PDA

View Full Version : Hướng về Hà Nội


Hqta
07-11-2006, 01:17 AM
Bà còn ai nhớ Hà Nội thì vào nghe nhé!!! :D. Nhất là bác Tân. :p

http://www.freewebtown.com/hqta/library/audio/Huong_ve_Ha_Noi.wma

HƯỚNG VỀ HÀ NỘI
Nhạc và lời: Hoàng Dương

Hà Nội ơi, hướng về thành phố xa xôi ánh đèn giăng mắc muôn nơi áo màu tung gió chơi vơi
Hà Nội ơi, phố phường dài ánh trăng mơ liễu mềm nhủ gió ngây thơ thấy chăng lòng khách bơ vơ
Hà Nội ơi, những ngày vui đã ra đi, biết người có nhớ nhung chi, hết rồi giây phút phân ly
Hà Nội ơi, dáng huyền tha thướt đê mê, tóc thề thả gió lê thê biết đâu ngày ấy em về

Một ngày hồn chinh chiến ấy, chim đã xa bay mịt mờ bên trời bay
Một ngày tả tơi hoa lá ngóng trông về xa lên thương hình bóng qua

Hà Nội ơi, nước hồ là ánh gương soi, nắng hè tô thắm lên môi thanh bình tiếng hát reo vui
Hà Nội ơi, biết đời muôn hướng buông trôi nhớ về người những đêm vui nhắn theo ngàn cánh chim trời

Hà Nội ơi, hướng về thành phố xa xôi, mắt buồn dâng những đêm mưa, não nùng mây gió đón đưa
Hà Nội ơi, nỗi lòng gởi gấm cho nhau, nhớ hoài chỉ biết thương đau, đắm say chờ những kiếp sau
Hà Nội ơi, những ngày thơ ấy trôi qua, mái trường phượng vĩ dâng hoa
Mắt huyền ngây ngất đê mê, tóc thề thả gió đê mê hay tin ngày ấy anh về

Một ngày tàn cơn chinh chiến lửa khói lam chiều tím về nơi bờ bến
Một ngày hồn cây hoa lá hát câu tình ca nói lên lời thiết tha

Hà Nội ơi, biết người cón có trông mong, hướng về ai nữa hay không những ngày xa vắng bên sông
Hà Nội ơi, những chiều sương gió giăng khơi có người lặng ngắm mây trôi, biết bao là nhớ tơi bời
Hà Nội ơi, hướng về thành phố xa xôi ánh đèn giăng mắc muôn nơi áo màu tung gió chơi vơi
Hà Nội ơi, phố phường dài ánh trăng mơ liễu mềm nhủ gió ngây thơ thấy chăng ḷòng khách bơ vơ
Hà Nội ơi, những ngày vui đã ra đi, biết người có nhớ nhung chi, hết rồi giây phút phân ly
Hà Nội ơi, dáng huyền tha thướt đê mê, tóc thề thả gió lê thê biết đâu ngày ấy em về
Một ngày hồn chinh chiến ấy, chim đã xa bay mịt mờ bên trời bay
Một ngày tả tơi hoa lá ngóng trông về xa lên thương h́nh bóng qua

Hà Nội ơi, nước hồ là ánh gương soi, nắng hè tô thắm lên môi thanh bình tiếng hát reo vui
Hà Nội ơi, biết đời muôn hướng buông trôi nhớ về người những đêm vui nhắn theo ngàn cánh chim trời

Hà Nội ơi, hướng về thành phố xa xôi, mắt buồng dâng những đêm mưa, năo nùng mây gió đón đưa
Hà Nội ơi, nỗi lòng gởi gấm cho nhau, nhớ hoài chỉ biết thương đau, đắm say chờ những kiếp sau
Hà Nội ơi, những ngày thơ ấy trôi qua, mái trường phượng vĩ dâng hoa
Mắt huyền ngây ngất đê mê, tóc thề thả gió đê mê hay tin ngày ấy anh về

Một ngày tàn cơn chinh chiến lửa khói lam chiều tím về nơi bờ bến
Một ngày hồn cây hoa lá hát câu tình ca nói lên lời thiết tha

Hà Nội ơi, biết người còn có trông mong, hướng về ai nữa hay không những ngày xa vắng bên sông
Hà Nội ơi, những chiều sương gió giăng khơi có người lặng ngắm mây trôi, biết bao là nhớ tơi bời

Quang
07-11-2006, 01:37 AM
Gớm. Bác Tân sầu đời mà lại bị nã cho quả này nữa thì gục luôn ấy chứ.

Bác Tân đừng vào!

ncmkhoa
07-11-2006, 01:40 AM
Đề nghị mấy em mới sang không được cứ Hà nội với VN mãi thế. Như vậy thì chỉ tổ nhớ nhà thêm thôi. Phải hòa nhập vào cuộc sống mới đi chứ, chẳng hạn post hình đi bar hay club với bọn Mỹ bên này xem nào. Để mình lục lại rồi demo vài tấm hình Haloween năm ngoái cho mọi người xem.

Hqta
07-11-2006, 01:44 AM
Anh nói đúng a Khoa ạ. Sorry mọi người và anh Khoa. Em sẽ rút kinh nghiệm! :-)

Tan
07-11-2006, 05:12 AM
Ơ thế là bác Hải định hại em à? :D Em cũng định sầu tiếp nhưng đọc bài của bác Quang thì lại chả thể gục được, cười rất tươi ạ, vẫn đang nghe đây ạ, bác Quang có kiểu motivate nói ngược vui quá. :o

Cảm ơn các bác nhiều ạ.

1u29
08-11-2006, 01:03 AM
Chị cho Tân vài bài viết cho Tân gục hẳn nhé. Bài viết lâu lắm rồi
------------------------------------------------------------------------
Viết cho Hà Nội

Tôi sinh ra và lớn lên tại Hn. Hơn thế nữa gia đình tôi là gia đình Hn gốc từ rất lâu đời. Kể từ lúc nào Hn gắn bó với tôi như 1 phần máu thịt, tự nhiên như hơi thở của mình.Hồi bé, nghỉ hè, tụi bạn nô nức rủ nhau về quê. Còn tôi chạy về nhà với mẹ và hỏi: mẹ con mình có về quê ko mẹ. Mẹ cười bảo tôi, quê mình là Hn mà con. Lúc đó tôi dỗi ghê lắm, vì như thế với tôi là 'ko có quê để về", biết lấy gì để kể với hội bạn khi vào năm học.
Thuở nhỏ tôi gầy ghê lắm và nghịch. Tôi và cô bạn thân rong ruổi hết những con đường Hn với cái xe đạp mini bố mua cho. Có hôm trời nắng chang chang 2 đứa đạp xe lên Lăng Bác nhìn 1 cái rồi về. Cũng từ những tháng ngày ấy, Hn đi vào lòng tôi 1 cách chậm rãi mà thân thương vô kể.
Lớn lên chút nữa, tôi đọc tập truyện ngắn của Thạch Lam, trong đó có đoạn tản văn viết về Hn. Tôi vẫn còn nhớ y nguyên cảm giác xúc động run rẩy khi đọc " HN 36 phố phường của ông". Tất cả những bài văn sau này tôi viết về những tản mạn đó của ông đều trở thành bài tủ của tôi. Hn hiện ra dưới con mắt của Thạch Lam thật dung dị, gần gũi và đẹp đến kỳ lạ. Tự bao giờ tôi bỗng thấy yêu Hn hơn, yêu những con phố nhỏ, những ngôi nhà chật hẹp. Tự bao giờ mỗi khi xa Hn, tôi lại thấy nhớ da diết những con đường rợp bóng cây xanh, nhớ không khí tĩnh lặng của Hn những sớm ban mai. Tôi thì thào với mẹ: mai này con ko xa Hn đâu.
Rồi Hn cũng dần thay đổi. Phố xá đông đúc hơn, chật chội hơn. Lũ trẻ bây giờ không còn không gian để chơi đùa với nhau nữa. Những ngôi nhà trên phố trở nên bức bối, ngột ngạt với những tiếng ồn ào, tiếng cãi cọ tranh giành. Gia đình tôi chuyển ra vùng ngoại ô Hn. Nơi đây trước cửa nhà tôi là cánh đồng xanh mướt. Đứng trên ban công vẫn ngửi thấy nguyên vẹn mùi cỏ, mùi rơm và cả mùi.. trâu bò nữa. Tụi bạn tôi cứ đùa khi nào cần đi picnic thì cứ đến nhà tôi là xong. Vượt qua khoảng không gian ấy ra tới đường là lại đụng phải sự ồn ào, bụi bặm. NHững ngày mùa đông rét ù tai, những ngày nắng chói chang, những va chạm ồn ã trên đường phố khiến nhiều lúc tôi như quên đi tình yêu với Hn. Tôi bắt đầu hay than thở: sao Hn bụi thế, ồn ào thế, vô tổ chức thế. Tôi quên mất rằng có 1 thời tôi đã viết: Hn với những cơn gió heo may lúc chớm thu, với hương hoa sữa nồng nàn, với những tà áo dài bay nhẹ trên đường phố... đã mang một vẻ đẹp riêng không thể thay thế được trong tâm tưởng của tôi.
Thế rồi tôi xa Hn, xa thật xa. Có ích kỷ không mỗi khi nghĩ về Vn tôi chỉ nghĩ đến Hn? Những ngày xa nhà đã khiến tôi ngộ ra 1 điều rằng tình yêu của tôi với Hn chưa bao giờ phai nhạt. Tôi vẫn yêu Hn nồng nàn và dịu dàng như thế. Giờ đây tôi được rảo bước trên những con đường sạch sẽ, tĩnh lặng. Tôi được hưởng bầu không khí trong sạch, được nhìn thấy những toà nhà vĩ đại. Và tôi bỗng nhớ, nhớ da diết tiếng rao quà sáng mỗi sáng tinh sương. Nhớ tiếng người gọi nhau ý ới đi tập thể dục. Nhớ cái ồn ào, đông đúc của Hn mỗi dịp lễ tết. Mỗi âm thanh của ngày cũ bỗng trở nên sống động kỳ lạ và lay động từng cảm xúc của tôi. Và tôi thì thào với mình: nhớ....
Bây giờ mỗi khi 1 người nào đó hỏi tôi về Hn, tôi lai dài dòng trình bày: Hn nhỏ lắm, đông đúc, ồn ào và bụi bặm. Nhưng Hn xinh xắn và dễ thương lắm. Bởi vì Hn mang trong mình vẻ đẹp của ngày cũ....

1u29
08-11-2006, 01:07 AM
Guc xong rồi thì ráng tỉnh dậy đọc bài này nhé
--------------------------------------------------------------------------

Có người đã nói rằng: cuộc đời là những chuyến đi. Nếu vậy hẳn cô phải là người may mắn vì cô yêu thích được đi đây đó. Cô luôn tìm ra những điều thú vị và bổ ích trong mọi chuyến đi, mọi nơi cô đến. Chuyến đi dài lần này đã dạy cho cô nhiều điều, hơn lúc nào hết cô biết mình may mắn vô kể vì đã được chứng kiến và sống trong 1 môi trường hoàn toàn mới lạ và thú vị.
Cuối xuân, hoa bắt đầu nở rộ. Cả thành phố tràn ngập hoa. Hoa trên ban công, hoa nơi bậu cửa, hoa ngoài hiên nhà đua nhau nở. Cô đi ngoài đường mà chỉ mê mải ngắm hoa. Hoa đủ màu, đủ loại cả. Đặc biệt hoa hồng ở đây to bằng cái bát và thơm vô kể. Cô hì hục mua cây, mua hạt giống về trồng sau vườn rồi dở khóc dở cười nhìn sóc đào bật hết hoa tulip và hoa cúc của cô lên. Ko làm gì được mấy chú sóc nghịch ngợm, cô đành đi ngắm hoa..nhờ. Cô yêu nhất là hoa treo trên các lẵng. Có lần cô đã đứng cả giờ đồng hồ ở downtown Seattle chỉ để nhìn những lẵng hoa treo đủ màu sắc. Hoa nở như không biết bao giờ mới cạn kiệt, cứ ngày này qua ngày khác, lẵng hoa treo vẫn đầy đặn và tươi tắn như 1 phép màu.
Thành phố nào trên đường dừng chân cô cũng không thể bỏ sót 1 nơi khá đặc biệt: công viên. Cô yêu những hàng cây to, nhiều bóng mát. Trang trại 12 cây sồi của chàng Ashley ngày nào đã theo cô trong những giấc mơ cho đến khi cô lớn. Màu xanh bạt ngàn của cây, mùi ngai ngái hăng hắc của lá cây và sự tĩnh lặng đến kỳ lạ của những thảm cỏ luôn mang đến cho cô cảm giác thanh thản và thư thái. Đôi khi cô nằm lăn trên bãi cỏ và ước giá như mình có thể lăn tròn như 1 đứa trẻ con. Cô thích nhất loài cây tên Jacaranda. Loài cây này có hoa màu tím nhạt hơn hoa bằng lăng ở Hà nội, và hoàn toàn không còn lá khi hoa trổ bông. Những trưa hè nắng nóng, bắt gặp màu tím nhạt loang cả 1 vùng trời đó là lòng cô dịu lại. Lại thấy mình dịu dàng và thanh thản.
Đến vùng nào cô cũng hăm hở đi.. xem nhà. Đôi khi cô giả vờ như mình từ Hongkong hay Nhật bản qua, đi với 1 ông chồng già đi tìm nhà. Cô thích được ngắm những kiểu nhà khác nhau. Nhà ở nước Mỹ có khá nhiều loại tuỳ theo từng vùng đất, khí hậu, tập quán. Nhà ở vùng Cali thì xây khung bằng gỗ để phòng chống động đất, trong khi nhà ở Bờ Đông thì chủ yếu xây bằng gạch. Nhà ở Bờ đông thường có thêm 1 tầng ngầm ở phía dưới, còn nhà mạn Bắc bên bờ Tây lại xây tầng hai ngay trên garage. Không phải dân kiến trúc nên cô chỉ lõm bõm nhớ và áp dụng như con vẹt. Cái nhà nào có mấy cái cột trắng trắng trước hiên nhà thì là nhà xây theo kiểu thuộc địa. Nhà nào có mấy cái mái nhọn hoắt, thêm mấy ô cửa kính cong cong nữa là nhà theo lối Victoria. Gần nhà cô ở, trên đường đi học về có 1 con đường rất đẹp. Suốt con đường rợp bóng cây đó là những căn nhà xây theo đủ kiểu, rất đẹp và ấn tượng. Nhà ở Mỹ thấp hơn nhà ở Việt nam vì họ cần tiết kiệm điện cho máy điều hoà và máy sưởi. Người Mỹ cũng tha hồ sơn vẽ đủ kiểu cọ lên bề mặt nhà. Đôi khi đi qua những căn nhà thấp thấp nép sau những tán cây to, điểm thêm những hình nộm ngộ nghĩnh, cô cảm giác như mình lạc vào thế giới chuyện cổ tích.
Nhưng có lẽ ấn tượng nhất với cô là đi xem những căn nhà mang trong mình dấu ấn lịch sử (historic houses). Rất nhiều những căn nhà như thế vẫn còn trên khắp nước Mỹ. NGười Mỹ giữ y nguyên đồ đạc cũng như cách bài trí trong nhà như thời chủ nhân của căn nhà còn sống. Đôi khi trên mặt bàn vẫn còn nguyên cặp kính đọc sách, tờ cheque viết dở. Dường như chủ nhân sắp bước vào và ta sẽ được chứng kiến cảnh sinh hoạt hàng ngày của họ. Đôi khi cô đứng thần mặt trước những căn nhà đó, cố hình dung cuộc sống của những người ở đó 200 năm trước, hay gần hơn là nàng Scarlet O'hara mà cô yêu thích. Hay nhủ thầm với mình nơi đây, tại căn phòng này George Washington đã gặp gỡ với La Fayette. Thật khó hình dung được lịch sử đã đổi mình như thế nào bắt đầu từ căn phòng nhỏ bé mà cô đang đứng, với những con người đã đi vào quá khứ. 1 chút thôi, dường như cô thấy mình có thể chạm tay vào ngày hôm qua của hàng trăm năm trước.
Cuộc đời là những chuyến đi, và cô là người hành khách may mắn...

Quang
08-11-2006, 02:56 AM
Công nhận các bác ác. Tổng tấn công đồng chí Tân trên mọi mặt trận. Tân ơi cố lên!