PDA

View Full Version : Nếu Việt nam thành cường quốc số 1 thế giới


nvha
20-08-2010, 02:55 PM
Thứ 6 ngày 20/8/2010, 18 giờ sau khi GS Ngô Bảo Châu được vinh danh. Hệ thống truyền thông đất nước làm việc hết công suất để đăng tải và đưa tin về sư kiện chưa từng có này. 65 năm sau ngày Cách mạng tháng 8 thành công, Việt nam mới được cơ hội mở mày mở mặt với giới khoa học . Chỉ tội GS Ngô Bảo Châu hiền lành và khiêm tôn, giản dị và vĩ đại sẽ được khai thác tối đa cho sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc. Cá nhân tôi kính trọng và biết ơn những gì vị giáo sư trẻ đáng kính đang kiên nhẫn làm mỗi ngày.

....

Những giấc mơ " Việt nam số 1 " cứ trào dâng trong mỗi người dân quê. Và cư dân mạng mơ về một ngày kia ... Việt nam thành cường quốc số 1 thế giới ( Đọan viết dưới đây là một trong những e-mail tôi nhận được trước kỳ nghỉ cuối tuần ) . Nếu bạn không quá bận, có thể xem qua

"

Nếu Việt Nam là cường quốc số 1 thế giới! (relax)


Bạn đã bao giờ thử tưởng tượng mọi thứ sẽ thế nào nếu Việt Nam trở thành siêu cường số 1 thế giới

Lúc đấy các nước sẽ đua nhau học tiếng Việt. Tiếng Việt sẽ trở thành mốt thời thượng. Ở bên cái nước Mĩ nhà quê kia, anh nào bắn tiếng Việt như gió là các em mê lắm. Nói được tiếng Việt mới là có học, mới dễ xin được việc. Các bạn trẻ bên đấy cũng hay chêm những câu tiếng Việt vào ví dụ như đoạn hội thoại sau:

- Chào David, how are you?
- I’m fine. And you?
- Fine. Long time no see. What are you doing?
- I’m studying at Đại học Vinh. My ngành is kinh tế.
- Wow, it is in the top 50 of Những trường đại học Việt Nam, isn’t it?
- Chuẩn. But it’s nothing in comparison to Peter Cooper. He got a 100% học bổng of Đại học Ngoại thương.
- Really? Vãi cả l** ! I can’t believe he used to be my dumb deskmate in 5th grade.
- Haizzz, he’s such a lucky guy. Girls in Hà Nội are so quyến rũ and dịu dàng.
- At least, you have Vietnamese girls around. At my university MIT, there are no girls nóng bỏng but cá sấu or fat chicks.
- Hey! Peter’s just uploaded photos on Yume(similar to Facebook). He had a photo taken with Vũ Hà last night.
- OMG!!!

Như các bạn đã thấy, sự trong sáng của tiếng Mĩ bị đe dọa nghiêm trọng, đặc biệt là khi ngày càng có nhiều bạn trẻ Mĩ đi du học Việt Nam. Báo chí Mĩ thì lo lắng về tình trạng tiếng Mĩ bị méo mó. Các ca khúc Mĩ bây giờ có trào lưu cứ phải chêm một hai câu tiếng Việt vào bài hát đại loại như: Anh yêu em, Anh nhớ em nhiều lắm, Hãy lắc cái mông đi em, Cô ấy thật nóng bỏng, Hãy giơ tay lên nào các bạn v.v…

Người Việt lúc này đi du lịch rất sướng. Sang Mĩ tiêu tiền đồng thoải mái. Một ngàn là mua được cái bánh hamburger to uỳnh. Thả xu 200 đồng vào máy là mua được chai Pepsi. Mười ngàn đồng là mua được cái túi LV. Một triệu là mua được vPhone. Những tờ tiền Bác Hồ tràn ngập các nước nên trên thế giới không ai là không yêu Bác Hồ. Chính phủ Việt Nam cứ thỉnh thoảng thiếu tiền thì lại in thêm, chả sợ lạm phát

Thái Lan lúc này học tập Việt Nam bỏ đa đảng cho nó ổn định chính trị, chỉ có duy nhất một Đảng người Thái yêu người Thái, do ông Bủn-xỉn làm tổng bí thư. Ông này hồi trước học tiến sĩ ở đại học kinh tế quốc dân Việt Nam.

Các rạp Mĩ bây giờ phải tranh nhau mới mua được phim của Vinawood (kinh đô điện ảnh Việt Nam đặt tại Bắc Giang). Phim nào có ngôi sao phim hành động Ngô Thanh Vân là ăn chắc hết sạch vé tuần đầu tiên. Bên cạnh đó là quả bom sex Ely Trần. Siêu phẩm 3D do cô thủ vai chính sắp tới đang là chủ đề bàn tán của các bạn trẻ Mĩ, Hàn Quốc, và khắp nơi trên thế giới. Paris Hilton thì lu loa lên là mình được đóng phim cùng Ely Trần nhưng cũng chả ai quan tâm, trong phim cô cũng chỉ được xuất hiện có 2 giây trong vai xác chết.

V-League là giải bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh lúc này, hội tụ đầy đủ các siêu sao Việt Nam, Brazil, Hà Lan, Tây Ban Nha, Argentine. Câu lạc bộ Hà Nội T&T năm nay gần như chắc chắn vô địch V-League để kỉ niệm 1000 năm Thăng Long, nhờ có sự tỏa sáng của bộ ba hủy diệt Xavi-Công Vinh-Messi. SHB Đà Nẵng dù đã phá kỉ lục thị trường chuyển nhượng khi mua Quả bóng vàng VN Thành Lương, cùng với Cristiano Ronaldo nhưng cũng không nên cơm cháo gì, được cái là họ đã vào đến bán kết cúp C1 châu Á, giải bóng đá hấp dẫn thứ nhì hành tinh sau V-League, cùng với HN T&T và Lam Sơn Thanh Hóa, câu lạc bộ còn lại là Gamba Osaka của Nhật.

Nghe nói năm sau đa số khán giả ở Anh sẽ không được xem V-League vì kênh K- đã độc quyền phát sóng V-League ở Anh, ai muốn xem phải mua gói “Thượng hạng” với giá thuê bao lên đến ba mươi ngàn đồng một tháng…



Và những update vụn vặt khác...

1. Bản tin truyền thông:
- Tạp chí Bắp Cải đứng đầu alexa, chiếm 99% traffic toàn thế giới!
- Mương 14 sẽ là kênh thông tin hàng đầu châu Á, các trang tin tức như CNN, BBC đều phải có dòng chữ "muong14.vn" dưới mỗi bài viết.

2. Bản tin kinh tế:

- Thuốc lá Thăng Long và Vinataba tiếp tục chiếm vị trí hàng đầu thế giới. Cả thế giới tin dùng bia Sài Gòn. Bạn có thể thấy cà phê Trung Nguyên ở mọi quốc gia. Hãng Vinaxuki đã mua lại 2 tập đoàn GM và Huyndai, FPT thâu tóm 60% cổ phần Microsoft.

- Ông Nguyễn Tử Quảng tổng giám đốc Bkis có buổi nói chuyện thân mật với các sinh viên xuất sắc của Harvard...trong buổi nói chuyện của mình ông đã đưa dự định mua lại Microsoft và Apple của Mỹ.

- Việt Nam trúng thầu 90% các dự án trọng điểm của Trung Quốc, trong đó tới hơn 80% các dự án chậm tiến độ từ 5 tới 10 năm. Bên cạnh đó Việt Nam thuê rừng đầu nguồn của Trung Quốc để khai thác khoáng sản, lâm sản.

3. Bản tin xã hội & giáo dục:

- Hà Nội vừa được công nhận là thành phố sạch nhất thế giới, vượt lên Singapore và Paris. Việt Nam tiếp tục là điểm thu hút nhân tài hàng đầu Châu Á với số sinh viên nước ngoài đang theo học các trường ĐH ở VN hiện khoảng 10 triệu người.

- Đại học Quốc tế Hồng Bàng sẽ là niềm ước ao của hàng triệu bạn trẻ trên toàn thế giới.

- Đàn ông VN vì không thể đeo đuổi được các cô gái danh giá, đã phải qua cưới các cô gái nghèo khổ ở các nước như Nhật, Hàn, Mỹ...

4. Bản tin quốc phòng:

- Tập đoàn công nghiệp quốc phòng VN công bố vừa xuất khẩu 20 tàu ngầm lớp Yết Kiêu cho Thái Lan và Indo.

- Vậy là Người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam đã đồng ý cho phép Hoa kì được tự do nghiên cứu hạt nhân. Đây là một bước tiến mới trong quan hệ Việt Nam - Hoa Kì.

- Bộ quốc phòng công bố những tài liệu cho thấy đảo Hải Nam là của Việt Nam. Hoàng Sa tiếp tục được đầu tư để trở thành quân cảng lớn nhất Châu Á. Hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao TQ yêu cầu VN tôn trọng chủ quyền hải đảo và luật biển quốc tế. Được biết tuần trước, Trung Quốc lên tiếng vì việc tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam đâm chìm tàu chiến TQ.

- Bộ trưởng bộ ngoại giao VN vừa tới Trung Đông để bàn về việc ổn định hòa bình ở khu vực này và cho biết sẽ dần rút quân VN về trong vòng 2 tuần tới.

- Cảnh sát VN đã giải cứu hơn 10000 phụ nữ Trung Quốc trong một đường dây buôn bán phụ nữ lớn nhất từ trước tới nay và đang hỗ trợ hồi hương cho số phụ nữ này. Tuy nhiên quá trình hồi hương gặp rất nhiều khó khăn do các cô gái TQ đều muốn lấy chồng là người VN.

5. Bản tin nghệ thuật & thể thao:

- Đái bậy ngoài đường trở thành mốt mới của giới trẻ toàn thế giới. Graffiti trở nên lỗi thời, giới nghệ sĩ chuyển sang chơi trò vẽ chữ lên tường phố bằng nước tiểu, còn gọi là "peeffiti".Ngoài ra đái bậy còn là một môn ưu chuộng của giới thể thao toàn cầu. Olympic Games có thêm các môn: Đái xa, Đái cao, Đái ba bước...

- Từ năm sau Hà Nội sẽ chính thức đăng cai Olympic mùa hè, môn nổi bật là bơi thi giữa phố cổ...

6. Bản tin địa lý & giải trí:

- Các thủ đô và thành phố lớn là phải có khói bụi mịt mù, đào đường lấp cống thường xuyên và ngập lụt mỗi khi trời mua để người dân thỏa sức bơi lội. Và giống như Hà Nội, Wasinton cũng sẽ cấm online game.

- Diện tích HN lại được mở rộng lần nữa. Bạn rất có thể gặp một cô gái H'mong mang hộ khẩu Hà Nội 9.

- Dép Lào, áo 3 lỗ và nón cối trở thành xu hướng mới của giới trẻ, sẽ tràn ngâp các sàn catwalk ở Paris và Milan.

- Vàng Anh đoạt giải Oscar cho thể loại film ngắn. Việt Dart giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất. Hoàng Thùy Linh giải thành tựu trọn đời.

- Bảo Thy lần đầu tiên đoạt giải Grammy với album Công chúa mặt ngựa.

- Trong buổi quảng bá album mới của mình, Lady Gaga đã phát biểu rằng :"Tôi là thím Hà của nước Mĩ".

- Thým Hà chính thức trở thành thần tượng mới thay thế các idol group ở Hàn Quốc. Thím Vũ Hà khi vừa đáp máy bay xuống sân bay quốc tế Incheon ở Seoul Hàn Quốc thì lập tức hơn 2 triệu fan cuồng nhiệt đứng chờ sẵn từ 2 tuần trước nhào tới bu lấy anh, giấm đạp lên nhau làm hàng trăm người chết và hàng ngàn người bị thương. Ngoài ra, sau khi anh rời khỏi sân bay trong vòng vây của hơn 1000 nhân viên bảo vệ, có rất nhiều fan ôm nhau khóc cho tới khi đột quỵ mà chết. Các bạn trẻ Hàn Quốc, Trung Quốc khắc lên trán câu nói bất hủ "Nếu thế giới phản bội thým Hà, chúng tôi sẽ phản bội thế giới".

7. Bản tin đầu tư, tài chính & kinh doanh:[INDENT] - Chính phủ Hồ Cẩm Đào mâu thuẫn với Quốc hội Trung Quốc sâu sắc do tranh cãi về việc xây dựng đường sắt cao tốc nối Bắc Kinh - Thượng Hải - Quảng Châu nhờ vào vốn vay ODA từ Việt Nam. Dự trù tổng số vốn vay sẽ vào khoảng 5.600 tỉ VNĐ, chiếm 80% GDP Trung Quốc.

- Cuộc cạnh tranh kéo dài cả thế kỉ giữa Coca Cola và Pepsi đã chấm dứt khi cả hai lần lượt bị mua đứt bởi Công ty Tân Hiệp Phát. Hàng loạt nhà hàng KFC bị thay thế bởi các cửa hàng Phở 24.

- Nike, Adidas tuyên bố phá sản vì ** cạnh tranh nổi và đã bị mua lại bởi Thượng Đình - thương hiệu giày VN này cho tới nay đã bán được 900tr đôi.
--------------------------------------------------------------------------------------


Bước sang tháng sáu giá chân
Tháng chạp nằm trần bức đổ mồ hôi
Con chuột kéo cày lồi lồi
Con trâu bốc gạo vào ngồi trong nong
Vườn rộng thì thả rau rong
Ao sâu giữa đồng, vãi cải làm dưa
Đàn bò đi tắm đến trưa
Một đàn con vịt đi bừa ruộng nương
Voi kia nằm ở gậm giường
Cóc kia đánh giặc bốn phương nhọc nhằn
Chuồn chuồn thấy cám liền ăn
Lợn kia thấy cám nhọc nhằn bay qua
Bao giờ cho đến tháng ba
Ếch cắn cổ rắn tha ra ngoài đồng
Hùm nằm cho lợn liếm lông
Một chục quả hồng nuốt lão tám mươi
Nắm xôi nuốt trẻ lên mười
Con gà, nậm rượu nuốt người lao đao
Lươn nằm cho trúm bò vào
Một đàn cào cào đuổi bắt cá rô
Thóc giống đuổi chuột trong bồ
Một trăm lá mạ đuổi vồ con trâu
Chim chích cắn cổ diều hâu
Gà con tha quạ biết đâu mà tìm ..

(Vietnamese folks song) "

Lucifer
20-08-2010, 05:32 PM
Không thể nhịn được cười sau khi đọc bài này =)) However, sau một lúc mới cảm thấy đất nước ta còn quá nhiều cái để làm :)

must
20-08-2010, 06:22 PM
Đau bụng vì cười hoài không dứt :)) . Lúc stress mà đọc được cái này thì hay quá nhỉ :P

thanhtinh88
20-08-2010, 09:11 PM
Cuối tuần được trận cười đã đời. Cảm ơn bạn rất nhiều. Sau một tuần căng thẳng được cười đã thế này thật là vui!
Nhưng nếu nó là sự thật chắc cũng chẳng vui đâu. vì khi đó làm gì còn VietMBA nữa mà để bạn post những bài hay thế này.
=D>=D>=D>=D>

Shrimpie
24-08-2010, 05:53 AM
Chết cười khi đọc bài này. Anh rất giỏi, cảm ơn anh vì bài viết hay.=D>

duli
22-11-2010, 11:23 PM
Buồn cười quá, cho em mượn về làm cái note trên FB với ạ :D.

bellevie
23-11-2010, 09:33 AM
Đọc bài này xong nhớ tới câu ngạn ngữ Pháp: "Avec des si, on mettrait Paris en bouteille", tạm dịch "Với những cái nếu, ta có thể bỏ Paris vào trong cái lọ".

Mới đọc thì cười. Mà cười xong thì lại thấy buồn nhiều hơn.

MBAwannabe
23-11-2010, 11:11 AM
Thế ý của Huyền là buồn cười à? Jk :-P Mình thích câu ngạn ngữ bạn viết. Thanks! Nhân tiện đây share lại với mọi người bài blog mình tình cờ đọc được, mới post trong trong mục Góp ý kiến. Thấy post ở đây có vẻ hợp hơn :-P

Một dân tộc vô cảm

Tôi viết về chính trị như vậy, một số người cho là nhiều. Nhưng dưới mắt bạn bè và đồng nghiệp người Úc, tôi bị xem là người không mấy quan tâm đến chính trị. Ít nhất là không quan tâm bằng họ.

Mà thật. Hầu như tất cả bạn bè tôi, đám giáo sư trong trường, tuy không ai tham gia bất cứ đảng phái nào, vẫn thường xuyên theo dõi mọi biến động chính trị trong nước. Ngày nào cũng đọc báo, nghe đài, xem tivi. Mỗi khi chính phủ hay phe đối lập đưa ra một chính sách mới, họ đều tìm hiểu cặn kẽ, phân tích kỹ lưỡng và bàn tán sôi nổi. Một số người viết bài bình luận. Số khác, đông hơn, viết ý kiến gửi đăng trên báo chí.

Thoạt đầu, tôi rất ngạc nhiên. Nhưng sau, sống và làm việc lâu ở Úc, tôi hiểu ra. Bất cứ chính sách nào của chính phủ cũng đều ít nhiều có ảnh hưởng đến đời sống của ít nhất một thành phần nào đó trong xã hội. Ảnh hưởng một cách rất cụ thể. Đến công ăn việc làm. Đến lương hướng. Đến sinh hoạt. Một ví dụ nhỏ: cách đây trên dưới hai mươi năm, chính phủ Lao Động xem Úc như một phần của châu Á. Ảnh hưởng của cách nhìn ấy hầu như có thể thấy ngay tức khắc. Số tiền tài trợ cho việc giảng dạy ngôn ngữ và văn hoá Á châu tăng vọt. Các dịch vụ xã hội trợ giúp di dân từ châu Á nở rộ. Sau, Liên Đảng (bao gồm đảng Tự Do và đảng Quốc Gia) lên cầm quyền, chính sách thay đổi: tuy về phương diện địa lý, Úc nằm gần châu Á, nhưng về phương diện lịch sử và văn hoá, Úc vẫn thuộc về Tây phương. Ảnh hưởng của quan điểm ấy cũng thấy rất rõ: số tiền tài trợ cho việc giảng dạy Á châu học bị cắt giảm để đầu tư vào việc giảng dạy ngôn ngữ và văn hoá Âu châu. Phân khoa nơi tôi dạy, thoạt đầu có tên là Phân khoa Ngôn ngữ và Á châu học, sau, để đáp ứng sự thay đổi trong chính sách quốc gia, đổi thành Phân khoa Quốc tế học. Bởi vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi hầu hết người Úc đều quan tâm đến những sự thay đổi trong chính sách của nhà nước. Mỗi lần bầu cử, người ta đều đắn đo cân nhắc các chính sách của từng phe trước khi quyết định. Khi cần, họ sẵn sàng xuống đường vận động người khác ủng hộ cho đảng nào có chính sách họ nghĩ là đúng đắn. Tôi xin nhắc lại: tất cả các bạn tôi, như đã nói, đều không tham gia bất cứ đảng phái nào.

Ở Việt Nam thì khác. Đọc báo thì thấy ngay. Thử lấy ba tờ báo mạng nổi tiếng và được xem là có đông độc giả nhất ở Việt Nam làm ví dụ. Trên tờ vnexpress, chẳng hạn, không có cột nào dành riêng cho chính trị cả. Chỉ có, ngoài Trang chủ, các cột: Xã hội, Thế giới, Kinh doanh, Văn hoá, Thể thao, Pháp luật, Đời sống, Khoa học, Vi tính, Ôtô - xe máy, Bạn đọc viết, Tâm sự, Rao vặt và Cười. Tuyệt đối không có chính trị. Trên tờ Dân Trí cũng thế. Cũng, ngoài cột Trang chủ, có các cột: Tin tức - sự kiện, Thế giới, Thể thao, Giáo dục - khuyến học, Giải trí, Nhịp sống trẻ, Tình yêu giới tính, Sức khoẻ, Sức mạnh số, Kinh doanh, Ô tô xe máy, và Chuyện lạ. Cũng không có chính trị. Trên tờ Vietnamnet thì có: Chính trị chiếm một cột nhỏ, bên trong cột Tin tức, bên cạnh các cột Xã hội, Kinh tế - Thị trường, Văn hoá, Quốc tế, Công nghệ thông tin - Viễn thông, Khoa học, Giáo dục và Muôn màu cuộc sống. Những đề tài được đề cập đến trong cái cột gọi là “Chính trị” ấy, thật ra, chỉ là những bản tin nhí nhách về các cuộc họp, tiếp khách, trao giải thưởng, mừng lễ này lễ nọ. Hết.

Trên báo như thế, ngoài đời sống cũng như thế. Qua những lần về nước trước đây, tôi ghi nhận một điều: Cực kỳ hiếm có người nào thực sự quan tâm đến chính trị. Hầu hết đều tập trung vào vấn đề sinh kế, làm giàu và ăn chơi. Trên các bàn nhậu, thỉnh thoảng người ta cũng bàn về chính trị. Nhưng hãy để ý mà xem: tuy nói về chính trị, nhưng người ta lại rất hiếm khi bàn đến các chính sách. Phần lớn chỉ chửi hoặc chỉ kể chuyện tiếu lâm để xỏ xiên. Rồi cười. Cười rất sảng khoái. Chuyện chính trị, do đó, chỉ được xem như một thứ mồi nhấm để việc uống bia hoặc uống rượu thêm phần sôi nổi. Vậy thôi.

Rất nhiều người công khai thừa nhận việc đó: Họ không quan tâm đến chính trị.

Thái độ không quan tâm đến chính trị ấy có bình thường không?

Câu trả lời: Chắc chắn là không. Tuyệt đối không có chút bình thường nào khi cả mấy chục triệu người quay lưng lại chính trị, để mặc cho một số chính trị gia muốn làm gì thì làm, bất kể hay hay dở. Chính trị gia giỏi thì không nói làm gì. Đằng này, giới lãnh đạo Việt Nam càng ngày càng bộc lộ rất nhiều khuyết điểm, trong đó, hai khuyết điểm nổi bật nhất: thiếu năng lực và thiếu trách nhiệm. Đất nước giàu mạnh thì không nói làm gì. Đằng này Việt Nam vẫn còn là một nước nghèo và là một nước yếu. Chỉ cần chút xíu lương tri, ai cũng thấy tình hình Việt Nam hiện nay đầy những khó khăn và thử thách. Về kinh tế. Về xã hội. Về giáo dục. Về đối ngoại. Đứng trước những khó khăn và thử thách chồng chất ấy, sự thờ ơ dửng dưng của đa số quần chúng tuyệt đối không thể được xem là một dấu hiệu lành mạnh. Nếu không muốn nói, ngược lại, là triệu chứng của bệnh hoạn. Thứ bệnh được nhiều người gọi tên là “mackeno”, mặc-kệ-nó.

Biểu hiện của chứng “mackeno” nhan nhản. Đất nước phát triển, người giàu càng giàu và người nghèo càng nghèo ư? Mặc kệ! Giao thông ngày nào cũng tắc nghẽn ư? Mặc kệ! Tham nhũng tràn lan ư? Mặc kệ! Giáo dục càng lúc càng đi xuống ư? Mặc kệ! Nạn bạo động càng ngày càng hoành hành trong học đường ư? Mặc kệ! Môi trường càng ngày càng ô nhiễm ư? Mặc kệ! Trung Quốc đánh chìm tàu đánh cá Việt Nam ư? Mặc kệ! Giới lãnh đạo ngu dốt và độc tài ư? Mặc kệ!

Tại sao một dân tộc vốn thường xuyên tự hào là yêu nước mà một lúc nào đó bỗng dưng đâm ra thờ ơ dửng dưng một cách lạ lùng như thế?

Nguyên nhân có thể nhiều, nhưng theo tôi, ít nhất hai nguyên nhân này là quan trọng nhất:

Một, điều đó nằm trong chính sách của nhà nước. Chắc chắn đó không phải là một lời xuyên tạc hay vu khống. Hầu như ai cũng biết ở Việt Nam hiện nay có một chủ trương bất thành văn rất rõ: Nói cái gì cũng được, trừ chuyện chính trị; làm cái gì cũng được, trừ việc dính líu đến chính trị. Thanh niên sinh viên xuống đường chống việc xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam của Trung Quốc, giới lãnh đạo xua đuổi, bảo: Đó là chuyện của đảng và nhà nước, để đảng và nhà nước lo! Báo chí được phép đăng tải hầu như mọi thứ, trừ chuyện chính trị và những chuyện có ảnh hưởng đến chính trị. Những gì liên quan đến chính trị đều bị xem là “nhạy cảm”, người có quyền thì né; người không có quyền thì bị cấm. Thành ra, ở Việt Nam hiện nay chỉ có hai hạng người hay bàn đến chính trị: một là những kẻ nịnh bợ; hai là những kẻ bị gọi là phản động. Xuất phát từ thiện chí cũng bị xem là phản động.

Lịch sử dường như đang lặp lại: Trong hai thập niên 1920 và 1930, ở Việt Nam, Pháp cổ suý phong trào vui vẻ trẻ trung khuyến khích thanh niên tham gia vào các trò chơi thể thao và chạy theo thời trang. Những người yêu nước thời đó lên tiếng tố cáo: đó là âm mưu ru ngủ thanh niên để họ không bị cuốn hút vào quỹ đạo chính trị. Ngay cả việc sùng bái Truyện Kiều do Phạm Quỳnh khởi xướng trên Nam Phong cũng bị nhiều nhà nho cách mạng xem là nằm trong âm mưu hiểm độc ấy. Bởi vậy, họ xúm vào đánh Truyện Kiều tơi tả: Thuý Kiều bị gọi là đĩ, “con đĩ Kiều”.

Nhà cầm quyền Việt Nam đang học lại bài học của thực dân Pháp chăng?

Nguyên nhân thứ hai: sự tuyệt vọng. Từ lâu, đảng và nhà nước đã giành mọi quyền quyết định về chính trị. Mọi quyết định ấy đều được diễn ra một cách bí mật. Không ai được quyền tham gia và cũng không ai hay biết gì cả. Lâu dần, người Việt mất hẳn niềm tin là ý kiến của họ có thể có bất cứ đóng góp nào. Mất niềm tin ấy, người ta dừng lại ở một lời than đầy bế tắc: “Cái nước mình nó thế!” Rồi thôi.

Tôi cho chính cái chủ nghĩa mặc-kệ-nó, thứ mackeno-ism ấy, là một trong những chứng bệnh hiểm nghèo nhất của dân tộc ta hiện nay.

Cái bệnh vô tâm và vô cảm.

nvha
23-11-2010, 12:00 PM
Bạn lưu ý rằng có thể nội dung bạn muốn đăng là thú vị, nhưng có nhiều khả năng bạn đang vi phạm quy định của diễn đàn đấy? Hình như một số post gần đây không thấy Min, Mod kiểm soát ? Tình cờ nhìn thấy một post khác gần đây của một thành viên mới có nhiều lỗi , và vẫn có thành viên cũ trả lời (thành viên cũ trong trường hợp này cũng vi phạm ??? ). Chỉ muốn đảm bảo diễn đàn tuân thủ các quy định đã đặt ra, và cám ơn Min, Mod đã làm việc tận tụy vì tất cả mọi người.

nvha
30-03-2011, 03:30 PM
Một e-mail của bạn bè thuộc giới khoa học công nghệ có bài hịch dưới đây. ( Nhân tiện xin được lưu ý luôn rằng tạp chí " Tia sáng " của Bộ Khoa học và Công nghệ là ấn bản có nhiều bài viết tốt, nếu ai đó muốn tham khảo ).


HỊCH KHOA HỌC CÔNG NGHỆ

Khoa học đại vương Trần Công Nghệ

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.
Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.
Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.
Thật là so với:
Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.
Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.
Cho nên
“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ
Thật là:
“Dân gần trăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!

Nay nước ta:
Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!
Chỉ e:
Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.
Hỡi ôi,
Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.

Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ
Được thế thì:
Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.
Vì:
Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?
Cho nên mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

nvha
01-04-2011, 07:14 AM
Nên có “Ngày trí thức Việt Nam”?
31/03/2011 07:10:04
http://bee.net.vn/channel/1983/201103/Nen-co-Ngay-tri-thuc-Viet-Nam-1794720/

- GS Chu Hảo, Ủy viên đoàn chủ tịch Hội đồng Trung ương Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật VN – nói rằng ông phân vân trước đề nghị nên có Ngày trí thức VN. Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với ông xung quanh vấn đề trí thức với nhu cầu về một nền giáo dục và thể chế.

Mới đây, tại buổi làm việc với Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang, Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật VN (VUSTA) đề xuất nên có “Ngày trí thức VN”, là một ủy viên của VUSTA, ông cảm nhận thế nào về đề xuất này?

Thật sự là đến ngày ông Trương Tấn Sang xuống làm việc với VUSTA, tôi mới được biết về đề xuất này. Nếu đây là ý kiến của tập thể đoàn chủ tịch Hội đồng trung ương VUSTA thì tôi phải chấp nhận theo nguyên tắc “thiểu số phục tùng đa số”, nhưng cá nhân thì có những phân vân. Tôi thấy ở VN hiện nay mình làm cái gì cũng với xu thế kiểu phong trào, chúng ta sinh ra rất nhiều ngày này, ngày nọ, và chắc là một số người cho rằng đã có ngày dành cho phụ nữ, cho doanh nhân, cho nông dân…, tại sao lại không có ngày dành cho trí thức?

a
GS Chu Hảo vẫn đang phân vân về đề xuất nên có "Ngày trí thức Việt Nam"

Theo tôi, hiện nay định nghĩa về trí thức của VN là chưa rõ ràng, vì nhiều người đang quan niệm rằng trí thức gồm những người có trình độ từ cao đẳng, đại học trở lên theo như phát biểu của Cụ Hồ trong cuốn “sửa đổi lề lối làm việc” viết năm 1947.

Tôi nghĩ rằng vào thời điểm đó, Cụ Hồ chỉ đơn giản hóa một khái niệm mới để mọi người dễ hiểu, chứ nhìn vào cách Cụ ứng xử với nhân sỹ, trí thức và cách cụ mời họ tham gia Chính phủ, tham gia việc nước như thế nào thì sẽ hiểu được quan niệm về trí thức của Cụ.

Hơn nữa, cần hiểu rằng trí thức không phải là một đoàn thể. Trong xã hội, trí thức tập hợp, tụ họp với nhau xung quanh các diễn đàn về các chủ đề chính trị, xã hội, khoa học…, mỗi người có một ý kiến riêng của mình, đa chiều, đa dạng, nhưng không đối kháng nhau; họ tập hợp lại thành một tầng lớp chứ không phải ai đứng ra tập hợp, xây dựng nó trở thành một đoàn thể. Chính vì vậy tôi e rằng việc tìm ra tiêu chí, cơ sở, nội dung cho một ngày gọi là “ngày trí thức” thì hơi bị khó đấy!

Thưa, ba năm trước, khi một nghị quyết riêng dành cho giới trí thức được Ban chấp hành trung ương ban hành, ông từng tâm sự rằng nội dung của nghị quyết là quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là nghị quyết ấy có thực sự đi vào cuộc sống hay không. Xin hỏi là đến thời điểm này, cảm nhận của ông như thế nào về sức sống của nghị quyết?

Thời điểm đó, tôi rất quan tâm đến ba bản nghị quyết chuyên đề dành cho công nhân, thanh niên và trí thức. Có lẽ sau một thời gian các nghị quyết đó ra đời, trung ương sẽ có những đánh giá kết quả của nó. Đến nay thời gian chưa đủ dài, nhưng với cảm nhận của cá nhân tôi thì cả ba nghị quyết đó chưa thật sự đi vào cuộc sống.

Chẳng hạn, nếu mục đích của nghị quyết về trí thức là xây dựng được đội ngũ trí thức lớn mạnh thì Đảng, Chính phủ phải tạo điều kiện cho đội ngũ ấy hình thành, phát triển mà một trong những điều kiện ấy không gì khác ngoài xây dựng được một nền giáo dục lành mạnh, tiên tiến. Nhưng mà xem ra từ khi có nghị quyết đến giờ, nền giáo dục của chúng ta chưa tiến bộ thêm được gì, có khi còn lún sâu vào những vấn đề mà xã hội đang bức xúc.

Tình trạng của giáo dục bây giờ cần có một cuộc cải cách toàn diện và triệt để, nhưng nhiều người có trách nhiệm dám dùng từ “cải cách”. Gần đây, duy có hai lần hai nhà lãnh đạo nhắc tới vấn đề này, một là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong buổi tôn vinh GS Ngô Bảo Châu đã nói rằng chúng ta phải tiến hành cải cách giáo dục, và sau Đại hội XI thì Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu trước MTTQ VN rằng chúng ta phải “đổi mới toàn diện, triệt để nền giáo dục, tức là cải cách giáo dục”. Thế nhưng, rất tiếc là trong văn kiện Đại hội không nói tới từ “cải cách”. Cho đến nay, nền giáo dục nước nhà chưa trở thành nền tảng cho tầng lớp trí thức phát triển.

Yếu tố thứ hai cần thiết để cho tầng lớp trí thức phát triển đó là sự tự do tư tưởng trong học thuật được tôn trọng. Yếu tố này cho đến nay chúng ta chưa cảm nhận được rõ ràng.

Để nghị quyết của Đảng đi vào cuộc sống, cải tạo thực tế thì nó phải được chuyển hóa vào thể chế, thành những đạo luật của Quốc hội, chương trình hành động, kế hoạch của Chính phủ…

Đúng vậy. Một nghị quyết xuất phát từ quyết tâm chính trị có thể rất cao, nhưng những điều kiện cơ bản để thực hiện nó thì không đầy đủ như quyết tâm, thành ra nó sẽ khó đi vào cuộc sống. Nhưng điều quan trọng hơn là bản thân nghị quyết đáp ứng được những gì cho những tầng lớp mà nó hướng tới. Chẳng hạn như nghị quyết về giai cấp công nhân có mục đích là củng cố vai trò lãnh đạo của giai cấp này, nhưng thử hỏi thực tế hiện nay phần lớn công nhân đang phải vật lộn với miếng cơm, manh áo hàng ngày thì thật khó đáp ứng được mục tiêu đó.

Thưa, trong khi trí thức đòi hỏi và chờ đợi vai trò của Nhà nước và thể chế, thì đất nước cũng đang đòi hỏi tinh thần năng động, chủ động và bản lĩnh của trí thức trong việc tạo ra những diễn đàn, những không gian cho tự do và sáng tạo?

Đúng là như vậy, nhưng phải có thiết chế dân chủ đảm bảo cho tự do tư tưởng, tự do học thuật. Thiết chế ấy phải được đảm bảo bằng những quy định rất cụ thể trong việc tìm đề tài, tổ chức các hội thảo, tự do công bố kết quả nghiên cứu… mà không bị thành kiến, quy kết, chụp mũ.

Xin được trở lại với vai trò của giáo dục, năm 2010, qua sự kiện GS Ngô Bảo Châu nhận giải thưởng Field, có thể cảm nhận được sự khao khát được phát triển, khao khát được bùng nổ, được khẳng định mình trong giới khoa học, trí thức, giới trẻ VN; nhưng rồi, không ít người đã tâm tư và nhận định rằng nếu cứ học tập và nghiên cứu ở VN thì không thể có Ngô Bảo Châu và giải thưởng Field.

Chắc chắn là như vậy. Nếu Ngô Bảo Châu không có được môi trường làm việc ở Pháp, ở Mỹ để nghiên cứu khoa học một cách thực thụ thì không thể nhận được giải thưởng Field danh giá. Và đương nhiên là những điều kiện ấy ở VN chưa có. Trước hết là không có nền khoa học nào có thể phát triển mạnh mẽ được trên nền giáo dục bất cập như của chúng ta, bất cập từ cấp tiểu học, phổ thông cho đến đại học. Bạn thấy đấy, ở VN chúng ta không nhìn thấy các nhóm nghiên cứu mạnh có tiếng tăm trên thế giới, cũng chưa thấy một trường đại học nào của VN được gọi là đại học nghiên cứu làm cái nôi cho các nhà khoa học phát triển…

Không có được những thành quả không phải vì chúng ta thiếu khát vọng, bởi nếu nhìn vào số lượng và sự đa dạng của các loại mục tiêu thì có lẽ VN thuộc vào những quốc gia hàng đầu?

Không đạt được bởi phần lớn đó là những mục tiêu duy ý chí, thiếu tầm nhìn dựa trên những chuẩn mực quốc tế. Ví dụ như việc xây dựng các đại học đẳng cấp quốc tế ở VN, gần đây người ta nêu lên bốn trường đại học là đại học Đức, đại học Pháp, đại học Nhật và đại học Mỹ, chủ trương rất rõ ràng, cộng với hàng trăm triệu USD mà Chính phủ sẵn sàng bỏ vào để xây dựng. Nhưng kết quả thế nào? Tôi được biết là trường đại học Đức có điểm tuyển sinh đầu vào thuộc loại rất thấp, còn đại học Pháp thì vội vàng chiêu sinh…, kết quả là cả hai trường này bế tắc. Chúng ta không thể cấy vào hệ thống đại học VN một vài cơ sở hợp tác với nước ngoài để lập tức nó có chất lượng, điều đó là thiếu cơ sở khoa học và cơ sở xã hội.

Trong khi đó, những năm gần đây, số lượng các bạn trẻ VN ra nước ngoài học ngày càng nhiều, ông đánh giá thế nào về hiện tượng này?

Có người đã dùng chữ “di cư giáo dục” hoặc “tỵ nạn giáo dục” để định danh hiện tượng này. Tôi nghĩ rằng đó là hiện tượng đáng buồn, không chỉ là ở cấp đại học mà ở cấp trung học thì những gia đình có điều kiện đều muốn cho con em mình ra nước ngoài học, đặc biệt là con em của những người phụ trách ngành giáo dục và con em cán bộ cao cấp ra nước ngoài học lại càng nhiều.

Theo lẽ thường, hiện tượng sinh viên ra nước ngoài học tập, nghiên cứu, giao lưu là rất tốt, nhưng để nó trở thành một phong trào ồ ạt thì quả là đáng suy nghĩ. Vì chỉ khi người ta không có niềm tin vào nền giáo dục nước nhà thì người ta phải ra ngoài học như vậy. Và, khi sang nước ngoài học, các bạn trẻ sẽ có trình độ chuyên môn rất tốt, nhưng điều đáng lo là nếu các em đi từ trẻ quá thì không có điều kiện để hấp thụ văn hóa dân tộc, và rõ ràng là khiếm khuyết này rất khó có thể bù đắp được.

Xin cảm ơn ông!

Lê Kiên - Thu Hà (thực hiện)
,