụ công nghệ XXX của bác mắm tôm chẳng khả thi đâu. Đến Hà Lan nó còn từng tính chuyện dẹp cái phố đèn đỏ ở Ams, mà giờ bác lại bảo Việt Nam mình quay sang hướng đó. Bây giờ khu đèn đỏ mang tính chất du lịch và lịch sử nhiều hơn. Người ta đến đấy để đi Bar là chủ yếu chứ không phải để "cầm đèn đỏ". Còn mô hình của Thái Lan em chẳng ủng hộ tẹo nào, chẳng phù hợp với cái value nào của nhà mình cả. Thế nên em mới nói Việt Nam mình đã quẫn đến mức độ phải xoay đủ nghề thế đâu.
Ý em ở đây là các ngành kinh tế, không cần cứ phải tìm ra chỉ một ngành. Hay nói đường hướng phát triển cho nó rộng hơn một tẹo. Nhớ lại câu chuyện mô hình tập đoàn kinh tế của Việt Nam, gần đây thấy rộ lên ghê quá. Nhưng không phải cứ tập đoàn kinh tế là đầu tư lung tung, đầu tư vào bất cứ cái gì cho cái lợi trước mẳt là ok. Em chẳng thấy thằng FPT Land với FPT Soft liên quan bổ trợ gì cho nhau cả. Bác nào làm FPT hay hiểu về chiến lược đó thì giải thích em cái. Hay đấy chỉ là cách bỏ trứng vào nhiều giỏ thôi. Thường thì em thấy các tập đoàn muốn mở rộng hạng mục đầu tư thì bao giờ cũng tìm những ngành hỗ trợ hoặc bù trừ cho cái core business của mình. Ví dụ hãng vận tải có thêm mục khoan và bán dầu. Lúc vận tải đi xuống thì dầu lên giá. Lấy tiền bán dầu để nuôi sống cái core là vận tải... Hay ngành thép với ngành ô tô hay vận tải với bán lẻ cũng tương tự vậy.
Em thấy mình bàn cái gì nó thực hiện được, có tác dụng lâu dài một chút chứ em sợ cái công nghệ XXX của bác Mắm tôm có thể profitable đấy, những chẳng sustainable, mà nói thẳng ra là chẳng ai cho mở. Mà có mở thì anh em nhà mình vừa chẳng tham gia được, vừa "chết vì ức".
xttran23
26-04-2009, 12:27 AM
Giống như người ta nhảy Tango ấy các anh các chị, chủ topic là anh Batigol là leader bảo “Chủ đề tiếp theo: Việt Nam nên phát triển ngành gì thì hiệu quả?” nhà em làm follower nhà em kiến nghị là “Ngành công nghiệp TÌNH DỤC” vì hôm trước thằng bạn nó rủ đi strip club mà bận không đi cho nên mới nghĩ đến cái ngành này.
Đấy các anh các chị thấy không, đến ngay cả Mỹ, nó có túng quẫn đâu mà mà nó vẫn làm đó. Bác đi Las Vegas mà coi, strip club cứ nhiều như nấm, đi dọc đại lộ Las Vegas người ta phát tờ rơi cứ gọi là ầm ầm đấy ạ.
Anh Batigol nói là “Đến Hà Lan nó còn từng tính chuyện dẹp cái phố đèn đỏ ở Ams, mà giờ bác lại bảo Việt Nam mình quay sang hướng đó”. Cái này em lại không đồng ý với anh. Anh cần biết Việt Nam mình đứng ở đâu và Hà Lan nó đứng ở đâu. Các nước phát triển nó cũng đang tính chuyện dẹp việc khai thác quặng bauxite đó, mà sao Việt Nam mình lại quay sang phát triển.
Với lại, anh nghĩ mô hình của Thái Lan, nó phù hợp với value của dân tộc Thái ạ? Đâu có, nó có phù hợp đâu ạ. Quốc đạo của Thái Lan là Phật giáo. Giáo lý Phật giáo dạy con người ta sả thân giúp người thôi, chứ không dạy con người ta “sẻ thân” kiếm tiền đâu. Thế mà nó vẫn làm đó chứ.
Thôi, en pha đủ “mắm tôm” cho cái chủ đề này rồi. Đề nghị anh chủ topic, leader lead anh em cho nó đỡ off-track, không em lại vô thả “mắm tôm” đó ..
@ Chị Nhung: Một số đứa nhà em nói người nói là "Việt Nam là bãi rác của thế giới" thì phải. Nhà em chưa có đủ bằng chứng cũng như "súng đạn" để cãi nhau với nó về việc này, nên giờ vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt. Có gì mong chị against giúp em cái quan điểm đó nghen. Xin cảm ơn chị Nhung trước ạ.
Thôi, tổng chào cả nhà.
Mắm thối -
Batigol
26-04-2009, 01:18 AM
Em chào bác mắm,
Em thấy bác kí tên "mắm thối" chung chung nên chắc bán không chỉ mắm tôm đâu nhỉ. Bác còn có cả mắm cá sặc hay sao ý mà em đang nhai cơm đọc post của bác thì bị hóc.
Luận điểm của bác hoàn toàn hợp lí về mặt logic. Nhưng thực tế thì chưa chắc cứ tuân theo cái logic đó thì tốt, theo kiểu người ta làm được thì mình làm được. Khổ nỗi người ta làm được vì người ta quản lí được còn mình thì không.
Thôi, em lan man nữa là lại offtrack. Tóm lại, như em đã trình bày, câu hỏi ban đầu của em được giải quyết rồi. Còn để bàn tiếp vụ ngành công nghiệp mới của bác thì chắc phải nhờ admin chuyển sang thread khác cho clear.
Em đi ăn cơm tiếp.
newhaven07
26-04-2009, 01:20 AM
Phát triển ngành nào để tận dụng lợi thế cạnh tranh tương đối, đồng thời phù hợp với tình hình và các constraints hiện tại và có hướng phát triển lâu dài là một câu hỏi lớn và phức tạp. Mình thì không hiểu sao rất hay nghĩ về vấn đề phát triển nông thôn nên muốn lạm bàn một tẹo về khoản này.
Hiện nay nước mình có khoảng 75% dân số sống ở vùng nông thôn. Đa phần là lao động cá thể, hộ gia đình, tầm mức tiểu nông. Sản phẩm xuất khẩu chính bao gồm gạo, cà phê, cao su và các sản phẩm như tôm, cá ba tra. Khó khăn lớn nhất bao gồm: quy mô ruộng đất ngày càng chia cắt, nhân lực trình độ thấp, khó áp dụng các kỹ thuật mới để tăng năng suất và added value, chạy theo phong trào, vốn hạn chế, lãi suất ngân hàng cao, và không có support đúng mức từ chính phủ.
Mình đọc các sách sử và đi chơi các vùng đồng bằng sông Cửu Long, được nói chuyện vài lần với những người thành công trong farming. Đây là vùng đất đai trù phú, rất thích hợp với việc phát triển các sản phẩm nông nghiệp ở quy mô lớn, mang tính chất công nghiệp (như ở các nước Nam Mỹ). Tuy nhiên, để nhân rộng các trường hợp thành công này thì một lần nữa cần có các hoạt động đồng bộ từ bên phía Bộ NN và phát triển nông thôn, ngân hàng, và người dân.
Hồi trước lâu lâu rồi mình cũng có làm thực tập tại một công ty xuất khẩu cà phê. Lúc đó thì đa số các công ty xuất khẩu cà phê là công ty Nhà nước. Việc tham gia các hợp đồng kỳ hạn cũng còn rất hạn chế. Không biết bây giờ thì như thế nào.
Đợt này mình làm một dự án cho một nông trại. Mình đi từ cái o đến cái ơ vì cách hoạt động khép kín rất hiệu quả của nông trại thuộc loại trung bình của Connecticut. Các bước từ đầu vào đến đầu ra dọc theo supply chain rất gắn kết. Mình ước gì VN mình có thể có một nền nông nghiệp tiến bộ như vậy để người dân không phải bán tháo đất lùi vào vùng xa hơn, rồi phải lang bạt lên thành phố làm các nghề cực nhọc kiếm sống.
newhaven07
26-04-2009, 10:01 PM
Để viết tiếp bài này, mình xin giới thiệu một bài báo ngắn trên báo Thời báo Kinh tế Sài Gòn số mới nhất. Bài này phản ánh vai trò của Nhà nước như một nơi tìm đầu ra cho các sản phẩm nông sản xuất khẩu.
http://www.thesaigontimes.vn/epaper/TB-KTSG/So18-2009(958)/24133/
Nhân tiện nói thêm một chút ngoài lề. Tờ Thời Báo kinh tế Sài Gòn là một trong những tờ theo tôi là có chất lượng nhất về các bài báo chính sách, kinh tế của VN, quan điểm khoa học và cấp tiến. Highly recommended cho các bạn nào muốn có kiến thức cập nhật về kinh tế VN.
newhaven07
27-04-2009, 01:51 AM
Em nói thật chứ vụ công nghệ XXX của bác mắm tôm chẳng khả thi đâu. Đến Hà Lan nó còn từng tính chuyện dẹp cái phố đèn đỏ ở Ams, mà giờ bác lại bảo Việt Nam mình quay sang hướng đó. Bây giờ khu đèn đỏ mang tính chất du lịch và lịch sử nhiều hơn. Người ta đến đấy để đi Bar là chủ yếu chứ không phải để "cầm đèn đỏ". Còn mô hình của Thái Lan em chẳng ủng hộ tẹo nào, chẳng phù hợp với cái value nào của nhà mình cả. Thế nên em mới nói Việt Nam mình đã quẫn đến mức độ phải xoay đủ nghề thế đâu.
Ý em ở đây là các ngành kinh tế, không cần cứ phải tìm ra chỉ một ngành. Hay nói đường hướng phát triển cho nó rộng hơn một tẹo. Nhớ lại câu chuyện mô hình tập đoàn kinh tế của Việt Nam, gần đây thấy rộ lên ghê quá. Nhưng không phải cứ tập đoàn kinh tế là đầu tư lung tung, đầu tư vào bất cứ cái gì cho cái lợi trước mẳt là ok. Em chẳng thấy thằng FPT Land với FPT Soft liên quan bổ trợ gì cho nhau cả. Bác nào làm FPT hay hiểu về chiến lược đó thì giải thích em cái. Hay đấy chỉ là cách bỏ trứng vào nhiều giỏ thôi. Thường thì em thấy các tập đoàn muốn mở rộng hạng mục đầu tư thì bao giờ cũng tìm những ngành hỗ trợ hoặc bù trừ cho cái core business của mình. Ví dụ hãng vận tải có thêm mục khoan và bán dầu. Lúc vận tải đi xuống thì dầu lên giá. Lấy tiền bán dầu để nuôi sống cái core là vận tải... Hay ngành thép với ngành ô tô hay vận tải với bán lẻ cũng tương tự vậy.
Em thấy mình bàn cái gì nó thực hiện được, có tác dụng lâu dài một chút chứ em sợ cái công nghệ XXX của bác Mắm tôm có thể profitable đấy, những chẳng sustainable, mà nói thẳng ra là chẳng ai cho mở. Mà có mở thì anh em nhà mình vừa chẳng tham gia được, vừa "chết vì ức".
Bàn thêm một chút về ý "tập đoàn" do Batigol nêu ra. Một điều thú vị là theo mình biết, trong các loại hình kinh tế được công nhận theo đúng phân loại của Luật Doanh nghiệp ở VN thì chưa có loại hình kinh doanh tập đoàn. Chính vì vậy, việc dùng từ này gây sự hiểu lầm lẫn lộn về mặt pháp lý. Bạn nào biết thì xin vào clarify/ correct giúp.
Theo tôi hiểu thì hiện nay ở VN có 2 loại hình được mang tên tập đoàn như sau:
- Tập đoàn chỉ có một pháp nhân độc lập;
- Tập đoàn mang nhiều tư cách pháp nhân, bao gồm nhiều công ty con, công ty mẹ là công ty quan trọng nhất nhưng cũng là một thành viên trong tập đoàn.
Nếu dựa trên 2 cách phân loại trên thì sẽ có các hướng phát triển kinh doanh khác nhau. Ví dụ loại hình 1 thì cái gọi là core business quan trọng hơn loại thứ 2, cho dù cùng mang tên tập đoàn.
ncmkhoa
27-04-2009, 09:20 PM
Sao từ giá trị lại chạy sang lợi thế kinh doanh rồi?
askwhy
27-04-2009, 11:39 PM
Đặc điểm nữa của người Việt là tinh thần yêu nước. Đây là giá trị nổi bật đã được chứng minh qua gần 5000 lịch sử.
Quang
27-04-2009, 11:42 PM
Đặc điểm của người VN là bàn nhiều nhưng lòng vòng và cuối cùng huề cả làng, không take được action gì. Y như cái topic này :-@
Batigol
28-04-2009, 11:29 PM
Đặc điểm nữa của người Việt là tinh thần yêu nước. Đây là giá trị nổi bật đã được chứng minh qua gần 5000 lịch sử.
Bạn này lấy đâu ra 5000 năm thế không biết.
newhaven07
29-04-2009, 02:36 AM
Trước khi viết tiếp, xin nói trước là tớ chỉ muốn tán dóc trong mục này cho vui là chính.
Về khía cạnh legalize prostitution, thật ra đó là một đề tài rất hot và controversial. Prostitution được hợp thực hóa ở một số nước phát triển như Úc, Hà Lan, Đức, Thụy Điển, Na Uy. Mục tiêu ban đầu là để đảm bảo quyền lợi của các công nhân tình dục như theo lời em Thành nói, và giúp giảm trafficking. Tuy nhiên, có rất nhiều ý kiến cho rằng các mục tiêu ban đầu này không đạt được.
Về vấn đề đạo đức của prostitution thì nếu xem xét theo khía cạnh chuẩn mực đạo đức (moral) và pháp lý thì cũng có rất nhiều tranh cãi thú vị. Để hôm nào rảnh sẽ vào tám tiếp.
Nói về prostitution, mở rộng ra có thể nói đến một dạng thị trường được gọi là Repugnance market, ví dụ kinh doanh thuốc lá, mại/ mãi dâm, buôn bán cơ quan nội tạng etc. Một nhà economist tên Al Roth đang khai thác về mảng này gọi là design economics. Tôi đọc lóm trên blog của đồng chí Quốc Anh, ai muốn biết có thể tra cứu thêm.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.