View Full Version : Truyện Ngắn Du Học
ptbax
17-05-2010, 03:43 PM
Chapter 1: No Class Today
Thứ mình ghét nhất trên đời là writing. Ông thầy dạy writting của mình là Hickey. Hickey tuy gần 60 tuổi mà trông vẫn trẻ trung phong độ lắm. Suốt buổi học, Hickey cứ tung tăng giảng dạy, minh họa hình ảnh bằng đủ kiểu tư thế của chính mình. Cuối tuần, thú vui của ổng là xách vợt đi đánh tennis, nghe đâu đã đạt giải nghiệp dư gì ấy.Hôm nay, đến lớp, không thấy ông thầy nhí nhô như trẻ con đâu cả, và bọn classmate lũ lượt xách cặp ra về. Có 1 tờ thông báo dán trên bảng: "Hickey chết vì bệnh tim vào cuối tuần trước..."
Trước khi ra khỏi cửa, tự nhiên nghe 1 thằng Mỹ trắng hét lên :"Yahooooo!!! No class today !!!". Nó giơ nắm đấm phải lên cao, vẩy vẩy xung quanh, mặt mày hớn hở ...
ptbax
17-05-2010, 03:53 PM
Chapter 2: Homeless
Trường tớ học phải đi qua một cái park nho nhỏ đầy những người homeless. Tội nhất là những hôm trời lạnh, họ nằm co ro trong đống chăn, bẩn thiủ và nhem nhuôc y như ở Việt Nam vậy.Tớ nhớ có lần tớ gặp một ông già homeless có một con chó nhỏ xinh cực kỳ, tớ chạy ra vuốt nó và hỏi ổng con chó tên gì, ông ý nỏi nó tên Heaven. Bạn tớ thì bảo ông ý ăn cắp con chó đấy ở đâu, chứ ông ý không có tiền mua nó đâu. Hai hôm sau tớ không thấy con cún đâu cả, hỏi ông ý thì ông trả lời rằng cảnh sát đã bắt con cún đi rồi, vì người ta sợ con cún ở cùng ông sẽ chết cóng mất. Thế đấy, cảnh sát sợ con cún chết cóng để ông lại một mình ...
(from AnnieLinh)
ptbax
20-05-2010, 11:11 AM
Chapter 3: Chiếc Hộp Đựng Xu
Trước khi qua Mỹ, không nhớ là ba hay là má nói là dù có học bổng, nhưng mà vẫn phải gửi tiền sinh hoạt phí qua. Vậy là mình tự suy diễn ra là mình là gánh nặng của gia đình. Lúc đó thoáng buồn, im lặng chẳng nói gì. Khi qua Mỹ cầm đủ tiền sống cho vài tháng, 1 tháng sau là đi làm liền, tự nhủ là sau này dù chết cũng không bao giờ xin tiền người khác nữa.
Công việc đầu tiên là làm bồi bàn ở quán Hương Bình ở trên đường Jackson, Chinatown, một trong những quán ăn Việt nổi tiếng ở Seattle. Bà chủ tên là Liên, già rồi nhưng mà vẫn còn "đỏm" lắm. Đánh phấn dày như bột mì, môi thì đánh son đỏ chót (mỗi lần rửa cái ly bả uống, cọ mãi mới ra hết son.) Lúc ấy bỗng dưng có lời đồn thổi bả đang hồi xuân, và thèm "giai." Nhìn quanh quán, thì chợt nhận ra bồi bàn toàn là thanh niên 20-25 tuổi, tươi trẻ sung sức. Bả hay tự xưng mình là "má Liên", và gọi người khác là "con". Lúc đó tự nhiên có cảm giác má Liên là Tú Bà, còn mình là trai lầu xanh :)) Cũng may là mình không làm ở đó đủ lâu để xác nhận tin đồn là thiệt hay không. Làm được mấy ngày thì bị chuyển sang làm ở Phở Cycle 2. Nguyên nhân là vì bị má Liên ghét (có 1 anh bạn trong quán kể lại.) Ngày đầu tiên tới làm việc, "má" bảo con có đói thì ăn đi. Để chắc ăn, mình hỏi anh đồng nghiệp ở đó có được ăn không, ảnh bảo ok. Thế là hồn nhiên gọi một tô bún riêu ra ăn trước mặt má. Má ghét. Ăn thì ăn được, nhưng chỉ được ăn sau khi làm việc, chứ không được ăn trước. Vậy đó, lần đầu tiên bị đuổi việc vì quá khờ khạo, lần đầu tiên biết cuộc đời phức tạp thế nào…
Quán Cycle 2 nằm trên đường Broadway. Chủ tiệm là con gái của má Liên. Ở Seattle, có quán Cycle 1, Cycle 2, Cycle 3. Thấy lĩnh vực Food Service kiếm nhiều tiền, tự nhiên mình cũng có ước mơ mở nhà hàng để làm giàu :D Schedule đi làm là từ 10h sáng đến 3h chiều. Mình có nhiệm vụ lau nhà, và vệ sinh WC từ 10 đến 10h30. Lúc lau nhà, thì thấy ở dưới gầm bàn hay có những đồng xu rơi vãi. Những đồng xu ấy có giá trị quá nhỏ nên khách thường không thấy cần thiết để lượm lên. Cuối buổi lau nhà thường lượm được vài xu. Mình đem bỏ vào thùng đựng tiền tip, thì chị manager bảo là không cần tiền lẻ, thế là về đem cất ở nhà.
Xu 1 cent được gọi penny, xu 5 cents được gọi là nickel, xu 10 cents được gọi là dime, xu 25 cents thì gọi là quarter, cũng có xu 50 cents và 1$, nhưng mà hiếm. Thường thì người ta chỉ nhặt quarter thôi, chứ dime, nickel, và penny thì người ta không thèm để tâm. Ngày qua ngày, mình cứ tích cóp càng nhiều xu. Đến một hôm nhìn đống xu đã khá đầy đặn, mình lên trường làm một cái hộp màu trắng để đựng. Mình chợt nghĩ là mình có thể làm giàu từ đây, chỉ cần làm việc chăm chỉ, và sống thật tiết kiệm. Mình đã đọc ở đâu đó có một tỷ phú làm giàu từ một đồng xu lẻ đấy sao. Từ đó, cảm thấy yêu đời, sáng nào cũng hăng hái lau nhà, lượm xu. Lượm xu, rửa cho thật kỹ, lau khô, đánh bóng một tí, rồi bỏ vào hộp. Đi làm cũng khá mệt, hay bị chị manager la, bọn làm cùng thì hay đùn đẩy công việc, bà bếp thì hay xách mé. Thực ra thì giờ đi làm trùng với giờ đi học của 2 lớp. Mình viết thư xin lỗi cô giáo, rồi bỏ học luôn, chỉ học một lớp buổi tối. Ba má biết được cố gắng liên lạc. Mình invisible yahoo (cho mãi đến tận bây giờ), pm thì không reply, gọi điện thì không nghe máy, cuối cùng tuyên bố: "Con lớn rồi, con tự quyết định được" và từ chối mọi sự ủng hộ tài chính từ Việt Nam.
Lương ở Cycle là 7.5$ một giờ, 1 tháng kiếm được 750$. Tiền tip thì bị chủ lấy hết, có người khách thương tình hay dúi vào tay mình vài $, nhưng mà mình cũng đưa lại cho chủ. Tiền thuê nhà khoảng 150$, tiền xe bus khoảng 30$. Một tháng để dành được khoảng 550$ gì đó. Khi ấy đặt ra mục tiêu là mua xe, nên quyết định không ăn tối đễ đỡ tốn tiền. Hàng ngày chỉ ăn ké trên quán mà thôi. Từ 3h chiều đến khuya, không ăn gì hết trơn. Nhiều lúc đói quá, chẳng thể nào tập trung mà học bài được, đành đi ngủ. Mà đi ngủ cũng không được, xót hết ruột, bụng kêu cồn cào, phải lấy dây nịt, thắt chặt bụng lại mới ngủ được. Tối nào cũng nhìn hộp xu để bên trái cái gối, vốc đống xu kêu xào xạt rồi mới yên tâm nhắm mắt.
Thời gian đầu ở Mỹ là một khoảng thời gian địa ngục. Vì ngôi nhà đang thuê trống trơn, không có bàn ghế, không có giường hay nệm, mình thì thà chết không chịu sắm sửa. Cộng thêm làm việc nặng nữa, nên bị đau lưng kinh khủng. Mình đem qua chỉ có mỗi cái chăn, lúc ngủ cuốn quanh người như con tằm, rồi nằm lăn ra sàn nhà. Mà lại ngủ dưới tầng hầm lạnh lẽo, Seattle thì mưa suốt năm, hơi đất mỗi tối cứ xộc lên, thế là lưng bị nhiễm hàn. Ngày nào cũng bị cơn đau lưng hành hạ, buốt hết cả cột sống, giữa đêm hay bừng tỉnh giấc, đau quá nên không thể chợp mắt lại được. Sáng dậy, hay khạc ra máu, nghĩ là cuộc đời sắp kết thúc rồi. Những lúc tuyệt vọng nhất, mình nhìn cái hộp đựng xu, nằm mơ màng về một tương lai tươi đẹp thật là xa vời. Mình mơ sẽ được ăn no và ngủ trên một cái nệm thật mềm. Mình ráng tự động viên tất cả chỉ là một cơn ác mộng, sáng mai tỉnh giấc thì mọi việc sẽ khác. Mình có một người dì, tên là Ca, sống ở Lynnwood. Dì Ca thấy mình khổ quá, thương tình, có mua 1 cái đèn học và 1 cái nệm ở Walmart giá $200 cho mình. Mình chỉ lấy cái đèn, nhưng từ chối lấy cái nệm vì nhiều tiền quá. Dì Ca đành cho cái chăn cũ để mình lót dưới sàn…
Nhiều năm trôi qua, thói quen lượm xu cũng không còn nữa. Những kí ức về một thời gian khó dường như đã ngủ yên. Mình cũng chưa bao giờ dùng 1 xu nào trong cái hộp cả. Đơn giản là giá trị của mấy đồng xu quá nhỏ, và người ta hay dùng thẻ để giao dịch. Cái hộp đựng xu vẫn nằm lặng lẽ ở một góc trong căn phòng. Vài lần chuyển nhà, định vứt đi, vì nó không có giá trị và vướng quá, nhưng rồi không nỡ. Bỗng dưng, hôm nay rãnh rỗi ngồi đếm xu: có 142 đồng pennies, 38 đồng nickels, và 48 đồng dimes, tổng cộng là 8 đô la 12 cents. Vậy là tự cười thầm trong bụng :) cho dù mình có lượm xu đến cuối đời cũng không thể nào mua nỗi cái bánh xe. Hộp xu đó vứt đi cũng không ai thèm lượm. Nhưng nó lại chứa đầy biết bao niềm hi vọng và ước mơ của một thưở nào.
bellevie
20-05-2010, 03:23 PM
Sorry mọi người câu hỏi này lạc đề chút nhưng chẳng phải là sinh viên không được phép đi làm à?
ptbax
20-05-2010, 03:34 PM
Sinh viên quốc tế được phép làm trong trường, hoặc làm internship. Nhưng cơ hội rất ít, do vậy sinh viên Việt Nam thường hay làm "undertable" cho nhà hàng Việt Nam. Ở đó, sinh viên thường bị trả dưới lương cơ bản, bị chủ lấy hết tip, và không được take break đúng như qui định.
keongot202
20-05-2010, 11:24 PM
Đọc 2 bài đầu thấy vui nhộn => suy ra chủ topic hồn nhiên vui vẻ lắm
Ai dè đọc bài 3 thì thấy ngưỡng mộ chủ topic quá:)>-
newhaven07
20-05-2010, 11:31 PM
Chị không hiểu em Bách lắm là sao em lại găng với ba mẹ em đến vậy? Chuyện ba mẹ nói là phải gửi tiền sinh họat sang không có nghĩa nói em là đồ ăn bám/ gánh nặng. Chuyện con cái cần sự giúp đỡ về mặt tài chính từ gia đình là chuyện cũng bình thường nếu gia đình đó có khả năng. Chuyện em từ chối không nói chuyện với gia đình sorry theo chị thấy là không đúng lắm.
Còn về việc làm, không nên làm những việc tay chân cho các restaurants Việt Nam vì nhiều nguyên nhân như em đã nói cho dù chị hiểu là undertable vì không có giấy phép đi làm. Nếu làm catering thì nên tìm làm catering trong trường, chị biết các bạn chị làm catering, họ cũng làm rất cực nhưng ít ra lương cũng được khoảng $15-18/ giờ.
dznguyen
21-05-2010, 12:18 AM
Không rõ đây có phải là những câu chuyện thật của bạn Bách, vì mình cũng đọc được một bài giống như vậy ở một diễn đàn (http://ttvnol.com/forum/United_States/234552/trang-30.ttvn) khác. Nếu đây là chuyện bạn sưu tầm thì bạn nên để lại nguồn, còn nếu đúng là chuyện của bạn thì cho mình xin lỗi vì đã không tìm hiểu kĩ.
phuocddat
21-05-2010, 12:35 AM
Không rõ đây có phải là những câu chuyện thật của bạn Bách, vì mình cũng đọc được một bài giống như vậy ở một diễn đàn (http://ttvnol.com/forum/United_States/234552/trang-30.ttvn) khác. Nếu đây là chuyện bạn sưu tầm thì bạn nên để lại nguồn, còn nếu đúng là chuyện của bạn thân bạn thì cho mình xin lỗi vì đã không tìm hiểu kĩ.
Cùng người đấy bác :) ptbax và X_3winofall là một người đó :)
darren1010
21-05-2010, 01:16 AM
Hi, Khoa đề nghị là để bạn Bách kể tiếp đi. It's a story chứ không phải là a discussion, và bạn Bách cũng đã để trong Gossip rồi.
I personally enjoy reading it a lot.
newhaven07
21-05-2010, 05:19 AM
Ngoài những câu hỏi trên đây, mình cũng không hiểu tại sao bạn Bách đi làm trong tiệm ăn 1 thời gian lại quyết định bỏ 2 môn học ban ngày để chỉ học 1 một buổi tối?
Mình không có ý mitigate những khổ cực bạn đã trải qua. Chắc chắn bạn đã học được rất nhiều thứ để có được hôm nay. Nhưng giận Ba Mẹ chỉ vì một lời nói, tự động ngắt liên lạc với Ba Mẹ dù cho mọi người trong gia đình cố gắng liên lạc và từ chối sự giúp đỡ tài chính của gia đình và đi theo con đường dài theo mình không phải là một cách làm tối ưu.
Có thể có những điều khác mà em Bách không kể ra hết hoặc mình không hiểu hết, vì vậy cũng đừng vì post này mà không viết tiếp.
newhaven07
21-05-2010, 06:39 AM
Chapter 2: Homeless
Trường tớ học phải đi qua một cái park nho nhỏ đầy những người homeless. Tội nhất là những hôm trời lạnh, họ nằm co ro trong đống chăn, bẩn thiủ và nhem nhuôc y như ở Việt Nam vậy.Tớ nhớ có lần tớ gặp một ông già homeless có một con chó nhỏ xinh cực kỳ, tớ chạy ra vuốt nó và hỏi ổng con chó tên gì, ông ý nỏi nó tên Heaven. Bạn tớ thì bảo ông ý ăn cắp con chó đấy ở đâu, chứ ông ý không có tiền mua nó đâu. Hai hôm sau tớ không thấy con cún đâu cả, hỏi ông ý thì ông trả lời rằng cảnh sát đã bắt con cún đi rồi, vì người ta sợ con cún ở cùng ông sẽ chết cóng mất. Thế đấy, cảnh sát sợ con cún chết cóng để ông lại một mình ...
Sorry em Bách nha, đọc truyện này chị lại nghĩ không biết ông già đó dựng chuyện lên để làm gì? Chị cũng tham gia đi volunteer vào chuyện đi khuyên mấy người homeless đó vào shelter mùa đông. Rất nhiều người trong số họ nghiện rượu, nói năng linh tinh nhảm nhí, và khuyên họ cũng giống như bắt cóc bỏ dĩa, vài bữa lại lang thang linh tinh ở ngoài đường.
Còn cún ư? Sorry cảnh sát không làm chuyện bắt cún. Nếu con cún đó chạy lông nhông thì có khả năng là đã bị bắt, cho vào mấy khu con vật bị abandoned, và vài hôm sau thì vào lò slaughter rồi.
Mình hơi confused tí, sinh viên quốc tế luôn phải học đủ chứng chỉ, nếu mà chỉ học có 1 lớp thì làm sao mà đủ chứng chỉ tối thiểu đây?
Ngoài ra bản thân mọi người cũng biết đi làm thêm bên ngoài là vi phạm pháp luật nên dễ bị bắt chẹt. Nhưng bản thân bạn đi làm cũng trốn thuế đấy thôi. Cái này là do đôi bên cùng biết cả.
Mình thì trân trọng những nỗ lực và cố gắng của các bạn để thành công. Nhưng quả tình mình cũng chia sẻ phần nào quan điểm của chị Hồng: có nhiều đường để tới thành công, và không phải lúc nào chọn con đường gian truân nhất, khổ cực nhất cũng là cách khôn ngoan hay hợp lý. Cũng như để thành công thì sẽ có thất bại, nhưng không có nghĩa chọn cho mình con đường thất bại ngay từ đầu.
TuongNM
21-05-2010, 09:42 AM
Các chị mang cái view của người 30 tuổi cộng phân tích cost and benefit của MBA để analyze chuyện kể lại của tuổi trẻ. :D. No offense. Chuyện gossip mà.
Câu hỏi: sao hồi đấy mày làm thế?
Câu trả lời :khi ta 20... ;)
bellevie
21-05-2010, 10:09 AM
Các chị mang cái view của người 30 tuổi cộng phân tích cost and benefit của MBA để analyze chuyện kể lại của tuổi trẻ. :D. No offense. Chuyện gossip mà.
Câu hỏi: sao hồi đấy mày làm thế?
Câu trả lời :khi ta 20... ;)
Cực kỳ thích câu này của Tường. =D>
Các chị mang cái view của người 30 tuổi cộng phân tích cost and benefit của MBA để analyze chuyện kể lại của tuổi trẻ. :D. No offense. Chuyện gossip mà.
Câu hỏi: sao hồi đấy mày làm thế?
Câu trả lời :khi ta 20... ;)
Kể ra thì cũng đúng, nhưng rút ra được cái gì thì cũng hay hay.
honganhftu
21-05-2010, 09:49 PM
Bạn này viết hay thế, đọc na ná giọng văn Nguyễn Ngọc Tư :)
Mình chỉ có opinion là bạn ơi, sao bạn cực vậy, tiết kiệm gì thì tiết kiệm chứ lại để "lưng nhiễm hàn" với "sáng khạc ra máu" thì không nên... It is not worth the trade off.
Em cũng thấy ý kiến của chị Phương Anh và chị Hồng rất helpful cho những bạn đi sau, bởi vì chuyện rất hay (tác giả có tài), nhưng nếu các bạn đi sau lại...copy y nguyên cách làm này thì cũng thương... Nên là các chị có ý tốt mà, em thấy đâu có sao.
AnnieLinh
22-05-2010, 02:54 AM
Em không ném đá anh Bách đâu. Nhưng truyện trên kia không phải anh Bách viết, vì có một hay hai truyện là chính em viết trên ttvnonline trong box Mỹ cách đây mấy năm. :P Hồi đó vẫn còn hồn nhiên ghê gớm.
AnnieLinh
22-05-2010, 03:06 AM
Các chị mang cái view của người 30 tuổi cộng phân tích cost and benefit của MBA để analyze chuyện kể lại của tuổi trẻ. :D. No offense. Chuyện gossip mà.
Câu hỏi: sao hồi đấy mày làm thế?
Câu trả lời :khi ta 20... ;)
Em đồng ý với anh Tường, mấy truyện này là do các bạn undergrad mới qua viết lại, em viết truyện này lúc mới qua có mấy tháng và mới bước qua tuổi 19 thôi :D Em còn lâu mới tới 30 mà đọc lại chính mình thấy ngô nghê, ngốc nghếch ghê.
Nói chúng là cảm ơn anh Bách đem mấy bài ngày xưa kể lại, tự dưng đọc lại thấy bồi hồi nhớ box Mỹ ghê. Hồi mới qua, buồn và nhớ nhà, lại chẳng có bạn bè gì nên em toàn chạy qua chơi với các anh chị bên đấy.
AnnieLinh
22-05-2010, 03:10 AM
Nếu làm catering thì nên tìm làm catering trong trường, chị biết các bạn chị làm catering, họ cũng làm rất cực nhưng ít ra lương cũng được khoảng $15-18/ giờ.
Bạn chị Hồng cater cho president may ra mới được lương như vậy :D Làm trong trường thì việc gì họ cũng trả minimum wage thôi chị Hồng ơi.
Ơ thế trong 3 bài kia không phải là của bạn Bách hết à?
Thế thì bạn Bách nên chú thích chứ nhỉ? Lấy chuyện người khác đưa lên thì phải chú thích, cái đấy là quy tắc rồi.
AnnieLinh
22-05-2010, 03:29 AM
Mình thì trân trọng những nỗ lực và cố gắng của các bạn để thành công. Nhưng quả tình mình cũng chia sẻ phần nào quan điểm của chị Hồng: có nhiều đường để tới thành công, và không phải lúc nào chọn con đường gian truân nhất, khổ cực nhất cũng là cách khôn ngoan hay hợp lý. Cũng như để thành công thì sẽ có thất bại, nhưng không có nghĩa chọn cho mình con đường thất bại ngay từ đầu.
Em không hiểu ý chị PA là gì? Tại sao chị lại coi người trong truyện thất bại? Và em khẳng định với chị HA là nó worth trade off. Em còn nhớ trong box Mỹ còn những chuyện buồn hơn như có bạn lên than thở là làm cho nhà hàng, để đỡ tốn tiền mua thức ăn nên ăn đồ leftover của nhà hàng, ai dè chủ hàng keo kiệt tới mức cấm nhân viên không được ăn đồ leftover bắt phải đổ đi vì sợ nhân viên bớt thức ăn của khách, hoặc dọn đồ khi khách chưa ăn xong. Thế là lại phải tốn tiền mua thức ăn.
Tất cả những bạn này đều thành đạt được những thành công nhất định trên đất Mỹ rồi. Có nhiều chị em thắc mắc là sao không lấy tiền ba mẹ mà xài, vẫn biết là một vài ngàn đô không là gì cả. Ba em cho credit card limit tới $10k mà vẫn không chịu xài một phần vì bướng bỉnh, một phần vì đi làm rồi mới thấy thương ba mẹ hơn và hơn hết là khi mình đạt được những achievement dù nhỏ nhất thôi cũng là động lực để đạt những achivement lớn hơn. Các bác cũng phải consider là các em freshmen mới qua và ngay cả sv Mỹ cũng vậy, chỉ xin được việc làm chân tay phổ thông thôi. Không có chuyện lò tò mới sang mà các bác cho ngồi rung đùi trong office đâu.
Em không hiểu ý chị PA là gì? Tại sao chị lại coi người trong truyện thất bại? Và em khẳng định với chị HA là nó worth trade off. Em còn nhớ trong box Mỹ còn những chuyện buồn hơn như có bạn lên than thở là làm cho nhà hàng, để đỡ tốn tiền mua thức ăn nên ăn đồ leftover của nhà hàng, ai dè chủ hàng keo kiệt tới mức cấm nhân viên không được ăn đồ leftover bắt phải đổ đi vì sợ nhân viên bớt thức ăn của khách, hoặc dọn đồ khi khách chưa ăn xong. Thế là lại phải tốn tiền mua thức ăn.
Tất cả những bạn này đều thành đạt được những thành công nhất định trên đất Mỹ rồi. Có nhiều chị em thắc mắc là sao không lấy tiền ba mẹ mà xài, vẫn biết là một vài ngàn đô không là gì cả. Ba em cho credit card limit tới $10k mà vẫn không chịu xài một phần vì bướng bỉnh, một phần vì đi làm rồi mới thấy thương ba mẹ hơn và hơn hết là khi mình đạt được những achievement dù nhỏ nhất thôi cũng là động lực để đạt những achivement lớn hơn. Các bác cũng phải consider là các em freshmen mới qua và ngay cả sv Mỹ cũng vậy, chỉ xin được việc làm chân tay phổ thông thôi. Không có chuyện lò tò mới sang mà các bác cho ngồi rung đùi trong office đâu.
Em Linh hiểu nhầm ý chị rồi, ý chị là để đi đến 1 cái đích cuối cùng thì không có nghĩa là nhất định phải đi qua những đoạn khổ cực hay thất bại. Chị lấy đó là so sánh là ví dụ như người ta hay bảo có thất bại mới thành công thì không có nghĩa cứ xông vào thất bại rồi thì thành công sẽ đến. Cũng như để học hành thành tài, hay nên người, hay biết trân trọng những giá trị lao động thì cũng không nhất thiết phải hành xác mình thì mới có. Chứ chị không nói người trong bài là thất bại.
Nói thế này, tiền của bố mẹ ai cũng quý, không phải người tiêu tiền bố mẹ là vì họ coi nhẹ điều đấy hay vì họ không chịu làm việc. Nó là bài toán của việc bỏ nguồn lực và tiền bạc vào chỗ nào là tốt nhất thôi. Ví dụ như người trong bài, ăn uống khổ sở, để cho sức khỏe của mình bị ảnh hưởng, việc học của mình cũng bị ảnh hưởng. Trong khi đó có những bạn trên này vay tiền suốt những năm đi học (1 số tiền lớn) để có thời gian và công sức để tập trung vào học. Cái này là do mỗi người tự quyết định thôi. Chị cũng không nói cách nào thì tốt hơn với mỗi cá nhân, nhưng quả thật khi đã để nó ảnh hưởng đến sức khỏe của mình (về lâu dài em sẽ thấy tác hại của nó) cũng như việc học ảnh hưởng thì cá nhân chị cho rằng việc đó nên được suy xét chứ không nhất nhất là phải khổ cực thế thì mới thành công.
Mỗi người chọn 1 cách đi. Chị thì thấy không nhất thiết phải hành hạ mình quá vì cái sự ảnh hưởng của nó có thể sẽ tệ hơn rất nhiều. Chưa kể nếu bị phát hiện, nếu drop lớp không đủ sẽ dẫn đến việc mình violate luật của Mỹ. Các bạn có thể cho mình là giáo điều với tuổi trẻ, nhưng nói chung đừng nên tự đưa mình vào rắc rối khi có thể có những cách giải quyết khác.
Còn việc nhà hàng không cho nhân viên ăn đồ left over đôi khi cũng không đơn giản là chuyện họ ky kiệt đâu. Nếu bị nhân viên kiện, hay vì ăn đồ left over mà nhân viên có bị làm sao thì nhà hàng cũng ... mệt đấy.
Tuổi trẻ đúng là tuổi để trải nghiệm. Không có nghĩa là trải nghiệm nào cũng nên. Qua rồi thì nhìn lại cho vui, chẳng có lý do gì để hối hận. Chỉ có như em HA có nói, có những trải nghiệm ta có thể học được mà không nhất thiết phải copy y nguyên hay phải trả giá.
newhaven07
22-05-2010, 05:13 AM
Vào đây nhận lỗi với em Tường cái nhỉ, dùng cái nhìn của người 30 tuổi plus ;-) để đánh giá người 20 tuổi. Đúng là PA diễn giải rất chính xác cái mình muốn nói. Dạo này khả năng diễn giải của mình thật tệ, phải cảm ơn PA thôi :-).
Mà nói thật bây giờ vẫn ấm ức giùm cho Ba Mẹ cậu sinh viên đó. Thử hỏi có thằng con đi học xa ơi là xa, cách cả nửa quả đất tròn, tìm cách liên lạc mãi mà không được, hỏi chứ ai mà không lo, không bực? Đúng là chẳng biết thương ba mẹ gì cả, chỉ được cái tự ái trẻ con.
honganhftu
22-05-2010, 06:39 AM
Em không hiểu ý chị PA là gì? Tại sao chị lại coi người trong truyện thất bại? Và em khẳng định với chị HA là nó worth trade off. Em còn nhớ trong box Mỹ còn những chuyện buồn hơn như có bạn lên than thở là làm cho nhà hàng, để đỡ tốn tiền mua thức ăn nên ăn đồ leftover của nhà hàng, ai dè chủ hàng keo kiệt tới mức cấm nhân viên không được ăn đồ leftover bắt phải đổ đi vì sợ nhân viên bớt thức ăn của khách, hoặc dọn đồ khi khách chưa ăn xong. Thế là lại phải tốn tiền mua thức ăn.
Tất cả những bạn này đều thành đạt được những thành công nhất định trên đất Mỹ rồi. Có nhiều chị em thắc mắc là sao không lấy tiền ba mẹ mà xài, vẫn biết là một vài ngàn đô không là gì cả. Ba em cho credit card limit tới $10k mà vẫn không chịu xài một phần vì bướng bỉnh, một phần vì đi làm rồi mới thấy thương ba mẹ hơn và hơn hết là khi mình đạt được những achievement dù nhỏ nhất thôi cũng là động lực để đạt những achivement lớn hơn. Các bác cũng phải consider là các em freshmen mới qua và ngay cả sv Mỹ cũng vậy, chỉ xin được việc làm chân tay phổ thông thôi. Không có chuyện lò tò mới sang mà các bác cho ngồi rung đùi trong office đâu.
Nếu Linh nghĩ là worth the trade-off thì mình không định thay đổi ý kiến của Linh. Nhưng nếu Linh đọc lại post trước của mình Linh sẽ thấy mình ghi là vì cậu sinh viên đó viết là "lưng nhiễm hàn", đêm nào cũng đau buốt sống lưng và sáng thì "khạc ra máu"... Personally, mình không thấy có cái trade off nào đáng trả giá bằng good health cả bạn ạ...!
Không có sức khỏe, mới 20s mà đã ho khạc ra máu, lưng thì đau buốt (lại còn là đàn ông?) mà tiền viện phí ở các nước phát triển có phải rẻ chăng? Kiếm được vài trăm đô/tháng để tiêu vài nghìn cho tiền viện phí thì mình thấy không nên. Thế là sell long term để mua short term.
Ngoài ra, mình thấy chị Phương Anh và chị Hồng hoàn toàn là suggestion cho những options khác có thể tốt hơn. Why not? Tác giả viết rất hay về những trải nghiệm của mình, nhưng cũng có thể cho người đọc có những gợi ý khác, cũng là để benefits cho thế hệ đi sau thôi mà :)
ptbax
22-05-2010, 06:42 AM
Em không ném đá anh Bách đâu. Nhưng truyện trên kia không phải anh Bách viết, vì có một hay hai truyện là chính em viết trên ttvnonline trong box Mỹ cách đây mấy năm. :P Hồi đó vẫn còn hồn nhiên ghê gớm.
Đó là truyện thứ hai. Tại truyện này hay quá, nên em save vào trong máy từ cách đây mấy năm rồi. Mà cũng chẳng biết contact người viết, nên không biết ghi nguồn như thế nào. Ai ngờ gặp lại chủ cũ, đúng là có duyên thiệt :">... (để em chỉnh lại source)
Nhân vật chính trong truyện đang tuổi 20, cái thời thanh niên nông nỗi bồng bột, muốn khẳng định sự tự lập của mình, nên có những hành động mà người ở tuổi 30+ sẽ không cảm thông được. Bây giờ sao em cũng thấy mình hồi đó sao mà ngu quá vậy.
Cuối cùng là cái lớp buổi tối đó count 17 credits, học 6h một ngày, 5 ngày một tuần, nên không có phạm luật.
Đó là truyện thứ hai. Tại truyện này hay quá, nên em save vào trong máy từ cách đây mấy năm rồi. Mà cũng chẳng biết contact người viết, nên không biết ghi nguồn như thế nào. Ai ngờ gặp lại chủ cũ, đúng là có duyên thiệt :">... (để em chỉnh lại source)
Nhân vật chính trong truyện đang tuổi 20, cái thời thanh niên nông nỗi bồng bột, muốn khẳng định sự tự lập của mình, nên có những hành động mà người ở tuổi 30+ sẽ không cảm thông được. Bây giờ sao em cũng thấy mình hồi đó sao mà ngu quá vậy.
Cuối cùng là cái lớp buổi tối đó count 17 credits, học 6h một ngày, 5 ngày một tuần, nên không có phạm luật.
Lần sau nếu không rõ nguồn thì em có thể ghi là "Sưu tầm", như thế mọi người đỡ nhầm là em viết.
Ngoài ra thì cũng chỉ là có ý kiến ý cò thế thôi chứ chị cũng vẫn chờ đón các bài viết tiếp theo của em.>:D<
Jackie
22-05-2010, 11:57 AM
Dạo này máy tính em nó sao đó, cứ bài viết cũ thì hiện lên, post reply xong lại thấy bài mới. Thích bài viết của tác giả, mặc dù đọc xong vẫn có những chỗ thắc mắc và đặc biệt thích các ý kiến của chị PA.
Em còn nhớ lúc mới sang, cả nhóm đã theo chân các anh chị cũ đi rửa bát. Nơi làm là tầng hầm một cái khách sạn lớn nóng hừng hực cả đông lẫn hè. Mỗi ca làm việc bắt đầu từ 7h tối đến gần sáng, cơ man nào là chen bát bẩn và thức ăn thừa. Mọi người ai nấy im lặng, làm hùng hục từ lúc đến cho đến lúc về. Có những ngày máy rửa bị hỏng, thế là phải rửa hết bằng tay, rửa xong thì 7h sáng, chạy về nhà vừa đủ giờ đi học. Vất vả vậy vì mọi thứ đều đắt, vì nghĩ một giờ làm được đủ tiền ăn cho cả một ngày. Nhưng cái bà chủ làm cùng đúng là một người quái thú, mắng mỏ liên miên. Lúc đầu chưa hiểu tiếng Nhật nên chỉ thấy hơi ồn ào, rồi dần thì hết kiên nhẫn được vì không ai hiểu mình bị nói vì sai ở đâu. Có những ngày đi làm và nghĩ nếu hôm nay bị mắng nữa sẽ ném vỡ chén, rồi bỏ về không làm nữa. Hoặc lúc đang bê một thùng rác nặng mà bị giật lại để nói tiếp chỉ muốn khùng quay lại đục cho một cái rồi nghỉ luôn. Các khóa sau càng lúc càng khó tìm việc. Vậy là người Việt Nam nảy sinh thêm một tầng lớp "cai": chặn đường những đứa mới sang không cho đi làm, rồi có một người đến bảo với chủ là nó có đi làm đâu, nó blah blah..và thế là cả một đống bị đuổi. Nhưng may trade-off kiểu như bạn chủ topic nói thì chưa có, hay nói đúng hơn là không đến nỗi như vậy ở đây.
Bẵng đi một thời gian, mới thấy nếu không biết thì không hình dung có nhiều chuyện còn khủng khiếp hơn. Rất rất rất nhiều người Việt Nam đã bị bắt vì tội ăn cắp trong siêu thị, hoặc dùng dây thép cột vào tiền xu, thả vào máy bán hàng tự động xong kéo tiền ra lại, hoặc đi ăn cắp xong bị bắt, chạy trốn xong tông vào tàu chết luôn. Thỉnh thoảng ti vi có tin, hoặc báo chỉ đăng bài thì thế nào hôm sau cũng được sếp ưu ái gọi lên hỏi thăm cụ thể.
Nhưng chắc chắn không có nhũng ngày và những chuyện như thế thì mọi chuyến đi đều quá bình an, không có gì để nhớ và kể.
saubebe
22-05-2010, 10:21 PM
Hì hì ... các đại ca nói chuyện lý thuyết quá. Em thì thích đọc các bài của bạn này, nhác nhớ tới một cái thời 20 tuổi, cũng làm nhiều chuyện rất khờ và không tính toán nhiều. Chuyện tự ái bố mẹ rồi căng mình ra đi làm, tự lập không 'thèm' lấy tiền nhà gửi sang thì có gì mà kỳ lạ. Còn chuyện 'ham' làm, tiền thì không bao nhiêu nhưng cực khổ vô cùng thì cũng không phải không thể hiểu ... Không biết trên này có bạn nào ngày xưa đi học chưa từng làm đủ việc. Cái vụ đạp xe hơn chục cây giữa trời nắng chang chang đi dạy gia sư, tiền chẳng mấy, mệt chết thôi. Cái đựoc là cảm giác tự lập, là mình làm được cái gi đấy.
Đúng là bây giờ thấy mình hồi đấy ngốc nhưng khi người ta trẻ thì âu cũng là bình thường. Các bác phê phán những cảm nhận ngày xưa của em í thế gay gắt quá. Làm em nó ngại.
ptbax
23-05-2010, 12:36 AM
Chapter 4: COn Gấu Bông
Nó có người dì sống ở Lynnwood, cách nhà nó 25 miles. Gia đình dì là những người nó cảm ơn nhất trên đất Mỹ này, họ đã giúp nó rất nhiều. Dì Ca từng đề nghị nó đến ở chung để tiết kiệm tiền, rồi định cho chiếc xe Corolla để chạy nữa. Tất nhiên là nó phải từ chối rồi, không chấp nhận trợ cấp từ̉ Việt Nam, thì sao dám đồng ý sự giúp đỡ vật chất ở Mỹ cơ chứ. Chồng của dì hồi trước theo Việt Nam Cộng Hòa, nên sau năm 75, gia đình dì bị đì, cực khổ rất nhiều, may là có má nó giúp đỡ, sau đó gia đình dì được qua Mỹ theo diện HO. Nó có bốn người chị họ: Hà 26 tuổi, Hằng 24 tuổi, Hiền 21 tuổi, Thuận 18 tuổi. Chị Hà có một đứa con gái một tuổi tên là Sydney, đứa cháu duy nhất trong nhà. Cả nhà ai cũng cưng chiều Sydney.
Dịp đó là sinh nhật Sydney. Mọi người chuẩn bị rất chu đáo cho buổi tiệc đó, đặt tòan bộ thức ăn từ ChinaTown, và mất hai ngày để trang trí lại nhà. Nó cũng đã đi làm được hai tháng rồi, có được một chút tiền. Phía trước tiệm phở Cyclo, có một cửa hàng tạp hóa, QFC. Nó đi vào chọn quà cho cháu mình, phải chọn món nào không đắt quá, mà sao có ý nghĩa. Suy qua tính lại, nó quyết định mua một con gấu bông màu hồng thật bự, giá là $20. Một ngày đi làm nó chỉ làm được có 35$, nên số tiền kia quả thật là không nhỏ. Cảm thấy hài lòng vì món quà, nó tự tin đi dự sinh nhật của Sydney. Bữa tiệc thật lớn, rất có nhìu người đến dự. Họ ăn mặc sang trọng và mang nhiều quà đắt tiền đến: những bộ đồ chơi xinh xắn, những phong bì mấy trăm đô. Nhìn vậy, tự nhiên nó giấu tịt gói quà sau tủ đựng mũ. Tiệc bắt đầu từ 10h sáng mà đến mãi 4h chiều, nó vẫn chưa dám tặng quà cho cháu. Hôm đó nó ngồi im thin thít, không nói năng chi cả. Nhìn Sydney được mọi người cưng nựng, nó nghĩ ngợi vẩn vơ. Chờ khách khứa đi về gần hết, nó len lén đem con gấu bông lí nhí tặng cho Sydney rồi chuồn nhanh. Sydney ngước mắt nhìn tròn xoe. Dì Ca từ xa nhìn thấy cái cảnh tượng kì cục kia, liền đến bên Sydney nói: "Sydney cảm ơn cậu Bách tặng quà kìa." Con bé dường như hiểu ý, cười toe tóet, gật đầu ...
ptbax
23-05-2010, 05:18 PM
Chapter 5: Tán Gái
Năm thứ nhất Bách Khoa, mình đang hẹn hò với một cô bạn, thì đùng một cái có học bổng đi Mỹ. Ba ngày sau phải khăn gói vào Sài Gòn học Anh Văn, trong khi chưa kịp "chốt" gì cả. Rồi mình cũng lặng lẽ cắt liên lạc, làm nàng đổ bao nhiêu nước mắt...
Việc có bạn gái bên Mỹ là một thứ gì đó rất là xa xỉ. Bởi tán gái thì tốn tiền, tốn thời gian, hao phí tâm lực. Đi làm từ 8h sáng, rồi học một mạch luôn đến 9h tối. Buổi trưa ra căn tin ăn, ở đó rẻ nhất có món soup giá $3.25 và một miếng pizza giá $3.75. Ăn soup thì nóng hổi và ngon trong thời tiết giá lạnh, nhưng mà mau đói, vì toàn là nước không. Còn pizza thì khô khan, dở ẹc, nhưng mà no lâu. Chọn pizza hay là soup không thôi mà cũng băn khoăn cả mấy phút. Vậy đó, nuôi mình còn không nỗi sao mà tán gái. Vậy là quyết định không có bạn gái.
Tuy nhiên, gió muốn lặng, mà cây chẳng ngừng. Em đầu tiên là một em đến từ Somali. Em ngồi trước mình trong lớp English98, và hay quay lại hỏi bài. Em có body chuẩn và cao 1m7. Rồi đến một hôm, em rủ mình cùng tham gia lớp dance lúc 1h trưa. Mình buộc miệng từ chối luôn với lí do là bận. Mà quả là bận thiệt, 1h trưa đúng vào giờ ngủ trưa. Tại vì đi làm và đi học đến 13 tiếng mỗi ngày, nên hôm nào cũng phải ngủ trưa 30', không thì vào lớp ngủ gật mất. Sau này, cũng có vài em nhờ chỉ bài/ rủ đi chơi, nhưng mà ngại, lười, sợ mất thời gian, nên cũng từ chối vài lần là tự hiểu.
Dai nhất vẫn là một em mình biết ở quarter cuối cùng ở college. Em mới bị bồ đá, nên đâm ra ngẩn ngơ, không hiểu sao cứ bám riết lấy mình. Lúc mình ăn ở cafeteria thì em cứ ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm. Em này cũng trắng trẻo, dễ nhìn, nhưng mình chẳng có cảm giác gì hết, ngồi bên cạnh cứ tưởng là ngồi bên khúc gỗ. Lúc đầu còn lịch sự trò chuyện, sau này thì mệt quá mình không thèm care nữa. Em đó không nói không rằng, im thin thít, nhìn mình ăn. Tự nhiên có con ma ám, ăn cũng không có nỗi. Vào thư viện học, mà cũng bị đi theo, chẳng học bài được, lật sách ra đọc mà chẳng vào chữ nào. Chịu không nỗi nữa, mình trốn luôn, khi thấy bóng em từ xa, mình vội lủi ra chỗ khác. Hồi xưa, vẫn hay ngủ ké trong thư viện, bây giờ phải thui thủi chui ra xe ngủ, lạnh lẽo nhưng mà đỡ sợ hơn...
tenchubv
23-05-2010, 07:06 PM
Chapter 5: Tán Gái
Năm thứ nhất Bách Khoa, mình đang hẹn hò với một cô bạn, thì đùng một cái có học bổng đi Mỹ. Ba ngày sau phải khăn gói vào Sài Gòn học Anh Văn, trong khi chưa kịp "chốt" gì cả. Rồi mình cũng lặng lẽ cắt liên lạc, làm nàng đổ bao nhiêu nước mắt...
Việc có bạn gái bên Mỹ là một thứ gì đó rất là xa xỉ. Bởi tán gái thì tốn tiền, tốn thời gian, hao phí tâm lực. Đi làm từ 8h sáng, rồi học một mạch luôn đến 9h tối. Buổi trưa ra căn tin ăn, ở đó rẻ nhất có món soup giá $3.25 và một miếng pizza giá $3.75. Ăn soup thì nóng hổi và ngon trong thời tiết giá lạnh, nhưng mà mau đói, vì toàn là nước không. Còn pizza thì khô khan, dở ẹc, nhưng mà no lâu. Chọn pizza hay là soup không thôi mà cũng băn khoăn cả mấy phút. Vậy đó, nuôi mình còn không nỗi sao mà tán gái. Vậy là quyết định không có bạn gái.
Tuy nhiên, gió muốn lặng, mà cây chẳng ngừng. Em đầu tiên là một em đến từ Somali. Em ngồi trước mình trong lớp English98, và hay quay lại hỏi bài. Em có body chuẩn và cao 1m7. Rồi đến một hôm, em rủ mình cùng tham gia lớp dance lúc 1h trưa. Mình buộc miệng từ chối luôn với lí do là bận. Mà quả là bận thiệt, 1h trưa đúng vào giờ ngủ trưa. Tại vì đi làm và đi học đến 13 tiếng mỗi ngày, nên hôm nào cũng phải ngủ trưa 30', không thì vào lớp ngủ gật mất. Sau này, cũng có vài em nhờ chỉ bài/ rủ đi chơi, nhưng mà ngại, lười, sợ mất thời gian, nên cũng từ chối vài lần là tự hiểu.
Dai nhất vẫn là một em mình biết ở quarter cuối cùng ở college. Em mới bị bồ đá, nên đâm ra ngẩn ngơ, không hiểu sao cứ bám riết lấy mình. Lúc mình ăn ở cafeteria thì em cứ ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm. Em này cũng trắng trẻo, dễ nhìn, nhưng mình chẳng có cảm giác gì hết, ngồi bên cạnh cứ tưởng là ngồi bên khúc gỗ. Lúc đầu còn lịch sự trò chuyện, sau này thì mệt quá mình không thèm care nữa. Em đó không nói không rằng, im thin thít, nhìn mình ăn. Tự nhiên có con ma ám, ăn cũng không có nỗi. Vào thư viện học, mà cũng bị đi theo, chẳng học bài được, lật sách ra đọc mà chẳng vào chữ nào. Chịu không nỗi nữa, mình trốn luôn, khi thấy bóng em từ xa, mình vội lủi ra chỗ khác. Hồi xưa, vẫn hay ngủ ké trong thư viện, bây giờ phải thui thủi chui ra xe ngủ, lạnh lẽo nhưng mà đỡ sợ hơn...
Phải đổi lại tên là "Gái bám" chứ nhỉ.
Hic, đi học MBA đúng là chuyện tình cảm dường như luôn là một tradeoff, ít nhất là về mặt thời gian và tiền bạc.
Hồi hộp chờ kết quả của việc bị "gái bám", he he.
loc vung
08-08-2010, 09:29 PM
Chắc chỉ có ở Mỹ mới có những chuyện thế này
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.