PDA

View Full Version : Các trường đại học Mỹ có dẫm vào vết xe đổ của General Motors?


thanhtinh88
11-09-2010, 11:21 PM
Em đang đọc tin tức tài chính, thấy bài báo có vẻ hay, Post lên mọi người cùng bình luận
Các trường đại học Mỹ có dẫm vào vết xe đổ của General Motors?
Ngày nay cả thế giới kính nể các trường ĐH Mỹ, y như kính nể General Motors 50 năm trước. Năm ngoái GM phá sản vậy 49 năm nữa số phận ấy có lặp lại với các trường ĐH Mỹ?


50 năm trước, đâu đâu người ta cũng ngưỡng mộ các công ty ô tô Mỹ.

Mọi người đều muốn biết bí quyết thành công của họ.

Làm sao mà năm nào họ cũng xuất xưởng được những mẫu mới ấn tượng đến thế? Làm sao mà họ quản lý được nhiều người thành công đến thế (General Motors khi ấy là công ty tư nhân thuê mướn nhiều nhân công nhất thế giới? Và làm sao mà khách hàng của họ hài lòng đến thế?

Ngày nay thế giới cũng chung một lòng kính phục các Đại học Mỹ.

Họ thống trị các bảng xếp hạng: trong danh sách các trường đại học hàng đầu thế giới của Shanghai Ranking Consultancy, top 20 có 17 trường Mỹ, top 50 có 35 trường Mỹ.

70% số nhà khoa học và kinh tế học từng dành giải Nobel còn sống đang làm việc ở Mỹ. Phần lớn các bài báo được trích dẫn nhiều nhất thế giới trên các tạp chí khoa học được viết ở Mỹ.

Mọi người đều muốn biết bí quyết thành công của họ.

Hỏi hơi “xoáy” một chút nhưng liệu các trường ĐH Mỹ có tiếp bước các công ty xe hơi không (General Motors mới phá sản năm ngoái)? Cho đến nay thì chuyện này dường như là không thể.

Năm nay số đơn đăng ký nhập học nhiều chưa từng thấy vì ai không kiếm được việc đành quay lại học tiếp. Chẳng có lý do gì để Cambridge, Massachusetts sẽ biến thành Detroit. Dù vậy vẫn có những câu hỏi rất nghiêm túc về các tòa tháp ngà của nước Mỹ.

Hai cơ quan nghiên cứu thiên hữu là Viện doanh nghiệp Mỹ (AEI) và Viện Goldwater đều đã đưa ra các báo cáo chỉ trích hệ thống ĐH Mỹ.

Hai học giả thiên tả Andrew Hacker và Claudia Dreifus đã xuất bản một cuốn sách chỉ trích còn thậm tệ hơn: “Giáo dục bậc cao? Các trường ĐH đang lãng phí tiền bạc và làm hỏng giới trẻ như thế thế nào và Chúng ta có thể làm gì”.

Tạp trí trung dùng US News & World Report viết trong điều tra thường niên về các trường ĐH Mỹ: “Nếu trường ĐH mà là doanh nghiệp ắt họ sắp đối mặt với các cuộc thâu tóm thù địch kết thúc bằng cắt giảm chi phí và tái cơ cấu mạnh mẽ.”

Học phí hàng thập kỷ nay đã tăng nhanh hơn khả năng chi trả của người Mỹ.

Thu nhập trung bình của hộ gia đình đã tăng 6,5 lần trong 40 năm qua, nhưng chi phí để vào một trường ĐH bang đã tăng 15 lần với sinh viên trong bang và 24 lần với sinh viên ngoại bang.

Chi phí nhập học trường tư đã tăng hơn 13 lần (một năm học tại một trường trong Ivy League mất 38.000 USD, chưa tính tiền trọ). Lạm phát trong ngành giáo dục khiến ngay cả ngành y cũng phải kính nể.

Chi phí tăng nhưng cần mẫn lại giảm.

Năm 1961, sinh viên toàn thời gian theo học các khóa 4 năm dành 24h/tuần để học, nay theo ước tính của AEI, con số này đã giảm xuống 14h/tuần.

Tỷ lệ bị đuổi hoặc phải tốt nghiệp chậm cũng thật đáng sợ: chỉ 40% số sinh viên theo học khóa 4 năm ra được trường.

Lý do đáng tin cậy nhất là các GS không hứng thú lắm với lợi ích của sinh viên. Việc bổ nhiệm và thăng tiến dựa trên các nghiên cứu được xuất bản chứ không phải khả năng sư phạm.

GS đưa ra một thỏa thuận ngầm với sinh viên: bài tập tôi cho ít nhưng điểm tôi cho cao, chỉ cần các anh để yên cho tôi làm nghiên cứu của mình.

Hai ông Hacker và Dreifus chỉ ra rằng GS cao cấp tại các trường ĐH thuộc nhóm Ivy League nay cứ 3 năm lại được nghỉ phép có lương 1 năm thay vì 7 năm như trước kia. Năm nay 20/48 GS Lịch sử tại Havard sẽ nghỉ.

Tinh thần nghiên cứu tận tụy ở Mỹ là một trong những điều làm nên vinh quang của hệ thống giáo dục bậc cao. Nhưng còn được tới bao giờ?

Có bằng chứng của thuyết lợi ích biên giảm dần trong một lĩnh vực cực kỳ quan trọng đối với sức mạnh kinh tế của quốc gia: khoa học và công nghệ.

Quỹ Kauffman Foundation cho rằng năng suất của ngân sách liên bang dành cho nghiên cứu và phát triển tính theo số bằng phát minh sáng chế vài năm nay đang giảm.

Ngân sách chi quá dàn trải. Kết quả sẽ tốt hơn nếu chi tiêu có trọng điểm hơn, nhưng chủ đề “nền kinh tế tri thức” đang hợp thời vẫn khuyến khích các ông nghị thò tay vào miếng bánh của các trường ĐH.

Viện Goldwater chỉ ra nguyên nhân thứ ba khiến chi phí tăng nhưng năng suất lại giảm: đó là chi phí hành chính.

Trong giai đoạn 1993-2007, chi phí cho các quan chức trường ĐH tại 198 ĐH hàng đầu nước Mỹ đã tăng nhanh hơn chi phí cho khối giảng dạy.

Chi phí hành chính tại các trường tư hàng đầu tăng nhanh hơn các trường công. VD như Havard đã tăng chi phí hành chính trên mỗi sinh viên thêm 300%. Ở một số trường như Arizona State University, gần một nửa nhân viên toàn thời gian là viên chức.

Gần như tất cả Chủ tịch các trường ĐH đều cư xử như lãnh đạo các doanh nghiệp lớn, với đủ lương, bổng và một đám tùy tùng

Mốt bây giờ là phải sang

Với quy mô và năng lực cạnh tranh của hệ thống giáo dục bậc cao tại Mỹ, có thể kỳ vọng những vấn đề ấy sẽ tự động được giải quyết.

Vì sao một số trường không cạnh tranh bằng cách thuê các học giả ngôi sao? Tại sao họ không giảm học phí?

Vấn đề là các tổ chức có địa vị cao như trường ĐH có xu hướng cạnh tranh với nhau dựa trên danh tiếng về mặt học thuật (được bồi đắp thêm nhờ các GS tên tuổi) và cơ sở vận chất (ký túc xá sang trọng và các sân vận động bắt mắt) hơn là bằng tiền.

Ở top đầu, Yale không bao giờ nghĩ tới việc cạnh tranh với Havard bằng giá. Với các trường có thứ hạng thấp hơn: Geogre Washington University khiến tên tuổi của mình trở nên thời thượng bằng cách thu thêm học phí và mạnh tay chi cho cơ sở vật chất.

Mô hình “sang trọng” khó có thể tiếp diễn khi mà suy thoái kinh tế sẽ kéo dài. Phụ huynh không còn sẵn sàng vay nợ như trước nhưng lại sẵn sàng tìm trường ở nước ngoài hơn.

Internet cũng tạo ra một nguy cơ ngày càng lớn, trên mạng, bạn có thể nghe các bài giảng hàng đầu với chi phí gần như bằng không.

Các trường ĐH Mỹ đã chọn sai con đường khi tiền bạc còn dễ kiếm. Nếu họ lại lạc lối một lần nữa, có thể họ sẽ dẫm vào vết xe đổ của GM.
http://cafef.vn/2010091112446883CA32/cac-truong-dai-hoc-my-co-dam-vao-vet-xe-do-cua-general-motors.chn

tieuphong
12-09-2010, 02:38 AM
Lý do đáng tin cậy nhất là các GS không hứng thú lắm với lợi ích của sinh viên. Việc bổ nhiệm và thăng tiến dựa trên các nghiên cứu được xuất bản chứ không phải khả năng sư phạm.



Yeah, cái này mình đồng ý. Trường mình có nỗ lực điên cuồng muốn lên hạng nên pick 1 cái criteria nhanh và dễ thay đổi là faculty research (presumably). Trường found 1 cái Global Innovation Center gì đó, đưa 1 bác Ấn Độ làm chair và luôn proud là bác Ấn đó là highest-paid researcher in the US. Man, không biết mô tả đóng góp của ông researcher đối với students' learning & professional experience ra sao luôn.

Cái này chủ yếu là agency problems vì giáo viên muốn tenureship để ổn định ở trường lâu dài mà tenure granting, theo mình biết, không tính đến khả năng giảng dạy.

Longatum
12-09-2010, 03:31 AM
Bài này dịch dở nên đọc khó hiểu quá. Với lại có một số số liệu không rõ ở đâu ra và không có context để mà đánh giá: (i) cái con số 40% 4-year graduation rate không rõ là ở đâu ra (ii) so sánh và nói là chuyện chi phí cho bên admin tăng nhanh hơn chi phí cho bên giảng dậy là so sánh không meaningful. Average pay cho giáo sư bên Mỹ là tương đối cao, đời sống thoải mái lại có thêm nhiều khoản thu ngoài, còn nhưng đồng chí như thư ký, cashier trong nhà trường, lương có tăng 50% nhiều khi cũng còn thua lương (chứ chưa tình comp) của giáo sư tăng 5%.

Chuyện giáo sư quan trọng chuyện nghiên cứu hơn chuyện dậy là có, nhưng chỉ đúng với một số trường thôi. Ở Mỹ cho bậc đại học có một hệ thống các trường gọi là Liberal Arts College - ở những trường này, giảng dậy được đặt với tầm quan trọng không thua kém gì với chuyện nghiên cứu cả. Các trường đại học lớn cũng có những trường rất nổi tiếng về chất lượng giảng dậy, ví dụ trong khối Ivy thì Brown, Dartmouth và Princeton có tiếng tốt hơn Harvard, Penn, Columbia nhiều.

Không có trường nào grant tenure mà không tính khả năng giảng dậy cả. Kể cả những trường rất research intensive. Và nói chung, từ kinh nghiệm của mình và bạn bè thì giáo sư, on average, là những người đi dậy học vì họ thích dậy học. Có người có thể dậy không hay, nhưng nói chung là tương đối lo lắng và quan tâm cho sinh viên.

TuongNM
12-09-2010, 04:18 AM
Cũng như Long, mình cũng khá nghi ngờ những số liệu không rõ nguồn và khá bias do cố gắng viết theo một hướng.
Những ý như admin cost tăng, giáo sư tập trung nhiều đến nghiên cứu theo kinh nghiệm cá nhân mình là đúng tuy nhiên bài có vẻ chưa phân tích được cái câu hỏi chính mà họ nêu ra "Các trường đại học Mỹ có dẫm vào vết xe đổ của General Motors?" hay hiểu theo một cách khác là liệu Các trường đại học Mỹ có sụp đổ không. Để trả lời thì nên quan tâm đến những yếu tố fundamental hơn là những yếu tố mà trong bài nêu ra.
Theo mình, fundamental có thể nên nhìn theo demand liệu có giảm không? Supply có cung cấp đủ chất lượng sinh viên không theo demand cần không? Các alternative supply như các trường nước ngoài thế nào? Có những lợi thế cạnh tranh với các trường ở Mỹ ở mức độ nào?
Demand của thế giới với sản phẩm giáo dục Mỹ vẫn rất cao. Bài báo cũng không đưa ra được bằng chứng là chất lượng sinh viên học ở Mỹ đi xuống. Các trường nứoc ngoài ( Châu Âu, Nhật và các nước Châu Á đang nổi khác) chưa thấy ở đâu có lợi thế so sánh đáng kể so với Mỹ.
Fundamental ổn.
Các biện pháp kĩ thuật ví dụ như tái cấu trúc để giảm chi phí thì thực tế các trường vẫn làm đặc biệt khi họ gặp crissis nho nhỏ ( như bài báo nói ví dụ nếu có hostile take over etc..)
Ví dụ như trong cuộc khủng hoảng vừa rồi,một nguồn thu quan trọng của các trường đặc biệt là trường top là endowment và bị giàm đáng kế do các donor cũng nghèo đi do khủng khoảng, đối mặt với việc này các trường cũng có nhiều biện pháp cut cost như Stanford thâm chí lúc cao điểm còn tắt điện thư viện sớm so với các năm trước.
Tóm lại mình nghĩ bài báo nếu được một số point đúng nhưng hơi tản mạn và cách tiếp cận này không trả lời được câu hỏi chính họ nêu ra. Còn câu trả lời của mình thì là 50 năm sau ai biết cái gì xẩy ra đâu.... vì đến 30 năm nữa có thể những vấn đề cơ bản nẩy sinh và 20 năm tiếp theo nếu đi sai hướng đủ để giết chết bất kì "thần tượng" nào nhưng tương lai gần thì nền giáo dục Mỹ còn ổn lắm.

nvha
12-09-2010, 07:49 AM
Chắc là bài này ?

http://www.economist.com/node/16941775/comments#comments

http://www.economist.com/node/16941775?story_id=16941775

Schumpeter
Declining by degree
Will America’s universities go the way of its car companies?

Sep 2nd 2010

FIFTY years ago, in the glorious age of three-martini lunches and all-smoking offices, America’s car companies were universally admired. Everybody wanted to know the secrets of their success. How did they churn out dazzling new models every year? How did they manage so many people so successfully (General Motors was then the biggest private-sector employer in the world)? And how did they keep their customers so happy?

Today the world is equally in awe of American universities. They dominate global rankings: on the Shanghai Ranking Consultancy’s list of the world’s best universities, 17 of the top 20 are American, and 35 of the top 50. They employ 70% of living Nobel prizewinners in science and economics and produce a disproportionate share of the world’s most-cited articles in academic journals. Everyone wants to know their secret recipe.

Which raises a mischievous question. Could America’s universities go the way of its car companies? On the face of it, this seems highly unlikely. Student enrolments are higher than ever this year, as Americans who cannot find jobs linger or return to education. Cambridge, Massachusetts, shows no outward sign of becoming Detroit. Yet there are serious questions about America’s ivory towers.

Two right-wing think-tanks, the American Enterprise Institute (AEI) and the Goldwater Institute, have both produced damning reports about America’s university system. Two left-wing academics, Andrew Hacker and Claudia Dreifus, have published an even more damning book: “Higher Education? How Colleges are Wasting Our Money and Failing Our Kids and What We Can Do About It”. And US News & World Report, a centrist magazine, says in its annual survey of American colleges that: “If colleges were businesses, they would be ripe for hostile takeovers, complete with serious cost-cutting and painful reorganisations.”

College fees have for decades risen faster than Americans’ ability to pay them. Median household income has grown by a factor of 6.5 in the past 40 years, but the cost of attending a state college has increased by a factor of 15 for in-state students and 24 for out-of-state students. The cost of attending a private college has increased by a factor of more than 13 (a year in the Ivy League will set you back $38,000, excluding bed and board). Academic inflation makes medical inflation look modest by comparison.

As costs soar, diligence is tumbling. In 1961 full-time students in four-year colleges spent 24 hours a week studying; that has fallen to 14, estimates the AEI. Drop-out and deferment rates are also hair-curling: only 40% of students graduate in four years.

The most plausible explanation is that professors are not particularly interested in students’ welfare. Promotion and tenure depend on published research, not good teaching. Professors strike an implicit bargain with their students: we will give you light workloads and inflated grades so long as you leave us alone to do our research. Mr Hacker and Ms Dreifus point out that senior professors in Ivy League universities now get sabbaticals every third year rather than every seventh. This year 20 of Harvard’s 48 history professors will be on leave.

America’s commitment to research is one of the glories of its higher-education system. But for how long? The supply of papers that apply gender theory to literary criticism remains ample. But there is evidence of diminishing returns in an area perhaps more vital to the country’s economic dynamism: science and technology. The Kauffman Foundation, which studies entrepreneurship, argues that the productivity of federal funding for R&D, in terms of patents and licences, has been falling for some years. Funding is spread too thinly. It would yield better results if concentrated on centres of excellence, but fashionable chatter about the “knowledge economy” stirs every congressional backwoodsman to stick his fingers into the university pie.

The Goldwater Institute points to a third poison to add to rising prices and declining productivity: administrative bloat. Between 1993 and 2007 spending on university bureaucrats at America’s 198 leading universities rose much faster than spending on teaching faculty. Administration costs at elite private universities rose even faster than at public ones. For example, Harvard increased its administrative spending per student by 300%. In some universities, such as Arizona State University, almost half the full-time employees are administrators. Nearly all university presidents conduct themselves like corporate titans, with salaries, perks and entourages to match.


At least the Naval Academy is free

Given the size and competitiveness of America’s higher-education system, you might expect these problems to be self-correcting. Why don’t some universities compete by hiring teaching superstars? And why don’t others slash prices? The big problem is that high-status institutions such as universities tend to compete with each other on academic reputation (which is enhanced by star professors) and bling (luxurious dormitories and fancy sports stadiums) rather than value for money. This starts at the top: Yale would never dream of competing with Harvard on price. But it also extends to second-division universities: George Washington University has made itself fashionable by charging students more and spending lavishly on its facilities.

This luxury model is unlikely to survive what is turning into a prolonged economic downturn. Parents are much less willing to take on debt than they were and much more willing to look abroad for better deals. The internet also poses a growing threat to what Bill Gates calls “place-based colleges”. Online, you can listen to the world’s best lecturers for next to nothing.

America’s universities lost their way badly in the era of easy money. If they do not find it again, they may go the way of GM.


Economist.com/blogs/schumpeter

Longatum
12-09-2010, 11:48 AM
Schumpeter là phần rất hay viết về giáo dục trên Economist, đọc bài trên kia thấy trích ở Economist là em nghĩ là từ phần này ra rồi. Có điều bọn này là bọn Anh thành ra viết tương đối biased.

Còn bài dịch thì đúng là chuối, chỉ riêng câu cuối đọc đã thấy dịch sai toe toét rồi.

"America’s universities lost their way badly in the era of easy money. If they do not find it again, they may go the way of GM."

vs.

"Các trường ĐH Mỹ đã chọn sai con đường khi tiền bạc còn dễ kiếm. Nếu họ lại lạc lối một lần nữa, có thể họ sẽ dẫm vào vết xe đổ của GM."