PDA

View Full Version : Lance Armstrong - Ý chí ngoài đường đua


nvha
27-07-2010, 10:18 AM
http://www.amazon.com/Its-Not-About-Bike-Journey/dp/0425179613/ref=sr_1_1?ie=UTF8&s=books&qid=1280200644&sr=8-1

http://ecx.images-amazon.com/images/I/31iX%2Boeu-0L._AA300_.jpg

Cuốn tự truyện - Ý chí ngoài đường đua của tay đua nổi tiếng Lance Armstrong, luôn dẫn đầu danh sách bán chạy nhất do Báo New York Times bình chọn. Đây là “Hành trình khám phá chuyện đời của một con người giàu ý chí và nghị lực” như nhận xét của The Times. Bởi, năm 25 tuổi, anh bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư khi cuộc sống và sự nghiệp đang trải dài phía trước. Không đầu hàng trước căn bệnh hiểm nghèo, Lance đã chiến đấu bằng tất cả ý chí, nghị lực để giành lại sự sống, tiếp tục theo đuổi đam mê của mình, hơn nữa còn giúp đỡ và tạo ra những ảnh hưởng tích cực đối với nhiều bệnh nhân ung thư khác. Cuốn tự truyện của Lance không chỉ giúp bạn đọc có cái nhìn chân thật nhất về một huyền thoại của làng thể thao xe đạp thế giới, mà còn thông cảm và chia sẻ sâu sắc với nỗi đau mà các bệnh nhân ung thư đang đối mặt. Nhân dịp cuốn sách được First News biên dịch qua tiếng Việt và được sự đồng ý của đơn vị giữ bản quyền, TT&VH Cuối tuần trích đăng một số chương, đoạn hấp dẫn.

http://thethaovanhoa.vn/158N20100716165207745T0/lance-armstrongy-chi-ngoai-duong-dua.htm

Lance Armstrong-Ý chí ngoài đường đua (TT&VH Cuối tuần) - Cả đời tôi gắn liền với chiếc xe đạp, rong ruổi qua những con đường từ thành phố Austin, Texas cho đến đại lộ Champs-Elysées và phải luôn trong tâm trạng sẵn sàng đối mặt với cái chết có thể đến bất kỳ lúc nào. Điều này hoàn toàn có thể xảy ra bởi các cua-rơ là người phải đối mặt với tất cả những rủi ro không thể lường trước trên đường đua...

Đối mặt với biến cố quan trọng nhất

Tôi muốn từ giã cõi đời khi tôi 100 tuổi, sau khi đã thỏa nguyện ước mơ được ngạo nghễ đạp xe lao xuống sườn dốc dãy Alps hùng vĩ với tốc độ 75 dặm/giờ, trên lưng là quốc kỳ Mỹ và chiếc mũ in ngôi sao biểu tượng của Texas. Tôi muốn chạm đích trong tiếng reo hò, cỗ vũ của vợ và các con. Sau đó, tôi sẽ ngả lưng xuống cánh đồng hoa hướng dương tuyệt đẹp của Pháp và ra đi trong thanh thản.

Tôi không muốn mình chết dần chết mòn. Tôi sống gấp và hầu như không làm bất cứ việc gì chậm rãi hay từ tốn - ngay cả thở. Tôi làm gì cũng vội vã, gấp gáp; tôi ăn nhanh, ngủ nhanh, đi nhanh… Tôi vẫn phát cáu mỗi khi vợ tôi, Kristin, lái xe vì cô ấy thường nhấn phanh khi chỉ vừa thấy tín hiệu đèn vàng.

- Phụ nữ thật là...!

- Tôi càm ràm.-Thôi nào Lance, anh bình tĩnh đi chứ.

Cả đời tôi gắn liền với chiếc xe đạp, rong ruổi qua những con đường từ thành phố Austin, Texas cho đến đại lộ Champs-Elysées và phải luôn trong tâm trạng sẵn sàng đối mặt với cái chết có thể đến bất kỳ lúc nào. Điều này hoàn toàn có thể xảy ra bởi các cua-rơ là người phải đối mặt với tất cả những rủi ro không thể lường trước trên đường đua. Tôi đã nhiều lần bị xe tông phải, đến độ tôi phải học cách tự rút chỉ cho các mũi khâu của mình.

Nếu có dịp nhìn vào cơ thể tôi, bạn sẽ hình dung rõ hơn. Những vết sẹo dọc ngang trên hai cánh tay và những vết bầm mờ mờ dọc hai chân tôi là chiến tích của những tay tài xế xe tải luôn chạy vượt mặt mà không có ý định hãm phanh. Hãy tưởng tượng thế này: bạn đang bon bon chạy trên quốc lộ thì bỗng… rầm… mặt bạn úp xuống đất. Lập tức bạn thấy một luồng không khí nóng rát hắt qua mặt và mùi vị cay xè của khói bụi ngay trên vòm miệng mình. Nhưng rồi bạn chỉ có thể lồm cồm ngồi dậy, nhìn theo và nguyền rủa chiếc xe đang khuất dần sau làn khói.

Bệnh ung thư cũng tương tự. Nó giống như khi bạn bị một chiếc xe tải tông văng xuống đường và cũng để lại những vết sẹo trên cơ thể. Tôi có một vết sẹo nhăn nheo nằm ngay trên ngực trái cách tim không xa, đó là nơi ống thông đường tiểu được cấy vào. Một đường mổ khá sâu chạy dọc từ vùng bẹn lên sát đùi trên, bên phải – vết mổ các bác sĩ đã thực hiện để cắt bỏ tinh hoàn của tôi. Nhưng kỳ tích thật sự chính là hai vết khoét sâu hình bán nguyện trên đỉnh đầu, như thể tôi bị ngựa đá hai lần vào đó vậy. Đó là vết tích sót lại sau cuộc đại phẫu não.

Tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư tinh hoàn năm 25 tuổi và lúc đó tôi gần như đã rất cận kề với cái chết. Các bác sĩ cho biết cơ hội sống sót của tôi chưa đến 40%, và tôi thấy họ thật thẳng thắn khi không che giấu tôi sự thật này. Cái chết không phải là đề tài thú vị để bàn đến trong một bữa tiệc – tôi biết điều đó – và căn bệnh ung thư, hoặc phẫu thuật não, hay các vấn đề tế nhị liên quan đến cơ quan sinh dục – cũng không phải là đề tài có thể thảo luận công khai. Nhưng tôi không muốn giấu giếm hay phải thay bằng những lời hoa mỹ. Tôi muốn nói lên sự thật. Tôi nghĩ bạn cũng muốn biết làm thế nào mà Lance Arm-strong lại được xem là một người Mỹ vĩ đại và là nguồn cảm hứng của hàng triệu người, làm thế nào mà tôi có thể giành ngôi vô địch trong giải đua xe đạp Tour de France – một cuộc thi với chặng đua kéo dài 2.290 dặm và được xem là giải đấu cá nhân khắc nghiệt nhất trên thế giới. Có thể bạn muốn nghe tôi kể về sự trở lại kỳ diệu của tôi, và bằng cách nào tôi có tên trong sách kỷ lục với những thành tích cao ngất như Greg LeMond và Miguel Indurain. Hoặc có thể bạn muốn nghe tôi kể về chặng đua đầy thử thách khi đối diện với dãy Alps hay Pyrenees hùng vĩ, cũng như những cảm giác của tôi lúc ấy như thế nào.

Sự thật là tồn tại đến hai Lance Arm-strong - trước và sau khi mắc bệnh ung thư. Mọi người vẫn thường hỏi tôi: “Bệnh ung thư đã thay đổi anh như thế nào?”.Tuy nhiên, tôi nghĩ câu hỏi thật sự ở đây chính là tôi đã làm thế nào để không bị căn bệnh nan y này làm cho thay đổi. Ngày 2 tháng 10 năm 1996, tôi rời nhà như thường lệ, và sau đó tôi trở về như một người khác hẳn - đó là biến cố lớn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi là một vận động viên đẳng cấp quốc tế sở hữu một biệt thự tráng lệ, một chiếc Porsche bóng loáng và một số tài sản cá nhân kha khá trong ngân hàng. Tôi là một trong những cua-rơ hàng đầu và sự nghiệp của tôi đang trên đà phát triển rực rỡ. Trở về sau cơn bạo bệnh, tôi trở thành một con người hoàn toàn khác theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Một mặt, con người cũ trước kia của tôi đã chết, và tôi đang sống một cuộc đời thứ hai. Mặt khác, cơ thể tôi cũng hoàn toàn thay đổi, bởi vì trong suốt quá trình hóa trị, tôi mất hết mọi cơ bắp mà trước đây mình đã khổ công tập luyện, và sau khi hồi phục, dù chuyên tâm luyện tập nhưng tôi vẫn không thể có được cơ thể cường tráng như trước kia. Quả thực, đối mặt với căn bệnh ung thư là biến cố quan trọng nhất trong đời tôi. Tôi không biết vì sao mình lại mắc bệnh, nhưng nó khiến tôi thay đổi rất nhiều, và tôi không muốn chối bỏ nó. Sao lại có thể chối bỏ một biến cố quan trọng và ý nghĩa với mình như vậy?

Ai rồi cũng phải chết. Đôi khi, sự thật này khiến chúng ta rất khó chấp nhận. Tôi cũng vậy. Có thể bạn cũng sẽ đặt câu hỏi ngược lại: vì sao chúng ta phải sống? Sao tất cả chúng ta không dừng lại và nằm xuống yên nghỉ? Nhưng sự thật thì: Mọi người vẫn sống, và đang sống. Sự sống của con người vẫn diễn ra theo những cách rất phi thường. Khi ngã bệnh, tôi cảm nhận được rõ hơn những vẻ đẹp, niềm hạnh phúc và sự thật từng ngày trôi qua – rõ và sâu sắc hơn nhiều khi tôi gắng sức trong các chặng đua. Đó là những khoảnh khắc thực, không phải ảo tưởng hay hiện thân của phép màu. Trong thời gian điều trị, tôi đã gặp được một vị bác sĩ phẫu thuật tài năng nhưng rất giản dị. Tôi đã kết bạn với LaTrice - một y tá tận tâm trong công việc, người đã tận tình chăm sóc tôi như một người thân trong gia đình. Tôi đã gặp những đứa trẻ bị rụng hết cả tóc và lông mày do tác động của quá trình hóa trị, nhưng chúng vẫn chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo bằng tất cả sức lực của mình…

Tôi vẫn chưa thể hiểu hết mọi việc.

Tất cả những gì tôi có thể làm là kể cho bạn nghe những gì đã xảy ra.


Thành Nam (Tổng hợp)
(Còn tiếp)


Lance Armstrong - Ý chí ngoài đường đua (*): Vạch xuất phát
http://thethaovanhoa.vn/158N20100723155113123T0/lance-armstrongy-chi-ngoai-duong-dua-vach-xuat-phat.htm


(TT&VH Cuối tuần) - Tuổi thơ tôi không có cha - một người cha đúng nghĩa. Và bản thân tôi cũng chẳng mơ màng hay ước ao mình sẽ có một người cha. Lúc sinh tôi, mẹ tôi mới 17 tuổi. Ngày đó, mọi người đều bảo rằng mẹ con tôi rồi đây sẽ chẳng thể làm được gì; nhưng mẹ tôi thì nghĩ khác. Bà đã nuôi dạy tôi bằng một nguyên tắc cứng rắn: “Biến thử thách thành cơ hội”. Và thói quen suy nghĩ đó đã luôn sát cánh cùng chúng tôi trong mọi biến cố của cuộc đời.

Tôi chưa từng hỏi mẹ bất kỳ điều gì về cha. Trong suốt hai mươi tám năm, mẹ tôi không hề nhắc đến ông, tôi cũng tuyệt nhiên không. Nghe có vẻ lạ lùng, nhưng sự thật là vậy. Đơn giản bởi vì mẹ tôi cũng không còn quan tâm đến ông, còn tôi thì chẳng có gì phải quan tâm đến ông. Mẹ từng nói nếu tôi muốn biết về cha thì bà sẽ kể tôi nghe tất cả. Nhưng để làm gì? Ông ấy chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả. Tôi nhận được tình yêu thương bao la của mẹ, và tôi cũng yêu thương, kính trọng bà hết mực. Tôi cảm thấy như thế đã là đủ cho cả hai mẹ con tôi.

(…) Nhưng tôi không mấy quan tâm đến thời thơ ấu của mình, bởi lẽ đối với một vận động viên thì những suy nghĩ triền miên kiểu hoài niệm như vậy sẽ chẳng giúp họ tiến xa hơn trên các chặng đua. Bạn sẽ chẳng muốn nhớ về những oán giận thời thơ ấu trong lúc đang cố gắng chinh phục sườn núi cao gần 2.000 mét trên chiếc xe đạp đua. Bạn cần toàn tâm toàn sức tập trung vào quãng đường phía trước. Điều đó có nghĩa mọi thứ đã được đưa vào guồng quay, và bạn không thể lơ là dù chỉ một phút. Bạn phải vượt qua thử thách của chính mình bằng cách không ngừng tiếp thêm nhiên liệu để giữ cho ngọn lửa luôn cháy. Mẹ tôi vẫn thường nói: “Hãy biến thử thách thành cơ hội”. Tôi không có lý do để lãng phí một phút giây nào của cuộc đời mình. Những tổn thương và mất mát đã trở thành động lực để tôi tiến lên. Nhưng khi đó, tôi vẫn còn là một đứa trẻ, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng nếu mình cứ chạy xe trên một đoạn đường thì đến một lúc nào đó mình sẽ thoát khỏi nơi đó.

Tôi học ở Trường Plano East - một trong những ngôi trường lớn nhất và có hoạt động bóng đá sôi nổi nhất của bang. Trường được xây theo lối kiến trúc hiện đại không khác gì một cơ quan chính phủ, với những cánh cửa to uy nghi và kiên cố.

Ở Plano, Texas, nếu bạn không thuộc tầng lớp trung lưu trở lên thì bạn phải là một cầu thủ bóng đá, nếu không, bạn coi như không hề tồn tại. Mẹ tôi chỉ là thư ký văn phòng vì vậy tôi cũng đã cố gắng tập chơi bóng đá, nhưng có vẻ như tôi không có năng khiếu với môn thể thao này.

Thế là tôi quyết định tìm một môn thể thao khác mà tôi nghĩ mình có khả năng hơn. Năm học lớp năm, tôi tham gia một giải điền kinh do trường tổ chức. Đêm trước cuộc thi, tôi nói với mẹ rằng: “Con sẽ về nhất trong cuộc đua này”. Mẹ chỉ nhìn tôi, sau đó bà tìm và đưa cho tôi một đồng đô la bằng bạc của năm 1972. Bà nói: “Đây là đồng xu may mắn, giờ thì tất cả những gì con cần làm là đánh bại chiếc đồng hồ đó”. Và tôi đã chiến thắng.

Vài tháng sau, tôi tham gia vào câu lạc bộ bơi lội của địa phương. Thực ra đây chỉ là cách để tôi hòa nhập với bọn trẻ sống cạnh nhà. Ngay ngày đầu tiên, tôi đã cảm thấy mình lạc lõng khi được xếp chung với nhóm những đứa trẻ bảy tuổi.

Tôi cảm thấy xấu hổ khi phải tập chung với những đứa trẻ nhỏ tuổi hơn mình. Nhưng tôi quyết tâm cố gắng, tôi sẵn sàng chấp nhận để làm quen và học hỏi kỹ thuật bơi. Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, tôi đã cố hết sức để chúi người xuống hồ và lặn ngụp trong làn nước như thể muốn quẫy tung hết nước trong hồ. Mẹ tôi lo lắng: “Con đang cố gắng quá sức đấy”. Tuy nhiên, nhờ vậy mà tôi tiến bộ rất nhanh.

Một trong những huấn luyện viên tuyệt vời nhất của tôi là Chris MacCurdy. Chỉ trong vòng một năm, Chris đã giúp tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi vươn lên đứng thứ tư trong cuộc thi thể thức bơi tự do 1.500 mét của bang. Chương trình huấn luyện của Chris cho cả đội rất nghiêm ngặt: chúng tôi phải chuyên tâm luyện tập mỗi ngày từ năm giờ rưỡi đến bảy giờ sáng. Khi lớn hơn một chút, tôi bắt đầu có những bài tập riêng cho mình. Tôi đạp xe qua những con đường dài hun hút khi trời còn chưa hửng sáng, đều đặn mỗi ngày 16km. Tôi bơi 4.000 mét quanh hồ trước khi đi học và dành thêm hai tiếng vào buổi chiều để hoàn thành vòng bơi 6.000 mét. Như vậy, tổng cộng tôi chạy xe gần 20km và bơi gần 10.000 mét mỗi ngày.

Còn nhớ năm tôi 13 tuổi, một buổi chiều khi đi ngang cửa hàng xe đạp Richardson, tôi thấy một tấm bảng thông báo về cuộc thi IronKids. Đây là cuộc thi ba môn phối hợp gồm đua xe đạp, bơi lội và điền kinh dành cho thanh thiếu niên. Trước đây, tôi chưa từng nghe về cuộc thi ba môn phối hợp này nhưng tôi nhận thấy mình đều rất khá những môn đó, nên tôi quyết định đăng ký. Mẹ dẫn tôi đến cửa hàng và mua cho tôi bộ quần áo thể thao bằng chất liệu co dãn tốt để tôi mặc khi thi đấu. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi được sở hữu một chiếc xe đạp đua thật sự - chiếc xe hiệu Mercier trông rất thon gọn.

Lần đó tôi đã chiến thắng, một chiến thắng khá dễ dàng không phải tốn quá nhiều công sức. Không lâu sau đó, tôi lại tham gia và tiếp tục giành chiến thắng trong cuộc thi ba môn phối hợp khác được tổ chức ở Houston. Khi trở về từ Houston, tôi cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết. Dù trước đây tôi gặp khó khăn với môn bơi lội nhưng giờ đây tôi đã là vận động viên nhí giỏi nhất, giỏi hơn bất kỳ đứa trẻ nào ở Plano và thậm chí ở toàn bang. Tôi thích thú và ngất ngây với cảm giác đó.

Tôi bắt đầu nhận ra rằng, tố chất để hình thành nên một vận động viên đẳng cấp chính là khả năng chịu đựng sự xấu hổ, ngượng ngùng có thể xảy đến bất kỳ lúc nào và chấp nhận thất bại mà không nản lòng. Chỉ cần tôi nghiến chặt răng, không quan tâm người khác bình phẩm thế nào về mình và cố gắng duy trì phong độ tốt nhất có thể, tôi sẽ thắng.

Nếu đó là một cuộc thử thách ý chí và nghị lực, tôi biết mình sẽ làm tốt.

Năm 1987, năm tôi mười lăm tuổi, tôi tham gia giải đấu ba môn phối hợp ở hồ Lavon cùng những vận động viên kỳ cựu và dày dạn kinh nghiệm. Tôi đứng hạng ba mươi hai và điều này khiến các đối thủ khác cũng như khán giả vô cùng kinh ngạc. Họ không thể tin một cậu bé mười lăm tuổi lại có thể đạt thành tích cao trong một giải đấu lớn như vậy. Tôi được báo chí đưa tin về sự kiện lần đó và tôi đã phát biểu với một phóng viên thế này: “Cháu nghĩ rằng vài năm tới, cháu có thể lọt vào nhóm những vận động viên hàng đầu và trong vòng mười năm cháu sẽ là vận động viên giỏi nhất”. Những người bạn của tôi, trong đó có cả Steve Lewis, đều cho rằng tôi quá tự phụ. Nhưng tôi đã chứng minh điều mình nói, ngay giải đấu năm sau, tôi đã vươn lên đứng hạng thứ năm.

Chỉ sau một thời gian ngắn, tôi trở thành vận động viên quốc gia của năm trong lĩnh vực ba môn phối hợp nước rút. Tại thời điểm đó, tôi kiếm được 20.000 đô la mỗi năm, và tôi bắt đầu lưu giữ những hợp đồng mình đã ký một cách cẩn thận. Tôi và mẹ nhận thấy sự nghiệp thể thao của tôi đang có rất nhiều triển vọng. Tôi nhận ra đã đến lúc mình cần tìm nhà tài trợ và những người ủng hộ sẵn sàng trang trải những chi phí trong suốt quá trình tôi tham gia những giải đấu. Mẹ vẫn thường nhắc nhở tôi: “Lance này, nếu con dự định làm điều gì thì con hãy dựa vào bản thân mình bởi vì không ai có thể thay thế con cả”.

Mẹ trở thành người bạn thân, là cổ động viên trung thành và cũng là người quản lý của tôi. Mẹ luôn là động lực giúp tôi không ngừng cố gắng trong mọi hoàn cảnh. Mẹ vẫn thường dạy tôi rằng: “Nếu con không thể cố gắng 110% sức mình, con sẽ không bao giờ thành công”.


Thành Nam (Tổng hợp)

(Còn tiếp)

(*) Trích từ Ý chí ngoài đường đua của Lance Armstrong; First News biên dịch. Xem từ số báo TTVH Cuối tuần số 29 (154

nvha
01-08-2010, 10:17 PM
Lance Armstrong - Ý chí ngoài đường đua (*): Gõ cửa tình yêu

http://thethaovanhoa.vn/158N20100730192034081T0/lance-armstrongy-chi-ngoai-duong-dua-go-cua-tinh-yeu.htm

(TT&VH Cuối tuần) - Tình yêu và bệnh ung thư mới nghe qua dường như chẳng có chút liên quan. Nhưng đối với trường hợp của tôi thì có. Bởi chính trong thời gian nghỉ dưỡng sau bốn đợt hóa trị, tôi đã gặp Kik - người bạn đời tương lai của mình.


Lance Armstrong - Ảnh: Getty
Tôi kết thúc đợt hóa trị vào ngày 13/12/1996, một tháng sau, tôi gặp Kristin Richard tại buổi họp báo tuyên bố thành lập tổ chức từ thiện và phát động cho chiến dịch “Chặng đua hoa hồng”. Ban đầu, chúng tôi trò chuyện khá khách sáo. Kristin là một phụ nữ tóc vàng, dáng người cao, thanh mảnh. Mọi người thường gọi nàng với tên thân mật là Kik. Kik lúc ấy là trợ lý tài chính của một văn phòng quảng cáo - truyền thông, nàng được cử đến để giúp tôi tổ chức buổi họp báo. Phải thừa nhận sự xuất hiện của Kik đã khiến cuộc sống của tôi thêm sắc màu và thi vị, dù rằng thời gian đầu mọi việc có vẻ không mấy suôn sẻ. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ về nàng như một mẫu người phụ nữ thông minh và xinh đẹp. Về sau, Kik tâm sự với tôi rằng ấn tượng đầu tiên của nàng về tôi là một “thanh niên hói đầu nhưng có nụ cười rất chân thành”. Mùa xuân đến, chúng tôi bắt đầu có những cảm xúc thật lạ dành cho nhau. Và khi những chiếc lá chuyển màu báo hiệu hạ về, chúng tôi chính thức yêu nhau.

Kik có vẻ e dè với tôi khi biết trong quá khứ tôi từng là một cua-rơ danh tiếng, chính vì vậy, nàng không muốn trở thành gánh nặng cho tôi. Tôi chưa bao giờ ở vào thế bị động trong chuyện tình cảm, do đó có lúc tôi như phát điên lên được.

Tôi nhận ra Kik đúng là người phụ nữ mà mình đang tìm kiếm. Nàng là mẫu người mạnh mẽ, độc lập và tinh tế. Dù gia đình khá giả - cha nàng là giám đốc điều hành một công ty lớn nhưng ngay từ nhỏ, Kik đã bắt đầu sống tự lập và không bao giờ dựa dẫm vào gia đình. Tôi tự nhủ: “Mình đã tìm được nàng”.

Trong các mối quan hệ trước đây, tôi thường là kẻ ra quyết định, nhưng với Kik thì không. Có lúc tôi là người ra quyết định, cũng có lúc tôi ngoan ngoãn nghe theo nàng - nhưng thường thì tôi sẽ cố gắng làm như những gì Kik mong muốn. Mùa hè năm đó, Kik dự định đến châu Âu. Nàng chưa bao giờ có cơ hội ra nước ngoài, và một người bạn cũ đã mời nàng đến Tây Ban Nha.

Chuyến đi của Kik kéo dài hơn một tháng. Thoạt nghe tôi đã cảm thấy mình sẽ không thể chịu nổi khi phải xa nàng. Chỉ còn một cách duy nhất là tôi sẽ đi cùng nàng. Theo kế hoạch, tôi phải có mặt trong lúc Tour de France diễn ra và thể hiện cho các nhà tài trợ thấy rằng tôi vẫn sung sức và vẫn là một cua-rơ tiềm năng. Chính vì vậy, tôi quyết định sẽ kết hợp với chuyến đi của Kik lần này. Và thế là chúng tôi cùng chuẩn bị cho chuyến đi đến châu Âu.

Có lẽ tôi đã đánh mất thời trai trẻ của mình vì nỗi lo tiền bạc và những đợt tập luyện khắc nghiệt để chuẩn bị cho các chặng đua. Tôi bỏ lỡ nhiều thú vui mà bạn bè và Kik khi còn trẻ đã được tận hưởng. Tôi đã lãng phí một phần đời của mình, và giờ đây, tôi may mắn có cơ hội để quay lại và sống sao cho ý nghĩa nhất. Tôi vẫn ý thức được rằng mình vẫn chưa hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng tôi không muốn vì thế mà tôi mất đi niềm tin vào cuộc sống. Thời gian còn lại của tôi có thể không nhiều nhưng tôi sẽ không để nó trôi qua một cách vô ích. Tôi phải sống cho thỏa ước mơ và sống trọn niềm cảm hứng của mình – đó cũng là điểm chung giữa tôi và Kik.

Tôi đã phải trải qua chuỗi ngày đấu tranh sinh tồn và nỗ lực hết mình. Tôi chưa từng có cơ hội được sống chậm và tận hưởng những niềm vui giản dị. Kik nói với tôi: “Lance, những điều anh vừa trải qua rất đặc biệt. Anh sẽ là người dạy em cách tin yêu vào cuộc sống này bởi vì anh hiểu được giá trị của sự sống và cái chết. Và em tin anh sẽ giúp em nhận ra những giá trị quý báu đó”.

Nhưng trên thực tế, Kik chính là người chỉ dạy cho tôi đấy chứ. Nàng khao khát tìm tòi và khám phá khiến tôi lúc nào cũng sẵn sàng để giải đáp mọi thắc mắc của nàng. Khi dừng chân ở Italia, chúng tôi tận hưởng cảm giác yên bình trong những quán cà phê vỉa hè, vừa trò chuyện vừa nhấm nháp vài lát bánh mì với phô- mai Parma. Kik trêu tôi: “Trước khi gặp anh, em chỉ thấy người ta đựng phô-mai Parma trong những chiếc hộp màu xanh lá cây mà thôi”.

Đến Monaco, tôi chính thức tỏ tình với nàng.

Tôi vẫn thường âm thầm quan sát Kik từ xa nhưng lần ấy, cảm giác thật khác. Tôi nhận ra mình rất yêu Kik. Đã tự lúc nào, Kik trở thành một phần cuộc sống trong tôi. Không có nàng, tôi chỉ là một kẻ ngủ mê bị chôn vùi trong chính vỏ ốc của mình:

Tình yêu và bệnh ung thư mới nghe qua dường như chẳng có chút liên quan. Nhưng đối với trường hợp của tôi thì có. Bởi chính trong thời gian nghỉ dưỡng sau bốn đợt hóa trị, tôi đã gặp Kik - người bạn đời tương lai của mình. tôi không biết mình sẽ sống hay chết, và nếu được sống, tôi cũng không biết cuộc sống của mình sẽ ra sao. Tôi không biết ngoài đua xe, tôi thật sự yêu thích và đam mê điều gì. Tôi cũng không thể quyết định sẽ tiếp tục gắn bó với những chặng đua hay sẽ giải nghệ, quay về trường học hay trở thành một người môi giới chứng khoán. Nhưng có một điều tôi biết rất rõ: tôi yêu Kik.

Kik, anh nghĩ là anh yêu em, tôi nói khẽ.

Kik sững lại và quay sang nói với tôi:

Anh nghĩ thế ư? Hay là anh biết như thế? Bởi vì em cần biết rõ điều này, nó quan trọng đối với em.

Anh biết chắc những cảm xúc của mình lúc này.

Em cũng vậy, Lance à.

Mối quan hệ của chúng tôi không hề vội vã, chỉ đơn thuần là những cảm xúc lớn dần theo thời gian, bắt nguồn từ những ánh mắt trao nhau trìu mến. Điều đáng nói là chúng tôi chưa bao giờ trò chuyện với nhau về căn bệnh ung thư của tôi cả.

Tuy nhiên, tình yêu của chúng tôi cũng gặp không ít sóng gió. Kik từng nói với tôi: “Em không bao giờ làm điều gì cho một gã đàn ông đâu. Em cũng sẽ không thay đổi vì hắn ta”. Tôi cảm thấy nàng thật giống mình: đôi khi bướng bỉnh, tự lập, vững vàng và không bao giờ mong chờ điều gì từ đối phương. Tất cả chỉ vì chúng tôi sợ rằng mình sẽ bị tổn thương và thất vọng. Nhưng giờ đây, có lẽ cái tôi của cả hai đã biết dung hòa. Một lần, Kik âu yếm nói với tôi: “Giữa chúng ta không còn khoảng cách nào nữa, vì vậy em muốn chúng ta hãy có trách nhiệm và nghiêm túc trong mối quan hệ của mình. Em có thể làm theo những gì anh muốn, vậy nên anh hãy là người đàn ông bản lĩnh và vững vàng nhé”.

Chúng tôi đến xem cuộc tranh tài tại giải đấu Tour de France. Tôi giải thích với Kik về thể lệ cũng như những quy định của cuộc đua. Và khi được tận mắt chứng kiến các cua-rơ bước vào giai đoạn peloton tạo thành một dải màu đa sắc bao quanh dãy Pyrenees, nàng đã reo lên đầy thích thú.

Đến Pháp lần này, theo kế hoạch tôi có một số công việc cần làm, đó là gặp gỡ với một số nhà tài trợ cũng như các phóng viên. Tuy nhiên, tôi bị cuốn hút vào chuyến đi với Kik đến nỗi có lúc tôi đã mơ hồ nghĩ rằng mình sẽ quay lại đường đua một lần nữa.

Tôi trả lời các nhà báo:

- Tôi không còn sung sức như trước nữa. Có lẽ giờ đây tôi đến với môn đua xe đạp chỉ với mục tiêu giải trí mà thôi.

Ngay cả khi tôi ngồi trên yên xe, tôi vẫn nói với họ thế này: “Tôi tham gia với tư cách là khách mời, không phải là một vận động viên. Thi đấu đối với tôi lúc này quả là điều không thể. Các anh thấy đấy, đua xe từng là công việc của tôi. Tôi đã gắn bó với nó suốt gần sáu năm, tôi đã rong ruổi trên hầu hết các con đường ở châu Âu. Giờ đây, tôi muốn mình hãy lắng lại và dành thời gian cho gia đình, cho bạn bè của tôi - tôi muốn làm những điều mà tôi đã không có cơ hội được làm trước đây”

Thành Nam (Tổng hợp)

(*) Trích từ Ý chí ngoài đường đua của Lance Armstrong; First News biên dịch. Xem từ số báo 29 (154)

newhaven07
08-08-2010, 08:18 AM
Bài này làm em nhớ đến một bài báo trên Tuổi Trẻ viết về chị Nguyễn Thị Thanh Huyền, người đã từng đoạt mấy huy chương vàng Sea Games môn xe đạp địa hình. Đọc bài viết về chị cảm thấy thật xúc động. Trên đời này có những ngưởi nghị lực thế không biết.

nvha
09-08-2010, 08:27 AM
Chủ Nhật, 08/08/2010 07:15
Lance Armstrong - ý chí ngoài đường đua (*):

Tour de France 2009: Dấu chấm hết của Armstrong?(TT&VH Cuối tuần) - Nếu bạn bảo tôi chọn lựa giữa chiến thắng giải Tour de France và chiến thắng căn bệnh ung thư, tôi sẽ chọn chiến thắng bệnh ung thư. Nghe thật lạ, nhưng tôi muốn mọi người nhớ về tôi như một bệnh nhân ung thư đã đấu tranh đến cùng hơn là một nhà vô địch giải Tour de France. Bởi vì chính căn bệnh ung thư đã giúp tôi nhận ra những giá trị tốt đẹp của cuộc sống, giúp tôi trở lại là một người đàn ông, người chồng, người con và một người cha đúng nghĩa.



Những ngày đầu sau chiến thắng vinh quang tại giải Tour de France, tôi trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Tôi cố gắng để cuộc sống cũng như tinh thần của mình không bị xáo trộn quá nhiều. Tôi tự hỏi vì sao chiến thắng của tôi lại khiến mọi người quan tâm đến vậy. Có lẽ đó là vì mọi người vẫn nghĩ con người chúng ta không thể chọn lựa bệnh tật, cũng không tránh được bệnh tật - không một ai được miễn dịch cả. Chính vì vậy, chiến thắng của tôi tại giải đua Tour de France được xem như một bằng chứng chứng tỏ rằng bạn không những có thể đấu tranh và chiến thắng bệnh tật, mà đó còn là cơ hội để bạn phát triển bản thân mình. Điều đó đúng như một người bạn của tôi - Phil Knight, đã từng nói: Trong tôi là ngọn lửa hy vọng không bao giờ tắt.

Bill Stapleton cuối cùng cũng thuyết phục được tôi bay về New York để xuất hiện trước giới truyền thông. Hãng Nike hỗ trợ cho tôi một chiếc phi cơ riêng để tiện việc di chuyển. Kik đi cùng tôi và ngay khi đặt chân đến New York, chúng tôi thật sự choáng ngợp trước sự chào đón nồng nhiệt của mọi người. Tôi có một buổi họp báo tại Nike Town, sau đó, ngài thị trưởng và Donald Trump cùng đến. Tôi xuất hiện trên chương trình truyền hình Today Show và chương trình David Letterman. Tôi được vinh dự đến phố Wall để rung hồi chuông báo hiệu mở đầu một ngày mới. Khi tôi bước cuốivào các tòa nhà thương mại, tất cả mọi người đều đứng dậy và vỗ tay nồng nhiệt khiến tôi hết sức ngỡ ngàng. Khi quay nhìn phía sau, tôi trông thấy một đám đông đang tụ tập bên ngoài. Tôi hỏi Bill:

Tôi tự hỏi tất cả bọn họ đang làm gì ở đó vậy?

Vì cậu đấy, Lance à. Cậu đã sẵn sàng để ra đó chưa?

Đến tận bây giờ, tôi vẫn băn khoăn không biết việc tôi sống sót qua cơn bạo bệnh có bao nhiêu phần là nhờ vào sự nỗ lực chiến đấu của bản thân tôi, bao nhiêu là nhờ vào khoa học, bao nhiêu là nhờ vào phép màu?

Tôi không tìm được câu trả lời. Mọi người vẫn đang rất tò mò với trường hợp của tôi - tôi biết điều đó. Nhưng nếu tôi biết câu trả lời thì chúng ta đã có một công thức chung cho phương pháp điều trị ung thư và hơn thế, chúng ta đã hiểu hết ý nghĩa thật sự của cuộc sống này là gì. Tôi có thể giúp đem lại hy vọng, niềm tin và những lời khuyên cho mọi người - nhưng tôi không thể trả lời những điều mà chính tôi cũng không tìm được câu trả lời xác đáng. Tuy nhiên tôi không muốn đào sâu thêm những điều bí ẩn. Tôi đang rất hạnh phúc và tôi trân trọng điều đó.

Mỗi người đối mặt với cái chết với tâm thế hoàn toàn khác nhau. Có người phủ nhận nó, có người cầu nguyện, một vài người khác lại gián tiếp giết mình bằng những chất độc hại. Tôi đã từng trải nghiệm hết tất cả những điều đó. Nhưng tôi nghĩ rằng lẽ ra chúng ta nên đối mặt trực tiếp với nỗi sợ về cái chết và tự trang bị cho mình niềm tin cũng như lòng dũng cảm. Theo tôi, lòng dũng cảm được định nghĩa thế này: Đó là sức mạnh tinh thần cho phép một người đối mặt với nguy hiểm mà không hề nao núng hay chùn bước.

Có một sự thật rằng tỷ lệ chữa trị thành công bệnh ung thư ở trẻ em luôn cao hơn ở người lớn. Tôi tự hỏi có phải nguyên nhân chính là do bản chất của những đứa trẻ kia là vô lo, vô nghĩ? Điều đó sẽ tạo nên sức mạnh và niềm tin giúp chúng đối mặt với bệnh tật cao hơn so với người lớn chúng ta. Trẻ con thật ra rất kiên định, những đứa trẻ bị ung thư đôi khi không cần chúng ta phải nói những lời động viên và khuyến khích. Trái lại, người lớn đã biết quá rõ thế nào là thất bại, sau mỗi thăng trầm của cuộc đời, chúng ta lại càng trở nên hoài nghi, sợ hãi và tự cô lập mình. Những đứa trẻ luôn vô tư nói: “Con muốn được vui chơi. Vậy hãy giúp con khỏe mạnh để con có thể vui chơi cùng các bạn nhé”. Tất cả những gì chúng muốn chỉ là được sống để thỏa thích tận hưởng một tuổi thơ hồn nhiên và trong sáng.

Sẽ như thế nào nếu tôi gục ngã? Sẽ thế nào nếu tôi mất niềm tin và căn bệnh ung thư quay lại? Tôi vẫn tin rằng mình đã thu nhận được một kết quả gì đó sau cơn bệnh, bởi vì trong suốt thời gian nằm viện, tôi đã trở thành một người đàn ông giỏi giang hơn, nhiệt tình hơn và lạc quan hơn. Điều duy nhất căn bệnh này đã khuất phục được tôi - hơn cả những trải nghiệm mà tôi từng có trước đó - chính là con người tuyệt vời hơn chúng ta vẫn nghĩ. Chúng ta có những khả năng tiềm ẩn mà chỉ khi trải qua biến cố, chúng mới được phát hiện.

Vì vậy, nếu căn bệnh ung thư mang lại một ý nghĩa nào đó cho người bệnh thì chỉ có thể là giúp cho họ sống tốt hơn mà thôi. Tôi có một lòng tin kiên định rằng ung thư không phải là dấu hiệu của cái chết. Tôi chọn một cách định nghĩa khác cho nó thế này: Đó là một phần của cuộc sống.


***

Tôi vẫn nghĩ rằng căn bệnh ung thư khi xưa đã giúp tôi phá vỡ mọi rào cản tâm lý vô hình để trở thành một con người hoàn thiện hơn. Trước lúc đổ bệnh, tôi chỉ có hai chọn lựa - hoặc là người chiến thắng, hoặc là kẻ thua cuộc - nhưng giờ đây, tôi không cho phép mình có những suy nghĩ cực đoan như vậy nữa. Cũng giống như mái tóc của tôi: Tôi đã từng rất quan tâm đến vẻ bề ngoài của mình, tôi lo không biết mình trông như thế nào và tôi luôn chải chuốt đầu tóc tử tế trước khi đi ra ngoài. Nhưng giờ đây, tôi giao phó mái tóc của mình cho Kik, nàng chỉ giúp tôi cắt tỉa gọn gàng bằng một cái kéo. Nhưng tôi lại thích kiểu tóc đơn giản này, và tôi sẽ giữ phong cách đó cho đến cuối đời.

Kể từ sau biến cố bệnh tật, tôi dần ít quan tâm đến những nhận định của mọi người về tôi. Thật tình thì tôi vẫn có một ít quan tâm, nhưng sau khi con trai tôi chào đời, mối quan tâm đó gần như mất hẳn. Lúc này, tôi chỉ nghĩ rằng chỉ cần vợ tôi quan tâm tôi, con tôi vui đùa với tôi, thế là đủ.

Hôm đó là ngày 1/10, và ngày hôm sau là ngày kỷ niệm tròn bốn năm kể từ khi tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư, chúng tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Ngày 2/10 có một ý nghĩa lớn đối với tổ chức do tôi thành lập cùng những bệnh nhân ung thư nói chung và đối với tôi nói riêng. Nó trở thành ngày quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, quan trọng hơn cả ngày sinh nhật hay một ngày lễ nào khác. Và cũng không chiến thắng nào có thể so được với nó.

Kik gọi ngày kỷ niệm của tôi là ngày Carpe Diem (theo tiếng La-tinh nghĩa là Ngày trọng đại) để nhắc nhở chúng tôi luôn phải trân trọng dấu ấn thời gian này. Mỗi năm, chúng tôi đều có một buổi tiệc nhỏ để nhắc nhở nhau về sự tồn tại và những biến cố đã qua. Chúng tôi tự nhắc nhở nhau rằng tôi đã chiến thắng căn bệnh ung thư, các bác sĩ đã giúp tôi đánh bại bệnh tật và tôi là một trong số ít những bệnh nhân ung thư có cơ hội tiếp tục tận hưởng cuộc đời tươi đẹp này.

Tôi sẽ dành phần đời còn lại của mình để đi tìm lời giải cho bí ẩn về sự sống sót của mình. Bệnh ung thư không còn xen vào cuộc sống và ý nghĩ của tôi, nhưng những biến đổi về mặt thể chất và tinh thần để lại trong tôi thì tồn tại mãi mãi. Tôi cũng không còn là cậu thanh niên 28 tuổi ngang tàng và nông nổi. Tôi đã là một người đàn ông 40 tuổi điềm đạm và nhiệt tình. Mỗi khi trải qua một tuần đầy mệt mỏi, tất cả những gì tôi làm là tìm một chỗ yên tĩnh và suy ngẫm, tôi nhận ra thật dễ để nói rằng: “Không sao cả, mọi việc sẽ tốt hơn thôi”. Ngay buổi tối ngày tôi để vuột mất chiếc huy chương vàng ở Thế vận hội Sydney, tôi và Kik cùng vài người bạn thân đã đi dạo bằng thuyền buồm quanh cảng Sydney. Chúng tôi vui vẻ nâng ly chúc mừng cho một cuộc sống hứa hẹn nhiều niềm vui mới với nhiều chặng đua thú vị đang chờ đón chúng tôi.

Tôi lại có thể trở về bên chiếc xe đạp thân yêu và thong dong cưỡi xe lên sườn đồi – nơi có những hàng cây cao vút đang đu mình theo làn gió sớm dưới ánh bình minh ấm áp.


Thành Nam (Tổng hợp)
(*) Trích từ Ý Chí ngoài đường đua của Lance Armstrong; First News biên dịch. Xem từ số báo 29 (154)