PDA

View Full Version : Giấc mơ Tây


maxmeomeo
09-05-2010, 01:03 AM
Đọc bài này thấy tác giả có phần hơi bi quan quá, share ra đây để xem mọi người thấy có chỗ nào giống mình không ;)
[ may mà mình hiếm khi bị lung lạc bởi mấy suy nghĩ này ]

http://vnexpress.net/GL/Doi-song/Blog/2010/04/3BA1B350/


Quả thật ngay những ngày đầu tiên tôi cảm thấy choáng ngợp vì khung cảnh, lối sống của người dân ở London, cái gì cũng đẹp, mới mẻ, hào nhoáng. Sau gần một năm cày ải, tôi đã nhận ra được cái khắc nghiệt, đắng cay bên trong cái hào nhoáng ấy.
> Bỏ xứ Tây về nước / Vì sao tôi trở về nước?

Có sang trời tây du học rồi mới biết thế nào là giấc mơ tây. Bạn có tin không thì tùy, nhưng ngay cả người bản xứ họ cũng đã quá chán ngán cảnh sống như gà công nghiệp này. Này nhé, 6h dậy, ăn sáng, chuẩn bị mọi thứ, lên tàu đến trường, học mờ cả mắt đến 15h thì biến nhanh ra xe bus để đến chỗ làm, làm quần quật đến 22h phải vội vội, vàng vàng bắt tàu về nhà. Tới nhà, tắm rửa, ăn uống xong, leo lên giường thì đã gần 1h sáng.

5 ngày mỗi tuần, 22 ngày mỗi tháng, triền miên không thay đổi. Thứ 7, Chủ nhật chả thiết đi đâu, chỉ muốn ngủ, chả buồn nấu ăn, chỉ làm mấy tô mì gói.

Ở xứ này, chẳng ai sướng nếu không phải là con đại gia hay quan chức gì gì đó. Người dân bản xứ ở đây, họ cũng mơ ước có cuộc sống gia đình quây quần, đầm ấm bên mâm cơm sau giờ làm việc. Ở bên này nếu muốn như vậy chỉ có người giàu có, hạng trung lưu trở lên mới có thể. Điều này chứng tỏ rằng, cách sống của người dân Việt Nam mình đang là mơ ước của bao nhiêu người Tây đấy. Khi tôi nói với các bạn tây rằng, nhà tao ngày nào chả ăn cơm cùng, có khi cả mười người, họ tròn mắt ngạc nhiên và hỏi: Nhà mày giàu lắm à? Thế đấy.

Người ta hay nói, thanh niên tây có tính tự lập cao. Xin thưa rằng, chả phải thế. Đến 18 tuổi xin mời con tìm chỗ ở khác nhé vì bố mẹ cũng không thể nuôi nổi. Kiếp người ở đây cứ thế mà luân hồi. Ai cũng nói họ sống sòng phẳng, công bằng, xin thưa với các bạn là không phải thế, làm gì mà có dư tiền để bao bạn càfê hay bao một chầu nhậu như bên mình, nên họ phải chia nhau, ai ăn nấy trả. Muốn sống cái kiểu như Việt Nam mình thì phải thuộc hàng trung lưu trở lên cơ.

Nói về kiến thức học được từ trời Tây ư, không có gì mới mẻ cả nhất là trong thời đại công nghệ thông tin như hiện nay, bạn có thể tiếp cận khối lượng kiến thức khổng lồ thông qua internet, kể cả cách để chế tạo bom nguyên tử. Nó chỉ khác mình ở cách dạy, đó là để sinh viên tự tìm hiểu, nghiên cứu. Cái khác đáng chú ý nữa là thi cử cực kỳ nghiêm túc, lơ tơ mơ là bị loại ngay. Không có tình trạng chạy điểm, chạy thầy. Có nhiều môn không cần phải thi cử gì cả, chỉ đơn giản là viết bài (assignment) và nộp cho trường qua internet, không cần biết là bạn viết hay thuê người khác viết hộ, miễn là không bị phát hiện đã copy của người khác (Plagiarism).

Ở Anh không mấy người học thạc sỹ hoặc tiến sỹ như bên mình. Bằng cấp không phải là vấn đề quan trọng mà là năng lực làm việc, chỉ cần tốt nghiệp đại học là đạt. Còn học lên cao nữa chỉ để làm nghiên cứu hoặc giảng dạy.

Du học không phải là con đường thành công duy nhất. Nhiều bạn trẻ sang đây học không phải chủ yếu là vì kiến thức mà là vì nhiều lý do khác: bố mẹ đã kiếm cho được một chỗ làm ngon lành, cầm tấm bằng thạc sỹ nước ngoài về để tiện đường công danh; gia đình tiền bạc thừa thãi, không dại gì mà không kiếm một tấm bằng nước ngoài. Những bạn khác đi học lấy bằng nước ngoài về thì cũng chỉ vì miếng cơm, manh áo, chỉ mong là kiếm được chỗ làm lương cao, hoặc tìm các vị trí quản lý trong các công ty. Rất hiếm có trường hợp đi du học chỉ vì muốn nâng cao kiến thức, phục vụ khoa học hay phụng sự tổ quốc.

Nhiều bạn du học sinh muốn về nước làm việc nhưng họ chỉ băn khoăn 2 điều, có được tiếp nhận và sử dụng không (tất nhiên là còn phụ thuộc vào năng lực). Thứ 2, mức lương quá thấp so với số tiền và công sức họ bỏ ra. Nên có nhiều trường hợp sau khi học xong, họ xin ở lại để đi làm, thực ra họ hầu như không làm đúng ngành mình học, đa số chỉ làm những công việc phổ thông như bán hàng, phục vụ nhà hàng, kế toán, thu ngân, nhân viên ngân hàng … chứ chẳng phải là chuyên viên nghiên cứu gì cả. Thế là những thứ họ học cũng bay vèo, giống như chưa đi học.

Vài dòng tâm sự để thấy rằng du học chẳng phải là gì mà oai. Có chăng chỉ là sự cố tình dấu giếm và che đậy những khổ cực phải trải qua mà lên mặt với đời thôi.

Thien Trang

1u29
09-05-2010, 01:29 AM
Cảm giác của mình là bạn này mới đi độ 2 tháng.

Kiểu như sờ cái vòi con voi xong rồi kêu toáng lên là ối giời voi cũng là cái gì đâu, chân tôi còn to hơn.

dungtt27
09-05-2010, 01:33 AM
Em đồng ý là cuộc sống trời Tây không đầm ấm như cuộc sống của mình ở Việt Nam. Nhưng nếu mình cứ ở trong một cái bọc thì sao nhận ra được những bất cập trong cái bọc đó. Hạn chế tầm suy nghĩ. Không đi nước ngoài học thì sao học hỏi được những cách suy nghĩ tích cực, và học hỏi một phong cách làm việc hiệu quả. Công nhận Internet thật vĩ đại, nhưng không phải có thể học tất cả trên Internet như tác giả đề cập. Biết được là có gì đó mới phát minh, sáng chế và có cơ hội để sử dụng nó là cả một sự khác nhau lớn.
"Nói về kiến thức học được từ trời Tây ư, không có gì mới mẻ cả nhất là trong thời đại công nghệ thông tin như hiện nay, bạn có thể tiếp cận khối lượng kiến thức khổng lồ thông qua internet, kể cả cách để chế tạo bom nguyên tử."

AnnieLinh
09-05-2010, 01:42 AM
Bạn này còn thiếu kiên nhẫn nữa. Nghe bạn ý kể có vẻ như bạn ý mới học mấy năm đầu, học xong phải đi làm bồi bàn tới tối khuya mới về tới nhà. Ai du học chả phải trải qua giai đoạn ấy. Em ngày xưa đi làm cũng mệt phờ rầu, nhưng hơn bạn này một cái là em biết nếu cố gắng mình sẽ thành công ở cuối con đường :D

Nếu bạn này mà vào vietmba chắc sẽ chạy ra động viên bạn ý cố gắng cày cuốc tiếp :)>-

dungtt27
09-05-2010, 01:53 AM
Bạn này còn thiếu kiên nhẫn nữa. Nghe bạn ý kể có vẻ như bạn ý mới học mấy năm đầu, học xong phải đi làm bồi bàn tới tối khuya mới về tới nhà. Ai du học chả phải trải qua giai đoạn ấy. Em ngày xưa đi làm cũng mệt phờ rầu, nhưng hơn bạn này một cái là em biết nếu cố gắng mình sẽ thành công ở cuối con đường :D

Nếu bạn này mà vào vietmba chắc sẽ chạy ra động viên bạn ý cố gắng cày cuốc tiếp :)>-

Bạn này mới sau 1 năm đầu cày cuốc và trở về nước luôn vì thấy tiêu cực nhiều quá.
Nếu bạn này đã đọc ở trong vietmba thì chắc không bỏ cuộc rồi chị ah :)

yongzheng
09-05-2010, 02:01 AM
Bạn này nói sinh viên ở Anh thế còn sướng chán so với ở Mỹ. Cuộc sống SV Mỹ thực thụ là: 6h dậy, ăn sáng, chuẩn bị mọi thứ, đến trường học mờ cả mắt đến 15h thì biến nhanh lên xe để đến chỗ làm, làm quần quật đến 11h đêm rồi lái xe về nhà. Tới nhà, tắm rửa, ăn uống xong, làm homework đến 4h sáng, rồi mới leo lên giường ngủ đến 6h là bắt đầu 1 chu kỳ mới (testimony của nhiều người successful speakers đến trường mình nói chuyện). Thứ bảy chủ nhật còn đi làm chiến hơn. Vậy mà họ vẫn có thời gian gym, social, dating và succeed.

Ở VN có cái sướng của nó, như có đứa bạn mình thà về VN sống có maids/ oshins hơn là ở Mỹ thu nhập 150k ở mấy thành phố lớn chỉ sống như người bình thường. Nhưng mình thấy sống ở Mỹ như người bình thường lại sướng, ít có cảm giác sợ vợ (chồng) nhậu nhẹt/ không chung thủy/ lơ là chồng (vợ) con (nhất là có vợ/ chồng lớn lên trong môi trường có đạo như nhà thờ). Mà Mỹ lại là nơi có nhiều cơ hội làm ăn, không làm ở sở thì tự làm business, nên vợ chồng trừ phi lười chảy thây chứ 1 năm kiếm tiền khoảng 100-150k cũng không khó khăn gì, lại có life balance, có nhà, có xe, sống bình thường mà an bình, lại còn giúp nhiều người mà họ chẳng bao giờ biết đến nữa (thông qua charitable contribution). Chẳng hiểu sao mấy người đi Tây về lại thích dè bỉu Tây. Cuộc sống trời Tây đầm ấm hơn nhiều cuộc sống ở VN, ví dụ ở VN ở circle của mình rất nhiều người li dị, li thân, trong khi ở đây gia đình ai cũng hạnh phúc êm ấm.

lehang267
09-05-2010, 02:20 AM
Chị Thuỷ và một số anh chị khác ở đây lâu rồi nên mới có cuộc sống ổn định, có nhà, có xe. Các bạn mới sang học sống một mình cô đơn, kinh tế lại không đầy đủ nên thấy sống ở Tây khổ là đúng rồi. Bản thân em chưa thấy ai đi Tây về dè bỉu Tây cả :)

Các bạn mới sang kêu ca nhiều chủ yếu là do đặt expectation vào cuộc sống Tây quá cao, khi thấy không thuận tiện (sướng???) bằng ở nhà thì kêu khổ. Em được răn đe khá nhiều trước khi sang học nên tự đặt kỳ vọng thấp thôi, sang đến đây thấy bình thường, lúc đi chơi thì không thể kêu là không sướng được hehehe :P

Batigol
09-05-2010, 02:46 AM
Tùy từng hoàn cảnh cá nhân của mỗi người mà view cuộc sống bên nước ngoài khác nhau. Xa người thân như vợ chồng con cái sẽ còn cảm thấy khó khăn hơn là xa bố mẹ. Các bạn chưa lập gia đình, thì xa người yêu cũng chẳng dễ dàng gì. An cư thì mới lạc nghiệp. Xa người thân (vợ chồng con cái) rất khó đạt được cảm giác an cư. Thế nên chữ "lạc" còn xa lắm. Mình nghĩ không thể judge view của một người là short-sighted hay gì. Chỉ biết họ nói thật, đúng tâm trạng của họ chứ không make it up. Ngoài ra cũng còn phải kể đến personality (eg. introvert hay extrovert). Cái này cũng ảnh hưởng đến view của mỗi người.

darren1010
09-05-2010, 03:10 AM
Điều này chứng tỏ rằng, cách sống của người dân Việt Nam mình đang là mơ ước của bao nhiêu người Tây đấy.

Người ta hay nói, thanh niên tây có tính tự lập cao. Xin thưa rằng, chả phải thế. Đến 18 tuổi xin mời con tìm chỗ ở khác nhé vì bố mẹ cũng không thể nuôi nổi. Kiếp người ở đây cứ thế mà luân hồi. Ai cũng nói họ sống sòng phẳng, công bằng, xin thưa với các bạn là không phải thế, làm gì mà có dư tiền để bao bạn càfê hay bao một chầu nhậu như bên mình, nên họ phải chia nhau, ai ăn nấy trả. Muốn sống cái kiểu như Việt Nam mình thì phải thuộc hàng trung lưu trở lên cơ.

Nói về kiến thức học được từ trời Tây ư, không có gì mới mẻ cả nhất là trong thời đại công nghệ thông tin như hiện nay, bạn có thể tiếp cận khối lượng kiến thức khổng lồ thông qua internet, kể cả cách để chế tạo bom nguyên tử.

Ở Anh không mấy người học thạc sỹ hoặc tiến sỹ như bên mình. Bằng cấp không phải là vấn đề quan trọng mà là năng lực làm việc, chỉ cần tốt nghiệp đại học là đạt. Còn học lên cao nữa chỉ để làm nghiên cứu hoặc giảng dạy.

Du học không phải là con đường thành công duy nhất. Nhiều bạn trẻ sang đây học không phải chủ yếu là vì kiến thức mà là vì nhiều lý do khác: bố mẹ đã kiếm cho được một chỗ làm ngon lành, cầm tấm bằng thạc sỹ nước ngoài về để tiện đường công danh; gia đình tiền bạc thừa thãi, không dại gì mà không kiếm một tấm bằng nước ngoài. Những bạn khác đi học lấy bằng nước ngoài về thì cũng chỉ vì miếng cơm, manh áo, chỉ mong là kiếm được chỗ làm lương cao, hoặc tìm các vị trí quản lý trong các công ty. Rất hiếm có trường hợp đi du học chỉ vì muốn nâng cao kiến thức, phục vụ khoa học hay phụng sự tổ quốc.

Nên có nhiều trường hợp sau khi học xong, họ xin ở lại để đi làm, thực ra họ hầu như không làm đúng ngành mình học, đa số chỉ làm những công việc phổ thông như bán hàng, phục vụ nhà hàng, kế toán, thu ngân, nhân viên ngân hàng … chứ chẳng phải là chuyên viên nghiên cứu gì cả. Thế là những thứ họ học cũng bay vèo, giống như chưa đi học.

Vài dòng tâm sự để thấy rằng du học chẳng phải là gì mà oai. Có chăng chỉ là sự cố tình dấu giếm và che đậy những khổ cực phải trải qua mà lên mặt với đời thôi.

Thien Trang

Nhưng problem là bạn này không có critical thinking gì cả. Cứ toàn phán kiểu một chiều, thông qua vài extreme observations.
Cái dở của bài này là nó sẽ củng cố beliefs của nhiều bạn trẻ, ờh thôi du học làm gì, học cao làm gì, cứ ở nhà gia đình quây quần cơm tối với gia đình đã là mơ ước của mấy người bên Tây rồi.
Du học chẳng phải là để lên mặt với đời. Đi học là để tự rèn luyện và thỏa mản ước mơ của mình thôi. Bạn này đã sai từ cái goal ban đầu, nên nhìn đâu cũng thấy thất vọng là phải thôi.

AnnieLinh
09-05-2010, 03:41 AM
Ở VN có cái sướng của nó, như có đứa bạn mình thà về VN sống có maids/ oshins hơn là ở Mỹ thu nhập 150k ở mấy thành phố lớn chỉ sống như người bình thường. Nhưng mình thấy sống ở Mỹ như người bình thường lại sướng, ít có cảm giác sợ vợ (chồng) nhậu nhẹt/ không chung thủy/ lơ là chồng (vợ) con (nhất là có vợ/ chồng lớn lên trong môi trường có đạo như nhà thờ). Mà Mỹ lại là nơi có nhiều cơ hội làm ăn, không làm ở sở thì tự làm business, nên vợ chồng trừ phi lười chảy thây chứ 1 năm kiếm tiền khoảng 100-150k cũng không khó khăn gì, lại có life balance, có nhà, có xe, sống bình thường mà an bình, lại còn giúp nhiều người mà họ chẳng bao giờ biết đến nữa (thông qua charitable contribution). Chẳng hiểu sao mấy người đi Tây về lại thích dè bỉu Tây. Cuộc sống trời Tây đầm ấm hơn nhiều cuộc sống ở VN, ví dụ ở VN ở circle của mình rất nhiều người li dị, li thân, trong khi ở đây gia đình ai cũng hạnh phúc êm ấm.
Bạn kia bi quan quá còn chị Thủy thì lạc quan quá :P Không phải dễ gì để đạt tới cái ngưỡng kia của chị Thủy và không phải ai cũng có thể mất việc thì mở business chứ lo gì, hay xin việc lại ngay lập tức :P "Cơm, áo, gạo tiền" đúng là chẳng đùa được với ai. Bây giờ em nghĩ lại ngày xưa thấy mình cũng khổ sở, kêu ca chẳng kém gì bạn kia đâu. Cũng may là chưa sách vali về nước.

maxmeomeo
09-05-2010, 04:05 AM
Đồng ý với em Linh đấy. Cuộc sống bên Tây như chị Thuỷ nói thường dành cho những ai an cư lạc nghiệp rồi. Còn bạn Thiên Trang này nhìn cái gì cũng hơi downside quá, tuy nhiên có thể view của bạn ấy bị ảnh hưởng bởi một số yếu tố ví dụ như trước giờ quen đươc bao bọc bởi bố mẹ gia đình, trải nghiệm cá nhân của bạn ấy không tốt , expectation cao quá, xung quanh có nhiều tấm gương không hay ho lắm làm bạn ấy mất niềm tin vào việc du học...

Cảm giác giọng bạn này có gì hơi bitter nhỉ. Không biết có personal experience nào liên quan không.

communicatio
09-05-2010, 04:17 AM
Bạn này nói sinh viên ở Anh thế còn sướng chán so với ở Mỹ. Cuộc sống SV Mỹ thực thụ là: 6h dậy, ăn sáng, chuẩn bị mọi thứ, đến trường học mờ cả mắt đến 15h thì biến nhanh lên xe để đến chỗ làm, làm quần quật đến 11h đêm rồi lái xe về nhà. Tới nhà, tắm rửa, ăn uống xong, làm homework đến 4h sáng, rồi mới leo lên giường ngủ đến 6h là bắt đầu 1 chu kỳ mới (testimony của nhiều người successful speakers đến trường mình nói chuyện). Thứ bảy chủ nhật còn đi làm chiến hơn. Vậy mà họ vẫn có thời gian gym, social, dating và succeed.

Chị có exaggerate quá không, chứ mỗi ngày ngủ 2 tiếng thì 1 tháng sau giấc mơ Tây là hospital rồi :P

yongzheng
09-05-2010, 05:18 AM
Ét-xì tăng, các bạn ném đá mình nhiều quá, cuộc đời sinh viên của mấy đứa SV Mỹ cũng chẳng sung sướng gì, đứa nào highly motivated nó cũng cực khổ lắm mới thành công được. Bọn Mỹ này nó không sung sướng như một số người trên diễn đàn mình là đi học có financial assistance đâu, toàn tự trả tiền học (hoặc vay tiền) cả, nên đứa nào cũng ngoài giờ đi học là đi làm thêm, để trang trải mọi chi phí. Nhưng cũng cực chỉ 4-8 năm thôi, anh nào vượt qua ngưỡng cực khổ đó thì ra trường an cư lạc nghiệp, anh học cực nhất là anh bác sĩ ra trường thường nợ nần đầm đìa nếu vượt được thì hàng năm kiếm tiền 300-400k là bình thường. Paid off cả. Cái schedule mình nói ở trên là testimony của hai ông Controller của 2 công ty gần trường đến giới thiệu. Mình không thấy mấy ông này make it up gì vì observe sờ sờ nhiều đứa học undergrad cùng lớp cũng học và làm như trâu. Làm 2,3 jobs nhưng học cũng rất giỏi, nhiều đứa tốt nghiệp summa magna cum laude. Giấc mơ VN có được như vậy không? Cuộc sống ở Vn như bạn gì nói chẳng qua là ở nhà laid back, lười chảy thây, mà cũng có ăn, sang đây hy vọng cũng laid back như ở nhà nhưng cũng có cuộc sống thịnh vượng của người Tây. It's not gonna work.

Còn cuộc sống Mỹ như mình nói không có gì ghê gớm cả, là cuộc sống bình thường giản dị đơn sơ, moderate middle class, còn xa mới đến upper middle class, hỏi vợ chồng PA, Khoa-Hiền, chị Ngân thì biết. Nhưng đó là cuộc sống thoải mái on budget, paying off cho hard work những năm trước đó.

dirosemimi
09-05-2010, 06:03 AM
Chị Thủy nói nhiều ý đúng ý em. Cuộc sống bên này đúng là an bình, trồng cây, hoa trái, dễ chịu. Nhiều khi cũng chẳng cần lên upper middle class mà vẫn thoải mái, hạnh phúc. Nhưng tất nhiên người nước ngoài mới sang thì phải chịu cực học hỏi, làm việc chăm chỉ để hòa nhập được cuộc sống bên này. Còn bạn gì du học phát biểu negative vậy cũng có cái lý của bạn ấy. Nói chung không thích, không hợp thì về VN sống cũng vui chán. Ai hợp ở đâu sống nơi ấy.
Chị Thủy nói ở bên này có nhiều cơ hội làm ăn, tự làm business, chị có thể share cụ thể vài ý thêm cho em nghe đươc không? Em interested :P

-------
Bạn này nói sinh viên ở Anh thế còn sướng chán so với ở Mỹ. Cuộc sống SV Mỹ thực thụ là: 6h dậy, ăn sáng, chuẩn bị mọi thứ, đến trường học mờ cả mắt đến 15h thì biến nhanh lên xe để đến chỗ làm, làm quần quật đến 11h đêm rồi lái xe về nhà. Tới nhà, tắm rửa, ăn uống xong, làm homework đến 4h sáng, rồi mới leo lên giường ngủ đến 6h là bắt đầu 1 chu kỳ mới (testimony của nhiều người successful speakers đến trường mình nói chuyện). Thứ bảy chủ nhật còn đi làm chiến hơn. Vậy mà họ vẫn có thời gian gym, social, dating và succeed.

Ở VN có cái sướng của nó, như có đứa bạn mình thà về VN sống có maids/ oshins hơn là ở Mỹ thu nhập 150k ở mấy thành phố lớn chỉ sống như người bình thường. Nhưng mình thấy sống ở Mỹ như người bình thường lại sướng, ít có cảm giác sợ vợ (chồng) nhậu nhẹt/ không chung thủy/ lơ là chồng (vợ) con (nhất là có vợ/ chồng lớn lên trong môi trường có đạo như nhà thờ). Mà Mỹ lại là nơi có nhiều cơ hội làm ăn, không làm ở sở thì tự làm business, nên vợ chồng trừ phi lười chảy thây chứ 1 năm kiếm tiền khoảng 100-150k cũng không khó khăn gì, lại có life balance, có nhà, có xe, sống bình thường mà an bình, lại còn giúp nhiều người mà họ chẳng bao giờ biết đến nữa (thông qua charitable contribution). Chẳng hiểu sao mấy người đi Tây về lại thích dè bỉu Tây. Cuộc sống trời Tây đầm ấm hơn nhiều cuộc sống ở VN, ví dụ ở VN ở circle của mình rất nhiều người li dị, li thân, trong khi ở đây gia đình ai cũng hạnh phúc êm ấm.

1u29
09-05-2010, 11:29 AM
Mình nghĩ giống em Hằng là cái này do manage expectation không tốt. Chuyện đấy thì cũng bình thường vì chưa đi thì khó mà tưởng tượng cuộc sống thế này, dù có nghe nói ra sao. Nhưng cái problem của bạn này là ở chỗ thất vọng xong thì quay sang khái quát cho cả nhóm, như thể là ai cũng thất vọng như bạn ấy cả.

Ngoài ra còn tùy thuộc vào mục tiêu sống của mỗi người nữa. Hồi mình đi học, nghĩ ở nhà sướng như tiên, cơm có người nấu, đi làm sếp cưng như trứng mỏng, bước chân ra khỏi công ty là có ô tô đưa đón. Uống cốc nước chưa bao giờ phải tính hết bao nhiêu tiền. Sang bên này đi học đổi mấy lần xe bus mới đến trường. Làm cái gì cũng phải tính lên tính xuống, ăn cái bánh ngọt cũng thấy xót dạ. Ốm thì nằm thui thủi 1 mình. Thế nhưng mình xác định cho mình cái gì là cần, cái gì là quan trọng. Cuộc sống với mình là phải có trải nghiệm, có vất vả, có phấn đấu, như thế lúc mình đạt được thành quả mình mới hạnh phúc. Bây giờ nhà mình không có người giúp như ở Việt Nam, đưa con đi trẻ xong đến công ty thì hết cả tiếng. Nhưng mình lại có cái hạnh phúc được chồng nấu cơm cho ăn, hay cùng chăm con, cùng chơi với con. Cuối tuần chả cần đi nhà hàng cao sang gì, đi công viên chơi cũng thấy thong thả yên bình. Thế nên tùy theo mỗi người 1 mục đích, 1 cách mưu cầu hạnh phúc riêng. Mình chỉ kỵ cái là mình thấy khổ thì cương quyết cho là người khác cũng phải khổ, họ vui là họ giả vờ đấy, hay mình hạnh phúc thì nhất thiết cho là người khác không có lý do gì để khổ. Mỗi hoàn cảnh 1 cá nhân đều cần tìm cho mình 1 chỗ đứng, 1 cuộc sống, 1 nơi chốn riêng. Hạnh phúc là sự tương đối với mỗi người.

maxmeomeo
09-05-2010, 12:08 PM
Em thích nhất cái đoạn được chồng nấu cơm cho đấy :))

Sang đây thích nhất ở đàn ông Mỹ là rất dân chủ và biết giúp đỡ vợ. Mà cũng không hẳn là giúp đỡ, họ coi việc cooking là công việc chung. Như cái đứa ở cùng nhà em rủ bạn gái về party, bạn gái nó thì ngồi nói chuyện với thằng con trai khác, nó thì lúi húi nấu trong bếp. Đáng yêu ghê :)) Ở VN thì còn lâu mới thế. Đàn bà con gái có đến nhà ai thì đều bị expected là phải húc đầu vào bếp mà làm

duynguyen89
09-05-2010, 01:27 PM
Không hiểu sao em thấy bạn Thiên Trang này khá là ... ấu trĩ. Đọc bài của bạn ấy em có cảm giác như là bài viết của một kẻ "loser" hoặc là thất bại rồi đổ thừa hoàn cảnh. Nhìn chung là pathetic.

Dù là ở Việt Nam hay ở nước ngoài thì muốn thành công đều phải cố gắng. Em đọc bài viết có cảm giác như bạn này sinh ra và lớn lên trong môi trường cậu ấm cô chiêu, sang nước ngoài học theo phong trào và khi cuộc sống ở đó không sướng bằng đời COCC ở nhà thì đâm ra tự kỉ :).

bienhalinh
09-05-2010, 02:05 PM
Nhưng mình thấy sống ở Mỹ như người bình thường lại sướng, ít có cảm giác sợ vợ (chồng) nhậu nhẹt/ không chung thủy/ lơ là chồng (vợ) con (nhất là có vợ/ chồng lớn lên trong môi trường có đạo như nhà thờ). Cuộc sống trời Tây đầm ấm hơn nhiều cuộc sống ở VN, ví dụ ở VN ở circle của mình rất nhiều người li dị, li thân, trong khi ở đây gia đình ai cũng hạnh phúc êm ấm.
Em đồng ý. Như em biết an American guy hồi ở Tây thì chăm lo gia đình lắm, ở công ty có thể thét ra lửa nhưng ở nhà là nhất vợ nhì giời. Sang VN được một thời gian thì không tránh được cám dỗ có affair. Nên em thấy môi trường ở VN chả tốt tẹo nào, nhiều cám dỗ và các giá trị đạo đức hay bị lung lay, nửa trong nửa đục. Nếu bạn gái nào đang happy với cuộc sống bên đó thì đừng dại kéo chồng về để cống hiến quê hương, coi chừng cống hiến nửa kia luôn.:P

ChickenSoup
09-05-2010, 07:08 PM
Em đồng ý. Như em biết an American guy hồi ở Tây thì chăm lo gia đình lắm, ở công ty có thể thét ra lửa nhưng ở nhà là nhất vợ nhì giời. Sang VN được một thời gian thì không tránh được cám dỗ có affair. Nên em thấy môi trường ở VN chả tốt tẹo nào, nhiều cám dỗ và các giá trị đạo đức hay bị lung lay, nửa trong nửa đục. Nếu bạn gái nào đang happy với cuộc sống bên đó thì đừng dại kéo chồng về để cống hiến quê hương, coi chừng cống hiến nửa kia luôn.:P

Cảnh này mình cũng thấy nhiều rồi :(

Mình nghĩ là con người ai cũng có mặt tốt và xấu thôi. Tùy vào điều kiện sống, tính cách và giáo dục mà họ sẽ phát triển mặt nào hơn. Có lẽ vì các anh Tây/ở Tây lâu ngày học được phép lịch sự, văn minh và tôn trọng phụ nữ - những cái hết sức bình thường ở xã hội phương Tây nhưng lại được các chị em phụ nữ VN rất ngưỡng mộ. Nhất là khi phụ nữ ở VN mình không hay được đối xử như thế do vấn đề của lịch sử, văn hóa...2 bên nắng hạn gặp mưa nguồn, affair cũng dễ xảy ra hơn. Tất nhiên cũng phải xét đến tính cách, văn hóa và trải nghiệm của từng người nữa...

"There are too many women that you can buy here" (buy ở đây không chỉ là buy ở cave không đâu) là nhận xét của 1 sếp nữ người Đức, "Men are still the Kings" là nhận xét của 1 sếp nam người Singapore của mình. Tất nhiên không phải không có lý do/facts gì hết mà người ta lại nói như vậy.

Khi nào chuyện này có chuyển biến tốt lên thì mới mong xã hội bớt "cám dỗ" (mà theo mình là bớt "bản năng") như bây giờ.

Lamnt
09-05-2010, 09:11 PM
Chị em phụ nữ có vẻ thích nhất khoản đàn ông Tây nhỉ :D.
Em thấy chị yong zheng nói Cuộc sống ở Vn như bạn gì nói chẳng qua là ở nhà laid back, lười chảy thây, mà cũng có ăn
Không làm gì mà vẫn có cái ăn là giỏi quá rồi còn gì chị :D.
Đúng là cái này em thấy quan điểm tuỳ người , sao em vẫn thấy " thằng chột làm vua xứ mù " vẫn sướng hơn :D ( chưa sống ở bên Mỹ nên thấy thế :p ). Ở VN làm upper middle class sao không sướng hơn middle class bên kia nhỉ ?. Bên kia người ta chả biết mình là ai, chắc phải thành đại tỷ phú mới có người biết :D, .Ở nhà làm cái gì, được nhiều người công nhận thích hơn :D, tiêu tiền ( chắc là) cũng sướng hơn nữa. Cảm giác mình make impacts, được realized em thấy là thích nhất.
Bên kia có khi đi Bentley cũng chả mấy người ngó, ở nhà đi Mer đi ăn phở cũng oai phết rồi =)).

ChickenSoup
09-05-2010, 09:57 PM
Bên kia có khi đi Bentley cũng chả mấy người ngó, ở nhà đi Mer đi ăn phở cũng oai phết rồi =)).

Hihi, em Lâm vui tính quá. BTW, chị nghĩ cũng tùy ai ngó em và em oai với ai nữa. Chị chả bao giờ để mắt tới những người đi ăn phở chỉ vì họ đi Mer cả...

Chỉ tại xã hội của mình mới bắt đầu giàu lên sau nhiều năm dài nghèo khổ nên mới có nhiều người sính những thứ hào nhoáng bên ngoài. Một thời gian "lửa thử vàng" nữa thì chúng ta sẽ biết cái gì có thể tồn tại được thôi...

newhaven07
09-05-2010, 10:52 PM
Hihi, chắc vì bạn Thủy có CPA và làm trong ngành thuế nên mới làm business riêng được chứ như Hồng mà không có công ty nào mướn thì chỉ có nước chồng nuôi thôi.

Nói chứ cái sự sướng cũng tùy lúc, tùy hoàn cảnh và rất chi là chủ quan. Thấy sướng là sướng, vậy thôi à. Nhưng phải nói ở bên này cái thấy thiếu nhất là tình cảm gia đình.

Mà cái chủ đề này hình như mình đã bàn nhiều lần rồi thì phải???

Em Mai phân tích chí lý luôn đó. Vote cho em 5 sao :-).

ptbax
09-05-2010, 10:54 PM
Đọc bài này xong, em nhớ hồi xưa của mình quá. Đi làm từ 8h sáng, sau đó học một mạch luôn đến 9h tối. Buổi trưa ra căn tin ăn, ở đó rẻ nhất có món soup giá $3.25 và một miếng pizza giá $3.75. Ăn soup thì nóng hổi và ngon trong thời tiết giá lạnh, nhưng mà mau đói, vì toàn là nước không. Còn pizza thì khô khan, dở ẹc, nhưng mà no lâu. Chọn pizza hay là soup không thôi mà làm em băn khoăn cả mấy phút :-" Giá như mình có nhiều tiền thì đỡ biết mấy nhĩ.

bienhalinh
09-05-2010, 11:12 PM
Cảnh này mình cũng thấy nhiều rồi :(

Mình nghĩ là con người ai cũng có mặt tốt và xấu thôi. Tùy vào điều kiện sống, tính cách và giáo dục mà họ sẽ phát triển mặt nào hơn. Có lẽ vì các anh Tây/ở Tây lâu ngày học được phép lịch sự, văn minh và tôn trọng phụ nữ - những cái hết sức bình thường ở xã hội phương Tây nhưng lại được các chị em phụ nữ VN rất ngưỡng mộ. Nhất là khi phụ nữ ở VN mình không hay được đối xử như thế do vấn đề của lịch sử, văn hóa...2 bên nắng hạn gặp mưa nguồn, affair cũng dễ xảy ra hơn. Tất nhiên cũng phải xét đến tính cách, văn hóa và trải nghiệm của từng người nữa...

"There are too many women that you can buy here" (buy ở đây không chỉ là buy ở cave không đâu) là nhận xét của 1 sếp nữ người Đức, "Men are still the Kings" là nhận xét của 1 sếp nam người Singapore của mình. Tất nhiên không phải không có lý do/facts gì hết mà người ta lại nói như vậy.

Khi nào chuyện này có chuyển biến tốt lên thì mới mong xã hội bớt "cám dỗ" (mà theo mình là bớt "bản năng") như bây giờ.

Chị Mai nói rất đúng. Nhưng chờ cái chuyển biến tầm vĩ mô này thì lâu quá nhỉ?:D. Không biết nếu mình quát thẳng vào mặt thì có thức tỉnh thay đổi không nhỉ? Leadership for change even in love?

newhaven07
09-05-2010, 11:12 PM
Xin lên tiếng bênh các anh VN một chút là không phải ai cũng gia trưởng, chỉ thích ngồi đọc báo tán phét. Gia đình mình thấy từ các chú bác bên họ ngoại cho đến các anh em bên gia đình chồng đều nấu cơm, lau dọn nhà cửa, chăm sóc dạy bảo con cái đầy đủ cả. Mọi người hay nói là đàn ông miền Bắc và miền Trung gia trưởng nhưng mình hoàn toàn không thấy thế trong gia đình. Chồng bọn bạn của mình cũng rửa chén, tắm con, lau dọn nhà cửa và đối xử rất tốt với vợ. Bản thân mình ông xã nấu ăn và đảm đang hơn hẳn vợ và không nề hà việc nhà những lúc mình quá bận học hoặc vào đợt làm việc căng thẳng. Thế nên tùy người thôi chứ không phải trai Tây là giỏi và đảm hơn trai Việt.

Batigol
09-05-2010, 11:40 PM
Đợi mãi mới thấy phát biểu này là mát lòng mát dạ này. Hihi. Anh em nhà mình có thấy công khai chê gái Việt khen gái Tây bao giờ mà suốt ngày bị đem ra "nướng chả" cả ngày như ở đây.

Nhân tiện post câu chuyện này. Bằng chứng nhé. Vừa có sức khỏe vừa thông minh thế này mà cứ chê bai mãi:P

Đàn ông Việt Nam nam tính nhất thế giới

Một ngày đẹp trời 3 người đàn ông đại diện cho 3 châu lục họp nhau lại, quyết định mở cuộc thi xem ai là người đàn ông nhất hành tinh.
Muốn thế mỗi người phải đi qua 3 cái phòng, phòng 1 có 1000 lít rượu, phòng 2 có 1 con hổ hung dữ, phòng 3 có một … cô gái trẻ, đẹp, xinh, dễ thương, đáng yêu… Ai muốn giật giải phải uống hết 1000 lít rượu, đánh chết con sư tử, và phải xxx 1000 lần với cô gái.

Mĩ tự hào với sức khỏe vô địch lao vào phòng con hổ trước. 2 ngày 3 đêm sau người ta khuân xác anh vứt ra ngoài.

Pháp tự hào với sự lãng mạn và quyến rũ, vào phòng cô gái trẻ trước. Được 231 lần thì người ta khuân xác vứt ra ngoài.

Còn mỗi bố Việt nam, chặc lưỡi:Thôi làm phát rượu đã, rồi qua phòng các nàng, còn con hổ tính sau. Uống hết 1000 lít rượu, bố lảo đảo sang phòng … con hổ. Con hổ gầm rú gào thét kinh hoàng suốt một ngày, sáng hôm sau người ta vào mang xác con hổ vứt ra ngoài. Bấy giờ bố việt nam lảo đảo bước ra, lè nhè :

“Say quá, có ai chỉ cho tôi biết phòng con hổ ở đâu **?”

ChickenSoup
10-05-2010, 12:03 AM
Chị Mai nói rất đúng. Nhưng chờ cái chuyển biến tầm vĩ mô này thì lâu quá nhỉ?:D. Không biết nếu mình quát thẳng vào mặt thì có thức tỉnh thay đổi không nhỉ? Leadership for change even in love?

Chị không nghĩ đây là vấn đề của leadership, nó là vấn đề của self-awareness và education => human development em ạ!

dirosemimi
10-05-2010, 12:55 AM
Ôi ai lại đi phân biệt trai Việt, trai Tây như thế. Đàn ông VN mà đi học ở Tây hoặc sống ở Tây thì đa số cũng galang, chăm chỉ việc nhà, cưng vợ y như các anh Tây thôi. Mà nói chứ, personally em thấy đàn ông Việt là số 1, dù gi cái ngôn ngữ và văn hóa cũng đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong các mối quan hệ. Lý tưởng nhất là trai Việt ở Tây :)>-

maxmeomeo
10-05-2010, 01:12 AM
Ôi ai lại đi phân biệt trai Việt, trai Tây như thế. Đàn ông VN mà đi học ở Tây hoặc sống ở Tây thì đa số cũng galang, chăm chỉ việc nhà, cưng vợ y như các anh Tây thôi. Mà nói chứ, personally em thấy đàn ông Việt là số 1, dù gi cái ngôn ngữ và văn hóa cũng đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong các mối quan hệ. Lý tưởng nhất là trai Việt ở Tây :)>-

-> Chuẩn ạ, lấy chồng em làm ví dụ :">

1u29
10-05-2010, 02:06 AM
Đề nghị các bạn không sa đà vào trai Tây trai Việt, gái Tây gái Việt nữa nhé. Rồi mở rộng ra là người Tây người ta, ở đâu cũng có người nọ người kia. Mấy cái chủ đề này tế nhị, không chạnh lòng người này thì chạnh lòng người khác. Hơn nữa chúng mình đang bảo cái bạn viết bài này thích khái quát quá, không nên thế. Vậy nên chúng mình cũng không nên khái quát hóa mọi chuyện nhỉ. Ai lựa chọn thế nào thì vui vẻ với lựa chọn của mình. Chắc gì chồng lý tưởng cùa người này đã lý tưởng với người khác. Cũng như thế, Mỹ là lý tưởng với người này chắc gì đã đúng với người khác. Việt Nam là thiên đường với người này cũng không phải đúng với người khác. Nên ta đừng khái quát hóa nữa. Chị nói chuyện chỉ để nói rằng có những người cho rằng có người giúp việc mới sướng. Ở nước ngoài cái gì cũng sờ đến tay, khổ quá. Chị thì lại thấy không có người giúp việc nhưng vợ chồng giúp đỡ lẫn nhau nó có cái thú của nó. Còn nếu vợ chồng giúp đỡ lẫn nhau thì ở đâu mà chả được.

Đến đây mình lại thích "khái quát hóa" 1 tí, 1 cách tương đối nhìn vào 1 nhóm người chứ không cụ thể ai cả.. Nói chung bản chất con người ai cũng dễ sa ngã cả. Ở Việt Nam nói chung xã hội, cách nhìn nhận chung vẫn đề cao người đàn ông, hay đổ tội người đàn bà, nên các anh ở các nơi khác đến Việt Nam bỗng dưng thấy sướng quá thì cũng.. quen hơi. Cũng giống thế, chị em phụ nữ ở nhà đang bị rao giảng công dung ngôn hạnh, 24t không lấy chồng thì lo ế, 6 tháng lấy chông chưa có con thì cần đi chữa hiếm muộn, tự nhiên sang 1 nước khác thấy được tôn trọng, lắng nghe, không bị thóc mách đời sống riêng, thì lại cũng.. thích, quen hơi, thấy khó trở lại nơi mình hay bị expect phải mang vác nhiều trọng trách quá. Thế nên cũng không có gì lạ lắm khi anh em thì thích Việt Nam nhiều hơn, chị em thì thích Mỹ nhiều hơn (có anh từng đùa với mình là 10 cô độc thân đi thì 9.5 cô không trở lại). Ai cũng hướng đến nơi họ cảm thấy dễ chịu, thoải mái. Ở đâu đáp ứng được nhu cầu của mỗi người thì họ sẽ thấy hạnh phúc hơn thôi.

1u29
10-05-2010, 02:37 AM
Ôi ai lại đi phân biệt trai Việt, trai Tây như thế. Đàn ông VN mà đi học ở Tây hoặc sống ở Tây thì đa số cũng galang, chăm chỉ việc nhà, cưng vợ y như các anh Tây thôi. Mà nói chứ, personally em thấy đàn ông Việt là số 1, dù gi cái ngôn ngữ và văn hóa cũng đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong các mối quan hệ. Lý tưởng nhất là trai Việt ở Tây :)>-

Tán nhảm với em Di cái này chút (coi như không biết chị lấy chồng nào đi cho nó khách quan nhé):P

Chị đồng ý với dòng bôi đậm của em Di. Chị cũng đồng ý nốt là nếu date hay lấy trai Tây thì phần ngôn ngữ và văn hóa khác biệt khá lớn, và cần phải có nỗ lực để vượt qua điều này.

Tuy nhiên chị thấy có 1 điểm mà các bạn nữ (đôi khi) hơi underestimate ở chỗ không phải cứ trai Việt thì ngôn ngữ và văn hóa sẽ tương đồng. Ngôn ngữ là sự biểu hiện bằng lời của cảm xúc, của suy nghĩ, mà cảm xúc và suy nghĩ không phải lúc nào cũng biểu đạt được chính xác bằng lời, hay cần phải biểu đạt bằng lời (tất nhiên không có nghĩa là chỉ nhìn vào mắt nhau là hiểu nhau nói gì).

Văn hóa cũng vậy. Cùng là người Việt cũng không có nghĩa là cùng 1 văn hóa. Bắc Trung Nam có văn hóa riêng của họ, ngay trong 1 vùng miền mỗi nhà mỗi gia cảnh cũng có những văn hóa riêng của họ. Nói hẹp hơn thì ở Việt Nam mọi người cũng vẫn bảo nhau: đừng lấy chồng bắc, đừng lấy vợ Nam, hay đừng lấy người miền Trung, người Thanh Hóa, vv và vv cũng vì những quan điểm khác nhau về văn hóa này.

Nói thế chỉ để chia sẻ rằng khi mình yêu và lấy 1 người, là mình yêu và lấy 1 người thuộc 1 văn hóa và ngôn ngữ khác rồi, cho dù họ có là người Việt hay không. Tất nhiên nếu cùng nói tiếng Việt, cùng hiểu 1 số những điều cơ bản thì sẽ đơn giản hơn. Nhưng cũng chính cái giả định này khiến cho nhiều người không tìm hiểu được thấu đáo vì họ giả định người kia cũng nói và hiểu như mình. Cá nhân chị khi yêu và quen 1 người (tây hay ta) chị đều nhìn nhận người đó trong 1 cá thể riêng biệt. Hoàn cảnh của họ thế nào, họ ứng xử thế nào trong tình huống này. Quan sát để rút ra kết luận liệu mình có phù hợp với người này không, liệu mình có hạnh phúc với cách ứng xử này không và liệu người ta có hạnh phúc với mình không.

Tất nhiên là con người ai cũng mắc 1 số giả định nhất định. Nhưng đặt người mình tìm hiểu vào hoàn cảnh riêng biệt của họ sẽ tránh được giả định chung chung kiểu trai Tây thì chăm việc nhà, galang, hay giai Việt thì sẽ gia trưởng. Ví dụ để đổi chồng chị bằng 1 anh trai Tây khác chị cũng lắc đầu, cũng như chị đã từng yêu người Việt nói cùng 1 ngôn ngữ mà không hiểu nhau gì cả.

Cứ đến chuyện chồng con, dating là bà con sôi nổi hẳn lên nhở.

dirosemimi
10-05-2010, 08:10 AM
Chị ơi, em có bảo là lấy chồng Việt là ngôn ngữ văn hóa tương đồng đâu. Em chỉ nói rằng lấy chồng Tây thì chắc chắn là nhìn thấy trước mắt cái khác biệt (ít nhiều thì tùy người) ngôn ngữ và văn hóa rồi. Và tất nhiên là mình phải cố gắng nỗ lực hơn một chút về 2 phương diện đó nếu involve vào 1 relationship với 1 người không phải ngừoi VN. Nếu nói cụ thể hơn thì em nghĩ cái văn hóa nó khó hơn cái ngôn ngữ nhiều.

Em cũng không thích generalize cái gì cả. Nhưng đâu đó vẫn có số đông và thiểu số, em chỉ nói theo cái số đông là con trai ở bên này galang, chung thủy (chắc tại ít cám dỗ), yêu vợ hơn số đông các bạn ở nhà 1 chút.

Em cũng nghĩ như chị, cái gì cũng có pros and cons cả, tùy mình thấy cái cần điểm nào và hợp với cái nào. Ví dụ như chuyện sống bên này hay về VN, cái nào cũng có cái hay cái dở.

Cái kết luận của em là personal preference thôi ạ. Cái này đúng vào thời điểm hiện tại, nhưng mà không chừng tối nay ra đường bị 1 "tiếng sét" Tây nào đó thì mai thể nào cũng vào chỉnh lại ngay ấy thôi. Mà nó cũng có thể không bao giờ thay đổi. :">

----------


Tán nhảm với em Di cái này chút (coi như không biết chị lấy chồng nào đi cho nó khách quan nhé):P

Chị đồng ý với dòng bôi đậm của em Di. Chị cũng đồng ý nốt là nếu date hay lấy trai Tây thì phần ngôn ngữ và văn hóa khác biệt khá lớn, và cần phải có nỗ lực để vượt qua điều này.

Tuy nhiên chị thấy có 1 điểm mà các bạn nữ (đôi khi) hơi underestimate ở chỗ không phải cứ trai Việt thì ngôn ngữ và văn hóa sẽ tương đồng. Ngôn ngữ là sự biểu hiện bằng lời của cảm xúc, của suy nghĩ, mà cảm xúc và suy nghĩ không phải lúc nào cũng biểu đạt được chính xác bằng lời, hay cần phải biểu đạt bằng lời (tất nhiên không có nghĩa là chỉ nhìn vào mắt nhau là hiểu nhau nói gì).

Văn hóa cũng vậy. Cùng là người Việt cũng không có nghĩa là cùng 1 văn hóa. Bắc Trung Nam có văn hóa riêng của họ, ngay trong 1 vùng miền mỗi nhà mỗi gia cảnh cũng có những văn hóa riêng của họ. Nói hẹp hơn thì ở Việt Nam mọi người cũng vẫn bảo nhau: đừng lấy chồng bắc, đừng lấy vợ Nam, hay đừng lấy người miền Trung, người Thanh Hóa, vv và vv cũng vì những quan điểm khác nhau về văn hóa này.

Nói thế chỉ để chia sẻ rằng khi mình yêu và lấy 1 người, là mình yêu và lấy 1 người thuộc 1 văn hóa và ngôn ngữ khác rồi, cho dù họ có là người Việt hay không. Tất nhiên nếu cùng nói tiếng Việt, cùng hiểu 1 số những điều cơ bản thì sẽ đơn giản hơn. Nhưng cũng chính cái giả định này khiến cho nhiều người không tìm hiểu được thấu đáo vì họ giả định người kia cũng nói và hiểu như mình. Cá nhân chị khi yêu và quen 1 người (tây hay ta) chị đều nhìn nhận người đó trong 1 cá thể riêng biệt. Hoàn cảnh của họ thế nào, họ ứng xử thế nào trong tình huống này. Quan sát để rút ra kết luận liệu mình có phù hợp với người này không, liệu mình có hạnh phúc với cách ứng xử này không và liệu người ta có hạnh phúc với mình không.

Tất nhiên là con người ai cũng mắc 1 số giả định nhất định. Nhưng đặt người mình tìm hiểu vào hoàn cảnh riêng biệt của họ sẽ tránh được giả định chung chung kiểu trai Tây thì chăm việc nhà, galang, hay giai Việt thì sẽ gia trưởng. Ví dụ để đổi chồng chị bằng 1 anh trai Tây khác chị cũng lắc đầu, cũng như chị đã từng yêu người Việt nói cùng 1 ngôn ngữ mà không hiểu nhau gì cả.

Cứ đến chuyện chồng con, dating là bà con sôi nổi hẳn lên nhở.

maxmeomeo
10-05-2010, 08:29 AM
Ơ em không biết là con trai Mỹ chung thủy hơn con trai Việt đâu nhá. Cái này chưa có kinh nghiệm :D Em lại nghĩ one night stand với bọn nó là common thì nó ít chung thủy hơn chứ nhở?

Mà cái thread này chuyển từ giấc mơ Tây sang trai Tây trai Viêt lúc nào mà smooth ghê :))

1u29
10-05-2010, 09:45 AM
Ơ em không biết là con trai Mỹ chung thủy hơn con trai Việt đâu nhá. Cái này chưa có kinh nghiệm :D Em lại nghĩ one night stand với bọn nó là common thì nó ít chung thủy hơn chứ nhở?

Mà cái thread này chuyển từ giấc mơ Tây sang trai Tây trai Viêt lúc nào mà smooth ghê :))

One night stand khác với chung thủy chứ em Minh. Lúc chúng nó chưa serious với ai thì chúng nó làm gì cũng có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu. Bao giờ chúng nó có ai rồi mà làm thế thì mới lên án được chứ.

Chị vẫn trộm nghĩ bên này chúng nó chung thủy hơn vì 1, môi trường ít cám dỗ hơn, 2 là hậu quả khó lường hơn ở VN.

Nhưng đi xa quá rồi, chủ đề đang là "giấc mơ giấc mộng" gì kia mà.

Em Di: ý chị chỉ nói là ở đâu cũng có người nọ người kia. Nếu mình exclusive 1 nhóm thì có thể sẽ "lỡ" bỏ qua 1 (vài) người thú vị. Cũng như chuyện bắc nam vậy thôi. Ngày xưa có người bảo chị là không lấy gái bắc đâu, giờ chả lấy gái bắc sung sướng hạnh phúc đấy thôi.:P (đề nghị cả nhà không đoán nhá)

ChickenSoup
10-05-2010, 10:49 AM
Tán nhảm với em Di cái này chút (coi như không biết chị lấy chồng nào đi cho nó khách quan nhé):P

Chị đồng ý với dòng bôi đậm của em Di. Chị cũng đồng ý nốt là nếu date hay lấy trai Tây thì phần ngôn ngữ và văn hóa khác biệt khá lớn, và cần phải có nỗ lực để vượt qua điều này.

Tuy nhiên chị thấy có 1 điểm mà các bạn nữ (đôi khi) hơi underestimate ở chỗ không phải cứ trai Việt thì ngôn ngữ và văn hóa sẽ tương đồng. Ngôn ngữ là sự biểu hiện bằng lời của cảm xúc, của suy nghĩ, mà cảm xúc và suy nghĩ không phải lúc nào cũng biểu đạt được chính xác bằng lời, hay cần phải biểu đạt bằng lời (tất nhiên không có nghĩa là chỉ nhìn vào mắt nhau là hiểu nhau nói gì).

Văn hóa cũng vậy. Cùng là người Việt cũng không có nghĩa là cùng 1 văn hóa. Bắc Trung Nam có văn hóa riêng của họ, ngay trong 1 vùng miền mỗi nhà mỗi gia cảnh cũng có những văn hóa riêng của họ. Nói hẹp hơn thì ở Việt Nam mọi người cũng vẫn bảo nhau: đừng lấy chồng bắc, đừng lấy vợ Nam, hay đừng lấy người miền Trung, người Thanh Hóa, vv và vv cũng vì những quan điểm khác nhau về văn hóa này.

Nói thế chỉ để chia sẻ rằng khi mình yêu và lấy 1 người, là mình yêu và lấy 1 người thuộc 1 văn hóa và ngôn ngữ khác rồi, cho dù họ có là người Việt hay không. Tất nhiên nếu cùng nói tiếng Việt, cùng hiểu 1 số những điều cơ bản thì sẽ đơn giản hơn. Nhưng cũng chính cái giả định này khiến cho nhiều người không tìm hiểu được thấu đáo vì họ giả định người kia cũng nói và hiểu như mình. Cá nhân chị khi yêu và quen 1 người (tây hay ta) chị đều nhìn nhận người đó trong 1 cá thể riêng biệt. Hoàn cảnh của họ thế nào, họ ứng xử thế nào trong tình huống này. Quan sát để rút ra kết luận liệu mình có phù hợp với người này không, liệu mình có hạnh phúc với cách ứng xử này không và liệu người ta có hạnh phúc với mình không.

Tất nhiên là con người ai cũng mắc 1 số giả định nhất định. Nhưng đặt người mình tìm hiểu vào hoàn cảnh riêng biệt của họ sẽ tránh được giả định chung chung kiểu trai Tây thì chăm việc nhà, galang, hay giai Việt thì sẽ gia trưởng. Ví dụ để đổi chồng chị bằng 1 anh trai Tây khác chị cũng lắc đầu, cũng như chị đã từng yêu người Việt nói cùng 1 ngôn ngữ mà không hiểu nhau gì cả.

Cứ đến chuyện chồng con, dating là bà con sôi nổi hẳn lên nhở.

Sao mà em kết post này đến thế.

Không nói ai xấu hay ai tốt gì cả, vấn đề là hợp và hiểu thôi.

BTW, người phương Tây hoặc các bạn ở Tây/ hấp thụ văn hóa tiên tiến lâu ngày dễ có 1 ưu điểm đáng kể là open minded. Khi mình chịu "mở mắt" thì mới hiểu vấn đề được, chứ cứ ôm khư khư cái personal ego hoài thì làm sao mà hiểu được thế giới khách quan :D. Như trên mục Tâm sự của vnexpress ấy, cứ như là có 1 người lên tiếng nói đàn ông thế này thế nọ thì có cả mấy chục post lên tiếng bên vực, và ngược lại. Thành ra cãi nhau ỏm tỏi mà không có bao nhiêu người nghiêm túc nhìn nhận bản chất của vấn đề để mà solve cả. It's not what we are doing here!

Plus, phương Tây cũng có 1 nền giáo dục giới tính, tâm lý đúng đắn hơn VN mình. Đó cũng là lý do giúp họ dễ hiểu người khác - nhất là the most complicated thing in the world - woman :D

Em share ra đây chỉ để mình thấy cái gì hay của người ta thì mình học thôi, chứ chả phân biệt hay chỉ trích gì cả. Dù biết là không thể cầu toàn được nhưng hướng đến Chân - Thiện - Mỹ vẫn là điều nên làm mà :D. Khi nào rảnh em sẽ lại viết thêm 1 số điểm mạnh của các bạn nam nhà mình mà em không tìm thấy nhiều ở người nước ngoài để các bạn ấy tiếp tục phát huy cho chị em còn có chỗ..nương tựa :)

Personally, em vẫn looking for a nice Vietnamese guy dù rất là thích có em bé xinh đẹp như Dahlia :-bd

newhaven07
10-05-2010, 08:09 PM
Chị em phụ nữ có vẻ thích nhất khoản đàn ông Tây nhỉ :D.
Em thấy chị yong zheng nói
Không làm gì mà vẫn có cái ăn là giỏi quá rồi còn gì chị :D.
Đúng là cái này em thấy quan điểm tuỳ người , sao em vẫn thấy " thằng chột làm vua xứ mù " vẫn sướng hơn :D ( chưa sống ở bên Mỹ nên thấy thế :p ). Ở VN làm upper middle class sao không sướng hơn middle class bên kia nhỉ ?. Bên kia người ta chả biết mình là ai, chắc phải thành đại tỷ phú mới có người biết :D, .Ở nhà làm cái gì, được nhiều người công nhận thích hơn :D, tiêu tiền ( chắc là) cũng sướng hơn nữa. Cảm giác mình make impacts, được realized em thấy là thích nhất.
Bên kia có khi đi Bentley cũng chả mấy người ngó, ở nhà đi Mer đi ăn phở cũng oai phết rồi =)).

Hoàn toàn hiểu được cảm giác mình chẳng là ai cả ở đây. Nhất là làm cho công ty lớn và làm remotely như mình thì cảm giác đó còn rõ ràng hơn. Vào công ty thì mình ngồi 1 mình một phòng, chẳng ai để ý. Nếu mình ngồi trong đó cả ngày không đi ra ngoài thì chẳng ma nào biết, về lúc nào chẳng ai hay. IBM nhiều người work from home, chỗ office mình ngồi thì gần các Sếp lớn, các bác ấy đi công tác liên tục nên văn phòng khá vắng vẻ, thế nên có nhiều lúc mình thấy thèm và nhớ cái cảm giác nhộn nhịp trong văn phòng hồi ở VN.

Làm middle class ở đâu sướng hơn thì theo kinh nghiệm cá nhân mình, là middle class thì ở Mỹ sướng hơn. Nếu có việc làm thì cuộc sống khá ổn định và thoải mái. Nếu có gia đình thì những việc dính đến y tế, trường học, giáo dục cho con cái ở Mỹ tốt hơn hẳn VN. Và nhất là không phải sợ sệt và rải tiền khi đi đến các cơ quan hành chính công. Nếu cả hai vợ chồng cùng đi làm thì mua nhà được ngay, còn ở VN nếu không có gia đình giúp đỡ thì làm lương middle class chỉ ở được chung cư cấp 4 là cùng. Giá thức ăn và các đồ tiêu dùng cũng rẻ hơn hẳn ở VN, chất lượng thì dĩ nhiên hơn hẳn hàng ở VN.

Về mặt giải trí cho đời sống tinh thần, ở Mỹ cũng có nhiều cơ hội để ăn chơi hơn ở VN. Kiểu nào, túi tiền nào cũng có. Sang đến đây mình mới bắt đầu có hobby, trong khi ở VN cùng lắm là đi tập thể dục hay học các lớp nọ kia.

newhaven07
11-05-2010, 05:19 AM
Mình muốn nói thêm là cảm giác "mình chẳng là cái đinh gì" không phải riêng gì mình mới có, mà các bạn Mỹ cũng bị. Có lẽ đó là cảm giác chung của những người join công ty lớn ở mức entry level, và nhất là trong tình hình hiện nay, ai cũng quay cuồng với công việc và Sếp đôi lúc chỉ hỏi đến mình khi có chuyện. Mình có mấy người bạn cùng công ty đều là dân mới toe, rất hay nói chuyện để động viên lẫn nhau cả trong công việc lẫn cuộc sống cá nhân, cảm thấy đỡ hơn rất nhiều. Chơi với các bạn thì thấy họ cũng struggle như mình cả thôi, dĩ nhiên các bạn xuất sắc thì không tính.

kelvin0951
11-05-2010, 06:06 AM
Xã hội nào cũng có mặt trái của nó, người viết bài viết này có cái nhìn quá chủ quan, phiến diện. Em thì 100% hoàn toàn không đồng ý với quan điểm của tác giả.

1u29
11-05-2010, 06:34 AM
Hoàn toàn hiểu được cảm giác mình chẳng là ai cả ở đây. Nhất là làm cho công ty lớn và làm remotely như mình thì cảm giác đó còn rõ ràng hơn. Vào công ty thì mình ngồi 1 mình một phòng, chẳng ai để ý. Nếu mình ngồi trong đó cả ngày không đi ra ngoài thì chẳng ma nào biết, về lúc nào chẳng ai hay. IBM nhiều người work from home, chỗ office mình ngồi thì gần các Sếp lớn, các bác ấy đi công tác liên tục nên văn phòng khá vắng vẻ, thế nên có nhiều lúc mình thấy thèm và nhớ cái cảm giác nhộn nhịp trong văn phòng hồi ở VN.


Cái này thì em nghĩ là nhiều người có, tuy nhiên phản ứng thế nào với nó lại là khác nhau. Nếu mà nói cứ thỏa mãn "thằng chột là vua xứ mù" thì không bao giờ khá lên được. Trong công việc và cuộc sống có người giỏi hơn mình, có môi trường challenge để được thấy rằng hiểu biết của mình là hạn hẹp, còn nhiều thứ phải học hỏi hơn nó có cái hay của nó (cái này chắc chị Hồng hiểu hơn ai hết). Chính vì thế mà mới có người đi ra ngoài chấp nhận thử thách và có những người chỉ thích ở lại nơi mình có vẻ như.. ổn. Cái có vẻ này là bởi vì khi có rất nhiều người đi ra ngoài thì cái vị trí ổn ổn của cái "anh chột" kia cũng chưa chắc được lâu.

Còn chuyện office thì thật ra nó cũng là văn hóa công ty, và cả do mình nữa. Khó mà mong chờ chuyện kết bạn gần gũi khi mình mới vào làm 1,2 năm. Nói chung dễ nhất là tìm 1 hobby chung và rồi tìm người cùng hobby, dần dần sẽ khá hơn. Ví dụ như em cô officemate có con thì nói chuyện về con cái, mấy đứa khác trong công ty thích wine thì em mời đến wine party nhà em. Hay có khi chả có gì mời đến New Year party nhà mình. Mình cứ mời đại rồi nhận ra hóa ra chúng nó cũng rất thích được party, được mời đến chơi. Những cái này mất thời gian 1 chút nhưng nếu mình chủ động take a chance, thì nó cũng pay off. Bọn Mỹ cũng thích tụ tập như dân mình (có thể mức độ thường xuyên không bằng và khi tụ tập thì chúng nó làm các thứ khác). Nhưng bọn Mỹ thích hiking, biking, wine tasting, dancing, partying, photograph cũng nhiều đứa thích. Cứ tìm ra 1 cái gì đó chung chung rồi rủ cả nhóm thì dần dần sẽ quen thôi mà. Nghĩ mà xem, các đồng chí nước ngoài đến Việt Nam cũng phải lăn lộn, đi chơi với bạn Việt, mời đến nhà này nọ chứ họ mà chỉ đến office rồi về thì cũng nào ai dám kết bạn với họ đâu.

little.nemo
11-05-2010, 10:23 AM
Trời, sao em chỉ mong được yên thân không bị ai hỏi thăm gì để còn thoải mái làm việc riêng! Nói vậy chứ chắc mình thuộc loại may mắn. Công việc có drama vừa phải để không bị nhàm chán và cũng không bị stressful.

Sao lại có cảm giác là mình không là cái gì nhỉ, cứ thử screw up việc của mình xem, có phải cả đám nháo nhào lên không, hoặc mình take leave vài tuần, các bác chả phải cuống lên xem ai sẽ take care mọi việc lúc mình vắng mặt. Thế sao bảo là mình không là cái gì được. Mình là một mắt xích quan trọng của hệ thống đấy chứ.

Mình muốn nói thêm là cảm giác "mình chẳng là cái đinh gì" không phải riêng gì mình mới có, mà các bạn Mỹ cũng bị. Có lẽ đó là cảm giác chung của những người join công ty lớn ở mức entry level, và nhất là trong tình hình hiện nay, ai cũng quay cuồng với công việc và Sếp đôi lúc chỉ hỏi đến mình khi có chuyện. Mình có mấy người bạn cùng công ty đều là dân mới toe, rất hay nói chuyện để động viên lẫn nhau cả trong công việc lẫn cuộc sống cá nhân, cảm thấy đỡ hơn rất nhiều. Chơi với các bạn thì thấy họ cũng struggle như mình cả thôi, dĩ nhiên các bạn xuất sắc thì không tính.

little.nemo
11-05-2010, 10:30 AM
Xem ra mỗi lần bàn đến giai Tây với giai Việt là các chị em sôi nổi hẳn lên :D Mình thấy giai nào cũng vậy thôi, quan trọng là hiểu, hợp và yêu nhau. Mình vừa mới xem cái show "Tough Love couples" xong, thấy sao mà painful quá thể. Đúng là xây được 1 happy relationship không phải dễ tí nào. It takes two people to have a happy relationship, and takes just one person to screw it up. It takes years to build trust, and just one moment to destroy everything. Nhưng mình phải công nhận là dân Mỹ dám nhìn thẳng vào sự thật, dám confront, forgive, overcome and improve, để relationship ngày càng strong hơn. Nếu không vượt qua được thì họ cũng sẵn sàng break up để làm lại, và ở tuổi nào thì cũng có cơ hội để làm lại được. Ở VN thì chị em ngoài 40 mà lỡ 1 lần đò là coi như tèo, chuẩn bị tinh thần mà lonely đến cuối đời. Các anh thì có nhiều lợi thế hơn, 50 hay 60, đui què sứt mẻ gì cũng kiếm được người. Tỷ lệ ly hôn ở Mỹ cao hơn VN nhiều (60%, mình đọc ở đâu đó), nhưng không có nghĩa là người ta ít hạnh phúc trong relationship hơn ở VN.

little.nemo
11-05-2010, 10:42 AM
Còn chuyện office thì thật ra nó cũng là văn hóa công ty, và cả do mình nữa. Khó mà mong chờ chuyện kết bạn gần gũi khi mình mới vào làm 1,2 năm. Nói chung dễ nhất là tìm 1 hobby chung và rồi tìm người cùng hobby, dần dần sẽ khá hơn. Ví dụ như em cô officemate có con thì nói chuyện về con cái, mấy đứa khác trong công ty thích wine thì em mời đến wine party nhà em. Hay có khi chả có gì mời đến New Year party nhà mình. Mình cứ mời đại rồi nhận ra hóa ra chúng nó cũng rất thích được party, được mời đến chơi. Những cái này mất thời gian 1 chút nhưng nếu mình chủ động take a chance, thì nó cũng pay off. Bọn Mỹ cũng thích tụ tập như dân mình (có thể mức độ thường xuyên không bằng và khi tụ tập thì chúng nó làm các thứ khác). Nhưng bọn Mỹ thích hiking, biking, wine tasting, dancing, partying, photograph cũng nhiều đứa thích. Cứ tìm ra 1 cái gì đó chung chung rồi rủ cả nhóm thì dần dần sẽ quen thôi mà. Nghĩ mà xem, các đồng chí nước ngoài đến Việt Nam cũng phải lăn lộn, đi chơi với bạn Việt, mời đến nhà này nọ chứ họ mà chỉ đến office rồi về thì cũng nào ai dám kết bạn với họ đâu.

Cái này hoàn toàn đồng ý với chị PA. Công ty nhiều người trẻ thì các bạn thích happy hour, sports các kiểu. Công ty nhiều người lớn tuổi thì các bác tán chuyện gia đình, con cái. Các cô các chị thì bàn về thời trang. Các anh/ông thì bàn về sports, cars, technology đủ loại. Mình thuộc loại kém small talks nhưng sau một thời gian thì cũng tập được cách hóng hớt tán chuyện. Nói chung thời gian đầu mới vào cty là phải chịu khó đi các social event và happy hour, sau mọi người biết mặt biết tính mình rồi thì mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Mà đúng là phải chịu khó bày trò một tí thì mọi người sẽ thân với mình hơn. Nếu có nhà riêng thì bày trò gì đó mời mọi người tới nhà. Không có nhà riêng như mình thì thỉnh thoảng thấy có gì hay là rủ mấy người ngồi gần tham gia rồi rủ rộng ra nhiều người hơn, như rủ đi ăn trưa ở quán mới khai trương, rủ đi xem exhibition sau giờ làm việc. Mình là sếp nên thỉnh thoảng để motivate nhân viên mình cho họ giải tán sớm khỏi văn phòng, bảo mọi người làm nhanh lên rồi 4h là biến đi chơi, thế là ai cũng mặt mày hớn hở.
Nói chung mình nghiệm ra rằng hạnh phúc là cứ phải xắn tay áo lên để vun xới thì mới có được.

Longatum
11-05-2010, 08:28 PM
Chuyện chị Lê nghỉ mà bên chị "cuống cuồng" lên thì có 2 lý do có thể giải thích được:

1. Chị Lê đã làm tận "sếp" nên responsibility rất to, bỏ đi một cái là quân của chị như rắn mất đầu, cả organization chao đảo. Nếu như thế thì cũng không applicable lắm cho hội tôm tép như bọn em.

2. Bên công ty chị Lê lởm, có một nhân nghỉ có vài ngày mà cũng không biết làm ăn thế nào? Thế thì công ty từ bé đến lớn quanh năm suốt tháng cứ phải làm quần quật ạ? Nói chung chị cứ nhìn thử một bọn to và world-class như Goldman... nó set up để sao cho bất cứ ai trong công ty cũng là dispensable, replaceable... anh Blankfein phỏng vấn với Bberg miệng vẫn luốn nói: I serve the company, the company does not serve me.

little.nemo
11-05-2010, 10:00 PM
Chị nói là nghĩ vài tuần chứ không phải vài ngày. Vài ngày thì dễ dàng kiếm được back-up, hoặc có việc gì quan trọng thì người ta đợi được, vả lại nếu cần thì người ta phone hỏi mình. Mình cũng có thể delegate staff làm một số việc trong thời gian mình vắng mặt. Nhưng nghĩ vài tuần thì sếp của mình "cuống" ngay. Không phải là người ta không tìm ra cách giải quyết được vấn đề tìm người back-up mình, mà là người ta vẫn "cuống" trong lúc tìm cách giải quyết. Mà ở đây là chị nói nghĩ đột xuất nhé. Còn nếu nghĩ vài tuần mà có plan trước thì chắc chắn là người ta thu xếp công việc, cái gì cần đến mình thì đã cố gắng giải quyết trước khi mình nghĩ.

Cty nào mà nhân viên nghĩ vài tuần sếp vẫn không cuống thì nên coi lại vấn đề productivity, xem có over-staffed không, nhất là thời buổi kinh tế khó khăn như hiện nay, khắp nơi người ta kêu gọi cost cutting với restructuring, consolidating operations loạn hết lên.

Còn vấn đề "dispensable" với "replaceable" thì surface là thế, nhưng thực chất không phải thế đâu. Mình thấy bọn Mỹ nói chung là charisma. Càng đi làm càng thấy, làm "với ai" là rất quan trọng, chả thế mà bọn nó cực kỳ đặt nặng vấn đề "relationship", tất nhiên đều là business relationship hết, nhưng ông A là ông A, mà ông B là ông B. Bỗng dưng thay ông A với ông B là dân tình khựng lại ngay, phải đợi biết ông B thế nào rồi cỗ máy mới ầm ầm chạy tiếp, chứ không phải cứ thay ông A với ông B thì dân tình vẫn thản nhiên đâu. Hồi xưa làm banking mình đã thấy thế, bây giờ làm Gov thì lại càng thấy thế.

Nói thế không có nghĩa là mình được quyền "kiêu binh" làm mình làm mẩy, mà để thấy được rằng mình có giá trị nhất định đối với team của mình. Team của mình cần mình, quý mình, và mình nên happy vì điều đó.



Chuyện chị Lê nghỉ mà bên chị "cuống cuồng" lên thì có 2 lý do có thể giải thích được:

1. Chị Lê đã làm tận "sếp" nên responsibility rất to, bỏ đi một cái là quân của chị như rắn mất đầu, cả organization chao đảo. Nếu như thế thì cũng không applicable lắm cho hội tôm tép như bọn em.

2. Bên công ty chị Lê lởm, có một nhân nghỉ có vài ngày mà cũng không biết làm ăn thế nào? Thế thì công ty từ bé đến lớn quanh năm suốt tháng cứ phải làm quần quật ạ? Nói chung chị cứ nhìn thử một bọn to và world-class như Goldman... nó set up để sao cho bất cứ ai trong công ty cũng là dispensable, replaceable... anh Blankfein phỏng vấn với Bberg miệng vẫn luốn nói: I serve the company, the company does not serve me.

little.nemo
11-05-2010, 10:08 PM
À, nói thêm là với cá nhân mình chẳng hạn, nếu 1 staff của mình mà bỗng dưng bảo từ ngày mai xin nghĩ 1 tuần, là mình than thầm trong bụng ngay. Mặc dù để tỏ ra professional mình không chạy cuồng cuồng lên, nhưng trong bụng thì vẫn cuống. Phải hỏi staff xem tại sao nghĩ, có vấn đề gì không, có cần mình giúp đỡ gì không hay chỉ đơn giản là vacation. Nếu là vacation thì phải hỏi là sao không plan và báo trước, rồi hỏi back-up plan thế nào, vấn đề gì quan trọng cần lưu ý, etc.

evol
11-05-2010, 11:46 PM
Chuyện chị Lê nghỉ mà bên chị "cuống cuồng" lên thì có 2 lý do có thể giải thích được:

1. Chị Lê đã làm tận "sếp" nên responsibility rất to, bỏ đi một cái là quân của chị như rắn mất đầu, cả organization chao đảo. Nếu như thế thì cũng không applicable lắm cho hội tôm tép như bọn em.

2. Bên công ty chị Lê lởm, có một nhân nghỉ có vài ngày mà cũng không biết làm ăn thế nào? Thế thì công ty từ bé đến lớn quanh năm suốt tháng cứ phải làm quần quật ạ? Nói chung chị cứ nhìn thử một bọn to và world-class như Goldman... nó set up để sao cho bất cứ ai trong công ty cũng là dispensable, replaceable... anh Blankfein phỏng vấn với Bberg miệng vẫn luốn nói: I serve the company, the company does not serve me.

Em thích cách lập luận của anh Long quá, so funny.
1. Em thấy sếp nghỉ vài tuần chả có gì cuống cuồng, nhưng secretary mà nghỉ vài tuần thì cuống lắm anh ạ. Mình phải tự book business trip, xin visa, print reports...mấy việc vừa mất thời gian vừa bực mình.
2. Caveat là only applies với công ty nhỏ. GS worldclass có cả tá secretary và own travel booking service, em không tính.

newhaven07
12-05-2010, 12:30 AM
Có lẽ mọi thứ đều tùy công ty. Ở công ty mình làm thì khi muốn nghỉ phép thì vào vacation planner rồi mail cho mọi người, còn mình thì tự sắp xếp công việc. Chẳng có ai cover cho mình, chủ yếu tự mình sắp xếp lấy công việc của mình. Thư ký chỉ dành cho Sếp lớn, còn nhân viên tôm tép như mình thì tự mình lo thôi.

Cảm giác mình không là gì cả có lẽ do mình vì phải tự bơi nhiều nên đôi lúc cảm thấy cô độc. Sau này quen dần với môi trường làm việc và quen một số bạn để chia sẻ thì thấy đỡ hơn. Sếp của mình thuộc loại rất tốt và thật lòng còn là thần tượng của mình vì sức làm việc kinh khủng của bà ấy, nhưng do lượng công việc quá nhiều nên không thể có thời gian nhiều để để ý từng nhân viên trong team. Việc làm việc remotely cũng tạo khó khăn nhiều trong việc tạo các mối quan hệ ngoài team ở công ty.

Nói về cái mình thích ở công việc bên này cho đến thời điểm này: Học hỏi được nhiều từ sức ép lớn và khả năng làm việc với độ tập trung và hiệu quả cao của người Mỹ. Công việc cho phép tính tự chủ cao và có global perspective.

ncmkhoa
12-05-2010, 01:08 AM
Thế rốt cuộc là topic này nói về cái gì? Đang từ đi học ở Tây chuyển sang giai Tây và bây giờ công việc ở Tây. Mơ gì cũng nên giới hạn chứ nhỉ (nếu không thì lâu tỉnh lắm).

Lamnt
12-05-2010, 01:11 AM
Em thấy sếp nghỉ vài tuần chả có gì cuống cuồng, nhưng secretary mà nghỉ vài tuần thì cuống lắm anh ạ
Chính xác em thấy thư ký ( của cả phòng ) nghỉ là mọi người tán loạn :)).

Nếu mà nói cứ thỏa mãn "thằng chột là vua xứ mù" thì không bao giờ khá lên được. Trong công việc và cuộc sống có người giỏi hơn mình, có môi trường challenge để được thấy rằng hiểu biết của mình là hạn hẹp, còn nhiều thứ phải học hỏi hơn nó có cái hay của nó (cái này chắc chị Hồng hiểu hơn ai hết). Chính vì thế mà mới có người đi ra ngoài chấp nhận thử thách và có những người chỉ thích ở lại nơi mình có vẻ như.. ổn. Cái có vẻ này là bởi vì khi có rất nhiều người đi ra ngoài thì cái vị trí ổn ổn của cái "anh chột" kia cũng chưa chắc được lâu.

Em nghĩ ai cũng thích môi trường làm việc challenge , toàn người giỏi quanh mình cả. Ban đầu mới đi làm thì thế nhưng về longterm nếu được chọn suốt đời là 1 staff bình thường của 1 big company hay trở thành người đứng đầu của 1 cái công ty nhỏ ( tất nhiên là bền vững chứ không kiểu công ty 2 người lập ra rồi sập ngay ), em vẫn sẽ chọn là người đứng đầu của cái nhỏ nhỏ kia. Em cứ là hay thích những thứ phù phiếm như thế mới chết :D

1u29
12-05-2010, 01:30 AM
Em nghĩ ai cũng thích môi trường làm việc challenge , toàn người giỏi quanh mình cả. Ban đầu mới đi làm thì thế nhưng về longterm nếu được chọn suốt đời là 1 staff bình thường của 1 big company hay trở thành người đứng đầu của 1 cái công ty nhỏ ( tất nhiên là bền vững chứ không kiểu công ty 2 người lập ra rồi sập ngay ), em vẫn sẽ chọn là người đứng đầu của cái nhỏ nhỏ kia. Em cứ là hay thích những thứ phù phiếm như thế mới chết :D

Cái này của em dựa trên 1 vài giả định

- Nếu không ở Việt Nam thì suốt đời chỉ là staff bình thường (định nghĩa staff bình thường là ở mức nào hả em?) Nếu ví dụ là director của 1 department cả trăm người thì là staff bình thường hay không bình thường?

- Nếu ở Việt Nam thì sẽ có nhiều cơ hội để thành người đứng đầu 1 công ty nhỏ bền vững (thế nào là nhỏ, thế nào là bền vững?)

1 cái nhìn dễ thấy là ở Mỹ để trở thành 1 cái gì to to thì hơi khó vì scale của nó khác hoàn toàn. Nhưng mà để bảo là thành chủ doanh nghiệp nho nhỏ thì cũng không ít đâu em, thậm chí khéo còn dễ dàng hơn ở Việt Nam. Còn quy mô lớn hơn thì do thị trường Mỹ quá nhiều chọn lựa, quá bão hòa nên để bật lên thì cần tài năng và vốn nhiều hơn thị trường Việt Nam (1 cách tương đối). Ở Việt Nam muốn làm 1 cái gì quy mô 1 chút cũng không hề đơn giản, với nhiều thứ thủ tục và yêu cầu lằng nhằng hơn nhiều.

Ngoài ra việc 1 chủ doanh nghiệp nho nhỏ ở Việt Nam và 1 staff bình thường trong 1 công ty lớn, ai make impact nhiều hơn thì không phải lúc nào cũng có đáp số tuyệt đối. Nghe danh oai hơn thì chắc là đúng.

Lựa chọn của em chỉ là 1 staff bình thường suốt đời ở Mỹ và 1 chủ doanh nghiệp bền vững ở VN, trong khi bài toán với nhiều người khi ra nước ngoài không phải là chỉ có 2 lựa chọn này, có thể là làm chủ ở Mỹ cũng là 1 lựa chọn của họ. Vì thế cái lý thuyết "thằng chột làm vua xứ mù" phần nhiều nghe ra là chỉ thích làm ở những chỗ yên ổn, mình có lợi thế sẵn, thay vì tìm kiếm những cơ hội mới. Mặc dù khá nhiều người thành công với việc này khi trở về Việt Nam khi thị trường còn non trẻ, dần dần điều này cũng thay đổi, cụ thể là các đồng chí giờ làm to to 1 tí cũng toàn hàng khủng ở nước ngoài về cả, nghĩa là chọn lựa ở nước ngoài của họ cũng không tồi thay vì chỉ là 1 staff bình thường.

Còn mong muốn make 1 impact lớn hơn là 1 mong muốn rất đẹp.

saubebe
12-05-2010, 10:55 AM
Cái này thì em nghĩ là nhiều người có, tuy nhiên phản ứng thế nào với nó lại là khác nhau. Nếu mà nói cứ thỏa mãn "thằng chột là vua xứ mù" thì không bao giờ khá lên được. Trong công việc và cuộc sống có người giỏi hơn mình, có môi trường challenge để được thấy rằng hiểu biết của mình là hạn hẹp, còn nhiều thứ phải học hỏi hơn nó có cái hay của nó (cái này chắc chị Hồng hiểu hơn ai hết). Chính vì thế mà mới có người đi ra ngoài chấp nhận thử thách và có những người chỉ thích ở lại nơi mình có vẻ như.. ổn. Cái có vẻ này là bởi vì khi có rất nhiều người đi ra ngoài thì cái vị trí ổn ổn của cái "anh chột" kia cũng chưa chắc được lâu.

Em xin mạn phép bàn cái đỏ đỏ một tí. Chậc ... debate cái này dễ bị các bác bảo là vì em về VN rồi nên em còi to nhưng mà thôi, có sao nói vậy...

Cái chị PA nói hoàn toàn chính xác, as long as các bác không assume là đi ra ngoài nghĩa là literally là đi ra ... nước ngoài, còn người ở lại, là ở lại VN. Cái việc đi ra nước ngoài nó đúng là đòn bẩy force mình vào một cái gì đấy khác, nên đương nhiên có cái hiệu ứng kích thích sự học hỏi của chúng ta, làm chúng ta thấy mình mở mắt ra (kiểu không muốn mở thì vẫn cứ phải mở ra í). Chứ thực ra ở ngay Việt Nam nếu chịu khó tự mình vận động, ý thức được cái sự tò mò ham hiểu biết và tự giác mở mắt ra thì thấy hóa ra chẳng ai mù/ chột cả. Thật sự là ở đâu cũng có người giỏi để mình học hỏi hết. Môi trường học thì quả thật khác nhau. Có chỗ nó inducive hơn cho cái việc học, có cái không bằng nhưng mà ham học thì ở chỗ nào cũng phải tất bật.... Chỉ có thể có cảm giác mình là thằng chột khi mình (chủ quan) tự cho là người khác mù thôi ạ.

Sorry các bác nều cái post này hơi lạc đề cơ mà thấy hơn một lần có cái implied so sánh là ở Mỹ thì challenging hơn ở VN; life ở đó nhiều hobby và tốt hơn cho personal development so với ở VN ... em thấy specific case thì có thể đúng nhưng mà generalize lên thì không chuẩn.

newhaven07
12-05-2010, 08:17 PM
Yeah, đồng ý với Chi là không generalize, chỉ nói trường hợp cá nhân thôi.

Như bản thân mình thích đi bảo tàng, thích các hoạt động văn hóa nghệ thuật, thích các hoạt động ngoài trời như hiking, biking thì ở đây mới có chứ ở Việt Nam thì chịu, chẳng có chỗ mà đi. Ở đây đi ra gần tí là có park, có không gian, có khí trời. Nói thêm 1 chút nữa là nếu ai có thú vui như sưu tầm nhạc, film, đồ cổ, tranh ảnh nghệ thuật thì ở Mỹ là thị trường dồi dào nhất, nên mình vẫn thấy ở Mỹ nhiều thứ để chơi và cao cấp hơn Việt Nam nhiều. Sách vở, thư viện thì chắc khỏi so sánh. Shopping thì ôi thôi, thượng vàng hạ cám, hiệu nào, hàng gì cũng có, và giá cả rẻ hơn rất nhiều so với Việt Nam mà chất lượng tốt và hàng hiệu thật chứ không phải hàng nhái.

Và đặc biệt cái sướng nhất ở bên này là tuy mình là dân đen nhưng không bao giờ phải khổ lụy chính quyền. Mình trải qua rất nhiều thứ hãi hùng nên rất sợ cái này ở VN. Chất lượng dịch vụ mọi thứ thường là tiền nào của nấy, ít bị lừa đảo chặt chém hơn ở VN. VN đi du lịch thì sao mà dễ bị chặt chém. Đâu thể ai cũng đủ tiền để vào những nơi sang trọng 4-5 sao, còn nếu đi ở ngoài thì bị chặt chém vô tội vạ. Đi đâu cũng chen lấn mệt mỏi. Đi khám bệnh trong bệnh viện thì bác sĩ nhìn bằng nửa con mắt, thật đến khổ.

Về mặt xã hội, cách nhìn nhận cũng đa dạng hơn. Ở VN con gái đến khoảng 30 tuổi mà chưa có gì là ôi thôi lời ra tiếng vào, ở đây thì đỡ hơn rất nhiều. Cái này thì chắc ai cũng thấy rồi. Xu hướng lựa chọn nghề nghiệp cũng đa dạng hơn rất nhiều. Ở VN chỉ có thể làm nghề gì liên quan đến kinh tế, còn nếu nghiên cứu khoa học thuần túy mà không làm thêm/ chạy sô bên ngoài thì chỉ có nước chết đói. Ông anh mình là tiến sĩ đàng hoàng, lương có 2 triệu nên phải chạy đôn đáo dạy thêm làm đề tài các kiểu, chẳng còn hơi sức đâu để tập trung nghiên cứu. Cơm áo gạo tiền cứ bủa vây đè nặng trên vai.

Còn về công việc thì mình thấy đâu cũng có challenges riêng. Ở VN thích nhất là gần gũi gia đình, được chăm sóc và gần gũi với người thân. Cái này chẳng thể nào có được khi ở bên này.

Tóm lại theo cá nhân mình thì ai hài lòng với việc làm dân đen (như mình) thì ở Mỹ thích hơn, còn muốn được tung hoành ngang dọc nọ kia trong sự nghiệp với tốc độ nhanh thì có thể VN sẽ cho mình nhiều đất dụng võ hơn.

1u29
13-05-2010, 01:31 AM
Em xin mạn phép bàn cái đỏ đỏ một tí. Chậc ... debate cái này dễ bị các bác bảo là vì em về VN rồi nên em còi to nhưng mà thôi, có sao nói vậy...

Cái chị PA nói hoàn toàn chính xác, as long as các bác không assume là đi ra ngoài nghĩa là literally là đi ra ... nước ngoài, còn người ở lại, là ở lại VN. Cái việc đi ra nước ngoài nó đúng là đòn bẩy force mình vào một cái gì đấy khác, nên đương nhiên có cái hiệu ứng kích thích sự học hỏi của chúng ta, làm chúng ta thấy mình mở mắt ra (kiểu không muốn mở thì vẫn cứ phải mở ra í). Chứ thực ra ở ngay Việt Nam nếu chịu khó tự mình vận động, ý thức được cái sự tò mò ham hiểu biết và tự giác mở mắt ra thì thấy hóa ra chẳng ai mù/ chột cả. Thật sự là ở đâu cũng có người giỏi để mình học hỏi hết. Môi trường học thì quả thật khác nhau. Có chỗ nó inducive hơn cho cái việc học, có cái không bằng nhưng mà ham học thì ở chỗ nào cũng phải tất bật.... Chỉ có thể có cảm giác mình là thằng chột khi mình (chủ quan) tự cho là người khác mù thôi ạ.

Sorry các bác nều cái post này hơi lạc đề cơ mà thấy hơn một lần có cái implied so sánh là ở Mỹ thì challenging hơn ở VN; life ở đó nhiều hobby và tốt hơn cho personal development so với ở VN ... em thấy specific case thì có thể đúng nhưng mà generalize lên thì không chuẩn.

Đúng em Chi, nếu đã là người ham học hỏi thì ở đâu cũng học được. Thậm chí có người ở Việt Nam thì học hỏi được nhiều hơn người đi nước ngoài.

Tuy nhiên nếu để generalize thì đi ra nước ngoài là 1 cách hữu hiệu để mở rộng tầm nhìn và học hỏi. Lợi ích gì em Chi cũng nói rồi. Thế nên là thế này: có nhiều con đường để đến thành công, không nhất thiết là phải có bằng cấp, nhưng nhìn chung thì có bằng cấp vẫn mở ra nhiều cơ hội hơn. Tương tự thế, không nhất thiết phải đi ra nước ngoài để học hỏi, nhưng được đi học ở nước ngoài là 1 cách tốt để mở rộng cơ hội học hỏi và cơ hội nghề nghiệp hơn. Còn thì không nên imply là ở Việt Nam thì không học được gì cả.

Cái đoạn hobby và personal development thì chị lại có ý kiến ngược với Chi. Specific case thì vẫn có người vượt qua được và có hobby lành mạnh cũng như tốt cho môi trường con trẻ, nhưng general thì Việt nam không phải là nơi tốt cho những điều này. Cụ thể ở các thành phố lớn, em thử đếm thử có mấy người có hobby, bao nhiêu phần trăm hobby sẽ là đánh tennis, đi câu cá (kèm theo đó là nhậu nhẹt), và chụp ảnh? Các hobby như kiểu: hiking, biking, kayaking, wine tasting, skiing, hay những hobby như sưu tầm tranh ảnh, tem, vv có môi trường rất hạn chế. Ngay cả những thứ Việt Nam có điều kiện như book club ở Việt Nam có mấy. Đa phần về nhà toàn chỉ rủ nhau đi ăn, hát karaoke. Môi trường nói chung thì chật chội, ít chỗ chơi cho trẻ con. Cho nên đến giờ trẻ con máy tính thì thạo nhưng có khi không biết con cánh cam hay con đom đóm thế nào. Không phải ở Mỹ không có những người ù lì, chỉ biết ngồi nhà xem ti vi, hay chơi games, nhưng môi trường tạo nhiều điều kiện cho người ta vui thú nếu muốn. Các park luôn mở rộng, sạch sẽ, trẻ con đi học luôn có giờ chơi, giờ học nhạc, hát đầy đủ (dù chỉ là ở những chỗ bình thường nhất). Chiều về nhà thường có đầy đủ bố mẹ quây quần nấu nướng.

Điều đó không có nghĩa là 1 người sinh ra và lớn lên ở nước ngoài sẽ tốt hơn 1 người sinh ra và lớn lên ở Việt Nam (ở đây mình không imply cái đó vì ở đâu cũng có người nọ người kia). Chỉ nhìn chung chung thì thanh niên Mỹ độc lập hơn, tự chủ hơn, dám thử nhiều cái lạ hơn (còn asshole thì ở đâu chả có). Người với người (xa lạ) tử tế hơn, hiền hòa hơn. Cuộc sống gia đình đơn giản và chia sẻ nhiều hơn (vì ít những quan hệ hiếu hỉ kiểu bắn đại bác mấy đời không đến nhưng vẫn phải đến thăm, đi ăn cưới, đi ăn giỗ, vv và vv, ít có những mối quan hệ chồng chéo khiến người ta phải mất nhiều thời gian quan hệ). Ở Việt Nam có sự thân mật, gần gũi, ở Mỹ có sự tôn trọng, chia sẻ. Mỗi nơi có cái hay và cái dở. Nhưng để gọi là chuẩn bị cho 1 con người để ra đời, để trưởng thành, thì xã hội Mỹ có sự chuẩn bị tốt hơn, dù nó cũng chẳng phải là tuyệt vời.

Again cái này cũng chỉ là ý kiến cá nhân thôi. Có người thì môi trường nào cũng phát triển tốt, có người môi trường tốt vẫn dở dở ương ương. Chị thì vẫn mê về VN vì gia đình, bạn bè, đồ ăn. Nhưng chị không mê môi trường sống, hi hi.

Long nhi
13-05-2010, 01:43 AM
Và đặc biệt cái sướng nhất ở bên này là tuy mình là dân đen nhưng không bao giờ phải khổ lụy chính quyền. Mình trải qua rất nhiều thứ hãi hùng nên rất sợ cái này ở VN.

Cái này VN hay hơn Mĩ, ở VN cứ có tiền hoặc rất nhiều tiền là có thể giải quyết được các vấn đề hành chính công nhanh gọn. Đi tắt đón đầu đúng như phương châm của lãnh đạo. Đơn cử một chuyện là đi làm cái hộ chiếu mới, xòe 1 mớ tiền là có cái hộ chiếu trong vòng 2-3 ngày thay vì 10-14 ngày như bình thường. Ở Mĩ chắc không chơi được kiểu này các bác nhỉ?

AnnieLinh
13-05-2010, 02:05 AM
Em không biết wine-tasting cũng là hobby :D. Hobby là hobby thôi, khi mình yêu thích cái gì thì dù sống ở đâu cũng tạo hobby được cả. Ở Mỹ cũng vây thôi, em hỏi 10 người quanh em thì đến 9 người chả có hobby gì cả. Làm mửa mật ra chứ hobby gì. :P Thỉnh thoảng rảnh rỗi thì chạy ra biển hay leo núi lung tung đâu có gọi là hobby, ở đâu cũng vậy thôi.

1u29
13-05-2010, 02:14 AM
Em không biết wine-tasting cũng là hobby :D. Hobby là hobby thôi, khi mình yêu thích cái gì thì dù sống ở đâu cũng tạo hobby được cả. Ở Mỹ cũng vây thôi, em hỏi 10 người quanh em thì đến 9 người chả có hobby gì cả. Làm mửa mật ra chứ hobby gì. :P Thỉnh thoảng rảnh rỗi thì chạy ra biển hay leo núi lung tung đâu có gọi là hobby, ở đâu cũng vậy thôi.

Nếu chỉ là thỉnh thoảng thì không gọi là hobby em ạ

Hobby là nếu mình thực sự say mê với nó, dành thời gian nhất định cho nó, và luôn tìm cách để cho mình khá hơn, giỏi hơn trong lĩnh vực đó, thì đó mới là hobby.

Cụ thể thì em cứ nhìn những người thích chụp ảnh trên forum mình xem thời gian họ dành cho hobby đó là bao nhiêu. Hay những bạn thích đi du lịch khám phá, thời gian và công sức dành cho điều đó là bao nhiêu.

Wine tasting nêu mình không rõ thì không hiểu sao nó lại mất thời gian đâu. Nhưng nhiều người phải theo nó vài năm mới nhận ra được loại rượu nào, có những gì trong đó, người giỏi còn đoán được vùng nào, năm nào nữa. Còn tất nhiên wine tasting không phải là ngồi nhà và uống rượu năm này qua năm khác. Nó đòi hỏi người ta phải đi các winery, tìm hiểu các công đoạn làm wine, nói chuyện với các wine maker, tham gia các event về wine, nói chung cũng như các loại hobby khác cả.

Cứ hỏi người có hobby sẽ thấy cuộc sống của họ có ý nghĩa hơn thế nào với hobby đấy.

P/S: chị không imply là ở Việt Nam thì không có hobby, mà chị nói có những hobby sẽ khó thực hiện được ở Việt Nam, dẫn đến việc hobby ở VN sẽ khá là limited vì không thực hiện thường xuyên được.

Chiqui02
13-05-2010, 02:49 AM
Chỉ có thể có cảm giác mình là thằng chột khi mình (chủ quan) tự cho là người khác mù thôi ạ.

Rất là thích ý này của Chi :-bd

Chị Hồng chắc là đi lâu rồi chưa về VN. Ngày xưa đồ cổ bị cấm buôn bán. Giao thương với quốc tế còn hạn chế nên hiếm. Bây giờ nhiều đồ xịn phết. Chất lượng và số lượng đã hơn xưa rất nhiều. Thị trường đồ cổ, tranh ảnh ở châu Âu cũng thích. Em không dám so sánh với Mỹ. Ở châu Âu có cái thú là đến nhà người dân, mua những thứ đồ gia truyền từ đời nọ sang đời kia. Chủ nhân hoặc là biết, hoặc là không biết. Sưu tầm như vậy thú hơn là mua trên market, nơi mà hầu như mọi người đều biết đến giá trị của món đồ. Trên chương trình BBC Antique Roadshow, bà con đem đồ ra cho chuyên gia đồ cổ định giá, mặt nhiều người cứ nghệt ra vì không ngờ là món đồ vớ vẩn nhà mình lại có giá trị khủng khiếp như vậy.

Hehe, wine tasting là thú vui quá ư là tao nhã đi ấy chứ. Không chỉ đòi hỏi nghiên cứu, tìm tòi rất nhiều về giống, chủng loại, cách trồng, cách chế biên, cách thưởng thức,... mà còn phải có gifted taste nữa. So sánh thì hơi khập khiễng, nhưng mà cũng kiểu kiểu như trà đạo vậy. Riêng việc dùng wine nào với đồ ăn gì đã đủ là một nghệ thuật kỳ công rồi.

Ở VN thì một số hobby cũng hay hay: ballroom dancing (có từ lâu rồi, không phải do Bước nhảy hoàn vũ), sưu tầm tem (anh giai em chơi cái này nên em biết cũng nhiều người chơi chứ không ít đâu), thư pháp (cái này em có chơi một thời gian rồi bỏ), nhiếp ảnh (như anh Quang ý, bên tathy có topic ảnh phim, rồi có xóm nhiếp ảnh, ..), sưu tầm đồng hồ đeo tay (hồi trước em ở TSy thấy nhu cầu từ VN với món này cũng mạnh lắm), chơi xe Piaggio (HN rộ lên một thời, có Piaggio club kia đấy), trà đạo, tennis thì cũng mạnh đấy chứ, martial art, musical instruments (piano/guitar/violin, bây giờ VN các cháu cũng đều được bố mẹ cho học cả). Có dạo ở SG và HN rộ lên phong trào belly dance. Một chị ở văn phòng cũ của em thích múa bụng Hawaii, về dạy cho chị em văn phòng rồi biễu diễn làm các anh văn phòng lác mắt.

1u29
13-05-2010, 02:56 AM
Ở VN thì một số hobby cũng hay hay: ballroom dancing (có từ lâu rồi, không phải do Bước nhảy hoàn vũ), sưu tầm tem (anh giai em chơi cái này nên em biết cũng nhiều người chơi chứ không ít đâu), thư pháp (cái này em có chơi một thời gian rồi bỏ), nhiếp ảnh (như anh Quang ý, bên tathy có topic ảnh phim, rồi có xóm nhiếp ảnh, ..), sưu tầm đồng hồ đeo tay (hồi trước em ở TSy thấy nhu cầu từ VN với món này cũng mạnh lắm), chơi xe Piaggio (HN rộ lên một thời, có Piaggio club kia đấy), trà đạo, tennis thì cũng mạnh đấy chứ, martial art, musical instruments (piano/guitar/violin, bây giờ VN các cháu cũng đều được bố mẹ cho học cả). Có dạo ở SG và HN rộ lên phong trào belly dance. Một chị ở văn phòng cũ của em thích múa bụng Hawaii, về dạy cho chị em văn phòng rồi biễu diễn làm các anh văn phòng lác mắt.

Dancing ở Việt Nam rộ lên từ hồi chị năm 1 đại học kia đấy, hơn 10 năm rồi. Cũng là 1 thú vui.

Xe máy với đi bụi cũng là 1 hobby ở Việt Nam, còn music các cháu học chẳng qua là bố mẹ.. ép (không tất cả nhưng cũng nhiều) chứ hobby gì của các cháu đâu. 1 điểm ở Việt Nam là các hobby khó mà physical được vì hạn chế không gian. Cái đó ở nước ngoài có vẻ lợi thế hơn.

Với lại ở HN (không biết SG) thế nào, hay theo phong trào, rộ lên rồi thôi. Kể ra cái đó cũng khó gọi là hobby dù nó cũng rất lành mạnh. Rộ lên theo phong trào thì khó lòng mà giỏi được hay thành thạo được.

Chiqui02
13-05-2010, 04:18 AM
Với lại ở HN (không biết SG) thế nào, hay theo phong trào, rộ lên rồi thôi. Kể ra cái đó cũng khó gọi là hobby dù nó cũng rất lành mạnh. Rộ lên theo phong trào thì khó lòng mà giỏi được hay thành thạo được.

Coi như vườn ươm đi chị :P. Việt Nam chiến tranh đói khổ liên miên, mới được no cơm ấm áo thanh bình để nghĩ đến hobby chưa được lâu. Rộ lên rồi nguội đi, bên cạnh việc mất đi những người a dua theo theo phong trào, thì cũng dần dần gây mầm được cho một số người theo đuổi lâu dài với chất lượng tốt hơn. Em thấy có những người khi đã say rồi là không dứt ra được, bỏ bao nhiêu tiền bạc và thời gian vào đó. Vợ con kêu la ầm ỹ vì xót tiền và bớt được quan tâm. Coi như là có thời gian cho mọi người thử các loại hobby khác nhau. Ai thực sự đam mê sẽ trụ lại.

1u29
13-05-2010, 04:26 AM
Coi như vườn ươm đi chị :P. Việt Nam chiến tranh đói khổ liên miên, mới được no cơm ấm áo thanh bình để nghĩ đến hobby chưa được lâu. Rộ lên rồi nguội đi, bên cạnh việc mất đi những người a dua theo theo phong trào, thì cũng dần dần gây mầm được cho một số người theo đuổi lâu dài với chất lượng tốt hơn. Em thấy có những người khi đã say rồi là không dứt ra được, bỏ bao nhiêu tiền bạc và thời gian vào đó. Vợ con kêu la ầm ỹ vì xót tiền và bớt được quan tâm. Coi như là có thời gian cho mọi người thử các loại hobby khác nhau. Ai thực sự đam mê sẽ trụ lại.

Ơ chị ủng hộ nhé chứ không phản đối, cứ cái gì lành mạnh là được. Năm nay tennis, năm sau bóng đá đều được cả. Chỉ là nếu quy nó là hobby khi chỉ tập được vài buổi, hay là vài tháng thì chị có ý kiến tí thôi. Chứ còn không phản đối tí nào cả.

maxmeomeo
13-05-2010, 04:36 AM
Em đang nghĩ có nên nhờ admin đổi tên topic này không nhở? Phạm vi tranh luận ngày càng rộng hơn là "giấc mơ Tây" rồi.

Anyway cảm ơn mọi ngươì đã vào bàn tán xôm tụ , it's very enjoyable to me :-bd

1u29
14-05-2010, 01:02 AM
Cái này VN hay hơn Mĩ, ở VN cứ có tiền hoặc rất nhiều tiền là có thể giải quyết được các vấn đề hành chính công nhanh gọn. Đi tắt đón đầu đúng như phương châm của lãnh đạo. Đơn cử một chuyện là đi làm cái hộ chiếu mới, xòe 1 mớ tiền là có cái hộ chiếu trong vòng 2-3 ngày thay vì 10-14 ngày như bình thường. Ở Mĩ chắc không chơi được kiểu này các bác nhỉ?

Cái này vừa đúng vừa không đúng em ạ. Ở đâu có nhiều tiền thì cũng có dịch vụ ưu đãi cả thôi. Hôm rồi chị đi làm passport cho con gái chị, bình thường chờ 3 tuần, muốn 1 tuần thì nộp thêm đâu 25 đô. Tương tự hồi làm H1B thấy các bạn cũng nói về dịch vụ expedite biết kết quả sớm hơn. Chỉ khác Việt Nam là các dịch vụ này công khai, muốn thì cứ trả tiền là có.

Còn 1 số trường hợp khác ví dụ như đến các cơ quan chính phủ phải xếp hàng hay... đi toa let thì ai muốn dùng thì phải xếp hàng tất. Còn giàu thì làm cái toalet riêng trong xe mà đi.

tenchubv
14-05-2010, 11:34 AM
Không thể không Đồng ý với Phương Anh trong từng lập luận cụ thể của Phương Anh nhưng nghịch lý ở chỗ nếu ai đọc tất cả các lập luận của Phương Anh (và cả 1 phần của Lê nữa) thì cứ thấy gợn gợn thế nào ý nhỉ.

Rõ ràng là trình độ lập luận của 2 người đã đạt đến mức cao thủ rồi, khi nói 1 điều gì ra cũng keep facts và opinions rõ ràng, lúc nào cũng thòng 1 câu đại khái là cái mình nói ra không phải là 100% đúng, không nên generalize; nơi nào cũng có cái tốt, cái xấu...

Đúng là như vậy thì nếu có ai định bẻ lập luận của PA hay Lê thì đều mất công vô ích vì nó đã khá chặt chẽ. Ngoài ra, dù có tấn công vào lập luận nào đi nữa thì PA và Lê cũng còn dự phòng quá nhiều đường để phòng thủ và tấn công ngược lại.

Vì thế, đọc topic này, nhiều lần định viết trả lời những post của PA và Lê nhưng mình lại thôi. Sau khi tranh luận đã tạm lắng xuống, mình muốn post 1 cái cảm nhận của mình như thế này.

Dù bất kỳ ai, có lập luận hay và giỏi đến thế nào đi chăng nữa nhưng kiểu gì cũng bộc lộ ra cái nhân sinh quan (nhân sinh quan tạo ra niềm tin) của chính mình. Ví dụ như Phương Anh, nếu xét trên tất cả các post của PA trong thread này hay nói rộng ra là trong forum mình, mọi người sẽ thấy ngay là các lập luận đều quy về một mối là niềm tin của PA về việc lựa chọn con đường cho cuộc đời mình. That's absolutely right. Ai cũng phải có niềm tin như vậy.

Ví dụ: Việt Nam hay Mỹ; Chồng Tây hay Ta; Văn hóa công sở...

Nói chung, cảm nhận của người đọc như mình là PA hay Lê đang defend cho lựa chọn của mình. Đây là cảm nhận của mình, cũng có thể bời vì bản thân mình cũng thế khi quyết định về VN.

1u29
14-05-2010, 11:57 AM
Hì hì, đọc xong thì thấy anh Nam có vẻ như nghĩ PA (hay Lê) coi chuyện tranh luận như 1 cuộc fight vậy, kiểu như có tính toán kỹ lưỡng, có tìm cách phòng thủ, để tấn công. Thực tình mình chẳng nghĩ sâu sa được thế đâu, tính thẳng thì nghĩ sao nói vậy. Tuy nhiên vì bản thân mình tự thấy là xung quanh mình có rất nhiều suy nghĩ khác nhau, mỗi người đều hạnh phúc và vui vẻ với những điều khác nhau, nên mình không thích cái gì khái quát 1 cách tuyệt đối.

Còn nếu anh Nam cảm thấy mình đang defend hay justify cho lựa chọn của mình thì mình không thể cản anh cảm nhận được, nhưng mình chưa bao giờ có ý định defend hay justify vì đơn giản là chưa có ai challenge mình về lựa chọn của mình cả, và mình không có nhu cầu giải thích lựa chọn của mình nếu như mình hạnh phúc với nó. Cái này với các bạn đã từng gặp PA chắc hiểu rõ hơn ai hết.

Nếu anh Nam cho rằng mình tranh luận hơi aggressive thì mình xin nhận và để ý để sửa chữa. Nhưng để cho rằng mình tranh luận như là cuộc chiến thì mình xin đính chính là không. Mình không ăn thua gì tranh luận cả, mọi ý kiến chỉ là để tham khảo chứ không ai sống hộ ai được.

tenchubv
14-05-2010, 06:51 PM
Hì hì, đọc xong thì thấy anh Nam có vẻ như nghĩ PA (hay Lê) coi chuyện tranh luận như 1 cuộc fight vậy, kiểu như có tính toán kỹ lưỡng, có tìm cách phòng thủ, để tấn công. Thực tình mình chẳng nghĩ sâu sa được thế đâu, tính thẳng thì nghĩ sao nói vậy. Tuy nhiên vì bản thân mình tự thấy là xung quanh mình có rất nhiều suy nghĩ khác nhau, mỗi người đều hạnh phúc và vui vẻ với những điều khác nhau, nên mình không thích cái gì khái quát 1 cách tuyệt đối.

Còn nếu anh Nam cảm thấy mình đang defend hay justify cho lựa chọn của mình thì mình không thể cản anh cảm nhận được, nhưng mình chưa bao giờ có ý định defend hay justify vì đơn giản là chưa có ai challenge mình về lựa chọn của mình cả, và mình không có nhu cầu giải thích lựa chọn của mình nếu như mình hạnh phúc với nó. Cái này với các bạn đã từng gặp PA chắc hiểu rõ hơn ai hết.

Nếu anh Nam cho rằng mình tranh luận hơi aggressive thì mình xin nhận và để ý để sửa chữa. Nhưng để cho rằng mình tranh luận như là cuộc chiến thì mình xin đính chính là không. Mình không ăn thua gì tranh luận cả, mọi ý kiến chỉ là để tham khảo chứ không ai sống hộ ai được.

Thanks PA, anh đã sửa bài trên của anh để cho bài viết bớt cảm tính đi phần nào.

1u29
14-05-2010, 11:41 PM
Nói chung, cảm nhận của người đọc như mình là PA hay Lê đang defend cho lựa chọn của mình. Đây là cảm nhận của mình, cũng có thể bời vì bản thân mình cũng thế khi quyết định về VN.

Mình chỉ chia sẻ với anh Nam thế này thôi: hạnh phúc thì khi mình cảm thấy hạnh phúc, chứ không phải là khi mình phải tìm lý do để cảm thấy hạnh phúc.

Nếu 1 người hạnh phúc thực tâm thì người ta không cần đến những lý do như sống ở đâu, vợ/chồng là người nước nào, hay làm cho công ty nào để cảm thấy hạnh phúc. Khi người ta chông chênh, không hiểu rõ cái gì làm họ hạnh phúc thì họ mới phải tìm lý do để củng cố niềm tin trong mình.

Khi chọn 1 nơi để sống, quan trọng nhất là mình hạnh phúc chứ mọi sự về vật chất, danh vọng đều chỉ là cái vỏ. Người ta hạnh phúc vì người ta hạnh phúc, khó có 1 lý do nào đủ mạnh để khiến người ta conciously cảm thấy hạnh phúc vì nó cả (tình yêu, tiền tài, danh vọng, công việc, gia đình, xã hội)

Cũng chính vì thế nên mình không hợp lắm với quan điểm mình có/không hạnh phúc ở 1 nơi thì cảm thấy lạ lùng nếu người khác không cảm thấy như vậy. Hạnh phúc là cảm nhận, mà mỗi người thì cảm nhận 1 khác nhau.

Chia sẻ vậy cho vui với anh Nam thôi, chứ again (anh bảo mình khéo hay giả tạo mình cũng phải nhận) mình không bắt người khác cảm nhân theo cách của mình.

little.nemo
15-05-2010, 05:01 AM
Trời, suốt cả cái thread này mình chỉ post có đúng 5 posts, mà chỉ focus vào 2 nội dung:

1. Debate về cảm giác làm ở Mỹ "mình không là cái gì": cái này thì lập trường của mình rõ ràng là làm ở Mỹ cho dù ở vị trí nào thì vẫn là một mắt xích quan trọng của hệ thống và mình vẫn đóng góp những giá trị nhất định cho team. Mình nên hiểu được value của mình để cảm thấy hạnh phúc trong công việc.

2. Giai Tây/giai Ta: cái này thì mình không có preference gì, chỉ nêu quan điểm quan trọng là hợp nhau thôi, còn mình không discriminate.

Chỉ có thế thôi mà đủ sức làm một người từng trải như anh Nam cảm thấy "gợn gợn" thì xem ra ngòi bút của mình lại có sức mạnh ghê gớm nhỉ :D Chả phải kiêu căng gì, nói thật là từ ngày sang Mỹ em thấy cái mình improve được nhiều nhất là khả năng tranh luận và "dám" tranh luận. Hồi ở VN nhiều khi cũng muốn tranh luận nhưng sợ không dám nói, vì thứ nhất là không biết cách tranh luận một cách constructive, và thứ hai là sợ mích lòng người khác. Từ ngày sang Mỹ thì đã được tiếp thu văn hóa tự do ngôn luận trong tinh thần tôn trọng sự khác biệt và đa dạng đến từ những người khác. Ngồi xem lại mấy cái post của mình trong thread này, tự cảm thấy là ngôn ngữ rất đúng mực, đưa ra quan điểm của mình và không đả kích một cá nhân nào cả.

Mình thấy cái thread này thảo luận về nhiều vấn đề rất thực tế đấy chứ. Mục tiêu thảo luận thì cũng là giúp người đọc có cái nhìn đa chiều về cuộc sống thôi. Những bạn chưa từng sống ở Mỹ thì sẽ có thêm một vài cái nhìn về cuộc sống bên này, còn những ai đã ở Mỹ lâu quá thì cũng được update về tình hình ở VN. Những cuộc tranh luận như thế này làm cho forum có "sức sống" hẳn lên đấy chứ?

bienhalinh
16-05-2010, 01:00 AM
Mình xin trích lại note của một em under 92, vừa học xong năm 1 với tinh thần positive hơn, kéo về gần với topic của bạn Minh nhé. Em này được chị Linh Penn khen là có American accent rất hay.
"Hồi nhỏ, mình có một suy nghĩ là cuộc sống đơn giản lắm. Cứ sáng dậy ôm eo ông ngồi trên xe máy đi ăn phở, đến nhà trẻ, chơi với một lũ trẻ con lòng thòng mũi dãi và áo quần thì bê bết bùn đất. Chiều mẹ đón về thì lại về nhà ăn cơm, xem hoạt hình hoặc vẽ vời gì đó. Tối không quên hôn bố mẹ trước khi đi ngủ.

Bước chân vào tiểu học, rồi 12 năm làm học sinh trôi qua, mình vẫn suy nghĩ theo cách ấy. Cuộc sống có thay đổi, có mâu thuẫn, hợp rồi tan. Mình trưởng thành hơn, nhưng vẫn không thoát khỏi cách nghĩ từ hồi mẫu giáo. Cuộc sống lúc đó còn đơn giản quá. Lúc ấy vẫn còn nghĩ rằng cái gì mình muốn thì chỉ cần cố gắng là sẽ làm được, dù khó đến đâu chăng nữa.

Đặt chân sang nước Mỹ. Bắt đầu cảnh sáng tự đặt đồng hồ dậy đi học. Học hết 2, 3 lớp thì vội vàng đến nhà ăn trưa cho kịp bữa rồi laị tất tả đến thư viện ngồi. Bắt đầu phải lo nghĩ nhiều hơn: ngày mai cần chi tiêu những gì, mua cái này tốt hay cái kia rẻ, rồi những thứ cần làm cho bài thuyết trình ngày mai. Nhưng to hơn là những suy nghĩ về tương lai: sau này mình sẽ làm gì, học ngành này thì có dễ kiếm việc làm không, việc làm có ổn định, lương có cao,etc. Lúc nào trên vai cũng có một gánh nặng: mình phải học, phải trở thành người xứng đáng với những đồng tiền mồ hôi nước mắt bố mẹ kiếm ra. Cứ thế cái suy nghĩ ấy cứ bất chợt len lỏi vào óc...

Lắm lúc gọi điện thoại về nhà chỉ vì muốn nghe giọng mẹ, rồi cứ thế cầm ống nghe mà đứng mãi. Nhiều lúc đầu óc muốn nổ tung vì học hành và suy nghĩ. Có những lúc ngồi giữa một đám người mà như ngồi một mình vì đơn giản là có một ngăn cách quá lớn giữa mình và chúng nó. Có những lúc chỉ muốn về Việt Nam. Có những lúc...

Nhưng rồi mình lại nghĩ: nếu bây giờ mình yếu đuối, nếu bây giờ mình không đứng vững để vạch định kế hoạc cho tương lai, thì mai kia ra đời, sóng to gió lớn sẽ nhấn mình chìm nghỉm giữa xã hội. Mẹ nuôi mình bảo ngày hôm nay là một cơ hội để sống tốt hơn ngày hôm qua. Vậy thì hãy cứ sống tốt với những gì mình đang có đã. Hãy cứ học để được điểm cao. Hãy cứ mỗi ngày nghĩ về tương lai một chút, chỉ một chút thôi. Ngồi nghĩ một tí xem mình nên kiếm việc gì làm mùa hè này để đẹp resume, nghĩ đến những thứ mình có thể làm để làm bỏ bớt suy tư trong óc như community service hay activities trong trường. Cứ thế từng chút từng chút một, mình sẽ định hình trong đầu mình là ai và mình làm được những gì. Có thể chỉ là nhỏ thôi, nhưng nó sẽ là viên gạch để xây nên một ngôi nhà lớn.

Chiều hôm nay khi đi học tie-dye t-shirts để chuẩn bị cho event trong trường, mình nhận ra còn quá nhiều điều mình chưa biết và phải học. Mục tiêu trước mắt của mình là sống sao cho không phí hoài 4 năm ở Mỹ. Còn sau đó, mình cũng chưa biết nữa. Tương lai như nhìn từ một cái ống nhòm ngược, hình ảnh cứ nhỏ xíu ở tít ngoài xa kia. Nhưng mình biết, nếu mình tiếp tục bước, cái tương lai đó sẽ đến gần hơn. Có một chút sợ, một chút lưỡng lự phân vân. Nhưng nếu không bước thì mình cũng sẽ chẳng bao giờ biết cái gì sẽ đợi mình phía trước.

Thế nên là, các bạn, cứ bước đi nhé. Đời là một trò xếp hình. Mọi mảnh ghép rồi sẽ tìm được chỗ của nó."

honganhftu
16-05-2010, 06:54 AM
Mình xin trích lại note của một em under 92, vừa học xong năm 1 với tinh thần positive hơn, kéo về gần với topic của bạn Minh nhé. Em này được chị Linh Penn khen là có American accent rất hay.
"Nhưng rồi mình lại nghĩ: nếu bây giờ mình yếu đuối, nếu bây giờ mình không đứng vững để vạch định kế hoạc cho tương lai, thì mai kia ra đời, sóng to gió lớn sẽ nhấn mình chìm nghỉm giữa xã hội. Mẹ nuôi mình bảo ngày hôm nay là một cơ hội để sống tốt hơn ngày hôm qua. Vậy thì hãy cứ sống tốt với những gì mình đang có đã. Hãy cứ học để được điểm cao. Hãy cứ mỗi ngày nghĩ về tương lai một chút, chỉ một chút thôi. Ngồi nghĩ một tí xem mình nên kiếm việc gì làm mùa hè này để đẹp resume, nghĩ đến những thứ mình có thể làm để làm bỏ bớt suy tư trong óc như community service hay activities trong trường. Cứ thế từng chút từng chút một, mình sẽ định hình trong đầu mình là ai và mình làm được những gì. Có thể chỉ là nhỏ thôi, nhưng nó sẽ là viên gạch để xây nên một ngôi nhà lớn.

Chiều hôm nay khi đi học tie-dye t-shirts để chuẩn bị cho event trong trường, mình nhận ra còn quá nhiều điều mình chưa biết và phải học. Mục tiêu trước mắt của mình là sống sao cho không phí hoài 4 năm ở Mỹ. Còn sau đó, mình cũng chưa biết nữa. Tương lai như nhìn từ một cái ống nhòm ngược, hình ảnh cứ nhỏ xíu ở tít ngoài xa kia. Nhưng mình biết, nếu mình tiếp tục bước, cái tương lai đó sẽ đến gần hơn. Có một chút sợ, một chút lưỡng lự phân vân. Nhưng nếu không bước thì mình cũng sẽ chẳng bao giờ biết cái gì sẽ đợi mình phía trước.

Thế nên là, các bạn, cứ bước đi nhé. Đời là một trò xếp hình. Mọi mảnh ghép rồi sẽ tìm được chỗ của nó."

Em 92 này viết hay thế, sinh năm 92 mà suy nghĩ mature quá, lại còn có vẻ bản lĩnh nữa >:D<

Thanks Linh for posting this!

nvha
16-05-2010, 02:33 PM
Mình xin trích lại note của một em under 92, vừa học xong năm 1 với tinh thần positive hơn, kéo về gần với topic của bạn Minh nhé. Em này được chị Linh Penn khen là có American accent rất hay.
"Hồi nhỏ, mình có một suy nghĩ là cuộc sống đơn giản lắm. Cứ sáng dậy ôm eo ông ngồi trên xe máy đi ăn phở, đến nhà trẻ, chơi với một lũ trẻ con lòng thòng mũi dãi và áo quần thì bê bết bùn đất. Chiều mẹ đón về thì lại về nhà ăn cơm, xem hoạt hình hoặc vẽ vời gì đó. Tối không quên hôn bố mẹ trước khi đi ngủ.

Bước chân vào tiểu học, rồi 12 năm làm học sinh trôi qua, mình vẫn suy nghĩ theo cách ấy. Cuộc sống có thay đổi, có mâu thuẫn, hợp rồi tan. Mình trưởng thành hơn, nhưng vẫn không thoát khỏi cách nghĩ từ hồi mẫu giáo. Cuộc sống lúc đó còn đơn giản quá. Lúc ấy vẫn còn nghĩ rằng cái gì mình muốn thì chỉ cần cố gắng là sẽ làm được, dù khó đến đâu chăng nữa.

Đặt chân sang nước Mỹ. Bắt đầu cảnh sáng tự đặt đồng hồ dậy đi học. Học hết 2, 3 lớp thì vội vàng đến nhà ăn trưa cho kịp bữa rồi laị tất tả đến thư viện ngồi. Bắt đầu phải lo nghĩ nhiều hơn: ngày mai cần chi tiêu những gì, mua cái này tốt hay cái kia rẻ, rồi những thứ cần làm cho bài thuyết trình ngày mai. Nhưng to hơn là những suy nghĩ về tương lai: sau này mình sẽ làm gì, học ngành này thì có dễ kiếm việc làm không, việc làm có ổn định, lương có cao,etc. Lúc nào trên vai cũng có một gánh nặng: mình phải học, phải trở thành người xứng đáng với những đồng tiền mồ hôi nước mắt bố mẹ kiếm ra. Cứ thế cái suy nghĩ ấy cứ bất chợt len lỏi vào óc...

Lắm lúc gọi điện thoại về nhà chỉ vì muốn nghe giọng mẹ, rồi cứ thế cầm ống nghe mà đứng mãi. Nhiều lúc đầu óc muốn nổ tung vì học hành và suy nghĩ. Có những lúc ngồi giữa một đám người mà như ngồi một mình vì đơn giản là có một ngăn cách quá lớn giữa mình và chúng nó. Có những lúc chỉ muốn về Việt Nam. Có những lúc...

Nhưng rồi mình lại nghĩ: nếu bây giờ mình yếu đuối, nếu bây giờ mình không đứng vững để vạch định kế hoạc cho tương lai, thì mai kia ra đời, sóng to gió lớn sẽ nhấn mình chìm nghỉm giữa xã hội. Mẹ nuôi mình bảo ngày hôm nay là một cơ hội để sống tốt hơn ngày hôm qua. Vậy thì hãy cứ sống tốt với những gì mình đang có đã. Hãy cứ học để được điểm cao. Hãy cứ mỗi ngày nghĩ về tương lai một chút, chỉ một chút thôi. Ngồi nghĩ một tí xem mình nên kiếm việc gì làm mùa hè này để đẹp resume, nghĩ đến những thứ mình có thể làm để làm bỏ bớt suy tư trong óc như community service hay activities trong trường. Cứ thế từng chút từng chút một, mình sẽ định hình trong đầu mình là ai và mình làm được những gì. Có thể chỉ là nhỏ thôi, nhưng nó sẽ là viên gạch để xây nên một ngôi nhà lớn.

Chiều hôm nay khi đi học tie-dye t-shirts để chuẩn bị cho event trong trường, mình nhận ra còn quá nhiều điều mình chưa biết và phải học. Mục tiêu trước mắt của mình là sống sao cho không phí hoài 4 năm ở Mỹ. Còn sau đó, mình cũng chưa biết nữa. Tương lai như nhìn từ một cái ống nhòm ngược, hình ảnh cứ nhỏ xíu ở tít ngoài xa kia. Nhưng mình biết, nếu mình tiếp tục bước, cái tương lai đó sẽ đến gần hơn. Có một chút sợ, một chút lưỡng lự phân vân. Nhưng nếu không bước thì mình cũng sẽ chẳng bao giờ biết cái gì sẽ đợi mình phía trước.

Thế nên là, các bạn, cứ bước đi nhé. Đời là một trò xếp hình. Mọi mảnh ghép rồi sẽ tìm được chỗ của nó."

Tôi cũng có suy nghĩ là cô bé tuổi Nhâm Thân này suy nghĩ và trăn trở già dặn quá. Các bạn trẻ bằng tuổi cô bé này mà tôi biết vẫn còn đang học lớp 11 nội trú ở Mỹ mà cô bé này đã xong năm thứ nhất rồi

bienhalinh
16-05-2010, 04:54 PM
Anh ơi. Đây là con trai anh ạ. Em này học sớm 1 năm, không những năng nổ hoạt động mà còn rất đảm đang nha. Cây nội trợ chính ở nhà, chuyên đi chợ, nấu cơm đó ạ.

newhaven07
18-05-2010, 12:42 AM
1. Debate về cảm giác làm ở Mỹ "mình không là cái gì": cái này thì lập trường của mình rõ ràng là làm ở Mỹ cho dù ở vị trí nào thì vẫn là một mắt xích quan trọng của hệ thống và mình vẫn đóng góp những giá trị nhất định cho team. Mình nên hiểu được value của mình để cảm thấy hạnh phúc trong công việc.


Cái này Lê nói đúng. Thành thật nhận lỗi và sửa chữa ngay :-)