PDA

View Full Version : Don Juan


KKI
18-02-2010, 06:03 PM
Tình hình là nội dung các post trong Fun Corner hơi bị âm thịnh dương suy, nên em post thêm bài này để cái gearing ratio của diễn đàn mình cân băng hơn tí xíu vậy

http://daddycatchersrealm.files.wordpress.com/2008/12/don_juan.jpg

Đã khá lâu rồi những người đi trước chúng ta trong ngành văn học dịch thuật, đã tìm ở trong Việt ngữ một cái danh xưng tương đương để gán cho Donjuan thường được nhắc đến trong nhiều tác phẩm tây phương - đó là Sở Khanh.

Mang cái tên sở khanh tây phuơng, Dojuan qủa chịu nhiều oan uổng. Cả về xuất xứ, nhân cách , luôn cả môi trường sinh hoạt cũng như kết cấu cuộc đời.Mặc dầu Donjuan cũng ở trong tiểu thuyết, lên cả kịch bản , vào những phim ảnh, nhưng anh ta là con người có thực, có một lý lịch hẳn hòi, cho đến những nắm xương tàn anh ta gửi lại trên cõi đời này cũng có địa chỉ rất cụ thể.

Sinh trưởng vào đầu thế kỷ 17, tại Séville - một thành phố Tây Ban Nha – con người nhiều tai tiếng này vốn là dòng dõi qúi tộc, qua cái tiếng Don tôn qúi đứng trước tên mình , Miguel de Manara, về sau thành Donjuan.

Sở khanh chỉ là nhân vật tiểu thuyết, nhân vật hư cấu, lý lịch xấu không rõ rang.Bản chất cũng như thành tích sở khanh đã được Nguyễn Du tóm gọn trong 2 câu thơ:

“Phụ tình nổi tiếng lầu xanh

Một tay chôn biết mấy cành phù dung”

Thực tế , sở khanh chỉ là một hạng ma cô, ăn cánh với bọn chủ chứa để âm mưu hãm hại các gái nhà lành lỡ bước sa cơ.Trước sau gã chỉ làm mỗi một công việc này.Sở khanh sống bằng cách đồi trụy hóa kẻ khác, và những hành động phụ tình của gã cũng chung qui chỉ là biện pháp nghề nghiệp mà thôi…không chết sớm vì bệnh phong tình thì cũng ngồi gỡ lịch sau chốn huyện đường, hoặc ăn phải vài lát dao chí mạng của sự oán thù.Và qủa về sau, ở dưới trướng hùm Từ Hải , gã cùng tập đoàn lưu manh đã hảm hại Kiều bị nàng ra lênh chặt đầu.

Cuộc đời của Donjuan thật sự không giống chút nào với gả sở khanh.Anh chàng Miguel de Manara đã vào trong các tác phẩm , qua mấy trăm năm bằng đủ hình tượng vẽ vời trước khi người ta biết rõ sự thực.Nói một cách khác anh ta đã là một truyền thuyết trước khi là một con người.Từ một chàng qúi tộc trẻ với một khuôn mặt gầy ốm , đôi mắt thâm quầng ,Miguel de Manara đã bị văn chương đương thời đầu độc qua câu truyện kể hư cấu về tay đầu bếp của vua Pierre tàn bạo vốn có biệt tài quyến rủ đàn bà gây nên lắm chuyện lạ lùng.Về nhân vật đầu bếp này , Tirso de Molina đã viết nên một kịch bản mà Molière kịch tác gia nổi tiếng của Pháp đã dựa vào đấy viết vở Bữa tiệc của Pierre

Sống giam mình trong nơi kính cổng cao tường của những lâu đài cha ông để lại, người trai trẻ ấy suốt ngày chỉ biết nung đốt tâm hồn bằng cách đọc các câu truyện tình ái phiêu lưu.Tự đầu độc mình bằng các văn chương loại ấy , dần dần anh ta sống trong thác loạn, ảo giác của sự si mê.Một đêm nằm ngủ anh thấy mình là nhân vật Donjuan de Tenorio, con người đã được nổi danh về tài quyến rũ , và đi trên những đường phố Séville.Nơi nào anh đã đi qua , những cuộc ghen tuông bùng dậy.Anh đồng hoá mình với nhân vật ấy, và từng buớc lao vào cuộc phiêu lưu. Thoạt đầu đó chỉ là chàng trai muốn đóng vai trò của kẻ đa tình…

Ban đầu thành phố Séville điều rấr ngạc nhiên .Qua những mép tường ở dọc bao lơn của những toa nhà, các cô thiếu nũ tươi cười rình đợi bong hình của chàng trai ấy.Càng ngày những cuộc chinh phục lại càng gia tăng.Với khuôn mặt đẹp đầy nét gợi cảm anh chàng đã làm rung động vô số trái tim của những cô gái đa tình , đến nỗi người ta không còn nhắc đến tên anh mà chỉ gọi Donjuan.Từ 1640 cho đến 1650, những cuộc săn đuổi kéo dài trong suốt mười năm.Donjuan trở thành con người của một ngàn lẻ một cuộc chinh phục trong chỉ một năm.Về sau Mozart đã đưa các “thành tích” ấy vào trong 1 vở nhạc kịch.Nhưng ở thời đó, tất cả điều là thảm kịch.Những cuộc tình ấy đâu có diển ra suôn sẻ , yên lành! Phải là trèo tường, phải là đấu đá, và những hẹn hò thường được kết thúc bằng máu.Donjuan đã từng nhiều lấn rút kiếm xông vào các cuộc quyết đấu, và cũng không ngần ngại nhúng vào các vụ ám sát tình địch của mình. Để thỏa mãn các dục vọng cuồng điên như thế, gã trụy lạc ấy không còn biết lùi bước trước một chướng ngại nào

Trong vòng mười năm cuộc sống quái đản của con người ấy đã biến thành một truyền thuyết. Và truyền thuyết ấy từ đó gắn liền với con người ấy.Nhân vật huyền ảo của những cuộc tình phóng đãng và nhà qúi tộc bề thế ở thành Séville chỉ là một người.Và kể từ đó, những điều ô nhục và cả cái chết đột nhập vào những gia đình danh giá bật nhất của Tây Ban Nha làm hoảng loạn cả vua Phumppe, nhạc phụ của vua Louis 14 - được gọi là vua mặt trời , ở triều đình Pháp.

Nhưng con người tưởng sinh ra để chinh phục ấy , đã bị một người đàn bà chinh phục.Một sáng chủ nhật Donjuan đã gặp định mệnh của mình tại thánh đường Saint –Georges (là nơi mà chàng yên nghĩ ngày nay) Dưới lớp áo choàng phủ kính mái đầu của người thiếu nữ chàng đã bằt gặp đôi mắt xinh đẹp tuyệt vời và cảm thấy bị ái tình chiếm đoạt.Kẻ quyến rũ đã bị người quyến rũ, vào ngày 31 tháng 8 năm 1648 chàng đã cưới nàng.Người phụ nữ này Dora Giroloma đã cột chặt được con người tình nhân dữ dội của mình trong lâu đài Montexaque.Tuần trăng mật của họ không chỉ kéo dài một tháng, môt năm mà kéo dài nồng nhiệt suốt cả mười năm. Cảnh vật xơ xác của vùng phía nam Andalousie đã giam giữ đựơc người phóng đãng ấy , và chàng chấp nhận một sự đầu hàng vĩnh viễn trước nàng.

Nhưng bi kịch lại xảy ra : người thiếu phụ bị sưng phổi , trong vài ngày đã lìa đời.Nỗi thống khổ của Donjuan là vô tận.Nàng Dora Girloma được an tang trong tu viện Vùng Tuyết, giữa vùng hoang địa cô liêu, nhưng Donjuan khong muốn rời khỏi mộ nàng.Trong những đâm dài lạnh lẽo, u tịch, chàng lê mình trên mặt đá của nến tu viện, gào lên thảm thiết : -Tota es nada !

Lời gào than “Tất cả là hư không” ấy là sự phát hiện của Donjuan đối với cuộc đời , xuyên qua bi kịch của bản thân mình.Mười năm quay cuồng trong cuộc sống phóng đãng của những cuộc tình chớp nhóang, rồi mười năm giam giữ mình trong một đam mê chung thủy tôt cùng , rốt cuộc đối diện với một khoảng trống khủng khiếp sau một đổ vỡ, chia lìa, Donjuan bổng thấy mình hụt hẫng, rơi vào thác loạn hãi hung…Từ đó chàng chỉ sống trong ác mộng , quay cuồng trong các ảo giác dị thường.Một đêm chàng bổng nhìn thấy có một đoàn người bước đi, không một tiếng động, không 1 hơi gió. Đoàn người bi thảm ấy khiến cho Donjuan cảm thấy khiếp sợ lạnh toát cả người, chàng tiến lại gần: - các người đi đâu?

Từ trong chiếc mũ bồ đài làm bằng lụa đen , một giọng vẳng lên như tiếng nói dưới đáy mồ: “chúng ta đem Miguel de manara chôn vào lòng đất !

Chàng bỗng bật lên tiếng cười.Nhưng nụ cười đã vụt tắt, khi chàng nhìn thấy 1 chiếc quan tài phủ lớp nhung đen do bốn tu sĩ khiên đi.Trong nhiều giờ liền chàng bước theo đoàn người ấy.Mờ sáng hôm sau , người ta thấy chàng nắm bất tỉnh trong ngôi đền nhỏ.Chàng đã kể lại sự việc vừa qua, và đoạn kết thúc bi đát của câu truyện này.Chàng nói: - Tôi đã có đủ can đảm để gỡ tấm nhung đen ấy. Và cái khuôn mặt người chết chính là khuôn mặt của tôi.

Donjuan bèn quay về lại Séville.Một hôm ở trên đường phố, nhìn thấy một người hình dáng giống như nàng Dona Giroloma, chàng đã lặng lẽ đi theo.Bước chân của con người ấy gợi lại nơi chàng bao nhiêu kỷ niệm cháy nồng của những ngày nào.Và cứ đi mãi như thế, chàng đã theo nàng tới 1 thánh đường.bây giờ, người lạ mặt ấy quay lại, và dưới lớp áo choàng kia chàng thấy hiện lên 1 bộ xương người.

Các ảo giác ấy cứ xuất hiện mãi, và Donjuan nghĩ rằng đó chính là sự khiển trách thiêng liêng đối với chính mình.Chàng tự nhủ phải tu dưỡng bản thân để chuộc lại những lỗi lầm ngày nào, và bằng cách đó chàng sẽ lên được cõi trời để gặp lại người mà mình rất mực yêu thương. Donjuan lại lao vào cuộc sống đạo hạnh với tất cả nổi say mê ngày nào trong cõi tình trường. Giả từ vĩnh viễn lâu đài, chối bỏ tất cả gia sản , chàng tự nguyện làm kẻ tu hành khốn khổ của dòng Bác Ái.Thời ấy , tòa án trung cổ xử tội rất là khắc nghiệt và Donjuan nhận nhiệm vụ trợ giúp cho những tội phạm đã bị hành quyết. Tháo gỡ những xác chết khỏi các dây treo cổ, chàng đặt họ vào một chiếc xe bò, kéo đi trên các ngả đường, gõ cửa từng nhà những nhân tình củ để xin chút của bố thí để chôn cất những con người xấu số.Chàng làm công việc của mình với sự chăm chỉ, và lòng tận tụy khác thường.Sự chuyển đổi ấy trong cuộc sống của chàng đã là đề tài cho những bàn tán khắp thành Séville.Cũng có những kẻ tình địch ngày xưa, chưa nguôi lòng oán hận, đã nhìn sự đổi đời ấy như 1 âm mưu đen tối, chứa đầy tà ý của gã quyến rũ muốn nuôi hy vọng mồi chài phụ nữ ở cõi đời khác.

Nhưng Donjuan vẫn kiên trì cuộc sống đạo hạnh của mình.Mặc những quần áo xô gai tồi tàn, mỗi ngày chủ nhật chàng đến ăn xin nơi cửa của các nhà thờ. Do lòng chí thành của chàng đối với những kẻ khốn nghèo, tăng lữ dòng Bác Ái đã tôn vinh chàng làm kẻ bề trên của cộng đồng này.Chàng trở thành cha của những kẻ nghèo.

Donjuan muốn rứt bỏ tất cả hình ảnh đã thành 1 nỗi ám ảnh gớm giếc cho cuộc đời mình. Những cuộc vui vô nghĩa ấy, thấp hèn ấy , tàn nhẫn ấy – đùa cợt giữa nỗi đau khổ của biết bao người - những cuộc vui đã lộ rõ ghê tỏm chán chường trong tâm hồn chàng. Chàng đã nổ lực tu trì để chuộc lại những lỗi lầm ngày xưa, và càng đi vào cuộc sống thánh thiện càng thấy sợ hãi cho ngững đam mê trần tục, dại dột tàn ác ngày nào…

Và Donjuan đã chống lại mọi cám dỗ của cuộc đời, cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 1679. Xác chàng được đem chôn ở tu viện Caridad, và trên phiến đá đậy nắm xương tàn người ta đã ghi dòng chữ sau đây: “Nơi an nghĩ của con người tồi tệ nhất thế gian”

Nhưng nếu đó là những lời nghiêm khắc của những con người có quyền phán quyết trong các thánh đường, thì trái hẳn lại, quần chúng đã nhìn về Donjuan với đôi mắt khác.Cái giá trị lớn của một con người là tôn thờ lẽ phải, và Donjuan con người tội lỗi ngày nào đã biết hối đầu về với cuộc sống thánh thiện, can đảm chừng nào!

Chàng đã khinh thường tất cả những gì gọi là vật chất , hào nhoáng, si mê trên thế gian này.chàng đã sống thật hết mình với những kẻ khốn khổ nhất, đả không từ chối bất cứ sự đáy đoạ nàođối với bản thân, để mà phụng sự tha nhân.Người ta đồn rằng ở trên mộ huyệt của chàng hiện nhiều phép lạ và biết bao nhiêu kẻ mắc bệnh nan y đã nhờ phép lạ của chàng chữa lành.Theo như quần chúng loan truền người ấy sau khi lìa đời vẫn còn giúp ích cho thiên hạ…Và hơn thế nữa quần chúng còn muốn người ấy được vào vị trí tôn thờ.

Những sự đồn đại lan truyền như thế, dần dần tạo được áp lực đã khiến hội đồng của ácc hồng ybvà các giám mục nhóm họp, một năm sau ngày chàng đã lìa đời, để xin La Mã phong thánh cho chàng.Vatican đã thiết lập hồ sơ xem xét công tích đương sự, nhưng khi nhìn lại quãang đời ngày trước của chàng các vị quan tòa ở tại tòa thánh thấy hoảng sợ, vội xếp hồ sơ không bàn đến nữa.Nhưng những lớp người đã mến mộ chàng , mến thái độ của con người dứt khoát quay về lẽ thiện , những lớp người này liên tục đấu tranh, từ thế hệ này đến thế hệ khác, đòi hỏi phải có một chổ ngồi vinh dự cho Donjuan trên các điện thời.Ngườt ta cũng đã xét đi xét lại , cũng như họp tới, họp lui để bàn về công việc này ở toà thánh, và muốn hoàn thành xong các thủ tục phong thánh cần phải nộp đủ cho Vatican khoản tiền 100 triệu quan.Mỗi năm những tu sĩ ở Caridad – nơi yên nghĩ của con người được coi là tồi yệ nhất thế gian - lại đem số tiền bán được vò dầu oliu đầu tiên của vụ thu hoạch, bỏ vào trong các tủ tiền riêng biệt để gom góp cho đủ số tiền đòi hỏi.Tưởng nên biết rằng những vò dầu ô liu ở xứ Andalousie làm bằng đất nung màu đỏ, có thể chứa ba ngàn rưỡi lít.Kể từ năm 1779 – đúng 100 năm sau khi Donjuan từ trần – nam mà tòa thánh chấp nhận cho chàng qua được bật thứ nhất trên con đường phong thánh, những tăng lữ ở tu viện Caridad đã bán được hàng vạn lít dầu để cố thu nhập cho đủ số trăm triệu ấy.Nổ lực của những người mến mộ Donjuan kéo dài như thế, gần ba trăm năm, để chàng từ bỏ vị trí tội pham lên ngôi vị thánh thần.

Những khách du lịch và những tín đồ hành hương hằng ngày vẫn đến viến Caridad để chiêm ngưỡng 5 chậu hoa hồng rất nổi tiếng của Don Miguel.Người ta cho biết 5 chậu hoa bé nhỏ ấy . từ tay chàng trồng vẫn không ngừng nở như cái khác vọng vươn lên cuộc đời cao đẹp vẫn thắm thiết mãi theo với thời gian

Source: Kiến Thức Ngày Nay