<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>VietMBA</title>
		<link>http://www.vietmba.com/</link>
		<description>Vietnam Master of Business Management Forum</description>
		<language>en</language>
		<lastBuildDate>Mon, 06 Sep 2010 20:13:04 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://vietmba.com/images/misc/rss.jpg</url>
			<title>VietMBA</title>
			<link>http://www.vietmba.com/</link>
		</image>
		<item>
			<title>Singapura...</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3885&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 06 Sep 2010 12:38:29 GMT</pubDate>
			<description>Chào cả nhà, 
 
Singapore hiện giờ đang nằm trong tầm ngắm của rất nhiều chiến sỹ vietmba, vì vậy mình muốn mở thêm một thread về Singapore trong mục...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Chào cả nhà,<br />
<br />
Singapore hiện giờ đang nằm trong tầm ngắm của rất nhiều chiến sỹ vietmba, vì vậy mình muốn mở thêm một thread về Singapore trong mục &quot;Trò chuyện với thổ địa&quot;. <br />
<br />
Ngặt nỗi mình rời Singapore hơn 2 năm rồi, và ở Singapore cũng không lâu nên kinh nghiệm sống và làm việc còn rất khiêm tốn. Ở trên diễn đàn mình hiện giờ cũng có một số chiến sỹ đã và đang trụ ở đây, vì vậy rất mong mọi người cùng tham gia để các thành viên có thêm thông tin khác về Singapore (ngoài thông tin về việc làm).  <br />
<br />
Vậy ai có tấm lòng muốn chia sẻ thì hú lên một tiếng nhé :)&gt;-</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=31"><![CDATA[C&#7845;p c&#7913;u]]></category>
			<dc:creator>olive82</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3885</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Câu hỏi về MSF cho hồ sơ làng nhàng apply trường ngoài top- giúp em với!!</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3882&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 05 Sep 2010 15:48:22 GMT</pubDate>
			<description>Em chào các anh chị Vietmba.. Em là thành viên của diễn đàn đã được gần 1 năm nay nhưng chủ yếu là chỉ đọc các topic đã có trên diễn đàn. Hôm nay em...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Em chào các anh chị Vietmba.. Em là thành viên của diễn đàn đã được gần 1 năm nay nhưng chủ yếu là chỉ đọc các topic đã có trên diễn đàn. Hôm nay em mới mạo muội post câu hỏi của em lên đây, mong các anh chị tư vẫn giúp cho em nhé ..<br />
<br />
Em xin tự giới thiệu đôi chút về bản thân . Trường hợp của em , em đã search nhiều nhưng không thấy có trên diễn đần ( hoặc là có trong private area nhưng em chưa vào đc ) Em tự cảm thấy hồ sơ của mình rất làng nhàng, nhưng vì muốn xin đc tư vấn của các anh chị nên đanh post lên đây.<br />
<br />
Sang năm em sẽ tốt nghiêp khoa tài chính ngân hàng, đại học kinh tế quốc dân. Điểm GPA của em là 7.8. Gmat em thi năm vừa rồi đc 660 điểm ( Q 48 V 31) :( . IELTS : 7.0, chưa có kinh nghiệm làm việc gì, LOR thì cũng chỉ là mấy thầy trong khoa thôi.<br />
<br />
Dự định của em là sẽ đi du học US luôn sau khi tốt nghiệp - ngành MS in Finance ( sang năm em sé bắt đầu apply trong lúc học) Theo em được biết thì MS in Finance không quan trọng kinh nghệm làm viêc lắm ( không như MBA) , mà em lại có dự định sẽ về VN công tác ( còn 2 cụ ở nhà nên k dám đi lâu, hay ở lại nc ngoài làm viêc) nên mong muốn đc đi ngay sau tốt nghiệp. Em tự cảm thấy hồ sơ của mình rất làng nhàng, nên cũng không dám mơ mộng trg top, chỉ mong được nhận vào 1 trg nào đó cũng làng nhang như hồ sơ của em để các cụ ở nhà phẩn khời, vì các cụ cũng mong muốn con giai có tấm bằng thạc sĩ Mĩ. Chỉ có điều nếu không có aid thì giấc mơ Mĩ của em sẽ tan thành mây khói.(nhà em cũng có thể giúp em tối đa là 15.000 $ - phần còn lại thì mong sẽ đựợc aid hay assistantship thôi) Vì vậy em mạo muội hỏi 1 số câu hỏi thía này nhé:<br />
<br />
1, Theo các anh chị em nên apply các trường ngoài top nào?? Các trường nào có khả năng sẽ cho em aid hay assistantship với cái hồ sơ của em?? có anh chị nào có kinh nghiệm cho em vài gợi ý về các trường này đc không?? <br />
<br />
2, em có thể làm j để làm đẹp hơn hồ sơ của mình không?? ( ý em muốn nói là không đi làm có kinh nghệm mà đi học ngay nhưng vẫn có thể đánh bóng hồ sơ lên được ấy ) Em có thể xin 1 số profile của các anh chị nào đã từng ở trường hợp như em để có thể tham khảo không ạ ??<br />
<br />
2 câu hỏi em đã thắc mắc lâu rồi nhưng vẫn còn băn khoăn lắm,mong anh chị giúp em nhé.<br />
Em cám ơn anh chị rất nhiều, mong nhận được sự giúp đỡ của các anh chị ..(Em post câu hỏi lần đầu, có <font color="Red">gì</font> sai sót anh chị đừng trách mắng em tội nghiệp ..)</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=46"><![CDATA[T&#431; V&#7844;N CHUNG]]></category>
			<dc:creator>andytran</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3882</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Canada – Đất nước của sự khám phá.</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3881&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 05 Sep 2010 06:25:52 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[*Canada – Đất nước của sự khám phá.* :)>- 
 
Ngày mình bắt đầu tìm hiểu về Canada vào khoảng năm 2000 cho biết đến khi tìm hiểu kĩ để ra quyết định...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div><b>Canada – Đất nước của sự khám phá.</b> :)&gt;-<br />
<br />
Ngày mình bắt đầu tìm hiểu về Canada vào khoảng năm 2000 cho biết đến khi tìm hiểu kĩ để ra quyết định trong việc chọn trường học MBA năm 2008-2009 thì ấn tượng đầu tiên và mạnh mẽ nhất của mình về Canada là: Canada là vùng đất của sự khám phá.  Nói thế không có nghĩa là ở những nước khác không có sự khám phá, chỉ đơn thuần nó là điểm nổi trội khi nghĩ về Canada. Giống như mình nghĩ về nước Mĩ là vùng đất của tự do, hay nước Pháp là nơi sinh ra những điều lãng mạn vậy.<br />
<br />
Nói về Canada, mình sẽ nói về những đặc điểm chung của Canada trước và cố gắng cùng các bạn khác đang sống và học tập tại các vùng miền khác nhau đi vào đặc điểm riêng của các thành phố chính.<br />
<br />
Canada rộng bạt ngàn chỉ thua Nga, rộng hơn Mỹ, Trung Quốc, Úc, Brazil và Ấn Độ. Tuy nhiên dân số của Canada chỉ có 34 triệu (2010) tức bằng khoảng 1/10 dân số Mỹ. Số tiểu bang / tỉnh của Canada cũng ít hơn Mỹ, chỉ có 10 tỉnh và 3 khu vực. 10 tỉnh là nơi đông đúc dân cư và được khai phá trước ba khu vực (Yukon, Northwest, &amp; Nunavut). Nói thế hình dung cũng thấy được ở Canada đất rộng người thưa.<br />
<br />
Một trong những đặc điểm của Canada là sự đa dạng về sắc tộc, văn hoá, và ngôn ngữ. Đi ngoài phố, vào Mall, ngồi trên subway, hay cả trong campus các trường học thì nhìn quanh sẽ nhận ra rõ ràng sự đa dạng này. Cũng chính vì sự đa dạng này mà từ lần đầu mình đến Canada, mình chẳng hề có cảm giác bị phân biệt. Rất nhiều di dân đến Canada từ vài năm hoặc vài chục năm trước và họ vẫn duy trì văn hoá của họ, thậm chí nói cả ngôn ngữ của họ. Và hiện tượng nhiều người nói bập bẹ tiếng Anh/Pháp nhưng lại là công dân Canada từ  vài chục năm là chuyện bình thường.  Mặc dù ngôn ngữ chính thức là tiếng Anh và tiếng Pháp, ở những vùng khác nhau thì  áp dụng khác nhau. Ví dụ ở tỉnh Ontario hay British Columbia tiếng Anh được dùng trong hầu hết các hoạt động thì ở Quebec, tiếng Pháp lại được áp dụng rộng rãi. Ngoài ra, tại những khu vực nhỏ hơn như Chinatown, Little Italy, Little Japan, Little các thứ...  thì các cửa hiệu hàng quán cũng dùng 3-4 ngôn ngữ.<br />
<br />
Chuyện phân hoá về ngôn ngữ trên có thể hiễu được nếu nhìn lùi dòng thời gian về thời kì thuộc địa hoá. Những người đầu tiên đến Canada là những người Viking vào những năm 1000. Mọi người xem phim Pathfinder (2007) thì nhận thấy bối cảnh đúng là Canada những năm 1000 luôn. Nhưng thực ra người Pháp và người Anh mới là những người tạo ra Canada. Vào những năm 1600 hồi đó, người Pháp thuộc đia hoá các vùng phía Bắc và đặt tên là New France. Người Anh thì thuộc địa hoá các vùng bên dưới ở US, vẫn gọi là New England bây giờ. Có một điểm rất hay là người Pháp tìm đến Canada đầu tiên ở Newfoundland, sau đó họ đi về phía Tây và thiết lập vùng định cư đầu tiên ở Quebec city. Quebec city hồi đó là thủ đô của New France. Quebec thì lại nằm ở cuối con sông St. Lawrence. Người Pháp đi ngược dòng theo hướng Tây Nam đến một vùng có nhiều hồ nước bao bọc bèn lập thêm một bến cảng hoành tráng giờ gọi là Old Port và cả thành phố Montreal. Nếu du lịch đến Montreal bạn sẽ được đề nghị đi xem Old Port. Lại tiếp, đi ngược dòng St. Lawrence đến thượng nguồn là hồ Ontario. Đây là một trong Ngũ Hồ, tên tiếng Anh là Great Lakes (hệ thống hồ nước ngọt lớn nhất quả đất!) :D Hồ Ontario và một đoạn gần thượng nguồn của sông St. Lawrence là biên giới tự nhiên giữa Canada và Mỹ. Người Pháp đi đến đây thì gặp người Anh, một bên Hello một bên Bonjour rồi cắm cọc ngừng định cư không đi tiếp nữa. Người Anh đã định cư ở khu vực quanh hồ Ontario và cả các tỉnh phía Tây. Nhìn chung, từ Montreal về phía Đông là của người Pháp, từ Montrel về phía Tây là của người Anh. Đây là đặc điểm cơ bản phân cách về ngôn ngữ đến giờ. Sau này người Ý cũng di dân đến Quebec rất nhiều và trở thành cộng đồng lớn thứ 2 ở Quebec. Quebec ở đây là tỉnh Quebec, trong tỉnh Quebec thì có cả Quebec city &amp; Montreal city. Thú nhận một điều là đi chơi tỉnh Quebec muốn đi không muốn về vì con gái Quebec lai trộn các dòng máu Pháp, Ý, Bồ Đào Nha nhìn chung rất xinh!  Bản chất theo mình thì cứ lai là xinh, con cái sau này ở Canada cho nó lai Tây (mà là Tây lai nhé) chắc cũng không  kém gì bọn ấy! :D Nói tiếp về chuyện Người Anh &amp; người Pháp thành lập Canada thì phải đến tận cuộc chiến 7 năm mới thành lập liên bang Canada.<br />
<br />
Một đặc điểm khác mình để ý kĩ khi đi Canada là tài nguyên Canada rất phong phú. Mình học undergrad về môi trường nên đánh giá chú quan đầu tiên về tài nguyên là nói về tài nguyên đất và nước ngọt, hai nguồn tài nguyên chiến lược, mà Canada thì có trữ lượng khổng lồ. Đất nói chung ngày càng ít vì nước biển dâng lên, nước ngọt thì cũng thế vì ô nhiễm lan nhanh.Trong khi dân số tăng ào ào, trong 20-50 năm nữa có chiến tranh thì cũng chỉ để tranh giành hai nguồn tài nguyên quan trọng nhất này. Về tài nguyên thiên nhiên tiêu biểu như năng lượng là dầu hoả. Trữ lượng dầu của Canada đứng thứ 2 thế giới sau Saudi Arabia, trước Iran, Irac, Nga, Venezuela,.... So với các nước có diện tích gần bằng, trữ lượng dầu Canada hơn 8.5 lần Mỹ, hơn 11.2 lần Trung Quốc. Trữ lượng tài nguyên tiềm năng như thế, nếu sau này ai định cư ở Canada mà đến thời kì kinh tế thế giới khó khăn chính phủ cứ khai thác tài nguyên bán ra chia trên đầu người chắc con cháu cũng sống sung túc mấy đời! :D<br />
<br />
Nói về tự nhiên đã nhiều, giờ chuyển sang kể về xã hội đời sống. Điểm đầu tiên cần biết khi đến Canada hoặc tiếp xúc với người Canada là: người Canada không muốn bị nhận nhầm là người Mỹ. Cũng như người Việt Nam mình bực mình khi người ta nhận mình thành người Tàu vậy. Về tính cách người dân thì người da trắng, Canadian gốc, thì quá lịch sự. Trong khi người Mỹ nói chung tự do thì người Canada nói chung bảo thủ, giống người Anh vậy! :D<br />
<br />
Môi trường sống nói chung thoải mái, tuy có hơi buồn vì đất rộng người thưa và rồi mùa đông lạnh lẽo mà kéo đến thì rất lười ra ngoài. Một người bạn mình sang chơi Christmas ra đường thất vọng ê chề vì cứ nghĩ Noel thì đông vui nhộn nhịp như là New York. Nào ngờ ngay giữa downtown mà lạnh tanh vắng vẻ, chả ai ra đường. Ai có gia đình vợ chồng thì đầm ấm bên nhau chứ cô đơn single như các du học sinh chúng ta thì chỉ có ngồi nhà Facebooking nhé. Mùa hè từ khoảng tháng 4 đến tháng 11 trăm hoa đua nở, rừng cây đâm chồi nảy lộc sau một mùa đông rụng hết lá. Nhà nhà người người kéo nhau ra phố, ra công viên, ra biển các thứ để được mặc áo cộc tay quần short, để được nằm dài ra tắm nắng bù cho mùa đông lạnh lẽo nằm ở nhà. Canada nằm ở Bắc bán cầu nên cũng thuận lợi về ánh sáng, mùa hè sáng từ 6-7h và đến tận 9h tối mới tắt nắng (là Toronto thôi nha, còn lên các vùng vĩ độ cao hơn thì gọi là sáng cả ngày lẫn đêm). Anh chị em đi làm về tầm 4-5h tha hồ mà chơi đùa đến 9-10h  tối. Nhưng đến mùa đông thì mặt trời bé bé chỉ ló lên có vài giờ thôi, còn lại thì trời sáng nhưng không có nắng, hở tí nắng ra là tranh nhau hứng lấy hứng để cho ấm! :D<br />
<br />
Về phúc lợi xã hội thì Canada là một trong những nước có phúc lợi tốt nhất thế giới. Ngoài ra hệ thống bảo hiểm y tế được cho là rất rất tốt. Có lẽ do việc thu thuế nặng nề đã giúp cho chính phủ có nhiều khoản trợ giúp cho y tế. Người người nhà nhà đóng thuế thu nhập cho 2 tầng lớp: chính phủ và tiểu bang. Cụ thể, tuỳ mức thu nhập, dân Canada đóng trong khoảng từ 20% (&lt; $41k) đến 47% (&gt; $127k). Lại còn nghe đồn ở Mỹ sinh baby thì mất khoảng $10,000, ở Canada ai có PR hoặc là công dân thì sinh con miễn phí, còn chưa có PR thì cũng nộp tiền như thường nhé. :D Con ai không biết sinh ra thì cũng có citizenship ngay lập tức như baby sinh ra ở Mỹ. <br />
<br />
Về giáo dục thì hệ thống trường công cho các em từ trung học đổ xuống được miễn phí với người có PR hoặc công dân Canada. Chất lượng nói chung khá tốt so với các đại ca khác trong làng giáo dục quốc tế. Hệ thống giáo dục đại học thì cũng khá tốt. Theo chủ quan của mình thì tính trung bình Canada chỉ đứng thứ 3 trong hệ thống giáo dục quốc tế, sau Mỹ &amp; Anh.<br />
<br />
Về cuộc sống, Canada có 5 thành phố được xếp hạng trong Top 50 “Top cities to live, work, &amp; visit” theo City Mayors (Mercer): Vancouver (rank 5), Toronto (rank 15), Ottawa (rank 16), Motreal (rank 22), Calgary (rank 26). Mỹ có 7, Đức có 6, Thuỵ Sỹ có 3,... Đời sống nói chung đắt đỏ, theo mình nghe kể thì đắt hơn cả Mỹ vì thị trường nhỏ. Đi mua hàng hoá các thứ bị cộng thuế vào 13% nữa. Hệ thống giao thông công cộng nói chung tốt, nhưng sở hữu xe hơi thì lại rất đắt. So với Mỹ thì mức bảo hiểm xe ở Canada đắt hơn ít nhất là 3-4 lần. Đối với anh chị em du học sinh chúng mình với bằng lái mới thi đem đi mua bào hiểm thì cũng phải mất ít nhất $2500-3000/năm, xe ngon ngon tí như Infiniti, Acura các thứ thì cứ chuẩn bị nộp $4000-5000/năm.<br />
<br />
Một yếu tố xã hội nữa là việc di dân vào Canada đang được đẩy mạnh. Chính sách di dân cho tầng lớp tri thức có trình độ đại học / sau đại học rất thuận lợi, đặc biệt là những người học tại Canada.<br />
<br />
Về kinh tế, Canada có Toronto là trung tâm kinh tế lớn thứ 3 Bắc Mỹ sau New York và Chicago về dịch vụ tài chính. Kinh tế Canada nói chung lệ thuộc rất nhiều vào Mỹ.  Nhớ hồi đi đọc Economics  ông thầy hay bảo kinh tế Canada có tới 60-70% là xuất khẩu và trong số xuất khẩu đó thì 70-80% là xuất sang Mỹ. Con số cụ thể không nhớ rõ! :D Với sự lệ thuộc như thế, kinh tế Mỹ có hắt hơi xổ mũi thì kinh tế Canada cũng chẳng hơn gì. Tuy nhiên một chi tiết đáng chú ý là hệ thống ngân hàng của Canada cực kì vững mạnh. Như trong đợt khủng hoàng năm 2008-2009 tời giờ khi Mỹ có biết bao ngân hàng bị phá sản thì ở Canada có rất rất ít và trong 5 ngân hàng lớn nhất nắm đại đa số thị phần ở Canada thì 5 anh này chả làm sao cả.<br />
<br />
Như trên mình tóm tắt về tình hình tự nhiên, đời sống xã hội, &amp; kinh tế của Canada. Tiếp theo mình sẽ hẹn dịp tới viết về Toronto nơi mình đang sống &amp; học. Ottawa thì hy vọng có anh Chung nicotas chia sẻ một chút. Vancouver &amp; Victoria city thì có bạn Thanh cũng vừa nhập học MBA mùa Fall năm nay. Hứa hẹn là thế chứ chưa biết có liền được hay không vì cả ba đang vào học kì rồi! :D Ngoài ra còn có bạn Tiên đóng đô ở tỉnh Alberta nhưng hay du sơn ngoạn thuỷ, bốn bể là nhà, hình chụp bao la, up lên không hết. Tiên sẽ cung cấp cách hình ảnh sống động giúp anh chị em hiểu thêm về Canada!</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=80"><![CDATA[Trò chuyện với "thổ địa"]]></category>
			<dc:creator>VN_FreeLancer</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3881</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Làm thế nào để trở thành CFO?</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3880&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 05 Sep 2010 02:16:37 GMT</pubDate>
			<description>Em sắp tốt nghiệp đại học, major của em la Finance và Accounting. Em đang nộp đơn xin học MBA vì nghĩ rắng một chương trình MBA tốt sẽ giúp cho em có...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Em sắp tốt nghiệp đại học, major của em la Finance và Accounting. Em đang nộp đơn xin học MBA vì nghĩ rắng một chương trình MBA tốt sẽ giúp cho em có kiến thức lãnh đạo và quản lí tốt, rất cần cho công việc sau này. Mặc dù có rất ít chương trình MBA tuyển người trẻ tuổi nhưng em vẫn muốn apply. Mục tiêu của em là làm trong lĩnh vực tài chính doanh nghiệp, giúp một công ty lớn mạnh về tài chính va đầu tư hiệu quả. Em hi vọng là trong mười năm tới sẽ trở thành một CFO giỏi mà nhiều công ty ở Việt Nam hiên tại đang rất cần. <br />
Hiện tại, em đang vướng mắc ở câu hỏi là sau khi học MBA sẽ bắt đầu từ đâu và làm thế nào để thực hiện được kế hoạch dài hạn của mình. Em thì chưa rõ sẽ làm ở công ty nào, vì em nghĩ rằng một khi đã có kiến thức tài chính và kế toán thì làm ở Finance Department của một công ty nào cũng được. Không biết cách em nghĩ như vậy có đúng không ạ? Liệu rắng chỉ cần kiến thức tài chính và kế toán tốt là đủ cho một CFO không? Liệu rằng CFO cần thiết phải có kinh nghiệm với một industry nào đó để làm tốt công việc của mình không? <br />
Với cả trong tương lai, để trở thành CFO, có nhất thiết cần bằng CFA và CPA/ ACCA không ạ? Nên lấy bằng nào hơn trong hai bằng đấy? Em nghe nói là kinh nghiệm làm ở nhà băng cúng giúp rất nhiều để trở thành một CFO tốt? Thế thì start out với một investment bank để lấy kinh nghiệm rồi làm CFO sau có được không ạ?<br />
Em hi vọng anh chị và các bạn giúp em. Em cảm ơn nhiều!</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=46"><![CDATA[T&#431; V&#7844;N CHUNG]]></category>
			<dc:creator>miss_autumn123</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3880</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Hưởng ứng Hịch Japan :))</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3879&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 13:42:08 GMT</pubDate>
			<description>Mình rất thích Japan nói chung và Tokyo nói riêng. Theo cảm nhận của mình Japan là một nước tồn tại hai khía cạnh extreme: một mặt rất truyền thống...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Mình rất thích Japan nói chung và Tokyo nói riêng. Theo cảm nhận của mình Japan là một nước tồn tại hai khía cạnh extreme: một mặt rất truyền thống và một mặt rất hiện đại. Đấy là điểm tạo nên nét độc đáo rung động lòng người của Japan (mặc dù cảm nhận của mình có thể là sai bét như mới gần đây được chứng minh trong topic Luxembourg :D)<br />
<br />
Để lấy khí thế xin đóng góp một vài bài nhạc disco đã từng làm mưa làm gió trong các discotheque ở SG thập niên 90<br />
<br />
Tokyo Town:<br />
<br />
<!-- BEGIN TEMPLATE: ame_output -->
<div style="display: none;" id="ame_noshow_other_1283803984_1">
        <b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font>
</div>
<div style="display: inline;" id="ame_doshow_other_1283803984_1">
<!-- BEGIN TEMPLATE: ame_container -->
<div align="center">
<table class="tborder" cellpadding="6" cellspacing="1" width="425" style="margin:10px 0">
<thead>
        <tr>
                <td class="tcat" colspan="2" style="text-align:center">
                        <b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font>
                </td>
        </tr>
</thead>
<tbody>
        <tr>
                <td class="panelsurround" align="center">
<object width="425" height="350">
<param name=''movie'' value="http://www.youtube.com/v/lwwsnVMIyY8&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;fs=1"></param>
<param name="allowFullScreen" value="true"></param>
<embed src="http://www.youtube.com/v/lwwsnVMIyY8&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" width="425" height="350" wmode="transparent"></embed></object>
</td>
        </tr>
</tbody>
</table></div>
<!-- END TEMPLATE: ame_container -->
</div>
<!-- END TEMPLATE: ame_output --><br />
<br />
Tokyo by night:<br />
<!-- BEGIN TEMPLATE: ame_output -->
<div style="display: none;" id="ame_noshow_other_1283803984_2">
        <b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font>
</div>
<div style="display: inline;" id="ame_doshow_other_1283803984_2">
<!-- BEGIN TEMPLATE: ame_container -->
<div align="center">
<table class="tborder" cellpadding="6" cellspacing="1" width="425" style="margin:10px 0">
<thead>
        <tr>
                <td class="tcat" colspan="2" style="text-align:center">
                        <b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font>
                </td>
        </tr>
</thead>
<tbody>
        <tr>
                <td class="panelsurround" align="center">
<object width="425" height="350">
<param name=''movie'' value="http://www.youtube.com/v/DYFjk8PEsOI&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;fs=1"></param>
<param name="allowFullScreen" value="true"></param>
<embed src="http://www.youtube.com/v/DYFjk8PEsOI&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" width="425" height="350" wmode="transparent"></embed></object>
</td>
        </tr>
</tbody>
</table></div>
<!-- END TEMPLATE: ame_container -->
</div>
<!-- END TEMPLATE: ame_output --></div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=47">Fun Corner</category>
			<dc:creator>Quang</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3879</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Kêu gọi thành viên đóng góp cho bài Hịch Japan!</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3878&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 05:01:58 GMT</pubDate>
			<description>Diễn đàn đang mở rộng với hàng loạt bài viết của các thành viên ngoài Mỹ. Bài viết về Nhật cũng đang được hình thành về ý tưởng và nội dung, tuy...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Diễn đàn đang mở rộng với hàng loạt bài viết của các thành viên ngoài Mỹ. Bài viết về Nhật cũng đang được hình thành về ý tưởng và nội dung, tuy nhiên, để thêm phong phú cho bài viết với cảm nhận và suy nghĩ từ nhiều góc nhìn, mình kêu gọi các thành viên có kinh nghiệm về Nhật hoặc đang ở Nhật tham gia viết bài.<br />
Các thành viên viết bài hiện nay đều đã có email thảo luận về cách viết và nội dung, các bạn liên lạc với mình hoặc phản hồi lại qua topic này để mình liên lạc lại, vì thấy thấp thoáng đâu đó nhiều bạn đang ở Nhật là thành viên của diễn đàn.<br />
Các bài viết đang xuất hiện đã gây ấn tượng mạnh với nhiều thành viên với nội dung hay và đầy đủ của người trong cuộc, hy vọng chúng ta cũng có một loạt bài viết về Nhật không chỉ mạnh mà là cực mạnh, đọc xong không chết cũng bị thương, không thì cũng gây ra hiệu ứng nào đó! Chẳng hạn có Sir Darren đọc xong bài về Thụy Sỹ thì đòi qua Thụy Sỹ trước tuổi 30, thế thì mình làm cho ông này nhất định phải đến Nhật trước khi sinh con thứ 10 và lấy vợ lần thứ 6..hoặc cô gái xinh đẹp honganhftu thay vì yêu nước Đức sẽ quay sang tìm hiểu về Nhật..<br />
Kêu gọi kêu gọi...</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=31"><![CDATA[C&#7845;p c&#7913;u]]></category>
			<dc:creator>Jackie</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3878</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Dragon's Den]]></title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3877&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 02 Sep 2010 19:56:44 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Không biết là bạn nào đã giới thiệu Dragon's Den trên này chưa chỉ? Show này ở UK đã đến series 8 rồi. Ở Mỹ, show này được bán cho ABC với tên Shark...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Không biết là bạn nào đã giới thiệu Dragon's Den trên này chưa chỉ? Show này ở UK đã đến series 8 rồi. Ở Mỹ, show này được bán cho ABC với tên Shark Tank từ năm 2009. Hôm vừa rồi mình lại có dịp xem Canadian version của Dragon's Den (season 5). Mình nghĩ đây là một show rất hay mà các bạn MBA nên xem, và có thể xem tương đối dễ dàng trên youtube.<br />
<br />
Briefly about the show:<br />
5 triệu phú - những người đi lên từ bàn tay trắng - là 5 dragons. Những người có ý tưởng kinh doanh (hoặc đã có business mà muốn phát triển thêm) sẽ trình bày và thuyết phục các dragon bỏ vốn đầu tư để lấy equity hoặc royalty. Tiền bỏ ra là tiền túi thực sự của các dragon, cho nên đây thực sự là real business. <br />
<br />
Điểm mình khoái ở UK verson là các dragon cũng phải compete với nhau. Khi smell thấy 1 cơ hội kinh doanh béo bở thì các dragon cũng phải cạnh tranh để win the deal. Vừa rồi xem Canada version, thấy 5 bác dragon cùng join cái deal (mặc dù lúc đầu có 1 dragon định ăn riêng) làm mình thấy hơi cú. Dù sao, đây là cũng 1 show rất hay dành cho MBA.<br />
<br />
Dragon's Den - UK verson<br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font><br />
<br />
Canadian version<br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font><br />
<br />
About Dragon's Den<br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font></div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=47">Fun Corner</category>
			<dc:creator>Chiqui02</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3877</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Statue of Liberty , any thing fun?</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3876&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 02 Sep 2010 18:29:51 GMT</pubDate>
			<description>Tình hình là em cũng không ham hố gì chui vào Tượng nữ thần tự do xem nhưng đứa bạn bảo tội gì không đi một lần cho biết, mà nghe nói đặt vé rất khó....</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Tình hình là em cũng không ham hố gì chui vào Tượng nữ thần tự do xem nhưng đứa bạn bảo tội gì không đi một lần cho biết, mà nghe nói đặt vé rất khó. Bác nào biết đặt vé ở đâu không chỉ em với. Và liệu nó có worth it không nhỉ? Đã có bác nào trèo lên ngọn đuốc và chụp ảnh toàn thành phố chưa?<br />
<br />
Em tìm được trang này , liệu depart từ bên Liberty State Park hay Battery Park thì tiện hơn?<br />
<br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font></div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=31"><![CDATA[C&#7845;p c&#7913;u]]></category>
			<dc:creator>maxmeomeo</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3876</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA["Quẳng" điện thoại đi để làm người lịch thiệp -]]></title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3875&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 02 Sep 2010 09:54:44 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA["Quẳng" điện thoại đi để làm người lịch thiệp - 
Tác giả: Andrea Bartz & Brenna Ehrlich 
Bài đã được xuất bản.: 10 giờ trước 
...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>&quot;Quẳng&quot; điện thoại đi để làm người lịch thiệp -<br />
Tác giả: Andrea Bartz &amp; Brenna Ehrlich<br />
Bài đã được xuất bản.: 10 giờ trước<br />
<br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font><br />
<br />
Hãy thử trải qua một tuần không có di động; tưởng tượng bạn đi du lịch nước ngoài và không có tiền trả cước; hãy tắt mọi ứng dụng cho phép bạn truy cập Facebook hay kiểm tra email...<br />
<br />
Bạn có còn nhớ thời kỳ mà chức năng chủ yếu của điện thoại chỉ là báo cuộc gọi đến và đôi khi là nhắn tin? Chỉ thoáng liếc điện thoại, bạn đã biết ngay đó không phải việc cần kíp và có thể cất nó vào trong túi quần hay ví. Sau đó bạn quay lại tiếp tục ăn tối cùng bạn bè, xem hòa nhạc hoặc tham dự lễ cưới...<br />
<br />
Còn giờ, chúng ta rảnh rỗi hơn một cách ngốc nghếch, vì vậy, kiểm tra điện thoại đồng nghĩa với đọc email, lướt Twitter, ngâm cứu blog hay theo dõi Facebook của ai đó.<br />
<br />
Ngay cả khi không có gì đặc biệt trên bất kì phương tiện số nào, chúng ta vẫn tiếp tục bám chằng chằng lấy điện thoại để đọc những tin tức nóng hổi, cập nhật tình hình thời tiết (dù đang ở ngoài trời hay gần cửa sổ) hoặc đặt mua hàng trên mạng.<br />
<br />
Năm ngoái, một nghiên cứu thậm chí đã chỉ ra rằng các thông tin mới có thể tác động đến hệ thần kinh điều tiết và kiểm soát hưng phấn, từ đó giải thích tại sao việc sử dụng điện thoại cũng gây nghiện tương tự như... rượu và thuốc lá.<br />
<br />
Tất nhiên vấn đề ở đây là hành động xem điện thoại liên tục thực sự rất bất lịch sự - đó là dấu hiệu cho thấy bạn coi sự tiếp nhận thông tin của mình quan trọng hơn những gì đang diễn ra xung quanh.<br />
<br />
Chẳng hạn: theo Retrovo, một website chuyên về đánh giá và giao dịch các mặt hàng điện tử gia dụng, có đến 10% số người dưới 24 tuổi cho rằng việc nhắn tin khi đang &quot;yêu&quot; là chuyện bình thường. Đó là ý nghĩa cho cụm từ &quot;làm nhiều việc cùng một lúc&quot;.<br />
Điện thoại di động cũng có thể gây nghiện như rượu và thuốc lá<br />
Tuy nhiên, nếu bạn không nằm trong số 10% trên thì vẫn còn có hy vọng. Để thành người lịch thiệc, hãy hành xử theo một số quy tắc giao tiếp truyền thống trong những tình huống sau:<br />
<br />
Tại nhà hàng<br />
<br />
Việc bạn điện thoại lên bàn cũng giống như gọi món tráng miệng - một người làm vậy thì tất cả những người khác đều làm theo. Điện thoại không thuộc nhóm bộ đồ ăn như dao, bát, đĩa... Một tin nhắn hay cuộc gọi đến bất chợt sẽ khiến những người khác sao nhãng cuộc trò chuyện, còn bạn thì say mê với cuộc giao tiếp số của riêng mình.<br />
<br />
Nếu bạn cần phải cầm điện thoại bên mình để tiện liên lạc, hãy thông báo với mọi người: &quot;Tôi xin lỗi phải để điện thoại lên bàn. Bạn gái tôi sắp đến đây và tôi không muốn để lỡ cuộc gọi của cô ấy&quot;.<br />
<br />
Trên vỉa hè<br />
<br />
Điều chúng ta thường làm là nói chuyện bằng tai nghe điện thoại trong khi đi bộ. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng khi mải trò chuyện, bạn dễ bị người khác đâm vào. Mặt khác, thật ngớ ngẩn và khó chịu khi bạn cứ dính cằm vào ngực và bước đi không vững do chú tâm vào việc cập nhật trang Match.com hoặc kiểm tra trên Facebook danh sách những người nhận lời mời tham dự bữa tiệc &quot;American's Got Talent&quot; (Người Mỹ tài năng).<br />
<br />
Những người vừa đi vừa lướt web thường có xu hướng chỉ di chuyển lùi và tiến, khiến họ không thể vượt qua đoạn vỉa hè hẹp hoặc đông người. Hãy rời khỏi đám đông, dừng lại kiểm tra điện thoại và cất vào trong túi trước khi tiếp tục hòa mình vào dòng người đi bộ u mê.<br />
<br />
Tôi có một đề nghị đặc biệt với những người đang sống tại các thành phố có tàu điện ngầm là phương tiện giao thông chính: Dù bạn rất háo hức được thoát khỏi bầu không khí trong lành để bước xuống khu tàu điện, nhưng hãy đợi đến khi bạn leo xong thang rồi hãy chú tâm vào điện thoại di động.<br />
<br />
Nếu cứ &quot;bò&quot; như sên trên thang, chắc chắn bạn sẽ nhận được vô số nỗi bực tức của rất nhiều người cũng đang sử dụng các phương tiện giao thông công cộng đông đúc và chen lấn. Có thể ai đó sẽ xô ngã bạn và tất cả dòng người hối hả sẽ cuốn tuột bạn đi.<br />
Thật ngớ ngẩn và khó chịu khi bạn cứ dính cằm vào ngực và bước đi không vững do chú tâm vào việc cập nhật trang Match.com hoặc kiểm tra Facebook<br />
Để &quot;xổng&quot; những chuyện thú vị đang xảy ra<br />
<br />
Bên cạnh thói quen thì nguy hiểm lớn nhất của việc dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi cho điện thoại là: những khoảnh khắc rảnh rang cực kì thú vị (như ngồi trên ghế đá trong công viên, ngồi trong quán café ngắm dòng người qua lại) trở thành cái cớ để bạn cho phép mình bận rộn với màn hình cảm ứng.<br />
<br />
Hãy chuẩn bị vượt qua thử thách: Thử trải qua một tuần không có di động. Tưởng tượng bạn đang đi du lịch nước ngoài và không đủ tiền trả cước truy cập. Hãy tắt Push, Fetch và tất cả các ứng dụng cho phép bạn truy cập Facebook hay kiểm tra email. Chỉ chú ý đến các cuộc gọi và tin nhắn, cũng như chỉ kiểm tra mọi thứ bằng máy tính.<br />
<br />
Bạn sẽ nhìn thấy người đi đường, chứ không phải các điểm ảnh, khi đang lái ô tô. Bạn sẽ nhìn thấy những chú sóc, chứ không phải màn hình, khi đang đợi bạn bè. Và bạn sẽ khám phá ra sự thật (dù rất đáng thất vọng) rằng khi bạn quay lại sử dụng email, trái đất vẫn tiếp tục quay mà bạn không còn nhận được tin nhắn khuyến mại từ cửa hàng thời trang hay video mèo cưng từ các trang web.<br />
<br />
Linh Giang dịch theo CNN<br />
<br />
<b>Be polite and put your smartphone down</b><br />
<br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font><br />
<br />
Constantly perusing your phone is rude, say CNN.com's netiquette columnists Andrea Bartz and Brenna Ehrlich.<br />
Remember the good ol' days, circa mid-naughts, when most people's phones just alerted them of incoming calls and the occasional text message?<br />
After a two-second peek, you knew that you were not in desperate demand, and you were free to slip your cell back into your pocket or purse (or cell phone holster, if you were a huge geek). You'd then go back to standing in line, taking in a raucous concert or attending your grandma Bunny's funeral.<br />
Now we're more stupidly available, and a phone check involves, at minimum, viewing your e-mails, scanning Twitter mentions, perusing blog comments and stalking that dude's Facebook wall.<br />
 Even if there's nothing remarkable in any digi-venue, we keep tapping away -- reading the latest headlines, checking the weather (often, bafflingly, while outside or near a window) or ordering the most darling collectible Hummel set from eBay. You know, the usual.<br />
Last year, a study even hinted that fresh bits of info may hook into the brain's reward system, shedding light on how whipping out your phone is analogous to that whiskey-and-taco bender you went on last weekend. (It just hurts so gooooood.)<br />
The problem, of course, is that constantly perusing your phone is freaking rude -- a clear signal that your reception is more important than anything going on in the here and now.<br />
Get this: 10 percent of people 24 and younger think it's OK to text during sex, according to consumer electronics shopping and review site Retrevo. That brings a whole meaning to the term multitasking.<br />
But unless you're among that ADD-addled 10 percent, there's hope for you yet. May we suggest holsterin' the old communication cannon during the following situations:<br />
At a restaurant<br />
Putting your phone screen-up on the table is like ordering dessert -- one person does it and everyone else follows suit. Never mind that phones do not belong amidst tableware. As soon as a text pops up or a call comes through, everyone else at the table is trapped in conversational limbo while you have your own digital tete-a-tete.<br />
If you must remain imminently reachable, simply make a big show out of it: &quot;I'm so sorry to have to keep my phone out. Jess is supposed to get here soon, and I don't want to miss her.&quot;<br />
The others will get the point. Either that, or they'll stick you with the bill. Don't worry, you'll likely be too distracted by Foursquare to notice.<br />
On the sidewalk<br />
<br />
It's one thing to walk and talk with your phone glued to your ear. Research finds that you're more likely to get run over while yakking, but hey, that's a risk you take. However, tucking your chin to your chest and staggering along whilst reviewing your Match.com updates or checking the Facebook RSVP list for your &quot;America's Got Talent&quot; viewing party is both stupid (cars!) and obnoxious.<br />
It's all about spatial awareness: Those who walk-n-surf tend to weave to and fro, making them impossible to pass on crowded or skinny sidewalks. Park yourself out of the current and against a wall, finish your phone time and pocket your cell before re-entering the deadened, zombified stream of pedestrian humanity.<br />
Special request to those of you who live in subway-arteried cities: I know you're super eager to breach fresh air and burst into the service zone, but for heaven's sake, wait until you've crested the stairs to turn your attention to your mobile.<br />
Your slow climb is pissing off scads of already addled public transportation users. One day they will push you to your death, and all those shuffling aforementioned zombies will likely trample you under their distracted soles.<br />
When cool stuff is happening<br />
Manners aside, here's the big danger with packing every spare moment with a cybercheck: Eventually, idle but perfectly interesting moments (sitting on a park bench, people-watching at a café) become excuses to busy yourself with your touch screen.<br />
Remember that iconic New Yorker cover from last Halloween? Clever, sure. Terrifying, absolutely.<br />
Soapbox, prepare to be climbed: Challenge yourself to go a week without using your data plan. Pretend you're on vacation overseas and can't afford the rate. Turn off Push and Fetch and all the other emphatic verbs that bring inane Facebook updates and new e-mails to your attention like a cat proudly dropping an especially fresh rodent at your feet. Stick to phone calls and texting and check everything else exclusively from a computer.<br />
You'll see passersby, not pixels, when you're riding in a car; squirrels, not a screen, when you're waiting outside to meet a friend. And you'll make the liberating (albeit depressing) discovery that when you fire up your e-mail again, the world has continued to swivel without your immediate viewage of e-coupons from Suave and that cat video from Uncle Bob.<br />
<br />
Those are best dealt with when you're at your desk and supposedly working anyway.</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=30"><![CDATA[&#272;&#7885;c báo giùm b&#7841;n]]></category>
			<dc:creator>nvha</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3875</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Chợt nghe Tiến sĩ từ quan - VTV</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3874&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 18:25:59 GMT</pubDate>
			<description>Đọc những bài viết của bác Xuân Ba và nhìn bộ dạng của Ông, chỉ có thể rút ra một điều, bạn không bao giờ nên đánh giá một người qua vẻ bên ngoài của...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Đọc những bài viết của bác Xuân Ba và nhìn bộ dạng của Ông, chỉ có thể rút ra một điều, bạn không bao giờ nên đánh giá một người qua vẻ bên ngoài của người ta - nếu bạn không trực tiếp trò chuyện và hiểu được những gì ở phía sau vẻ bề ngoài đấy. Nói rộng ra hơn như nhà thơ Nga đã viết  &quot; Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời &quot; (*) , huống hồ gì một con ngừoi thú vị, lăn lộn và từng trải như bác Xuân Ba <br />
<br />
<br />
Phóng sự của Xuân Ba<br />
07:51 | 01/09/2010<br />
<br />
<b>Chợt nghe Tiến sĩ từ quan</b> <br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font><br />
<br />
TP - Tin trên các báo, ông Trần Đăng Tuấn, Phó Tổng Giám đốc thường trực Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) vừa gửi đơn từ chức lên Thủ tướng Chính phủ. Trước đó, tại Đại hội Đảng bộ Đài Truyền hình Việt Nam khóa IX, ngày 24 đến 25 - 8, ông Tuấn đã xin rút không tham gia cấp ủy khóa mới, với lý do sẽ đệ đơn lên Thủ tướng Chính phủ xin chuyển công tác khỏi Đài truyền hình Việt Nam.<br />
<br />
<br />
Năm đã xa ấy, tôi được nhập vào một nhóm công tác có những Đỗ Quý Doãn, Vũ Duy Thông, Hữu Ước, Trần Đăng Tuấn... Thời điểm ấy, Hồng Kông Ma Cao còn chưa về với Trung Hoa lục địa nên có lắm thứ bắt mắt cánh viết lách. Nhóm công tác khi đó chưa có vị nào là quan to những là tướng lĩnh cùng thứ trưởng này khác nên xuyên suốt chuyến đi là những xôm tụ cùng là những tở mở thân tình.<br />
<br />
Chả phải là lần đầu nhưng đận ấy có lẽ là những lần được ngồi lẫn nằm lâu lâu với Trần Đăng Tuấn. Mới tứ thập nhưng Tuấn đã chững chạc ở vị thế Phó Tổng Đài THTW. Biết thêm Tuấn có lắm lắm kỷ niệm ở xứ Nga La Tư thời gian tu nghiệp báo chí tại Lomonosov và làm Tiến sĩ báo chí bên đó. Với phần đông các nhà này khác cầm bằng TS bên xứ Đông Âu nhất là Liên Xô, biết được địa vị thấp tịt của mình, tôi luôn có sự kính cẩn như các cụ dạy là kính nhi viễn chi (đứng xa mà ngó). Với Tuấn, lại thêm cả cảm giác khó gần? Nhất là cái cung cách cứ ngang ngang gióng một, đôi khi lại nhát gừng...<br />
<br />
Nhưng với ông TS báo chí này, không mấy lâu lắc, dần dà tôi đã vun được cảm giác kính nhi cận chi thân gần lúc nào! Có lẽ chả phải mớ kiến thức lúc nào cũng bề bộn trong đầu ông TS mà Tuấn cởi mở và chia sẻ với anh em bạn bè những nhận xét khá sắc? Tỷ như đi coi cái nhà thờ đổ nát tại Ma Cao, không biết Tuấn găm trong đầu từ bao giờ chi tiết có cha cố người Việt từng hành đạo tại đây. Ngó qua những sòng bạc tầm cỡ thế giới ở Ma Cao, Tuấn xa xôi về những cái van xả van xì chi đó ở một xã hội hiện đại! Rằng mai kia ở xứ mình ai dám chắc rằng nó không có những cái van đại loại vậy?<br />
<br />
Lại tò mò được biết Tuấn từ cậu học sinh giỏi của trường Lê Hồng Phong Thành Nam bước thẳng vào cơ chế học hành đào tạo thế mà không biết tại sao lại có khiếu quản lý? Tôi không rành lắm những khúc nhôi làm nên những nắc nỏm này khác của đồng nghiệp về một anh Phó Đài TH cứng tay này khác.<br />
<br />
Có lẽ những ngày thường mờ nhạt của Trần Đăng Tuấn ở Trường báo chí T.Ư đã sáng đã cháy lên khi về làm việc ở Đài TH. Người coi ti vi những năm đầu 90 bắt mắt ưng tai với một BLV Trần Đăng Tuấn về mảng chiến sự Irak. Rồi nghe đâu trong thời gian ấy, Tuấn là một trong những người quyết liệt nêu ý tưởng và thực hiện việc mở nhiều kênh sóng truyền hình từ điểm xuất phát VTV chỉ có 1 kênh, phát sóng vài tiếng trong 1 ngày.<br />
<br />
Không biết có chính xác không nhưng nghe nói Tuấn là người đề xuất ý tưởng tự thu, tự chi trong bối cảnh công tác quản lý báo chí còn khắt khe? Lại nghe nói Trần Đăng Tuấn đã bảo vệ thành công trước Chính phủ đề án để truyền hình Việt Nam có được doanh thu hơn 2.000 tỷ tự lo tiền lương và tái đầu tư? Cái năm mà Trần Đăng Tuấn đóng chức Phó Tổng đài TH là năm Tuấn mới 39 tuổi. Là một trong những người thành lập ra VTV3 và tố giác với thiên hạ những MC những BTV, BLV bắt mắt Văn Sâm, Tạ Bích Loan, Nguyễn Thanh Lâm, vv và vv...<br />
<br />
Trần Đăng Tuấn (đội mũ) trong chuyến công tác ở nước ngoài. Ảnh: Xuân Ba<br />
Trần Đăng Tuấn (đội mũ) trong chuyến công tác ở nước ngoài.<br />
Ảnh: Xuân Ba.<br />
<br />
Chuyến đi ấy nhóm công tác cũng qua đại lục Trung Hoa đến cả Thâm Quyến Bắc Kinh. Bữa ấy ở Bắc Kinh tại một hiệu thư pháp Tàu, tôi thấy Tuấn cứ ngây người trước một bức tranh. Nói là quốc họa cũng chả phải nhưng hình như đã quá quen mắt với mọi người bức tam cố thảo lư về tích Lưu Huyền Đức đi cầu người hiền từng đứng chôn chân trước lều tranh của Gia Cát Khổng Minh.<br />
<br />
Tôi ngạc nhiên làm chi mà Tuấn phải đứng ngây ra như thế? Khẽ hích Tuấn thì anh chỉ vào dòng chữ mé dưới bức tranh viết theo lối thảo. Tò mò coi kỹ thì người ta trích lời bài hát của Khổng Minh Phượng ngao tường ư thiên nhận hề, Phi ngồ bất thê! Sĩ phục xử ư nhất phương hề, Phi chúa bất y! Lạc cung canh ư lũng mẫu hề, Ngô ái ngô lư. Liêu ký ngạo ư cầm thư hề, Dĩ đãi thiên-thì... Lời ấy đại ý rằng chim phượng (loài chim khôn) chỉ chọn cành ngô (ngô đồng) mà đậu! Kẻ sĩ khôn ngoan thì phải tìm được minh chủ mà thờ...<br />
<br />
Minh chủ? Đề tài ấy dường như được khơi được nối khá lâu khi chúng tôi trở về nhà nghỉ! Mà chủ trò mà xôm tụ vẫn là nhà thơ Vũ Duy Thông và Trần Đăng Tuấn. Chao ôi nghe hai ông lắm chữ đang hào phóng thả lời về những minh chủ xưa nay, tôi thầm nghĩ, các ông có nói chi thì nói, khoe gì thì khoe chính các ông cũng phải rèn phải sắm cho mình tư thế và phẩm cách của thứ na ná như minh chủ! Chứ còn gì?<br />
<br />
Vũ Duy Thông khi đó chức tước chưa lớn nhưng cũng là một yếu nhân của Ban Văn hóa tư tưởng. Nếu chả may kém đi sự đồng cảm thông cảm kể cả sự thưởng phạt nghiêm minh rạch ròi biết người biết ta với đám ký giả hay các Tổng Biên tập thì cũng phiền phức rắc rối thay! Còn ông Phó thường trực đài tivi Trung ương kia, đang đóng cái ngôi dưới một người trên... một số người, đằng sau ông là số phận là tình cảm là sự trao gửi tin cẩn của hàng trăm hàng ngàn nhân mạng cán bộ phóng viên. Lại chợt nghĩ thêm, những anh tính ngang như... Tuấn mà chợt tâm đắc với chuyện minh chủ nào đó tít mù xa thì phải có sự tinh tường chọn lựa lắm lắm?<br />
<br />
Bẵng đi lẩu lâu chi tiết ấy đã nhạt nhoà. Chợt mồn một trở lại vào cái đêm đã xa nằm chung phòng với cụ Phạm Khắc Lãm, nguyên Giám đốc đài THTW trong một chuyến đi. Được hầu chuyện trưởng nam ngài Đổng lý ngự tiền Phạm Khắc Hoè là một cái thú. Trong những câu chuyện không đầu cuối vào cái đêm mất ngủ do lệch múi giờ ấy, có một lúc cụ Lãm kể tôi nghe những khúc sở đắc của cụ. Điều sở đắc của cụ kể ra cũng hiếm hoi nhưng mà cũng có... Ấy là đoạn tìm được người tài!<br />
<br />
Người tài? Ví dụ? Cụ Lãm kể ra trường hợp Trần Đăng Tuấn khi đang làm cán bộ giảng dạy ở trường báo chí. Tình cờ trong một cuộc, cụ Lãm gặp được Tuấn. Biết nhau đã lâu nhưng cũng phải năm tao bảy tiết, gõ hết nơi này nơi khác cụ mới triệu được Trần Đăng Tuấn về đài TH. Mồn một trong đêm tôi tưởng tượng vẻ mặt thoải mái của cụ Lãm khi cụ đang hít hà khen Tuấn gì thì gì khi đó vẫn là một yếu nhân của đài THTW.<br />
<br />
Nghề nó chọn người cậu ạ, chứ chả phải người chọn nghề! Cụ Lãm rủ rỉ. Tôi nghe vậy thì biết vậy nhưng chọn gì chả biết mà Tuấn đã gặp may khi gặp cụ Lãm? Minh chủ hay không chưa rõ nhưng Tuấn đã từng có một thời phát tiết khi làm chủ được cái môi trường do cụ Lãm tạo ra?<br />
<br />
Có lẽ tạm hiểu, tạm biết về Trần Đăng Tuấn không phải chỉ có những cuộc tiếp xúc thoảng qua? Nhà quản lý ấy từng lập ngôn? Một dạo trĩu trên tay tôi là cuốn Phản biện và tự phản biện của Trần Đăng Tuấn. Hơn 200 trang in có vẻ như tập hợp hơn 30 bài báo nhưng thực sự đó là những suy ngẫm những ví dụ sinh động về một công cụ sắc bén hữu hiệu trong tiến trình dân chủ. Hãy lướt qua ít dòng tự bạch của tác giả.<br />
<br />
Phản biện và tự phản biện là cách để cuộc sống diễn ra, cuộc sống đi lên. Nó là điều tự nhiên. Đó không phải là vấn đề muốn hay không muốn. Ở vị trí quyền lực, coi trọng phản biện sẽ có được phản biện xã hội có tổ chức, giúp ích lớn cho ổn định và phát triển; ngược lại, tránh né phản biện xã hội, kết quả là nhận được phản biện xã hội tự phát - mảnh đất thuận lợi để hình thành tâm thế phản kháng xã hội.<br />
<br />
Nhưng áp dụng điều tự nhiên ấy vào cuộc sống xã hội, vào quản lý xã hội lại là việc không đơn giản. Ít nhất có ba vật cản với phản biện xã hội.<br />
<br />
Vật cản thứ nhất là sự khó chịu thường tình với ai “trái ý”. Người ta vẫn hay ca ngợi “Người hay cãi” nói chung, và vẫn ác cảm với “Người hay cãi” cụ thể ở trong đơn vị của mình, dưới quyền mình.<br />
<br />
Vật cản thứ hai là ngại sẽ nảy sinh cái gì đó “bất ổn”, ảnh hưởng đến vị thế của cá nhân hay cơ quan quyền lực. Thực ra phản biện xã hội nghiêm túc, đúng đắn khác hẳn với phản bác. Phản biện nhằm rà soát, khẳng định, bổ sung, đề xuất giải pháp đúng để thực hiện các mục tiêu xã hội thống nhất. Lo lắng quá đáng chuyện phản biện xã hội dẫn đến phản kháng, gây mất ổn định, trong đa số các trường hợp xuất phát từ căn bệnh ích kỷ của người, của cấp đang có quyền lực. Mà căn bệnh ích kỷ ấy cũng lại rất tự nhiên, rất khó tránh.<br />
<br />
Vật cản chủ quan thứ ba là: Ngại việc. Ngại mất thời gian; ngại tốn tiền bạc (một cuộc trưng cầu dân ý dĩ nhiên là tốn kém, không thể làm tràn lan được). Ai đó ngầm nghĩ trong bụng “Rách việc! Trăm người trăm ý, chắc gì đã hơn một người quyết”. Những người đó không hiểu một điều là: thực hành dân chủ bao giờ cũng mất thời gian, mất công sức hơn là quyết định một chiều. Cái hay duy nhất của dân chủ là tránh được sự độc đoán, quan liêu. Mà độc đoán, quan liêu sớm muộn đem lại những khốc hại khôn lường.<br />
* *<br />
<br />
*<br />
<br />
Không có điều kiện ngồi với Trần Đăng Tuấn lâu hơn để tường ngọn nguồn lạch sông trước sự quyết định có vẻ như đột ngột ấy? Nghe nói thời gian gần đây Tuấn không gặp may? Hình như đã đứt đi cái mạch hào sảng như thuở nào khi gặp minh chủ và bây giờ tình thế đã khác?! Tôi không thể biết và chả thể đoán định được khi nghe những phong thanh này khác đại loại như thế? Nhưng tôi biết với tính cách của mình có lẽ Tuấn đã không thể làm khác? Giang sơn dị cải bản tính nan di? Sông núi còn dễ di rời nhưng tính cách của con người khó thay lắm!<br />
<br />
Chợt nhớ cái câu của Nguyễn Du không biết ai chép vào sổ của Tuấn như là đóng đinh một thân phận vào cơ chế: đạp hướng danh đồ bất điếu đầu (Bước lên con đường danh vọng thì không quay đầu lại được nữa). Nhưng Tuấn đã lui, đã đột ngột một khúc ngoặt vào cái tuổi 53? Muộn còn hơn không?<br />
<br />
Hình như hơi bị hiếm những người ở cương vị như Tuấn từ quan? Chợt nhớ đã lâu có một ông quan báo, cũng tên Tuấn, ông Nguyễn Anh Tuấn chủ sự VietNamnet cũng làm đơn từ quan! Nhưng hình như ông chỉ... dỗi một tý thôi cho vị thế của ông vững vàng như bây giờ! Quả là quan chức thời nay không biết thế nào mà lần? Tuấn này với Tuấn kia khác nhau không phải một ông cấp trưởng một ông cấp phó?<br />
<br />
Với Trần Đăng Tuấn này, cái bắt tay và nụ cười cố hữu nửa miệng nhưng cởi mở của Tuấn khi gặp vội lúc chiều nay dường như ngầm mách tôi rằng Tuấn không thể quay đầu lại được nữa rồi! Cái cười ấy khiến tôi chợt nhớ kiểu cười thoải mái của anh Lương Văn Lý buổi anh tuyên bố từ quan! (Anh Lý đang làm phó GĐ sở KH-ĐT TPHCM đã trả chức ra mở công ty - mà trước đó ít năm anh cũng rời sở ngoại vụ thành phố nơi anh cũng ở chức vụ phó GĐ. Anh Lý là thạc sĩ công pháp quốc tế, được đào tạo từ bé ở Thụy Sĩ, rất giỏi 2 ngoại ngữ thông dụng Pháp và Anh).<br />
<br />
Thôi làm chi thì làm, mong cho cái cười cùng tính cách ấy như một thứ hữu sản theo Trần Đăng Tuấn đến cuối cuộc chơi! Và nữa, nếu chưa hoặc không gặp được minh chủ thì tự mình phải gắng làm chức phận ấy?<br />
<br />
Đêm 31-8-2010<br />
<br />
Xuân Ba<br />
<br />
<br />
Nhà báo Xuân Ba: “Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời...”<br />
Chủ nhật, 10 Tháng bảy 2005, 08:57 GMT+7 	<br />
<br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font><br />
<br />
<b>- Không ít người ví Xuân Ba là Vũ Trọng Phụng trong thể loại phóng sự, nhưng ít ai biết được rằng để có cái danh ấy ông đã từng phải đi rửa bát thuê cho các hàng phở để tìm kế sinh nhai, rồi từng hai lần bị khởi tố.<br />
Nha bao Xuan Ba Chang co ai te nhat o tren doi</b><br />
<br />
<font color="Red">Nhà báo Xuân Ba.</font><br />
<br />
Đi tìm địa hạt mới<br />
<br />
Không ít người thường xuyên đọc ông ví ông là Vũ Trọng Phụng thời hiện đại. Ông nghĩ như thế nào về sự so sánh này?<br />
<br />
Theo tôi bây giờ chưa ai có thể ngang bằng được với Vũ Trọng Phụng. Tuy nhiên, nếu để ý thì thấy tất cả các phóng sự mà Vũ tiên sinh (xin lỗi, gọi là tiên sinh thì mới đúng) viết đều là phóng sự phiếm chỉ. Với nhiều người, viết phiếm chỉ tưởng là dễ, dường như anh nhà báo nào cũng có thể viết được một cách thành công, nhưng không phải vậy.<br />
<br />
Cái khó theo của Vũ Trọng Phụng là không sa đà vào chi tiết mà đứng cao hơn tầm sự kiện để khái quát, nắm bắt được bản chất sự việc, thấy cả rừng chứ không chỉ thấy cây. Có người ví tôi như Vũ Trọng Phụng nhưng thực lòng tôi không khoái lắm kiểu riết róng, ngoa ngoắt trong cách hành văn của ông.<br />
<br />
Tôi thích kiểu ẩn đằng sau ngôn từ, mà như nhiều người hay nói, là đọc giữa hai hàng chữ. Tôi ví dụ ngay trường hợp của cựu Bộ trưởng Vũ Ngọc Hải (nguyên Bộ trưởng Bộ Năng lượng, bị án tù trong vụ án đường dây 500 KV- NV), đây không phải là việc khi người ta tuyên án xong, đằng sau cánh cửa phòng giam sập lại, đó là một thế giới riêng, tôi nghĩ thời gian đó ông thấm thía nhất chuyện nhân tình thế thái, tuy ở trong tù nhưng vẫn liền mạch suy nghĩ. Bởi tôi không tin rằng tất cả những ai khi ra tù đều có cái nhìn khắt khe hơn với cuộc đời, có khi lại có sự nhân ái hơn.<br />
<br />
Ngay từ cuối những năm 80 của thế kỷ trước, ông đã viết về giới chức lãnh đạo cao cấp. Trong bối cảnh lúc đó thì đây là chuyện gần như xa lạ với người làm nghề, vì sao ông lại chọn hướng đi này?<br />
<br />
Tôi chỉ nghĩ với người làm báo thì không có địa hạt nào là xa lạ cả. Đời sống quan chức với báo chí phương Tây từ lâu đã là một đề tài bình thường. Tôi nói thế không có nghĩa là bị ảnh hưởng bởi báo chí phương Tây, nhưng nói như thế nào nhỉ, lãnh đạo cũng là một con người. Có điều tôi thấy hơi lạ ở người mình là hễ cứ nói tới quan chức là người ta nghĩ rằng sẽ có chuyện này chuyện nọ, cũng như một thời cứ nghĩ giám đốc là phải dính đến gái gú, rượu chè...<br />
<br />
Tôi viết về họ nhưng không xâm phạm đời tư, có chăng chỉ là chút ít na ná như gia vị để chuyển tải nội dung về con người họ đến bạn đọc. Khi tôi viết về ông Vũ Ngọc Hải, hay một số ông Bộ trưởng vừa hạ cánh, bây giờ thì thành bình thường, nhưng hồi đó lĩnh vực này là vùng cấm kỵ vì người ta cho rằng những chuyện này là tế nhị, nhạy cảm. Ở đây cũng có sự gặp gỡ giữa “máu” nghề của phóng viên và Tổng biên tập, bởi có vậy tôi mới dám làm chứ không thì viết cũng chưa chắc được đăng.<br />
<br />
Một thời đi rửa bát thuê<br />
<br />
Nghe nói trước đây ông đã từng phải đi bán báo dạo ở các bến xe?<br />
<br />
Trong làng báo có lẽ tôi là người duy nhất bán báo theo đúng nghĩa đen. Hồi ấy cầu Long Biên hay bị tắc đến mấy km. Mỗi lần như vậy xe con, xe tải nằm ềnh ra mà chờ thông tàu rất nhiều thế là tôi cứ đi bộ hoặc xe đạp bỏ báo vào trong xe, rồi người ta đưa tiền lại, có khi không lấy tiền lẻ.<br />
<br />
Ngoài ra ông còn làm “nghề” nào nữa không?<br />
<br />
Khi ấy cuộc sống vất vả lắm. Để lấy kế sinh nhai tôi đi quay máy làm dép nhựa; rồi thì rửa bát thuê cho các hàng phở. Mỗi tối khi hết khách, gia chủ trả tiền và bồi dưỡng một bát phở.<br />
<br />
Nhưng trong cuộc mưu sinh đó ông có rút ra được điều gì bổ ích cho nghề báo của mình không?<br />
<br />
Trong những lần bán báo dạo như thế tôi hỏi chuyện cánh lái xe đại loại: “các ông thích đọc báo thế nào?”. Họ bảo, báo chí các ông viết chán bỏ mẹ. Những người ăn phở cũng nói đại loại như vậy. Sau đó người ta nói, người ta cần chuyện thế này, thông tin thế kia. Tôi mới nghĩ rằng muốn bán được báo thì phải viết những gì mà bạn đọc cần chứ không nên viết theo cái kiểu như người ta nói là “chán bỏ mẹ” đi ấy.<br />
<br />
Một thời bạn đọc ở phía Bắc khi cầm tờ Tiền phong lên đều hỏi “có Xuân Ba không” thì mới mua?<br />
<br />
Tôi không thích khoe khoang, nhưng sau này có những hội nghị về phát hành, ở đó họ đề nghị mỗi lần có bài của tôi thì nên giới thiệu trước, hoặc đưa ra trang bìa. Thật ra tôi chỉ nghĩ báo nào cũng cần có một vài cây viết.<br />
<br />
Nha bao Xuan Ba Chang co ai te nhat o tren doi<br />
<br />
Với Phó Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.<br />
<br />
“Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời...”<br />
<br />
Xin được quay trở lại đề tài “quan chức”. Tại sao ông lại hay săn lùng những quan chức vừa “hạ cánh” để gặp gỡ và trò chuyện?<br />
<br />
Trong khi người ta vừa “hạ cánh” người ta đang hoang mang nên người ta cần giải bày, cần có ai đó để mà trò chuyện. Thường thì những lúc như thế họ rất cô đơn. Hoặc là không ai dám đến nhà, hoặc là bạn bè xa lánh... Khi ấy mình tới: ngồi bên cạnh người ta là một nhà báo nghe họ giải bày, cảm thông với họ.<br />
<br />
Sau những lần ngồi dai như thế, truyền tải thông tin gì tới bạn đọc đây? Không phải là thay họ thanh minh những việc làm của họ, mà là đưa tới bạn đọc một cái nhìn toàn cảnh về một con người, những uẩn khúc của họ. Cái gì tốt của họ và cả những sai lầm mà họ mắc phải. Đi lý giải những nguyên nhân dẫn đến việc làm của họ.<br />
<br />
Những lúc như vậy tôi không dùng dạng phỏng vấn để truy tìm căn nguyên một cách rạch ròi bằng các câu hỏi mà là thông qua câu chuyện về nhân tình thế thái để nói về một thân phận. Lúc này tôi thường dùng bút pháp nửa báo, nửa văn. Cái ấy thường được gọi là khoảng lặng để cho người ta chiêm nghiệm.<br />
<br />
Ông là người từng tiếp xúc với nhiều người, nhiều giới khác nhau cả trong lẫn ngoài nước, vậy ai là người để lại cho ông ấn tượng mạnh nhất?<br />
<br />
Nói như văn hào Nga Eptusencô “Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời/ Mỗi số phận chứa một điều cao cả”. Tôi đã gặp rất nhiều nhân vật với những số phận rất khác nhau, nhưng có lẽ người ấn tượng nhất là người tôi chưa gặp...<br />
<br />
Khi viết về số phận một con người thì điều gì hấp dẫn ông, hay đơn thuần chỉ là muốn có một bài báo hay?<br />
<br />
Có thể đó là một con người có tích cách, số phận, có thể viết được một tác phẩm hay. Tuy nhiên cũng có lúc bất chợt phát hiện ra một điều gì đấy ở họ. Ví dụ, trong chuyến thăm Aixơlen, tôi nghe ông Chánh Văn phòng nội các giới thiệu ông Thủ tướng Aixơlen là một nhà văn, lập tức tôi nghĩ ngay ra một cái tứ để viết. Thế là tôi tìm mọi cách để tiếp cận ông và thu thập thông tin về con người này. Vì quan chức cấp cao, nhất lại là nguyên thủ, mà lại là một nhà văn thì hiếm lắm.<br />
Nha bao Xuan Ba Chang co ai te nhat o tren doi<br />
Với đồng nghiệp Cuba trong một chuyến tháp tùng TBT Lê Khả Phiêu thăm Cuba.<br />
<br />
Hai lần bị khởi tố<br />
<br />
Ông là Trưởng ban phóng sự và phóng sự điều tra của báo Tiền phong. Về phóng sự nhân tình thế thái, về thân phận con người thì khỏi phải bàn. Có thể nói ông đứng hàng số 1, nhưng còn phóng sự điều tra thì chưa hẳn. Bằng chứng là khi viết bài điều tra về ngành dầu khí ông đã từng bị khởi tố?<br />
<br />
Thực ra trước khi dành hết tâm huyết cho thể loại phóng sự thì tôi đã từng gần 10 năm là Phó ban kinh tế của báo. Vì vậy tôi nghĩ rằng địa hạt điều tra đối với tôi không có gì xa lạ cả. Mười năm trước tôi đã từng viết các bài điều tra như về nợ đọng khó đòi “Bắc thang lên hỏi ông Giời/ Mười một ngàn tỷ có đòi được không”; “Chưa tỉnh, được- mất, khóc- cười”...<br />
<br />
Có bài điều tra tôi thể hiện dưới dạng kịch một cảnh ba hồi. Đó là một dạo ở Hà Nội người ta đua nhau lập công ty TNHH, làm ít nhưng lừa nhiều. Tôi đã nắm được toàn bộ số liệu từ các cơ quan chức năng. Sau đó tôi lên hỏi ông Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội là người ký quyết định để thành lập các công ty này. Tôi viết bài báo có title là “Những chữ ký làm rầu thành phố” (rầu là rầu rĩ chứ không phải là giàu đâu. Đó là một cách chơi chữ). Tôi thể hiện dưới dạng kịch một cảnh ba màn. Cảnh đầu tiên là tôi vào gặp ông Chủ tịch thành phố ra sao. Màn cuối cùng ông ấy đuổi tôi ra.<br />
<br />
Còn chuyện tôi bị khởi tố trong khi viết loạt bài về ngành dầu khí thì thực ra đây là một vụ cấu kết để tham nhũng tiền nhà nước, nhưng đã đụng vào phần nhạy cảm nhất mà khi ấy tôi không lường hết được.<br />
<br />
Có người nói rằng nếu ngay từ khi ấy những vụ có dấu hiệu tham nhũng trong ngành dầu khí đã từng được báo giới, trong đó có ông, cảnh báo, được giải quyết một cách rốt ráo thì chưa chắc đã có những vụ tày trời như vừa qua mà hàng loạt quan chức ngành này bị khởi tố, bắt tạm giam?<br />
<br />
Cũng có thể là như vậy. Tôi cũng muốn nói một điều thế này: đáng ra khi báo chí phanh phui những vụ việc có dấu hiệu tham nhũng thì người ta nên làm quyết liệt hơn để đưa ra ánh sáng những vụ việc tiêu cực ấy thay vì khởi tố các nhà báo với mục đích là để tìm ra người cung cấp tư liệu cho báo chí. Những việc làm như vậy chỉ tạo điều kiện để cho những kẻ sai phạm thêm lộng hành mà thôi.<br />
<br />
Những ngày bị khởi tố đó ông sống như thế nào?<br />
<br />
Về những ngày này thì tôi đã hoàn thành một cuốn sách từ 5 năm trước và sẽ xuất bản vào một dịp thích hợp nhất. Tuy nhiên tôi có thể nói một điều rằng trong nghề báo của chúng ta thì tai nạn nghề nghiệp là điều rất khó tránh. Có người bị một lần và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa, hoặc chỉ một lần bị thôi thì mất sức chiến đấu, tàn phế suốt đời. Tuy nhiên cũng có người bị nạn, “điều trị” khỏi, trở lại viết rất hăng.<br />
<br />
Nhưng nói thật là số đó vô cùng hiếm hoi. Tôi cũng phải thừa nhận rằng sau khi tôi gặp nạn thì ai đó đã đạt được một điều là làm cho tôi “hèn” hơn chẳng hạn.<br />
<br />
Nghe nói ông còn bị khởi tố lần thứ hai nữa?<br />
<br />
Thời bấy giờ Viện KSND và công an một thành phố nọ ra tận Hà Nội. Người ta triệu tập tôi vào trong đó. Không triệu tập được nên gửi công văn cho Công an Hà Nội và Công an quận Hoàn Kiếm, nơi tôi cư trú để giúp đỡ họ đưa tôi vào. Nhưng thời gian họ ra Hà Nội thì tôi lại đang công tác ở một tỉnh phía Nam do Tổng Biên tập phân công. Còn trong vụ dầu khí Cơ quan điều tra gọi lên, gọi xuống tới ba chục lần, kéo dài trong 2 năm.<br />
<br />
Trong những lần được triệu tập ấy điều gì làm ông nhớ nhất?<br />
<br />
Đó là lần đầu tiên tôi dùng quyền được luật định là nhà báo có quyền từ chối cung cấp nguồn tin, trừ trường hợp có yêu cầu bằng văn bản của Viện KSNDTC. Khi ấy cơ quan điều ta yêu cầu tôi cung cấp nguồn tin nhưng tôi đã từ chối, tức là tôi thực hiện quyền luật định. Phải mất thời gian khá lâu, người ta đi lên Viện KSNDTC để lấy yêu cầu này và người ký lệnh buộc tôi phải cung cấp nguồn tin cho cơ quan điều tra chính là ông Phạm Sỹ Chiến, lúc ấy là Phó Viện trưởng Viện KSNDTC. Tuy nhiên tôi khẳng định rằng tài liệu tôi nhận được là của một bạn đọc mà tôi không biết tên qua đường bưu điện.<br />
<br />
Sau những lần như vậy ông có cảm thấy mệt mỏi và muốn bỏ nghề không?<br />
<br />
Sau những lần như vậy tôi cũng cảm thấy chán nản và tự nhũ với mình là: “Thôi, từ nay mình chỉ viết những vấn đề vô thưởng vô phạt thôi”, nhưng rồi, như người ta nói, nghề nó chọn người chứ không phải người chọn nghề, và rồi nhiều khi mình không muốn nhưng dường như có một ma lực nào đó cuốn mình đi, lại lao vào cuộc và quên đi, lại hăng lên và thế là... lại viết.<br />
<br />
Có lẽ nên luôn có một người phụ nữ?<br />
Nha bao Xuan Ba Chang co ai te nhat o tren doi<br />
Nhà báo Xuân Ba - phút thư giãn.<br />
<br />
Trong những lúc khó khăn nhất như vậy ông thường tìm đến ai và ở ai ông thấy mình được chia sẻ nhiều nhất?<br />
<br />
Nghề nào cũng có rủi ro, nghề báo rủi ro nhiều và cũng đặc thù lắm. Vì vậy rất cần sự chia sẻ và đồng cảm của đồng nghiệp. Tôi được sự chia sẻ rất nhiều của các đồng nghiệp, nhưng thật tình tôi đứng vững được có thể là do phía sau mình, bên cạnh mình luôn có một người phụ nữ.<br />
<br />
Vợ ông chăng?<br />
<br />
Có thể là hữu hình như vợ tôi hoặc một người đàn bà vô hình nào đó không phải bằng xương bằng thịt...<br />
<br />
Thế tại sao trong tất cả các nhân vật mà ông viết thì lại rất ít người là nữ?<br />
<br />
Tôi cho rằng đấy vẫn là một thứ nợ.<br />
<br />
Là một nhà báo lâu năm, tiếng tăm cũng từng nổi, nhưng về “quan lộ” thì dường như ông rất thiệt thòi: bạn bè cùng trang lứa người thì đã giữ chức nọ, chức kia, có không ít người đang là Tổng Biên tập các tờ báo lớn, còn ông thì vẫn là một nhà báo “quèn”?<br />
<br />
Theo tôi thì trong một xí nghiệp cần có giám đốc giỏi, nhưng cũng rất cần những thợ lành nghề. Tôi là một người thợ. Cũng có thể con đường quan chức không hợp với tôi.<br />
<br />
Chúng tôi nói như vậy là vì ở nước ngoài lương của một phóng viên giỏi, một bình luận viên chính trị tiếng tăm có thể cao gấp vài lần Tổng Biên tập?<br />
<br />
Đúng là còn nhiều bất hợp lý và thiệt thòi. Ví dụ như tôi, nếu không viết thì không có nhuận bút, không có thu nhập.<br />
<br />
Trong cuộc sống và sáng tạo ông là người cô đơn hay hạnh phúc?<br />
<br />
Cô đơn? Nếu có thế thì tôi thường tìm thấy sự an ủi nơi bạn đọc. Nhiều khi chui vào một xó xỉnh nào đấy người ta nhận ra và chào vui vẻ, hoặc là không biết mặt mình nhưng khi biết mình làm báo người ta lại hỏi thăm: “Thế có biết Xuân Ba không?”.<br />
<br />
Xin được hỏi ông câu cuối cùng. Ông từng có hàng chục cuốn sách do các nhà xuất bản Văn học, Hội Nhà văn ấn hành, mà bán cũng khá chạy. Lại là hội viên Hội Nhà văn. Vậy ông thích được gọi là nhà văn Xuân Ba hay nhà báo Xuân Ba?<br />
<br />
Có người nói, khi nhà báo dừng lại thì nhà văn bắt đầu. Tôi nghĩ cũng đúng thôi cho những ai... trường thọ! Tôi cũng không nghĩ là quỹ thời gian của một nhà văn một đời chỉ trang trải cho những bút ký với tản văn (mặc dù thế giới có nhiều người đã thành nhà, thành nhân vật như thế lắm). Nhưng tôi đã không hoang mang khi thực hiện công việc mà mình yêu thích là được mê mải với những nhân vật bằng xương bằng thịt của mình. Nếu được thích như anh nói thì cứ gọi tôi là... Xuân Ba!<br />
<br />
Xin cám ơn ông!<br />
<br />
Thọ Bình - Lê Sơn (Thực hiện)<br />
<br />
<br />
<br />
Ghi Chú : ( *) <br />
<br />
-Evghenhi Aleksandrovich Evtushenko-<br />
<br />
Bản dịch của Bằng Việt<br />
<br />
<b>Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời</b> ( Людей неинтересных в мире нет) <br />
<br />
<br />
Mỗi số phận chứa một phần lịch sử<br />
<br />
Mỗi số phận rất riêng, dù rất nhỏ<br />
<br />
Chắc hành tinh nào đã sánh nổi đâu?<br />
<br />
Dẫu anh sống chỉ một đời lặng lẽ<br />
<br />
Quen với cái lặng thinh không tô vẽ cho mình<br />
<br />
Thì lại chính cái lặng thinh nhường ấy<br />
<br />
Biến anh thành đáng nhớ với xung quanh!<br />
<br />
Mỗi người chứa một nội tâm tiềm ẩn<br />
<br />
Phút cao hứng thiêng liêng, phút hạnh phúc tuyệt vời,<br />
<br />
Cả phút đau thương, kinh hoàng không xoá nổi,<br />
<br />
Một thế giới lặng thầm, đâu phát lộ cho ai?<br />
<br />
Cho đến khi con người ấy chết đi<br />
<br />
Thì cũng chết theo luôn sắc tuyết đầu lóng lánh<br />
<br />
Những khám phá trong đời… cái hôn, trận đánh…<br />
<br />
Cùng xoá hết theo anh, không sót lại gì!<br />
<br />
Dù quyển sách đã in, dù chiếc cầu đã dựng<br />
<br />
Những máy móc đã làm, những bức vẽ đã treo,<br />
<br />
Đồ vật có thể còn, vẫn còn gì hơn thế<br />
<br />
Mỗi người vẫn có gì sẽ vĩnh viễn mang theo.<br />
<br />
Quy luật thiên nhiên thẳng thừng, khắc nghiệt<br />
<br />
Mỗi con người ra đi- một thế giới mất đi.<br />
<br />
Ta hay nhớ bề ngoài từng đặc điểm trần gian, xương thịt,<br />
<br />
Nhưng thực chất sâu xa, ta nắm bắt được gì?<br />
<br />
Cho đến anh em ruột thịt, bạn bè<br />
<br />
Đến cả cha mẹ mình, cả người yêu duy nhất<br />
<br />
Chúng ta tưởng biết kỹ càng, sâu sắc<br />
<br />
Nhưng thử hỏi thực tình, ta đã biết gì đâu?<br />
<br />
Những con người ra đi… Không thể gì tái tạo<br />
<br />
Những vũ trụ riêng tư không lặp lại bao giờ…<br />
<br />
Tôi cứ muốn kêu lên, kêu to lên điều ấy<br />
<br />
Trước đời người đều đặn tựa thoi đưa.<br />
<br />
<br />
<b><br />
    Bản dịch của Nguyễn Xuân Thu<br />
<br />
Người tẻ nhạt trên đời không hề có</b><br />
<br />
Số phận như lịch sử những hành tinh.<br />
<br />
Mỗi hành tinh có đặc điểm của mình<br />
<br />
Và chẳng có hành tinh nào giống nó.<br />
<br />
Nếu như ai đấy sống đời lặng lẽ<br />
<br />
Với vẻ ít ai để ý của mình<br />
<br />
Thì người này với những kẻ xung quanh<br />
<br />
Hay ở cái không có gì đáng nhớ.<br />
<br />
Mỗi con người bí ẩn và riêng lẻ.<br />
<br />
Có trong đời một khoảnh khắc tuyệt vời.<br />
<br />
Có một giờ phút khủng khiếp trong đời.<br />
<br />
Nhưng chúng ta đều không ai biết rõ.<br />
<br />
Và nếu con người trần gian từ giã<br />
<br />
Bông tuyết đầu của người ấy đi theo<br />
<br />
Trận đánh đầu tiên và nụ hôn đầu…<br />
<br />
Con người này mang theo mình tất cả.<br />
<br />
Chỉ còn lại những cây cầu, sách vở<br />
<br />
Những máy móc và cả những bức tranh<br />
<br />
Có nhiều thứ phải bỏ lại sau mình<br />
<br />
Nhưng vẫn mất đi một điều gì đó.<br />
<br />
Luật trò chơi không tiếc thương như thế<br />
<br />
Không phải người, mà thế giới mất đi.<br />
<br />
Ta nhớ người trần lầm lỗi thế kia<br />
<br />
Nhưng sâu xa ta biết gì về họ?<br />
<br />
Và cả bạn bè, cả anh em nữa?<br />
<br />
Ta biết về người duy nhất của mình?<br />
<br />
Và ngay người cha ruột thịt của mình<br />
<br />
Ta biết hết, mà không hề biết rõ.<br />
<br />
Người ra đi… không còn quay về nữa<br />
<br />
Không hồi sinh những thế giới bí huyền.<br />
<br />
Cứ mỗi lần tôi lại muốn kêu lên<br />
<br />
Vì cuộc đời chỉ đi về một phía…<br />
<br />
<br />
Read more: <b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font></div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=30"><![CDATA[&#272;&#7885;c báo giùm b&#7841;n]]></category>
			<dc:creator>nvha</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3874</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Lost/Misplaced US Expired Passport/Visa</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3873&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 17:49:29 GMT</pubDate>
			<description>Xin mọi người cho ý kiến cấp cứu. 
 
Chả là cách đây 7 năm, mình có người nhà xin visa vào Mỹ, được chấp nhận và sang Mỹ chơi 2 tháng. Sau đó về VN...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Xin mọi người cho ý kiến cấp cứu.<br />
<br />
Chả là cách đây 7 năm, mình có người nhà xin visa vào Mỹ, được chấp nhận và sang Mỹ chơi 2 tháng. Sau đó về VN nghĩ rằng không bao giờ quay lại Mỹ chơi nữa nên không để ý giữ gìn giấy tờ passport/visa, kết quả sau 2 lần chuyển nhà, người này bị lost/misplaced passport (giờ đã hết hạn) cùng US visa của chuyến đi trước. Nay đổi ý, muốn sang Mỹ chơi 1 dịp 2 tháng nữa mà giấy tờ travel của lần trước đã mất, không có bản copy nữa, tóm lại không có records gì về số hộ chiếu cũ, số visa cũ, vậy bây giờ có câu hỏi sau:<br />
1. Thủ tục làm lại hộ chiếu đã mất ở VN thì bên VN đòi hỏi phải có trình báo hộ chiếu bị mất với công an, nghe thì phức tạp nhưng thực chất có phức tạp không?<br />
2. Khi xin visa đi Mỹ lại, họ sẽ hỏi hộ chiếu và visa cũ, bây giờ không có gì hết, vậy phải làm thế nào?<br />
<br />
Trường hợp này rất hy hữu, nếu bạn nào đã kinh qua hoặc biết thông tin cho mình biết với. Rất cảm ơn.</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=31"><![CDATA[C&#7845;p c&#7913;u]]></category>
			<dc:creator>yongzheng</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3873</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Liên Bang Thụy Sỹ - Bé hạt tiêu</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3872&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 16:56:01 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[VietMBA bây giờ tưng bừng máu lửa nhỉ =D>. Mình đặt cục gạch ở đây để viết về Thụy Sỹ theo như "đơn đặt hàng" của Tú Hằng.  
 
Trước hết phải thú...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>VietMBA bây giờ tưng bừng máu lửa nhỉ =D&gt;. Mình đặt cục gạch ở đây để viết về Thụy Sỹ theo như &quot;đơn đặt hàng&quot; của Tú Hằng. <br />
<br />
Trước hết phải thú nhật là mình không dám nhận 2 chữ &quot;thổ địa&quot;. Sau hơn 4 năm ở Thụy sỹ thì mình thấy vẫn chưa thấm tháp gì để hiểu một đất nước đặc biệt như Thụy sỹ.<br />
<br />
Mình cũng xin nói rõ luôn về nội dung và mục đích của thread này. Mình cũng có đi du lịch, nhưng không phải là heavy traveller. Một điểm rất tệ nữa là đi chơi thì toàn say sưa ăn chơi nhảy múa mà rất lười chụp ảnh. Vì vậy nội dung của thread cũng sẽ có phần giới thiệu về du lịch Thụy sỹ, nhưng đó không phải là phần chính. Nội dung mà mình muốn chuyển đến các bạn là cuộc sống ở Thụy sỹ từ góc nhìn của mình - học và làm việc ở Thụy sỹ có gì thuận lợi, có gì khó khăn, cuộc sống ở đó như thế nào (permit/visa, housing, food &amp; drink, insurance, finance/banking/taxation, TV/Internet/phone, health care, transportation, language, employment, etc..). Vì mình có thuận lợi là được la cà ở sunny California khoảng 1 năm, và sau đó sang chiến đấu ở Canada, trong bài viết về Thụy sỹ sẽ có những so sánh nhất định với North America.<br />
<br />
Theo như mình được biết, một thành viên trên forum này sẽ học MSc in Finance ở Thụy sỹ vào mùa thu năm nay. Mục tiêu trước mắt là chia sẻ kinh nghiệm với bạn đó. Mục tiêu dài hạn là để các bạn đang ở VN và nước ngoài có thêm cái nhìn để biết cỏ ở cánh đồng khác xanh màu gì :)).</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=80"><![CDATA[Trò chuyện với "thổ địa"]]></category>
			<dc:creator>Chiqui02</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3872</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Kỹ thuật bắt tay, photo op</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3871&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 12:30:50 GMT</pubDate>
			<description>Kỹ thuật bắt tay trong giao tiếp rất quan trọng.  
 
Chủ tịch Hội đồng chức danh giáo sư, G.S Trần Văn Nhung chia sẻ cách bắt tay lâu, câu giờ với...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Kỹ thuật bắt tay trong giao tiếp rất quan trọng. <br />
<br />
Chủ tịch Hội đồng chức danh giáo sư, G.S Trần Văn Nhung chia sẻ cách bắt tay lâu, câu giờ với Bill Gates từng giây để có ảnh đẹp, khoe đã bắt tay với Bush và Putin. =)) =)) =)) <br />
<br />
<b><font color="red">To view the link you have to <a href="register.php">Register</a></b></font><br />
<br />
Kể ra ở Việt Nam mà có spin-off của The Daily Show with Jon Stewart thì cười ngày này qua tháng khác</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=47">Fun Corner</category>
			<dc:creator>bvn</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3871</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Launching VietMBA Personal Coaching 2011</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3870&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 05:09:13 GMT</pubDate>
			<description>Chào cả nhà, 
 
Chương trình Personal Coaching, một trong những nét đặc sắc nhất của VietMBA đã quay trở lại sau một năm vắng bóng. Với mong muốn đem...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Chào cả nhà,<br />
<br />
Chương trình Personal Coaching, một trong những nét đặc sắc nhất của VietMBA đã quay trở lại sau một năm vắng bóng. Với mong muốn đem lại thành công cho chương trình năm nay, giúp đỡ được nhiều thành viên trong diễn đàn thực hiện ước mơ đi học MBA, cũng như đề cao tinh thần &quot;pay it forward&quot; của các thành viên, chương trình Personal Coaching 2011 có những điểm lưu ý như sau:<br />
<br />
<b>1. Yêu cầu chung:</b><br />
Những điều cần làm:<br />
• Nộp lại bản CV theo như mẫu trong file đính kèm. Bản CV này các bạn càng cung cấp nhiều thông tin chi tiết thì càng tốt.<br />
• Điền vào bảng câu hỏi. Mục tiêu của bảng câu hỏi này là để tìm hiểu xem mentee đã thực sự sẵn sàng cho chương trình PC chưa. Các bạn có thể tìm kiếm thông tin để trả lời cho những câu hỏi trên qua các kênh như: diễn đàn, internet, bạn bè, v.v…<br />
• Chủ động trong thảo luận, lên kế hoạch, sắp xếp thời gian hợp lý cho cả hai bên giữa mentor-mentee. Sử dụng thời gian của mentor hợp lý, hiệu quả. Lên chương trình chi tiết và bước kế tiếp cho mỗi buổi thảo luận.<br />
• Năng động, phối hợp, tích cực, tận tụy.<br />
• Đưa ra phản hồi về chương trình, quá trình nộp hồ sơ, mentors, … khi kết thúc chương trình (đây là yêu cầu bắt buộc).<br />
<br />
Những điều không nên làm:<br />
• Dựa dẫm vào mentor về những thông tin bạn hoàn toàn có thể tự tìm được, ví dụ như thông tin về TOEFL, GMAT, thông tin chung về trường và chọn trường.<br />
• Tốn thời gian của mentor khi nhờ họ viết bài luận cho bạn.<br />
• Đòi hỏi nhiều và lười suy nghĩ.<br />
<br />
<b>2. Một vài lưu ý nhỏ:</b><br />
• Chỉ yêu cầu được PC khi bạn đã thực sự sẵn sàng: tìm tòi đủ thông tin, biết rõ phải làm những gì, khi nào có thể apply, những bước tiếp theo là gì.<br />
• Chương trình PC chỉ có thể giúp bạn hoàn thiện bộ hồ sơ của mình mà thôi. Mentors sẽ không thể quyết định thay cho bạn vì dù sao đi nữa thì đó là những quyết định bạn phải make cho riêng bản thân mình.<br />
• Bắt tay triển khai PC càng sớm càng tốt ngay trong quá trình nộp hồ sơ.<br />
• Ai cũng có thể mắc lỗi lầm, kể cả mentor của bạn. Nếu bạn có gì chưa rõ, hay không hài lòng thì hãy đề cập điều đó với mentor của mình.<br />
• Hi vọng các bạn sau khi thành công rồi có thể tiếp tục giúp đỡ các bạn đi sau, như vậy mục đích tốt đẹp của diễn đàn, cũng như mạng lưới quan hệ sẽ được nhân rộng ra nhiều hơn cùng với sự góp sức của các thành viên.<br />
• Mỗi quan hệ giữa mentor-mentee không đơn giản chỉ là mối quan hệ một lần trong đời. Hãy thật sự coi trọng việc duy trì mối quan hệ của bạn. Nếu các bạn thành công trong việc duy trì 1 mối quan hệ tốt đẹp với mentor của mình, không chỉ trong thời gian nộp hồ sơ mà là cả quãng thời gian dài sau đó, các bạn đã thành công bước đầu với kỹ năng quan hệ, 1 trong những kỹ năng cơ bản nhất để thành công tại Mỹ.<br />
<br />
<b>Luôn luôn nhớ rằng đây chính là application của bạn (không phải của bất kỳ ai khác). Do đó, hãy cố gắng hoàn thành nó với sự giúp đỡ tối thiểu từ người khác – Không ai hiểu bạn hơn chính bản thân bạn.</b><br />
<br />
<b>3. Tiêu chuẩn để đăng ký tham gia PC:</b><br />
• Thực sự hết lòng với những gì mình làm. Quyết tâm đến cùng.<br />
• Tiếp cận bằng một thái độ lịch sự, nhã nhặn.<br />
Chương trình sẽ nhận hồ sơ đăng ký từ bây giờ, cho TẤT CẢ các thành viên, miễn là bạn thỏa mãn hai yêu cầu trên và hoàn thành hồ sơ đăng ký trước ngày 15/11/2010. Chương trình sẽ ngưng nhận hồ sơ sau đó.<br />
<b><br />
4. Các bước đăng ký tham gia PC:</b><br />
• Nộp CV.<br />
• Điền vào mẫu đơn đăng ký và bản questionnaire.<br />
• Email về <!-- BEGIN TEMPLATE: bbcode_code_printable -->
<div style="margin:20px; margin-top:5px">
	<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px">Code:</div>
	<hr /><code style="margin:0px" dir="ltr" style="text-align:left">Content visible to registered users only.</code><hr />
</div>
<!-- END TEMPLATE: bbcode_code_printable -->• 4-8 tuần sau khi xử lí hồ sơ của bạn, PC team sẽ xếp nhóm và thông tin lại cho bạn.<br />
• Thảo luận nhóm lần 1 rồi sẽ lên kế hoạch tiếp.<br />
<br />
<b>5. Tinh thần “pay it forward” của mentee:</b><br />
• Phản hồi lại bằng bài viết ngắn (khoảng 300 chữ) với những ví dụ cụ thể của những “Do” và “Don’t” trong quá trình nộp hồ sơ.<br />
• Viết Testimonial (nếu có thể).<br />
• Trở thành mentor sau này (nếu có thể).<br />
• Chia sẻ resume (nếu có thể).<br />
<br />
Các bạn muốn tham gia chương trình PC năm nay có thể điền vào mẫu đăng ký, CV và trả lời 2 câu hỏi trong bảng questionnaire (trong file attached dưới đây) rồi gửi về địa chỉ <!-- BEGIN TEMPLATE: bbcode_code_printable -->
<div style="margin:20px; margin-top:5px">
	<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px">Code:</div>
	<hr /><code style="margin:0px" dir="ltr" style="text-align:left">Content visible to registered users only.</code><hr />
</div>
<!-- END TEMPLATE: bbcode_code_printable -->Sau khi BQT sắp xếp nhóm xong sẽ gửi thư báo tên và địa chỉ mentor cho bạn.<br />
<br />
<b>Để đảm bảo chất lượng của chương trình, tiêu chí của chương trình năm nay sẽ chỉ dành cho những bạn đã suy nghĩ chín chắn về quyết định đi học và chuẩn bị kỹ lưỡng hồ sơ của mình.</b><br />
<br />
Chúc chương trình năm nay thành công tốt đẹp!</div>


	<br />
	<div style="padding:6px">

	

	

	

	
		<fieldset class="fieldset">
			<legend>Attached Files</legend>
			<table cellpadding="0" cellspacing="3" border="0">
			<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_attachment -->
<tr>
	<td><img class="inlineimg" src="http://www.vietmba.com/images/attach/doc.gif" alt="File Type: doc" width="16" height="16" border="0" style="vertical-align:baseline" /></td>
	<td><a href="http://www.vietmba.com/attachment.php?attachmentid=173&amp;d=1283317108">CV template.doc</a> (47.5 KB)</td>
</tr>
<!-- END TEMPLATE: postbit_attachment --><!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_attachment -->
<tr>
	<td><img class="inlineimg" src="http://www.vietmba.com/images/attach/doc.gif" alt="File Type: doc" width="16" height="16" border="0" style="vertical-align:baseline" /></td>
	<td><a href="http://www.vietmba.com/attachment.php?attachmentid=174&amp;d=1283317129">PC_RForm.doc</a> (48.5 KB)</td>
</tr>
<!-- END TEMPLATE: postbit_attachment --><!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_attachment -->
<tr>
	<td><img class="inlineimg" src="http://www.vietmba.com/images/attach/doc.gif" alt="File Type: doc" width="16" height="16" border="0" style="vertical-align:baseline" /></td>
	<td><a href="http://www.vietmba.com/attachment.php?attachmentid=175&amp;d=1283317140">Questionnaire.doc</a> (28.0 KB)</td>
</tr>
<!-- END TEMPLATE: postbit_attachment -->
			</table>
		</fieldset>
	

	</div>

<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=37">Personal Coaching</category>
			<dc:creator>mintluve</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3870</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Launching VietMBA Activation Team</title>
			<link>http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3869&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 01:26:43 GMT</pubDate>
			<description>Để tiếp tục sự năng động và nhiệt huyết của diễn đàn cũng như làm gần hơn các khoảng cách, gia tăng kết nối, BQT VietMBA xin trân trọng giới thiệu...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<!-- BEGIN TEMPLATE: postbit_external -->
<div>Để tiếp tục sự năng động và nhiệt huyết của diễn đàn cũng như làm gần hơn các khoảng cách, gia tăng kết nối, BQT VietMBA xin trân trọng giới thiệu đội Activation Team trẻ trung máu lửa đầy tiềm năng với những hạt nhân như: Trang Phan, Nhung Cheryl, Nathan Trần, Hiệp Lê, Hoàng Vân cũng với những tài năng hiện còn đang mai danh ẩn tích để đảm bảo sự đóng góp bất ngờ bí mật và liên tục không ngừng nghỉ như bản chất vẫn luôn có của diễn đàn:D<br />
<br />
Đội Activation Team đang và sẽ thổi những làn gió mới vào các hoạt động hiện tại và trong thời gian tới nhằm góp phần tối đa có thể để hỗ trợ, gắn kết các thành viên trong diễn đàn, đủ mạnh để tránh bão, đủ ấm để chống lạnh và đủ mát để giảm độ nóng:P<br />
<br />
Giờ xin mời các làn gió mới vào nhận nhiệm vụ và bắt đầu công tác thổi gió:)&gt;-<br />
<br />
Thay mặt Ban Quản Trị VietMBA<br />
Chấp bút Thảo Đoàn</div>


<!-- END TEMPLATE: postbit_external -->]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.vietmba.com/forumdisplay.php?f=15"><![CDATA[Thông báo t&#7915; admin]]></category>
			<dc:creator>Quang</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3869</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
