View Full Version : Chuẩn bị tâm lý cho những biến cố
Tôi không có ý định làm chùn bước các bạn đang hăm hở nộp đơn bởi những tin như dưới đây, mà chỉ muốn chia sẻ một thực tế, và hy vọng mỗi người có sự chuẩn bị tinh thần, tâm lý, được tư vấn phù hợp cho những tình huống khó khăn...
http://www.nytimes.com/2010/03/17/education/17cornell.html?ref=homepage&src=me&pagewanted=print
March 16, 2010
After 3 Suspected Suicides, Cornell Reaches Out
By TRIP GABRIEL
ITHACA, N.Y. — All weekend, Cornell University’s residential advisers knocked on dorm rooms to inquire how students were coping.
On Monday and Tuesday, the start of a stressful exam week before spring break, professors interrupted classes to tell students they cared for them not just academically, but personally. Both days, the university president, Dr. David J. Skorton, took out a full-page ad in the campus paper, The Cornell Daily Sun, saying: “Your well-being is the foundation on which your success is built. If you learn anything at Cornell, please learn to ask for help.”
The university is on high alert about the mental health of its students after the apparent suicides of three of them in less than a month in the deep gorges rending the campus. The deaths, two on successive days last week, have cast a pall over the university and revived talk of Cornell’s reputation — unsupported, say officials — as a high-stress “suicide school.”
“I think everybody’s kind of shaken. I know I am,” said Nicole Wagner, a 19-year-old freshman from Newport Beach, Calif. “I wanted to go home.”
She was crossing the Thurston Avenue Bridge, which was strewn with red carnations and affixed with fresh stickers for a suicide prevention telephone line.
On Thursday, the body of a sophomore engineering student, William Sinclair, of Chevy Chase, Md., was recovered from the rugged gorge more than 70 feet below the bridge, where the fierce waters of Fall Creek sluice through a narrow corridor. The body of Bradley Ginsburg, a freshman from Boca Raton, Fla., was found in the same vicinity on Feb. 17.
Then on Friday, Matthew Zika, a junior engineering student from Lafayette, Ind., died when he dropped from a suspension foot bridge a short distance downstream, according to the university. Rescue workers have yet to recover his body in the rain-swollen creek.
The Ithaca Police Department is investigating both of last week’s deaths, but the university is responding as if they were suicides. Besides aggressive mental health outreach, Cornell has stationed guards on the bridges through the end of the week.
“While we know that our gorges are beautiful features of our campus, they can be scary places at times like this,” Susan Murphy, the vice president for student and academic services, said in a video message posted on a new Web site, caringcommunity.cornell.edu.
As disturbing as the recent deaths are, they are just the latest of 10 by enrolled students this academic year, including deaths from illness, accident and no fewer than six ruled as suicides by the county medical examiner or still under investigation, according to campus officials.
Last Thursday, e-mail blasts went out to 35,000 students and faculty and staff members acknowledging Mr. Sinclair’s death, followed by a message to parents and one from the college president.
“Unbelievably, shockingly, we had to do the same thing the next day,” said Thomas Bruce, the vice president for communications.
Despite the half-dozen known or suspected suicides this year, Timothy Marchell, a clinical psychologist in Cornell’s campus health services whose specialties include suicide, said that, historically, Cornell suicides have not been higher than what national statistics predict for a university population of 20,000 students: about two per year.
Between 2000 and 2005, there were 10 confirmed suicides, Dr. Marchell said, and from the beginning of 2006 through the beginning of this academic year, there were none.
Dr. Marchell said he was “well acquainted with the perception of Cornell as a suicide school,” having grown up in Ithaca and graduated from Cornell. But it is an urban legend, he said, largely fueled by the fact that suicides there are often shockingly public.
“When someone dies by suicide in a gorge, it’s a very visible public act,” he said.
Cornell’s mental health outreach in recent years, which has attracted national attention, is intended to bring students who are at risk, and who might not seek help, into counseling. Custodians are trained to look for signs of emotional trouble when cleaning out dorms; therapists hold open-door hours at 10 campus locations; and a faculty handbook advises professors about how to spot students’ distress in its many contemporary forms, from disturbing artwork to clothes that disguise self-mutilation.
Despite these efforts, Dr. Skorton said in an interview, “We are not getting the job done,” adding that suicide among young people is a national health crisis and is not specific to one campus. Administrators at Cornell have been “very intensively reassessing” existing programs in recent weeks, he said.
Around campus, students and staff wondered whether some combination of familiar stresses — the long upstate New York winter, classroom demands of an Ivy League university — and new factors, like the evaporation of internships and jobs for graduates during a bleak recession, had provoked the recent deaths.
Dr. Marchell cautioned that it is almost impossible to link broad causes to suicide rates, that “the psychology of suicide can be very individual.”
He and others, however, are concerned that students’ deaths may lower barriers for others who are contemplating it. “We have to be thinking about the potential influence on the collective psychology,” he said.
Mr. Zika, the most recent to die, was remembered by friends not as lonely and stressed-out, but as quick to laugh and a caring friend — he drove for hours during the recent winter break from New York to Indiana visiting friends, recalled Deirdre Mulligan, one of those he dropped in on.
Mr. Zika, who had been a star baseball player in high school, played Ultimate Frisbee with Cornell friends, wrote poetry on his Facebook page and had a tattoo with a lyric from the rock band Incubus: “If the wind blew me in the right direction, would I even care? I would.”
Nicole Huynh, a freshman who began dating Mr. Zika last semester, said in an e-mail message: “During this current semester, some who knew him more than others could see he was having a rough time. He’d talk, but it wasn’t as much. He slept more than usual. Didn’t feel motivated about some things. Tried distancing himself, little by little.”
She does not think the stress of studies pushed him to the edge, but rather troubles he carried from early in life. She suspected he was having suicidal thoughts, and both she and Ms. Mulligan said close friends had urged him to seek counseling, but they did not know if he did. The university declined to comment, citing privacy laws.
Ms. Huynh said she and Mr. Zika agreed to suspend their relationship a few weeks ago as he pushed her away.
“Many people listened and cared a lot about him,” Ms. Huynh said. “But no matter how great his support system was, his mind was set, and he was going to do whatever he wanted to do.”
Mọi người hết sức lưu ý và cẩn trọng với tác dụng phụ của thuốc, không chỉ với thuốc chống trầm cảm
http://www.boston.com/yourtown/wellesley/articles/2009/12/04/kin_sue_harvard_over_sons_suicide?mode=PF
Kin sue Harvard over son’s suicide
Allege negligence in health services’ drug prescription
By Shelley Murphy, Globe Staff | December 4, 2009
Harvard sophomore John Edwards was studying to become a doctor and training for the Boston Marathon in June 2007 when he sought help at the university’s Health Services because he could not study for as many hours as some of his friends.
A nurse practitioner prescribed a drug to treat attention deficit hyperactivity disorder, a condition the overachieving Edwards had never been diagnosed with. Later, she prescribed two powerful antidepressants, Prozac and Wellbutrin, when he began complaining of anxiety, depression, and other side effects. Meanwhile, he was taking a fourth drug for acne, Accutane, that has been linked to suicidal thoughts.
“The Wellbutrin is having the effect that we were seeking . . . but unfortunately I feel like it has canceled out the anxiety-reducing effects of the fluoxetine [Prozac], as recently I’ve been pretty nervous,’’ Edwards wrote in a Nov. 27, 2007, e-mail to the nurse practitioner, Marianne Cannon. “Let me know if I should schedule to come in and meet with you soon, or if I should change the med plan.’’
Cannon replied that she was concerned and told Edwards to schedule an appointment with her. Two days later, Edwards, 19, of Wellesley committed suicide in a bathroom at Harvard Medical School by suffocating himself with a plastic bag.
His father, John B. Edwards II of Wellesley, filed a suit Wednesday in Middlesex Superior Court alleging gross negligence by Cannon; Dr. Georgia Ede, who was the doctor who supervised her; and Harvard College, for causing his son’s wrongful death
Harvard released a statement yesterday, saying, “We understand how difficult it must be for John Edwards’ family to cope with such a tragic loss, but we are confident that the care he received at Harvard University Health Services was thorough and appropriate and he was monitored closely by its physicians and allied health specialists.’’
Lisa G. Arrowood, a Boston attorney who represents Edwards, said, “We’re alleging that the supervising physician in this case did not do her job, which was to supervise the nurse who didn’t have medical training that a physician has. She was writing prescriptions for powerful drugs that were inappropriate in this combination and are associated with an increase of suicide.’’
The US Food and Drug Administration has warned that anyone taking Accutane, Prozac, or Wellbutrin should be monitored closely for suicidal thoughts.
“If a college such as Harvard cannot properly care for somebody like Johnny, I think it’s very concerning who can,’’ Edwards’s father said. “They are leaders in medicine and psychiatry, and it’s just astounding that at a school such as Harvard that something like this could happen.’’
Edwards was class president and valedictorian of Wellesley High School class of 2006 and played on the school’s championship tennis team. His father said he was an A student at Harvard and was conducting stem cell research at Harvard Medical School.
He said he “thought it was bizarre’’ when his son told him he had been prescribed medication for attention deficit disorder, because “he never had an attention issue.’’
The suit accuses Cannon of prescribing Adderall, an amphetamine, which caused Edwards to have chest pains and anxiety, then several months later prescribing Prozac and then Wellbutrin, even though Edwards told her he had taken Prozac when he was younger and experienced “out-of-control feelings.’’
Edwards said his son was upset by a break-up with a girlfriend two months earlier, but there was no indication he contemplated taking his own life. He was training for the marathon and had created a Harvard College Marathon Challenge Web page, with a goal of raising $2,000 for two charities. “In six months, I hope to cross the finish line of the Boston Marathon,’’ Edwards wrote.
His father said he last saw him when he dropped him off at his dorm two days after Thanksgiving. “He seemed to be in a good mood,’’ Edwards said. “I gave him a kiss on the head and hugged him. He hugged me. I told him I loved him and left. He seemed to be fine.’’
Edwards said his son, a guitarist, was planning to perform “High and Dry’’ by Radiohead with a friend at a talent show the night after his death. The show was canceled because of the suicide, then held three months later. His only sister, Julia, now 16, learned the song and played it in his memory.
Edwards said he always hated to run, but after his son’s death he started training and ran the Boston Marathon this year.
“I put some of Johnny’s ashes in my back pocket,’’ Edwards said, his voice cracking. “Together we ran the marathon.’’
Shelley Murphy can be reached at shmurphy@globe.com.
thquangvn
18-03-2010, 09:34 AM
Đây chủ yếu là các em undergrad anh ạ, dân MBA thì chơi nhiều hơn
Quang
18-03-2010, 09:37 AM
Quang nói thế nào ấy. Undergrad mới chơi nhiều chứ, có pressure gì đâu.
Đây chủ yếu là các em undergrad anh ạ, dân MBA thì chơi nhiều hơn
Undergrad pressure nhiều lắm ạ :D, làm sao phải vừa chơi nhiều cho bằng bạn bằng bè mà vẫn kiếm được việc làm tốt.
Hì, em đùa tí thôi, em nghĩ undergrad thì dễ tự tử bởi vì vẫn còn "ngông cuồng và khờ dại", kinh nghiệm ít nên kì vọng quá cao về bản thân và thấy không đạt được cái gì thì nghĩ là đã đến tận cùng của thế giới rồi :)
thienthu16
18-03-2010, 03:37 PM
Mình có đọc đâu đó 1 câu đại khái rằng "People often prepare themselves for pre-MBA and post-MBA. They don't know what they're going through during the MBA course. It's gonna tough, sometimes tougher than life".
Mình thấy ngoài việc chuẩn bị admission vào trường, và định hướng nghề nghiệp rõ ràng sau khi tốt nghiệp, mọi người nên chuẩn bị sẵn tinh thần chiến đấu trong thời gian học ở đó. Vừa học, vừa kiếm tiền làm thêm, vừa phải cố gắng hòa nhập, tạo networking thì cũng..căng thẳng nhỉ
Quang
18-03-2010, 07:48 PM
Anh nói sinh viên Mỹ ấy chứ. Chứ còn international students thì lúc nào mà chẳng pressure, cơm áo gạo tiền đủ cả.
Undergrad pressure nhiều lắm ạ :D, làm sao phải vừa chơi nhiều cho bằng bạn bằng bè mà vẫn kiếm được việc làm tốt.
Hì, em đùa tí thôi, em nghĩ undergrad thì dễ tự tử bởi vì vẫn còn "ngông cuồng và khờ dại", kinh nghiệm ít nên kì vọng quá cao về bản thân và thấy không đạt được cái gì thì nghĩ là đã đến tận cùng của thế giới rồi :)
Pls visit www.helpguide.org
If You’re Feeling Suicidal…
ADVICE TO GET YOU THROUGH
If you’re feeling suicidal, call for help!
1-800-273-TALK
If you’re not ready to make that call, remember that suicide is a permanent solution to a temporary problem. When you’re feeling extremely depressed or suicidal, problems don’t seem temporary – they seem overwhelming and permanent. But with time, you will feel better, especially if you reach out for help
In This Article:
• Some things to consider
• Reaching out for help
• Ways to cope with suicidal thoughts and feelings
• Related links
If you are concerned that a friend or family member is contemplating suicide, see Suicide Prevention: Understanding and Helping a Suicidal Person.
Some things to consider
Feeling suicidal does not make you a bad person.
Thoughts of ending your own life do not necessarily mean that you truly want to die—they mean, rather, that you have more pain than you can cope with right now. The pain of deep depression is intense. It is too much to bear for long periods of time.
What might be bearable to someone else may not be to you.
Many kinds of emotional pain may lead to thoughts of suicide. The reasons for this pain are unique to every person, and whether or not the pain is bearable differs from person to person. But even if you’re in a lot of pain, give yourself some distance between thoughts and action. Make a promise to yourself, "I will wait 24 hours and won't do anything drastic during that time." Or, wait a week.
Thoughts and actions are two different things—your suicidal thoughts do not have to become a reality. There is no deadline. There's no time limit, no one pushing you to act on these thoughts right now. Wait. Wait and put some distance between your suicidal thoughts and suicidal action.
Reaching out for help
You can choose to live, but first it is important that you find some relief from your pain. To do that, you will need to find a way to increase your connections with people who will listen. Even if it doesn't feel like it right now, there are many people who want to support you during this difficult time. They won't try to argue with you about how miserable you feel or to just "snap out of it". They will not judge you. They will simply listen and be there for you.
Reach out to just one person. Do it now. Use your 24 hours or your week, to tell someone what's going on with you. You can call a trusted friend, family member, minister, rabbi, doctor, or therapist. It doesn’t matter who it is, as long as it’s someone you trust and who is likely to listen with compassion and acceptance.
If you don’t know who to turn to:
Call the National Suicide Prevention Lifeline at 1-800-273-TALK (8255) or the National Hopeline Network at 1-800-SUICIDE (1-800-784-2433). These toll-free crisis hotlines offer 24-hour suicide prevention and support. Your call is free and confidential.
Even if your suicidal feelings have subsided, get help for yourself. Experiencing that sort of emotional pain is itself a traumatizing experience. Finding a support group or therapist can be very helpful in developing strong coping resources for the future.
Ways to cope with suicidal thoughts and feelings
Remember that while it may feel as if the depression will never end, depression is never a permanent condition. You WILL feel better again. In the meantime, here are some things you can do to cope with your suicidal thoughts and feelings:
• Talk with someone every day, preferably face to face. Though you feel like withdrawing, ask trusted friends and acquaintances to spend time with you.
• Spend time with people who aren't depressed. This can lift you up and make you feel better.
• If you are thinking of taking an overdose, give your medicines to someone who can give them to you one day at a time.
• Remove any dangerous objects or weapons from your home.
• Avoid alcohol and other drugs. They will only make you feel worse.
• Wait until you are feeling better before doing things you find difficult or unpleasant.
• Make a written schedule for yourself every day and stick to it, no matter what.
• Don't skip meals, and get at least eight hours of sleep each night.
• Get out in the sun or into nature for at least 30-minutes a day.
• Make time for things that bring you joy.
To Learn More: Related Helpguide Articles
• Suicide Prevention: Understanding and Helping a Suicidal Person
http://www.helpguide.org/mental/suicide_prevention.htm
• Recovering from Depression: Self-Help and Coping Tips
http://www.helpguide.org/mental/depression_tips.htm
• Helping a Depressed Person: Taking Care of Yourself while Supporting a Loved One
http://www.helpguide.org/mental/living_depressed_person.htm
• Understanding Depression: Spotting the Signs and Symptoms and Getting Help
http://www.helpguide.org/mental/depression_signs_types_diagnosis_treatment.htm
• Professional Help for Depression: Diagnosis and Treatment Options
Side Effects, Safety, and Treatment Guidelines
http://www.helpguide.org/mental/treatment_strategies_depression.htm
• Antidepressant Medications:
http://www.helpguide.org/mental/medications_depression.htm
Related links for coping with suicidal thoughts and feelings
Crisis lines and help
National Suicide Prevention Lifeline - Suicide prevention telephone hotline funded by the U.S. government. Provides free, 24-hour assistance. 1-800-273-TALK (8255).
National Hopeline Network - Toll-free telephone number offering 24-hour suicide crisis support. 1-800-SUICIDE (784-2433)
State Prevention Programs – Browse through a database of suicide prevention programs, organized by state. (National Strategy for Suicide Prevention)
Crisis Centers in Canada – Locate suicide crisis centers in Canada by province. (Centre For Suicide Prevention)
Befrienders Worldwide – International suicide prevention organization connects people to crisis hotlines in their country.
If you are feeling suicidal
If you are thinking about suicide, read this first – Provides several excellent fact sheets about suicide, from a page geared towards people who are considering suicide to information about maintaining recovery and healing. (Metanoia)
If you are feeling suicidal – A fact sheet to help if you are feeling suicidal. (Big Bend 211)
Stop A Suicide, Today – Includes a self-assessment questionnaire, tips for friends, sections for professionals and survivors, and links to other resources. (StopaSuicide.org)
Jaelline Jaffe, Ph.D., Robert Segal, and Jeanne Segal, Ph.D., contributed to this article. Last modified: November 07.
http://www.helpguide.org/mental/medications_depression.htm#sideeffects
Antidepressants
What You Need to know About Depression Medication
If you’re suffering from major depression, antidepressant medication may relieve some of your symptoms. Antidepressants aren’t a silver bullet for depression, and they come with their own side effects and dangers. Plus, recent studies have raised questions about their effectiveness.
Learning the facts about antidepressants and weighing the benefits against the risks can help you make an informed and personal decision about whether medication is right for you.
In This Article:
• Chemical imbalance theory
• Effectiveness
• Side effects
• Antidepressant withdrawal
• Suicide risk
• Other treatment options
• Deciding if medication is right for you
• If you use antidepressants
• Related links
This information is not intended to be a substitute for medical advice. If you are taking an antidepressant, Do not change your dosage without consulting your physician!
Is depression caused by a chemical imbalance in the brain?
You’ve seen it in television ads, read it in newspaper articles, maybe even heard it from your doctor: depression is caused by a chemical imbalance in the brain that medication can correct. According to the chemical imbalance theory, low levels of the brain chemical serotonin lead to depression and depression medication works by bringing serotonin levels back to normal. However, the truth is that researchers know very little about how antidepressants work. There is no test that can measure the amount of serotonin in the living brain – no way to even know what a low or normal level of serotonin is, let alone show that depression medication fixes these levels.
While antidepressant drugs such as Prozac increase serotonin levels in the brain, this doesn’t mean that depression is caused by a serotonin shortage. After all, aspirin may cure a headache, but it doesn’t mean that headaches are caused by an aspirin deficiency. Furthermore, many studies contradict the chemical imbalance theory of depression. Experiments have shown that lowering people’s serotonin levels doesn’t always lower mood, nor does it worsen symptoms in people who are already depressed. And while antidepressants raise serotonin levels within hours, it takes weeks before medication kicks in to relieve depression. If depression were due to low serotonin, there wouldn’t be an antidepressant medication lag.
When it comes to depression, serotonin doesn’t tell the whole story
Experts agree that depression involves much more than just “bad” brain chemistry. Serotonin is just one of many factors that may play a role in the disorder. New research points to other biological contributors to depression, including inflammation, elevated stress hormones, immune system suppression, abnormal activity in certain parts of the brain, nutritional deficiencies, and shrinking brain cells. And these are just the biological causes of depression. Social and psychological factors – such as loneliness, lack of exercise, poor diet, and low self-esteem – also play an enormous role in depression.
How effective are antidepressants?
Researchers agree that when depression is severe, medication can be helpful – even life saving. However,research shows that antidepressants fall short for many people. A major government study released in 2006 showed that less than 50 percent of people become symptom-free on antidepressants, even after trying two different medications. Furthermore, many who do respond to medication slip back into major depression within a short while, despite sticking with drug treatment.
Other studies show that the benefits of depression medication have been exaggerated – with some researchers concluding that, when it comes to mild to moderate depression, antidepressants are only slightly more effective than placebos.
If you have severe depression that’s interfering with your ability to function, medication may be right for you. However, many people use antidepressants when therapy, exercise, or self-help strategies would work just as well or better – minus the side effects. Therapy can also help you get to the bottom of your underlying issues and develop the tools to beat depression for good.
Side effects of antidepressant medication
The types of drugs used in the treatment of depression are selective serotonin reuptake inhibitors (SSRIs), “atypical” antidepressants, and the older tricyclic antidepressants, and monoamine oxidase inhibitors (MAOIs).
Side effects are common in all antidepressants and for many people, the side effects are serious enough to make them stop taking the medication.
Side effects of SSRIs (selective serotonin reuptake inhibitors)
The most widely prescribed antidepressants come from a class of medications known as selective serotonin reuptake inhibitors (SSRIs).
Common side effects of
SSRI antidepressants:• Nausea
• Insomnia
• Anxiety
• Restlessness
• Decreased sex drive
• Dizziness
• Weight gain or loss
• Tremors
• Sweating
• Sleepiness
• Fatigue
• Dry mouth
• Diarrhea
• Constipation
• Headaches
The SSRIs include:
• Fluoxetine (Prozac)
• Fluvoxamine (Luvox)
• Sertraline (Zoloft)
• Paroxetine (Paxil)
• Escitalopram (Lexapro)
• Citalopram (Celexa)
The SSRIs act on a chemical in the brain called serotonin. Serotonin helps regulate mood, but it also plays a role in digestion, pain, sleep, mental clarity, and other bodily functions. As a result, the SSRI antidepressants cause a wide range of side effects.
Common side effects include sexual problems, drowsiness, sleep difficulties, and nausea. While some side effects go away after the first few weeks of drug treatment, others persist and may even get worse.
In adults over the age of 65, SSRIs pose an additional concern. Studies show that SSRI medications may increase the risk for falls, fractures, and bone loss in older adults. The SSRIs can also cause serious withdrawal symptoms if you stop taking them abruptly.
Side effects of a typical antidepressants
There are a variety of newer depression drugs, called atypical antidepressants, which target other neurotransmitters either alone or in addition to serotonin. Some of the brain chemicals they affect include norepinephrine and dopamine.
The side effects vary according to the specific drug. However, many of the atypical antidepressants can cause nausea, fatigue, weight gain, sleepiness, nervousness, dry mouth, and blurred vision.
The atypical antidepressants include: • Bupropion (Wellbutrin)
• Venlafaxine (Effexor)
• Duloxetine (Cymbalta)
• Mirtazapine (Remeron)
• Trazodone (Desyrel)
• Nefazodone (Serzone)
Side effects of older depression drugs
Tricyclic antidepressants and MAOIs (monoamine oxidase inhibitors) are older classes of antidepressants. Their side effects are more severe than those of the newer antidepressants, so they are only prescribed as a last resort after other treatments and medications have failed.
Antidepressant withdrawal
Once you’ve started taking antidepressants, stopping can be tough; many people have withdrawal symptoms that make it difficult to get off of the medication.
If you decide to stop taking antidepressants, it’s essential to taper off slowly. If you stop abruptly, you may experience a number of unpleasant withdrawal symptoms such as crying spells, extreme restlessness, dizziness, fatigue, and aches and pains. These withdrawal symptoms are known as antidepressant discontinuation syndrome. Antidepressant discontinuation syndrome is especially common when you stop taking Paxil or Zoloft.
However, all medications for depression can cause withdrawal symptoms.
Antidepressant withdrawal symptoms
• Anxiety, agitation
• Depression, mood swings
• Flu-like symptoms
• Irritability and aggression
• Insomnia, nightmares
• Nausea and vomiting
• Dizziness, loss of coordination
• Stomach cramping and pain
• Electric shock sensations
• Tremor, muscle spasms
Depression and anxiety are also common symptoms when withdrawing from antidepressants. When depression is a withdrawal symptom, it’s often worse than the original depression that led to drug treatment in the first place. Unfortunately, many people mistake this withdrawal symptom for a return of their depressive illness and resume medication, creating a vicious circle.
In order to avoid antidepressant withdrawal symptoms, never stop your medication “cold turkey.” Instead, gradually taper your dose, allowing for at least 1-2 weeks between each dosage reduction. This tapering process may take up to several months, and should be monitored under a doctor's supervision.
Antidepressants and suicide risk
There is a danger that, in some people, antidepressant treatment will cause an increase, rather than a decrease, in depression. In fact, the U.S. Food and Drug Administration requires that all depression medications include a warning label about the increased risk of suicide in children and young adults. The suicide risk is particularly great during the first month to two months of treatment.
Anyone taking antidepressants should be closely watched for suicidal thoughts and behaviors. Monitoring is especially important if this is the person’s first time on depression medication or if the dose has recently been changed. Signs that medication is making things worse include anxiety, insomnia, hostility, and extreme agitation—particularly if the symptoms appear suddenly or rapidly deteriorate. If you spot the warning signs in yourself or a loved one, contact your doctor or therapist immediately.
Antidepressant warning signs• Suicidal thoughts or attempts
• New or worse depression
• New or worse anxiety
• Aggression and anger
• Acting on dangerous impulses
• New or worse irritability
• Feeling agitated or restless
• Difficulty sleeping
• Extreme hyperactivity
• Other unusual changes in behavior
If you are concerned that a friend or family member is contemplating suicide, see Understanding and Helping a Suicidal Person.
Exploring your depression treatment options
Antidepressants aren’t a cure. Medication may treat some symptoms of depression, but can’t change underlying contributions to depression in your life. Antidepressants won’t solve your problems if you’re depressed because of a dead-end job, a pessimistic outlook, or an unhealthy relationship. That’s where therapy and other lifestyle changes come in.
Studies show that therapy works just as well as antidepressants in treating depression, and it’s better at preventing relapse once treatment ends. While depression medication only helps as long as you’re taking it, the emotional insights and coping skills acquired during therapy can have a more lasting effect on depression. However, if your depression is so severe that you don't have the energy to pursue treatment, a brief trial of antidepressants may boost your mood to a level where you can focus on therapy.
In addition to therapy, other effective treatments for depression include exercise, meditation, relaxation techniques, stress management, support groups, and self-help steps. While these treatments require more time and effort initially, their advantage over depression medication is that they boost mood without any adverse effects
Self-help for depression
Depression recovery begins with positive daily lifestyle choices. If you cultivate supportive relationships, challenge negative thoughts, and nurture your physical health, you can help yourself, slowly but surely, overcome your depression.
Read Self-help for depression
Deciding if depression medication is right for you
If you’re considering antidepressants as a treatment option, make sure you carefully consider all of your treatment options. The following questions may help you make your decision.
Questions to ask yourself and a mental health professional
• Is my depression severe enough to justify drug treatment?
• Is medication the best option for treating my depression?
• Am I willing to tolerate unwanted side effects?
• What non-drug treatments might help my depression?
• Do I have the time and motivation to pursue other treatments such as therapy and exercise?
• What self-help strategies might reduce my depression?
• If I decide to take medication, should I pursue therapy as well?
Questions to ask your doctor
• Are there any medical conditions that could be causing my depression?
• What are the side effects and risks of the antidepressant you are recommending?
• Are there any foods or other substances I will need to avoid?
• How will this drug interact with other prescriptions I’m taking?
• How long will I have to take this medication?
• Will withdrawing from the drug be difficult?
• Will my depression return when I stop taking medication?
If you use antidepressants
If you decide to take depression medication, it’s prudent to learn all you can about your prescription. The more you know about your antidepressant, the better equipped you’ll be to deal with side effects, avoid dangerous drug interactions, and minimize other safety concerns.
Some suggestions:
• See a psychiatrist, not a family physician. Your family physician might help you or your loved one first realize that you may need depression treatment. But although any medical doctor can prescribe medications, psychiatrists are doctors who specialize in mental health treatment. They are more likely to be familiar with the newest research on antidepressants and any safety concerns. Your health depends on your doctor's expertise, so it's important to choose the physician who is best qualified.
• Be patient. Finding the right drug and dosage is a trial and error process. It takes approximately 4 to 6 weeks for antidepressant medications to reach their full therapeutic effect. Many people try several medications before finding one that helps.
• Monitor side effects – Keep track of any physical and emotional changes you’re experiencing and talk to your doctor about them. Contact your doctor or therapist immediately if your depression gets worse or you experience an increase in suicidal thoughts.
• Don’t stop medication without talking to your doctor – Be sure to take your antidepressant according to the doctor's instructions. Don't skip or alter your dose, and don't stop taking your pills as soon as you begin to feel better. Stopping treatment prematurely is associated with high relapse rates. It can also cause serious withdrawal symptoms.
• Go to therapy – Medication can reduce the symptoms of depression, but it doesn’t treat the underlying problem. Psychotherapy can help you get to the root of your depression, change negative thinking patterns, and learn new ways of coping.
Ơ ngày xưa mình cũng có giai đoạn tí nữa thì được nêu tên ở trên báo rồi đấy. Thế mà rồi nhờ ơn Đảng và chính phủ thế nào đấy lại qua.
AnnieLinh
19-03-2010, 03:04 AM
Reaching out for help
You can choose to live, but first it is important that you find some relief from your pain. To do that, you will need to find a way to increase your connections with people who will listen. Even if it doesn't feel like it right now, there are many people who want to support you during this difficult time. They won't try to argue with you about how miserable you feel or to just "snap out of it". They will not judge you. They will simply listen and be there for you.
Reach out to just one person. Do it now. Use your 24 hours or your week, to tell someone what's going on with you. You can call a trusted friend, family member, minister, rabbi, doctor, or therapist.
Cái này mới khó các bác ạ. Thỉnh thoảng muốn than thở mà chẳng biết gọi ai, bạn bè mà than nhiều quá nó chửi cho vỡ mặt. Doctor hay therapist thì tiền đâu? :-< Bi kịch là ở chỗ ấy, depression dồn lại một cục, đầu óc lúc nào cũng muốn nổ tung.
Cái này mới khó các bác ạ. Thỉnh thoảng muốn than thở mà chẳng biết gọi ai, bạn bè mà than nhiều quá nó chửi cho vỡ mặt. Doctor hay therapist thì tiền đâu? :-< Bi kịch là ở chỗ ấy, depression dồn lại một cục, đầu óc lúc nào cũng muốn nổ tung.
Em Linh check thử service ở trường xem. Ngày trước trường chị có 20 session free. Chị đi đâu hẳn hơn 20 session mà nó cũng chả charge gì mình thêm tiền cả, chắc thấy tội nghiệp quá.
thuong1
19-03-2010, 09:36 AM
Duke/Fuqua có một bộ phận instructors chuyên take care sinh viên quốc tế. Hàng tuần có thể đăng ký gặp mentor nói chuyện chia sẻ buồn vui, culture shock, ... Mình thì lợi dụng service này để luyện tiếng anh ... Những người này hình như làm việc nhiều với internationals nên họ rất hiểu khó khăn và áp lực của sinh viên du học, nói chuyện dãi bày rất dễ chịu...
Có lẽ chị PA nói đúng nên bạn nào cảm thấy bức xúc thì tìm bộ phận này của trường nói chuyện sẽ có giải pháp trước khi phải dùng đến thuốc và dịch vụ tư vấn tâm lý,...
Ngoài ra mình thấy có roommate cũng tốt hơn là sống một mình. Những lúc thảm quá lôi nhau ra nói chuyện cũng trút được bức xúc ra phết, cùng motivate nhau. Rồi những lúc ốm đau, nấu cho nhau bát soup, take care nhau những lúc emergency nữa... American roomate của mình to khỏe, vui vẻ, ambitious thế mà cũng khóc nức nở hơn 3 lần từ đầu năm học tới giờ, có một đứa bạn chơi thân từng làm ở NYC thế mà có lần từng nghĩ đến suicide. Mình có lúc ốm quá được roommates đứa thì đi nấu soup cho, đứa thì đi kiếm thuốc, rồi tụi nó dọn sách vở, điện thoại cho vào ba lô cho mình, chở đến trường, ... Cuộc sống đúng là có nhiều lúc thảm nên tốt nhất cần chơi với một nhóm bạn để còn dựa vào nhau những lúc cần thiết!
Nếu có thể take it to the next levels thì dating cũng là một giải pháp hữu hiệu. Em Linh date thử một anh năm hai anh ấy entertain cho những lúc buồn bực, chọn anh nào calm và hóm nữa thì coi như xong nhưng cấm nhờ anh ý làm bài là vi phạm honor code nhé :D
Duke/Fuqua có một bộ phận instructors chuyên take care sinh viên quốc tế. Hàng tuần có thể đăng ký gặp mentor nói chuyện chia sẻ buồn vui, culture shock, ... Mình thì lợi dụng service này để luyện tiếng anh ... Những người này hình như làm việc nhiều với internationals nên họ rất hiểu khó khăn và áp lực của sinh viên du học, nói chuyện dãi bày rất dễ chịu...
Có lẽ chị PA nói đúng nên bạn nào cảm thấy bức xúc thì tìm bộ phận này của trường nói chuyện sẽ có giải pháp trước khi phải dùng đến thuốc và dịch vụ tư vấn tâm lý,...
Ngoài ra mình thấy có roommate cũng tốt hơn là sống một mình. Những lúc thảm quá lôi nhau ra nói chuyện cũng trút được bức xúc ra phết, cùng motivate nhau. Rồi những lúc ốm đau, nấu cho nhau bát soup, take care nhau những lúc emergency nữa... American roomate của mình to khỏe, vui vẻ, ambitious thế mà cũng khóc nức nở hơn 3 lần từ đầu năm học tới giờ, có một đứa bạn chơi thân từng làm ở NYC thế mà có lần từng nghĩ đến suicide. Mình có lúc ốm quá được roommates đứa thì đi nấu soup cho, đứa thì đi kiếm thuốc, rồi tụi nó dọn sách vở, điện thoại cho vào ba lô cho mình, chở đến trường, ... Cuộc sống đúng là có nhiều lúc thảm nên tốt nhất cần chơi với một nhóm bạn để còn dựa vào nhau những lúc cần thiết!
Thế cho nên "bát cháo hoa với hành" nó mới chết người em Hường ạ. Hành ta khó ăn thì mình chuyển khẩu vị tí chắc cũng ổn? Hy vọng là không ai phải rơi vào những lúc quá khó khăn mà không có chỗ nào để trút. Tự nhiên cũng cho một cơ chế tuyệt vời để cân bằng phần nào là nước mắt đấy thôi. Hãy nói hết ra cho bớt căng thẳng phần nào. Các bạn đừng ngần ngại tìm kiếm sự giúp đỡ khi thấy cần thiết, có rẩt nhiều người tốt ở xung quanh chúng ta.
....Nếu có thể take it to the next levels thì dating cũng là một giải pháp hữu hiệu. Em Linh date thử một anh năm hai anh ấy entertain cho những lúc buồn bực, chọn anh nào calm và hóm nữa thì coi như xong nhưng cấm nhờ anh ý làm bài là vi phạm honor code nhé :D
Cái này cũng phải hết sức cẩn thận vì nếu không " tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa" - vấn đề của chính mình đang chưa giải quyết xong mà mình lại hy vọng người khác giới giải quyết giúp mình. Trong cả 2 trường hợp mà bài báo nêu- nạn nhân đều mới chia tay với " bạn khác giới " một thời gian ngắn. Theo cái nhìn riêng tôi thì cả Drug, Drink, và Sex đều không phải là lời giải cho bài toán trầm cảm hoặc đang bị căng thẳng - mà có thể còn là một biểu hiện của tình trạng đó tiến triển theo hướng tệ hơn.
Người để trao đổi chắc phải là người đáng tin cậy và sẵn sàng lắng nghe bạn chứ không là người mà bạn đang tìm hiểu và chinh phục. Những khi cần sự giúp đỡ thì không phải là lúc cho giải pháp dài hạn, dating ... vì những lúc đó chỉ " sai một ly" đã "đi một dặm"; Có những trường hợp là không bao giờ có cơ hội để sửa chữa hay làm lại cả. Những người xung quanh và người trong cuộc đừng ảo tưởng là mọi việc sẽ OK. Khi bạn có vấn đề bạn phải tìm người có chuyên môn, và kinh nghiệm xử lý vấn đề đó giúp bạn.Điều này làm tôi nhớ lại câu chuyện hồi những năm 90. Tôi có một người quen dạy đại học ở DC, khi con ốm, ông định xử lý linh hoạt theo kiểu Việt nam về việc cho con uống thuốc thì bà vợ Mỹ (vốn là con gái của một bác Senator ) đã "mắng" ngay là Ông là Doctor ( Ph.D ) về kinh tế chứ đâu phải Medical Doctor mà định tự điều chỉnh thời gian uống thuốc cho con tôi?
little.nemo
19-03-2010, 08:09 PM
Anh Hà, dating không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với Sex, và sex không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với dating. Theo em thì hai phạm trù này là khác nhau.
Theo cái nhìn riêng tôi thì cả Drug, Drink, và Sex đều không phải là lời giải cho bài toán trầm cảm hoặc đang bị căng thẳng - mà có thể còn là một biểu hiện của tình trạng đó tiến triển theo hướng tệ hơn.
little.nemo
19-03-2010, 09:30 PM
Những lúc bị trầm cảm hay căng thẳng thì theo văn hóa của người Việt, gia đình là chỗ dựa đáng tin cậy nhất. Gia đình có nghĩa là ba mẹ anh chị em đối với những người chưa lập gia đình. Đối với những người đã lập gia đình thì chữ "gia đình" trước hết có nghĩa là người bạn đời. Dating thì chắc chắn chưa được coi là một thành phần của gia đình, nên tốt nhất là không nên dựa vào date của mình để mong tìm sự an ủi lúc gặp khó khăn.
Theo kinh nghiệm của mình thì lúc mới sang Mỹ, nếu có vấn đề về tâm lý thì trước hết nên đến phòng tư vấn tâm lý của trường mà "trút" là an toàn nhất. Sau một thời gian hòa nhập vào cuộc sống mới, các bạn sẽ develop được những tình bạn để mình có thể "trông cậy" lúc gặp khó khăn. Nhưng nên nhớ rằng vấn đề của mình thì mình phải giải quyết, người khác chỉ support được chứ không giải quyết được giúp mình (và cũng không nên để họ giải quyết giúp mình), và mức độ support của người khác cũng tùy vào khả năng và sự sẵn lòng của họ nữa.
Tốt nhất là đối với các bạn nữ, lúc sang đây học thì phải chuẩn bị tâm lý là đừng có emotionlly needy quá. Ở nhà quen được chiều chuộng, đụng tí là khóc, khóc là có người dỗ dành. Mà ở nhà nhiều lúc khóc vì nhõng nhẻo thôi chứ thực ra chả có vấn đề quái gì cả, nên người khác (ba mẹ anh chị em hoặc bạn trai) dỗ dành tí là cười xòe ngay và êm chuyện.
Sang đây á, nếu mà cứ giữ cái thói đó thì có mà khóc suốt ngày. Tốt nhất là để giành nước mắt cho những lúc có "vấn đề" thực sự, mà "vấn đề" thật sự thì đầy ra: sắp đến hè mà chả thấy ánh sáng nào le lói cuối đường hầm cho vụ intern, 2 môn học vừa bị điểm F, bị thêm môn nữa là đi tong cái fellowship, nghĩa là mất toi vài chục ngàn $$$, tiếng Anh thì kiểu gì mà mỗi lần nói ra là không ai hiểu mình đang nói gì, đường sá không quen nên bước chân ra khỏi cửa là lạc, ôi thôi, đủ các thứ vấn đề. Nói chung là cứ bình tĩnh, giải quyết từng vấn đề một. Xong học kỳ 1 là vấn đề academic sẽ được stablized, xong học kỳ 2 thì mình cũng hòa nhập hơn vào cuộc sống mới nên vấn đề ăn uống đi lại trở nên đơn giản hơn, chỉ có vấn đề internship và post-graduation job + balance your student cash budget là cuộc chiến đấu trường kỳ gian khổ nhất thôi.
Anh Hà, dating không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với Sex, và sex không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với dating. Theo em thì hai phạm trù này là khác nhau.
Quote:
Originally Posted by nvha
Theo cái nhìn riêng tôi thì cả Drug, Drink, và Sex đều không phải là lời giải cho bài toán trầm cảm hoặc đang bị căng thẳng - mà có thể còn là một biểu hiện của tình trạng đó tiến triển theo hướng tệ hơn.
.
Lê, anh đâu có cho 2 cái đó là một đâu.
dirosemimi
19-03-2010, 10:22 PM
Chị Lê nói đúng, vấn đề của mình là chỉ có mình giải quyết được thôi, đừng nên trông cậy vào ai khác. Có người sinh ra đã cứng rắn, bản lĩnh, vượt qua khủng hoảng tốt, có người yếu đuối, emotional thì take longer to go back to the mental balance. Gặp Doctor of Psychology hay nặng hơn là gặp Psychiatrist (with medicine treatment) trong trường cũng là 1 cách tốt, nhưng căn bản là tự hỏi bản thân mình có muốn vượt qua hay không và take actions, đó mới là điều quan trọng nhất.
Chị Lê nói đúng, vấn đề của mình là chỉ có mình giải quyết được thôi, đừng nên trông cậy vào ai khác. Có người sinh ra đã cứng rắn, bản lĩnh, vượt qua khủng hoảng tốt, có người yếu đuối, emotional thì take longer to go back to the mental balance. Gặp Doctor of Psychology hay nặng hơn là gặp Psychiatrist (with medicine treatment) trong trường cũng là 1 cách tốt, nhưng căn bản là tự hỏi bản thân mình có muốn vượt qua hay không và take actions, đó mới là điều quan trọng nhất.
Cái này về lý thuyết thì đúng nhưng thật ra khi gặp khủng hoảng nặng, mọi người muốn vượt qua nhưng thật ra không biết bắt đầu từ đâu và làm thế nào. Mình không biết với đàn ông thế nào nhưng với phụ nữ, được nói ra được giải tỏa được khóc ầm ĩ đã là 1 cách tốt. Những người chuyên được đào tạo về mảng này họ biết cách lắng nghe và biết cách gợi chuyện, hơn nữa họ hoàn toàn là người lạ và giữ kín chuyện của mình khiến cho mình cũng hoàn toàn tin tưởng trao gửi tâm sự. Bạn bè gia đình tuy là 1 chỗ dựa vững chắc nhưng nhiều trường hợp ở Việt Nam không hình dung nổi cuộc sống bên này thế nào, thêm nữa bản thân Việt Nam vẫn còn xa lạ với những khủng hoảng này, nói chưa chắc đã hiểu, mà mình nhiều khi cũng không muốn làm người ở nhà lo lắng. 1 người thứ 3 có chuyên môn, đáng tin cậy thật ra là 1 giải pháp rất hữu hiệu.
bienhalinh
19-03-2010, 11:29 PM
Những lúc bị trầm cảm hay căng thẳng thì theo văn hóa của người Việt, gia đình là chỗ dựa đáng tin cậy nhất. Gia đình có nghĩa là ba mẹ anh chị em đối với những người chưa lập gia đình. Đối với những người đã lập gia đình thì chữ "gia đình" trước hết có nghĩa là người bạn đời.
Vậy trong trường hợp gia đình không phải là chỗ dựa tin cậy vững chắc, mà có khi còn là nguyên nhân gây rắc rối đặt trong bối cảnh ở VN (không có bác sỹ tâm lí) thì người này vất vả đó nhỉ.
dirosemimi
19-03-2010, 11:53 PM
Chắc cũng tùy người chị ạ. Riêng kinh nghiệm bản thân em (tự cho mình cũng có personal problems khá serious) thì hoàn toàn khác. Sau 2 buổi trò chuyện, giải bày với Psy.D (chủ yếu là cô ấy nghe mình nói) thì thấy đã ok hơn và thấy gặp tiếp thì mất thời gian quá ( one hour per week), với lại không muốn nói về những cái buồn chán đó nữa cho nên đâm đầu vào học và làm việc. Lạ 1 điều là càng khủng hoảng càng làm việc hiệu quả.
Em chỉ rút ra 1 điều là mình cứu mình là tốt nhất.
---------
Cái này về lý thuyết thì đúng nhưng thật ra khi gặp khủng hoảng nặng, mọi người muốn vượt qua nhưng thật ra không biết bắt đầu từ đâu và làm thế nào. Mình không biết với đàn ông thế nào nhưng với phụ nữ, được nói ra được giải tỏa được khóc ầm ĩ đã là 1 cách tốt. Những người chuyên được đào tạo về mảng này họ biết cách lắng nghe và biết cách gợi chuyện, hơn nữa họ hoàn toàn là người lạ và giữ kín chuyện của mình khiến cho mình cũng hoàn toàn tin tưởng trao gửi tâm sự. Bạn bè gia đình tuy là 1 chỗ dựa vững chắc nhưng nhiều trường hợp ở Việt Nam không hình dung nổi cuộc sống bên này thế nào, thêm nữa bản thân Việt Nam vẫn còn xa lạ với những khủng hoảng này, nói chưa chắc đã hiểu, mà mình nhiều khi cũng không muốn làm người ở nhà lo lắng. 1 người thứ 3 có chuyên môn, đáng tin cậy thật ra là 1 giải pháp rất hữu hiệu.
Cái này về lý thuyết thì đúng nhưng thật ra khi gặp khủng hoảng nặng, mọi người muốn vượt qua nhưng thật ra không biết bắt đầu từ đâu và làm thế nào. Mình không biết với đàn ông thế nào nhưng với phụ nữ, được nói ra được giải tỏa được khóc ầm ĩ đã là 1 cách tốt. Những người chuyên được đào tạo về mảng này họ biết cách lắng nghe và biết cách gợi chuyện, hơn nữa họ hoàn toàn là người lạ và giữ kín chuyện của mình khiến cho mình cũng hoàn toàn tin tưởng trao gửi tâm sự. Bạn bè gia đình tuy là 1 chỗ dựa vững chắc nhưng nhiều trường hợp ở Việt Nam không hình dung nổi cuộc sống bên này thế nào, thêm nữa bản thân Việt Nam vẫn còn xa lạ với những khủng hoảng này, nói chưa chắc đã hiểu, mà mình nhiều khi cũng không muốn làm người ở nhà lo lắng. 1 người thứ 3 có chuyên môn, đáng tin cậy thật ra là 1 giải pháp rất hữu hiệu.
Phần gạch đỏ trong câu chuyện dưới đây có thể là một minh chứng cho ý của PA - dù để tìm đúng người hỗ trợ chẳng dễ dàng chút nào.
http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/356405/Dua-tre-can-duoc-tha-thu.html
Ngày 02/01/2010, 09:48:43 (GMT+7)
Mỗi một cuộc đời quanh ta là những trải nghiệm khác biệt. Có thể là hạnh phúc, nhưng cũng có thể là bất hạnh, mà để vượt qua cần nhiều nghị lực, ý chí, cả những chịu đựng đớn đau... Bạn đã trải qua một quãng đời như thế. Bạn đã chứng kiến một câu chuyện đời như thế. Mời bạn chia sẻ những câu chuyện cuộc sống đó với chúng tôi. Mọi thư từ bài vở xin gửi: tuoitrecuoituan@tuoitre.com.vn, mục Câu chuyện cuộc sống.
Đứa trẻ cần được tha thứ
TTCT - Câu chuyện của một người đàn ông trung niên - nạn nhân của bạo hành gia đình - đã dành hơn 30 năm cuộc đời đi tìm câu trả lời cho những trận đòn roi trong quá khứ. Anh đã không ngần ngại trút hết gan ruột cùng bạn đọc TTCT, với hi vọng câu chuyện này sẽ làm bớt đi nỗi đau bạo hành trong gia đình thời hiện đại. Tên nhân vật đã được thay đổi.
Có một đứa trẻ luôn mặc cảm, tự ti, đau đớn, hoài nghi, xáo trộn... trong cơ thể tưởng như đã đủ độ “chín” của người đàn ông 42 tuổi.
Đứa trẻ ấy thường xuyên phẫn nộ. Đứa trẻ ấy tự trói buộc mình. Đứa trẻ giãy giụa trong vỏ ốc với khao khát được bung ra, được thể hiện mình, nhưng sức mạnh từ những nỗi ám ảnh trong quá khứ cứ như o ép, cản ngăn, ghìm nén...
Tất cả đều bắt đầu từ một tuổi thơ không thể gọi là tuổi thơ.
Ám ảnh
Trong ký ức non nớt lúc 3, 4 tuổi, với anh đó là những trận đánh không nương tay của người cha. Mười mấy năm sau, anh biết gọi đó là những trận bạo hành.
Đòn roi là một phần của tuổi thơ bé dại. Những trận đòn không ngớt và cũng chẳng cần lý do, để lại những vết bầm trên da thịt và những mảng vỡ nát trong tâm hồn đứa trẻ. Những lời can ngăn của người mẹ nhẫn nhịn dường như càng đổ thêm dầu vào lửa.
Phải đến vài chục năm sau, anh Trần Lâm, người đàn ông trong câu chuyện này, nay đã trở thành một doanh nhân, hiện đang sống ở Q.3, TP.HCM, mới nhận ra rằng hậu quả của những trận đòn roi ấy thật không sao đếm hết.
Anh kể rằng bài học đầu tiên của cuộc đời anh là câu nói của người mẹ vốn rất hiền lành: “Con phải đánh trả đi chứ!”.
Người mẹ ấy đã biết bao lần cầu xin, van lơn người chồng - thật khó tin, đó là một giáo sư, tiến sĩ khá nổi tiếng ở Hà Nội thời đó - rằng hãy buông tha cho đứa con trai bé bỏng. Nhưng những trận đòn vẫn tới tấp. Anh nhớ lại: trừ những khi bố đi công tác, còn khi ông về là anh bị đánh. Ngày nào cũng đánh. Đánh bằng bạt tai, bằng roi, bằng then cài cửa hay bất cứ thứ gì có thể gây thương tích. Những lời chửi bới rằng “mày là thằng mặt lợn”, “mày làm tao nhục nhã”, “tao móc mắt mày”... ám ảnh anh tới tận bây giờ.
Không khí gia đình làm đứa bé chỉ mới mấy tuổi đầu nhìn những vị khách đến chơi nhà bằng cặp mắt van lơn rằng “con muốn được mang đi, đi đâu cũng được”.
Đứa trẻ ấy thường tưởng tượng ra một câu chuyện trong đó mình là đứa con rơi, bố mẹ nhặt được đâu đó để giải thích chuyện bố ghét và đánh mình.
Lên lớp 4, đứa trẻ ấy bị rối loạn và tuyệt vọng đến mức đã bẻ một nhánh xương rồng đầy gai và nhai nuốt cho đến hết với ý nghĩ: “Muốn chết”.
Năm lớp 8, lần đầu tiên cậu bé đến tuổi dậy thì dám đỡ lại cây then cài cửa mà bố dùng để đánh mình và nói: "Nếu bố còn đánh con thì con sẽ đánh lại bố”.
Và cũng lần đầu tiên, thằng anh dồn hết những bực dọc, đau đớn, bất lực của mình sang đứa em gái kém vài tuổi. Anh đánh em gái mình theo cách mà bố đã đánh anh, tàn nhẫn, không một lý do.
Một biểu hiện dễ thấy nữa ở những người bị tổn thương tâm lý: anh cực kỳ ghét trẻ con. Anh tránh xa trẻ con và thường “gầm gừ” chúng.
Vài năm sau, anh thi vào Đại học Giao thông vận tải, với ý nguyện duy nhất là được trốn khỏi gia đình. Đó là lựa chọn trái với mong muốn đầy áp đặt của người cha rằng anh sẽ trở thành một kỹ sư cơ khí, dù từ nhỏ anh đã ham thích các bộ môn nghệ thuật và có sở trường về hội họa, văn chương.
Bế tắc
Cuộc sống sinh viên và những năm đầu tiên đi làm của anh không hề giống bạn bè cùng trang lứa. Anh thu mình lại, tự ti, ngại giao tiếp, hay nổi nóng, căm phẫn, đau đớn bất chừng. Sau này, bác sĩ tâm lý cho anh biết đó là hội chứng chấn thương tâm lý và rối loạn tâm thần.
Tám năm sau đó anh vẫn không thoát khỏi những cơn trầm cảm liên miên, dù đã xây dựng được một cuộc sống khá về vật chất và địa vị xã hội không thua kém nhiều người. Anh không nghĩ đến chuyện lập gia đình chỉ vì nỗi sợ “sẽ có con và sẽ đánh con”.
Và một biểu hiện dễ thấy nữa ở những người bị tổn thương tâm lý: anh cực kỳ ghét trẻ con. Anh tránh xa trẻ con và thường “gầm gừ” chúng.
Anh lên kế hoạch về một cuộc sống ở nước ngoài để quên đi tất cả. Nhưng nỗi nhớ quê, nỗi thèm về với gia đình, niềm tin mình sẽ tìm lại được tình thương từ người cha khiến anh quay về. Về để rồi lại tuyệt vọng, bế tắc khi người cha vẫn chỉ dành cho anh những lời chửi mắng. Cơn giận của ông còn đổ lên cả đứa cháu trai 5 tuổi, con của em gái anh.
Thất bại trong việc trở về. Bệnh tình của anh nặng hơn, khiến anh trì trệ hơn. Những cơn giận dữ điên cuồng không lý do, những cơn mộng du về những trận đánh đấm túi bụi, anh bắt đầu quên nhiều thứ và trở nên trầm uất, sa vào rượu chè, ma túy và thuốc lắc chỉ để “tìm quên”.
Tại Canada, các bác sĩ chẩn đoán anh bị “Rối loạn hậu chấn thương”, xếp chung với nhóm bệnh nhân là binh lính trở về sau chiến trận hoặc thoát chết từ các tai nạn thảm khốc như máy bay rơi, lênh đênh một mình trên đại dương...
Bài tập
Mọi thứ trở nên nặng nề khi anh bước vào tuổi trung niên. Rối loạn tiêu hóa, mất ngủ, bất an. Anh phải dùng thuốc an thần và thuốc chống trầm cảm loại nặng trong vài năm liền. Anh bỏ hết công việc, nhà cửa để đi các nước Bắc Phi, Nam Mỹ... với mong muốn một cuộc sống khác. Anh dành nhiều thời gian tìm các tài liệu liên quan đến tổn thương tâm lý và bạo hành gia đình. Anh đã tìm đến hàng chục chuyên gia tư vấn, bác sĩ để được trị bệnh.
Phải đến khi anh gặp Laura, một chuyên viên tư vấn về chống bạo hành đối với trẻ em, tại một khu rừng thuộc vùng Magaret River, miền tây nước Úc, những ức chế trong anh mới vỡ ra.
Laura dành nhiều ngày để lắng nghe anh. Bài tập trị liệu đầu tiên: anh phải nhớ lại và viết ra giấy tất cả những câu chuyện quá khứ khiến anh đau đớn. Một tuần liền, anh gục mặt xuống bàn, vừa viết vừa khóc òa như đứa trẻ.
Hàng chục trang giấy ghi lại tuổi thơ lạc lõng, đau đớn, khát khao tình thương từ người cha trong vô vọng. Tất cả như một cuốn phim quay chậm với những phân đoạn loang lổ, tựa như vết dao cứa vào tận đáy tâm hồn.
Đó là những lúc ông bố lục tìm hộp đựng dế của cậu con trai rồi dùng tay đập nát từng con dế. Là những lúc ông hung dữ ném vỡ choang bể cá vàng mà đứa con rất quý, rồi dùng chân gí chết từng con cá.
Những lúc ông gọi con trai lại để ôm vào lòng, thằng bé quay đi vì sợ, ông lập tức lôi nó xềnh xệch ra sàn nhà và đánh tả tơi, rồi đi khoe với hàng xóm rằng “thằng này phải đánh nó mới bớt ngu đi”. Giữa bữa cơm, ông lấy bát cơm đánh lia lịa vào mặt con cho đến lúc mặt đứa bé bầm tím và rướm máu...
Những ký ức tuôn trào, rõ ràng, mạch lạc, mỗi hình ảnh đều gợi lại sự tổn thương, nhức nhối của đứa trẻ. Viết xong, anh được yêu cầu đọc lại và xé đi. Mỗi trang viết bị xé, anh phải tha thứ, không phải cho người cha hung dữ, mà là cho đứa trẻ vẫn đau đáu trong anh.
Suốt những năm thanh niên, anh đã mặc định rằng đứa trẻ ấy xấu xa, mang tội để đến nỗi bị đánh. Giờ là lúc anh phải tha thứ cho đứa trẻ trong tâm hồn mình. “Đứa trẻ - tôi - không có tội”.
Trở về Việt Nam, anh tiếp tục đi tìm những giải pháp cho mình. Anh gặp Gregor, bác sĩ tâm lý người Đức đang làm việc tại Bệnh viện SOS, TP.HCM. Ông giúp anh hóa giải những bế tắc trong công việc. Gần đây, những tài liệu khoa học cho anh thêm một điểm tựa: thiền là một biện pháp trị liệu tốt cho những nạn nhân của bạo hành gia đình.
Trở về
Gặp anh ở thiền viện Viên Không, Vũng Tàu, nơi anh thường lui tới mỗi dịp cuối tuần để thiền và tìm hiểu về đạo Phật, anh khoe với tôi rằng hai năm trở lại đây cuộc sống của anh đã khác trước nhiều, mà điển hình nhất là việc anh không cần dùng đến thuốc an thần nữa. Anh đã trở về nhà, đã có thể ôm bố và mẹ để trò chuyện một cách bình thường.
Anh kể: “Đó là cả một quá trình dài để tôi có thể tha thứ cho mình và rồi dần tha thứ cho bố. Tôi nhận ra ông - bố tôi - cũng bị rất nhiều áp lực từ cuộc sống. Ngang tàng là tính cách của ông. Tôi đã xóa đi những hồi ức đau buồn, thay vào đó là ký ức về những lần quan hệ tốt đẹp giữa hai bố con”.
Trước đây, mỗi lần nhớ đến bố mình, anh đau đáu câu hỏi: “Tại sao ông lại đánh một đứa trẻ 3 tuổi?”. Mỗi lần nhớ đến ông là nỗi căm thù tăng lên, có lúc anh nổi giận đến mức mờ mắt, ngạt thở. Nhưng giờ anh nhận ra: “Cuộc đời không còn bao nhiêu. Việc tôi hóa giải được những thù hằn và quay về với gia đình chính là một phần thưởng lớn mà tôi phải cảm ơn cuộc đời này. Tôi cũng gặp, tâm sự và xin lỗi em gái tôi về những đòn roi mà tôi dành cho em trong quá khứ”. Thì ra mấy chục năm qua, cùng với nỗi đau của một đứa trẻ ám ảnh vì bị cha bạo hành, còn có người em gái vẫn ôm nỗi thù hận anh trai mình...
Thiền giúp anh tĩnh tâm và hòa vào cuộc đời dễ dàng hơn. “Thắng lợi tinh thần” lớn nhất là anh không còn ghét trẻ con nữa mà thấy chúng ở đâu là anh ùa tới. Đã không dưới một lần anh dừng xe trên đường và đỡ lấy cây roi của một ông bố, bà mẹ sắp giáng xuống đứa con của họ. Nhìn cảnh ấy, có người nói với anh “rảnh rang hay sao mà lo chuyện bao đồng”.
Nhưng với người đàn ông mang nhiều ký ức về bạo hành gia đình, dù chỉ là một ngọn roi, một cái tát của người làm cha làm mẹ với con mình, cũng là một niềm đau xót khôn nguôi.
Bạn bè bảo anh là chuyên gia chống bạo hành trẻ em. Cũng đúng. Với những tư liệu, kiến thức và bài tập về tư vấn tâm lý cho những người bị ám ảnh về bạo hành trong quá khứ, anh đã giúp nhiều bạn bè, người quen biết đối mặt với thực tại và tìm cách quay về như anh. Mỗi ngày, khi lướt web, anh đều cố tìm một tổ chức chống bạo hành trẻ em tại Việt Nam, với hi vọng có thể góp một phần nào đó làm dịu đi những nỗi đau thầm kín vẫn hiện hữu trên cuộc đời này.
LƯU TRANG
Kỳ tới: ngay chính chuyên gia điều trị cho trần lâm cũng là một nạn nhân của bạo hành gia đình
..................
Ý kiến bạn đọc:
Tiếng kẻng báo động đánh vào thế giới văn minh
* Sau khi đọc xong câu chuyện về tuổi thơ buồn của tác giả, tôi thật sự không cầm nổi nước mắt. Câu chuyện thật sự gây cho tôi một cảm xúc lớn đối với tác giả, với tuổi thơ của anh. Tôi không thể nào chịu nổi hình ảnh một đứa bé chỉ vài tuổi mà phải bị giáng những trận đòn roi khủng khiếp một cách vô tội vạ như thế. Thật kinh khủng hơn là những kí ức trẻ thơ của tác giả bị bao trùm bởi những hình ảnh đen tối của sự bạo hành của ông bố " giáo sư".
Tôi nghĩ, đây không chỉ là câu chuyện buồn của chỉ riêng tác giả mà nó quả là một tiếng kẻng lớn đáng báo động về nạn bạo hành gia đình trong xã hội hiện nay. Mỗi khi đọc những câu chuyện thương tâm gây bức xúc như: chồng đánh vợ đến ngất đi hay cha đánh con không thương tiếc... tôi cho rằng đó là những hành động thô bạo nhất mà một xã hội văn minh không thể chấp nhận được. Với tư cách là một người dân, tôi mong muốn Nhà nước nên có những phương pháp cứng rắn để bảo vệ phụ nữ và trẻ em Việt Nam.
LAN THANH
* Tôi không thể tưởng tượng được người cha có thể đối xử với con trai mình như vậy. Anh là một người có nghị lực và sức mạnh tinh thần phi thường. Tuy bị bạo hành nhưng anh đã rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình. Chúc anh thành công.
BẢO KHANG
* Khi đọc xong câu chuyện của anh - hành trình đi tìm sự giải thoát cho tâm hồn của 1 đứa trẻ trong quá khứ, tôi rất xúc động, cảm phục nghị lực phi thường của anh, những tình cảm của anh dành cho các em nhỏ bị bạo hành.
Tôi tìm thấy trong anh ý nghĩa cuộc sống và thấy mình còn phải cố gắng hơn nhiều. Xin cám ơn anh! Chúc anh và gia đình luôn mạnh khỏe, anh sẽ tìm được nhiều niềm vui và yêu thương trong cuộc sống.
NGÔ THỊ LEN
* Đọc qua bài này tôi cảm thấy mình ngày xưa cũng gần giống như anh vậy. Tất nhiên là gần giống thôi vì tôi không phải bị đánh dã man như anh. Cha tôi đánh tôi vì chỉ muốn tôi khá hơn. Tuy nhiên, đôi lúc trong suy nghĩ của mình, tôi thù cha tôi lắm. Cho dù đến bây giờ , nhiều lúc ông cũng đối xử với tôi như một đứa bé của ngày xưa vậy. Ông không thể thay đổi qua bao nhiêu năm tháng.
Càng đọc bài này tôi càng cảm thấy anh là người vô cũng đau khổ và bất hạnh, có lẽ khó bắt gặp những đứa trẻ nào có cuộc đời như anh. Quả thật cuộc đời bất hạnh nhất là khi đứa bé không có tuổi thơ thực sự, vì tuổi thơ đã bị đánh cắp. Chúc anh luôn mạnh mẽ và tin yêu cuộc sống hơn. Chào anh
TRẦN HÙNG
Quang
20-03-2010, 03:06 AM
Cứ bảo Mỹ luật khắt khe hơi tí là cảnh sát đến hỏi chuyện nhưng những trường hợp thế này thì ông bố đáng đi tù quá còn gì.
Đồng ý với em là mình cứu mình. Thay vì kể lể với bác sỹ tâm lý thì chị dùng cách viết ra cho mình đọc. Khi viết ra có lẽ mình tự nhiên phải tìm lý lẽ, giãi bày, sắp xếp ý nghĩ, mổ xẻ câu chuyện, nên nó nhẹ đi phần nào.
Chị thì thấy cái chuyện bác sỹ tâm lý chảng hiệu quả tý nào, chị thấy đa phần họ đưa ra những gợi ý không phù hợp với mình. Hoặc là do mình nhiều mục tiêu quá, có những thứ làm mính stress, họ bảo quẳng đi, take it easy đi, nhưng mình không thể quẳng đi được. Đại loại thế. Chị thấy họ không hiểu issue của mình bẳng bản thân mình.
Mà gia đình thì nhiều khi mình lại không muốn làm khổ gia đình bằng những lo lắng của mình. Chẳng hạn có một số lần chị đi thi xyz, bố chị bồn chồn suốt cả thời gian exam, đứng lên ngồi xuống, không làm được bất cứ việc gì, hoặc lần mình vào viện sinh em bé, từ lúc vào labor là ông già đi đi lại lại như duyệt binh trong nhà, cho đếnn khi có tin báo là done. Thử hỏi như vậy mỗi lần có thêm khó khăn làm sao mình dám dump ra nữa.
Tóm lại chị vẫn không có giải pháp, ngoài việc cứ đâm đầu vào problems, may mình đủ khỏe thì nó chết. Chắc thế nên mình là số con lừa.
Chắc cũng tùy người chị ạ. Riêng kinh nghiệm bản thân em (tự cho mình cũng có personal problems khá serious) thì hoàn toàn khác. Sau 2 buổi trò chuyện, giải bày với Psy.D (chủ yếu là cô ấy nghe mình nói) thì thấy đã ok hơn và thấy gặp tiếp thì mất thời gian quá ( one hour per week), với lại không muốn nói về những cái buồn chán đó nữa cho nên đâm đầu vào học và làm việc. Lạ 1 điều là càng khủng hoảng càng làm việc hiệu quả.
Em chỉ rút ra 1 điều là mình cứu mình là tốt nhất.
---------
Chiqui02
20-03-2010, 04:44 AM
Ơ, bên cạnh physical health thì mental health là cực kỳ quan trọng. Hình như VN đang lo no cơm ấm áo nên ít bác sỹ + treatment. Chân tay sứt mẻ còn băng bó và cấy implant được. Brain bị sứt mẻ thì nan giải hơn nhiều. Hiện giờ các hãng dược đều chạy đua dữ dội về các loại thuốc chữa brain disorder. Bị cảm cúm thì uống Tamiflu một vài lần là hết. Còn nếu dính vào brain disorder thì hầu như phụ thuộc vào thuốc đến cuối đời.
Có trường hợp người bạn - người thực việc thực để minh họa. Bạn này từ nhỏ đến đại học đều học giỏi, healthy, gia đình happy - everything great. Thời gian tốt nghiệp suffer 2 khủng hoảng mà hầu như mọi người đều đối mặt.
1 là chống lầy. Phổ thông + đại học thì bố mẹ ra sức cấm đoán chuyện yêu đương, bắt tập trung vào học cho giỏi. Tốt nghiệp đại học 1 phát là các cụ chuyển tông: sao không có thằng nào vậy, bao giờ mới đi lấy chồng? Các cụ còn ra sức giới thiệu hết chàng này đến chàng nọ nữa. Mỗi lần giới thiệu là 1 lần cực hình. Có lần "bà mối" (là bà đồng nghiệp của mẹ) dẫn candidate đến mà bạn không mặc quần áo đẹp và make-up để ra tiếp, "bà mối" kéo bạn ra mắng: ăn mặc trang điểm thế này à? Blah blah... Có lần bạn tức quá còn hét ầm lên làm cả khu tập thể nghe thấy. Chính ra ở VN phải xếp sức ép lập gia đình từ gia đình và xã hội là một dạng bạo hành tinh thần mới đúng.
2 là sự nghiệp. Bạn đi học exchange ở Mỹ 1 năm nên tốt nghiệp sau bạn bè. Mọi người đã có chỗ làm yên ấm hết rồi mà bạn thì mới tốt nghiệp. Gia đình lại muốn bạn thi vào Bộ XYZ nên bạn ở nhà luyện công 1 năm để thi vào Bộ. Ở VN thì việc thi vào các Bộ ít phụ thuộc vào competency nên bạn không đỗ. Vậy là bạn trễ 2 năm + nỗi thất vọng vì không làm thỏa mãn kỳ vọng của bố mẹ.
Sau này theo lời bạn kể thì thời kỳ khủng hoảng đó có thể coi là giai đoạn trigger. Những năm sau đó bạn vẫn đi làm, lấy chồng, chỉ có biểu hiện over-anxiety. Mỗi lần như vậy mọi người lại mắng: toàn chuyện linh tinh, lo vớ vẩn. Giai đoạn bệnh bắt đầu và hình thành kéo dài khoảng 3-4 năm. Khi sang đến nước ngoài thì bệnh vào giai đoạn nặng. Bác sỹ Tây xác định bạn bị OCD (Obsessive–compulsive disorder http://en.wikipedia.org/wiki/Obsessive%E2%80%93compulsive_disorder#Alternative_ drug_treatments) và buộc phải sống phụ thuộc vào thuốc. Bệnh này không đến mức tay đếm lá chân đá ống bơ nhưng làm cho cuộc sống của người bệnh, và đặc biệt là người thân khá vất vả. Phải tuyệt đối tránh lo âu, buồn bực =>
+ người thân (cụ tỉ là chồng) phải luôn ngọt ngào và chiều chuộng :P
+ không làm những việc có pressure (không biết trên đời có bao nhiêu job như vậy), kể cả đi thi các cuộc thi cũng không được => khỏi đi học lấy degree, certificate hay professional qualification.
Google: OCD sẽ ra rất nhiều hits. Trên youtube còn có rất nhiều video minh họa về OCD. Bệnh này không phải là hiếm.
Đấy là ví dụ đời thường về việc sức ép tâm lý kéo dài có thể gây thành bệnh lý như thế nào. Não cũng cần được tập thể dục, nghỉ ngơi, chăm sóc và maintain để hoạt động lâu dài.
dirosemimi
20-03-2010, 07:14 AM
Chị có cách giải quyết khủng hoảng khá giống em. Em cũng viết, phân tích, mổ xẻ, tìm nguyên nhân và giải pháp khắc phục. Càng suy nghĩ thấu đáo, mình sẽ biết cách tìm ra hướng đi, lối thoát tốt nhất cho bản thân.
Em cũng không nghĩ là nên tâm sự toàn bộ với gia đình, vì cũng giống như chị, không muốn người thân lo lắng vì mình và người thân ở xa nên đâu hiểu hết đựoc mọi thứ.
Nếu mình có tâm lý moving forward, positive thinking, goal and passion for something (else) thì chắc chắn sẽ vượt qua.
--------
Đồng ý với em là mình cứu mình. Thay vì kể lể với bác sỹ tâm lý thì chị dùng cách viết ra cho mình đọc. Khi viết ra có lẽ mình tự nhiên phải tìm lý lẽ, giãi bày, sắp xếp ý nghĩ, mổ xẻ câu chuyện, nên nó nhẹ đi phần nào.
Chị thì thấy cái chuyện bác sỹ tâm lý chảng hiệu quả tý nào, chị thấy đa phần họ đưa ra những gợi ý không phù hợp với mình. Hoặc là do mình nhiều mục tiêu quá, có những thứ làm mính stress, họ bảo quẳng đi, take it easy đi, nhưng mình không thể quẳng đi được. Đại loại thế. Chị thấy họ không hiểu issue của mình bẳng bản thân mình.
Mà gia đình thì nhiều khi mình lại không muốn làm khổ gia đình bằng những lo lắng của mình. Chẳng hạn có một số lần chị đi thi xyz, bố chị bồn chồn suốt cả thời gian exam, đứng lên ngồi xuống, không làm được bất cứ việc gì, hoặc lần mình vào viện sinh em bé, từ lúc vào labor là ông già đi đi lại lại như duyệt binh trong nhà, cho đếnn khi có tin báo là done. Thử hỏi như vậy mỗi lần có thêm khó khăn làm sao mình dám dump ra nữa.
Tóm lại chị vẫn không có giải pháp, ngoài việc cứ đâm đầu vào problems, may mình đủ khỏe thì nó chết. Chắc thế nên mình là số con lừa.
dirosemimi
20-03-2010, 07:25 AM
Em cũng nói thêm là em hoàn toàn không phủ nhận sự hữu ích của các chuyên viên tâm lý, bác sĩ tâm lý, và sự nâng đỡ của người thân, bạn bè. Có người trong biến cố vẫn có khả năng chống chọi, có người hoàn toàn suy sụp. Nhưng cái quan trọng whoever you are and whatever problems you might have, just make sure you always want to move on and take actions.
LIFE GOES ON ( Emily's story- cô bé khiếm thị ở Harvard )
Xin phép cả nhà được lôi câu chuyện cũ ra đây để động viên tinh thần các bạn trẻ, dù có khó khăn đến đâu chắc cũng khó thể so sánh với những gì những nhân vật trong 2 post này trải qua. Chỉ hy vọng tinh thần chiến đấu kiên cường sẽ được nhân lên trong cuộc sống hàng ngày, để mỗi người vượt qua chính mình.
Emily's Story: Finding a path through Harvard Yard
http://www.vietmba.com/showthread.php?t=2477&highlight=harvard
Tackling freshman year against the odds
http://www.boston.com/news/specials/...rt_one?mode=PF
A life-or-death battle begins
http://www.boston.com/news/specials/emily/part_two/
Pushed to the brink by pain
http://www.boston.com/news/specials/emily/part_three/
LIFE GOES ON
See the enthusiasm, confidence and tenacity on his face? Can we ever be distressed, impatient or complaining for frivolous reasons after witnessing this?
Miracle Man Walks Again Monday, July 9, 2007
http://www.metro.co.uk/weird/56500-miracle-man-walks-again
He survived against all the odds; now Peng Shu Lin has astounded doctors by learning to walk again.
When his body was cut in two by a lorry in 1995, it was little short of a medical miracle that he lived. It took a team of more than 20 doctors to save his life. Skin was grafted from his head to seal his torso? But the legless Mr Peng was left only 78cm ( 2ft 6in ) tall.
http://http://www.fortunewatch.com/wp-content/uploads/2007/12/cid_image001_jpg01c81a32.jpg
http://http://img.metro.co.uk/i/pix/2007/07/HalfMan2_450x400.jpg
Peng Shulin, wearing new trainers, works on learning to walk again
The bionic legs mimic the way Peng's limbs would have worked
But recently, he began exercising his arms, building up the strength to carry out everyday chores such as washing his face and brushing his teeth.
Doctors at the China Rehabilitation Research Centre in Beijing found out about Mr Peng's plight late last year and devised a plan to get him up walking again.
They came up with an ingenious way to allow him to walk on his own, creating a sophisticated egg cup-like casing to hold his body with two bionic legs attached to it.
He has been taking his first steps around the centre with the aid of his specially adapted legs and a resized walking frame.
Mr Peng, who has to learn how to walk again, is said to be delighted with the device. What Self Confidence!
" Call it Self Confidence, Determination, Personal Development, Goal Achievement or whatever, all these have a lot to do with all departments of your life, leave alone..." MBA journey......."
Mình thì không muốn so sánh vì khó mà có thể nói thế nào mới là mức depression, nhưng mình đã từng bị depressed dạng nhẹ. Thế nào mới gọi là depress (thay vì chỉ là stress out từ việc học hành, xa nhà) vì mình bị khi mình đã đi được 1 thời gian kha khá rồi.
- Có ý nghĩ làm đau mình: chưa đến mức định tự tử nhưng thèm lấy dao rạch tay mình.
- Cảm thấy cuộc sống chả có ý nghĩa gì để sống tiếp.
- Muốn thoát ra nhưng không thoát được. Ngủ triền miên, mỗi khi thức dậy lại không hiểu mình sống để làm gì.
- Lên mạng làm test, làm xong nó bảo: đi bác sĩ, hi hi.
Thật sự là trong cuộc đời mình chưa bao giờ trải qua cảm giác kinh khủng ấy. Nó giống như là trong mình có 2 con người, 1 thì muốn chiến đấu, 1 thì muốn buông xuôi, lúc nào cũng vậy. Khi mình đi học không ai biết mình có vấn đề, nhưng cứ đêm xuống là nước mắt chan hòa, đầu óc lúc nào cũng nghĩ làm sao rạch cho mình 1 nhát (không đùa đâu nhá). Đến lúc đấy mình mới hiểu và thông cảm cho những người bị bệnh và phải có thuốc, vì thật sự không trải qua không hiểu nổi.
Nên thực ra nếu nói cần bác sĩ tâm lý là dạng nặng hơn là stressed out công việc học hành xa nhà cô đơn. Depression thật ra là 1 loại bệnh khi mà chemical trong brain bị mất cân bằng. Thuốc đơn giản chỉ là để giúp nó cân bằng trở lại.
Cám ơn chia sẻ rất chân tình của PA và nó khẳng định một lần nữa cần có người có chuyên môn để giúp đỡ ( và không phải bao giờ bạn cũng tìm ra đúng thầy, đúng thuốc ngay-vì đâu phải cứ ở Mỹ là bác sỹ có trình cao đâu- nhưng may mắn là với thị trường và xã hội như ở Mỹ, nếu bạn tìm, hy vọng chắc sẽ có người có chuyên môn phù hợp giúp bạn, còn với giá nào lại là câu chuyện khác), và giúp bạn vượt qua giai đoạn có những thay đổi, biến chuyển khác thường này.
Nó có thể là thuốc để bù đắp thành phần thiếu hụt mà cơ thể lúc đó không thể tự tạo ra được, hoặc là bác sỹ tâm lý - giúp làm lành những sang chấn về tinh thần, hay đơn giản là hướng dẫn một cách có hiểu biết để giúp cơ thể, đầu óc vượt qua giai đoạn " dao động với biên độ lớn hơn bình thường này" cho đến khi cơ thể có thể nội sinh được những thành phần sinh hóa cần thiết để tạo lập và duy trì cân bằng mới ??? Mình không biết, chỉ đơn giản nghĩ vậy.
Cơ địa mỗi người mỗi khác nên có lẽ vấn đề và giải pháp cũng không giống nhau, nhưng chắc chắn giai đoạn " tây tây" này nếu có- Bạn hoặc ai đó quanh bạn cần có sự trợ giúp. Đừng bỏ qua và chủ quan coi thường nó, hãy và tìm sự trợ giúp, người lắng nghe bạn, hãy nói ra, chia sẻ những suy nghĩ của bạn với người thân hay bạn bè mà bạn tin tưởng, có thể điều ấy có ích cho bạn.
little.nemo
24-03-2010, 11:23 AM
Gì mà có ý nghĩ muốn tự làm đau mình ghê thế. Hóa ra em thuộc loại thần kinh thép. Nặng nhất chỉ là mất ngủ thôi.
Mình thì không muốn so sánh vì khó mà có thể nói thế nào mới là mức depression, nhưng mình đã từng bị depressed dạng nhẹ. Thế nào mới gọi là depress (thay vì chỉ là stress out từ việc học hành, xa nhà) vì mình bị khi mình đã đi được 1 thời gian kha khá rồi.
- Có ý nghĩ làm đau mình: chưa đến mức định tự tử nhưng thèm lấy dao rạch tay mình.
- Cảm thấy cuộc sống chả có ý nghĩa gì để sống tiếp.
- Muốn thoát ra nhưng không thoát được. Ngủ triền miên, mỗi khi thức dậy lại không hiểu mình sống để làm gì.
- Lên mạng làm test, làm xong nó bảo: đi bác sĩ, hi hi.
Thật sự là trong cuộc đời mình chưa bao giờ trải qua cảm giác kinh khủng ấy. Nó giống như là trong mình có 2 con người, 1 thì muốn chiến đấu, 1 thì muốn buông xuôi, lúc nào cũng vậy. Khi mình đi học không ai biết mình có vấn đề, nhưng cứ đêm xuống là nước mắt chan hòa, đầu óc lúc nào cũng nghĩ làm sao rạch cho mình 1 nhát (không đùa đâu nhá). Đến lúc đấy mình mới hiểu và thông cảm cho những người bị bệnh và phải có thuốc, vì thật sự không trải qua không hiểu nổi.
Nên thực ra nếu nói cần bác sĩ tâm lý là dạng nặng hơn là stressed out công việc học hành xa nhà cô đơn. Depression thật ra là 1 loại bệnh khi mà chemical trong brain bị mất cân bằng. Thuốc đơn giản chỉ là để giúp nó cân bằng trở lại.
Gì mà có ý nghĩ muốn tự làm đau mình ghê thế. Hóa ra em thuộc loại thần kinh thép. Nặng nhất chỉ là mất ngủ thôi.
Yeah, thế mới gọi là mất cân bằng. Down là 1 chuyện, còn depressed là phải chữa.
Mà chị là mới bị nhẹ đấy. Nặng là lên báo như mấy bạn kia kìa. Chưa qua thì chả hiểu sao lại thế.
brown sugar
24-03-2010, 04:40 PM
Mình có thể hiểu được cảm giác của bạn PA, nhất là ý nghĩ muốn làm đau mình (theo mình là tiềm thức tìm cách giải tỏa, phát tín hiệu cấp cứu nhưng vì thực sự không tìm được cách thức positive nên bị lệch kênh=> hi vọng nỗi đau thể xác có thể substitute nỗi đau tinh thần). Cái này hơi giống hồi bé, mỗi lần sợ kim tiêm thì quay đầu đi, tự véo mình ở chỗ nào đấy để không nghĩ đến cái kim tiêm nữa.;-)
Dĩ nhiên, thời điểm thay đổi cuộc sống, học hành xa nhà.... là thời điểm dễ bị khủng hoảng nhưng depression có thể xảy ra bất cứ lúc nào, thậm chí khi mà người ngoài nhìn vào đều thấy cuộc sống của bạn mỹ mãn cả! Và có lẽ lúc đó còn khó hơn vì tìm được người hiểu và chia sẻ không đơn giản ;-) ;-)
Mình có thể hiểu được cảm giác của bạn PA, nhất là ý nghĩ muốn làm đau mình (theo mình là tiềm thức tìm cách giải tỏa, phát tín hiệu cấp cứu nhưng vì thực sự không tìm được cách thức positive nên bị lệch kênh=> hi vọng nỗi đau thể xác có thể substitute nỗi đau tinh thần). Cái này hơi giống hồi bé, mỗi lần sợ kim tiêm thì quay đầu đi, tự véo mình ở chỗ nào đấy để không nghĩ đến cái kim tiêm nữa.;-)
Dĩ nhiên, thời điểm thay đổi cuộc sống, học hành xa nhà.... là thời điểm dễ bị khủng hoảng nhưng depression có thể xảy ra bất cứ lúc nào, thậm chí khi mà người ngoài nhìn vào đều thấy cuộc sống của bạn mỹ mãn cả! Và có lẽ lúc đó còn khó hơn vì tìm được người hiểu và chia sẻ không đơn giản ;-) ;-)
Bình nói rất chính xác đấy. Lúc đấy đơn giản là cái đau tinh thần nó hiện hữu mạnh quá, không giải tỏa được thì người ta có cảm giác muốn làm đau physically (chứ không phải tìm cảm giác mạnh đau:P). Thật ra cứ hình dung khi mình bị đau rất đau ở 1 chỗ thì những chỗ khác chả là cái đinh gỉ gì dù bình thường bị chọc kim vào là hết vía ấy.
Đoạn cuối thì bạn Bình nói càng chính xác. Mình cũng đã từng chia sẻ là gia đình bạn bè không sống xa nhà không hiểu được hoàn cảnh. Ở nhà có khi gọi bạn đi làm cốc cafe khóc lóc 1 hồi là đỡ. Khi mình ở bên này có tâm sự thì mọi người cũng uh biết thế thôi, tệ hơn thì còn phang 1 câu kiểu: sướng quá không biết hưởng. Vả lại bạn bè gia đình đều là "bác sĩ tâm lý vườn" kiểu tâm tình cho thỏa chứ không phải là người có chuyên môn để khơi gợi câu chuyện hay giúp mình nhìn ra những khía cạnh khác của vấn đề. Mình cũng thế thôi, bạn tâm sự thì cũng an ủi, tư vấn "vườn" chứ nào có biết có tác dụng gì không. Đâm ra có khi tâm sự lại thấy mình tội lỗi kiểu: hay mình sướng thật mà cóc biết. Sao mà giờ này còn khóc lóc khi ở châu Phi người ta.. chết đói. Đại loại thế. Bình thường sợ chết yêu cuộc sống thế mà đến lúc đấy thấy đúng là chết cũng chả tệ hơn thế được (he he). Thế mới hiểu sao các cô các anh ở lầu son gác tía mà lúc cô đơn, không có phương hướng trong cuộc sống thì tự tử, hay nhiều người lúc đó bắt đầu tìm đến tôn giáo như 1 chỗ dựa. Mất phương hướng kiểu tôi là ai, tôi sống cho điều gì, cho ai thực ra cực kỳ tồi tệ. Chứ với mình thì kiểu thi trượt, hay nhiều thứ phải làm quá thì bị stressed chứ không bị depressed vì thật ra lại là có mục đích, có mục tiêu để hướng tới.
Tuy nhiên mình cũng nhắc lại là depress là dạng nặng của trầm cảm, chứ không phải chỉ đơn giản là xa nhà, buồn, cô đơn. Cái này thường xảy ra khi có 1 biến cố nào đó nặng, cộng dồn những thứ khác lại khiến depression xảy ra. Còn thì những yếu tố buồn, cô đơn, mệt mỏi thì có, nhưng mà được đi chơi về khéo lại cười tít mắt.
little.nemo
25-03-2010, 12:43 AM
Cá nhân mình thì cũng từng trải qua nhiều biến cố lúc sang Mỹ. Cũng từng buồn, từng cô đơn, từng thất vọng, nói chung là đủ cả. Nhưng mình được cái lúc nào cũng tỉnh táo, cộng với bản tính lạc quan yêu đời vốn là cái tính trời cho, nên mình vượt qua được mọi việc một cách khá nhanh.
Theo mình thì nên phân biệt một số thay đổi nó tác động đến nhân sinh quan của mình và từ đó gây ra depression nếu có.
1. Thay đổi do chúng ta chuyển từ VN sang Mỹ sống.
2. Thay đổi do chúng ta đã lớn lên (vượt qua cái mốc 30 tuổi) và gia đình cũng như xã hội sẽ expect nhiều hơn từ chúng ta. Việc không đáp ứng được expectation của gia đình và xã hội, cũng như của cá nhân chúng ta, sẽ làm chúng ta stressful và từ từ đi vào depression.
Phần nhiều chúng ta hay focus vào vấn đề số (1) nêu trên mà quên mất vấn đề số (2). Chúng ta cho rằng chúng ta xa nhà, rồi xa gia đình, rồi việc hòa nhập vào cuộc sống mới làm chúng ta cảm thấy không thể cáng đáng nổi. Nhưng mình thấy cái phần thứ (2) nói trên nó có 50% weight trong cái stress mà chúng ta đang đương đầu.
Đa số chúng ta đi học MBA ở độ tuổi gần 30. Tuổi 30 là cái mốc của nhiều sự thay đổi cho dù chúng ta đang ở đâu. Nếu bạn không đi Mỹ học mà vẫn ở Vn thì bạn vẫn chịu nhiều áp lực như thường. Gia đình lúc này nhìn bạn như một adult thực sự, expect bạn behave một cách mature, expect bạn give back (lập gia đình sinh con đẻ cái, chăm sóc con cái, chăm sóc bố mẹ già). Bạn không thể giở cái giọng "em còn bé lắm" ra mà excuse cho những hành động hay quyết định thiếu mature của bạn nữa. Bạn không thể khóc lóc và đòi hỏi "cả thế giới phải ngừng quay" để quan tâm an ủi tới nhu cầu tình cảm của bạn nữa. Bạn phải nghĩ rằng bạn cần quan tâm đến nhu cầu tình cảm của bố mẹ hay em hoặc con cháu của bạn thì đúng hơn. Thử tưởng tượng ba mẹ của chúng ta mà suốt ngày khóc lóc than thở với chúng ta lúc chúng ta còn bé thì chúng ta có sống nổi không? Ba mẹ chúng ta cũng từng ở vào vị trí của chúng ta, cũng lo cơm áo gạo tiền, nuôi dạy con cái. Họ cũng áp lực, và họ đã vượt qua. Nay đến lượt chúng ta, phải "pay our due". Chúng ta không thể expect người khác sẽ đứng ra cover cho chúng ta nữa, mà phải nghĩ đến việc nay đến lượt chúng ta đứng ra cover cho người khác trong gia đình.
Còn xã hội ư, bạn 30 tuổi, họ xem bạn là lực lượng lao động chính của xã hội, họ expect bạn produce (deliver work result, make things happen, chứ không chỉ là learning nữa) và give back (đóng góp vào việc quản lý và đào tạo workforce cho xã hội, đóng góp những ý tưởng và hành động làm cho xã hội tốt hơn).
Đấy, cho dù ở Mỹ hay ở Vn thì chúng ta cũng chịu những áp lực tương tự thôi. Thế nên nhiều lúc thần kinh căng thẳng, mình hay tự hỏi là, có thật là do cuộc sống ở Mỹ nó làm mình căng thẳng? Hay là do mình chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho cái tuổi 30 này? Sau khi phân tích như thế, mình cho rằng áp lực là chuyện tự nhiên, như chuyện chúng ta lớn lên rồi già đi, và mình chấp nhận nó một cách vui vẻ. Tuổi 30 cần chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho những khoảng trống cô đơn không thể lấp đầy. Chúng ta có trách nhiệm gia đình và trách nhiệm xã hội, và chúng ta không thể than vãn và trốn tránh nữa. Chúng ta âm thầm gặm nhấm nó, rồi tìm ra cách để produce một cách hiệu quả hơn. Nghĩ được như thế thì mình thấy mình proactive hơn trong mọi việc, và vì proactive nên mình dễ đạt được thành công hơn và happy hơn.
Bình nói rất chính xác đấy. Lúc đấy đơn giản là cái đau tinh thần nó hiện hữu mạnh quá, không giải tỏa được thì người ta có cảm giác muốn làm đau physically (chứ không phải tìm cảm giác mạnh đau:P). Thật ra cứ hình dung khi mình bị đau rất đau ở 1 chỗ thì những chỗ khác chả là cái đinh gỉ gì dù bình thường bị chọc kim vào là hết vía ấy.
Đoạn cuối thì bạn Bình nói càng chính xác. Mình cũng đã từng chia sẻ là gia đình bạn bè không sống xa nhà không hiểu được hoàn cảnh. Ở nhà có khi gọi bạn đi làm cốc cafe khóc lóc 1 hồi là đỡ. Khi mình ở bên này có tâm sự thì mọi người cũng uh biết thế thôi, tệ hơn thì còn phang 1 câu kiểu: sướng quá không biết hưởng. Vả lại bạn bè gia đình đều là "bác sĩ tâm lý vườn" kiểu tâm tình cho thỏa chứ không phải là người có chuyên môn để khơi gợi câu chuyện hay giúp mình nhìn ra những khía cạnh khác của vấn đề. Mình cũng thế thôi, bạn tâm sự thì cũng an ủi, tư vấn "vườn" chứ nào có biết có tác dụng gì không. Đâm ra có khi tâm sự lại thấy mình tội lỗi kiểu: hay mình sướng thật mà cóc biết. Sao mà giờ này còn khóc lóc khi ở châu Phi người ta.. chết đói. Đại loại thế. Bình thường sợ chết yêu cuộc sống thế mà đến lúc đấy thấy đúng là chết cũng chả tệ hơn thế được (he he). Thế mới hiểu sao các cô các anh ở lầu son gác tía mà lúc cô đơn, không có phương hướng trong cuộc sống thì tự tử, hay nhiều người lúc đó bắt đầu tìm đến tôn giáo như 1 chỗ dựa. Mất phương hướng kiểu tôi là ai, tôi sống cho điều gì, cho ai thực ra cực kỳ tồi tệ. Chứ với mình thì kiểu thi trượt, hay nhiều thứ phải làm quá thì bị stressed chứ không bị depressed vì thật ra lại là có mục đích, có mục tiêu để hướng tới.
Tuy nhiên mình cũng nhắc lại là depress là dạng nặng của trầm cảm, chứ không phải chỉ đơn giản là xa nhà, buồn, cô đơn. Cái này thường xảy ra khi có 1 biến cố nào đó nặng, cộng dồn những thứ khác lại khiến depression xảy ra. Còn thì những yếu tố buồn, cô đơn, mệt mỏi thì có, nhưng mà được đi chơi về khéo lại cười tít mắt.
Cái thứ 2 thì Lê nói đúng. Chị vẫn nói rằng depression không phải chỉ bị tạo ra bởi cuộc sống xa nhà hay cô đơn, vì bọn Mỹ sống ngay nước nó mà vẫn bị đầy ra đấy thôi. Nên thực ra nguyên nhân xa nhà hay cô đơn chỉ là 1 phần nổi.
Phần chìm, như Lê nói, con người thay đổi, expectation và trách nhiệm cũng thay đổi.
Tuy nhiên khi giải quyết với nó thế nào thì chị lại không đồng ý giữa việc ở VN và Mỹ không khác gì nhau. Khi mình ở cái tuổi "dở dở ương ương" này, nhất là lúc đi tìm việc chưa kiếm ra tiền, trách nhiệm thấy chưa vác được nhiều, lại không thể "khóc lóc" hay cư xử như 1 đứa trẻ con nữa, thì cái bệ đỡ tinh thần từ gia đình và xã hội rất quan trọng nhưng lại là cái thiếu ở nước Mỹ. Lúc này các yếu tố xa nhà, cô đơn, bất lực mới bắt đầu nổi lên mãnh liệt và đẩy mình xuống. Bản thân các yếu tố ấy không phải là nguyên nhân chính gây ra khủng hoảng, nhưng khi có khủng hoảng rồi thì nó nhảy vào "ăn theo". Nói như kiểu nhiều virus không gây chết người, nhưng cơ thể đang yếu có virus cái là hỏng ngay.
Tuy nhiên cái này mỗi người 1 khác, có người yếu người mạnh. Có người nhạy cảm với 1 số điều này hơn 1 số điều khác. Nếu cái điểm yếu của mình bị trigger (mặc dù có khi nó chả là gì so với người khác) thì khủng hoảng sẽ xảy ra. Nên khi mình bị depress, người ta chỉ bắt bệnh dựa vào symptom của mình, chứ không phải căn nguyên dẫn đến depress vì căn nguyên đấy với mỗi người 1 khác, ảnh hưởng cũng khác nhau. Ngược lại thì Việt Nam khi tâm tình mọi người lại hay mổ xẻ cái lý do thay vì cái symptoms, mổ xẻ xong có khi kết luận "thế có gì mà ầm ĩ, người này người kia còn khổ hơn:P". Mình cho rằng cái quan trọng là cảm xúc của người ta thế nào chứ không phải là phân biệt rạch ròi lý trí là người ta nên cảm thấy thế nào. Có nhà vợ chồng đánh chửi nhau xong yêu nhau hơn, có người chỉ cần 1 câu nói nặng là đủ để ra đi. Khó lòng mà phân tích cái căn nguyên cái nào nặng nhẹ hơn. You feel what you feel, not what you should feel.
little.nemo
25-03-2010, 03:04 AM
Hiểu được căn nguyên thì mới phòng tránh được diễn biến xấu chứ. Đợi đến lúc lâm bệnh rồi thì ôi thôi, depression khó chữa hơn bất cứ bệnh gì trên đời. Topic này là "chuẩn bị tâm lý", thì mình nên hiểu các nguồn cơn nhằm tránh việc để cho tâm lý bản thân escalate lên tới mức bệnh. Phòng bệnh thì tốt hơn là chữa bệnh.
Hiểu được nguyên nhân của mọi việc cũng giúp mình tỉnh táo, tránh make immature decision để cho tình hình xấu càng xấu thêm. Chung quy lại thì cũng là việc manage expectation thôi, như người Việt mình vẫn hay nói "biết đủ tức đủ".
Trên forum mình thì hy vọng chưa có ai lên đến mức "bệnh".
Hiểu được căn nguyên thì mới phòng tránh được diễn biến xấu chứ. Đợi đến lúc lâm bệnh rồi thì ôi thôi, depression khó chữa hơn bất cứ bệnh gì trên đời. Topic này là "chuẩn bị tâm lý", thì mình nên hiểu các nguồn cơn nhằm tránh việc để cho tâm lý bản thân escalate lên tới mức bệnh. Phòng bệnh thì tốt hơn là chữa bệnh.
Hiểu được nguyên nhân của mọi việc cũng giúp mình tỉnh táo, tránh make immature decision để cho tình hình xấu càng xấu thêm. Chung quy lại thì cũng là việc manage expectation thôi, như người Việt mình vẫn hay nói "biết đủ tức đủ".
Trên forum mình thì hy vọng chưa có ai lên đến mức "bệnh".
À hiểu căn nguyên là mình hiểu với mình thôi, vì chỉ có mình mới biết cái gì trigger mình nhất. Còn là phương pháp điều trị bên ngoài ấy, để nhận biết 1 người có depress hay không thì phải dựa vào symptom, nhưng người Việt mình thì vì cái này nó mới quá nên đa phần dựa vào nguyên nhân để suy ra xem người này có đến mức là bị trầm cảm không:P. Thế nên các comment kiểu: khổ thế ăn thua gì, hay người nọ người kia khổ hơn nhiều, hay ở Mỹ còn kêu khổ gì rất nhiều và nó đôi khi khiến người bị trầm cảm dừng lại không reach out ra với người thân bạn bè nữa.
Còn việc phòng bệnh thực ra nó cũng giống con gà với quả trứng. Chưa bị chưa hiểu cái nào là cái có thể đẩy mình vào depression, hiểu được thì.. cũng có vấn đề rồi.
Ngày xưa comment chị hay được nghe nhất là: không hình dung nổi PA mà cũng trầm cảm, hay yếu đuối, hay kém thế, vv. Mình còn chả hình dung ra mình thế kia mà.
hnguyen
25-03-2010, 11:18 AM
Các bác nam và các bác nữ thân mến,
Khi stressful quá trằn trọc suy nghĩ mông lung thì mình có lời khuyên thế này:
1) Mua mấy chai vang đỏ để dành ở trong tủ lạnh. Stress mà khó ngủ thì lấy ra uống chút sẽ có tác dụng an thần gây ngủ rất tốt. Ngày mai trời lại sáng. :)
Hay uống bia cũng tốt :)
2) Thể dục thể thao helps!
Hai cách trên để giải quyết chớp nhoáng cho đỡ gây ra nguy hiểm.
Còn về lâu dài thì phải phải tu luyện thôi. Khó lắm thay!
tmnguyen
25-03-2010, 01:11 PM
:-bd Tập thể dục mổi buổi sáng là okay.
Các bác nam và các bác nữ thân mến,
Khi stressful quá trằn trọc suy nghĩ mông lung thì mình có lời khuyên thế này:
1) Mua mấy chai vang đỏ để dành ở trong tủ lạnh. Stress mà khó ngủ thì lấy ra uống chút sẽ có tác dụng an thần gây ngủ rất tốt. Ngày mai trời lại sáng. :)
Hay uống bia cũng tốt :)
2) Thể dục thể thao helps!
Hai cách trên để giải quyết chớp nhoáng cho đỡ gây ra nguy hiểm.
Còn về lâu dài thì phải phải tu luyện thôi. Khó lắm thay!
Thế này khéo đỡ trầm cảm thì lại thành.. nghiện rượu bia ấy nhở?
bellevie
25-03-2010, 01:36 PM
Các bác nam và các bác nữ thân mến,
Khi stressful quá trằn trọc suy nghĩ mông lung thì mình có lời khuyên thế này:
1) Mua mấy chai vang đỏ để dành ở trong tủ lạnh. Stress mà khó ngủ thì lấy ra uống chút sẽ có tác dụng an thần gây ngủ rất tốt. Ngày mai trời lại sáng. :)
Hay uống bia cũng tốt :)
2) Thể dục thể thao helps!
Hai cách trên để giải quyết chớp nhoáng cho đỡ gây ra nguy hiểm.
Còn về lâu dài thì phải phải tu luyện thôi. Khó lắm thay!
Bình thường mình cứ uống tí bia rượu vào thì mắt muốn sụp xuống. Ấy nhưng hôm nào cố tính uống để ngủ cho ngon thì y như rằng là lại tỉnh như sáo sậu. Chán thế chứ.
newhaven07
27-03-2010, 08:18 PM
Không biết em Hiển có đang đùa hay không mà lại khuyên mọi người dùng bia/ rượu giải sầu???
Ý kiến cá nhân của mình: Depression là bệnh, và one definitely needs to seek for help from the professionals. Ngoài ra không nên có bất cứ sự so sánh nào về khả năng chịu stress của mỗi người. Tùy theo giai đoạn của cuộc sống và hoàn cảnh riêng mà mỗi người sẽ có một khả năng và ranh giới chịu đựng khác nhau.
hnguyen
28-03-2010, 09:43 PM
Chị Hồng và Phương Anh thân mến,
Rượu vang đỏ nhẹ giải stress và tốt cho tim. Uống khoảng 1 chén trước khi đi ngủ cho người hoạt động đầu óc căng thẳng là tốt.
Đây là một bài viết về tác dụng tốt và không tốt của red wine:
http://www.meteck.org/wine.html
Còn uống vodka hay uống rượu bia vô độ thì đương nhiên là không tốt rôi. :)
Bản thân em không uống rượu bia mấy mặc dù hồi trước khá rành. :)
Chị Hồng và Phương Anh thân mến,
Rượu vang đỏ nhẹ giải stress và tốt cho tim. Uống khoảng 1 chén trước khi đi ngủ cho người hoạt động đầu óc căng thẳng là tốt.
Đây là một bài viết về tác dụng tốt và không tốt của red wine:
http://www.meteck.org/wine.html
Còn uống vodka hay uống rượu bia vô độ thì đương nhiên là không tốt rôi. :)
Bản thân em không uống rượu bia mấy mặc dù hồi trước khá rành. :)
Chắc không mấy ai phản đối tác dụng tích cực của rượu vang đỏ với liều lượng hợp lý trong điều kiện bình thường. Nhưng với người " bệnh " hoặc đang có vấn đề thì phải cần tìm cách để giải bệnh đã.
Hoàn toàn đồng ý với đánh giá của Hồng
Ý kiến cá nhân của mình: Depression là bệnh, và one definitely needs to seek for help from the professionals. Ngoài ra không nên có bất cứ sự so sánh nào về khả năng chịu stress của mỗi người. Tùy theo giai đoạn của cuộc sống và hoàn cảnh riêng mà mỗi người sẽ có một khả năng và ranh giới chịu đựng khác nhau.
phuocddat
02-04-2010, 02:59 PM
Em thắc mắc là, bằng cách nào mỗi người có thể nhận định được liệu đó có phải là giới hạn chịu đựng cuối cùng của chính mình ? Tức là, vượt qua giới hạn đấy thì sẽ "tạch".
Báo Tiền phong có loạt bài về Sốc tuổi 20- dù nhiều nhận xét, đánh giá còn chủ quan, và chưa chính xác nhưng vẫn xin được chép lại đây như một bài viết hoàn toàn mang tính cung cấp thông tin tham khảo sơ bộ.
Cú sốc tuổi 20
Kỳ I: Hỏi thế gian tình ái là chi?
TP - Có không ít bạn trẻ vừa bước qua tuổi đôi mươi đẹp nhất trong đời lại vấp phải những cú sốc bất ngờ trong tình yêu, công việc và các mối quan hệ xã hội. Nhiều bạn nhập viện trong tình trạng bỏ ăn, mất ngủ, gào thét - không ít người còn tìm cách kết thúc cuộc đời.
Buổi chiều muộn ở Viện Sức khỏe tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai. Chị Lanh, người nhà bệnh nhân Vũ Thị Loan (*), vừa bước qua tuổi đôi mươi, quê Nam Định nhường cái ghế màu xanh bên cạnh bệnh nhân cho tôi.
Tay chân run rẩy, đôi mắt đờ đẫn phía sau cặp kính cận mãi nhìn ra hướng cổng bệnh viện, Loan như không để tâm đến sự có mặt của tôi. “Chị nhập viện lâu chưa?”, tôi hỏi, “Lâu lắm rồi, từ ngày anh ấy đi, em ở đây chờ mãi mà anh vẫn chưa đến”- Loan nói một cách vô thức.
Bệnh án cho biết, Loan nhập viện ngày 19 - 3 trong tình trạng cấp cứu tâm thần hoảng loạn: Không muốn ăn, giấc ngủ chập chờn, hay ám ảnh về cái chết. Loan đã nhiều lần tìm đến cái chết, nhưng được người nhà phát hiện đưa đến cấp cứu. Loan đang được tiêm thuốc giúp cân bằng tâm lý.
Theo bác sĩ theo dõi điều trị cho Loan, nguyên nhân cú sốc là do người yêu bỏ rơi bất ngờ. Loan rơi vào tình trạm trầm cảm từ tháng 10 - 2009.
Là nhân viên thủ kho của một Cty máy tính ở quận Hai Bà Trưng, cuối năm 2007, Loan nhận lời yêu Dũng, bộ đội đóng quân trên địa bàn Hà Nội. Cuối tuần, Dũng và Loan thường gặp nhau.
Anh rất chiều cô. Anh hứa sẽ về quê xin bố mẹ cô làm đám cưới. Nhưng bất ngờ từ tháng 9 - 2009, Dũng không đến thăm, không gọi điện cũng không nghe máy hay trả lời tin nhắn của cô nữa. Cũng có lần anh bắt máy nhưng nói, anh đã có người khác. Loan càng níu kéo, càng suy sụp, chới với giữa thực tại cô đơn và quá khứ đẹp đẽ.
Chị Lanh kể: Cứ lúc ngủ nó lại nói mê sảng và gọi tên Dũng. Nó bảo tôi gọi điện cho người đó, tôi đành dỗ ngọt là đã gọi. Bất kể sáng hay chiều, hết giờ bác sĩ đến tiêm là Loan đòi ra khu hành lang bệnh viện ngồi để ngóng người yêu đến.
Tiếng gọi lúc nửa đêm
23 giờ, đang lên mạng tra cứu tài liệu, điện thoại riêng của bác sĩ Bế Thị Hiển (trưởng khoa Lâm Sàng, bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai hương) nhận được tin nhắn có nội dung: Cứu cháu với cô chú ơi, cháu muốn chết lắm rồi. Cháu không thiết sống nữa. Tin nhắn ấy là của Nguyễn Thị Nga, 20 tuổi. Cô bị người yêu bỏ, sau khi cô đã cho đi sự trinh trắng của mình.
Thất vọng, suy sụp thời gian dài, cô mua 2 lọ thuốc sâu về tự tử. Nga là một trong số nhiều bệnh nhân được các bác sĩ ở viện can thiệp kịp thời. Bố mẹ Nga sau khi được thông báo mới hoảng hốt đi tìm hai lọ thuốc sâu con gái giấu dưới gầm giường và nhanh chóng đưa con đến bệnh viện điều trị.
Chưa có số liệu thống kê cụ thể, nhưng tiến sĩ Hồi cho biết, những năm gần đây tình trạng trầm cảm cấp độ nặng trong thanh thiếu niên gia tăng. Mỗi tuần qua website của bệnh viện, có khoảng 5 -10 bệnh nhân gửi lời cầu cứu. “Với những trường hợp như vậy chúng tôi lập tức tìm cách liên lạc và ngăn chặn ý nghĩ tự sát của nhiều bệnh nhân”, tiến sĩ Hồi nói.
Khi chồng đi với cave
“Ngày 17 tháng 2 năm 2010: Tôi đã từng tuyệt vọng, trầm cảm, không biết mình là ai. Cần gì. Sao cuộc đời quá bất công với tôi đến thế? Giờ đây, tôi đã chấp nhận mang căn bệnh thế kỷ với một niềm tin nó thuộc về mình, không khác được. Tôi vẫn phải sống. Cảm ơn các y bác sĩ bệnh viện, những người đã giúp tôi lấy lại niềm tin, nghị lực để tiếp tục sống ở cuộc đời này".
Đó là những dòng tâm sự của chị Tạ Văn Anh, ở khu tập thể Nam Đồng, quận Đống Đa, Hà Nội trong cuốn nhật ký bệnh nhân ở Bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai Hương, đường Hồng Mai, Hà Nội. Cô lưu lại những dòng bút tích đúng ngày ra viện để tiếp tục điều trị ngoại trú, sau 3 tháng điều trị tích cực.
Văn Anh vừa trải qua một cú sốc lớn. Cô bị nhiễm HIV. Cô nhiễm bệnh sau khi cưới chưa đầy 5 tháng. “Vợ chồng đang lên kế hoạch sinh con, đợi đến tầm tháng sáu năm nay có bầu để đón con tuổi Mèo. Không ngờ anh ấy hư hỏng, mang bệnh về nhà”, Văn Anh nói.
Chồng cô là công tử con một vị quan chức một ngành đang ăn nên làm ra ở Hà Nội. Trong lúc chồng đi tắm, cầm điện thoại chồng, cô phát hiện ba clip sex trong máy. Tá hỏa, nhân vật chính trong clip không ai khác chính là chồng cô và ba người con gái khác nhau. Truy vấn, chồng cô không ngần ngại tự thú, anh ta đi với cave.
Bàng hoàng đi khám, cô nhận được kết quả HIV dương tính. Đó cũng là kết quả của một tình yêu vẻn vẹn trong vòng 2 tháng. Văn Anh, giáo viên dạy tiếng Anh ở một trường PTTH danh tiếng, phần vì sợ bố mẹ biết sẽ buồn khổ, phần vì danh dự với trường, lớp, âm thầm chịu đựng. Vợ chồng căng thẳng, ngủ riêng. Chồng cô vẫn đi với cave và đưa cô đến bệnh viện.
Hiện, Văn Anh về sống với bố mẹ đẻ; mỗi tuần hai lần đến viện để kiểm tra sức khỏe và test tâm lý.
Mỗi bệnh nhân khi được đưa đến bệnh viện, nặng thì trong tình trạng đã uống nhiều loại thuốc ngủ, nhảy lầu, nhảy cầu, nhẹ thì căng thẳng thần kinh, biếng ăn, ít nói, mỏi mệt...
Khi vào viện, người khóc, người gào thét, không có bác sĩ hoặc người nhà ở bên là đập đầu vào tường. Cũng có người vài tuần đầu thấy gì cũng nhìn trân trối, hoảng sợ. Họ có chung đặc điểm: Chịu quá nhiều áp lực, mất phương hướng, niềm tin vào cuộc sống trong thời gian dài.
Kỳ II : Bác sĩ 'sốc' cùng bệnh nhân
TP - Bị bệnh, ai cũng có ý thức phải tìm đến bác sĩ, nhưng lại có rất ít bạn trẻ bị bệnh trầm cảm tìm đến bệnh viện do họ sợ bị cho là thần kinh. Vì vậy, hầu hết những người bị bệnh trầm cảm được đưa đến viện thường đã trong tình trạng khá nặng.
3 tuần, 2 lần tự tử
Những ngày đầu tháng 3-2010, Bệnh viện Thanh Nhàn Hà Nội tiếp nhận ca cấp cứu bệnh nhân uống hơn 60 viên thuốc ngủ các loại để kết liễu cuộc đời. Đó là Phan Thị Dương, 20 tuổi, sinh viên năm thứ hai trường ĐH nông Nghiệp Hà Nội, quê ở Nam Định. Sau hơn một tuần điều trị, Dương được cứu sống.
Ra viện, để quên đi nỗi ám ảnh về cái chết, Dương bỏ học, bán hàng thuê ở một cửa hàng quần áo từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối. “Bình thường mọi người chỉ làm một ca, em xin làm hai ca vì em sợ cảm giác ở nhà một mình”, Dương nói.
Thế nhưng, chỉ 2 tuần sau, Dương một lần nữa tìm đến cái chết bằng cách uống thuốc ngủ. Cô âm thầm gom nhiều loại thuốc ở các hiệu thuốc khác nhau.
“Lúc đó, trong đầu em cái chết cứ lởn vởn, em không thoát ra được, cũng không cầu cứu ai, chỉ nghĩ cách để nhanh chóng kết thúc cuộc sống”, Dương nói. Và cô đã thực hiện lần nữa khi một mình trong căn phòng trọ. May mắn, người em họ cùng phòng phát hiện và đưa đi cấp cứu.
Lần cấp cứu thứ hai, cô được đưa đến Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội.
Bác sĩ cho biết, bệnh nhân chán nản do môi trường học không đúng sở thích. Hơn nữa, chứng kiến cái chết bất ngờ của người anh họ đã làm cho bệnh nhân bị sốc.
Tốt nghiệp lớp 12, Dương thích chuyên ngành du lịch, mẹ của Dương lại muốn con thi vào trường ĐH Nông nghiệp để về quê dễ xin việc. Bác ruột cô có chức sắc trong ngành này ở tỉnh. Vốn ngoan ngoãn, cô nghe theo mẹ. Thế nhưng, những bài giảng, giáo trình khiến cô chán ngán và ghét bỏ.
Người duy nhất cô tâm sự, tìm đến sẻ chia là người anh họ hơn cô 2 tuổi, đang là sinh viên năm cuối Trường ĐH Xây Dựng. Anh họ bị tai nạn giao thông chết. Dương sốc, suy sụp.
Sau đám tang anh, cô bỏ học nhiều hơn, ngồi lì trong phòng. Cô ôm ảnh anh ngủ mỗi đêm, vào nick yahoo anh mỗi ngày. Bỏ ăn, giấc ngủ chập chờn, cô thường xuyên bị bóng đè.
“Sao em không tâm sự với mẹ?”, tôi hỏi, “Em chưa bao giờ tâm sự với mẹ cả”, “Thế bạn thân thì sao?”, “Em cũng ít nói chuyện với họ”, cô nói.
Chính cô cũng không biết mình bị rơi vào trạng thái trầm cảm. Cô thấy căng thẳng, mỏi mệt, khi ở một mình không thể kiểm soát được chính mình làm gì, nghĩ gì. Vì thế Dương tìm đến cái chết như một sự giải thoát.
Chị Lã Thị Hiền, mẹ Dương hơn một tuần nay ở viện chăm sóc con gái, cho biết: “Nghe tin báo, vợ chồng hốt hoảng lên với con, may còn cứu được. Vợ chồng tôi là nông dân cứ nghĩ cho con ăn học là tốt, không biết gì đến bệnh trầm cảm”, chị Hiền tâm sự.
Bó tay
“Hầu hết bệnh nhân tìm đến bệnh viện để khám, điều trị đều được cân bằng trạng thái để hòa nhập trở lại cuộc sống. Tuy nhiên, 26 năm trong nghề, không ít lần tôi bất lực trước bệnh nhân”, bác sĩ Bế Thị Hiển, Trưởng khoa Điều trị Bệnh viện Tâm thần Ban ngày Mai Hương (Hà Nội), chia sẻ.
Đó là những người gặp những chuyện quá bất ngờ, quá sức chịu đựng. Tháng 7- 2009, bệnh viện tiếp nhận sinh viên Trần Thu Nguyệt, 20 tuổi, ở Chùa Hà, Hà Nội, được mẹ đưa đến bệnh viện trong trạng thái tuyệt thực, cấm khẩu, viêm nhiễm đường sinh dục. Người tình - thầy giáo ép Nguyệt quan hệ tình dục.
Sau hai tuần điều trị, Nguyệt trải lòng với bác sĩ về chuyện bị ép trong chuyện tình trái ngang của mình.
Nguyệt là sinh viên năm thứ 2 ở một trường ĐH. Nguyệt bị ép quan hệ tình dục hơn một năm nay. Nguyên nhân là một lần cô tìm đến thầy nhờ hướng dẫn, bị thầy đóng cửa phòng ép quan hệ.
Sau Nguyệt cứ cần tiền mua áo, giày dép thầy lại cho, thành quen. Khi nhận thức được vấn đề, Nguyệt muốn thoát khỏi thầy giáo, nhưng bị truy tìm.
Bị viêm nhiễm vùng kín, Nguyệt cầu cứu mẹ. Cả gia đình Nguyệt sợ tai tiếng đã chuyển nhà. Thế nhưng, đi đến đâu ông thầy đó vẫn tìm Nguyệt.
“Trong trường hợp này, phần vì cô gái quá bồng bột, bị phụ thuộc, bố mẹ khi biết chuyện lại hành xử không đúng cách”, bác sĩ Hiển nói.
Hay như chuyện một bệnh nhân nam trầm cảm vì ức chế quá nhiều trong công việc. Anh ta làm ở bộ phận kế toán của một Cty, bản tính cương trực nhưng bị sếp chỉ đạo trực tiếp bớt xén tiền, sửa sổ sách.
Phản ứng, bị những người liên quan trù dập. Sau hai năm chịu đựng, cộng với cú sốc người yêu bỏ đi lấy chồng khiến anh đột quỵ.
“Tiếp nhận trường hợp gặp hoàn cảnh oái oăm như thế, chúng tôi khó khăn khi an ủi, giải thích cho bệnh nhân hiểu để họ chấp nhận. Họ đang ở trong giai đoạn sốc cấp tính. Cú sốc đó quá lớn, quá bất ngờ vượt quá ngưỡng chịu đựng của bệnh nhân. Thời gian đầu, bác sĩ phải dùng thuốc để bệnh nhân tạm quên, giúp bệnh nhân an thần và ngủ”, bác sĩ Hiển cho biết.
Kỳ cuối: Ngoi lên từ bóng tối
TP - Cú sốc tuổi đôi mươi khiến nhiều bạn trẻ tưởng như rơi vào ngõ cụt cuộc đời. Thực tế cho thấy vẫn luôn có lối ra cho những người giàu nghị lực và được sự quan tâm của cộng đồng.
Vượt thoát
Sau hơn hai tháng trong Bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai Hương, Nguyễn Tiến Đa, quê Can Lộc, Hà Tĩnh phục hồi như một sự kỳ diệu. Dù khi nhập viện, câu chuyện của Đa khiến y, bác sĩ ở đây ai cũng phải đau lòng.
Sau hai lần tai nạn liên tiếp, Đa bị cụt 1 tay, liệt 2 chân và bị vợ bỏ rơi, đi biệt xứ. Học đến hết THPT, không đỗ đại học, Đa vào TPHCM làm thuê, và yêu Thanh, quê Tĩnh Gia, Thanh Hóa. Gia đình Đa phản đối hai người kết hôn vì không hợp tuổi.
Cưới nhau được 3 tháng, một cú ngã xe khiến anh phải cắt bỏ một cánh tay. Lành vết thương, Đa học nghề thợ mộc mưu sinh. Hơn một năm sau khi đứa trẻ ra đời, trong lúc qua đường khi trời chạng vạng, anh bị xe đâm. Hai tuần sau, tỉnh dậy trong bệnh viện, toàn thân băng bó, đau đớn hơn, khi mẹ anh cho biết vợ anh đã bỏ đi.
Liệt hai chân, cụt một cánh tay, vợ bỏ, con ở với ông bà nội, Đa bị ức chế, cùng quẫn. Có dạo, còn một cánh tay anh lăm lăm cầm con dao định đâm vào ngực để kết liễu cuộc đời, nhưng không thể. Gia đình đưa Đa vào viện. Anh ngồi lặng lẽ ở góc giường cười ngây dại.
Thế nhưng, sau vài tuần điều trị, anh chủ động chia sẻ với bác sĩ chuyện của mình và chống nạng tập đi. Đa chia sẻ bí quyết hồi phục: “Đứng trước một con sói, mình không thể nói thương tôi với, đừng ăn thịt tôi mà phải biết tự tìm cách vượt qua nó”.
Theo nghiên cứu gần đây nhất của Tiến sĩ Trương Khánh Hà, Phó chủ nhiệm khoa Tâm lý học trường ĐH KH XH&NV, độ tuổi trưởng thành của thanh niên Việt Nam là 24 - 25, trong khi tuổi trưởng thành của thanh niên trên thế giới là 18 -19 tuổi. Nghĩa là thanh niên Việt Nam ít có kỹ năng, trải nghiệm thực tế và tuổi trưởng thành muộn hơn.
Nguyễn Diệu Hương, sắp bước qua tuổi 20, ở TP Hải Phòng, được mẹ đưa nhập viện trong tình trạng chản nản, bỏ ăn, đòi tự tử sau khi biết bố cặp bồ với chính đứa bạn thân của mình. Chuyện rối tung khi cô bạn thân gửi ảnh tống tiền ông bố thì bị mẹ cô phát hiện và làm ầm ĩ. Hương điên đầu vì dư luận và bỏ nhà đi.
Các bác sĩ hiểu rõ sự tình, yêu cầu người bố đến chăm sóc, trò chuyện với Hương. Ban đầu Hương không chấp nhận, thấy mặt bố là gào thét, ném đồ, nhưng dần dần cô đã chấp nhận và hồi phục nhanh chóng.
Vì sao tuổi 20?
Tiến sĩ Ngô Thanh Hồi, Giám đốc Bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai Hương, cho biết: “Thông thường, khi bị trầm cảm mỗi bệnh nhân chỉ mất vài tuần điều trị là qua cơn. Tuy nhiên, thời gian để bệnh lành hẳn và chống sốc trở lại phụ thuộc nhiều vào nỗ lực của bệnh nhân. Tùy theo mức độ, chúng tôi theo dõi bệnh nhân từ 2 đến 3 tháng, hoặc 6 tháng đến 1 năm để bệnh dứt hẳn”. ???
Tiến sĩ Hồi cảnh báo, bệnh trầm cảm trong thanh thiếu niên gia tăng do môi trường xã hội, cụ thể là khi bạn trẻ gặp thất bại học đường, áp lực công việc, chơi game quá nhiều, thất bại thương trường, mất trộm, thất tình…Cũng theo TS Hồi, môi trường sống ngày nay đòi hỏi phải có nhiều kỹ năng, trong khi giới trẻ ít được đào tạo bài bản.
Phân tích nguyên nhân vì sao người trẻ trong độ tuổi 20 dễ bị sốc, trầm cảm, Giám đốc Trung tâm hỗ trợ và tư vấn tâm lý trường ĐH KHXH&NV (ĐHQG Hà Nội), Thạc sĩ Nguyễn Mạnh Hà nói: Tuổi 20 chớm trưởng thành là giai đoạn hầu hết bạn trẻ bước vào cuộc sống với những trải nghiệm mới mẻ về tình yêu, công việc…và có sự khác biệt với môi trường gia đình, trường lớp vốn dĩ đã quen thuộc với họ. Trong khi, nhiều bạn chưa chuẩn bị kỹ về tâm lý, kỹ năng, nhân cách sống, có ít trải nghiệm thực tế, ít vấp váp…nên ra đời dễ bị sốc...
Bệnh nhiều, đến viện ít
Có mặt tại Viện Sức khỏe tâm thần những ngày đầu tháng 3, các phòng điều trị đều chật kín bệnh nhân. PGS - TS Trần Hữu Bình, Viện trưởng Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, cho rằng: Nhiều người bệnh vẫn còn tâm lý e ngại khi đến bệnh viện.
Theo các bác sĩ, nhóm giới trẻ bị trầm cảm do sốc trong tình yêu, công việc, người thân mất…chiếm tỉ lệ khá cao. Khi gặp hoàn cảnh đó, người trẻ trụ vững hay không phụ thuộc vào năng lực thích nghi vào quá trình học tập, rèn luyện về vốn sống. Những người chưa bao giờ trải qua thất bại, được bao bọc khi gặp chuyện bất ngờ sẽ dễ bị tổn thương về mặt tinh thần hơn người có nhiều trải nghiệm.
PGS. TS Trần Hữu Bình cho rằng, trầm cảm là bệnh do các rối loạn tâm thần liên quan đến tác động của yếu tố sinh học, xã hội và tâm lý. Giới nữ thường dễ mắc bệnh hơn nam giới và người trẻ có tỉ lệ mắc bệnh cao hơn các độ tuổi khác. Tỷ lệ người trẻ ở thành thị bị trầm cảm cao hơn nông thôn do nhịp sống gấp gáp, tiếng ồn, độ ô nhiễm, áp lực công việc...
Lời khuyên của các bác sĩ:
- Mỗi ngày, người trẻ phải biết cân đối giữa kết quả làm việc và chế độ nghỉ ngơi, hưởng thụ.
- Khi bị căng thẳng, dấu hiệu stress xuất hiện phải có chế độ nghỉ ngơi hợp lý, học cách chia sẻ câu chuyện với bạn bè, người thân. Khi gặp bất cứ tình huống nào khiến bạn buồn chán, mệt mỏi sau hai tuần vẫn không nguôi thì đó là tình trạng bệnh lý, bạn phải đến bệnh viện để khám.
Theo nghiên cứu gần đây nhất của Tiến sĩ Trương Khánh Hà, Phó chủ nhiệm khoa Tâm lý học trường ĐH KH XH&NV, độ tuổi trưởng thành của thanh niên Việt Nam là 24 - 25, trong khi tuổi trưởng thành của thanh niên trên thế giới là 18 -19 tuổi. Nghĩa là thanh niên Việt Nam ít có kỹ năng, trải nghiệm thực tế và tuổi trưởng thành muộn hơn.
bonmeikei
19-05-2010, 05:03 PM
Có lẽ các ông bố bà mẹ cần tập cho con cái cách nói ra suy nghĩ, vướng mắc của mình nhiều hơn. Theo em là như thế. Ngày xưa em cũng từng khủng hoảng lắm, tâm trạng thì cực kỳ tồi tệ dù vào lúc phong độ nhất. May mà thời điểm ấy em tìm đến với 1 cô giáo và chia sẻ với cô nên rồi được giải thoát, em mở lòng hơn, nhìn mọi thứ positively hơn. Với những bạn trẻ đang bị stress, em thấy cần có sự chia sẻ, động viên đúng lúc, kịp thời lắm ạ. Vì thông thường người ta tìm đến cái chết do cảm thấy bế tắc quá và tự mình cảm thấy đang bị dồn vào đường cùng. Em nghĩ communication với thế giới bên ngoài là 1 yếu tố rất quan trọng.
Tuổi trẻ cuối tuần ( số 29-2010 ngày 25/7) dành hẳn 4 trang viết về nỗ lực của Ông Hoàng Thành Long và gia đình sau biến cố cách đây 3 năm đã biến một danh từ rất đẹp trong tiếng Việt thành một động từ. Mừng là Ông đã vững vàng lèo lái con thuyền qua cơn bão lớn. Hy vọng những vấp ngã đầu đời không chỉ là thách thức mà còn là một cơ hội vì cuộc đời còn rất dài.
" Tôi dặn con thường xuyên: con người ta ngã một lần thì đứng dậy được, nhưng ngã lần nữa thì sự đứng dậy đó vất vả gian khó hơn, thậm chí không làm lại được nữa. Trước đây con tôi chỉ cần giữ bản thân mình, giờ con phải giữ hình ảnh của con trước xã hội, bạn bè, công chúng, những người đang dõi theo con bé. Không ai sống bằng quá khứ. Nhưng nếu quá khứ đó ta vẫn phải đối mặt thì hãy để đó là bài học xác đáng và động lực đi tiếp hôm nay. Hoàng Thành Long "
Chúng tôi tìm đến gia đình Hoàng Thùy Linh một ngày hè nắng gắt... Phòng khách, nơi tập luyện của Linh từ khi 4 tuổi, vẫn còn đó hai tấm gương bản lớn và chiếc tay vịn bằng gỗ dành cho trẻ học múa. Cũng chính tại căn phòng này, bên bộ ghế mây đơn giản, gia đình Hoàng Thùy Linh đã cùng ngồi lại, đùm bọc nhau trong những giây phút tưởng như khó khăn nhất cuộc đời.
Ông Hoàng Thành Long, bố Hoàng Thùy Linh, chầm chậm kể: “Tôi giữ tất cả những tờ báo nói về con gái mình, có thời điểm ngày nào cũng thấy tin con trên báo, bạn thử nhẩm tính trong ba năm qua biết là bao nhiêu. Nếu nhắc lại chuyện cũ của con là tôi đang làm cái việc ném hòn đá xuống mặt nước đã phẳng lặng. Chúng tôi chỉ biết con ngã ở đâu sẽ phải đứng lên ở đó”. Lòng chưa vơi những nỗi băn khoăn, nhưng cuối cùng ông cũng chấp thuận chia sẻ phần nào những trải nghiệm của một người cha.
http://giadinh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/07/24/linh.jpg
Bố Linh luôn giữ lại những bài báo viết về con gái và đọc chúng với buồn đau, hạnh phúc và cả giận dữ (Ảnh: L.Sơn)
Cuộc sống của Hoàng Thùy Linh và gia đình trong suốt ba năm qua như thế nào, thưa ông?
- Gia đình tôi thống nhất với nhau một điều: không bao giờ nhắc lại chuyện cũ! Chúng tôi chỉ sống cho hiện tại và tương lai, sống một cách tích cực. Nếu nhắc lại quá khứ thì tôi là người có tội với con. Hiện tại của Linh bước đầu có những thành công nho nhỏ. Từ thành công này tôi muốn Linh tiếp tục phát huy, xem khả năng tự có đến đâu.
Chúng tôi cũng bình thường như mọi gia đình khác mà thôi. Hoàng Thùy Linh chỉ được ưu tiên hơn một chút là sinh ra trong gia đình làm nghệ thuật. Và con đường đó chưa hề bị dừng lại một ngày, một giờ nào hết, nó vẫn thầm lặng diễn ra.
Những tưởng chuyện không vui sẽ ngăn trở Linh?
- Điều xấu nhất đó đã không xảy ra, vì ước mơ làm nghệ thuật của Linh được xây dựng từ nhỏ, là mong muốn xuyên suốt cuộc đời Linh. 4 tuổi, thấy con hát trọn vẹn bài Lá diêu bông rất thịnh hành thời đó, tôi ghi âm vào băng cassette, mở ra nghe phát hiện con mình có những biểu hiện năng khiếu, tai nhạc tốt nhưng cần thử thách. Năm cháu lên lớp 6, tôi đưa cháu đi thi thanh nhạc nhưng ban giám khảo khuyên cháu còn nhỏ quá, cứ cho học múa, đợi sau này cứng cáp vào nhạc viện. Từ khi Linh đi học đến hết lớp 12, chỉ mỗi sáng chủ nhật được ngủ đến 9g. Sáng học nghệ thuật, chiều học văn hóa, tối lại đi học đàn, nhiều khi không có thời gian chơi và nghỉ ngơi. Không phải bỗng dưng Linh đóng phim hoặc làm ca sĩ, tất cả đều có một quá trình đào tạo cơ bản.
Dường như có một sức ép vô hình với Linh ngay từ nhỏ?
- Nhiều khi con trách chúng tôi: “Bố mẹ sinh thêm nhiều em mà nhồi, chứ nhồi con như... vịt”. Nhưng tôi muốn rèn cho con từ bé một sự thật rằng làm nghệ thuật không đơn giản, không phải ngẫu hứng là làm! Nếu con muốn hát, biết cầm micro thôi là chưa đủ! Một ca sĩ đòi hỏi rất nhiều yếu tố. Sau này, ban nhạc Thiên Thần thành lập chính vì mục đích cho các cháu tập dượt. Tự trải nghiệm các cháu mới biết rằng đi theo con đường nghệ thuật hoàn toàn không đơn giản. Một là tập cho cháu tính kỷ cương, hai là cơ hội tiếp xúc với khán giả. Khi đứng trên sân khấu, chỉ cần một phản ứng rất nhỏ của công chúng là biết mình thành công hay không.
Người ta nói như con tôi tốt nhất nên lui về hậu trường, ra nước ngoài sống hoặc bảo lưu một năm đại học. Nhưng tôi vẫn yêu cầu con phải hoàn thành học văn hóa, vì đi theo lĩnh vực nào cũng cần có văn hóa và biết đến những giới hạn cố định.
Kỳ vọng và tin tưởng con gái, biến cố bất ngờ xảy ra khó có thể hình dung những xung đột tình cảm của người cha khi đó...
- Khi biến cố xảy ra, trong 15 ngày đầu tôi hoàn toàn im lặng dù vẫn mua tất cả các tờ báo, đọc tất cả các bài viết. Vẫn bộ bàn ghế này, trong căn phòng này, tôi bạc trắng tóc suy nghĩ về con. Đến ngày thứ 16 tôi quyết định phải lên tiếng trên báo chí. Tôi không trách đám trẻ ấy, không trách con mình, các cháu đã ngã rồi, đừng đấm tiếp để các cháu chết hẳn. Hãy dựng các cháu dậy, vì khi ta già nua ta mới có chỗ để nương tựa...
Nếu như câu chuyện chỉ về một đứa con của tôi thì giữ nó trong nhà, động viên nó là xong. Nhưng khi ấy vấn đề bất ngờ với toàn xã hội chứ không phải riêng với gia đình Hoàng Thùy Linh. Báo chí ập đến, người dân phản ứng, kết luận như thế là xấu, vất đi, hỏng, là tù tội, là muôn đời không ngóc đầu lên được...
Có ai đó mang cả vòng hoa, đồ thắp hương bày trước cửa nhà... Tôi trao đổi với mẹ Linh, nhưng khi ấy có những điều tôi đã không nói ra với vợ vì nó thuộc về người cha. Thương con đến mấy tôi cũng phải nén lại, phải bản lĩnh giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Bản lĩnh của người cha không phải là sự bướng bỉnh, bảo thủ mà bình tĩnh và nghe bằng hai tai.
Hoàng Thùy Linh sinh ra trong gia đình hoạt động nghệ thuật. Mẹ của Linh, bà Lê Thu Huệ là biên đạo múa của Nhà hát ca múa nhạc Thăng Long. Bố của Linh, ông Hoàng Thành Long từng phụ trách kỹ thuật âm thanh của Đoàn ca múa nhạc công an nhân dân và Đoàn kịch nói công an nhân dân.
15 ngày ấy ông đã nói gì với Linh?
- Tôi không nói chuyện với Linh, chỉ trao đổi với mẹ Linh. Lúc đó không cần nói gì với Linh cả. Chỉ cần bảo vệ để cháu khỏe mạnh, cho cháu yên tĩnh. Cháu không đi đâu, chỉ ở trong nhà. Lúc nào cần đi có mẹ đi cùng. Con là con mình, còn nó là còn tất cả, nó là tài sản lớn nhất. Nếu để có chuyện gì đó dừng cuộc sống của nó lại thì người đầu tiên có tội là cha mẹ chứ không phải xã hội, không phải áp lực báo chí.
Đến tận bây giờ có những lúc vợ tôi buồn quá phân vân hỏi tôi: “Dư âm này bao giờ cho hết hả anh?”. Không người mẹ nào không thương con, không khóc vì con, nhưng có những giọt nước mắt có thể giết chết con mình nếu rơi không đúng thời điểm. Tôi an ủi để vợ bản lĩnh trở lại. Tôi chỉ dặn cô ấy: “Không bao giờ em được chỉ trích con, cũng không bao giờ được nịnh yêu con”. Hai mẹ con cố gắng sống bình thường như chưa có gì xảy ra. Tất cả những tin tức trên báo chí không được trao đổi với Linh. Trong thời gian ba năm buồn, những chồng kinh Phật, những cuốn sách viết về những số phận biết vượt qua dày lên trong phòng hai mẹ con. “Văn ôn, võ luyện”, tôi dặn con cần duy trì đọc sách, hát, múa, tất cả diễn ra trong nhà. Bố mẹ vững vàng làm chỗ dựa tinh thần rất tốt cho con cái. Tôi đã quan sát sự đoàn kết của hai mẹ con và nhủ thầm: nếu mẹ Linh vượt qua được thì con gái tôi cũng sẽ vượt qua được!
Một tuần sau sự cố, Linh đi học trở lại, các bạn trong lớp thay phiên đến đón Linh đi học, tình thương của bạn Linh khi ấy là vô hạn...
Giờ Linh đã xuất hiện trở lại, ông căn dặn con điều gì trước khi Linh bước lên sân khấu?
- Người cha người mẹ nào không tự hào về thành công của con, dù chỉ là nhỏ nhất. Hồi nhỏ, con không xỏ chỉ được, bực quá ném kim đi, nhưng rồi lại nhặt lên xỏ tiếp. Tôi đã tận hưởng niềm vui nhỏ nhoi khi thấy điều đó. Giờ con đã lớn, đóng phim, đi hát, con đã là người của công chúng, không vui hơn sao được. Nhưng niềm vui lớn nhất của người cha là khi tôi thấy con mình đã lớn, biết tự làm chủ mình.
Tôi dặn con thường xuyên: con người ta ngã một lần thì đứng dậy được, nhưng ngã lần nữa thì sự đứng dậy đó vất vả gian khó hơn, thậm chí không làm lại được nữa. Trước đây con tôi chỉ cần giữ bản thân mình, giờ con phải giữ hình ảnh của con trước xã hội, bạn bè, công chúng, những người đang dõi theo con bé. Không ai sống bằng quá khứ. Nhưng nếu quá khứ đó ta vẫn phải đối mặt thì hãy để đó là bài học xác đáng và động lực đi tiếp hôm nay.
Tuổi trẻ cuối tuần ( Nga Linh thực hiện )
" Tôi từng ước đó chỉ là cơn ác mộng"
Năm 2007, khi đang là một diễn viên tuổi teen được yêu mến với vai cô nữ sinh đẹp người đẹp nết Vàng Anh trong loạt phim truyền hình Nhật ký Vàng Anh 2 (phát trên sóng VTV), con đường trải đầy hoa hồng của Hoàng Thùy Linh bất ngờ gãy gánh bởi một scandal tai tiếng khiến cô lui về “ở ẩn” ở tuổi 19.
Ba năm sau, Hoàng Thùy Linh và bố cô - ông Hoàng Thành Long đã trả lời phóng viên về những hệ lụy sau cú vấp ngã của một ngôi sao.
Cân nhắc rất lâu trước khi đồng ý chia sẻ cùng phóng viên, Linh nói cô không chạy trốn quá khứ nhưng rất e ngại dư luận cho rằng mình dùng chuyện cũ như một cách trở lại với nghệ thuật. Vậy nên cuộc trò chuyện đôi khi đứt quãng bởi những lo lắng “cành cong” của Linh.
Sau vụ tai tiếng, “mọi cánh cửa chạm vào nghệ thuật dường như cũng đã đóng chặt với tôi” - Hoàng Thùy Linh nhớ lại. Dù đang rất thu hút trên sóng truyền hình, Nhật ký Vàng Anh 2 buộc phải ngưng phát sóng bởi sự cố của Hoàng Thùy Linh. Và dù không có văn bản, phát ngôn nào cụ thể, nhưng mọi chương trình có liên quan đến Hoàng Thùy Linh cũng đều “mất tích”. Các sô quảng cáo, ca hát, dẫn chương trình... lập tức bị hủy.
Linh của những ngày sau tai nạn ra sao?
- Là chất đầy cảm giác thất vọng. Tỉnh giấc sau những đêm gần như thức trắng, tôi ước những điều tồi tệ đó chỉ là một cơn ác mộng, tất cả không phải là sự thật. Tôi vẫn sẽ đến lớp, đến trường quay, vẫn sẽ bận rộn với công việc của mình.
Khi đó tôi 19 tuổi và danh tiếng đến nhanh lắm, nhanh đến không ngờ. Mọi thứ như trải thảm với rất nhiều lời mời đóng phim, làm MC, quay quảng cáo... Đùng một cái mọi cơ hội trôi tuột. Ngay khi sự cố xảy ra, tôi khóc, tôi tủi thân, tôi thất vọng, thấy mình có lỗi với bố mẹ, với những người đã tin yêu mình... Những tháng ngày sau đó tủi thân hơn rất nhiều. Cảm giác vô dụng ngập tràn bởi bản thân tự cảm thấy không thể làm được gì và bởi không còn ai cho tôi cơ hội nữa.
Tất cả mọi người đều quay lưng?
- Không hẳn thế. Ban đầu tôi tự nhốt mình, cứ úp mặt vào gối khóc. Bố mẹ thương quá nên cũng chẳng gây thêm áp lực gì. Vậy nên tôi lại càng thấy có lỗi. Bạn bè, đồng nghiệp, các cô chú trong đoàn phim, thầy cô ở trường... vẫn thường gọi điện thăm hỏi, động viên. Mọi người nỗ lực kéo tôi ra khỏi nhà để tôi không quá bức bối. Ai cũng sợ tôi cạn nghĩ, làm việc dại. Bố mẹ nói chuyện với tôi nhiều, động viên tôi ra ngoài. Và tôi cũng đôi lần hóa trang ra ngoài cùng bạn bè và một số anh chị đồng nghiệp. Người ta vẫn nhận ra tôi, vẫn bàn tán, vẫn khiến tôi tổn thương và những người đi cùng tôi ít nhiều ái ngại. Và rồi tôi lại giam mình ở nhà.
Với người muốn được sống dài lâu cùng nghệ thuật thì việc luôn bị dư luận chú ý bởi những nhũng nhiễu chứ không phải bởi những thành quả và tài năng là một thất bại. Mà tôi thì không muốn mình thất bại lần nữa.
Sau đó cái tên Hoàng Thùy Linh vẫn thi thoảng xuất hiện tại một số sự kiện văn nghệ. Đã có nhiều lời chê trách rằng Linh thiếu tự trọng khi vẫn cố tìm một chỗ trong làng văn nghệ.
- Khi đó bố mẹ động viên tôi tiếp tục lên giảng đường (Hoàng Thùy Linh đậu thủ khoa lớp đạo diễn truyền hình K26 - khoa truyền hình Trường ĐH Sân khấu điện ảnh Hà Nội 2006 - NV). Và tôi đã chọn việc ở lại, theo đuổi đến cùng việc học còn dang dở của mình. Nhưng tôi không tham gia bất cứ hoạt động nghệ thuật nào suốt gần một năm sau đó. Vậy mà trong một số chương trình người ta vẫn treo băngrôn quảng cáo có tên tôi, vẫn làm đủ mọi cách để nhiều người nghĩ không đúng về tôi.
Thật ra tôi vẫn thi thoảng nhận được lời mời tham gia chương trình này, sự kiện nọ nhưng tôi từ chối hết, vì tôi biết dù có nhận lời cũng có khi đến giờ chót lại bị hủy sô vì “lý do khách quan”. Đó là chưa kể có những người mời tôi vì muốn gây sự tò mò cho người khác, muốn làm tổn thương tôi lần nữa. Tôi rất nhớ sân khấu, trường quay... nhưng luôn phải từ chối vì sợ bị tổn thương.
Đó thật sự là khoảng thời gian vô cùng khó khăn với tôi. Bởi khi tôi từ chối xuất hiện, người ta đánh giá mình là chảnh chọe, kiêu ngạo. Còn giả dụ có nhận lời sẽ bị cho là “trơ”, thiếu tự trọng như chị đã hỏi. Tôi thường tự hỏi nếu tiếp tục đam mê thì có được chấp nhận không.
Khó khăn thế sao Linh vẫn ở lại, vẫn tiếp tục theo đuổi nghề?
- Tôi muốn được tiếp tục làm nghệ thuật. Bố mẹ đều là nghệ sĩ nên tôi được tiếp xúc với môi trường nghệ thuật từ bé. Tôi được bố mẹ cho học piano, học múa, học hát, học diễn xuất... Tôi không muốn bỏ phí những gì đã học và phụ lòng bố mẹ. Tôi vẫn luôn day dứt, cảm thấy có lỗi với bố mẹ, thầy cô, bạn diễn, đạo diễn, nhà sản xuất...
Sự trở lại của Linh xem ra cũng quá ồn ào. Mấy ai sẽ tin rằng đó hoàn toàn không có những tính toán để tiến nhanh, tiến xa nhờ dư âm của sự cố ngày cũ?
- Hơn ai hết, tôi hiểu một con người sống không được tôn trọng là như thế nào. Khi quyết định xuất hiện trở lại trước công chúng là tôi phải chấp nhận những dư âm đắng từ sự cố đã qua.
Xin hãy tin những gì tôi đang và sẽ làm trong tương lai là một nỗ lực để được ghi nhận chứ không phải để dễ dàng được chấp nhận. Còn xìcăngđan ư? Tôi không ủng hộ tư tưởng phải tạo ra cái gì đó để nổi tiếng. Tôi chỉ muốn chia sẻ một điều rằng sở dĩ tôi vẫn còn có thể quay lại được vì mọi người biết tôi đã không cố tạo ra xìcăngđan. Tôi nghĩ khán giả công bằng và thấu hiểu vì thế con đường bây giờ đã rộng mở hơn với tôi. Với người muốn được sống dài lâu cùng nghệ thuật thì việc luôn bị dư luận chú ý bởi những nhũng nhiễu chứ không phải bởi những thành quả và tài năng là một thất bại. Mà tôi thì không muốn mình thất bại lần nữa.
Tuổi trẻ cuối tuần số 29-2010 ngày 25/7. Quỳnh Nguyễn thực hiện
Hoàng Thùy Linh sinh năm 1988, là ca sĩ chính của nhóm Thiên Thần, vai nữ chính trong các phim Trò đùa số phận, Đi về phía mặt trời, Nhật ký Vàng Anh 2. Đã tốt nghiệp khoa múa Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội và là MC của chương trình Vui cùng Hugo trên Đài truyền hình Hà Nội. Năm 2006, Linh đỗ thủ khoa lớp đạo diễn truyền hình của Đại học Sân khấu điện ảnh Hà Nội và tốt nghiệp vào tháng 5/2010. Sau sự cố đáng tiếc cách đây gần ba năm, Hoàng Thùy Linh chính thức hoạt động nghệ thuật trở lại vào giữa tháng 4/2010 bằng việc tung ra album cá nhân đầu tay mang tên cô.
Em gần như không đọc bài báo nào về Hoàng Thùy Linh trước kia vì không khoái thể loại báo chí đó. Tuy nhiên, đến giờ em vẫn không thể hiểu nổi tại sao dư luận và mọi người lại có thể phản ứng dữ dội đến thế vì một hành động hoàn toàn mang tính cá nhân, suy cho cùng cũng không ảnh hưởng trực tiếp đến ai cả...
LinhBL
24-07-2010, 06:16 PM
Dư luận lúc nào cũng chuyện bé xé ra to đùng, nhất là ở Việt Nam và vấn đề lại liên quan đến sex scandal. Em thấy vở vẩn nhất là hồi đó Hoàng Thùy Linh còn được "mời" lên riêng 1 chương trình để xin lỗi khán giả (không hiểu mấy bác làm VTV nhà mình nghĩ gì mà lại cho lên mới lạ). Cá nhân em thấy Hoàng Thùy Linh không có lỗi gì trong chuyện này.
LinhBL
24-07-2010, 06:29 PM
Mình thì không muốn so sánh vì khó mà có thể nói thế nào mới là mức depression, nhưng mình đã từng bị depressed dạng nhẹ. Thế nào mới gọi là depress (thay vì chỉ là stress out từ việc học hành, xa nhà) vì mình bị khi mình đã đi được 1 thời gian kha khá rồi.
- Có ý nghĩ làm đau mình: chưa đến mức định tự tử nhưng thèm lấy dao rạch tay mình.
- Cảm thấy cuộc sống chả có ý nghĩa gì để sống tiếp.
- Muốn thoát ra nhưng không thoát được. Ngủ triền miên, mỗi khi thức dậy lại không hiểu mình sống để làm gì
- Lên mạng làm test, làm xong nó bảo: đi bác sĩ, hi hi..
Thật sự là trong cuộc đời mình chưa bao giờ trải qua cảm giác kinh khủng ấy. Nó giống như là trong mình có 2 con người, 1 thì muốn chiến đấu, 1 thì muốn buông xuôi, lúc nào cũng vậy. Khi mình đi học không ai biết mình có vấn đề, nhưng cứ đêm xuống là nước mắt chan hòa, đầu óc lúc nào cũng nghĩ làm sao rạch cho mình 1 nhát (không đùa đâu nhá). Đến lúc đấy mình mới hiểu và thông cảm cho những người bị bệnh và phải có thuốc, vì thật sự không trải qua không hiểu nổi.
Nên thực ra nếu nói cần bác sĩ tâm lý là dạng nặng hơn là stressed out công việc học hành xa nhà cô đơn. Depression thật ra là 1 loại bệnh khi mà chemical trong brain bị mất cân bằng. Thuốc đơn giản chỉ là để giúp nó cân bằng trở lại.
Chị có thể chia sẻ nguyên nhân dẫn đến tình trạng "depressed" của chị hồi đó không ạ? Giả sử em từ hồi tầm 16 tuổi thỉnh thoảng tự nhiên lại có lúc cảm thấy như trên (chỗ em in đậm ấy), sau đấy tập trung đi làm việc khác lại hết, đến bây giờ vấn thế thì có gọi là bị depressed không? Hồi đấy chị có phải dùng thuốc không hay chỉ cần thư giãn, không lo nghĩ nhiều là khỏi?
Sorry chị em hỏi hơi cụ thể vì em thấy biểu hiện trên khá giống với tình trạng của một vài bạn trong nhóm bọn em. Bình thường thì em cho qua, nhưng bài chị viết làm em thấy "chột dạ" nên em muốn hỏi kĩ hơn (lỡ sau này bệnh nặng rồi được lên báo thì ...).
Batigol
25-07-2010, 12:54 AM
Em gần như không đọc bài báo nào về Hoàng Thùy Linh trước kia vì không khoái thể loại báo chí đó. Tuy nhiên, đến giờ em vẫn không thể hiểu nổi tại sao dư luận và mọi người lại có thể phản ứng dữ dội đến thế vì một hành động hoàn toàn mang tính cá nhân, suy cho cùng cũng không ảnh hưởng trực tiếp đến ai cả...
Mình nghĩ nói không ảnh hưởng thì cũng không đúng. Dư luận phản ứng thì cũng là dễ hiểu vì bộ phim đó được positioned để tác động đến suy nghĩ hành động của người xem (mấy em học sinh) theo cái belief được xã hội vào thời điểm cụ thể đó ủng hộ một cách rộng rãi. Tạm thời chưa bàn liệu cái belief đấy là có còn hợp thời hay không, mà chỉ biết đó là fact.
Cái này cũng chẳng phải chỉ Việt Nam thích thổi phồng làm to chuyện. Cứ nhớ vụ của Tiger Wood bị Accenture, Tag heuer... cắt hợp đồng hình ảnh sau scandal thì có thể thấy phản ứng của consumer cũng không hề bị underestimate ở Mỹ. Một số người "progressive" thì có thể nói rằng đó là personal issue, adultery is not a big deal... nhưng phần đông vẫn không nghĩ vậy. Để giải quyết vấn đề đấy thì có người chọn cách im lặng, có người chọn cách xin lỗi công khai với action plan cụ thể như Tiger Wood. VTV nhà mình chắc cũng nghĩ như Tiger Wood nhưng có vẻ không được welcomed lắm.
AnnieLinh
25-07-2010, 02:44 AM
Em Linh lên xin lỗi là đúng rồi, PR giỏi thế còn gì? Nếu em nó không làm rùm beng như thế thì cũng chìm nghỉm như vụ Yến Vi gì đó thôi, làm sao ngóc đầu lên nổi.
Em có gặp Linh một lần hồi 16 tuổi, phải nói thật ai gặp em ý cũng phải nghĩ em ý mà không nổi tiếng mới là chuyện lạ vì em ý khôn quá sức tưởng tượng.
Chẳng hiểu sao em thấy em Linh mang đặc điểm của con gái Bắc nhé :P Người ngoài nhìn vào rất dễ cho rằng em ý "láo toét, xấc xược", nhưng thế mới là con gái bắc :D
Mình nghĩ nói không ảnh hưởng thì cũng không đúng. Dư luận phản ứng thì cũng là dễ hiểu vì bộ phim đó được positioned để tác động đến suy nghĩ hành động của người xem (mấy em học sinh) theo cái belief được xã hội vào thời điểm cụ thể đó ủng hộ một cách rộng rãi. Tạm thời chưa bàn liệu cái belief đấy là có còn hợp thời hay không, mà chỉ biết đó là fact.
Cái này là tranh luận để mà tranh luận cho vui thôi nhé, vì Hoa thỉnh thoảng hứng lên thích debate :)
Chẳng nhẽ diễn viên phải sống xứng đáng, sống y như với vai diễn của họ? Người diễn viên phải diễn vô số nhân vật chính diện và phản diện. Nếu expect như vậy có hợp lý không? Phản ứng kiểu thôi, không cho cô đóng cái vai ấy nữa cũng được, nhưng kiểu có người mang vòng hoa bát hương đến nhà cô ấy, rủa cô ấy chết đi thì...
Batigol
25-07-2010, 06:15 PM
Ví dụ về phản ứng mà Hoa viết ở câu cuối thì tớ thừa nhận là quá extreme, không ai có thể đồng tình được với kiểu phản ứng thế. Nhưng kiểu phản ứng weird và ăn theo tiêu cực như thế có thể nhìn thấy ở rất nhiều sự việc trong đời sống hàng ngày từ mua hàng đến va chạm giao thông... chứ không chỉ thấy ở scandal dạng này.
Đối với expectation với diễn viên thế nào là hợp lí, thì technically không ai có quyền phán xét cuộc sống riêng của diễn viên. Tuy nhiên trong trường hợp này tầm ảnh hưởng của nhân vật có vẻ đã vượt quá khuôn khổ màn ảnh để trở thành 1 figure khiến cho cuộc sống của diễn viễn ngoài đời bị merged với hình ảnh trong phim. Có nhân vật phản diện nam (không nhớ rõ, có phải Leôncio Almeida trong Nô tỳ Isaura không nhỉ??) bị ném trứng thối, dọa đánh ngoài đời chỉ vì anh này nhập phản diện tốt quá.
lkamn
25-07-2010, 08:59 PM
Theo Nhung thấy thì vụ Vàng Anh đâu phải chỉ liên quan đến cô ấy thôi đâu. Với nội dung phim "thuần khiết" như show Vàng Anh thì vì vụ việc của Hoàng Thùy Linh mà ngừng chiếu là đúng. Khi show ngừng chiếu đâu chỉ ảnh hưởng đến Hoàng Thùy Linh, đâu chỉ mỗi tiếng tăm và thu nhập của cô ấy từ show này bị cắt? Khán giả không được xem show ưa thích nữa. Show Vàng Anh không bao giờ còn được nhắc tới với original purpose nữa. Đạo diễn (Thanh Hải) và ê kíp làm show mất hết các nỗ lực họ đã bỏ ra. Vậy nên Hoàng Thùy Linh phải xin lỗi là đúng.
Ngoài ra, theo Nhung được nghe thì hình như trong clip scandal của HTL thì đồng chí kia có gọi HTL là "Vàng Anh". Thế nên dân tình lại càng không chấp nhận được.
Nhung nói cũng có lý :) Có lẽ vì trót là người của công chúng và người được mến mộ thì việc gì họ làm cũng có thể được coi là ảnh hưởng tới người khác. Tuy nhiên, tớ vẫn cảm thấy là nếu HTL không cố tình để lộ clip sex, không chủ định làm gián đoạn bộ phim thì cô ấy không nhất thiết phải xin lỗi ai cả. Thông điệp của Vàng Anh trong phim là thông điệp của người viết kịch bản, của đạo diễn chứ không phải thông điệp của cá nhân HTL.
Tớ thì vẫn thích nghĩ là nếu không trộm cắp, giết người, lừa đảo và làm những việc có nature tương tự, ảnh hưởng trực tiếp và nguy hiểm với người khác thì khó có thể coi là có tội. Quyền riêng tư cá nhân của 1 người bị xâm phạm, cuộc sống bị đảo lộn, nếu HTL đã tự vẫn thì chắc có lẽ rất nhiều người nên cảm thấy guilty về những hành động extreme của mình.
Hihi, nhưng không nên bàn sâu về vấn đề đúng sai này nữa. Tớ thích 1 góc nhìn từ bài báo là HTL đã đứng dậy được sau khi trải qua 1 thời gian khó khăn đến như vậy. Dù tớ chưa bao giờ thích hay không thích HTL từ góc độ cá nhân, tớ khá khâm phục chuyện em ấy tiếp tục lên sân khấu và chiến đấu :)
Cái này là tranh luận để mà tranh luận cho vui thôi nhé, vì Hoa thỉnh thoảng hứng lên thích debate :)
Chẳng nhẽ diễn viên phải sống xứng đáng, sống y như với vai diễn của họ? Người diễn viên phải diễn vô số nhân vật chính diện và phản diện. Nếu expect như vậy có hợp lý không? Phản ứng kiểu thôi, không cho cô đóng cái vai ấy nữa cũng được, nhưng kiểu có người mang vòng hoa bát hương đến nhà cô ấy, rủa cô ấy chết đi thì...
Chị nghĩ rằng Hoa không nhận ra hay không để ý rằng vai diễn của HTL lúc đó trong Nhật Ký Vàng Anh đang được xây dựng như 1 hình mẫu đối với các em nhơn nhớn. Rất nhiều các em nhỡ nhỡ bé bé đang gắn kết hình ảnh của chị HTL với vai diễn Vàng Anh, 1 cô bé học giỏi, ngoan ngoãn. Chưa hết hình ảnh của HTL ở ngoài đời cũng được xây dựng như thế, trả lời báo chí thấy toàn em còn tập trung vào học, em chưa có bạn trai, vv và vv. Nếu vụ việc xảy ra với em Thủy Top (hay mấy em nào đó xây dựng hình tượng sexy) thì chắc dư luận (mà đa phần là các bậc cha mẹ) không nhảy dựng lên thế.
Khi đã là hình tượng, muốn hay không anh phải chấp nhận những hệ lụy của nó đi cùng với danh tiếng. Vì nếu không chấp nhận thì đừng dấn thân vào ngành đó. Sự đòi hỏi của xã hội đối với 1 diễn viên, 1 cô hoa hậu, hay 1 nhân vật đại diện cho 1 nhóm người nào đó luôn cao hơn 1 người bình thường. Nếu lựa chọn danh tiếng, tiền bạc và nhiều thứ nữa, thì phải chấp nhận rằng mình sẽ chịu sự phát xét và đánh giá của xã hội hơn nhiều khi mình chả là ai cả. Vì cái ảnh hưởng của những hành động này nó không chỉ giới hạn ở cá nhân người đó nữa.
Nên trong trường hợp này chị nghĩ em HTL có thể không cần xin lỗi cả xã hội vì việc riêng của em ấy, nhưng xin lỗi khán giả của em ấy (những người đã tôn vinh và gắn kết hình tượng trong sáng với em ấy) là đúng. Đừng nói là em ấy không biết mọi người nghĩ thế nào, hay em ấy có định xây dựng hình tượng trong sáng đâu.
Còn chuyện quá khích có người làm những việc vô văn hóa thì ở đâu cũng có người nọ người kia. Nhưng chị vẫn nghĩ nếu nhìn sang hàng xóm thì dư luận Việt Nam cũng chưa phải là kinh khủng lắm. Nhìn thử Chung Hân Đồng xem, có phải lỗi của cô ấy không?
Cái này không phải em không nhận thấy hay không để ý là Vàng Anh được xây dựng là 1 role model cho các em tuổi teen đâu ạ. Em chỉ nghĩ rằng Vàng Anh là nhân vật trong phim, còn HTL là người thực và theo em thì diễn viên có cuộc sống riêng của họ và không có obligation phải sống đúng như hình tượng họ diễn. Nếu khán giả đặt quá nhiều kỳ vọng và nhầm lẫn giữa con người thực và nhân vật rồi thất vọng thì đó không hẳn là lỗi của diễn viên.
Em hoàn toàn hiểu ý của chị Phương Anh. Tuy nhiên, quan điểm của chị em mình ngay từ đầu đã có sự khác biệt rồi ạ.Khi đã là hình tượng, muốn hay không anh phải chấp nhận những hệ lụy của nó đi cùng với danh tiếng. Vì nếu không chấp nhận thì đừng dấn thân vào ngành đó. Sự đòi hỏi của xã hội đối với 1 diễn viên, 1 cô hoa hậu, hay 1 nhân vật đại diện cho 1 nhóm người nào đó luôn cao hơn 1 người bình thường. Nếu lựa chọn danh tiếng, tiền bạc và nhiều thứ nữa, thì phải chấp nhận rằng mình sẽ chịu sự phát xét và đánh giá của xã hội hơn nhiều khi mình chả là ai cả. Vì cái ảnh hưởng của những hành động này nó không chỉ giới hạn ở cá nhân người đó nữa.
Có lẽ vì em là người thiên về chủ nghĩa cá nhân nhiều hơn :) Đúng là sống phải có cộng động, rồi việc gì mình làm cũng có mối quan hệ với người khác. Tuy nhiên, đôi khi đòi hỏi từ công chúng quá lớn, expectation quá cao thì sẽ là một khó khăn lớn cho diễn viên, là trở ngại cho việc họ có 1 cuộc sống bình thường như bao người khác. Dù có yêu nghệ thuật và vì nghệ thuật đến mấy thì đầu tiên họ vẫn là con người và họ cũng có thể có mistake và có lẽ nên có được cái nhìn thông cảm bao dung hơn từ khán giả. Cái này em không nói riêng trường hợp HTL vì em không hâm mộ mà cũng không ghét em này. Nhưng em nhận thấy cái nhìn của nhiều người với giới ca sĩ, nghệ sĩ là tương đối khắt khe.
Chị thì cũng chả khoái tranh luận gì về em HTL này lắm, nhưng chị nghĩ trong chuyện này không hẳn bởi vì khán giả luôn expect diễn viên phải sống đúng như vai diễn nhưng rõ ràng nếu là 1 vai diễn nổi bật hay quan trọng thì khán giả luôn associate người diễn viên với vai diễn đấy (đấy là lý do vì sao chọn những nhân vật đóng Evita, hay Elisabeth Taylor, hay các nhân vật yêu nước này nọ việc tuyển diễn viên luôn diễn ra khắt khe và với sự theo dõi của cả dư luận). HTL vào lúc đó được xây dựng hình tượng ngoài đời cũng giống như 1 hình tượng Vàng Anh, hơn nữa phim là cho các em nhớn nhớn, vốn cực kỳ hay associate diễn viên với vai diễn, chính vì thế mà nó mới gây quan ngại cho các bậc phụ huynh. Nếu như băng sex này lộ từ trước phim Vàng Anh em có nghĩ HTL sẽ được vào vai này không? Vậy nên không thể nói người ta buộc phải tách biệt giữa diễn viên và vai diễn khi bản thân vai diễn sử dụng hình ảnh của diễn viên để tiếp thị.
Không chỉ ở Việt Nam, em còn nhớ cô hoa hậu bị tước ngôi của Cali khi nói thẳng thắn suy nghĩ của cô ấy về quan hệ đồng giới đã bị dư luận phản đối thế nào. Và rất nhiều người đòi cô ấy phải xin lỗi dù thực tình ra mà nói trong chuyện đó chị thấy cô ấy còn vô tội hơn nhiều. Rõ ràng cô ấy nên hiểu là cô ấy không thể được ngôi hoa hậu khi phát biểu như vậy, nhưng về lỗi cô ấy không có lỗi. Nhưng hãy nhìn xem dư luận đã phản ứng thế nào.
Đấy là nhìn nhận của chị để giải thích về phản ứng dư luận đồi với em HTL thôi, chị cho rằng sự khắt khe của dư luận có cái lý của nó. Còn cá nhân chị cũng không quan tâm đến em này quá, và chị cũng cho là em ấy có thực tài.
tieuphong
28-07-2010, 02:25 AM
Well, đang nói về cách đối phó khủng hoảng, sao lại quay sang "sếch" nhỉ?
Các bác có kinh nghiệm có thể chia xẻ những dos and don'ts khi turn around 1 bad division. Personal stories are extremely appreciated!
Quang
29-07-2010, 03:26 AM
Thế bạn Hoa và PA đang tranh luận xem dư luận nên nghĩ thế nào về trường hợp HTL à? :D
Thế bạn Hoa và PA đang tranh luận xem dư luận nên nghĩ thế nào về trường hợp HTL à? :D
He he, bác không nên chẻ hoe ra thế. Tranh luận ở đây là dư luận có khắt khe quá không và họ có lý do để làm thế không. Chứ còn họ nghĩ THẾ NÀO hay NÊN thế nào thì báo cáo là em không có tham vọng làm luận án tiến sĩ trường hợp này.
AnnieLinh
29-07-2010, 04:55 AM
Các bác có kinh nghiệm có thể chia xẻ những dos and don'ts khi turn around 1 bad division. Personal stories are extremely appreciated!
"Turn around 1 bad division" là cái gì hả anh Phong? Em ngồi nghĩ mãi không biết nó nghĩa là gì?
Hihi, chắc anh Nhân đánh nhầm decision hoặc situation?
Một bộ phận của Công ty có vấn đề và cần sự thay đổi và giải pháp để vực nó lên ?
tieuphong
29-07-2010, 03:54 PM
Oh, tiếng Anh dạo này rusty quá, nếu nói bộ phần làm ăn không tốt thì chắc là ill-performing division?
newhaven07
30-07-2010, 05:35 PM
Câu hỏi này của em Nhân là 1 câu hỏi khó. Cái này sách vở viết nhiều, nhưng thực tế theo chị nghĩ đa dạng và phức tạp hơn nhiều. Xin được chia sẻ chút suy nghĩ trà dư tửu hậu từ góc độ người mới học nghề finance.
Theo mình nghĩ, bước đầu tiên và cũng là bước quan trọng nhất là xác định vấn đề nằm ở đâu, mức độ nghiêm trọng như thế nào. Bước này tưởng dễ nhưng không dễ tí nào vì có nhiều khi vấn đề thật bị che lấp mất bởi các vấn đề nhỏ khác, và vì vậy đòi hỏi mình phải unlayer.
Có lẽ việc phân tích và hệ thống hóa/ prioritize các vấn đề sẽ là bước tiếp theo. Làm sao để cân đối vấn đề short term nhưng urgent và long term là một thách thức lớn.
Nghệ sĩ Bạch Tuyết: Người nổi tiếng như người lướt ván!
http://thethaovanhoa.vn/326N20100830172239260T133/nghe-si-bach-tuyet-nguoi-noi-tieng-nhu-nguoi-luot-van!.htm
NSƯT Bạch Tuyết mở đầu mùa báo hiếu Vu Lan Nghệ sĩ Bạch Tuyết làm “trường ca cải lương” về Trần Nhân Tông NSƯT Bạch Tuyết và những người bạn “chung sức chung lòng” vì đồng bào miền Trung(TT&VH Cuối tuần) - “Người nổi tiếng như người lướt ván, phải có kỹ thuật thăng bằng để có thể lướt trên ngọn sóng, xuyên vào lòng con sóng, nếu không biết cách giữ thăng bằng tất phải té, bị hất khỏi ván thôi. Và tôi cũng phải học cách giữ thăng bằng khi đứng trên ván”. Tiến sĩ, NSƯT Bạch Tuyết đã chiêm nghiệm như thế về cuộc đời nhiều thành công nhưng cũng đầy sóng gió của mình.
Ba lần biếng… sống
* Mới theo nghề đã trở thành đào chánh, chưa đầy 5 năm đã gặt hái được tất cả vinh quang với những giải thưởng danh giá nhất, được gọi bằng mỹ danh “cải lương chi bảo”, được săn đón, chèo kéo với cát sê cao ngất - hiếm người được đời ưu ái như chị…?
- Trong đời tôi, bất hạnh lớn nhất là mất mẹ sớm, từ năm mới 8 tuổi. Nhưng đấy cũng là đại hạnh vì nhờ sự bất hạnh đó mà tôi nhận ra cuộc đời là phù du, mới có đó rồi sẽ mất đó, không có gì là bất biến, là tồn tại vĩnh viễn cả. Vì thế tôi tiếp nhận những thành công, những vinh quang, những lời tán tụng, khen ngợi với sự tỉnh táo, với tâm lý bình thản, cân bằng. Ngày trước, trong đoàn hát, đào kép chánh ít khi chơi với vệ sĩ, vũ nữ (diễn viên quần chúng) nhưng tôi lại chơi thân và học hỏi được nhiều điều từ những nhân vật âm thầm, lặng lẽ ấy…
* Có nghĩa chị không gặp khó khăn khi đối mặt với áp lực của một người đứng trên đỉnh vinh quang?
- Khi nổi tiếng thì cả cuộc đời phải sống với áp lực, phải sẵn sàng chịu mọi tai bay họa gởi thôi, đó là quy luật. Có cái này thì phải mất cái kia. Bạn nổi tiếng, được nhiều người yêu mến, ngưỡng mộ, kiếm được nhiều tiền… thì ngược lại bạn cũng có thể đánh mất những điều quý giá như cuộc sống bình thường, thời gian bên gia đình, bạn bè, những niềm vui riêng… Tôi hiểu ra điều này là nhờ triết học Phật giáo: không có gì là toàn bích, thiện - ác phải song song tồn tại. Tuy nhiên đó là chuyện về sau chứ hồi trẻ tránh sau khỏi khủng hoảng. Tôi rất thông cảm với làn sóng tự tử của những diễn viên, ca sĩ Hàn Quốc, Nhật Bản hiện nay vì tôi đã từng trải qua, trong 10 năm đầu của sự nghiệp tôi đã tự tử đến ba lần.
* Ba lần tự tử? Tại sao?
- Lúc đó tôi cảm giác mình như cái hỏa tiễn vậy, phóng nhanh quá mà bệ phóng không chắc thì vừa bay lên là bệ nổ tan tành, không có chỗ về nữa. Mặc dù đã làm việc như một cái máy 24/24 nhưng khi bạn quá nổi tiếng thì xã hội lại đòi hỏi ở bạn tới những 48 tiếng và bạn như bị đốt cháy trong cái khoảng thời gian ảo đó. Chỉ có công việc, không có bạn bè. Và thế là không nghĩ ngợi gì sâu xa hết, tôi thấy thế giới này mệt quá, mình làm biếng quá nên muốn nằm xuống và ngủ thôi. Mà trời run rủi sao cả ba lần tôi tìm đến cái chết thì bạn bè đều phát hiện được mà cứu sống. Nghĩ lại thấy mình quá may mắn và thực sự biết ơn họ.
* Vậy lý do gì khiến chị quyết định không chết nữa?
- Ba lần tự tử mà không chết tôi thấy chắc số mình chưa chết được thì phải nghĩ cách sống thôi, mình không tính được thì thôi để ông trời tính vậy. Người nổi tiếng như người lướt ván, phải có kỹ thuật thăng bằng để có thể lướt trên ngọn sóng, xuyên vào lòng con sóng, nếu không biết cách giữ thăng bằng tất phải té, bị hất khỏi ván thôi. Và tôi cũng phải học cách giữ thăng bằng khi đứng trên ván.
Chuyện về những người đàn ông
* Đến tận hôm nay, những khán giả mộ điệu cải lương vẫn dành nhiều tình cảm cho cặp “sóng thần” Hùng Cường - Bạch Tuyết. Giữa anh chị có chuyện “tuồng giả tình thật” không?
- Ngày đó, những vở tuồng tôi hát với anh Hùng Cường tạo hiệu ứng khán giả rất tốt, khán giả đến lớp lớp như … sóng thần vậy nên báo giới mới gọi là cặp “sóng thần” Hùng Cường - Bạch Tuyết. Hùng Cường là một người cực kỳ giỏi. Trước khi đến với cải lương anh ấy là ngôi sao tân nhạc, là tài tử điện ảnh. Khi hát cùng anh thì tôi cũng được cả khán giả của anh biết đến và yêu thích, và anh cũng là cơ sở để tôi bước qua điện ảnh. Đó là một con người tài hoa, có tri thức, đam mê nghề, hết sức nghiêm túc. Với một người như vậy, lại làm việc chung thì không cớ gì lại không đem lòng yêu mến được. Nhưng con người tôi lạ lắm. Tôi nhớ có lần nói với anh ấy: “Em rất thương anh, quý anh. Mọi khán giả yêu anh, muốn được gần gũi anh, muốn được anh yêu. Em lại được anh yêu trong nghệ thuật, em muốn mãi giữ những cảm xúc đẹp, thanh khiết này trong tuồng để dâng hiến cho khán giả”. Phải đấu tranh nội tâm và kiềm chế dữ lắm chứ. Rất may là không có chuyện gì xảy ra nếu không chưa chắc cảm xúc và hình ảnh của chúng tôi trong nhau lại đẹp như thế.
* Chị không tự tin về mình sao?
- Anh Hùng Cường rất thương tôi và cũng hỏi không hiểu sao tôi lại cứng rắn như thế, nhiều lần chúng tôi “choảng” nhau mà. Tôi cười nói: “Bồ ông toàn người đẹp mà có ai ông yêu quá sáu tháng đâu. Tui đã không yêu thì thôi, chứ dính rồi thì tôi yêu hết mình. Tui mà yêu ông thiệt rồi lỡ bị ông bỏ chắc chết quá” (cười). Cái duyên của tôi không gắn với người trong nghề mà lại xuất hiện ở bên ngoài.
* Chẳng hạn như trên sân cỏ, cựu danh thủ Phạm Huỳnh Tam Lang trong một bài báo đã tiết lộ như bị “sét đánh” khi lần đầu nhìn thấy chị...
- Anh ấy chưa bao giờ nói với tôi vụ này cả (cười). Lần đầu gặp tôi chưa biết nhiều về anh ấy, chỉ nghe người trong đoàn nói đấy là một cầu thủ rất lừng lẫy thôi. Ấn tượng ban đầu của tôi đấy là một con người lịch lãm, tài hoa và rất lành. Đến hôm nay vẫn vậy dù xuất hiện ở đâu, ở vị trí nào anh ấy cũng được mọi người yêu mến và ngưỡng mộ. Thời gian đó, cũng không thiếu những đại gia, những người quyền quý theo đuổi nhưng ở cái tuổi ngồi cửa sổ thấy mình thay đổi được cả thế giới, tôi có những suy nghĩ rất khác: nếu lập gia đình thì tôi sẽ chọn một người tốt, đàng hoàng, không cần nhiều tiền, cả hai sẽ cùng gầy dựng. Nghề đào hát của mình dữ dội, bấp bênh quá, sáng nay ngủ dậy thấy bài báo đẩy mình lên tận mây xanh, vài bữa sau đã đạp mình xuống địa ngục, một nghề chứa quá nhiều sự bất ổn, cuộc sống không bình thường, tôi cần một người bạn đời bình thường “đầu đội trời, chân đụng đất”. Sau lần gặp gỡ với Tam Lang, tôi nghĩ nhiều về anh ấy và khi anh ấy cầu hôn thì tôi nhận lời ngay. Đó thực sự là một đám cưới đẹp trong mắt mọi người.
* Nhưng cuộc hôn nhân ấy lại không ổn định như chị nghĩ?
- Tôi chỉ thấy đời sống của anh ấy ổn định hơn mình thôi và đấy cũng là sai lầm. Cuộc sống và nghề nghiệp của hai chúng tôi quá khác biệt. 4, 5 giờ sáng anh ấy đã đi tập, rồi về trại, những trận đấu lớn thì phải cắm trại. Mình sáng đi tập tuồng, chiều đi thu đĩa, tối đi hát, khuya vẫn còn đóng phim. Nhiều khi về chỉ nhìn nhau rồi lại đi tiếp. Mình đi lưu diễn ngoài Trung thì chồng đá trong Sài Gòn, mình về Sài Gòn hát thì chồng đi nước ngoài đá. Vợ chồng mà hai đứa cứ như đầu sông, cuối sông vậy, dù có yêu thương nhau thì cũng khó mà chịu đựng mãi tình trạng này. Hơn nữa, bác sĩ nói tôi không thể có con. Tam Lang lại là người con rất có hiếu. Sau 3 năm, chúng tôi chia tay xem như cũng tạo cơ hội cho cả hai. Anh ấy có thể có một gia đình bình thường, một người vợ hiền hết lòng với chồng mà có thể phát triển sự nghiệp hơn nữa.
Chuyện của chúng tôi diễn ra rất lặng lẽ nên đến hôm nay nhiều người gặp tôi còn hỏi Tam Lang khỏe không mà (cười). Trong đời tôi, có hai người đàn ông mà tôi phải học. Đó là ba tôi, người luôn hiểu và hết lòng ủng hộ con cái. Và Tam Lang, người không sính coi hát nhưng yêu con người thật của tôi chứ không phải vì tôi là nghệ sĩ.
* Cuối cùng chị cũng đã tìm được hạnh phúc?
- Tôi đến với người chồng sau như một sự tình cờ, có thể xem như chuyện đại gia với ngôi sao vậy. Với người bạn này, tôi có lòng biết ơn và tin cậy vì nhờ anh ấy mà tôi đi trọn được con đường học vấn. Anh ấy là một tấm gương, là động lực củng cố quyết tâm học tập của tôi. Sống với một người chồng tri thức đầy quá (anh ấy có 2 bằng tiến sĩ), nếu mình thiếu thì cũng vừa thôi... Và bất ngờ hơn nữa là cuộc hôn nhân này đã cho tôi một đứa con. Con trai tôi hiện đang làm việc cho một công ty lớn của Mỹ. Cháu sưu tầm những trích đoạn cải lương xưa thành băng để nghe trong xe, bạn bè hỏi thì cháu trả lời là “kinh của Việt Nam”.
* Chị hài lòng với những gì mình đã đạt được?
- Tôi hài lòng là đối với cải lương tôi vẫn là một người cần mẫn. Cuộc sống này giống như tuồng hát vậy, lên sân khấu tập cả tháng trời, mở màn ra hát là xong, cũ mèm rồi, nếu đem nó theo nữa thì còn gì là mới, tập tuồng khác thôi. Quan điểm của tôi sống và làm việc mới tồn tại. Bản thân mình không là gì cả cái quan trọng là công việc, sự làm việc của mình kìa.
http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/400042/Sau-cam-lang-la-bao-giong.html
Câu chuyện cuộc sống
LTS: Tham gia Câu chuyện cuộc sống kỳ này, TTCT nhận được bài của một tư vấn viên học đường kể về một “trường hợp khó” mà chị từng gặp, nhưng giúp chị nhận diện được giới trẻ cần gì nhất vào những lúc khủng hoảng.
Sau câm lặng là bão giông
TTCT - Trong quá trình làm tình nguyện viên tư vấn học đường, Minh Thanh (tên đã được thay đổi) là một trường hợp mà tôi thấy khó giải quyết nhất và cũng là trường hợp điển hình nhất cho tình trạng trẻ vị thành niên tự tìm đến cái chết.
“Em muốn biến khỏi cuộc đời”
Tôi tới thăm Minh Thanh tại nhà riêng. Phòng của em tối, bừa bộn, ánh đèn vàng vọt. Em nằm trên giường, thấy tôi và mẹ em vào thì em quay mặt vào vách. Cổ tay em băng trắng, ánh mắt u tối và cô độc. Em trở nên câm lặng hơn một tuần rồi. Không một ai có thể khiến em mở miệng.
Mẹ em kể rằng cách đây mười ngày, gia đình phát hiện em nằm trong nhà tắm, tự cắt cổ tay bằng dao lam, ngất xỉu trên vũng máu. Mọi người hốt hoảng đưa em đi cấp cứu, may mà cứu sống được vì vết thương không sâu. Từ bệnh viện về em lại tự vẫn bằng cách lựa lúc ban đêm vào bếp đóng cửa, mở khí gas. Mẹ em gọi hàng xóm phá cửa cứu em.
Ra hiệu cho mẹ em rời khỏi phòng, tôi đến ngồi ở chiếc ghế thấp cạnh giường em và tự giới thiệu: “Cô là một tình nguyện viên tư vấn học đường và là bạn học với cô chủ nhiệm của em”. Minh Thanh im lặng, nhìn tôi một thoáng rồi lại quay mặt vào trong với một ý rõ rệt là cuộc nói chuyện giữa tôi và em chấm dứt và sự có mặt của tôi là vô ích. Em cũng đã từ chối dì ruột và mẹ như thế, thậm chí ném gối đuổi cả hai ra khỏi phòng. Có lẽ với tôi, chỉ cần tôi nói thêm vài câu nữa thì em sẽ ném cái gì đó vào tôi cũng nên.
Với kinh nghiệm của mình, ngày tiếp xúc đầu tiên tôi chỉ ngồi cạnh em rất lâu rồi... về. Hôm sau tôi lại đến, hôm sau nữa, ngày nào tôi cũng chỉ im lặng, ra về thì để lại một câu: “Cô chỉ muốn là bạn của em”.
Minh Thanh năm nay 15 tuổi, đang học lớp 9 một trường ngoại thành. Nhà có hai chị em. Cha mẹ ly hôn, em trai ở với cha, em sống với mẹ, cuộc sống khá chật vật. Em xinh đẹp và học rất giỏi. Em ít nói, trầm lặng, sống nội tâm. Nhưng vì xinh đẹp, học giỏi, lại thiếu cởi mở nên trong lớp em là đối tượng để bạn bè cô lập và bắt nạt. Những cô bạn gái hay nói xấu sau lưng em, lén lấy tập sách của em giấu đi, gọi em bằng những biệt danh mang tính xúc phạm và hay đồng lòng không chơi với em.
Em hầu như không có bạn bè. Mẹ em là người nóng tính, đi làm về mệt thường la rầy em vì những chuyện vô lý. Em và mẹ nhiều lúc không thể nói chuyện được với nhau. Cuộc sống của em thật cô đơn và buồn tẻ. Mười ngày trước em gom tiền bỏ ống mua cho em trai một siêu nhân và đến nhà riêng của cha đón em trai đi chơi. Khi về, chính cha bảo em trai đem quà trả lại. Em gọi điện cho cha thì nhận được những lời chỉ trích, xua đuổi, cấm cửa...
Nhưng nguyên nhân chính dẫn đến việc mất kiểm soát bản thân của Minh Thanh là việc cô bạn ngồi cạnh tung tin em đang cố tình “cướp” bạn trai của cô ấy. Cô bạn còn nhắn vào máy em những lời độc ác. Như không thể chịu đựng hơn nữa nỗi cô đơn cùng cực, em tìm cách “biến khỏi cuộc đời” - như sau này em tâm sự với tôi.
Phần lớn các trường hợp trẻ vị thành niên tự vẫn xảy ra với những em có hoàn cảnh đặc biệt như cha mẹ ly hôn, gia đình không hòa thuận, giáo dục con bằng bạo lực, cha nghiện rượu...
Sự cô lập, tẩy chay với người lớn chúng ta đã là một điều không thể chịu đựng, huống hồ là một đứa trẻ. Trong môi trường học đường, sự cô lập, tẩy chay đối với một ai đó chính là hình thức bạo lực tinh thần có sức phá hủy lớn nhất. Nó như một bản án không lời tuyên và không thời hạn, dai dẳng và độc ác, đẩy nạn nhân tới tình trạng kiệt quệ về tinh thần và sức lực.
Với một học sinh nam bị cô lập do giọng nói, hình dáng khác biệt thường dẫn tới đánh nhau mà nạn nhân bị cô lập lại thành hung thủ. Với một học sinh nữ, khi trở thành đối tượng của tình trạng cô lập, các em thường tìm đến việc tự hủy hoại bản thân.
Cuộc gặp sau chuyến thăm thứ năm
Lần đến thăm thứ năm, tôi tặng Minh Thanh cuốn sách Khát vọng sống để yêu của Nguyễn Hồng Công rồi về. Hai hôm sau, vào buổi tối, Minh Thanh gọi điện cho tôi, nói đã đọc sách, hỏi có thể gặp tôi không. Tôi rủ em ra quán cà phê. Tôi rất vui khi em quyết định nói chuyện lại với những người xung quanh, và em chọn tôi là người mở đầu cho sự việc này. Nói cho cùng, em cần ai đó để tâm sự, để lắng nghe, để hiểu và đồng cảm với em.
Tôi cũng không “lên lớp” với em rằng tự tử là hành động dại dột. Tôi chỉ lắng nghe, lắng nghe và lắng nghe. Khi đã khá thân thiết, tôi khuyên em cần quý trọng cuộc sống của chính mình và làm điều gì tốt cho cuộc đời này thay vì chối bỏ, chấm dứt nó.
Giải pháp để một trẻ vị thành niên như Minh Thanh không tái tự vẫn không hề đơn giản. Tôi đã phải làm việc với mẹ em, với cô chủ nhiệm của em, với bạn bè cùng lớp. Mẹ em phải đối xử nhẹ nhàng, tôn trọng con và phải dành nhiều thời gian trò chuyện cùng con. Cô chủ nhiệm cần theo dõi, lắng nghe các em. Các em học sinh cùng lớp phải cùng thảo luận rồi đưa ra những phương pháp giúp Minh Thanh vượt qua giai đoạn với em là rất khó khăn. Cũng may là các bạn của Minh Thanh giờ đây đã nhận ra tác hại của việc mình làm và trở nên có thiện chí.
Nếu Minh Thanh có kỹ năng giao tiếp tốt thì sự cô lập chắc không xảy ra với em. Nếu chương trình học phổ thông có nhiều hoạt động ngoại khóa để học sinh có điều kiện thông hiểu và chia sẻ thì các bạn Minh Thanh đã không có những đối xử bất công với em.
Nếu nhà trường thành lập những câu lạc bộ kỹ năng sống, câu lạc bộ du khảo, câu lạc bộ bảo vệ môi trường xanh, câu lạc bộ công tác xã hội... để các em có điều kiện vui chơi giải trí lành mạnh, giải tỏa năng lượng, trải nghiệm cuộc sống thì các em sẽ sống tốt hơn. Nếu trường Minh Thanh học có nhân viên tư vấn học đường thì càng hay hơn nữa, việc đáng tiếc chắc không xảy ra.
Nhưng những mong ước thiết thực này chắc còn lâu lắm mới thành hiện thực rộng rãi trong toàn xã hội.
“Người lạ trong nhà”
Trẻ tự tử có nhiều nguyên nhân. Ở lứa tuổi vị thành niên, tư tưởng, tình cảm của các em có nhiều xáo trộn. Các em thường thấy uể oải, chán nản do thay đổi hormone. Các em lại thường giấu kín tư tưởng, tình cảm, thu mình vào thế giới riêng đến nỗi trong một cuốn sách nói về lứa tuổi này, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc dùng nhóm từ “người lạ trong nhà” để chỉ sự biến đổi tâm sinh lý của các em. Do đó, đôi khi chỉ một câu nói lộ ý xúc phạm, một câu rầy la của cha mẹ cũng có thể khiến con mình tìm cách quyên sinh.
Sự thất bại trong học tập, trong tình cảm riêng tư cũng có thể dẫn các em đến việc làm dại dột. Tuy nhiên trong bài viết này, tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến một trường hợp không phải là cá biệt, thường xảy ra với một số em gái có chút nhan sắc và học giỏi: ngay từ độ tuổi 14, 15 những em gái này bị bạn bè cùng phái cô lập và tìm nhiều cách gây tổn thương.
Minh Thanh là một ví dụ. Sau Minh Thanh tôi còn gặp hai trường hợp tương tự.
BẢO NHI (tư vấn viên học đường)
__________
Phản hồi
Hãy biết rõ mình
Tôi đã ra trường, đã đi làm, cuộc sống dần ổn định. Nhưng tôi rất hiểu câu chuyện của các bạn (xem TTCT từ số ra ngày 15-8-2010) bởi tôi cũng từng trong hoàn cảnh đó.
Năm đó, tôi đặt bút viết vào nguyện vọng 1 ngành báo chí của Đại học KHXH&NV. Tôi không chắc lúc đó mình có yêu nghề báo hay không, cũng không hề biết mình hợp hay không, chỉ đặt bút và viết. Tôi không luyện thi đại học. Tôi biết sức mình có hạn, thi đậu không nói gì, nếu thi rớt tôi sẽ làm mẹ phí đi một khoản tiền, mà thời điểm lúc đó mấy trăm ngàn đồng là rất lớn, nhà tôi lại đông chị em.
Tôi tự ôn luyện ở nhà. Đến ngày thi, tôi cũng vác balô lên đường. Năm đó tôi rớt đại học. Mặc dù biết trước, tôi vẫn rất hụt hẫng, mình chọn sai con đường. “Năm nay chỉ thi chơi thôi, năm sau sẽ cố gắng ôn tập để thi đậu đại học”, tôi đã nghĩ như vậy.
Nhưng thấy ba mẹ buồn tôi thật không đành tâm, xin ba mẹ học ở những trường dân lập thì chị tôi phản đối vì học phí quá lớn. Nghĩ đi nghĩ lại tôi đăng ký xét tuyển nguyện vọng 2 và xét tuyển các trường trung cấp.
Nhỏ bạn gần nhà cũng như tôi, rớt đại học nhưng nhận được vô số giấy mời nhập học của các trường dân lập và trung cấp. Còn tôi đợi chờ mãi vẫn không có gì. Lúc đó, không ai bên cạnh nói cho tôi biết rằng “đại học không phải là con đường duy nhất vào đời”, cũng không ai bên cạnh động viên và tư vấn cho tôi những nguyện vọng khác, con đường khác. Tôi chỉ có một mình. Tôi không dám nghe ngóng thông tin từ bạn bè, sợ rằng mình lại bẽ bàng.
Tôi thất vọng về bản thân và thật sự rất hối hận vì mình đã không cố gắng thật nhiều, thế nhưng trong đầu tôi chưa hề có suy nghĩ mình sẽ tìm đến cái chết. Đó là cách giải quyết quá tiêu cực. Có lẽ cũng nhờ suy nghĩ đó mà tôi vững vàng hơn. Rồi tôi cũng đậu nguyện vọng 2 vào cao đẳng. Tôi thở phào cho số phận của mình. Cao đẳng thì đã sao chứ, ít ra tôi vẫn có thể đến giảng đường, chưa kể chỉ học ba năm là tôi sẽ ra trường trước bạn bè.
Việc dám nhìn thẳng vào năng lực của mình cũng giúp tôi chống chọi với thực tế khắc nghiệt này. Tôi nghĩ điều quan trọng là đừng tạo áp lực cho mình. Gia đình có thể kỳ vọng vào chúng ta nhưng bản thân chúng ta hãy thật bình tĩnh và suy xét về mọi khía cạnh.
Nếu ngày đó tôi vẫn đợi chờ để sang năm thi tiếp cũng chưa hẳn tôi có thể đậu. Sau một năm dù có ôn luyện thì ý chí và kiến thức cũng mai một, điều quan trọng hơn là tôi biết rõ mình không có khả năng.
Đại học không là cánh cửa duy nhất bước vào đời...
CHI LÊ
http://phienbancu.tuoitre.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=102396&ChannelID=449
Thứ Ba, 11/10/2005, 07:15 (GMT+7)
Câu chuyện văn hóa: Chuyện cái cặp
TT - Chuyện bắt đầu trong nhà nghệ sĩ Kim Cương. Ngày nọ, chợt thấy chị giúp việc của mình ngồi khóc, Kim Cương gặng hỏi thì chị đưa ra một lá thư. Nét chữ trẻ con. Thằng bé con chị người làm viết rằng nó muốn bỏ học.
Người mẹ khóc vì thằng bé mới có chín tuổi, học lớp 4, và chị đi làm chỉ vì muốn con được học hành nên người. Gặng nữa thì ra cớ sự: thằng bé (tạm gọi là A) học giỏi, được trao phần thưởng học sinh xuất sắc, gồm một cặp sách và mấy cuốn tập.
Nhưng bỗng dưng cô giáo chủ nhiệm của nó gọi lên, bảo rằng bạn B - tạm gọi là thế - cùng học trong lớp cũng được điểm cao nhưng không có phần thưởng, vậy hãy giữ lấy mấy cuốn tập, còn cặp sách thì đưa cho bạn.
Thằng bé đưa cái cặp - phần thưởng của mình - cho bạn. Rồi nó thấy rằng như thế là không công bằng. Hụt hẫng. Mất lòng tin. Nó viết thư đòi bỏ học bán vé số phụ mẹ, vì có học giỏi cũng chẳng ích gì...
Kim Cương bất bình. Bà điện thoại xin gặp cô hiệu trưởng, hẹn một buổi ghé thăm trường. Và bà tự lái xe đến thật. Đến nơi, bà đưa ra lá thư của thằng bé. Cô hiệu trưởng tá hỏa, gọi cô chủ nhiệm. Cô chủ nhiệm cũng tá hỏa: “Em xin lỗi, em sơ ý. Vì thằng bé kia cũng học giỏi mà lại không có phần thưởng. Em sẽ lấy lại cái cặp từ B đưa cho A”.
Kim Cương càng bất bình. Lấy cặp của A cho B là làm tổn thương một đứa bé. Lấy lại của B đưa cho A, tự dưng khiến thêm một thằng bé nữa tổn thương. Liệu có "sư phạm"?
Lại tá hỏa: “Em xin lỗi, cặp phần thưởng trường cho in logo, tên trường trên đó, số lượng có hạn, sau khi phát phần thưởng đã... hết mất rồi, hay là để em đi mua cái cặp khác đưa cháu?”.
Nữ nghệ sĩ nén giận. Nếu đơn giản chỉ là đi mua cặp thì bà đâu phải đến trường. Vấn đề là làm sao cho thằng bé tìm thấy lòng tin vào sự công bằng. Nó còn nhỏ quá, với suy nghĩ rằng dù có phấn đấu hơn người mà chỉ cần một sự dàn xếp, mọi cố gắng sẽ thành vô nghĩa, nó lớn lên sao đây?
Ít lâu sau đó, người giúp việc của Kim Cương gặp bà cảm ơn: cô hiệu trưởng đã cho đặt một cái cặp giống hệt cặp phần thưởng, giao cho cô chủ nhiệm đích thân gọi cháu lên tặng. Giờ thằng bé không còn đòi bỏ học bán vé số nữa. Nó đã vui vẻ đi học trở lại.
Khi còn nhỏ, người ta dễ lấy lại lòng tin. Còn khi đã lớn mà chứng kiến bất công nhan nhản cho mình, cho người, liệu có dễ dàng "vui vẻ bỏ qua"? Nghĩa cử của nữ nghệ sĩ thật lớn cho một đứa bé, nhưng chỉ là muối bỏ biển so với vô vàn những ấm ức quanh ta. Nói vậy cũng chỉ để tự nhắc mình cố gắng hành xử công bằng, nhất là nếu đang ở địa vị trên trước...
HOÀI HƯƠNG
***********************
Ý kiến bạn đọc:
Câu chuyện kết thúc giống như một câu chuyện cổ tích. Cậu bé ấy thực là may mắn. Trẻ con không phải là không biết gì đâu mà thực sự chúng cũng có tâm hồn rất nhạy cảm, thậm chí, những nhận thức mà người lớn không bao giờ nghĩ là nó có.
Tôi nhớ hồi đó tôi mới học lớp 3 thôi đã hiểu chuyện cô giáo gà đề cho học trò học thêm ở nhà, còn lên lớp thì đối xử bất công với học sinh không học thêm (ví dụ như tôi nói chuyện với đứa có học thêm thì tôi sẽ bị phạt quỳ gối, còn đứa kia thì không).
Những chuyện này đầu óc non nớt của tôi lúc đó nhận ra rõ hết, nhưng tôi không nói cùng ai cả. Còn bây giờ tôi thấy còn bi quan hơn trước cảnh các thầy cô cấp 1 quát mắng học trò những câu kiểu như: “Tao đánh chết mày bây giờ!”, “Sao mà mày ngu dốt quá!”… và còn nhiều câu kinh khủng hơn mà hoặc là chính tôi được nghe, hoặc chính tôi được kể lại từ những người dạy cùng trường kể về đồng nghiệp của họ.
Sau này có con, chắc tôi phải thật cẩn thận chọn cho bé một thầy cô nào để khỏi làm vẩn đục tâm hồn thơ trẻ của bé…
THÙY PHƯƠNG
Tôi không biết phải biết nói như thế nào về cách hành xử của cô giáo trong câu chuyện này. Tôi muốn thay đổi một cái gì đó. Nhưng quá khó. Đây không phải là chuyện của một người, mà là câu chuyện văn hoá của một thời đại, của cả một xã hội. Nhưng như vậy, không có nghĩa là chúng ta làm không được.
Còn rất nhiều người đối xử không công bằng với trẻ con. Còn rất nhiều ngôi trường, nơi đó, nhiều em học sinh phải khóc vì tuổi thân, vì bị phân biệt đối xử. Một ví dụ cụ thể, nhiều em học sinh vì nhà nghèo, chưa có tiền đóng các khoản tiền cho nhà trường, thì việc các em bị nêu tên trước tập thể lớp, trường là chuyện có thể xảy ra.
Cảm ơn Nghệ sĩ Kim Cương, cảm ơn sự nhiệt tình của bà đã kịp thời khơi trong lại tâm hồn của một em bé, mà thủ phạm muốn tạo ra những vết mờ, nhập nhằng trong tâm hồn em lại chính là cô giáo của em. Lòng nhân ái thì rất nhiều người có, nhưng sự nhiệt tình làm đến nơi đến chốn như NS Kim Cương thì không phải ai cũng có được.
Bạn, tôi và tất cả mọi người hãy đừng xem đây là những câu chuyện chung, bức xúc đó, cảm động đó, lại hờ hững, lại quên. Mỗi chúng ta hãy là một người có trách nhiệm, dù nhiều hay ít. Hãy cho các em sự công bằng thì mới còn hy vọng xã hội ngày mai mới có công bằng. Dù nhanh hay chậm, dù nhiều hay ít, hãy làm những điều tưởng chừng như là lý thuyết suông, thực tế chúng hơn cả cần thiết trong cuộc sống.
DƯƠNG MINH TOÀN
http://tuoitre.vn/PrintView.aspx?ArticleID=395330
Tôi đã từng nghĩ đến cái chết
Đọc các bài báo về những cái chết mùa thi, tôi thấy nghẹn lời vì mình cũng đã rơi vào cái hố sâu thẳm của những áp lực học hành đến độ từng nghĩ đến cái chết. Tôi kể lại câu chuyện này không chỉ để chia sẻ với các bạn trẻ cùng tâm trạng, mà còn muốn gửi đến những người lớn một lời trần tình hay có thể, một lời cảnh tỉnh..
Minh họa: NGUYỄN NGỌC THUẦN
Tôi thuộc lớp đầu tiên của thế hệ 9X. Bước sang lớp 12, chúng tôi đã không còn ngày nghỉ. Lịch học của tôi kín cả tuần với chính khóa, phụ đạo trên trường và ôn thi đại học tại nhà thầy cô. Vì ở quê, nên hầu hết chúng tôi không được định hướng về nghề nghiệp và lựa chọn ngành thi hay khối thi, tất cả thông tin đều từ cuốn cẩm nang thi đại học, những lời khuyên từ thầy cô... Ít thông tin, không rõ về ngành học cũng như nghề nghiệp tương lai, nhưng tất cả chúng tôi đều có chung quyết tâm: phải đậu đại học.
Ở cái vùng quê miền Trung khắc nghiệt ấy, học là con đường duy nhất để chúng tôi đổi đời. Ở quê tôi, mỗi ông bố bà mẹ đều mang thành tích và bằng cấp của con cái ra làm điều hãnh diện. Thế nên chúng tôi rất sợ rớt đại học! Sợ lắm vì khi đó không chỉ bản thân mình bị tai tiếng, khinh miệt, mà cả gia đình mình cũng bị chê cười.
Hoang mang...
Đại học không phải là con đường duy nhất để thành công, và cũng không quyết định cả cuộc đời một con người!
Vậy tại sao chúng tôi lại phải chịu đựng những áp lực lớn khủng khiếp như vậy?
Là vì tương tai chúng tôi hay thực sự chỉ vì danh dự của gia đình và những quan niệm a dua sai lầm kiểu như “đại học là tấm vé thông hành vào đời”?
Ở trường, tôi là học sinh khá giỏi 12 năm liền, lớp trưởng, cán bộ Đoàn gương mẫu. Một người luôn được thầy cô và gia đình tin tưởng như thế không thể rớt đại học. Nếu chuyện đó xảy ra, tôi cảm thấy bản thân mình không còn là gì cả: làm gia đình mất mặt, thầy cô thất vọng, mọi người cười chê. Nghĩ thế nên tôi học không dám nghỉ ngơi, chơi đùa, chỉ biết lao đầu vào học...
Học mà vẫn lo sợ sẽ rớt đại học, tôi thầm tìm hiểu về việc đi xuất khẩu lao động để nếu rớt đại học tôi sẽ đi lao động 3 năm. Biết mình không đủ bản lĩnh để đối mặt với thất bại này, tôi phải sẵn sàng cho việc chạy trốn nếu thi rớt. Tôi đã từng chứng kiến tại nơi tôi ở có người tự tử vì thiếu nửa điểm đậu đại học, tôi ám ảnh và hoảng sợ vì điều đó!
Tháng tôi ôn thi thì trời miền Trung cũng bước vào mùa mưa bão, những cơn mưa dầm, dai dẳng...không làm tôi bỏ buổi học nào. Trên chiếc xe đạp, tôi vẫn đều đặn chạy “sô”: sáng, chiều, tối. Bị cảm lạnh, nhưng tôi không dám uống thuốc vì sợ uống thuốc sẽ buồn ngủ. Một tháng trước kì thi, bố mẹ không cho tôi đụng vào bất cứ việc gì, tất cả công việc của tôi chỉ là học và học. Một ngày của tôi bắt đầu lúc 5h30 và thường kết thúc vào 2h sáng. Kết quả là tôi bị sốt và đau đầu triền miên.
Đến ngày thi, để tránh những áp lực khi có bố mẹ đi cùng, tôi và Thư - bạn thân của tôi - đã quyết định tự vào thành phố dự thi.
Và khủng hoảng
Ngày lên xe, mẹ tiễn tôi bằng câu nói: “Con phải luôn nhớ là con đi thi bằng chính danh dự của cả gia đình”. Tôi nghe xong cắn môi và bật khóc. Con chỉ là con người bình thường thôi, và mọi thứ có thể vẫn xảy ra cơ mà mẹ.....
Sát ngày thi, tôi gần như không thể nhớ bất cứ một công thức toán nào, dù đó là những thứ đơn giản như cos, sin... trong khi khối A là khối thi chính của mình. Tôi gần như hoảng loạn và mất phương hướng. Không thể gọi về nhà, vì sợ làm bố mẹ lo lắng và thất vọng, tôi chỉ còn biết cầm cự và cố gắng vượt qua kì thi một mình cùng Thư. Và tôi biết, dù lúc đó có gọi về thì tất cả những gì bố mẹ nói với tôi sẽ là “Con không được bỏ cuộc, học 12 năm chỉ đề chờ một kì thi, con phải đậu đại học”.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, đau đầu, sốt và tâm lí không ổn định, tôi thất bại ngay với môn thi đầu tiên: Vật lý! Tôi khủng hoảng tinh thần và suy sụp! Ngành tôi đăng kí năm trước đó lấy 21 điểm, chỉ một môn thất bại thôi khả năng đậu đã có thể không còn vì cả 3 môn khả năng của tôi đều ngang nhau.
Kết thúc đợt một của kì thi đại học tôi hoàn toàn rã rời và kiệt sức, tất cả những gì tôi làm 2 ngày sau đó là nhốt mình trong phòng trọ và khóc..Nếu như tôi không thể đối mặt với bố mẹ, thầy cô...lo sợ cho “danh dự gia đình”, thì Thư sẽ không còn cơ hội được đi học, Thư bị gia đình ra điều kiện: trừ khi đó là đại học còn lại cao đẳng hay bất kì thứ gì khác thì ở nhà đi làm...Rồi cũng lấy hết bản lĩnh, thay vì bỏ cuộc, chúng tôi gạt nước mắt, tiếp tục bước vào kì thi đợt 2, nắm tay hứa với nhau sẽ cố gắng hết sức...
Thi xong, tôi trở về nhà và mang theo một tâm trạng nặng trĩu. Tôi không dám xuống nhà thầy cô. Không dám ra ngoài nhiều vì sợ bị hỏi câu “Thi được không?”. Nếu tôi nói:”Không”, thì ngay lập tức:”Chắc nó rớt rồi nên vậy”, “Vậy mà cũng là học sinh khá giỏi!”, “Có ăn với học thôi mà cũng học không ra gì”.
Ám ảnh dai dẳng
Không những tôi, cả Thư cũng phải chịu đựng ánh mắt dòm ngó, những lời chửi mắng từ gia đình. Nửa tháng chờ đợi điểm cũng là khoảng thời gian chúng tôi sống trong sợ hãi, lo lắng cho số phận, tương lai mình. Ban ngày, phụ bố mẹ làm việc nhà, buổi tối hễ có thời gian rảnh là đứa này lại chạy sang nhà đứa kia chỉ để tâm sự và... khóc cùng nhau. Có những tối, tôi vừa khóc vừa cầm chai dầu xanh thoa lên những vết bầm của Thư. Nó bị ba đánh ngay cả khi chưa biết điểm chỉ vì nhỡ nói câu “con làm bài cũng tạm!”, cho đến bây giờ vết bầm ấy vẫn còn.
Chúng tôi bàn nhau, nếu rớt đại học, Thư sẽ đi làm để lo cho 2 em. Còn tôi đã quyết định đi xuất khẩu lao động. Tôi muốn trốn tránh tất cả mọi người: gia đình, thầy cô, bạn bè, hàng xóm...
Cũng đã có những lúc tuyệt vọng, hụt hẫng, tôi nghĩ đến cách giải thoát bằng cái chết. Chết đi sẽ không phải lo sợ về tương lai của mình nữa. Và người lớn sẽ hối hận, ăn năn. Sẽ không còn ai trách cứ chúng tôi về chuyện học. Nhưng tôi không đủ can đảm, tôi biết mình còn trách nhiệm với gia đình, tôi chết đi họ sẽ càng khinh thường gia đình tôi hơn.
Cứ thế, ý nghĩ trốn chạy tra tấn tinh thần tôi, điều tôi có thể làm chỉ là chịu đựng và khóc. Nửa tháng chờ đợi điểm mà tôi như biến thành con người khác: không còn vui vẻ, hoạt bát mà thu mình lại, ít nói hơn, ít cười hơn, lúc nào cũng trong tâm trạng chờ đợi và lo lắng. Tất cả những thứ phải chịu đựng trong khoảng thời gian đó càng làm tôi có quyết tâm đi xuất khẩu lao động hơn.
Ba năm là một khoảng thời gian không dài, nhưng nó đủ để lãng quên. Tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu ở một vùng đất mới, nơi ấy người ta không biết tôi là ai, tôi có thể sống thoái mái, cố gắng làm việc, vừa có tiền lo cho bố mẹ, vừa có tiền tích lũy lo cho tương lai và chọn lựa làm những điều mình muốn. Tôi đã chuẩn bị cho chuyến ra đi đó...
Thế rồi may mắn, tôi đậu khối D. Thư đậu một trường đại học và một trường cao đắng. Sau đó bố mẹ Thư ly hôn, hoàn cảnh khó khăn nên Thư đành chấp nhận học cao đẳng 3 năm để sớm ra trường lo cho các em.
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian khủng hoảng tinh thần ấy, tôi vẫn thấy sợ hãi. Nếu ngày ấy rớt đại học, có lẽ cuộc đời tôi đã rẽ sang con đường khác và có thể tôi đã mất gia đình và quê hương. Mỗi khi về quê, tôi lại thấy xót xa, khi những thế hệ sau chúng tôi vẫn phải tiếp tục chịu những áp lực học hành như chúng tôi trước đây.
Đại học không phải là con đường duy nhất để thành công, và cũng không quyết định cả cuộc đời một con người! Vậy tại sao chúng tôi lại phải chịu đựng những áp lực lớn khủng khiếp như vậy? Là vì tương tai chúng tôi hay thực sự chỉ vì danh dự của gia đình và những quan niệm a dua sai lầm kiểu như “đại học là tấm vé thông hành vào đời”?
ĐẶNG ANH (SV ĐHKHXH&NV TP.HCM)
http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/401211/Cam-on-cai-tat.html
Ngày 19/09/2010, 11:08:09 (GMT+7)
Câu chuyện cuộc sống
Cảm ơn... cái tát
TTCT - LTS: Câu chuyện thứ hai của tư vấn viên (xem TTCT số ra ngày 12-9) là về một trường hợp tự tử “hụt”. Để độc giả tiện theo dõi, chuyện được kể lại bằng ngôi thứ nhất, với sự cho phép của nhân vật
Tôi sinh ra không biết cha mình là ai và lúc nhỏ tôi đã làm mẹ đau lòng bằng những câu hỏi: “Cha con đâu? Cha con là ai?”. Mẹ tôi đã chịu bao cực nhục khi một mình nuôi tôi lớn lên tại một làng quê nghèo khó xứ dừa Bến Tre. Khi tôi 16 tuổi, một người em bà con xa của mẹ muốn đưa tôi lên Sài Gòn để nuôi tôi ăn học đồng thời tôi có thể giúp việc nhà cho dì ấy. Mẹ không muốn xa tôi nhưng tôi kiên quyết xin đi, tôi muốn kiếm tiền và học cao hơn nữa để “trả lời” những người từng khinh khi mẹ con tôi nghèo khó.
Câu chuyện của tôi
Nhà dì ở ngoại thành, đó là một biệt thự xinh xắn, có vườn cây và hòn non bộ. Dì là kế toán của một công ty Hàn Quốc, dượng là một bác sĩ nhi khoa. Hai người có một đứa con gái 3 tuổi. Họ đối với tôi rất tốt. Tôi được dì cho đi học tại một trường cấp III gần nhà. Ngoài giờ học tôi nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa, giúp dì những việc lặt vặt.
Trong trường tôi không có nhiều bạn bè và mang nặng mặc cảm con nhà nghèo. Một đứa bạn hàng xóm học cùng lớp tôi bí mật truyền tai cả lớp rằng tôi là một ôsin, thậm chí tôi không có cha... Tuy không ai xúc phạm tôi bằng lời nhưng những ánh nhìn, những lời bóng gió của họ làm tôi cảm thấy khó thở vô cùng.
Trong cô độc như vậy, tôi quen một người bạn vong niên của dượng, một bác sĩ trẻ mới ra trường, làm cùng phòng khám buổi tối của dượng. Người bác sĩ trẻ này hay tới nhà dượng chơi cờ tướng. Mới đầu tôi gọi người ấy bằng chú, chú Nhâm, sau thân thiết tôi gọi bằng anh. Nhâm cao ráo và đẹp trai, giọng nói trầm ấm. Nhâm hay mua cho tôi những món quà vặt như bút viết, sách học, sôcôla, kẹp tóc... Nhâm hay đưa đón tôi, mời tôi đi ăn kem và khen tôi là một “tỷ muội xinh đẹp”. Tôi tự hào với tất cả bạn bè vì được hẳn một bác sĩ “trồng cây si” trước cổng trường.
Rồi tình yêu đến thật nhẹ nhàng và ngọt ngào đến không ngờ. Nhâm nói yêu tôi. Tôi nói mình chỉ là một con bé nghèo khổ và ít học. Nhâm bảo tình yêu sẽ vượt qua tất cả mọi rào cản về tuổi tác và địa vị xã hội. Tôi ngưỡng mộ Nhâm vô cùng và nhận lời hẹn hò với anh.
Quen Nhâm một thời gian tôi thấy anh không làm cùng phòng khám với dượng nữa, cũng không tới nhà dượng đánh cờ. Tôi hỏi, anh bảo làm chỗ khác thu nhập khá hơn. Ngẫm nghĩ thấy hơi vô lý vì không mấy ai rộng rãi về tiền bạc như dì dượng nên tôi có đem việc này hỏi dì. Dì bảo tôi hãy cẩn thận khi quen Nhâm, rằng Nhâm không phải người đàn ông nghiêm túc, Nhâm không còn làm cho dượng nữa vì vi phạm một số nguyên tắc đối xử với bệnh nhân mà dượng đề ra, nhận hoa hồng của hai hãng dược ngoại để móc túi người bệnh.
Biết nhưng tôi cũng chẳng làm gì, vì đã yêu Nhâm mù quáng mất rồi. Tôi cũng đã nghe theo anh, hai ba lần trốn học rong chơi, cùng anh nếm trải cảm giác yêu đương trong những quán cà phê vắng.
Một ngày kia tôi bệnh, nghỉ học ở nhà. Dượng đến bệnh viện, dì đi làm, em bé đi học. Một mình tôi nằm trong căn nhà rộng thênh. Có điện thoại, là Nhâm. Và anh đến thăm tôi. Nhà vắng, tôi lại nằm trong phòng riêng nên chúng tôi bắt đầu thân mật với nhau. Dượng bất ngờ về, có lẽ quên một thứ gì đó. Dượng trông thấy tất cả và đã đánh thẳng vào mặt Nhâm, gọi Nhâm là “đểu giả”, là “ăn cháo đái bát”.
Nhâm không dám phản ứng mà lủi về thật nhanh. Kể từ hôm đó anh không liên lạc với tôi và không bắt máy khi tôi gọi. Một thời gian ngắn sau anh đổi cả số. Tôi rơi vào khủng hoảng nặng nề.
Dì không la rầy gì tôi cả, dượng cũng vậy. Dượng gọi tôi vào phòng làm việc, nói cho tôi biết Nhâm chuẩn bị cưới con gái một người có chức sắc trong ngành y tế và chưa gì anh ta đã gây sức ép hại lại dượng, người từng giúp đỡ Nhâm những ngày mới ra trường còn bỡ ngỡ và túng thiếu.
Khỏi phải nói, những thông tin mà dượng mới nói tôi nghe như sét đánh bên tai. Anh từng bảo sẽ cưới tôi sao lại đi cưới người khác. Và sao lại hại dượng, một người hết sức tốt không chỉ với tôi mà cả với mọi người xung quanh. Tôi đau khổ đến tận cùng.
Bọt sóng
Ý nghĩ về cái chết đến với tôi trong một giấc mơ. Tôi mơ thấy mình nhảy xuống sông và tan biến như bọt sóng. Mọi khổ đau đều biến mất thật nhanh và cảm giác thật dễ chịu. Ước muốn được chết không hiểu sao ám tôi suốt ngày, nó như một cái bẫy sập mà tôi lỡ mắc vào không sao thoát được.
Ý nghĩ về cái chết thít dần lấy tôi, ngày một róng riết, tựa như sợi dây thòng lọng siết dần vòng oan nghiệt. Tôi nghĩ đến từng chi tiết về cái chết của mình. Tôi yêu Nhâm, tôi hận Nhâm tận cùng. Tôi nghĩ rằng cái chết của tôi sẽ khiến anh dằn vặt và đau khổ như tôi đang đau khổ. Và nếu thế thì tôi chết cũng thỏa lắm rồi.
Nhà dì có một cái kho dưới chân cầu thang khá kín, trong khi phòng ngủ của tôi lại rộng thênh và có rất nhiều lỗ thông hơi. Tôi âm thầm dọn sạch kho. Một tối, lúc dì dượng đã ngủ, tôi tắm rửa sạch sẽ rồi vào bếp khiêng bình gas vào kho. Tôi đóng cửa rồi mở khí gas hết cỡ. Tôi nằm lơ mơ và nghĩ đến mẹ tôi. Chắc mẹ sẽ đau khổ... Tôi thầm xin mẹ hãy tha lỗi cho tôi.
Nhưng làm sao mà tôi chết được. Mấy ngày nay dì dượng đâu rời mắt khỏi tôi, nhất cử nhất động của tôi đều không qua được ánh mắt hai người. Dượng không khó khăn phá cửa vào và cấp cứu cho tôi. Khi tôi tỉnh hẳn thì dượng tát tôi thật đau và mắng tôi thật ngu ngốc, rằng bao bệnh nhân ung thư đau đớn từng ngày còn khát khao sống.
Tôi trẻ trung, xinh đẹp, thông minh lại đi chết vì một thằng sở khanh. Tôi chết thì dì dượng làm sao nhìn mặt mẹ tôi và làm sao mẹ sống nổi. Mẹ tôi đã cực khổ bao nhiêu để nuôi tôi lớn khôn, tôi đã trả hiếu ngày nào đâu mà đòi chết...
Cái tát của dượng làm tôi tỉnh hẳn, nó mạnh mẽ và công hiệu hơn bất cứ gáo nước lạnh nào đối với một kẻ u mê như tôi. Tôi xin lỗi dì dượng, khóc suốt hai ba ngày. Những ngày đó, dì túc trực bên tôi và an ủi tôi. Dượng cũng khuyên giải tôi, mua cho tôi những món ngon và ép tôi ăn.
Khóc cạn nước mắt rồi thì tôi cũng nhẹ lòng. Tôi đã đứng dậy được và coi dì dượng như cha mẹ thứ hai của mình. Sau này nghĩ lại tôi luôn hối hận vì sự nông nổi, ngu ngốc của chính mình. Tuổi trẻ, mơ ước, tình yêu còn ở phía trước và cuộc đời tôi còn thật dài, thật rộng, thật thênh thang... thì tại sao tôi lại tìm đến cái chết!
Bây giờ nhớ lại thời gian đó tôi thấy thật đáng sợ, tất cả chuyện kinh hoàng dường như mới xảy ra với tôi hôm qua. Cảm ơn... cái tát của dượng đã làm tôi tỉnh dậy sau ác mộng.
THỤY AN
Quý trọng giá trị bản thân
Trẻ vị thành niên có hoàn cảnh gia đình đặc biệt như cha mẹ ly hôn hay sinh ra đã thiếu cha (hoặc mẹ) thường hay bi quan, mặc cảm, chông chênh về mặt tình cảm. Thụy An là một trường hợp như vậy. Trong cô đơn, em tin yêu một người và không may bị phản bội. Mất niềm tin và tuyệt vọng, em tìm đến cái chết như một cách để “trả thù” người gây tổn thương em. Dĩ nhiên đây là một suy nghĩ nông cạn và sai lầm.
Tôi được đề nghị hỗ trợ Thụy An sau khi em tự vẫn “hụt”, tức là ở một giai đoạn muộn. Tôi chỉ có thể tư vấn cho phụ huynh và người bảo trợ (ở đây là dì dượng của Thụy An) cách thức tiếp cận và trò chuyện với em, giải tỏa, chia sẻ những đau khổ mà em đang chịu đựng. Quan trọng nhất lúc này là phải tìm cách giúp em hiểu được đâu là giá trị của bản thân em, đâu là giá trị thực của cuộc sống mà em đang có.
Biết quý trọng bản thân, Thụy An sẽ không tái tự vẫn như những trường hợp khác. Những vấp váp đầu đời sẽ là bài học khiến em trưởng thành và nhận rõ “đục trong”. Tình thương của dì dượng sẽ khiến em đủ mạnh mẽ mà đứng dậy bước tiếp con đường phía trước.
Biết khơi gợi và đánh thức những mơ ước “ngủ quên” trong một đứa trẻ từng tự tử là bước đi thứ hai vô cùng quan trọng đối với việc giúp trẻ đứng dậy sau cú ngã đầu đời. Với Thụy An, em từng mơ ước học hành thành tài đỡ đần mẹ thoát khỏi cảnh nghèo khó. Đó cũng là một ước mơ hết sức tích cực, hết sức đẹp và đáng khuyến khích. Làm sống dậy ước mơ đó trong em sẽ khiến em sống có ý nghĩa hơn, lạc quan hơn, tin tưởng vào cuộc sống và tương lai phía trước nhiều hơn nữa.
BẢO NHI
Phản hồi bài viết “Sau câm lặng là bão dông” của tác giả Bảo Nhi (TTCT số ra ngày 12-9-2010)
Chúng tôi chưa đủ tinh tế
Là một giáo viên trung học, tôi hoàn toàn đồng ý về những mơ ước “nếu...” với tác giả Bảo Nhi trong bài viết. Thật sự tôi từng gặp những trường hợp tương tự Minh Thanh, tuy chưa đến mức tự vẫn nhưng những em này rơi vào khủng hoảng tâm lý, luôn tránh xa mọi người, ít nói và rất đơn độc. Nhiều giáo viên như tôi nhận ra điều đó, nhưng vì nhiều nguyên nhân chúng tôi không thể tiếp cận và giải tỏa những khúc mắc trong tâm lý các em.
Thứ nhất, mỗi giáo viên dạy quá đông học sinh, chúng tôi không tài nào nhận biết hết tất cả những em có “biểu hiện lạ”. Mặt khác, khi chúng tôi nhận biết được “đối tượng” thì cách tiếp cận, tư vấn cho các em như thế nào cũng là một bài toán khó. Thú thật, kiến thức sư phạm của chúng tôi chưa đủ để có những xử lý tinh tế để đưa các em ra khỏi khủng hoảng, nhiều khi có tác dụng ngược lại, các em lại càng xa rời giáo viên.
Thứ hai, nếu các em có những bất ổn trong suy nghĩ thì cũng ngại hoặc không dám nói với giáo viên. Thầy - trò hiện nay vẫn còn một khoảng cách khá xa. Trường học dường như vẫn đơn thuần là nơi dạy chữ, trong khi việc rèn luyện đạo đức cho các em, nhất là những kỹ năng sống thiết thực lại bị xem nhẹ. Câu chuyện này chắc chắn khiến nhiều người làm công tác giáo dục trăn trở và có những thay đổi trong tương lai.
LÊ HẢI DƯƠNG (Pleiku, Gia Lai)
Phần gạch đỏ trong câu chuyện dưới đây có thể là một minh chứng cho ý của PA - dù để tìm đúng người hỗ trợ chẳng dễ dàng chút nào.
http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/356405/Dua-tre-can-duoc-tha-thu.html
Ngày 02/01/2010, 09:48:43 (GMT+7)
Mỗi một cuộc đời quanh ta là những trải nghiệm khác biệt. Có thể là hạnh phúc, nhưng cũng có thể là bất hạnh, mà để vượt qua cần nhiều nghị lực, ý chí, cả những chịu đựng đớn đau... Bạn đã trải qua một quãng đời như thế. Bạn đã chứng kiến một câu chuyện đời như thế. Mời bạn chia sẻ những câu chuyện cuộc sống đó với chúng tôi. Mọi thư từ bài vở xin gửi: tuoitrecuoituan@tuoitre.com.vn, mục Câu chuyện cuộc sống.
Đứa trẻ cần được tha thứ
TTCT - Câu chuyện của một người đàn ông trung niên - nạn nhân của bạo hành gia đình - đã dành hơn 30 năm cuộc đời đi tìm câu trả lời cho những trận đòn roi trong quá khứ. Anh đã không ngần ngại trút hết gan ruột cùng bạn đọc TTCT, với hi vọng câu chuyện này sẽ làm bớt đi nỗi đau bạo hành trong gia đình thời hiện đại. Tên nhân vật đã được thay đổi.
Có một đứa trẻ luôn mặc cảm, tự ti, đau đớn, hoài nghi, xáo trộn... trong cơ thể tưởng như đã đủ độ “chín” của người đàn ông 42 tuổi.
Đứa trẻ ấy thường xuyên phẫn nộ. Đứa trẻ ấy tự trói buộc mình. Đứa trẻ giãy giụa trong vỏ ốc với khao khát được bung ra, được thể hiện mình, nhưng sức mạnh từ những nỗi ám ảnh trong quá khứ cứ như o ép, cản ngăn, ghìm nén...
Tất cả đều bắt đầu từ một tuổi thơ không thể gọi là tuổi thơ.
Ám ảnh
Trong ký ức non nớt lúc 3, 4 tuổi, với anh đó là những trận đánh không nương tay của người cha. Mười mấy năm sau, anh biết gọi đó là những trận bạo hành.
Đòn roi là một phần của tuổi thơ bé dại. Những trận đòn không ngớt và cũng chẳng cần lý do, để lại những vết bầm trên da thịt và những mảng vỡ nát trong tâm hồn đứa trẻ. Những lời can ngăn của người mẹ nhẫn nhịn dường như càng đổ thêm dầu vào lửa.
Phải đến vài chục năm sau, anh Trần Lâm, người đàn ông trong câu chuyện này, nay đã trở thành một doanh nhân, hiện đang sống ở Q.3, TP.HCM, mới nhận ra rằng hậu quả của những trận đòn roi ấy thật không sao đếm hết.
Anh kể rằng bài học đầu tiên của cuộc đời anh là câu nói của người mẹ vốn rất hiền lành: “Con phải đánh trả đi chứ!”.
Người mẹ ấy đã biết bao lần cầu xin, van lơn người chồng - thật khó tin, đó là một giáo sư, tiến sĩ khá nổi tiếng ở Hà Nội thời đó - rằng hãy buông tha cho đứa con trai bé bỏng. Nhưng những trận đòn vẫn tới tấp. Anh nhớ lại: trừ những khi bố đi công tác, còn khi ông về là anh bị đánh. Ngày nào cũng đánh. Đánh bằng bạt tai, bằng roi, bằng then cài cửa hay bất cứ thứ gì có thể gây thương tích. Những lời chửi bới rằng “mày là thằng mặt lợn”, “mày làm tao nhục nhã”, “tao móc mắt mày”... ám ảnh anh tới tận bây giờ.
Không khí gia đình làm đứa bé chỉ mới mấy tuổi đầu nhìn những vị khách đến chơi nhà bằng cặp mắt van lơn rằng “con muốn được mang đi, đi đâu cũng được”.
Đứa trẻ ấy thường tưởng tượng ra một câu chuyện trong đó mình là đứa con rơi, bố mẹ nhặt được đâu đó để giải thích chuyện bố ghét và đánh mình.
Lên lớp 4, đứa trẻ ấy bị rối loạn và tuyệt vọng đến mức đã bẻ một nhánh xương rồng đầy gai và nhai nuốt cho đến hết với ý nghĩ: “Muốn chết”.
Năm lớp 8, lần đầu tiên cậu bé đến tuổi dậy thì dám đỡ lại cây then cài cửa mà bố dùng để đánh mình và nói: "Nếu bố còn đánh con thì con sẽ đánh lại bố”.
Và cũng lần đầu tiên, thằng anh dồn hết những bực dọc, đau đớn, bất lực của mình sang đứa em gái kém vài tuổi. Anh đánh em gái mình theo cách mà bố đã đánh anh, tàn nhẫn, không một lý do.
Một biểu hiện dễ thấy nữa ở những người bị tổn thương tâm lý: anh cực kỳ ghét trẻ con. Anh tránh xa trẻ con và thường “gầm gừ” chúng.
Vài năm sau, anh thi vào Đại học Giao thông vận tải, với ý nguyện duy nhất là được trốn khỏi gia đình. Đó là lựa chọn trái với mong muốn đầy áp đặt của người cha rằng anh sẽ trở thành một kỹ sư cơ khí, dù từ nhỏ anh đã ham thích các bộ môn nghệ thuật và có sở trường về hội họa, văn chương.
Bế tắc
Cuộc sống sinh viên và những năm đầu tiên đi làm của anh không hề giống bạn bè cùng trang lứa. Anh thu mình lại, tự ti, ngại giao tiếp, hay nổi nóng, căm phẫn, đau đớn bất chừng. Sau này, bác sĩ tâm lý cho anh biết đó là hội chứng chấn thương tâm lý và rối loạn tâm thần.
Tám năm sau đó anh vẫn không thoát khỏi những cơn trầm cảm liên miên, dù đã xây dựng được một cuộc sống khá về vật chất và địa vị xã hội không thua kém nhiều người. Anh không nghĩ đến chuyện lập gia đình chỉ vì nỗi sợ “sẽ có con và sẽ đánh con”.
Và một biểu hiện dễ thấy nữa ở những người bị tổn thương tâm lý: anh cực kỳ ghét trẻ con. Anh tránh xa trẻ con và thường “gầm gừ” chúng.
Anh lên kế hoạch về một cuộc sống ở nước ngoài để quên đi tất cả. Nhưng nỗi nhớ quê, nỗi thèm về với gia đình, niềm tin mình sẽ tìm lại được tình thương từ người cha khiến anh quay về. Về để rồi lại tuyệt vọng, bế tắc khi người cha vẫn chỉ dành cho anh những lời chửi mắng. Cơn giận của ông còn đổ lên cả đứa cháu trai 5 tuổi, con của em gái anh.
Thất bại trong việc trở về. Bệnh tình của anh nặng hơn, khiến anh trì trệ hơn. Những cơn giận dữ điên cuồng không lý do, những cơn mộng du về những trận đánh đấm túi bụi, anh bắt đầu quên nhiều thứ và trở nên trầm uất, sa vào rượu chè, ma túy và thuốc lắc chỉ để “tìm quên”.
Tại Canada, các bác sĩ chẩn đoán anh bị “Rối loạn hậu chấn thương”, xếp chung với nhóm bệnh nhân là binh lính trở về sau chiến trận hoặc thoát chết từ các tai nạn thảm khốc như máy bay rơi, lênh đênh một mình trên đại dương...
Bài tập
Mọi thứ trở nên nặng nề khi anh bước vào tuổi trung niên. Rối loạn tiêu hóa, mất ngủ, bất an. Anh phải dùng thuốc an thần và thuốc chống trầm cảm loại nặng trong vài năm liền. Anh bỏ hết công việc, nhà cửa để đi các nước Bắc Phi, Nam Mỹ... với mong muốn một cuộc sống khác. Anh dành nhiều thời gian tìm các tài liệu liên quan đến tổn thương tâm lý và bạo hành gia đình. Anh đã tìm đến hàng chục chuyên gia tư vấn, bác sĩ để được trị bệnh.
Phải đến khi anh gặp Laura, một chuyên viên tư vấn về chống bạo hành đối với trẻ em, tại một khu rừng thuộc vùng Magaret River, miền tây nước Úc, những ức chế trong anh mới vỡ ra.
Laura dành nhiều ngày để lắng nghe anh. Bài tập trị liệu đầu tiên: anh phải nhớ lại và viết ra giấy tất cả những câu chuyện quá khứ khiến anh đau đớn. Một tuần liền, anh gục mặt xuống bàn, vừa viết vừa khóc òa như đứa trẻ.
Hàng chục trang giấy ghi lại tuổi thơ lạc lõng, đau đớn, khát khao tình thương từ người cha trong vô vọng. Tất cả như một cuốn phim quay chậm với những phân đoạn loang lổ, tựa như vết dao cứa vào tận đáy tâm hồn.
Đó là những lúc ông bố lục tìm hộp đựng dế của cậu con trai rồi dùng tay đập nát từng con dế. Là những lúc ông hung dữ ném vỡ choang bể cá vàng mà đứa con rất quý, rồi dùng chân gí chết từng con cá.
Những lúc ông gọi con trai lại để ôm vào lòng, thằng bé quay đi vì sợ, ông lập tức lôi nó xềnh xệch ra sàn nhà và đánh tả tơi, rồi đi khoe với hàng xóm rằng “thằng này phải đánh nó mới bớt ngu đi”. Giữa bữa cơm, ông lấy bát cơm đánh lia lịa vào mặt con cho đến lúc mặt đứa bé bầm tím và rướm máu...
Những ký ức tuôn trào, rõ ràng, mạch lạc, mỗi hình ảnh đều gợi lại sự tổn thương, nhức nhối của đứa trẻ. Viết xong, anh được yêu cầu đọc lại và xé đi. Mỗi trang viết bị xé, anh phải tha thứ, không phải cho người cha hung dữ, mà là cho đứa trẻ vẫn đau đáu trong anh.
Suốt những năm thanh niên, anh đã mặc định rằng đứa trẻ ấy xấu xa, mang tội để đến nỗi bị đánh. Giờ là lúc anh phải tha thứ cho đứa trẻ trong tâm hồn mình. “Đứa trẻ - tôi - không có tội”.
Trở về Việt Nam, anh tiếp tục đi tìm những giải pháp cho mình. Anh gặp Gregor, bác sĩ tâm lý người Đức đang làm việc tại Bệnh viện SOS, TP.HCM. Ông giúp anh hóa giải những bế tắc trong công việc. Gần đây, những tài liệu khoa học cho anh thêm một điểm tựa: thiền là một biện pháp trị liệu tốt cho những nạn nhân của bạo hành gia đình.
Trở về
Gặp anh ở thiền viện Viên Không, Vũng Tàu, nơi anh thường lui tới mỗi dịp cuối tuần để thiền và tìm hiểu về đạo Phật, anh khoe với tôi rằng hai năm trở lại đây cuộc sống của anh đã khác trước nhiều, mà điển hình nhất là việc anh không cần dùng đến thuốc an thần nữa. Anh đã trở về nhà, đã có thể ôm bố và mẹ để trò chuyện một cách bình thường.
Anh kể: “Đó là cả một quá trình dài để tôi có thể tha thứ cho mình và rồi dần tha thứ cho bố. Tôi nhận ra ông - bố tôi - cũng bị rất nhiều áp lực từ cuộc sống. Ngang tàng là tính cách của ông. Tôi đã xóa đi những hồi ức đau buồn, thay vào đó là ký ức về những lần quan hệ tốt đẹp giữa hai bố con”.
Trước đây, mỗi lần nhớ đến bố mình, anh đau đáu câu hỏi: “Tại sao ông lại đánh một đứa trẻ 3 tuổi?”. Mỗi lần nhớ đến ông là nỗi căm thù tăng lên, có lúc anh nổi giận đến mức mờ mắt, ngạt thở. Nhưng giờ anh nhận ra: “Cuộc đời không còn bao nhiêu. Việc tôi hóa giải được những thù hằn và quay về với gia đình chính là một phần thưởng lớn mà tôi phải cảm ơn cuộc đời này. Tôi cũng gặp, tâm sự và xin lỗi em gái tôi về những đòn roi mà tôi dành cho em trong quá khứ”. Thì ra mấy chục năm qua, cùng với nỗi đau của một đứa trẻ ám ảnh vì bị cha bạo hành, còn có người em gái vẫn ôm nỗi thù hận anh trai mình...
Thiền giúp anh tĩnh tâm và hòa vào cuộc đời dễ dàng hơn. “Thắng lợi tinh thần” lớn nhất là anh không còn ghét trẻ con nữa mà thấy chúng ở đâu là anh ùa tới. Đã không dưới một lần anh dừng xe trên đường và đỡ lấy cây roi của một ông bố, bà mẹ sắp giáng xuống đứa con của họ. Nhìn cảnh ấy, có người nói với anh “rảnh rang hay sao mà lo chuyện bao đồng”.
Nhưng với người đàn ông mang nhiều ký ức về bạo hành gia đình, dù chỉ là một ngọn roi, một cái tát của người làm cha làm mẹ với con mình, cũng là một niềm đau xót khôn nguôi.
Bạn bè bảo anh là chuyên gia chống bạo hành trẻ em. Cũng đúng. Với những tư liệu, kiến thức và bài tập về tư vấn tâm lý cho những người bị ám ảnh về bạo hành trong quá khứ, anh đã giúp nhiều bạn bè, người quen biết đối mặt với thực tại và tìm cách quay về như anh. Mỗi ngày, khi lướt web, anh đều cố tìm một tổ chức chống bạo hành trẻ em tại Việt Nam, với hi vọng có thể góp một phần nào đó làm dịu đi những nỗi đau thầm kín vẫn hiện hữu trên cuộc đời này.
LƯU TRANG
Kỳ tới: ngay chính chuyên gia điều trị cho trần lâm cũng là một nạn nhân của bạo hành gia đình
..................
Ý kiến bạn đọc:
Tiếng kẻng báo động đánh vào thế giới văn minh
* Sau khi đọc xong câu chuyện về tuổi thơ buồn của tác giả, tôi thật sự không cầm nổi nước mắt. Câu chuyện thật sự gây cho tôi một cảm xúc lớn đối với tác giả, với tuổi thơ của anh. Tôi không thể nào chịu nổi hình ảnh một đứa bé chỉ vài tuổi mà phải bị giáng những trận đòn roi khủng khiếp một cách vô tội vạ như thế. Thật kinh khủng hơn là những kí ức trẻ thơ của tác giả bị bao trùm bởi những hình ảnh đen tối của sự bạo hành của ông bố " giáo sư".
Tôi nghĩ, đây không chỉ là câu chuyện buồn của chỉ riêng tác giả mà nó quả là một tiếng kẻng lớn đáng báo động về nạn bạo hành gia đình trong xã hội hiện nay. Mỗi khi đọc những câu chuyện thương tâm gây bức xúc như: chồng đánh vợ đến ngất đi hay cha đánh con không thương tiếc... tôi cho rằng đó là những hành động thô bạo nhất mà một xã hội văn minh không thể chấp nhận được. Với tư cách là một người dân, tôi mong muốn Nhà nước nên có những phương pháp cứng rắn để bảo vệ phụ nữ và trẻ em Việt Nam.
LAN THANH
* Tôi không thể tưởng tượng được người cha có thể đối xử với con trai mình như vậy. Anh là một người có nghị lực và sức mạnh tinh thần phi thường. Tuy bị bạo hành nhưng anh đã rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình. Chúc anh thành công.
BẢO KHANG
* Khi đọc xong câu chuyện của anh - hành trình đi tìm sự giải thoát cho tâm hồn của 1 đứa trẻ trong quá khứ, tôi rất xúc động, cảm phục nghị lực phi thường của anh, những tình cảm của anh dành cho các em nhỏ bị bạo hành.
Tôi tìm thấy trong anh ý nghĩa cuộc sống và thấy mình còn phải cố gắng hơn nhiều. Xin cám ơn anh! Chúc anh và gia đình luôn mạnh khỏe, anh sẽ tìm được nhiều niềm vui và yêu thương trong cuộc sống.
NGÔ THỊ LEN
* Đọc qua bài này tôi cảm thấy mình ngày xưa cũng gần giống như anh vậy. Tất nhiên là gần giống thôi vì tôi không phải bị đánh dã man như anh. Cha tôi đánh tôi vì chỉ muốn tôi khá hơn. Tuy nhiên, đôi lúc trong suy nghĩ của mình, tôi thù cha tôi lắm. Cho dù đến bây giờ , nhiều lúc ông cũng đối xử với tôi như một đứa bé của ngày xưa vậy. Ông không thể thay đổi qua bao nhiêu năm tháng.
Càng đọc bài này tôi càng cảm thấy anh là người vô cũng đau khổ và bất hạnh, có lẽ khó bắt gặp những đứa trẻ nào có cuộc đời như anh. Quả thật cuộc đời bất hạnh nhất là khi đứa bé không có tuổi thơ thực sự, vì tuổi thơ đã bị đánh cắp. Chúc anh luôn mạnh mẽ và tin yêu cuộc sống hơn. Chào anh
TRẦN HÙNG
Câu chuyện cuộc sống
Tôi muốn bỏ qua quá khứ
http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/Chuyen-de/358778/Toi-muon-bo-qua-qua-khu.html
TTCT - Câu chuyện của Trần Lâm (xem TTCT số ra ngày 3-1-2010) tiếp tục nhận được nhiều email chia sẻ của độc giả. Không may mắn như anh, người đã tự chữa lành chấn thương, nhiều bạn đọc đã không thể vượt qua. Dưới đây là thư của một bạn gái ký tên T. từ email muluoitrai...@...
Một nạn nhân 8 tuổi của bạo hành gia đình - Ảnh tư liệu TT
>> Đứa trẻ cần được tha thứ
>> Bài tập cho cuộc đời
Anh Trần Lâm mến,
Ba tôi không phải là giáo sư, chỉ là một người lao động bình thường. Tôi cũng không nhớ rõ khi nào ba tôi bắt đầu uống say be bét, mà chỉ nhớ lần đầu tiên tôi cảm nhận và nhìn thấy ông hung dữ như một con cọp đang cố săn đuổi ba chị em tôi.
Tối hôm đó, ông đóng cửa khóa cổng thật chặt, ba chị em tôi nằm trong phòng nghe ông đánh mẹ tôi khóc thét mà chỉ biết nằm khóc. Hàng xóm chạy sang phá cổng đưa mẹ tôi đi bệnh viện. Ba chị em tôi sợ ông, chui xuống gầm giường, trong đầu chẳng hiểu gì, chỉ thấy ông thật đáng sợ. Ông tìm thấy rồi lùa chúng tôi ra. Sợ, ba chị em nhảy thẳng xuống vườn, lăn lóc không cần biết lúc đó mặt đất cách nền nhà bao nhiêu mét, chỉ biết rằng nếu chạy, chúng tôi sẽ không bị ông bắt đánh. Hình như lúc đó tôi học lớp 2 hay lớp 3 gì đó.
Tôi đã viết, nhưng chưa bao giờ xé
Tôi cũng là một nạn nhân của bạo hành gia đình, chuyện của anh Trần Lâm gần như là chuyện của cuộc đời tôi, đầy nước mắt và những nỗi đau tinh thần. Tôi đã nhiều lần tìm đến cái chết khi ở tuổi mới lớn, tôi đã tìm đọc tài liệu để tự hóa giải thù hận, tôi đã cố gắng tập thiền nhưng vẫn thất bại.
Sự căm thù trong tôi quá lớn, nỗi đau trong tôi quá nặng. Tôi đã viết ra, nhưng chưa bao giờ xé đi. Tôi yêu trẻ con và lạnh lùng đến tàn nhẫn đối với cha tôi, tôi trôi dạt giữa hai thái cực của tâm lý, đã có lúc tôi tưởng mình điên, cũng mất ngủ, cũng say sưa nghiện ngập, cũng gầm gừ đau đáu với ký ức tuổi thơ. Tôi vẫn đi tìm lại chính mình...
(tran26...@)
Đến mãi năm 18 tuổi, tuổi thơ của tôi là những buổi tối đòn roi, đầu va vào tường, cây bổ vào đầu chảy máu không đếm nổi bao lần. Những cây củi chụm năm chụm ba quất vào bất cứ đâu trên người, những dây nịt quất vào đầu, không phải phần dây mà là phần đầu nịt...
Một tháng ba tôi say hết 29 ngày. Sách vở, quần áo chúng tôi bị xé rách, đốt, vứt hết vào bể chứa nước trên gác... Tuổi thơ tôi luôn trong tâm trạng lo sợ, hốt hoảng khi nghe tiếng xe máy ông về...
Rồi đến khi tôi nghe được những lời mách của người hàng xóm: “Chạy đi, ai biểu đứng đó cho ổng đánh” thì cả một khoảng thời gian cứ đến tối ba chị em tôi chạy rông ngoài đường, ngủ lang quanh xóm.
Ai thương thì cho chúng tôi ngủ nhờ, không có thì chị em tôi thổi sạch cát ở một mái hiên nào đó, hay xó bếp nhà hàng xóm. Dẫu mùa mưa lạnh, bếp bị dột, ba chị em cũng chỉ ôm nhau cho đỡ lạnh mà nào dám ngủ. Luôn là một đứa chợp mắt, một đứa canh, sợ ông đi tìm...
Tôi hận ông. Thậm chí tôi đã từng muốn ông chết để mẹ, chị và em tôi không phải khổ nữa. Tôi cũng muốn bỏ nhà đi, nhưng tôi là gái, không bà con thân thiết, biết đi đâu và bởi vì tôi vẫn còn là đứa học sinh, muốn được đi học, có bạn có bè...
Năm lớp 12, tôi muốn bỏ học vào Sài Gòn, tôi đủ tuổi có thể tự tìm công việc nuôi sống mình. Tôi không muốn ở căn nhà đó vì sợ có một ngày tôi và ông sẽ sinh chuyện. Nhưng mẹ tôi khuyên cố học cho hết năm 12, có cái bằng cấp III. Vì thương mẹ, tôi cố gắng học tiếp. Một lần ba tôi say về, lên gác cầm dây nịt định đánh tôi, tôi đã xô ông ngã xuống cầu thang. Tôi không còn là tôi nữa. Bao nhiêu căm phẫn dồn nén, nhưng khi thấy ông ngã tôi hốt hoảng... Từ ngày đó tôi không sợ ông nữa, ông đánh tôi, tôi xô lại...
Tôi đậu đại học, tại quê nhà, bởi mẹ tôi không cho thi ở Sài Gòn, mẹ nói: "Ở nhà có cái gì ăn cái đó, vào đó tiền đâu mà học...”. Tôi lại tiếp tục ở ngôi nhà có ông. Bốn năm sinh viên, tôi đi làm thêm phụ tiền chi phí lặt vặt, buổi tối vẫn cứ cố gắng nằm im trong tiếng chửi tục tĩu của ông. Tới mùa thi tôi lại đến nhà bạn, hay phòng trọ mấy đứa bạn ở xa để học. Tôi dần không quan tâm đến ông nữa, không còn chút tình cảm gì với ông. Không ghét, không căm thù, không thương yêu...
Bây giờ tôi đã ra trường, vừa xin được việc ở một công ty, có thể sẽ ổn định, nuôi sống được bản thân. Nhưng tôi không bao giờ cảm nhận được niềm vui hay hạnh phúc trong ngôi nhà mình. Không giống với nhà bạn tôi, khi ba và con gái yêu thương nhau...
Chuyện của tôi rất dài, nhắc tới tôi lại trào nước mắt. Thôi, tôi muốn bỏ qua tất cả, quá khứ...
TTCT
........................
Ý kiến bạn đọc:
* Đọc bài viết của bạn mình thực sự cảm thấy rất xúc động và rất thương bạn. Mình không nghĩ rằng trên đời này vẫn tồn tại nhiều ông bố, bà mẹ đối xử với con cái mình thật không ra con người, họ đánh con cái mà không một chút thương. Đặc biệt là những đứa trẻ con, chúng thật đáng thương, đáng để ta phải yêu thương, quan tâm, chăm sóc để tuổi thơ của chúng khồnng bị những nỗi đau ám ảnh
TRAN THI PHUONG
* Đọc câu chuyện của bạn tôi cảm thấy những ông bố bà mẹ kiểu đó thật độc ác. Họ còn là con người nữa không? Xã hội và pháp luật nên lên án những người này. Chúc bạn có thêm sức khoẻ nghị lực. Cuộc sống là hiện tại và tương lai. Bạn sẽ là chính mình! Bạn còn các em và mẹ hãy sống vì họ
NATHAN
* Thật sự đọc bài viết tôi cảm thấy rất xúc động và cảm thông cho bạn, bạn là nữ, nhưng bạn rất có nghị lực và can đảm, hãy cố gắng sống, cứ coi như đó là một quá khứ, nó là một ác mộng, hãy hướng đến tương lai của bạn bây giờ.
Những người không coi trọng con cái, chỉ biết sống cho cái riêng của họ thì những người đó hãy xem lại bản thân của chính mình, hãy đối xử với những đứa con mình cho thật tốt, xứng đáng là những người cha người mẹ tốt. Nhưng dùng sao thì tôi cũng chúc bạn thành công, gặp được nhiều may mắn trong công việc
VÕ DUY QUANG
Phần gạch đỏ trong câu chuyện dưới đây có thể là một minh chứng cho ý của PA - dù để tìm đúng người hỗ trợ chẳng dễ dàng chút nào.
http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/356405/Dua-tre-can-duoc-tha-thu.html
Ngày 02/01/2010, 09:48:43 (GMT+7)
Mỗi một cuộc đời quanh ta là những trải nghiệm khác biệt. Có thể là hạnh phúc, nhưng cũng có thể là bất hạnh, mà để vượt qua cần nhiều nghị lực, ý chí, cả những chịu đựng đớn đau... Bạn đã trải qua một quãng đời như thế. Bạn đã chứng kiến một câu chuyện đời như thế. Mời bạn chia sẻ những câu chuyện cuộc sống đó với chúng tôi. Mọi thư từ bài vở xin gửi: tuoitrecuoituan@tuoitre.com.vn, mục Câu chuyện cuộc sống.
Đứa trẻ cần được tha thứ
TTCT - Câu chuyện của một người đàn ông trung niên - nạn nhân của bạo hành gia đình - đã dành hơn 30 năm cuộc đời đi tìm câu trả lời cho những trận đòn roi trong quá khứ. Anh đã không ngần ngại trút hết gan ruột cùng bạn đọc TTCT, với hi vọng câu chuyện này sẽ làm bớt đi nỗi đau bạo hành trong gia đình thời hiện đại. Tên nhân vật đã được thay đổi.
Có một đứa trẻ luôn mặc cảm, tự ti, đau đớn, hoài nghi, xáo trộn... trong cơ thể tưởng như đã đủ độ “chín” của người đàn ông 42 tuổi.
Đứa trẻ ấy thường xuyên phẫn nộ. Đứa trẻ ấy tự trói buộc mình. Đứa trẻ giãy giụa trong vỏ ốc với khao khát được bung ra, được thể hiện mình, nhưng sức mạnh từ những nỗi ám ảnh trong quá khứ cứ như o ép, cản ngăn, ghìm nén...
Tất cả đều bắt đầu từ một tuổi thơ không thể gọi là tuổi thơ.
Ám ảnh
Trong ký ức non nớt lúc 3, 4 tuổi, với anh đó là những trận đánh không nương tay của người cha. Mười mấy năm sau, anh biết gọi đó là những trận bạo hành.
Đòn roi là một phần của tuổi thơ bé dại. Những trận đòn không ngớt và cũng chẳng cần lý do, để lại những vết bầm trên da thịt và những mảng vỡ nát trong tâm hồn đứa trẻ. Những lời can ngăn của người mẹ nhẫn nhịn dường như càng đổ thêm dầu vào lửa.
Phải đến vài chục năm sau, anh Trần Lâm, người đàn ông trong câu chuyện này, nay đã trở thành một doanh nhân, hiện đang sống ở Q.3, TP.HCM, mới nhận ra rằng hậu quả của những trận đòn roi ấy thật không sao đếm hết.
Anh kể rằng bài học đầu tiên của cuộc đời anh là câu nói của người mẹ vốn rất hiền lành: “Con phải đánh trả đi chứ!”.
Người mẹ ấy đã biết bao lần cầu xin, van lơn người chồng - thật khó tin, đó là một giáo sư, tiến sĩ khá nổi tiếng ở Hà Nội thời đó - rằng hãy buông tha cho đứa con trai bé bỏng. Nhưng những trận đòn vẫn tới tấp. Anh nhớ lại: trừ những khi bố đi công tác, còn khi ông về là anh bị đánh. Ngày nào cũng đánh. Đánh bằng bạt tai, bằng roi, bằng then cài cửa hay bất cứ thứ gì có thể gây thương tích. Những lời chửi bới rằng “mày là thằng mặt lợn”, “mày làm tao nhục nhã”, “tao móc mắt mày”... ám ảnh anh tới tận bây giờ.
Không khí gia đình làm đứa bé chỉ mới mấy tuổi đầu nhìn những vị khách đến chơi nhà bằng cặp mắt van lơn rằng “con muốn được mang đi, đi đâu cũng được”.
Đứa trẻ ấy thường tưởng tượng ra một câu chuyện trong đó mình là đứa con rơi, bố mẹ nhặt được đâu đó để giải thích chuyện bố ghét và đánh mình.
Lên lớp 4, đứa trẻ ấy bị rối loạn và tuyệt vọng đến mức đã bẻ một nhánh xương rồng đầy gai và nhai nuốt cho đến hết với ý nghĩ: “Muốn chết”.
Năm lớp 8, lần đầu tiên cậu bé đến tuổi dậy thì dám đỡ lại cây then cài cửa mà bố dùng để đánh mình và nói: "Nếu bố còn đánh con thì con sẽ đánh lại bố”.
Và cũng lần đầu tiên, thằng anh dồn hết những bực dọc, đau đớn, bất lực của mình sang đứa em gái kém vài tuổi. Anh đánh em gái mình theo cách mà bố đã đánh anh, tàn nhẫn, không một lý do.
Một biểu hiện dễ thấy nữa ở những người bị tổn thương tâm lý: anh cực kỳ ghét trẻ con. Anh tránh xa trẻ con và thường “gầm gừ” chúng.
Vài năm sau, anh thi vào Đại học Giao thông vận tải, với ý nguyện duy nhất là được trốn khỏi gia đình. Đó là lựa chọn trái với mong muốn đầy áp đặt của người cha rằng anh sẽ trở thành một kỹ sư cơ khí, dù từ nhỏ anh đã ham thích các bộ môn nghệ thuật và có sở trường về hội họa, văn chương.
Bế tắc
Cuộc sống sinh viên và những năm đầu tiên đi làm của anh không hề giống bạn bè cùng trang lứa. Anh thu mình lại, tự ti, ngại giao tiếp, hay nổi nóng, căm phẫn, đau đớn bất chừng. Sau này, bác sĩ tâm lý cho anh biết đó là hội chứng chấn thương tâm lý và rối loạn tâm thần.
Tám năm sau đó anh vẫn không thoát khỏi những cơn trầm cảm liên miên, dù đã xây dựng được một cuộc sống khá về vật chất và địa vị xã hội không thua kém nhiều người. Anh không nghĩ đến chuyện lập gia đình chỉ vì nỗi sợ “sẽ có con và sẽ đánh con”.
Và một biểu hiện dễ thấy nữa ở những người bị tổn thương tâm lý: anh cực kỳ ghét trẻ con. Anh tránh xa trẻ con và thường “gầm gừ” chúng.
Anh lên kế hoạch về một cuộc sống ở nước ngoài để quên đi tất cả. Nhưng nỗi nhớ quê, nỗi thèm về với gia đình, niềm tin mình sẽ tìm lại được tình thương từ người cha khiến anh quay về. Về để rồi lại tuyệt vọng, bế tắc khi người cha vẫn chỉ dành cho anh những lời chửi mắng. Cơn giận của ông còn đổ lên cả đứa cháu trai 5 tuổi, con của em gái anh.
Thất bại trong việc trở về. Bệnh tình của anh nặng hơn, khiến anh trì trệ hơn. Những cơn giận dữ điên cuồng không lý do, những cơn mộng du về những trận đánh đấm túi bụi, anh bắt đầu quên nhiều thứ và trở nên trầm uất, sa vào rượu chè, ma túy và thuốc lắc chỉ để “tìm quên”.
Tại Canada, các bác sĩ chẩn đoán anh bị “Rối loạn hậu chấn thương”, xếp chung với nhóm bệnh nhân là binh lính trở về sau chiến trận hoặc thoát chết từ các tai nạn thảm khốc như máy bay rơi, lênh đênh một mình trên đại dương...
Bài tập
Mọi thứ trở nên nặng nề khi anh bước vào tuổi trung niên. Rối loạn tiêu hóa, mất ngủ, bất an. Anh phải dùng thuốc an thần và thuốc chống trầm cảm loại nặng trong vài năm liền. Anh bỏ hết công việc, nhà cửa để đi các nước Bắc Phi, Nam Mỹ... với mong muốn một cuộc sống khác. Anh dành nhiều thời gian tìm các tài liệu liên quan đến tổn thương tâm lý và bạo hành gia đình. Anh đã tìm đến hàng chục chuyên gia tư vấn, bác sĩ để được trị bệnh.
Phải đến khi anh gặp Laura, một chuyên viên tư vấn về chống bạo hành đối với trẻ em, tại một khu rừng thuộc vùng Magaret River, miền tây nước Úc, những ức chế trong anh mới vỡ ra.
Laura dành nhiều ngày để lắng nghe anh. Bài tập trị liệu đầu tiên: anh phải nhớ lại và viết ra giấy tất cả những câu chuyện quá khứ khiến anh đau đớn. Một tuần liền, anh gục mặt xuống bàn, vừa viết vừa khóc òa như đứa trẻ.
Hàng chục trang giấy ghi lại tuổi thơ lạc lõng, đau đớn, khát khao tình thương từ người cha trong vô vọng. Tất cả như một cuốn phim quay chậm với những phân đoạn loang lổ, tựa như vết dao cứa vào tận đáy tâm hồn.
Đó là những lúc ông bố lục tìm hộp đựng dế của cậu con trai rồi dùng tay đập nát từng con dế. Là những lúc ông hung dữ ném vỡ choang bể cá vàng mà đứa con rất quý, rồi dùng chân gí chết từng con cá.
Những lúc ông gọi con trai lại để ôm vào lòng, thằng bé quay đi vì sợ, ông lập tức lôi nó xềnh xệch ra sàn nhà và đánh tả tơi, rồi đi khoe với hàng xóm rằng “thằng này phải đánh nó mới bớt ngu đi”. Giữa bữa cơm, ông lấy bát cơm đánh lia lịa vào mặt con cho đến lúc mặt đứa bé bầm tím và rướm máu...
Những ký ức tuôn trào, rõ ràng, mạch lạc, mỗi hình ảnh đều gợi lại sự tổn thương, nhức nhối của đứa trẻ. Viết xong, anh được yêu cầu đọc lại và xé đi. Mỗi trang viết bị xé, anh phải tha thứ, không phải cho người cha hung dữ, mà là cho đứa trẻ vẫn đau đáu trong anh.
Suốt những năm thanh niên, anh đã mặc định rằng đứa trẻ ấy xấu xa, mang tội để đến nỗi bị đánh. Giờ là lúc anh phải tha thứ cho đứa trẻ trong tâm hồn mình. “Đứa trẻ - tôi - không có tội”.
Trở về Việt Nam, anh tiếp tục đi tìm những giải pháp cho mình. Anh gặp Gregor, bác sĩ tâm lý người Đức đang làm việc tại Bệnh viện SOS, TP.HCM. Ông giúp anh hóa giải những bế tắc trong công việc. Gần đây, những tài liệu khoa học cho anh thêm một điểm tựa: thiền là một biện pháp trị liệu tốt cho những nạn nhân của bạo hành gia đình.
Trở về
Gặp anh ở thiền viện Viên Không, Vũng Tàu, nơi anh thường lui tới mỗi dịp cuối tuần để thiền và tìm hiểu về đạo Phật, anh khoe với tôi rằng hai năm trở lại đây cuộc sống của anh đã khác trước nhiều, mà điển hình nhất là việc anh không cần dùng đến thuốc an thần nữa. Anh đã trở về nhà, đã có thể ôm bố và mẹ để trò chuyện một cách bình thường.
Anh kể: “Đó là cả một quá trình dài để tôi có thể tha thứ cho mình và rồi dần tha thứ cho bố. Tôi nhận ra ông - bố tôi - cũng bị rất nhiều áp lực từ cuộc sống. Ngang tàng là tính cách của ông. Tôi đã xóa đi những hồi ức đau buồn, thay vào đó là ký ức về những lần quan hệ tốt đẹp giữa hai bố con”.
Trước đây, mỗi lần nhớ đến bố mình, anh đau đáu câu hỏi: “Tại sao ông lại đánh một đứa trẻ 3 tuổi?”. Mỗi lần nhớ đến ông là nỗi căm thù tăng lên, có lúc anh nổi giận đến mức mờ mắt, ngạt thở. Nhưng giờ anh nhận ra: “Cuộc đời không còn bao nhiêu. Việc tôi hóa giải được những thù hằn và quay về với gia đình chính là một phần thưởng lớn mà tôi phải cảm ơn cuộc đời này. Tôi cũng gặp, tâm sự và xin lỗi em gái tôi về những đòn roi mà tôi dành cho em trong quá khứ”. Thì ra mấy chục năm qua, cùng với nỗi đau của một đứa trẻ ám ảnh vì bị cha bạo hành, còn có người em gái vẫn ôm nỗi thù hận anh trai mình...
Thiền giúp anh tĩnh tâm và hòa vào cuộc đời dễ dàng hơn. “Thắng lợi tinh thần” lớn nhất là anh không còn ghét trẻ con nữa mà thấy chúng ở đâu là anh ùa tới. Đã không dưới một lần anh dừng xe trên đường và đỡ lấy cây roi của một ông bố, bà mẹ sắp giáng xuống đứa con của họ. Nhìn cảnh ấy, có người nói với anh “rảnh rang hay sao mà lo chuyện bao đồng”.
Nhưng với người đàn ông mang nhiều ký ức về bạo hành gia đình, dù chỉ là một ngọn roi, một cái tát của người làm cha làm mẹ với con mình, cũng là một niềm đau xót khôn nguôi.
Bạn bè bảo anh là chuyên gia chống bạo hành trẻ em. Cũng đúng. Với những tư liệu, kiến thức và bài tập về tư vấn tâm lý cho những người bị ám ảnh về bạo hành trong quá khứ, anh đã giúp nhiều bạn bè, người quen biết đối mặt với thực tại và tìm cách quay về như anh. Mỗi ngày, khi lướt web, anh đều cố tìm một tổ chức chống bạo hành trẻ em tại Việt Nam, với hi vọng có thể góp một phần nào đó làm dịu đi những nỗi đau thầm kín vẫn hiện hữu trên cuộc đời này.
LƯU TRANG
Kỳ tới: ngay chính chuyên gia điều trị cho trần lâm cũng là một nạn nhân của bạo hành gia đình
..................
Ý kiến bạn đọc:
Tiếng kẻng báo động đánh vào thế giới văn minh
* Sau khi đọc xong câu chuyện về tuổi thơ buồn của tác giả, tôi thật sự không cầm nổi nước mắt. Câu chuyện thật sự gây cho tôi một cảm xúc lớn đối với tác giả, với tuổi thơ của anh. Tôi không thể nào chịu nổi hình ảnh một đứa bé chỉ vài tuổi mà phải bị giáng những trận đòn roi khủng khiếp một cách vô tội vạ như thế. Thật kinh khủng hơn là những kí ức trẻ thơ của tác giả bị bao trùm bởi những hình ảnh đen tối của sự bạo hành của ông bố " giáo sư".
Tôi nghĩ, đây không chỉ là câu chuyện buồn của chỉ riêng tác giả mà nó quả là một tiếng kẻng lớn đáng báo động về nạn bạo hành gia đình trong xã hội hiện nay. Mỗi khi đọc những câu chuyện thương tâm gây bức xúc như: chồng đánh vợ đến ngất đi hay cha đánh con không thương tiếc... tôi cho rằng đó là những hành động thô bạo nhất mà một xã hội văn minh không thể chấp nhận được. Với tư cách là một người dân, tôi mong muốn Nhà nước nên có những phương pháp cứng rắn để bảo vệ phụ nữ và trẻ em Việt Nam.
LAN THANH
* Tôi không thể tưởng tượng được người cha có thể đối xử với con trai mình như vậy. Anh là một người có nghị lực và sức mạnh tinh thần phi thường. Tuy bị bạo hành nhưng anh đã rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình. Chúc anh thành công.
BẢO KHANG
* Khi đọc xong câu chuyện của anh - hành trình đi tìm sự giải thoát cho tâm hồn của 1 đứa trẻ trong quá khứ, tôi rất xúc động, cảm phục nghị lực phi thường của anh, những tình cảm của anh dành cho các em nhỏ bị bạo hành.
Tôi tìm thấy trong anh ý nghĩa cuộc sống và thấy mình còn phải cố gắng hơn nhiều. Xin cám ơn anh! Chúc anh và gia đình luôn mạnh khỏe, anh sẽ tìm được nhiều niềm vui và yêu thương trong cuộc sống.
NGÔ THỊ LEN
* Đọc qua bài này tôi cảm thấy mình ngày xưa cũng gần giống như anh vậy. Tất nhiên là gần giống thôi vì tôi không phải bị đánh dã man như anh. Cha tôi đánh tôi vì chỉ muốn tôi khá hơn. Tuy nhiên, đôi lúc trong suy nghĩ của mình, tôi thù cha tôi lắm. Cho dù đến bây giờ , nhiều lúc ông cũng đối xử với tôi như một đứa bé của ngày xưa vậy. Ông không thể thay đổi qua bao nhiêu năm tháng.
Càng đọc bài này tôi càng cảm thấy anh là người vô cũng đau khổ và bất hạnh, có lẽ khó bắt gặp những đứa trẻ nào có cuộc đời như anh. Quả thật cuộc đời bất hạnh nhất là khi đứa bé không có tuổi thơ thực sự, vì tuổi thơ đã bị đánh cắp. Chúc anh luôn mạnh mẽ và tin yêu cuộc sống hơn. Chào anh
TRẦN HÙNG
Ngày 11/01/2010, 14:09:16 (GMT+7)
Câu chuyện cuộc sống
Bài tập cho cuộc đời
http://123.30.128.11/Tuoi-tre-cuoi-tuan/357707/Bai-tap-cho-cuoc-doi.html
TTCT - Số báo trước của TTCT là câu chuyện của Trần Lâm (TP.HCM) về những ám ảnh của những trận đòn roi tàn ác thời thơ ấu đi theo anh suốt mấy chục năm qua. Tuổi thơ không bình thường và người cha bạo hành đã khiến anh bước vào tuổi trung niên với chứng "rối loạn hậu chấn thương" (post traumatic stress disorder)...
Những vòng xích thời thơ ấu này sẽ để lại những vết sẹo không phai - Ảnh: Đình Dân
>> Đứa trẻ cần được tha thứ
Trong số các chuyên gia, bác sĩ đã giúp Trần Lâm dần thoát khỏi trầm cảm, Laura - một chuyên gia về chống bạo hành trẻ em - cũng là một nạn nhân bị chính cha mình bạo hành và lạm dụng tình dục... Dưới đây là câu chuyện vượt qua chấn thương của anh.
1. Năm 2002, một người bạn ở Úc đưa tôi đến gặp Laura, một chuyên viên chống bạo hành trẻ em khá nổi tiếng trong các hoạt động kêu gọi giúp đỡ nạn nhân bạo hành trẻ em tại Úc.
Ở ngôi nhà giữa rừng mà chủ nhân là người khá kín kẽ cộng với không khí thơ mộng của vùng đất nổi tiếng về du lịch và rượu vang, tôi được thư giãn và hầu như quên hết căng thẳng.
Đó là vùng Margaret River thuộc Tây Úc. Laura gần 50 tuổi, cô là người dày dạn kinh nghiệm trong việc tư vấn cho nạn nhân bạo hành trẻ em. Sau này tôi biết rằng những dạn dày ấy là có nguyên nhân.
Hơn một tháng được tiếp xúc và làm các bài tập với Laura, tôi bắt đầu dám đối diện với sự thật là mình chưa thoát ra được ý nghĩ “Tôi là đứa trẻ có tội”. Cô lý giải những đòn roi và lời nhục mạ đã khiến tôi hoang tưởng, mặc cảm, sợ hãi, tự ti. Tuần đầu tiên, Laura lắng nghe tôi như một người bạn. Cô khuyến khích tôi đặt các câu hỏi “Tại sao?”.
Tôi bắt đầu hỏi. Hỏi rất nhiều. Những khúc mắc mà tôi dồn nén, những nghi ngờ về thứ tình cảm ruột thịt, những đau đáu, ám ảnh quanh các trận đòn không lý do. Và vấn đề không phải ở chỗ Laura đã giải đáp như thế nào, mà ở chỗ tôi đã được nói ra, dám nói ra...
Rồi Laura đưa tôi một xấp giấy trắng và ra bài tập tiếp theo: viết ký ức. Tôi phải nói ra, rồi sau đó phải viết ra. Tôi không thể viết hết. Tôi viết về những gì tôi còn nhớ. Những bữa cơm. Những cái tát. Những lời chửi mắng. Nhục mạ. Cười cợt tôi... Tôi viết và khóc rất nhiều.
Tôi phải tưởng tượng đang ngồi trước mặt cha tôi để nhớ. Có lẽ không ai tưởng tượng được một người đàn ông lại có thể khóc nhiều như thế. Rồi tôi đọc và xé các tờ giấy đi. Mỗi tờ giấy được xé nát là sự tha thứ của tôi cho đứa bé trong ký ức đen tối ấy.
2. Laura cho tôi biết khi đứa trẻ bị đánh, bị nhục mạ nghĩa là người lớn đã gửi vào đầu nó tín hiệu: nó là trẻ hư, xấu xa, nhục nhã. Những dồn nén này tạo nên mặc cảm và sự mất cân bằng trong cuộc sống của trẻ.
Bản thân Laura cũng là một nạn nhân của bạo hành trẻ em, mà đau đớn hơn là bạo hành về tình dục. Chính cha cô là kẻ thủ ác, kẻ loạn luân với con gái mình. Đớn đau thay, khi Laura tìm cách báo với mẹ và chị thì cô bị gia đình cô lập. Gia đình không tin cô và bênh vực người đàn ông tàn bạo kia. Laura rơi vào vực thẳm suốt một thời gian dài khi cha cô thường xuyên hành hạ, cưỡng đoạt cô. Cô đành dứt áo cắt mối liên lạc với gia đình.
Người chồng của cô hiện tại là một doanh nhân thành đạt. Đôi vợ chồng triệu phú đã bỏ ra 3 triệu đôla để thành lập một tổ chức chuyên cứu giúp trẻ em bị bạo hành. Cô đã trải qua nhiều chông gai của cuộc đời để có được hạnh phúc nhưng cô đã hoàn toàn mất liên lạc với gia đình. Tôi hiểu rằng câu chuyện trẻ em bị bạo hành không ngoại trừ một quốc gia nào dù đó là đất nước hiện đại hay đang phát triển. Những nỗi đau ấy vẫn thường trực ở một ngôi nhà nào đó, lẩn khuất đâu đó, giày vò, âm ỉ, đau đớn...
LƯU TRANG ghi
Tôi từng ước mình không tồn tại...
TTCT - Sau câu chuyện của anh Trần Lâm trong bài báo "Đứa trẻ cần được tha thứ" ngày 3-1-2010, TTCT đã nhận được nhiều thư, email chia sẻ từ độc giả. Xin giới thiệu hai câu chuyện của độc giả ký tên maytim...@...
Tôi nhớ khi tôi học mẫu giáo, mỗi ngày cha ra cho một trang toán lớp 3, một bài tiếng Anh bắt học thuộc hết và làm hết. Dù cố gắng thế nào tôi cũng không bao giờ hoàn tất hết được, nên khi cha về mà tôi vẫn chưa làm xong thì bị đánh vô cùng tàn nhẫn vì tội ngu dốt và lười biếng. Cũng may cha tôi hay đi nhậu, hôm nào cha đi nhậu về khi tôi đã ngủ là tôi thoát nạn, nhưng số lượng bài tập hôm sau lại cộng dồn thêm, tuổi thơ không biết bạn bè vui đùa là gì.
Rồi tôi có em lúc tôi được 5 tuổi, em tôi may mắn "đẻ bọc điều", thầy tử vi chấm số là con quý tử. Còn tôi thì thầy bói phán có con rồi mới có chồng, bất hiếu và đủ thứ điều xấu. Em trai tôi sinh ra đã đẹp trai, lanh lợi, hoạt bát, còn tôi thì xấu xí, chậm chạp. Vì vậy mọi tội lỗi trên đời này đều trút xuống đầu tôi. Cha mẹ tôi sống không hạnh phúc, ly dị nhau.
Trong thời gian cha mẹ lục đục cho đến sau này, tội của cha mẹ, bên nội bên ngoại, bạn bè của ba mẹ và cả hàng xóm đều là tội của tôi. Tôi không được phép muốn gì, thích gì mà chỉ có trách nhiệm, bổn phận. Tôi từng ao ước mình chết đi hoặc chưa từng tồn tại trên đời này, và cũng ao ước mình mau lớn để đi tới một nơi thật xa không có ai quen biết, sống một mình cô độc. Tôi cũng đã vào chùa xin quy y cửa Phật, nhưng còn nhỏ quá nên không ai dám nhận.
Bây giờ lớn rồi, nỗi ám ảnh vẫn còn, tôi không muốn lập gia đình. Tôi chỉ muốn yên ổn, sống đời cô độc. Lòng tôi khao khát yêu thương, nhưng lại thấy nghi ngờ, tôi không tin ai tốt hết. Tôi không thích con nít vì cảm giác sợ hãi đó lúc nào cũng còn. Tôi sợ quay về cuộc sống trước kia, làm công việc nhà không nghỉ tay, chăm sóc con nít, bị đánh đập, bị uất ức, bị chà đạp. Và hơn hết tôi sợ có con, có con rồi liệu tôi có tạo được cho con cuộc sống tốt đẹp không?.
maytim...@...
Ngày 04/10/2010, 00:04:01 (GMT+7)
Hãy biết thay đổi thức ăn cho tâm hồn...
http://123.30.128.11/Tuoi-tre-cuoi-tuan/403694/Hay-biet-thay-doi-thuc-an-cho-tam-hon.html
TTCT - Kết thúc loạt bài Câu chuyện cuộc sống về những người trẻ từng nghĩ hoặc tìm đến cái chết như một lối thoát khỏi bế tắc, TTCT trò chuyện với bà Nguyễn Vân Anh - chủ tịch hội đồng sáng lập Trung tâm Nghiên cứu và ứng dụng khoa học về giới và vị thành niên (CSAGA), đồng thời là người sáng lập Trung tâm Phòng chống khủng hoảng tâm lý và tự tử (PCP).
Bà Vân Anh: Thanh thiếu niên phải đối mặt với rất nhiều thách thức, phải đưa ra những quyết định rất quan trọng có ảnh hưởng đến phần đời còn lại liên quan đến việc học tập, lao động việc làm, tình bạn, tình yêu, tình dục, hôn nhân, gia đình, các quan hệ xã hội phức tạp trong khi kinh nghiệm sống của họ còn hạn chế, chưa được chuẩn bị tốt để xử lý thất bại.
Khoảng cách giữa sự kỳ vọng và thực tế không đáp ứng kỳ vọng đó càng lớn thì mức độ buồn chán hoặc thất vọng càng lớn.
Trong chúng ta nhiều người từng nghĩ đến tự sát hoặc có những cảm xúc tiêu cực, nếu đôi khi có ý nghĩ đó bạn cũng đừng quá lo lắng. Những suy nghĩ này là một phần quy luật phát triển khi con người cố gắng hiểu cuộc sống, cái chết và ý nghĩa cuộc đời. Ý nghĩ tự sát chỉ trở nên bất bình thường khi ai đó cho rằng dường như đó là cách duy nhất thoát khỏi những khó khăn.
Những tâm sự chúng tôi thường gặp nhiều nhất là “Tôi thấy cuộc đời vô nghĩa, chả có nghĩa gì cả khi chúng ta cứ sống, cố gắng làm mọi thứ để rồi cuối cùng cũng chết mà thôi”, hoặc “hoàn toàn thất vọng về tương lai”... Lúc đó sẽ có nguy cơ trầm trọng dẫn đến toan tự sát hoặc tự sát.
Tổ chức Y tế thế giới (WHO) xếp tự tử nằm trong năm nguyên nhân hàng đầu gây tử vong ở lứa tuổi 15-19. Ở nhiều quốc gia, tự sát được xếp vào nhóm nguyên nhân gây chết hàng đầu hoặc thứ hai ở học sinh nam, nữ lứa tuổi này. Được coi là một vấn đề sức khỏe tâm thần và một vấn nạn xã hội, đồng thời để kêu gọi sự chú ý đến việc ngăn ngừa tự sát, Hiệp hội quốc tế Phòng chống tự tử (IASP) phối hợp với WHO phát động Ngày thế giới phòng chống tự sát (World Suicide Prevention Day) 10-9.
* Từ kinh nghiệm của trung tâm, bà có thể khái quát những nguy cơ tự sát thường gặp ở VN?
- Nguy cơ tự sát phụ thuộc nhiều yếu tố như gia đình, nhận thức và nhân cách, sự ảnh hưởng từ các yếu tố văn hóa và xã hội. Gia đình bất ổn và các sang chấn thời thơ ấu, bạn bè xa lánh, một người yêu mến trong cuộc đời ra đi, xung đột trong tình cảm với người xung quanh, thất vọng với kết quả học tập... đều có thể là nguy cơ dẫn đến những quyết định tiêu cực.
Nguyên nhân tự sát cũng khác nhau ở từng quốc gia. Tại sao những đất nước như Hàn Quốc, Nhật Bản, các diễn viên, những ông chủ lớn lại tìm đến cái chết? Điều đó cho thấy thành công trong tài chính, sự nghiệp không phải điều cao nhất của hạnh phúc một con người, nó chỉ mang lại khoái cảm tạm thời trong một thời điểm nhất định mà thôi.
Ở VN, các em thi trượt đại học tuyệt vọng đến độ tìm đến cái chết một phần vì người lớn quá coi trọng việc phải tốt nghiệp, phải thi đỗ đại học, phải có một thành công ngay lập tức từ độ tuổi đôi mươi. Nếu trượt sẽ bị đánh giá về tư cách, đạo đức, coi đó là một thất bại. Các sự kiện gây sang chấn là yếu tố khởi động hành vi tự sát.
* Hiện VN đã có những tổ chức hay hoạt động nào nhằm ngăn ngừa nguy cơ này trong giới trẻ?
- Tại các nước công nghiệp phát triển, tự sát và nguy cơ tự sát là một vấn đề của sức khỏe tâm thần. Tại VN, đây là vấn đề còn chưa được đánh giá đầy đủ. Chúng ta mới chỉ quan tâm đến một vụ việc, hoàn cảnh cá nhân cụ thể mà chưa nhìn nhận tự sát mang cấp độ của một đất nước, một xã hội.
Sau khi xếp loại mức độ nguy hiểm của tự sát, WHO khuyến khích các nước thành lập hệ thống phòng ngừa tự sát cấp quốc gia bao gồm các hiệp hội phòng ngừa tự sát, những đường dây nóng. Mô hình đó có thể nhìn thấy tại một số nước láng giềng như Trung Quốc, Hàn Quốc...
Như thế, câu chuyện tự tử còn phản ánh hệ thống dịch vụ công của một nhà nước. Các dịch vụ công sẵn sàng hỗ trợ những người yếu thế và dễ tổn thương, có nguy cơ bị rơi vào tình trạng mất đi sự tự chủ dẫn đến những quyết định lấy đi sự sống của chính bản thân. Năm 2009, Trung tâm Phòng chống khủng hoảng tâm lý và tự tử ra đời từ khát vọng hỗ trợ những người khủng hoảng tâm lý và tự tử.
Nếu đó là vấn đề của bạn hoặc người thân, có thể gọi ngay cho đường dây nóng 1900599930, truy cập website http://pcp.org.vn/.
* VN đã có một đội ngũ các chuyên gia tư vấn để xây dựng hệ thống dịch vụ chăm sóc sức khỏe tinh thần chưa, thưa bà?
- Xét về các dịch vụ xã hội của Nhà nước hỗ trợ ngăn ngừa tự sát, chúng ta còn thiếu. Xét về mặt nghiệp vụ cụ thể như nghiệp vụ thương thuyết, hỗ trợ những người tuyệt vọng muốn tự sát, chúng ta cũng chưa có đào tạo bài bản. Gần đây báo chí có ca ngợi một anh bảo vệ đã giải cứu người phụ nữ có ý định nhảy cầu Chương Dương tự tử. Đó là cách làm đáng quý và cần thiết.
Nhưng nếu chỉ phụ thuộc vào các cá nhân tình nguyện như vậy thì chưa đủ. Về mặt chiến lược đó phải là đội ngũ chuyên nghiệp, họ phải biết nghệ thuật thương thuyết cấp tốc, phân tán sự chú ý của người toan tự tử, kéo họ về với cuộc sống như thế nào... Một người thương lượng giỏi như anh bảo vệ có thể cứu được một trường hợp đó. Nhưng nếu chúng ta có một đội ngũ chuyên nghiệp ở tất cả mọi nơi thì có thể cứu được nhiều người.
Tự chủ và làm chủ nền móng của kỹ năng sống. Trong ảnh: một trong những hoạt động của khóa học “Tôi tài giỏi” do Trung tâm đào tạo kỹ năng sống TGM tổ chức - Ảnh: Lê Hoàng Tuấn Anh
* Còn nhà trường, gia đình và nói rộng ra là cộng đồng có thể làm gì ngay để giúp đỡ những người có nguy cơ tự vẫn, thưa bà?
- WHO nhận định tự tử là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây ra những cái chết sớm nhưng là những cái chết có thể ngăn ngừa được. Những người rơi vào các trạng thái tuyệt vọng, muốn chấm dứt cuộc sống thường bộc lộ các dấu hiệu báo trước.
Với giới trẻ, cách tốt nhất hỗ trợ đời sống tinh thần cho các em là dựa vào trường học, tổ chức một đội công tác gồm các giáo viên, bác sĩ, các nhà tâm lý, cán bộ xã hội của trường làm việc phối hợp chặt chẽ với các tổ chức cộng đồng. Chúng tôi đã trao đổi mô hình này ở một vài trường phổ thông đơn lẻ.
Qua quan sát, chúng tôi thấy dù đã thay đổi, cởi mở hơn nhiều nhưng tâm lý người phương Đông trong giáo dục vẫn là người lớn chỉ bảo, trẻ con nghe theo. Những thế hệ thanh thiếu niên thụ động về tinh thần liệu có biết giải quyết những vấn đề của riêng họ?
Nhà trường cần hướng dẫn các em có được sức khỏe tinh thần lành mạnh. Thầy cô, cha mẹ đều có thể chia sẻ những trải nghiệm cuộc sống lạc quan để trẻ tự tin vào bản thân hơn trong tương lai. Quan trọng hơn là phát triển sự biểu đạt cảm xúc, khuyến khích thanh thiếu niên thể hiện cảm xúc với người lớn hơn. Bản thân người lớn cũng cần nâng cao sự quan tâm hiểu biết về cách hỗ trợ con em giải quyết các vấn đề trong cuộc sống một cách tích cực.
Người lớn cũng nên hiểu về nguy cơ tự sát, cách nhận dạng sự trầm cảm hay hành vi tự sát để sẵn sàng giúp đỡ các em khi cần. Nhưng khía cạnh quan trọng nhất trong việc phòng ngừa các quyết định tiêu cực là mỗi cá nhân phải được trang bị và tự trang bị kỹ năng sống cơ bản.
* Bà có thể giới thiệu một số kỹ năng cơ bản giới trẻ cần có để thoát khỏi bế tắc?
- Tự chủ và làm chủ là nền móng của kỹ năng sống. Chúng ta có thể bắt đầu từ những kỹ năng nhỏ nhưng lại có thể tưới tắm cho tinh thần: chọn một bộ môn thể thao phù hợp và kiên trì tập luyện, đọc một cuốn sách về giá trị sống, tìm kiếm sự thanh thản trong những tôn giáo tích cực, ghi chép lại những điều tốt đẹp đã được tận hưởng trong một ngày.
Có câu nói “Bạn ăn thức ăn gì thì tâm hồn bạn sẽ như vậy”. Bạn hãy thử đặt ra cho mình câu hỏi: “Tôi có muốn thoát khỏi tình trạng buồn nản bằng việc thay đổi thức ăn cho tâm hồn mình hay không?”.
Tạo khả năng giao tiếp với những người xung quanh, chuẩn bị công việc tự nuôi sống bản thân, gặp bạn bè nói lên nỗi thất vọng của mình. Đôi khi tức giận một ai đó, bạn có quyền hét lên, được sống thật là mình kể cả những tính xấu đôi khi cũng cần thiết, tất nhiên nếu bạn không làm tổn thương đến ai.
Hãy làm những điều tốt đẹp cho một vài ai đó, những người thân yêu bên cạnh bạn, những người thiệt thòi không may mắn, bạn sẽ thấy cuộc sống này có ý nghĩa, có lý do để tiếp tục... Và có thể khi bạn đem tình yêu thương đến cho người khác, bạn sẽ thấy ý nghĩ về cái chết của mình trở nên ngớ ngẩn.
Để tư vấn về việc đối phó với nguy cơ tự tử, bạn có thể gọi tới đường dây nóng 1900599930 phím số 1 (làm việc từ 8g sáng - 2g hôm sau. Thu phí 2.500 đồng/phút đối với máy bàn, 5.000 đồng/phút đối với máy cầm tay).
Chương trình tư vấn trực tiếp trên kênh VOV giao thông tần số 91 MHz, đối tác chiến lược của CSAGA:
Bất kỳ vấn đề thắc mắc có thể đặt câu hỏi cho các chuyên gia và sẽ được tư vấn trên VOV trong các chương trình phù hợp bằng cách gọi đến số 1900599930 phím số 1 để đăng ký tư vấn trực tiếp trên VOV. Đồng thời nếu muốn được tư vấn các chủ đề liên quan mà không muốn lộ diện, có thể được tư vấn trực tiếp với các chuyên gia trên tổng đài 1900599930 phím số 1. Các chương trình VOV giao thông được phát trên tần số 91 MHz từ 21g-23g tối thứ bảy hằng tuần và phát lại cùng giờ tối chủ nhật.
NGA LINH thực hiện
HaDangFisher
10-11-2010, 01:22 AM
...tiếng Anh thì kiểu gì mà mỗi lần nói ra là không ai hiểu mình đang nói gì, đường sá không quen nên bước chân ra khỏi cửa là lạc, ôi thôi, đủ các thứ vấn đề. Nói chung là cứ bình tĩnh, giải quyết từng vấn đề một. Xong học kỳ 1 là vấn đề academic sẽ được stablized, xong học kỳ 2 thì mình cũng hòa nhập hơn vào cuộc sống mới nên vấn đề ăn uống đi lại trở nên đơn giản hơn, chỉ có vấn đề internship và post-graduation job + balance your student cash budget là cuộc chiến đấu trường kỳ gian khổ nhất thôi.
Đọc bài của bạn mà thấy hình ảnh của mình ở trong đó :-). Cũng đỡ một cái là vấn đề ăn uống của mình đã ổn, đi lại thì bus vẫn tạm ổn, hy vọng là hết quarter fall này thì mọi chuyện căn bản settle down. Còn lại vấn đề tìm được good roommate cũng là một chuyện đau đầu. Mình muốn có người ở chung đỡ giúp nhau lúc ốm đau, khi khẩn cấp. Ai ngờ bị scam. Cũng may là chẳng mất mát gì, chỉ mất cả tháng trời follow-up qua lại, mất cơ hội để tìm được người thuê khác. Nhiều lúc nản quá muốn ở 1 mình cho xong, nhưng lại xót tiền thuê nhà 2 phòng nên phải keep going... Haiz...
December 19, 2010
Mental Health Needs Seen Growing at Colleges
By TRIP GABRIEL
http://www.nytimes.com/2010/12/20/health/20campus.html?_r=1&src=me&ref=homepage
STONY BROOK, N.Y. — Rushing a student to a psychiatric emergency room is never routine, but when Stony Brook University logged three trips in three days, it did not surprise Jenny Hwang, the director of counseling.
It was deep into the fall semester, a time of mounting stress with finals looming and the holiday break not far off, an anxiety all its own.
On a Thursday afternoon, a freshman who had been scraping bottom academically posted thoughts about suicide on Facebook. If I were gone, he wrote, would anybody notice? An alarmed student told staff members in the dorm, who called Dr. Hwang after hours, who contacted the campus police. Officers escorted the student to the county psychiatric hospital.
There were two more runs over that weekend, including one late Saturday night when a student grew concerned that a friend with a prescription for Xanax, the anti-anxiety drug, had swallowed a fistful.
On Sunday, a supervisor of residence halls, Gina Vanacore, sent a BlackBerry update to Dr. Hwang, who has championed programs to train students and staff members to intervene to prevent suicide.
“If you weren’t so good at getting this bystander stuff out there,” Ms. Vanacore wrote in mock exasperation, “we could sleep on the weekends.”
Stony Brook is typical of American colleges and universities these days, where national surveys show that nearly half of the students who visit counseling centers are coping with serious mental illness, more than double the rate a decade ago. More students take psychiatric medication, and there are more emergencies requiring immediate action.
“It’s so different from how people might stereotype the concept of college counseling, or back in the ’70s students coming in with existential crises: who am I?” said Dr. Hwang, whose staff of 29 includes psychiatrists, clinical psychologists and social workers. “Now they’re bringing in life stories involving extensive trauma, a history of serious mental illness, eating disorders, self-injury, alcohol and other drug use.”
Experts say the trend is partly linked to effective psychotropic drugs (Wellbutrin for depression, Adderall for attention disorder, Abilify for bipolar disorder) that have allowed students to attend college who otherwise might not have functioned in a campus setting.
There is also greater awareness of traumas scarcely recognized a generation ago and a willingness to seek help for those problems, including bulimia, self-cutting and childhood sexual abuse.
The need to help this troubled population has forced campus mental health centers — whose staffs, on average, have not grown in proportion to student enrollment in 15 years — to take extraordinary measures to make do. Some have hospital-style triage units to rank the acuity of students who cross their thresholds. Others have waiting lists for treatment — sometimes weeks long — and limit the number of therapy sessions.
Some centers have time only to “treat students for a crisis, bandaging them up and sending them out,” said Denise Hayes, the president of the Association for University and College Counseling Center Directors and the director of counseling at the Claremont Colleges in California.
“It’s very stressful for the counselors,” she said. “It doesn’t feel like why you got into college counseling.”
A recent survey by the American College Counseling Association found that a majority of students seek help for normal post-adolescent trouble like romantic heartbreak and identity crises. But 44 percent in counseling have severe psychological disorders, up from 16 percent in 2000, and 24 percent are on psychiatric medication, up from 17 percent a decade ago.
The most common disorders today: depression, anxiety, suicidal thoughts, alcohol abuse, attention disorders, self-injury and eating disorders.
Stony Brook, an academically demanding branch of the State University of New York (its admission rate is 40 percent), faces the mental health challenges typical of a big public university. It has 9,500 resident students and 15,000 who commute from off-campus. The highly diverse student body includes many who are the first in their families to attend college and carry intense pressure to succeed, often in engineering or the sciences. A Black Women and Trauma therapy group last semester included participants from Africa, suffering post-traumatic stress disorder from violence in their youth.
Stony Brook has seen a sharp increase in demand for counseling — 1,311 students began treatment during the past academic year, a rise of 21 percent from a year earlier. At the same time, budget pressures from New York State have forced a 15 percent cut in mental health services over three years.
Dr. Hwang, a clinical psychologist who became director in July 2009, has dealt with the squeeze by limiting counseling sessions to 10 per student and referring some, especially those needing long-term treatment for eating disorders or schizophrenia, to off-campus providers.
But she has resisted the pressure to offer only referrals. By managing counselors’ workloads, the center can accept as many as 60 new clients a week in peak demand between October and the winter break.
“By this point in the semester to not lose hope or get jaded about the work, it can be a challenge,” Dr. Hwang said. “By the end of the day, I go home so adrenalized that even though I’m exhausted it will take me hours to fall asleep.”
For relief, she plays with her 2-year-old daughter, and she has taken up the guitar again.
Shifting to Triage
Near the student union in the heart of campus, the Student Health Center building dates from the days when a serious undergraduate health problem was mononucleosis. But the hiring of Judy Esposito, a social worker with experience counseling Sept. 11 widows, to start a triage unit three years ago was a sign of the new reality in student mental health.
At 9 a.m. on the Tuesday after the campus’s very busy weekend, Ms. Esposito had just passed the Purell dispenser by the entrance when she noticed two colleagues hurrying toward her office. Before she had taken off her coat, they were updating her about a junior who had come in the previous week after cutting herself and expressing suicidal thoughts.
Ms. Esposito’s triage team fields 15 to 20 requests for help a day. After brief interviews, most students are scheduled for a longer appointment with a psychologist, which leads to individual treatment. The one in six who do not become patients are referred to other university departments like academic advising, or to off-campus therapists if long-term help is needed. There are no charges for on-campus counseling.
This day the walk-ins included a young man complaining of feeling friendless and depressed. Another student said he was struggling academically, feared that his parents would find out and was drinking and feeling hopeless.
Professionals in a mental health center are mindful of their own well-being. For this reason the staff had planned a potluck holiday lunch. While a turkey roasted in the kitchen that serves as the break room, Ms. Esposito helped warm up candied yams, stuffing and the store-bought quiche that was her own contribution.
Just then Regina Frontino, the triage assistant who greets walk-ins at the front desk, swept into the kitchen to say a student had been led in by a friend who feared that she was suicidal.
Ms. Esposito rushed to the lobby. From a brief conversation, she knew that the distraught student would have to go to the hospital. The counseling center does not have the ability to admit suicidal or psychotic students overnight for observation or to administer powerful drugs to calm them. It arranges for them to be taken to the Stony Brook University Medical Center, on the far side of the 1,000-acre campus. The hospital has a 24-hour psychiatric emergency room that serves all of Suffolk County.
“They’re not going to fix what’s going on,” Ms. Esposito said, “but in that moment we can ensure she’s safe.” She called Tracy Thomas, an on-call counselor, to calm the student, who was crying intermittently, while she phoned the emergency room and informed Dr. Hwang, who called the campus police to transport the young woman.
When Ms. Esposito heard the crackle of police radios in the hallway, she went to tell the student for the first time that she would have to go to the hospital.
“This is not something students love to do,” Ms. Esposito recounted. The young woman told her she did not want to go. Ms. Esposito replied that the staff was worried for her safety, and she repeated the conversation she had had earlier with the young woman:
Are you having thoughts about wanting to die?
Yes.
Are you afraid you are actually going to kill yourself?
Yes.
She invited a police officer into the counseling room, and the student teared up again at the sight of him. Ms. Esposito assured her that she was not in trouble. Meanwhile, an ambulance crew arrived with a rolling stretcher, but the young woman walked out on her own with the officers.
Because Ms. Thomas, a predoctoral intern in psychology, now needed to regain her own equilibrium before seeing other clients, Ms. Esposito debriefed her about what had just happened.
Finally she returned to her office, having missed the holiday lunch, and found that her team had prepared a plate for her.
“It’s kind of like firemen,” she said. “When the fire’s on, we are just at it. But once the fire’s out, we can go back to the house and eat together and laugh.”
Reaching Out
Even though the appointment books of Stony Brook counselors are filled, all national evidence suggests that vastly more students need mental health services.
Forty-six percent of college students said they felt “things were hopeless” at least once in the previous 12 months, and nearly a third had been so depressed that it was difficult to function, according to a 2009 survey by the American College Health Association.
Then there is this: Of 133 student suicides reported in the American College Counseling Association’s survey of 320 institutions last year, fewer than 20 had sought help on campus.
Alexandria Imperato, 23, remembers that as a Stony Brook freshman all her high school friends were talking about how great a time they were having in college, while she felt miserable. She faced family issues and the pressure of adjusting to college. “You go home to Thanksgiving dinner, and the family asks your brother how is his gerbil, and they ask you, ‘What are doing with the rest of your life?’ ” Ms. Imperato said.
She learned she had clinical depression. She eventually conquered it with psychotherapy, Cymbalta and lithium. She went on to form a Stony Brook chapter of Active Minds, a national campus-based suicide-prevention group.
“I knew how much better it made me feel to find others,” said Ms. Imperato, who plans to be a nurse.
On recent day, she was one of two dozen volunteers in black T-shirts reading “Chill” who stopped passers-by in the Student Activities Center during lunch hour.
“Would you like to take a depression screening?” they asked, offering a clipboard with a one-page form to all who unplugged their ear buds. Students checked boxes if they had difficulty sleeping, felt hopeless or “had feelings of worthlessness.” They were offered a chance to speak privately with a psychologist in a nearby office. Sixteen said yes.
The depression screenings are part of a program to enlist students to monitor the mental health of peers, which is run by the four-year-old Center for Outreach and Prevention, a division of mental health services that Dr. Hwang oversaw before her promotion to director of all counseling services.
She is committed to outreach in its many forms, including educating dormitory staff members to recognize students in distress and encouraging professors to report disruptive behavior in class.
In previous years, more than 1,000 depression screenings were given to students, with 22 percent indicating signs of major depression. Dr. Hwang credits that and other outreach efforts to the swell of new cases for counseling. “For a lot of people it’s terrifying” to come to the counseling center, she said. “If there’s anything we can do to make it easier to walk in, I feel like we owe it to them.”
Stony Brook has not had a student suicide since spring 2009, unusual for a campus its size. But Dr. Hwang is haunted by the impact on the campus of several off-campus student deaths in accidents and a homicide in the past year. “With every vigil, with every conversation with someone in pain, there’s this overwhelming sense of we need to learn something,” she said. “I think about these parents who’ve invested so much into getting their kids alive to 18.”
One student who said yes to an impromptu interview with a counselor after filling out a depression screening was a psychology major, a senior from upstate New York. As it happened, Dr. Hwang had wandered over from the counseling center to check on the screenings, and the young woman spent a long time conferring with her, never removing her checked coat or backpack.
“I don’t have motivation for things anymore,” the student said afterward. “This place just depresses me the whole time.”
She had been unaware that students could walk in unannounced to the counseling center. “I thought you had to make an appointment,” she said. “Yes,” she said, “I’ll do that.”
5 vụ tự tử chấn động học viện danh tiếng
Hàn Quốc:
http://www.vietnamnet.vn/vn/giao-duc/16200/5-vu-tu-tu-chan-dong-hoc-vien-danh-tieng.html
Chỉ chưa đầy bốn tháng đầu năm 2011, đã có đến 5 vụ tự tử xảy ra tại học viện danh tiếng ở Hàn Quốc. Đáng lưu ý, sau cái chết của 4 sinh viên, hôm chủ nhật vừa qua, cảnh sát thông báo một giảng viên cũng đã treo cổ tự vẫn.
Cơn ác mộng mang tên “điểm số”
Báo Korea Herald đưa tin, từ đầu tháng 1 đến 10/4 đã xảy xa 5 vụ tự tử tại học viện KAIST danh tiếng.
Vụ đầu tiên là một sinh viên 20 tuổi tự tử vào hồi tháng 1, sau đó đến một sinh viên 19 tuổi vào tháng 2. Vụ thứ ba là một sinh viên 25 tuổi, tự tử một tuần trước khi xảy ra vụ thứ 4 là một nam sinh cũng mới 19 tuổi. Ngày hôm qua 10/4, một giảng viên 54 tuổi được phát hiện đã chết do treo cổ tự vẫn tại căn hộ của mình.
Cả bốn vụ tự tử của sinh viên đều được cho là do bị bế tắc dưới áp lực cạnh tranh quá căng thẳng về thành tích và chính sách học phí mang tính trừng phạt của trường.
Theo nguồn tin từ Asian One, vụ tự tử gần nhất xảy ra ngày 7/4. Nạn nhân là sinh viên mới 19 tuổi, nhảy từ mái tòa nhà ở Incheon, chỉ một ngày sau khi sinh viên này gửi đơn xin tạm nghỉ học đến văn phòng khoa với xác nhận đang bị trầm cảm của bác sĩ.
Chương trình học tại Học viện KAIST được cho là khá nặng, với phần lớn các môn học được giảng dạy bằng tiếng Anh. Chính vì thế, vô hình chung tạo ra áp lực vô cùng căng thẳng cho sinh viên trong cuộc chạy đua điểm số này.
Áp lực học phí
Năm 2007, Suh Nam Pyo, chủ tịch học viện, vốn là giáo sư từ Học viện kỹ Công nghệ Massachusetts (MIT) đã thông qua quyết định thu học phí căn cứ trên điểm số của sinh viên.
Theo hệ thống thang điểm được áp dụng tại Hàn Quốc, những sinh viên đạt điểm trung bình dưới 3.0 sẽ phải chi trả những mức học phí khác nhau, có thể lên đến 6 triệu won (khoảng 7.000 đôla) cho mỗi năm học.
Trước đó, Học viện KAIST không thu bất kỳ khoản học phí nào của sinh viên, vì tôn chỉ của họ là tạo mọi điều kiện để nuôi dưỡng những tài năng khoa học và công nghệ cho đất nước.
Học viện KAIST cho biết, chính sách này nhằm tạo động lực học tập rõ ràng cho sinh viên. Nhưng mặt trái của nó đã để lại hậu quả nghiêm trọng.
Chính sách học phí mới bị chỉ trích là không công bằng với những học sinh đến từ các trường trung học nghề và những trường kém danh tiếng hơn do nhóm học sinh này có xuất phát điểm thấp hơn.
Giảng viên cũng áp lực?
Hôm chủ nhật vừa qua, cảnh sát thông báo một giảng viên tên Park đã treo cổ tự vẫn trong nhà bếp của gia đình. Vợ ông là người đầu tiên phát hiện ra vụ việc.
Vụ tự tử này được cho là không liên quan gì đến bốn vụ tự tử của sinh viên. Trong thư tuyệt mệnh để lại, ông chỉ căn dặn người thân chăm sóc con cái cẩn thận mà không hề nhắc đến những sinh viên này.
Báo Korea Herald có đăng nguyên văn bức thư tuyệt mệnh của ông.
Tâm sự của vị chủ tịch bị nhiều chỉ trích
Học viện KAIST được thành lập 40 năm trước để đào tạo nhân lực trong lĩnh vực khoa học và công nghệ. Kể từ khi ông Suh Nam Pyo giữ chức chủ tịch năm 2006, việc học tập tại đây được mô tả như là “một cuộc đua sống còn” mà chỉ “những cá nhân xuất sắc mới có thể tồn tại”.
Sau khi có vụ tự tử thứ tư, vào hôm thứ năm, 7/4, chủ tịch học viện Suh Nam-Pyo đã công khai xin lỗi và thú nhận sai lầm khi thực hiện những cải cách giáo dục và chính sách học phí quá khắc nghiệt.
Ông nói: “Tôi chân thành xin lỗi về những gì xảy ra ở KAIST”, và khẳng định đây là sự cố nghiêm trọng nhất trong lịch sử thành lập học viện. Ông cho biết, nhà trường sẽ loại bỏ chính sách trừng phạt bằng học phí từ học kỳ sau.
Tuy nhiên, dư luận cho rằng lời xin lỗi này là không đủ so với những hậu quả nghiêm trọng từ biện pháp thúc đẩy thành tích quá khắc nghiệt của ông Suh.
Tờ Hankyoreh cho biết, kể từ vụ sinh viên tự tử đầu tiên vào đầu tháng 1, ông Suh đã đăng một số bài viết trên trang web của trường, phân tích nguyên nhân của các vụ tự tử.
Ngày 29/1 ông có viết: “Thời nay thì có ai trong chúng ta lại không phải chịu áp lực? Nếu không bị áp lực học phí thì có thể chắc chắn rằng các em sẽ không tự tử không?”
Hai ngày trước khi vụ tự tử thứ tư xảy ra, ông cũng có gửi một thông điệp trên trang web của trường: “Là một trường danh tiếng hàng đầu trong cả nước, chúng ta đang phải đối mặt với khủng hoảng trầm trọng chưa từng từ trước đến nay do số vụ sinh viên tự tử ngày càng tăng lên. Nhưng nói gì thì nói, sẽ không bao giờ có những bữa ăn miễn phí cho bất kỳ ai. Các em hãy tự trang bị cho mình những hành trang cần thiết, biết chấp nhận thất bại hôm nay để thành công ngày mai”.
Lời lẽ và lập luận của ông đã gây phẫn nộ cho dư luận tại Hàn Quốc, dấy lên làn sóng kêu gọi ông từ chức để nhận trách nhiệm. Không những thế, ông còn bị sinh viên gửi đơn kiện lên Ủy ban nhân quyền quốc gia, với cáo buộc ông đã vi phạm quyền của sinh viên.
Học viện KAIST được thành lập 40 năm trước để đào tạo nhân lực trong lĩnh vực khoa học và công nghệ. Kể từ khi ông Suh Nam Pyo giữ chức chủ tịch năm 2006, việc học tập tại đây được mô tả như là “một cuộc đua sống còn” mà chỉ “những cá nhân xuất sắc mới có thể tồn tại”.
* Lơ Nguyễn (Tổng hợp từ Korea Herald/Asia News Network)
Ngày 11/04/2011, 12:33:00 (GMT+7)
Vụ bốn sinh viên tự tử tại một học viện của Hàn Quốc:
“Học phí trừng phạt”
http://tuoitre.vn/The-gioi/The-gioi-muon-mau/432956/%C3%A2%EF%BF%BD%EF%BF%BDHoc-phi-trung-phat%C3%A2%EF%BF%BD%EF%BF%BD.html
TT - Bốn cái chết tính từ tháng 1-2011 đến nay, trong đó hai vụ tự tử xảy ra tuần qua, một lần nữa làm dấy lên nỗi lo âu của dư luận tại Hàn Quốc về áp lực của học phí và cạnh tranh thứ hạng trong trường học ở xứ sở kim chi.
Một bản phản đối chính sách học phí của hiệu trưởng Học viện KAIST - Ảnh: Asian One
Vụ tự tử gần nhất xảy ra ngày 7-4: Park, mới 19 tuổi, nhảy từ mái tòa nhà ở Incheon, chỉ hai ngày sau khi sinh viên này gửi đơn xin tạm nghỉ học đến văn phòng khoa với xác nhận đang bị trầm cảm của bác sĩ.
Cảnh sát đã tìm thấy một số đồ vật được cho là của Park trên mái tòa nhà và đoạn băng video ghi cảnh anh bước ra khỏi thang máy. Park, một “thần đồng robot” ở Hàn Quốc, đã để lại di chúc than thở về những căng thẳng tột đỉnh trong việc học tập tại Học viện KAIST.
Park từng là ngôi sao sáng tại một trường trung học nghề. Anh bước chân vào học viện danh giá nhất Hàn Quốc này với hàng tá giải thưởng trong các cuộc thi chế tạo robot trước đó. Tuy nhiên, anh đã không theo kịp chương trình học tại đây, không được điểm cao trong các bài kiểm tra và do đó phải trả học phí toàn phần vì thành tích kém.
Một giáo viên của Học viện KAIST, người mà Park đã xin lời khuyên về việc tạm nghỉ học, cho biết điểm số của Park không được như bản thân Park kỳ vọng.
Cái chết của Park đã nâng tổng số vụ tự tử của sinh viên Học viện KAIST lên bốn vụ chỉ từ đầu năm 2011 đến nay. Các vụ tự tử đều được cho là do bế tắc dưới áp lực cạnh tranh về thành tích và chính sách học phí có tính trừng phạt của trường.
Năm 2007, chủ tịch học viện Suh Nam Pyo, cựu giáo sư từ Học viện kỹ thuật Massachusetts (MIT), Mỹ, thông qua quyết định thu học phí căn cứ trên điểm số của sinh viên.
Theo hệ thống thang điểm trung bình 4.0 được áp dụng tại Hàn Quốc, những sinh viên đạt từ 3.0 trở lên sẽ chỉ phải chi trả một phần học phí. Với mức điểm trung bình dưới 3.0, sinh viên phải trả thêm 63.000 won cho mỗi 0.1 điểm. Những sinh viên có điểm trung bình thấp hơn 2.0 sẽ phải trả toàn bộ học phí, tính ra là 7,5 triệu won, tương đương 6.800 USD mỗi học kỳ sáu tháng.
Học viện KAIST cho biết chính sách này nhằm tạo động lực học tập rõ ràng cho sinh viên. Nhưng mặt trái của nó cuối cùng đã hiện nguyên hình. Một sinh viên bức xúc: “Làm sao có thể trông đợi sinh viên sáng tạo trong điều kiện như thế này. KAIST lẽ ra phải nâng đỡ niềm vui học hành, nghiên cứu hơn là tạo ra những áp lực tột bậc”.
Chính sách này bị chỉ trích là không công bằng với những học sinh đến từ các trường trung học nghề và những trường kém danh tiếng hơn do nhóm học sinh này có quá ít điều kiện để chuẩn bị cho các môn học, phần nhiều lại được giảng dạy bằng tiếng Anh. Trường hợp của Park là một ví dụ.
“Vụ việc đặt lại một câu hỏi căn bản: trường học được định nghĩa là gì? Trường học phải là nơi khơi dậy đam mê, tôn vinh cái đẹp, sự sáng tạo và niềm vui theo đuổi học thuật. Tôi muốn KAIST là nơi khuyến khích và truyền cảm hứng cho sinh viên thay vì gây áp lực và khiến họ thất vọng” - giáo sư Jeong Jae Seung của Học viện KAIST viết trên Twitter.
“Tôi thành khẩn xin lỗi về những gì xảy ra ở KAIST” - chủ tịch Suh nói trước báo giới ngày 7-4, khẳng định đây là sự cố nghiêm trọng nhất trong lịch sử thành lập học viện. Ông cho biết nhà trường sẽ loại bỏ chính sách trừng phạt bằng học phí từ học kỳ sau.
Tuy nhiên, dư luận cho rằng lời xin lỗi này là không đủ so với những hậu quả nghiêm trọng từ biện pháp thúc đẩy thành tích nghiệt ngã của ông Suh.
Trong một bức thư đăng trên trang web của Học viện KAIST, ông Suh thậm chí còn đổ lỗi hoàn toàn về phía sinh viên khi cho rằng các vụ tự tử là vấn đề cá nhân, do tâm lý không vững vàng của bản thân sinh viên đó. Lời lẽ và lập luận của ông đã gây phẫn nộ cho dư luận tại Hàn Quốc, dấy lên làn sóng kêu gọi ông từ chức để nhận trách nhiệm.
Học viện KAIST được thành lập 40 năm trước để đào tạo nhân lực trong lĩnh vực khoa học và công nghệ. Kể từ khi ông Suh Nam Pyo giữ chức chủ tịch Học viện KAIST năm 2006, việc học tập tại đây được mô tả là “một cuộc đua sống còn” mà chỉ “những tinh hoa tồn tại”.
HỒNG VÂN (Theo The Korea Herald, The Hankeoreh)
MIT Suicides Reflect National Trends
By Katharyn Jeffreys
http://tech.mit.edu/V120/N6/comp6.6n.html
The MIT community takes pride in its reputation for working hard. But following the death of Richard Guy in the fall, the tendency of MIT to force students to “drink from a firehouse,” was linked to alcoholism, drug abuse and suicide by a score of national media reports. An analysis of historical data, however, reveals that suicide rates at MIT are now lower than the national averages for the same age demographic, having declined since statistics were first kept in the mid-1960s.
“In many respects this is a very caring community. The view that this place is a ‘meat grinder’ is wrong,” said Dean of Student Life Robert M. Randolph.
A connection between MIT’s academic pressure and suicide can not be substantiated. “It is wrong to assume that things that happen here began here,” said Randolph. Stresses leading to suicide can come from parental pressures, religious crises, and mental or physical health problems. Randolph emphasizes that “we have a large community here of a lot of different people coming from many different places. There are not a lot of common threads.”
MIT below national rates in 1990s
MIT has lost 47 students to suicide since 1964, which translates to a rate of 14.6 per 100,000 student years. Over the period examined, MIT’s suicide rate has fallen from well above above the national average in the sixties and seventies to below average in the past two decades.
The relation of “per 100,000 student years” is used to compare suicide rates among different populations. Each year a student spends at a university is considered one student year, so summing each year’s enrollment over the time period under consideration results in the total number of student years.
MIT’s suicide rate peaked in the 1980s at nearly 19 per 100,000 student years. Throughout the 1990s the rates have been nearly half that of the previous decade at 10 per 100,000 student years. “None of us will be satisfied until the number is zero, which will never happen. But we can be encouraged by the fact that the rates aren’t going up,” said Randolph.
The 47 deaths include students taking time off for personal reasons, such as Seth L. Karon ’01 who died last week in an apparent suicide, as they are still considered members of the community.
Study shows low student rate
Dr. Morton Silverman, director of the University of Chicago’s Student Counseling and Resource Services conducted a study which showed that suicide rates among students during the 1980s were lower than among the general population at 7.5 per 100,000 student years.
Silverman’s study examined primarily Big Ten college campuses and provides an interesting comparison between student life at large public schools and small, competitive private schools: During the period of Silverman’s study, the suicide rate at MIT was higher than both that of the schools in the study and the nation.
Students at universities of similar caliber and demographics seem to have likelihoods of suicide equivalent to those at MIT. Information released by Randolph was dated, describing suicide rates at Harvard University, Yale University, and the University of California at Berkeley from 1936 to 1961, making comparisons difficult. These schools, as well as Stanford University and the University of Pennsylvania, were unable to provide any data regarding suicide trends over the past three decades. A study published in the Journal of College Student Personnel in 1987 found that only 14 percent of schools keep suicide records.
Cornell University is one peer institution that does maintain moderately complete records of their student deaths in response to a common perception that they have a high suicide rate. Cornell had eight students take their own lives in the past ten years. With about 19,000 students on campus, Cornell has a suicide rate of about 4.3 per 100,000 student years for that time period, far below both MIT and national rates.
Differences among sexes, year
When examining the record of suicide on campus a number of interesting patterns emerge: only one student, Michael P. Manley ’02, committed suicide in his first year at MIT since at least 1964, and women are far less likely to commit suicide as compared to men.
National statistics show that women are more likely to attempt suicide and men are more likely to succeed. Out of the 47 MIT students who committed suicide, only four were females.
Using the Reports to the President to find male and female enrollment rates takes into account the gradually increasing female population on campus over time. This reveals that females at MIT commit suicide at a rate of 6.3 per 100,000 female student years. This compares to a rate of male student suicides at MIT of 16.6 per 100,000 male student years.
It has been hypothesized that the overall suicide rate has decreased precisely because women are less likely to commit suicide and their population has grown on campus. However, comparing suicide rates of the sexes relative to the population of each on campus shows that the rate of suicide has declined independently for each sex in the 1990s.
Another area of comparison is between graduate and undergraduate suicide rates. While Silverman’s study showed that graduate students are more likely to take their own lives, this is not consistent with MIT statistics. The graduate student suicide rate is 8.4 per 100,000 graduate student years while the undergraduate rate is 21.2 per 100,000 undergraduate student years.
The chronology of suicides also reveals several trends. Silverman found that suicides are most likely to occur in the month of October, most likely due to pressures resulting from the new academic year. This holds true for MIT as well, with a disproportionally large number (10) of the 47 suicides occurring during October.
Suicides also appear in clusters across the decades. A cluster can be defined as a group two or more suicides occurring within about a month of each other. Clusters occurred in the spring of 1973, the fall of 1977, 1986 and 1987, and the summer of 1991. The longest period between suicides is 32 months, meaning that every graduating class since 1965 has had to face the loss of a community member who took his own life.
Study has potential error
A number of uncertainties make an analysis such as this one difficult.
Causes of deaths in the 1960s were often misnamed. A drug related death may have been termed a suicide, and a suicide may be termed an accident. The differing standards introduce a small error.
Records of student deaths at MIT have been kept, somewhat loosely, dating to the mid-sixties. Uncertainty remains because several student deaths (not suicides) were reported in The Tech, but were not listed in the data provided by Randolph.tudy: suicide rate at MIT is higher than at other schools - News: noteworthy people, programs, funding, and technological advances in the world of higher education - Brief
Since 1990, 11 Massachusetts Institute of Technology students have committed suicide, an "alarming" number for a university of its size, say health experts and students at the prestigious school.
In fact, many at the school feel the high suicide rate, an average of about one per year, calls into question the adequacy of MIT's mental health services, according to The Boston Globe. Of the 11 suicides, 10 were undergraduates. The school's annual undergraduate enrollment is about 4,400 students, but the total enrollment is about 9,800 students.
According to the Globe study, MIT students were more likely to kill themselves during the 1990s, compared to students at 11 other universities with science and engineering programs. MIT's suicide rate during the period was 38 percent higher than at Harvard, which had the second highest rate. Not all the schools contacted by the Globe, including Princeton, Stanford, Columbia, the University of Pennsylvania, Carnegie Mellon, and Yale, agreed to submit data on the subject, or had specific data on the matter.
On a scale of deaths per 100,000 since 1990, MIT had a rate of 10.2, compared to Harvard's rate of 7.4, and Johns Hopkins, the third place school, with 6.9, according to the study.
Compared to the national average for 17- to 22-year-olds in the United States, MIT's suicide rate is also higher at 20.6 per 100,000 since 1990. The national average during the period was 13.5, according to the study, and at all colleges, an estimated 7 per 100,000 commit suicide.
According to several MIT students a culture of suicide has festered on campus, the Globe says, and while counseling cases have risen by 60 percent since 1995, the staff has not been increased.
"People have been killing themselves at what I consider an alarming rate," Eric Plosky, a recent MIT graduate who helped create a task force to look at the school's mental health situation, told the Globe.
"It appears there's a culture at MIT that has reinforced suicide and jumping as a means of escaping," Madelyn Gould, a professor of psychiatry at Columbia University, told the Globe of the MIT situation. An expert on suicide and contagion, she added that the pattern appears to show a "suicide contagion" at the school, with victim begetting victim in the same small community.
MIT President Charles M. Vest, disagreed with Gould's theory. "I do not believe for a minute that students actually consider this a casual matter" he told the Globe in a prepared statement.
"Neither the care for their fellow students I observe, nor the shattering sadness, guilt, reaching out to families or searching for answers that result from such tragedies, suggest casualness," Vest added.
Commuting students also pose a problem: the schools in Silverman’s study may not be able to monitor their students as well as MIT. MIT is notable in this regard because even students who are taking academic leave are considered part of the MIT community and their well-being is followed more closely (although imperfectly) than at other schools.
http://findarticles.com/p/articles/mi_m0HJE/is_2_2/ai_79961273/
Study: suicide rate at MIT is higher than at other schools - News: noteworthy people, programs, funding, and technological advances in the world of higher education - Brief Article
Matrix: The Magazine for Leaders in Education, April, 2001 by Al Branch
Since 1990, 11 Massachusetts Institute of Technology students have committed suicide, an "alarming" number for a university of its size, say health experts and students at the prestigious school.
In fact, many at the school feel the high suicide rate, an average of about one per year, calls into question the adequacy of MIT's mental health services, according to The Boston Globe. Of the 11 suicides, 10 were undergraduates. The school's annual undergraduate enrollment is about 4,400 students, but the total enrollment is about 9,800 students.
According to the Globe study, MIT students were more likely to kill themselves during the 1990s, compared to students at 11 other universities with science and engineering programs. MIT's suicide rate during the period was 38 percent higher than at Harvard, which had the second highest rate. Not all the schools contacted by the Globe, including Princeton, Stanford, Columbia, the University of Pennsylvania, Carnegie Mellon, and Yale, agreed to submit data on the subject, or had specific data on the matter.
On a scale of deaths per 100,000 since 1990, MIT had a rate of 10.2, compared to Harvard's rate of 7.4, and Johns Hopkins, the third place school, with 6.9, according to the study.
Compared to the national average for 17- to 22-year-olds in the United States, MIT's suicide rate is also higher at 20.6 per 100,000 since 1990. The national average during the period was 13.5, according to the study, and at all colleges, an estimated 7 per 100,000 commit suicide.
According to several MIT students a culture of suicide has festered on campus, the Globe says, and while counseling cases have risen by 60 percent since 1995, the staff has not been increased.
"People have been killing themselves at what I consider an alarming rate," Eric Plosky, a recent MIT graduate who helped create a task force to look at the school's mental health situation, told the Globe.
"It appears there's a culture at MIT that has reinforced suicide and jumping as a means of escaping," Madelyn Gould, a professor of psychiatry at Columbia University, told the Globe of the MIT situation. An expert on suicide and contagion, she added that the pattern appears to show a "suicide contagion" at the school, with victim begetting victim in the same small community.
MIT President Charles M. Vest, disagreed with Gould's theory. "I do not believe for a minute that students actually consider this a casual matter" he told the Globe in a prepared statement.
"Neither the care for their fellow students I observe, nor the shattering sadness, guilt, reaching out to families or searching for answers that result from such tragedies, suggest casualness," Vest added.
ncmkhoa
13-04-2011, 11:57 AM
Vai trò của gia đình thế nào trong 4 vụ tự tử này nhỉ? Chắc là thiếu quan tâm rồi.
Ít nhất hy vọng các bạn trẻ VN nhà ta có ai ở cùng phòng để có người lắng nghe, để ý lúc ốm đau, hay bất bình thường?
http://www.boston.com/yourtown/cambridge/articles/2011/11/09/mit_looks_for_answers_following_two_suicides_of_un derclassmen_this_school_year/?page=full
http://www.boston.com/yourtown/cambridge/articles/2011/11/09/mit_looks_for_answers_following_two_suicides_of_un derclassmen_this_school_year/?comments=all#readerComm
MIT reexamines campus efforts after 2 suicides
Task force reviews housing, services
Satto Tonegawa, an MIT freshman, was found dead in his dorm room at MacGregor House late last month. Satto Tonegawa, an MIT freshman, was found dead in his dorm room at MacGregor House late last month. (David L. Ryan/Globe Staff)
By Mary Carmichael
Globe Staff / November 9, 2011
CAMBRIDGE - Satto Tonegawa was a bright teenager with a flair for piano and cello. Two months ago he started his freshman year at the Massachusetts Institute of Technology, where his father is a Nobel-winning neuroscientist. He had chosen to live in a single room in an unremarkable 18-story brick dormitory off Memorial Drive.
That was where he died, asphyxiating himself with a bag full of helium. His body was found Oct. 25, five days shy of his 19th birthday.
“He was funny and cool and beyond-belief smart. We never saw him struggle even once. Probably he was too smart and too elegant to survive in this world,’’ said his mother, Mayumi Tonegawa, who added that her son returned often to the family home in Newton and seemed happy at college. “It feels like he might have just slipped into the seventh dimension, and he’ll come back someday and tell us about his journey.’’
Nicolas Del Castillo was also a talented pianist who lived in a single at MIT. He had loved math since childhood and probably would have majored in it had he finished his sophomore year. Three days before classes began in September, he closed the door of his dorm room and hanged himself. He had just turned 18.
All suicides are tragedies. But at MIT, where five undergraduates killed themselves between 1998 and 2001, the issue is especially fraught - and the tight-knit community is struggling to understand why it has suddenly lost two young students in two months.
“We’re in pain. We’re reeling from the shock,’’ chancellor Eric Grimson said. “I don’t think we’re ever emotionally prepared to deal with something like this.’’
Last week, in response to the suicides, Grimson launched a task force to examine all aspects of student life, from mental health services to living arrangements. The school already offers some of the nation’s most comprehensive counseling programs, which are used by more than a third of students - comparable to statistics at other elite schools such as Harvard, where 40 percent of students see counselors. MIT’s suicide rate is not significantly higher than its peers’.
Mental health professionals say no school can fully prevent suicide among students making the delicate transition into adulthood at a time when many major mental illnesses can first appear.
Yet the wrenching details and timing of the two recent deaths have given MIT special cause to reflect, Grimson said.
The recent victims’ youth is striking, compared with the 10 suicide victims at MIT from 2001 to 2009. Six were graduate students or postdoctoral researchers, and none were in their teens.
Since Tonegawa’s death, MIT’s mental health department has intensified outreach to students, meeting with them in labs and dormitories, and helping them grieve. “You go where the heartache is,’’ mental health director Alan Siegel said. “For our students, who are used to making sense of things that to an ordinary person might not make sense, this is especially difficult.’’
Students have also turned to each other for support.
“We need to make sure this doesn’t happen again,’’ said Allan Miramonti, the head of the undergraduate student government. “At my own residence, I’ve seen people saying hello and reaching out when they might not otherwise, checking on their neighbors if they haven’t seen them in a couple of days.’’
Tonegawa’s single was in MacGregor House, a dorm divided into nine living groups, each with at least one resident adviser. The dorm has a sad history - five students fatally jumped from its top floors between 1988 and 1999 - but is known for being a place where students form close bonds. In past years, residents of Tonegawa’s living group have held Thanksgiving potlucks, holiday gift exchanges, and road trips.
Students in MacGregor House singles do not truly live alone. Tonegawa’s room shared a bathroom, kitchen, and lounge with seven others.
Yet according to the campus newspaper, The Tech, students said they did not see him for a week before his body was found.
Craig Broady, a senior who lives in the dorm, said the suites can foster close friendship but do not guarantee it. “Some people have most of their friends outside their dorms,’’ he said. “It’s not that unusual to not know a suitemate very well.’’
Grimson, the chancellor, said MIT “is not a hypercompetitive, cold place. That’s sometimes the reputation, and it may have been that way back in the ’50s and ’60s, when it was almost entirely male. But students tell me they are delighted by how friendly it is now.’’
MIT’s suicide rate roughly matches those of other schools and has been decreasing since the 1980s, though the school drew national attention earlier this decade after settling a lawsuit brought by the parents of sophomore Elizabeth Shin, who killed herself in 2000.
After the Shin case, MIT dramatically increased mental health services. Its counseling center sees about 15 percent of the student body each year and 35 percent of any given class by graduation. It offers walk-in visits with therapists, a medically trained counselor on call round the clock, and an anonymous, Web-based suicide-prevention program developed by the Air Force and shown by large studies to be effective.
The school makes a special effort to reach out to younger students. As they began their freshman years, Tonegawa and Del Castillo - along with all other freshmen and transfer students - were given an extensive health survey. Siegel, the mental health chief, invites all students who indicate psychological problems to meet with him. If they do not respond, he checks on them in December and again in the spring.
As the task force launches its internal examination, Siegel is consulting other institutions.
He heard from Boston University the day after Tonegawa’s death was announced, when Margaret Ross, the mental health director there - and a psychiatrist who spent 23 years at MIT - sent a note expressing sympathy and sharing her campus’s efforts. For instance, she said, surveys have shown that most students turn first to friends for help, so BU trains students in counseling techniques.
“I know MIT’s mental health department is terrific. What I don’t know is whether the young men who died had ever been seen by a clinician, and of course that is a huge question,’’ Ross said. “So many students who die have not ever made contact.’’
Siegel said internal data suggest MIT students are more likely than others to seek counseling. But like BU, the school enlists people outside its mental health department to serve as a safety net. One training program, available to anyone on campus but targeted at resident advisers, is “intended to be the equivalent of CPR around suicidality,’’ Siegel said, training people to know when and how to refer students to professional counselors.
Paul Barreira, Siegel’s Harvard counterpart, said that though many Harvard students seek help, those suffering the most often go without counseling. A recent survey of Harvard students showed that 44 percent with mental health problems decided not to seek assistance. “The number one reason people said they didn’t get help is they didn’t think they could be helped. They didn’t think treatment would work, which is wrong,’’ Barreira said. “The second most common reason was straight-out stigma. They feel like their friends and family will think less of them.’’
Gregory Eells, a mental health specialist at Cornell University - which had its own spate of student deaths two years ago - said his school implemented a range of suicide-prevention strategies, such as putting barriers on its bridges and reconsidering its academic schedule.
Simpler gestures can be effective, too. “Our students - and I’m sure this is true of MIT students - are so driven, so focused,’’ he said. “Sometimes, they just need somebody in a revered position to say, ‘Hey, it’s OK to struggle. We’re here to help.’ ’’
Mary Carmichael can be reached at mary.carmichael@globe.com. Her Twitter feed is mary_carmichael.
http://www.npr.org/player/v2/mediaPlayer.html?action=1&t=1&islist=false&id=1128158&m=128158
average_1986
08-12-2011, 08:24 PM
Em chào cả nhà, em mới nhận được thư chấp nhận của trường KAIST. Em đang chuẩn bị để làm hồ sơ nhập học. Em có mấy chi tiết hỏi các anh chị đi trước. khóa học em chọn là Techno-MBA. Em tốt nghiệp trường đại học BKHN nên kiến thức về kinh tế em chả có mấy đâu. Có anh chị nào có kinh nghiệm về chọn khóa học khi mới bắt đầu học ở ngôi trường mới và có nề tảng là SV kỹ thuật thì giúp em với.
• 3 photos (already)
• Registration form
• Sworn Statement
• Contact Points of Schools
• Certificate of Health
• A copy of passport (already)
• A copy of visa
• A copy of alien registration
Các thủ tục để làm những giấy tờ trên là như thế nào ạ?
Em cảm ơn nhiều.:-bd
Stusantdmt
09-12-2011, 03:27 AM
Cái khu Upper Darby, North Phila bắn nhau mổi tuần đến nỗi báo nó chẳng thèm đưa tin nữa. Giờ toàn thấy bắn nhau trong khu trường học, rồi còn protesters thì đi ngoài đường. Giờ chán vô thành phố quá, cứ ở quanh khu nhiều shopping, highways, regional train cách thành phố 10-20 phút là khỏe.
Content visible to registered users only.
Shootings at Virginia Tech occur soon after hearing ends connected to 2007 massacre
By Associated Press, Updated: Thursday, December 8, 4:08 PM
WASHINGTON — Virginia Tech issued a series of warnings to students about a shooting on campus Thursday soon after the conclusion of an administrative hearing examining the university’s actions in 2007 when 32 students and faculty were massacred.
Following the 2007 shootings, Virginia Tech expanded its emergency notification systems. Alerts now go out by electronic message boards in classrooms, by text messages and other methods. Other colleges and universities have put in place similar systems
Virginia Tech officials said a police officer and another person were shot and killed on campus Thursday, and a suspect remained on the loose. During about a one-hour period, the university issued four separate alerts.
Universities are required under the Clery Act to provide warnings in a timely manner and to report the number of crimes on campus.
Virginia Tech is appealing a $55,000 fine levied after the 2007 shootings because it says it acted appropriately based on protocols on campuses at that time. The Education Department says the university violated the law by waiting more than two hours after two students were shot in a dorm on campus before sending an email warning. By then, student gunman Seung-Hui Cho was chaining the doors to a classroom building where he killed 30 more people and then himself.
The university’s police chief, Wendell Flinchum, testified Thursday morning that there were no immediate signs in the dorm to indicate a threat to the campus. He said the shootings were believed to be an isolated domestic incident and that the shooter had fled.
Flinchum said that conclusion was based on the isolated nature of the dorm room, the lack of forced entry and what the victims were wearing — the woman in pajamas, the man in boxer shorts.
The scene, he said, did not suggest an ongoing safety threat.
“I don’t believe we could have known that from what the scene presented,” Flinchum said.
He said the dead woman’s boyfriend initially was identified as a “person of interest.” Police were shown a social networking site with the boyfriend holding guns, Flinchum said, and were told he usually dropped her off on Mondays. The shootings took place on a Monday.
The university faces charges of failure to issue a timely warning and failure to follow its own procedures for providing notification.
Parents of some victims have testified that they think their loved ones would have stayed away from campus if they had known of a threat, and the Education Department said the school had an obligation to protect the community.
James Moore, a department official, testified that even if it had been a domestic incident, there were enough signs that a gunman was on the loose to warrant quicker campus alerts by the school.
Judge Ernest C. Canellos ended Thursday’s hearing by asking each side to submit a brief by the end of January. It is unclear when he will issue a ruling.
The 1990 Clery Act was named after Lehigh University student Jeanne Clery, who was raped and murdered in her dorm room by another student in 1986.
The maximum fine per violation under the law is $27,500. Institutions also can lose their ability to offer federal student loans, but that has never happened.
An appeals hearing in Clery Act cases is rare. Experts say institutions typically agree to fines and take corrective action or reach an agreement with the Education Department.
___
Kimberly Hefling can be followed at http://twitter.com/khefling
___
Content visible to registered users only.
Vừa thấy bài " tường thuật" công tác cứu hỏa, cứu hộ và cứu người của " dịch vụ công tại Hà nội" . Những gì bài báo viết minh chứng một cách sinh động những gì cá nhân tôi hình dung về chuyện rủi ro khi sự cố xảy ra tại Hà nội, và Việt Nam nói chung. Mất đến hàng tiếng để tiếp cận, triển khai cứu hộ, rồi cần cả lực lượng đặc công ...để xử lý. Có thể nói rằng dịch vụ công trong lĩnh vực này đang là nguy cơ đáng để quan ngại? chuyện gì sẽ xảy ra nếu cùng một thời điểm có 2-3 đám cháy tại các tòa cao tầng của Hà Nội cùng xảy ra? Với tòa nhà đang xây dựng, chưa có dân ở hay làm việc còn thế này thì ở các tòa chọc trời như Keangnam nếu cháy thực sự xảy ra thì không biết dân cư sẽ tự cứu mình bằng cách nào ?
http://sgtt.vn/Thoi-su/157002/Ha-Noi-Chay-lon-tai-toa-thap-tru-so%C2%A0EVN.html
Hà Nội: Cháy lớn tại tòa tháp trụ sở EVN
http://sgtt.com.vn/Uploads/Images/0/84e/084eefa55f190dc69998b0f72bbc9a7d.jpg
SGTT.VN - Vào khoảng 16 giờ 30 phút chiều nay (15.12), một đám cháy dữ dội đã xảy ra tại toà tháp trụ sở của tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) cao 29 và 33 tầng đang xây dựng trên phố Cửa Bắc.
Nhiều người dân cho hay, đứng ở trên cầu Chương Dương cũng thấy khói bốc cao nghi ngút, hệt như vụ "tháp đôi" 11.9 tại Mỹ. Ảnh: HNM Online
Tính đến 21 giờ tối 15.12, lực lượng cứu hộ đã sử dụng thang dây và cứu được 30 người từ các tầng cao của toà tháp Trung tâm điều hành và Thông tin viễn thông Điện lực Việt Nam (tại số 11, phố Cửa Bắc, Hà Nội) mà xe thang không thể với tới. Trong số này có 16 người đã được đưa vào cấp cứu tại bệnh viện St Paul do bị ngạt khói.
Hiện lực lượng cứu hóa đã rời khỏi hiện trường vì đám cháy đã được dập tắt. Tuy nhiên, lực lượng y tế vẫn tiếp tục túc trực để tham gia công tác cứu nạn.
Lúc đám cháy xảy ra (khoảng 16g30 chiều 15.12), những tiếng kêu, những tín hiệu đèn chiếu ra báo hiệu có người kẹt trong tòa tháp cần giúp đỡ. Hàng chục công nhân không thể ra bên ngoài, đã di chuyển lên các tầng cao và bị mắc kẹt, đã dùng điện thoại để liên lạc, bật đèn điện thoại phát tín hiệu kêu cứu. Một công nhân may mắn thoát ra khỏi đám cháy cho rằng, nguyên nhân vụ cháy do trong quá trình hàn tại tầng hầm 1, xỉ hàn rơi xuống bông cách âm đã gây ra vụ cháy.
Khói đen nhanh chóng bao phủ vùng lớn xung quanh khu vực tòa tháp. Một người dân sống gần tòa tháp cho biết, khói đen thậm chí đứng gần nhau còn không nhìn thấy mặt. Tòa tháp cao nên đứng ở trên cầu Thăng Long, cầu Chương Dương, cầu Long Biên bên phía Gia Lâm cũng có thể trông thấy cột khói bao trùm tòa tháp này
Một số người dân còn cho hay, đứng ở trên cầu Chương Dương thấy khói bốc cao nghi ngút ở toà tháp đôi 29 và 33 tầng này hệt như vụ "tháp đôi" 11.9 tại Mỹ.
Lực lượng chức năng đã điều 3 xe cứu hỏa đến hiện trường để dập đám cháy. Tuy nhiên, quan sát hiện trường vụ cháy cho thấy, lửa vẫn đang bốc lên cao nghi ngút cùng với khói từ tầng hầm của tòa nhà.
Tập đoàn Điện lực Việt Nam đã phát đi thông cáo báo chí xác nhận vụ cháy trên xảy ra tại dự án tòa nhà tháp đôi là trụ sở của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), đang xây dựng tại số 11, phố Cửa Bắc, Hà Nội. Tập đoàn này cho biết, đến thời điểm này không có thiệt hại về người.
"Hiện nay, EVN đang tích cực phối hợp với các lực lượng thực hiện công tác cứu hộ. Thông tin ban đầu, đám cháy xuất phát từ tầng hầm của tòa nhà. Nguyên nhân đám cháy đang được các cơ quan chức năng xác minh. Thông tin cụ thể về nguyên nhân xảy ra cháy sẽ được cung cấp sau khi có kết luận của cơ quan chức năng", người phát ngôn của EVN cho biết.
Toà tháp này là tòa nhà Trung tâm điều hành và Thông tin viễn thông Điện lực Việt Nam.
Lực lượng cứu hộ đã đưa được 1 nạn nhân đầu tiên trong tòa nhà ra khỏi khu vực cháy để đi cấp cứu.
Sau đó có thêm 2 người vừa được đưa xuống từ tòa nhà đang bốc cháy. Một trong hai người là ông Lê Văn Binh, 69 tuổi - công nhân điện làm việc tại tòa nhà gần 1 năm nay. Ông Binh cho biết: khi ông đang làm việc thì thấy khói bốc lên nghi ngút. Mọi người hoảng loạn chạy nhưng không tìm thấy đường xuống.
Hơn 17h, lực lượng cứu hỏa đã có mặt, nhiều xe cứu hỏa đã được huy động. Đúng vào thời điểm tan tầm nên cảnh sát giao thông đã ngăn đường, cách ly người dân ra khỏi khu vực đang xảy ra hỏa hoạn. Đến khoảng 17h30, sáu xe cứu thương được điều đến hiện trường. Lực lượng Kiểm soát quân sự (Trung đoàn Thủ đô) cũng được tăng cường để chữa cháy. Khung cảnh hỗn loạn đã xảy ra, lực lượng chức năng đã phải rất nỗ lực để ngăn chặn, đảm bảo trật tự cho công tác cứu hộ.
Vào lúc 17 giờ 40, lực lượng cứu hộ dùng thang cứu hộ bắc lên tầng 5 với nỗ lực đưa người đang mắc kẹt tại tòa nhà xuống. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người ở trên các tầng cao hơn tỏ ra rất hoảng loạn và liên tục rọi đèn pin và gọi lực lượng cứu hộ giải cứu.
Được biết, do ảnh hưởng của đám cháy nên trạm biến áp số 2 ở đường Phạm Hồng Thái, sau lưng công trình cũng đã bị nổ và do trời đã bắt đầu tối dần, sương xuống dày đặc nên khói bắt đầu chìm xuống, lẩn khuất dày đặc ở dưới thấp, chứ không tỏa được lên cao...
Nhiều người dân sống xung quanh cho biết, vào lúc chiều nay họ ngửi thấy mùi gas nồng nặc thoát ra từ tòa tháp này và lo sợ có một vụ nổ lớn sẽ xảy ra.
Đưa các công nhân mắc kẹt trong toà tháp ra ngoài, thân thể họ đen nhẻm vì khói... Ảnh: Giang Huy
18 giờ 10 phút, một xe chở 50 chiến sĩ Viện 103 đến hiện trường vụ cháy để tham gia công tác ứng cứu cùng với lực lượng công an. Cho đến thời điểm này, đã có 100 đặc công dùng câu liêm, chăn bông để sẵn sàng lao vào đám khói cứu người bị mắc kẹt. Lực lượng chức năng đã giải tỏa tất cả những người không có trách nhiệm ra khỏi hiện trường vụ cháy để phục vụ công tác chữa cháy, cứu người. Hai chiếc xe thang, trong đó có chiếc xe thang cao 54m (cao nhất Hà Nội) đã được điều đến hiện trường. Tuy nhiên chiếc thang này chỉ có thể đưa được cao nhất đến tầng 17 trong khi tòa nhà này cao đến 33 tầng.
18h30, máy phát điện đã được đưa đến hiện trường. Một chiếc cần cẩu cũng được đưa đến phía đường Nguyễn Khắc Nhu, nơi ngược với hướng gió để cứu hộ công nhân mắc kẹt. Nước uống đã được đưa lên bằng dây tời bên mép toà nhà.
18h45, hai công nhân đầu tiên được đưa xuống trong tình trạng ngất xỉu phải cấp cứu. Khoảng năm phút sau đó, hai công nhân khác đã tự thoát ra khỏi tòa nhà, và cũng ngất xỉu khi vừa xuống tới đất.
Đến 20h, công tác cứu hộ vẫn diễn ra khẩn trương nhưng chưa có thông tin thiệt hại về người. Những công nhân thoát khỏi đám cháy bị khói ám đen nhẻm và đều trong tình trạng thiếu ô xy, ngất xỉu.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.